|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
15:
Từ
đất xuất hiện
Lúc ấy các vị
bồ tát đại sĩ từ các quốc độ khác đến quốc độ này,
nhiều hơn tám hằng sa, đứng dậy trong đại hội, chắp tay
đảnh lễ mà thưa, bạch đức Thế Tôn, nếu ngài cho phép
chúng con, sau khi ngài nhập diệt, ở tại quốc độ Kham nhẫn
này, nỗ lực tinh tiến mà kính giữ Pháp Hoa, thì chúng con
nguyện ở tại đây mà diễn giảng kinh ấy một cách phong
phú. Đức Thế Tôn bảo các vị bồ tát đại sĩ, hãy thôi,
chư thiện nam tử, khỏi phiền chư vị kính giữ Pháp Hoa tại
quốc độ này. Quốc độ này của Như Lai tự có sáu vạn
hằng sa bồ tát đại sĩ, mỗi vị lại có sáu vạn hằng
sa tùy thuộc. Thầy trò các vị này có thể, sau khi Như Lai
nhập diệt, kính giữ Pháp Hoa bằng cách đọc tụng, công
bố rộng rãi...
Khi đức Thế
Tôn nói như vậy thì đất của toàn thể đại thiên quốc
độ Kham nhẫn đều chấn động mà nứt ra, và từ đó có
vô số bồ tát đại sĩ cùng lúc vọt lên. Các vị ấy thân
toàn màu hoàng kim, đủ cả ba mươi hai tướng quí, và ánh
sáng thì vô số lượng. Các vị cùng ở trong không gian phía
dưới quốc độ Kham nhẫn này, nghe tiếng đức Thế Tôn nói
như trên nên từ đó dũng xuất. Các vị toàn là những bậc
đạo sư, dẫn theo đại chúng bồ tát tùy thuộc: Nhiều vị,
mỗi vị dẫn theo sáu vạn hằng sa tùy thuộc; nhiều vị hơn
nữa, mỗi vị chỉ dẫn theo năm vạn, bốn vạn, ba vạn, hai
vạn hay một vạn hằng sa tùy thuộc; nhiều vị hơn nữa,
mỗi vị chỉ dẫn theo một hằng sa, một phần nửa của một
hằng sa, một phần tư của một hằng sa, cho đến một phần
ngàn vạn ức trăm triệu của một hằng sa tùy thuộc. Nhiều
vị hơn nữa, mỗi vị chỉ dẫn theo ngàn vạn ức trăm triệu
tùy thuộc; nhiều vị hơn nữa, mỗi vị chỉ dẫn theo ức
vạn tùy thuộc; nhiều vị hơn nữa, mỗi vị chỉ dẫn theo
ngàn vạn, trăm vạn cho đến một vạn tùy thuộc; nhiều vị
hơn nữa, mỗi vị chỉ dẫn theo một ngàn, một trăm cho đến
một chục tùy thuộc; nhiều vị hơn nữa, mỗi vị chỉ dẫn
theo năm, bốn, ba, hai hay một tùy thuộc. Và nhiều vị hơn
nữa, mỗi vị chỉ đến đơn độc, vì thích sống tách rời.
Thầy trò các vị bồ tát đại sĩ như thế này thật vô lượng
vô biên, toán số ví dụ cũng không thể xác định.
Thầy trò các
vị từ đất xuất hiện rồi, cùng đến chỗ đức Đa Bảo
và đức Thích Ca, nơi ngôi tháp do bảy chất liệu quí báu
kết hợp, ở trong không gian. Đến rồi, các vị hướng về
hai ngài mà đem đầu mặt lạy ngang chân. Các vị lại đến
chỗ chư Phật phân thân ngồi trên tòa sư tử ở dưới các
cây ngọc, làm lễ cũng như vậy. Theo chiều bên phải, các
vị đi quanh chư Phật phân thân mỗi ngài ba vòng, chắp tay,
cung kính, đem những cách thức tán dương của bồ tát mà
tán dương các ngài. Rồi đứng lại một phía, các vị hân
hoan chiêm ngưỡng đức Đa Bảo và đức Thích Ca. Thì gian
các vị mới xuất hiện cho đến tán dương xong, trải qua
hết năm chục thời kỳ bậc nhỏ. Trong thì gian ấy, đức
Thế Tôn ngồi yên lặng. Bốn chúng cũng yên lặng trong năm
chục thời kỳ bậc nhỏ ấy. Nhưng do thần lực của đức
Thế Tôn nên làm cho cả đại hội coi như nửa ngày mà thôi.
Lại nhờ thần
lực của đức Thế Tôn mà bốn chúng thấy các vị bồ tát
đại sĩ như thế này đầy khắp không gian của quốc độ
Kham nhẫn mà, lúc bấy giờ, quang cảnh tựa như không gian
của vô lượng quốc độ. Rồi bốn vị trong số các vị
đạo sư, thứ nhất danh hiệu Thượng Hạnh, thứ hai danh hiệu
Vô biên Hạnh, thứ ba danh hiệu Tịnh Hạnh, thứ tư danh hiệu
An lập Hạnh, là bốn vị đạo sư thượng thủ, cùng đứng
trước đại chúng bồ tát ấy, chắp hai tay lại, nhìn đức
Thích Ca mà vấn an, rằng bạch đức Thế Tôn, ngài ít bịnh,
ít phiền, sống yên vui chăng? Những người đáng được ngài
hóa độ, họ có tiếp nhận sự hóa độ ấy một cách dễ
dàng để làm cho ngài khỏi phải mệt nhọc chăng? Bốn vị
cùng lặp lại sự vấn an của mình bằng lời chỉnh cú sau
đây.
(1) Thế Tôn yên
vui
ít bịnh ít phiền,
hóa độ chúng
sinh
không mệt nhọc
chăng?
(2) Chúng sinh dễ
dàng
tiếp nhận hóa
độ
để làm cho ngài
khỏi mệt nhọc
chăng?
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo đại chúng bồ tát, đúng như vậy, chư thiện nam
tử; Như Lai yên vui, ít bịnh ít phiền, những người đáng
được hóa độ cũng dễ hóa độ, không mệt nhọc gì. Những
người này bao đời đến nay thường tiếp nhận sự giáo
hóa của Như Lai, lại hiến cúng tôn trọng mà gieo trồng thiện
căn ở nơi chư Phật quá khứ. Những người này mới thấy
thân Như Lai, mới nghe lời Như Lai, là tức thì tin tưởng
chấp nhận, nhập vào tuệ giác Như Lai. Ngoại trừ những
người trước đây tu học theo giáo pháp cỗ xe thấp nhỏ;
những người như vậy ngày nay Như Lai cũng làm cho nghe được
Pháp Hoa mà nhập được Phật tuệ. Nghe đức Thế Tôn dạy
như vậy, bốn đại bồ tát lại nói lời chỉnh cú sau đây.
(3) Tốt thay, lành
thay,
Thế Tôn đại
hùng!
bao nhiêu chúng
sinh
hóa độ dễ dàng!
(4) Họ có thể
hỏi
về tuệ giác
Phật
cực kỳ sâu xa,
hỏi rồi nghe
được
nghe rồi tin được
tin rồi làm được.
Tất cả chúng
con
kính xin tùy hỷ.
Đức Thế Tôn
tán dương bốn vị đại bồ tát thượng thủ, tốt lắm,
chư thiện nam tử, các vị có thể có sự tùy hỷ như vậy
đối với Như Lai.
Vào lúc bấy giờ,
đức Di Lạc cùng chúng chư bồ tát nhiều đến tám ngàn hằng
sa, đều nghĩ rằng, từ trước đến nay, chúng ta không thấy
không nghe chúng đại bồ tát như vầy, từ đất dũng xuất,
đang đứng trước đức Thế Tôn mà chắp tay hiến cúng và
vấn an. Đức Di Lạc biết ý nghĩ trong lòng tám ngàn hằng
sa bồ tát, lại muốn giải trừ nghi hoặc của mình, nên chắp
tay hướng về đức Thế Tôn mà thưa hỏi bằng những lời
chỉnh cú sau đây.
(5) Đại chúng
bồ tát
vô lượng vạn
ức
như thế này đây
con chưa từng
thấy.
Thưa đấng hoàn
hảo
phước đức tuệ
giác!
xin ngài dạy cho
chúng con được
rõ.
(6-Các vị như
vầy
7) từ đâu đến
đây?
vì lý do nào
mà qui tụ lại?
Thân thể cao lớn,
thần thông quảng
đại,
trí tuệ khó lường,
trí nhớ vững
chắc,
nhẫn lực vĩ
đại,
ai cũng thích nhìn:
các vị như vậy
từ đâu đến
đây?
(8) Mỗi vị đại
sư
dẫn theo đệ
tử
số lượng vô
số
tính theo hằng
sa.
(9) Có những đại
sư
dẫn theo đệ
tử
số lượng nhiều
bằng
sáu vạn hằng
sa,
mà con xem ra
đệ tử như vậy
ai cũng nhất tâm
cầu tuệ giác
Phật.
(10) Những đại
sư này
đã nhiều bằng
số
sáu vạn hằng
sa,
cùng nhau đến
đây
để được hiến
cúng
đối với Thế
Tôn,
và được coi
giữ
kinh Pháp Hoa này.
(11-Còn các đại
sư
22) dẫn theo đệ
tử
năm vạn hằng
sa,
số đại sư này
lại càng nhiều
hơn
số đại sư trên.
Các vị dẫn theo
bốn vạn ba vạn
hai vạn một vạn
một ngàn một
trăm
đến một hằng
sa,
phần nửa phần
ba
cùng với phần
tư,
cho đến một
phần
vạn ức trăm
triệu
của một hằng
sa,
số đại sư này
càng nhiều hơn
trên.
Các vị dẫn theo
vạn ức trăm
triệu,
dẫn theo vạn
ức,
cho đến nửa
ức,
số đại sư này
càng nhiều hơn
trên.
Các vị đại
sư
dẫn theo trăm
vạn,
cho đến một
vạn,
một ngàn một
trăm
năm chục một
chục
đến ba hai một;
và các đại sư
chỉ đến đơn
độc,
vì thích đơn
độc
không có đệ
tử.
Tất cả cùng
đến
chỗ Thế Tôn
đây,
số lượng tuần
tự
càng nhiều hơn
trên.
(23) Đại chúng
bồ tát
như con vừa nói,
nếu ai phát thẻ
để đếm số
lượng,
thì qua thời kỳ
nhiều hơn hằng
sa,
cũng vẫn không
thể
đếm mà biết
hết.
(24) Đại chúng
bồ tát
mà cả uy đức
và sự tinh tiến
cùng vĩ đại
này,
ai đã thuyết
pháp
giáo hóa tác thành?
(25) Họ từ vị
nào
bắt đầu phát
tâm?
và đã tuyên dương
giáo pháp Phật
nào?
đã từng tiếp
nhận
thực hành kinh
nào?
và từ Phật nào
họ tu Phật tuệ?
(26-Đại chúng
bồ tát
27) như thế này
đây
thần lực trí
lực
thật là vĩ đại:
khắp quốc độ
này
đất chấn động
cả,
và họ từ đó
mà cùng dũng xuất.
(28) Bạch đức
Thế Tôn,
từ trước đến
nay
con chưa hề thấy
sự trạng như
vầy.
Xin ngài nói cho
danh hiệu quốc
độ
mà các vị này
từ đó đến
đây.
(29) Con thường
du hóa
khắp các quốc
độ,
mà chưa hề thấy
các vị như vầy.
(30) Trong các vị
này
đến nỗi một
người
con cũng không
biết.
Các vị bỗng
nhiên
từ đất xuất
hiện.
Xin đức Thế
Tôn
nói rõ nguyên
ủy
của các vị ấy.
(31) Trong đại
hội đây
chúng chư bồ
tát
vô số vạn ức
muốn biết điều
này.
(32) Nguyên ủy
gốc ngọn
của các vị ấy
là như thế nào,
thưa đấng Thế
Tôn
trí đức vô lượng,
xin ngài dạy rõ
để giải ngờ
vực
cho cả các chúng.
Chư Phật phân
thân của đức Thế Tôn, đến đây từ vô số quốc độ
ở mọi phương hướng, hiện vẫn ngồi xếp bằng trên tòa
sư tử dưới các cây ngọc khắp cả tám hướng. Các vị
thị giả của chư Phật ấy ai cũng thấy đại chúng bồ tát
vọt lên từ đất khắp cả đại thiên quốc độ này, và
đứng trong không gian. Mỗi vị thị giả thưa với đức Phật
của mình, rằng bạch đức Thế Tôn, đại chúng bồ tát vô
lượng vô biên vô số này từ đâu đến đây? Chư Phật ngài
nào cũng bảo vị thị giả của mình, rằng thiện nam tử,
hãy chờ một lát. Vị đại bồ tát danh hiệu Di Lạc, người
được đức Thích Ca Thế Tôn thọ ký làm Phật kế ngài,
đã hỏi ngài về việc này. Ngài sắp giải đáp, nhân đó
các người sẽ được nghe.
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo, tốt lắm, Di Lạc, đại sĩ có thể hỏi Như Lai
về việc quan trọng như vậy. Chư vị hãy cùng nhau tập trung
tâm trí, khoác áo giáp tinh tiến, phát ý chí cứng chắc. Như
Lai nay muốn phát lộ về tuệ giác của Như Lai, thần thông
của Như Lai, khí lực của Như Lai, uy lực của Như Lai. Đức
Thế Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời
chỉnh cú sau đây.
(33) Hãy cố nỗ
lực
tập trung tâm
trí.
Như Lai sắp nói
về sự thể này.
Chư vị đừng
có
hoài nghi thắc
mắc.
Tuệ giác Như
Lai
ngoài tầm lý
luận.
(34) Hôm nay chư
vị
hãy xuất sức
mạnh
của sự tin tưởng,
hãy đứng vững
chắc
trong sự nhận
định
và sự tế nhị.
Vì lẽ những
gì
xưa nay chưa nghe
thì nay chư vị
sẽ được nghe
đến.
(35) Như Lai hôm
nay
an ủi như vậy,
để cho chư vị
khỏi ngờ khỏi
sợ.
Như Lai không có
lời nói không
thật,
tuệ giác Như
Lai
không thể lường
nổi.
(36) Cái pháp bậc
nhất
Như Lai thực hiện,
là pháp rất sâu,
trên sự phân
tích.
Pháp ấy Như Lai
nay sắp nói đến.
Tất cả chư vị
chú ý lắng nghe.
Nói nói những
lời chỉnh cú ấy rồi, đức Thế Tôn bảo đức Di Lạc,
hôm nay, giữa đại hội các chúng như vầy, Như Lai tuyên cáo
để chư vị biết. Di Lạc, đại chúng bồ tát vô lượng
vô số, từ đất dũng xuất và chư vị xưa nay chưa thấy
đây, là do Như Lai ở thế giới hệ Kham nhẫn này, thành tựu
tuệ giác vô thượng rồi giáo hóa chỉ dẫn cho các vị ấy
thuần hóa tính ý, phát tâm tuệ giác. Các vị ấy ở trong
không gian phía dưới thế giới hệ này. Đối với kinh pháp,
các vị đọc tụng thông suốt, suy xét, phân tích và ghi nhớ
chính xác. Di Lạc, các thiện nam tử này không thích ở chỗ
đông đảo và nói năng nhiều lời, thường xuyên thích nơi
yên tĩnh, nỗ lực tinh tiến, chưa từng dừng nghỉ. Các vị
không sống với nhân loại hay chư thiên. Các vị thường ưa
thích tuệ giác sâu xa, không bị trở ngại, nghĩa là thường
ưa thích giáo pháp chư Phật, chuyên tâm tinh tiến mà cầu
đạt cho được tuệ giác vô thượng. Đức Thế Tôn muốn
lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh cú sau
đây.
(37) Di Lạc đại
sĩ,
chư vị nên biết,
đại chúng bồ
tát
như thế này đây,
vô số thời kỳ
cho đến bây giờ,
thường xuyên
tu tập
tuệ giác Phật
đà.
(38) Các vị toàn
do
Như Lai giáo hóa
làm cho phát ra
tâm đại bồ
đề.
Các vị như vầy
là con Như Lai,
và sống ngay nơi
thế giới hệ
này.
(39) Thường hành
đầu đà
thích nơi yên
tĩnh,
tách rời đông
đảo
ồn ào náo nhiệt,
không ưa nói bàn
nhiều điều lắm
chuyện.
Những con Phật
này
học tập về
pháp
tuệ giác vô thượng
của Như Lai đây,
ngày đêm thường
xuyên
nỗ lực tinh tiến
để cầu đạt
được
tuệ giác Phật
ấy.
(40-Tất cả các
vị
41) cùng nhau ở
trong
không gian phía
dưới
quốc độ Kham
nhẫn.
Trí lực khí lực
đều rất vững
chắc,
thường xuyên
tinh tiến
cầu tuệ giác
Phật.
Các vị tuyên
thuyết
đủ loại chánh
pháp
mà trong tâm tưởng
không e sợ gì.
(42) Như Lai ngồi
dưới
bồ đề đại
thọ
gần thành Già
da,
thành tựu tuệ
giác
tuyệt đối chính
xác,
chuyển đẩy bánh
xe
chánh pháp tối
thượng,
bấy giờ Như
Lai
mới giáo hóa
cho
các vị như vầy,
làm họ bắt đầu
phát tâm tuệ
giác,
đến nay cùng
đến
vị trí bất thoái,
và ai cũng sẽ
thành đức Phật
đà.
(43) Như Lai hôm
nay
nói lời rất
thật.
Chư vị một lòng
mà tin Như Lai.
Rằng chính Như
Lai
từ lâu đến
nay
giáo hóa đại
chúng
bồ tát như vầy.
Bấy giờ trong
lòng đức Di Lạc và vô số bồ tát lại sinh nghi hoặc, lấy
làm quái lạ, cho là một sự chưa từng có mà nghĩ rằng,
đức Thế Tôn làm cách nào mà trong một thời gian ít ỏi,
đã giáo hóa cho đại bồ tát vô lượng vô số như vầy,
làm cho tất cả đều đứng vững ở trong tuệ giác vô thượng?
Nghĩ như vậy nên đức Di Lạc thưa rằng, bạch đức Thế
Tôn, ngài làm thái tử, thoát ly hoàng cung họ Thích, cách thành
Già da không xa, ngồi nơi bồ đề tràng, thành đạt tuệ giác
vô thượng, từ đó đến nay mới hơn bốn mươi năm. Trong
thì gian ngắn ngủi như vậy mà tại sao ngài có thể làm được
một cách lớn lao việc làm của Phật, ấy là đem khí lực
của Phật và dùng đức tính của Phật mà giáo hóa số đại
bồ tát như vầy sẽ thành tuệ giác vô thượng _ số đại
bồ tát mà giả sử có người đếm đến ngàn vạn ức thời
kỳ cũng không biết được số lượng, không tìm được giới
hạn, số đại bồ tát mà chắc chắn từ lâu xa cho đến
bây giờ đã ở nơi chỗ vô biên chư Phật mà gieo trồng gốc
rễ pháp lành, thành thục đường đi của bồ tát, thường
xuyên tu tập phạn hạnh? Bạch đức Thế Tôn, điều đó quả
là cả thế gian đều khó tin. Ví như có kẻ sắc tốt, tóc
đen, tuổi mới hai mươi lăm, mà chỉ những người trăm tuổi,
nói rằng đây là con ta, những người trăm tuổi cũng chỉ
người trẻ tuổi, nói rằng đây là cha, đã sinh ra và nuôi
lớn chúng ta, thì đó là việc thật khó tin. Đức Thế Tôn
cũng vậy. Từ khi ngài thực hiện tuệ giác vô thượng cho
đến ngày nay thực ra chưa lâu, còn đại chúng bồ tát này
thì chắc chắn đã trải qua vô lượng thời kỳ, vì tuệ
giác Phật đà mà nỗ lực tinh tiến, khéo vào khéo ở và
khéo ra đối với vô số chánh định, được đại thần thông,
lâu tu phạn hạnh, lại khéo tuần tự tu tập các loại thiện
pháp, khéo hỏi khéo đáp, nói tóm, họ là bảo vật trong mọi
người, hiếm có nhất thế giới. Vậy mà ngày nay đức Thế
Tôn lại bảo ngài thực hiện tuệ giác Phật đà rồi mới
làm cho các vị ấy phát tâm đại bồ đề, giáo hóa chỉ
dẫn cho các vị ấy hướng đến tuệ giác vô thượng. Nghĩa
là đức Thế Tôn trở thành đấng Toàn giác chưa bao lâu mà
thực hiện được thành quả vĩ đại như vậy! Dẫu rằng
chúng con tin sự tùy nghi thuyết pháp của đức Thế Tôn, tin
lời đức Thế Tôn nói chưa bao giờ không thật, tin sự thấy
biết của đức Thế Tôn là thấu suốt tất cả, nhưng các
vị bồ tát mới phát tâm, sau khi đức Thế Tôn nhập diệt
mà nghe thấy những lời này, thì có thể có kẻ không tin
tưởng tiếp nhận, sinh ra cái lỗi bài bác chánh pháp. Dạ,
chính vì vậy, bạch đức Thế Tôn, con xin ngài giảng dạy,
giải trừ nghi hoặc cho chúng con, lại làm cho bao nhiêu thiện
nam và thiện nữ trong thì vị lai nghe được việc này cũng
không nghi hoặc. Đức Di Lạc muốn lặp lại ý nghĩa đã thỉnh
cầu, nên nói những lời chỉnh cú sau đây.
(44) Trước đây
Thế Tôn
thoát ly hoàng
cung
của dòng họ
Thích,
đến gần Già
da
mà ngồi ở nơi
bồ đề đại
thọ.
Từ đó đến
nay
chưa được bao
lâu.
(45) Vậy mà Thế
Tôn
lại có những
người
con Phật như vầy
số lượng vô
số,
từ lâu đi theo
tuệ giác của
Phật,
đã đứng vững
vàng
trong thần thông
lực,
đã khéo tu học
đường đi bồ
tát.
(46) Không hề
nhuốm bẩn
theo thói thế
gian
y như hoa sen
không dính bùn
nước,
những con Phật
này
từ đất xuất
hiện,
và cùng cung kính
đứng trước
Thế Tôn.
(47) Sự thể thế
này
thật khó suy luận.
Làm sao tin được
Thế Tôn thành
tựu
tuệ giác Phật
đà
mới rất gần
đây,
lại tác thành
cho
rất nhiều bồ
tát
đã được nhiều
việc
như thế này đây?
Để giải nghi
ngờ
cho cả các chúng,
con xin Thế Tôn
chỉ dạy đúng
như
sự thực được
có
trong vấn đề
này.
(48-Như người
trẻ mạnh
49) tuổi mới
hâm lăm
mà nói với người:
những kẻ trăm
tuổi
tóc bạc mặt
nhăn
già cả thế kia
là con tôi sinh,
những người
thế kia
cũng nói người
trẻ
là cha chúng tôi.
Cha trẻ con già,
đời ai tin được.
(50-Thế Tôn cũng
vậy;
51) từ khi thực
hiện
tuệ giác vô thượng
cho đến ngày
nay,
thì gian được
có
mới rất gần
đây.
Còn các bồ tát
đến như thế
này
trí nhớ vững
chắc,
không còn khiếp
nhược,
vô lượng thời
kỳ
cho đến ngày
nay
đi theo con đường
của bồ tát đi,
khéo hỏi khéo
đáp
tâm không sợ
hãi,
ẩn nhẫn cực
nhục,
tâm trí quyết
đoán,
tướng mạo tuyệt
mỹ,
uy đức toàn hảo,
Phật đà mười
phương
đều ca tụng
cả,
khéo léo phân
tích
diễn giảng pháp
nghĩa,
(52) không thích
ở nơi
những chỗ đông
người
mà thường thích
thú
ở trong thiền
định,
vì cầu tuệ Phật
mà họ cùng nhau
ở trong không
gian
dưới quốc độ
này.
(53-Chúng con trực
tiếp
54) nghe Thế Tôn
nói,
nên với việc
này
không ngờ vực
gì.
Nhưng xin Thế
Tôn
vì người tương
lai
giải thích việc
này
cho họ hiểu rõ.
Vì lẽ nếu ai
ngờ vực không
tin
kinh Pháp Hoa này
thì sa đường
dữ,
nên con thỉnh
cầu
ngài giải thích
cho:
Đại chúng bồ
tát
vô số như vầy,
tại sao Thế Tôn
trong thì gian ngắn
có thể dạy cho
bắt đầu phát
tâm
cho đến đến
nơi
vị trí bất thoái?

x |