Phẩm
13:
Kính
giữ Pháp Hoa
Lúc ấy Dược
Vương đại sĩ, Đại lạc Thuyết đại sĩ, và hai vạn bồ
tát tùy thuộc, cùng đối trước đức Thế Tôn mà phát nguyện
như vầy: Kính xin đức Thế Tôn đừng lo nghĩ. Sau khi đức
Thế Tôn nhập niết bàn, chúng con nguyện kính giữ Pháp Hoa
bằng cách đọc tụng, giảng giải... Con người trong thời
kỳ dữ dội sau này gốc rễ điều lành thì ít dần, sự
tăng thượng mạn thì nhiều lên, ham hố danh lợi và sự hiến
cúng, tăng thêm bất thiện, tách xa giải thoát. Tuy khó giáo
hóa, chúng con vẫn nổi dậy sức mạnh của sự ẩn nhẫn
lớn lao mà kính giữ Pháp Hoa bằng cách đọc tụng, giảng
giải, sao chép, hiến cúng.... Chúng con không tiếc nuối thân
mạng của chúng con trong việc kính giữ Pháp Hoa.
Trong đại hội,
năm trăm vị La hán đã được thọ ký, lúc ấy cũng thưa,
bạch đức Thế Tôn, chúng con cũng tự nguyện ở trong các
quốc độ khác mà diễn giảng rộng rãi về kinh Pháp Hoa.
Tám ngàn vị tu học tiếp tục và tu học hoàn tất đã được
thọ ký cũng từ chỗ ngồi đứng dậy, chắp tay hướng về
đức Thế Tôn, thệ nguyện như vầy: Bạch đức Thế Tôn,
chúng con cũng sẽ ở tại các quốc độ khác mà diễn giảng
rộng rãi về kinh Pháp Hoa. Tại sao, vì trong quốc độ Kham
nhẫn này con người phần nhiều tàn tệ độc ác, thượng
mạn đầy lòng, công đức mỏng mảnh, giận ghét, dua nịnh,
tâm không chắc thật.
Lúc ấy di mẫu
của đức Thế Tôn là tỷ kheo ni Đại thắng sinh Chủ, cùng
sáu ngàn vị tỷ kheo ni tu học tiếp tục và tu học hoàn tất,
cũng đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi, chuyên chú chắp tay
mà chiêm ngưỡng đức Thế Tôn, mắt không rời ngài một
thoáng. Đức Thế Tôn bảo, Đại thắng sinh Chủ, tại sao
bà nhìn Như Lai với vẻ ưu tư? Bà nghĩ rằng Như Lai không
gọi tên bà mà trao cho lời ghi về tuệ giác vô thượng chăng?
Đại thắng sinh Chủ, trước đây Như Lai đã nói tổng quát,
rằng hết thảy thanh văn đều được thọ ký. Nay bà muốn
biết sự thọ ký ấy thì, vị lai, trong chánh pháp của rất
nhiều ức đức Phật, bà sẽ làm nhà diễn giảng vĩ đại,
sáu ngàn vị tỷ kheo ni tu học tiếp tục và tu học hoàn tất
cũng làm những nhà diễn giảng, và bằng cách này mà bà hoàn
thiện một cách đều đặn đường đi của bồ tát, trở
thành một đức Phật đà với danh hiệu Nhất thế chúng sinh
hỷ kiến Như Lai, đủ mười đức hiệu. Đại thắng sinh
Chủ, đức Nhất thế chúng sinh hỷ kiến Như Lai sẽ cùng
sáu ngàn bồ tát tuần tự thọ ký cho nhau mà thành tựu tuệ
giác vô thượng.
Bấy giờ thân
mẫu của tôn giả La hầu La là tỷ kheo ni Trì Dự, nghĩ rằng,
trong sự thọ ký này đức Thế Tôn đặc biệt không đề
cập đến ta. Biết rõ ý nghĩ ấy nên đức Thế Tôn bảo,
Trì Dự, vị lai, bà sẽ ở trong chánh pháp của rất nhiều
ức đức Phật mà làm việc làm của bồ tát, bằng cách cũng
làm nhà diễn giảng vĩ đại, đều đặn và hoàn tất đường
đi của Phật, rồi được thành Phật tại cõi Thiện quốc,
với danh hiệu Cụ túc thiên vạn quang tướng Như Lai, đủ
mười đức hiệu, sống lâu đến vô lượng thời kỳ vô
số.
Tỷ kheo ni Đại
thắng sinh Chủ, tỷ kheo ni Trì Dự, cùng những người tùy
thuộc, bấy giờ ai cũng hoan hỉ cùng cực, có được sự
chưa từng có, tức thì đối trước đức Thế Tôn mà thưa
ngài với lời chỉnh cú này.
(1) Bạch đức
Thế Tôn,
bậc thầy lãnh
đạo
đem lại an ủi
cho cả trời người!
Chúng con được
nghe
lời ghi làm Phật,
trong lòng ổn
định
thỏa mãn hoàn
toàn.
Chư vị tỷ kheo
ni thưa lời chỉnh cú ấy rồi lại nói, bạch đức Thế Tôn,
chúng con cũng có thể ở các quốc độ khác mà tuyên thuyết
rộng rãi về kinh Pháp Hoa.
Khi ấy đức Thế
Tôn nhìn vào nhiều ức trăm triệu bồ tát đại sĩ. Các vị
này toàn là những bậc Không thoái chuyển, có thể chuyển
đẩy bánh xe chánh pháp Không thoái chuyển bằng các pháp tổng
trì mà các vị đã được hoàn thiện. Khi đức Thế Tôn nhìn
vào, các vị liền đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi, đến
trước ngài, tập trung tâm trí, chắp hai tay lại, suy nghĩ
như vầy: Nếu đức Thế Tôn phán bảo chúng ta duy trì và
công bố Pháp Hoa, thì chúng ta sẽ làm đúng như lời ngài
mà tuyên thuyết phong phú về kinh pháp ấy. Các vị lại nghĩ:
Nhưng đức Thế Tôn yên lặng mà không phán bảo, vậy chúng
ta phải làm gì? Kính thuận tình ý của đức Thế Tôn, lại
muốn viên mãn tâm niệm của mình, nên các vị đối trước
ngài, cất tiếng nói uy dũng như tiếng sư tử gầm mà phát
nguyện như vầy: Bạch đức Thế Tôn, sau khi ngài nhập diệt,
chúng con sẽ qua lại mười phương thế giới, đem hết năng
lực mà làm cho chúng sinh, đối với kinh Pháp Hoa, biết sao
chép ấn hành, tiếp nhận ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng
được thuộc lòng, giảng giải ý nghĩa, làm đúng kinh dạy,
nhớ nghĩ chính xác... Chúng con làm được như vậy toàn là
nhờ uy lực của đức Thế Tôn. Kính xin đức Thế Tôn dẫu
ở quốc độ khác cũng vẫn chăm sóc che chở cho chúng con.
Các vị đồng thanh mà nói những lời chỉnh cú sau đây.
(2) Kính xin Thế
Tôn
khỏi phải lo
nghĩ.
Sau khi Thế Tôn
nhập niết bàn
rồi,
ở trong thời
kỳ
khủng bố tàn
ác,
chúng con thệ
nguyện
sẽ cùng tuyên
thuyết
một cách phong
phú
về kinh Pháp Hoa.
(3) Những kẻ
vô trí
độc miệng chưởi
mắng,
sử dụng dao gậy
hành hung chúng
con,
chúng con cũng
nguyện
ẩn nhẫn hết
thảy.
(4) Thời ác có
kẻ
tự xưng tỷ kheo,
nhưng trí thì
lầm
mà tâm lại dối,
chưa thật được
gì
tự bảo là được,
cả người tràn
ngập
tâm lý ngã mạn.
(5) Hoặc xưng
lan nhã
quấn tấm vải
vá
ở chỗ trống
vắng,
tự cho mình làm
đạo hạnh chân
thật,
khinh thị nhân
gian.
(6) Hoặc vì tham
lam
quan tâm lợi lộc,
họ bày thuyết
pháp
cho người trần
thế,
được người
trần thế
kính như tôn kính
một vị La hán
đủ sáu thần
thông.
(7) Những người
như vậy
ôm giữ lòng ác,
thường xuyên
nghĩ đến
những việc trần
tục,
giả danh là kẻ
tu hạnh lan nhã
mà chỉ ưa thích
chỉ trích chúng
con.
(8) Họ tuyên ngôn
rằng
những tỷ kheo
này
vì ham lợi lộc
nói thuyết ngoại
đạo.
(9) Ngụy tạo
kinh sách,
họ lừa thế
nhân.
Và vì danh lợi,
họ cũng bày ra
diễn giảng Pháp
Hoa,
ở giữa công
chúng
thường chê chúng
con
lấy thuyết của
họ.
(10) Họ lại đi
đến
quốc vương, đại
thần,
đến bà la môn,
đến các cư sĩ
và tỷ kheo khác,
phỉ báng chúng
con.
(11) Họ bảo chúng
con
là kẻ tà kiến
diễn giảng lý
thuyết
các phái ngoại
đạo.
Kính thuận Thế
Tôn,
cho nên chúng con
ẩn nhẫn tất
cả
tệ ác như vậy.
(12) Bị họ mai
mỉa
bằng cách nói
rằng
các người toàn
là
Phật đà cả
đó!
Khinh ngạo đến
thế
chúng con cũng
nhẫn.
(13) Thời kỳ
khủng khiếp
lắm kẻ đáng
sợ,
quỉ dữ nhập
vào
thân tâm của
họ,
nên họ thóa mạ
hạ nhục chúng
con.
(14) Thế nhưng
chúng con
kính tin Thế Tôn,
nên mặc áo giáp
của sự nhẫn
nhục,
nhẫn hết bao
nhiêu
khó khăn tai nạn
để mà tuyên
thuyết
Diệu Pháp Liên
Hoa.
(15) Chúng con không
tiếc
tính mạng chúng
con,
chúng con chỉ
tiếc
đạo pháp vô
thượng.
Nên chúng con nguyện
trong thì vị lai
kính giữ Pháp
Hoa
Thế Tôn ký thác.
(16) Như đức
Thế Tôn
tự biết quá
rõ,
trong thời vẩn
đục
tỷ kheo bất hảo
đâu có thấu
hiểu
về cách phương
tiện
tùy nghi thuyết
pháp
của đức Thế
Tôn.
(17) Miệng dữ,
mặt cáu,
họ đuổi chúng
con
ra khỏi chùa chiền:
tàn tệ đến
thế.
(18) Chúng con nhớ
lời
Thế Tôn phán
dạy,
ẩn nhẫn tất
cả
sự tình như vậy.
(19) Thôn xóm thị
thành
có ai cầu pháp,
chúng con cũng
đến
mà nói cho họ
cái pháp Thế
Tôn
đã đem ký thác.
(20) Là những
sứ giả
của đức Thế
Tôn,
chúng con không
sợ
ở giữa công
chúng.
Chúng con sẽ khéo
tuyên thuyết Pháp
Hoa,
và cùng thỉnh
nguyện
Thế Tôn yên tâm.
(21) Trước đức
Thế Tôn
trước đức Đa
Bảo
và chư Phật đà
đến từ mười
phương,
chúng con ngày
nay
thệ nguyện như
vậy,
nguyện xin các
ngài
biết cho chúng
con.
_______
Kết thúc tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin hồi hướng:
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
Phật nói Pháp
Hoa.
Vạn ức thời
kỳ
không thể nói
được
mới được có
lúc
nghe nói Pháp Hoa.
Chúng con nương
nhờ
Phật Pháp Tăng
lực
mới được trì
tụng
Diệu Pháp Liên
Hoa.
Chúng con nguyện
đem
công đức như
vầy
hiến khắp tất
cả
các loại chúng
sinh,
cầu cho chúng
con
cùng với chúng
sinh
đều được thành
tựu
tuệ giác chư
Phật.
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.