Phẩm
12:
Đề
Bà Đạt Đa
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo chư vị bồ tát, bốn chúng và các chúng nhân loại
chư thiên, rằng trong thì quá khứ, Như Lai đã cầu Pháp Hoa
trong vô lượng thời kỳ, không biếng nhác, không mỏi mệt.
Trong nhiều thời kỳ, Như Lai thường làm quốc vương, phát
nguyện cầu tuệ giác vô thượng, lòng không thoái lui hay lệch
khỏi mục đích ấy. Để hoàn thiện sáu pháp ba la mật nên
quốc vương nỗ lực bố thí, lòng không tiếc lẫn gì hết
về voi ngựa, bảy thứ quí báu, về quốc thành, thê tử,
về tôi tớ, tùy tùng, về đầu mắt, tủy não, thân thịt,
tay chân; tính mạng cũng không nuối tiếc. Bấy giờ dân chúng
sống lâu vô lượng. Quốc vương vì cầu chánh pháp nên bỏ
ngôi vua, ủy thác chính sự cho thái tử, rồi đánh trống
truyền lịnh mà cầu chánh pháp khắp nơi, rằng ai có khả
năng nói cho ta về pháp đại thừa thì ta sẽ cung phụng phục
dịch suốt đời. Bấy giờ có một vị tiên đến tâu, tôi
biết bản kinh đại thừa tên là Pháp Hoa. Quốc vương không
trái ý tôi thì tôi sẽ dạy cho. Quốc vương nghe vị tiên
nói, vui mừng rộn rã, tức thì đi theo vị ấy, cung phụng
mọi sự vị ấy cần đến. Những việc hái trái, múc nước,
nhặt củi, dọn ăn, đến nỗi đem thân làm giường làm ghế
cũng không mỏi mệt cơ thể hay tâm trí. Quốc vương lúc ấy
phụng sự như vậy đến cả ngàn năm, vì chánh pháp mà siêng
năng một cách tinh chuyên, cung đốn hầu hạ không thiếu sót
điều gì. Đức Thế Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói,
nên nói những lời chỉnh cú sau đây.
(42) Như Lai nhớ
lại
trong thì quá khứ,
vì cầu cho được
chánh pháp vĩ
đại,
nên dẫu làm vua
của cả một
nước,
vẫn không đam
mê
năm thứ dục
lạc.
(43) Đánh chuông
gióng trống
tuyên cáo khắp
nơi,
rằng ai biết
được
chánh pháp vĩ
đại
mà đem giảng
giải
thuyết trình cho
ta,
thì ta đích thân
làm kẻ tôi tớ.
Bấy giờ vị
tiên
tên là Vô Tỷ
đến tâu với
vua
rằng tôi có biết
chánh pháp tinh
túy
hiếm nhất thế
gian.
(44) Vua thực hành
được
thì tôi dạy cho.
Nghe vị tiên nói
vua rất vui đẹp,
tức thì đi theo
cung phụng cần
dùng.
Ngay việc nhặt
củi
kiếm trái hái
rau
cũng vẫn kính
cẩn
cung phụng đúng
lúc.
(45) Dồn hết
tâm tình
vào pháp tinh túy,
nên cả thân tâm
không nhác không
mệt.
Khắp vì tất
cả
bao loại chúng
sinh
mà cố nỗ lực
cầu pháp vĩ đại,
chứ không vị
gì
bản thân của
mình,
cũng không cầu
hồ
thú vui ngũ dục.
(46) Như Lai cố
ý
làm đại quốc
vương
siêng cầu cho
được
chánh pháp vĩ
đại,
do đó mà được
thành đức Phật
đà,
và bây giờ đây
cố đem chánh
pháp
vĩ đại như vậy
nói cho các người.
Đức Thế Tôn
bảo chư vị tỷ kheo, quốc vương lúc ấy nay là Như Lai, còn
vị tiên lúc ấy nay là Đề bà đạt Đa mà làm cho Như Lai
hoàn bị sáu pháp ba la mật, bốn tâm vô hạn, ba mươi hai
tướng quí, tám mươi vẻ đẹp, thân màu hoàng kim, mười
đại năng lực, bốn sự không sợ, bốn sự nhiếp hóa, mười
tám sự đặc biệt, sức mạnh thần thông, sức mạnh tuệ
giác, trở thành bậc Biết khắp và đúng, hóa độ sâu rộng
các loại chúng sinh, toàn là do người bạn tốt Đề bà đạt
Đa.
Như Lai nay tuyên
cáo với tất cả bốn chúng, Đề bà đạt Đa sau này qua vô
lượng thời kỳ rồi, sẽ được thành Phật danh hiệu là
Thiên Vương Như Lai, đủ mười đức hiệu. Quốc độ của
ngài tên là Thiên Đạo. Ngài tồn tại hai mươi thời kỳ
bậc giữa, tuyên thuyết cho chúng sinh một cách rộng rãi về
chánh pháp tinh túy, làm cho hằng sa chúng sinh được tuệ giác
La hán, vô lượng chúng sinh phát tâm Duyên giác, hằng sa chúng
sinh phát tâm Tuệ giác vô thượng, thực hiện tuệ giác Không
sinh, đạt đến địa vị Không thối chuyển. Thiên Vương
Như Lai nhập niết bàn rồi, giáo pháp nguyên chất tồn tại
hai mươi thời kỳ bậc giữa, xá lợi toàn thân được xây
dựng tôn thờ trong ngôi tháp bằng bảy chất liệu quí báu,
cao sáu chục do tuần, chu vi bốn chục do tuần. Chư thiên,
nhân loại, ai cũng đem bông hoa đa dạng, các hương liệu,
vải vóc, vòng hoa, tràng phan, bảo cái, kịch nhạc, ca khúc
và thi thơ mà lễ bái và hiến cúng bảo tháp tuyệt diệu
như vậy, và sự lễ bái hiến cúng này làm cho vô lượng
chúng sinh được tuệ giác La hán, vô lượng chúng sinh được
tuệ giác Duyên giác, không thể nghĩ bàn chúng sinh phát Tâm
tuệ giác vô thượng, đến bậc Không thoái chuyển.
Chư vị tỷ kheo,
trong thì vị lai, thiện nam hay thiện nữ nào nghe được phẩm
Đề bà đạt Đa này của kinh Pháp Hoa mà lòng trong sáng, tin
kính cẩn, không ngờ vực, không lầm lẫn, thì người ấy
không sa vào địa ngục ngạ quỉ súc sinh, mà lại sinh trong
nhân loại chư thiên, hay sinh trước chư Phật ở bất cứ
phương hướng nào. Và sinh ở đâu cũng thường được nghe
kinh Pháp Hoa. Sinh trong nhân loại hay chư thiên thì hưởng thụ
sự yên vui tuyệt diệu và hơn hết, còn sinh trước chư Phật
thì hóa sinh bằng hoa sen.
*
Bấy giờ Trí
Tích, vị bồ tát thị tùng đức Đa Bảo Phật đà, vốn ở
phương dưới, bạch với ngài hãy trở về quốc độ của
mình. Đức Thích Ca Thế Tôn bảo bồ tát Trí Tích, thiện
nam tử, hãy chờ một lát. Quốc độ này có vị bồ tát tên
là Văn Thù, các vị đáng gặp nhau, luận thuyết chánh pháp
tinh túy rồi về. Lúc bấy giờ bồ tát Văn Thù ngồi trên
hoa sen có cả ngàn cánh, lớn như bánh xe, các vị bồ tát
tùy tùng cũng ngồi trên hoa sen quí báu, từ Diêm hải long
cung trong biển cả, đột nhiên vọt lên, lên cao trong không
gian, lướt đến Linh sơn, bước xuống hoa sen, lại chỗ đức
Thích Ca Thế Tôn và đức Đa Bảo Phật đà, đem đầu mặt
kính lạy ngang chân hai ngài. Làm sự tôn kính như vậy rồi,
bồ tát Văn Thù bước qua chỗ bồ tát Trí Tích, hỏi thăm
nhau và ngồi một bên. Bồ tát Trí Tích hỏi bồ tát Văn Thù,
nhân giả đến long cung giáo hóa chúng sinh số lượng được
mấy? Bồ tát Văn Thù nói, số lượng ấy vô lượng, không
thể tính kể, không thể miệng nói hay trí lường mà biết
được. Xin nhân giả đợi một chút, sẽ tự có chứng cứ.
Nói chưa xong thì vô số bồ tát cũng ngồi hoa sen quí báu,
từ biển vọt lên, lướt đến Linh sơn, ở trong không gian.
Các vị bồ tát này toàn do bồ tát Văn Thù hóa độ, hoàn
bị phong cách bồ tát, và cùng luận thuyết sáu pháp ba la
mật. Gốc của các vị này là thanh văn, ở trong không gian
mà nói về việc làm thanh văn, nhưng nay thì ai cũng thực hành
nguyên lý Không của đại thừa. Bồ tát Văn Thù nói với
bồ tát Trí Tích, sự giáo hóa của tôi ở trong biển cả
là như vậy. Bồ tát Trí Tích liền dùng những lời chỉnh
cú sau đây vừa tán dương vừa hỏi bồ tát Văn Thù.
(47) Bậc đại
trí đức
dũng mãnh tinh
tiến!
bằng chánh pháp
nào
ngài giáo hóa
được
vô lượng bồ
tát
mà đại hội
này
và chính tôi đây
đã thấy như
kia?
(48) Ngài giảng
thật tướng,
thuyết minh thế
nào
đối với giáo
pháp
cỗ xe duy nhất,
hướng dẫn đầy
đủ
các vị như vầy
làm cho chóng được
tuệ giác vô thượng?
Bồ tát Văn Thù
nói, trong biển cả tôi chỉ thường xuyên tuyên thuyết Pháp
Hoa. Bồ tát Trí Tích hỏi, kinh ấy cực kỳ sâu xa tinh túy,
quí báu nhất trong các kinh, thế giới hiếm có; trong biển
cả có hay không có người nỗ lực tinh tiến, thực hành được
kinh ấy và thành Phật được một cách mau chóng? Bồ tát
Văn Thù nói, có. Long Nữ của Diêm Hải long vương mới tám
tuổi mà trí tuệ, lợi căn, khéo biết trình độ và hành
vi của chúng sinh. Được pháp tổng trì, tiếp nhận và ghi
nhớ đủ hết kho tàng bí yếu sâu xa của chư Phật tuyên
thuyết. Vào sâu thiền định, thấu suốt các pháp. Trong khoảng
đơn vị ngắn nhất của thì gian mà phát lộ Tuệ giác vô
thượng, thành bậc Không cò thoái chuyển. Đủ các tài hùng
biện. Thương chúng sinh y như thương con đỏ. Công đức hoàn
hảo. Lòng nghĩ, miệng nói, toàn là tinh túy cao cả. Từ bi,
khiêm nhượng, chí ý hòa nhã. Long Nữ ấy có đủ năng lực
đạt đến Tuệ giác vô thượng. Bồ tát Trí Tích nói, tôi
thấy đức Thích Ca Thế Tôn trải qua vô lượng thời kỳ,
làm những khổ hạnh khó làm, chứa công dồn đức, cầu tuệ
giác vô thượng không lúc nào ngừng nghỉ. Quan sát cả đại
thiên thế giới này thì thấy không có chỗ nào, dầu chỉ
bằng hạt cải mà thôi, mà không phải là chỗ ngài xả bỏ
thân mạng vì chúng sinh, sau đó mới được thành tựu tuệ
giác vô thượng. Tôi không tin Long Nữ nào đó chỉ trong khoảnh
khắc mà thành được một bậc Biết đúng và khắp. Nói bàn
chưa xong, Long Nữ đột nhiên xuất hiện trước mắt, đem
cả đầu mặt lễ bái tôn kính đức Thế Tôn rồi đứng
lui một khoảng, dùng lời chỉnh cú sau đây mà tán dương
ngài.
(49) Thế Tôn thấu
suốt
thật tướng tội
phước,
ánh sáng của
ngài
soi khắp mười
phương.
Thân ngài: pháp
thân,
tinh túy, trong
suốt,
đủ ba mươi hai
tướng đại trượng
phu.
(50) Pháp thân
như vậy
còn được trang
hoàng
bằng cả tám
chục
vẻ đẹp tùy
thuộc.
Nhân loại, chư
thiên,
long vương, thiện
thần,
ai cũng kính ngưỡng,
tất cả chúng
sinh
ai cũng tôn thờ
như bậc đồng
tông.
(51) Nghe đức
Văn Thù
nói con chóng thành
tuệ giác vô thượng,
việc ấy chỉ
có
Thế Tôn đại
giác
chứng biết cho
con;
con sẽ tuyên dương
chánh pháp đại
thừa,
hóa độ giải
thoát
chúng sinh đau
khổ.
Lúc ấy tôn giả
Xá lợi Phất nói với Long Nữ, thiện nữ nói thành đạt
mau chóng tuệ giác vô thượng, việc ấy thật khó tin. Tại
sao, vì thân thể nữ nhân dơ bẩn, không phải là vật dụng
chứa đựng chánh pháp, thiện nữ làm sao mà thành được
tuệ giác vô thượng _ Trong khi tuệ giác vô thượng của Phật
thì xa xôi, mênh mông, trải qua vô số thời kỳ, siêng và
khổ mà tích lũy công hạnh, thực hành đủ hết các pháp
ba la mật, sau đó mới hoàn thành. Huống chi thân thể nữ
nhân còn có năm sự bị cản trở, ấy là không được làm
Phạn vương, Đế thích, Ma vương, Luân vương và Phật thân.
Như vậy thân thể thiện nữ làm sao thành Phật, mà lại thành
Phật mau chóng? Long Nữ có một viên ngọc quí, giá bằng cả
đại thiên thế giới. Bấy giờ Long Nữ hai tay nâng viên ngọc
ấy hiến lên đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn nhận liền. Long
nữ thưa bồ tát Trí Tích và tôn giả Xá lợi Phất, con hiến
ngọc quí, đức Thế Tôn nhận cho con, việc này mau chóng không?
Rất mau chóng; hai ngài trả lời như vậy. Long Nữ thưa, đem
thần lực của các ngài nhìn sự thành Phật của con, thì
sự ấy còn mau hơn việc này. Tức thì toàn thể đại hội
các chúng lúc ấy cùng thấy, trong khoảnh khắc đột nhiên,
Long Nữ biến thành nam tử, đầy đủ phong cách bồ tát, lướt
qua thế giới hệ Vô cấu ở hướng nam, ngồi trên đài sen
quí báu, thành bậc Biết đúng và khắp, với cái thân đủ
hết ba mươi hai tướng quí và tám mươi vẻ đẹp, tuyên thuyết
chánh pháp tinh túy cho chúng sinh mười phương. Tại quốc độ
Kham nhẫn này, các vị bồ tát, các vị thanh văn, tám bộ
thiên long, tất cả nhân loại và loài khác, từ xa thấy sự
thành Phật và thuyết pháp của Long Nữ thì tâm thần người
nào cũng rất hoan hỷ, vọng xa mà lạy. Thế giới hệ Vô
cấu thì vô lượng chúng sinh nghe pháp đều lý giải, tỏ
ngộ, được sự không thoái chuyển, vô lượng chúng sinh nữa
được nhận sự thọ ký về tuệ giác vô thượng, và thế
giới hệ ấy chấn động đủ cả sáu cách. Thế giới hệ
Kham nhẫn thì ba ngàn người đứng vào vị trí không thoái
chuyển, ba ngàn người nữa phát triển tuệ giác vô thượng
và được nhận sự thọ ký về tuệ giác ấy. Bồ tát Trí
Tích, tôn giả Xá lợi Phất, và cả đại hội các chúng,
đều yên lặng mà tin nhận.