Phẩm
11:
Bảo
tháp xuất hiện
Vào lúc bấy giờ,
trước đức Thế Tôn, một ngôi bảo tháp bằng bảy chất
liệu quí báu, cao năm trăm do tuần, chu vi hai trăm năm chục
do tuần, từ đất vọt lên, đứng trong không gian. Bảo tháp
được trang hoàng bằng đủ thứ bảo vật. Có năm ngàn lan
can và hàng ngàn hàng vạn khám thất. Trang hoàng bằng vô số
cờ phan, và mắc rũ xuống là những vòng hoa ngọc. Chuông
nhỏ quí báu thì có cả vạn ức, cũng được treo lên. Mọi
phía bảo tháp đều phát ra hơi thơm đàn hương, tỏa khắp
thế giới này. Bảo cái có mắc phan phướn thì do bạc, vàng,
lưu ly, xa cừ, mã não, chân châu và mai khôi, bảy chất liệu
quí báu như vậy kết hợp tạo thành, và cao đến cung trời
Tứ thiên vương. Chư thiên của tầng trời Đao lợi thì rưới
hoa mạn đà của chư thiên mà hiến cúng bảo tháp. Tám bộ
và ngàn ức chúng khác cũng hiến cúng, cung kính, tôn trọng
và tán dương bảo tháp bằng các loại hoa, hương liệu, vòng
hoa, cờ phan, lọng dù và kịch nhạc.
Từ trong bảo
tháp xuất ra âm thanh rất lớn, tán dương rằng tốt lắm,
thưa đức Thích Ca Thế Tôn, ngài có thể tuyên thuyết cho
đại hội các chúng như thế này về kinh Pháp Hoa của tuệ
giác bình đẳng vĩ đại, bản kinh dạy cho bồ tát và được
Phật giữ gìn. Thật đúng như vậy, thưa đức Thích Ca Thế
Tôn; những điều ngài tuyên thuyết toàn là chân thật.
Bấy giờ bốn
chúng đã thấy bảo tháp vĩ đại đứng trong không gian, lại
nghe âm thanh xuất ra từ bảo tháp ấy, thì ai cũng được
sự vui đẹp về chánh pháp, và ngạc nhiên thấy là sự chưa
từng có, nên cùng đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi, cung kính
chắp tay mà đứng mãi với một tư thế ấy. Lúc này có vị
đại sĩ danh hiệu là Đại lạc Thuyết, biết sự hoài nghi
của chư thiên, nhân loại, tu la, và bao chúng khác trong thế
giới này, nên thưa đức Thích Ca Thế Tôn, rằng bạch ngài,
vì lý do nào mà ngôi bảo tháp như vầy từ đất vọt lên,
và trong đó phát ra âm thanh vừa rồi? Đức Thế Tôn bảo,
Đại lạc Thuyết, trong ngôi bảo tháp này có toàn thân của
một đức Phật đà. Thì quá khứ, ở phương dưới, trong
nhiều con số vô số quốc độ, có một quốc độ tên là
Bảo tịnh. Quốc độ ấy có đức Phật giáo chủ danh hiệu
là Đa Bảo Phật đà. Khi còn đi trên đường đi của bồ
tát, đức Đa Bảo Phật đà có phát lời nguyện trọng đại,
nguyện rằng nếu được trở thành Phật đà thì sau khi nhập
diệt, trong mười phương quốc độ, chỗ nào có Phật nói
kinh Pháp Hoa, bảo tháp của Như Lai cũng sẽ xuất hiện trước
chỗ ấy để nghe kinh ấy, và làm chứng cho kinh ấy bằng
cách tán dương rằng tốt lắm. Khi thành Phật đà rồi, lúc
sắp nhập diệt, đức Đa Bảo Phật đà ở giữa đại hội
chư thiên nhân loại mà tuyên cáo chư vị tỷ kheo, rằng khi
Như Lai nhập diệt rồi, ai muốn hiến cúng toàn thân của
Như Lai thì nên chung nhau xây dựng một ngôi bảo tháp cho vĩ
đại. Rồi đức Đa Bảo Phật đà vận dụng sức mạnh thần
thông và sức mạnh đại nguyện, bất cứ chỗ nào trong mười
phương quốc độ có Phật tuyên thuyết Pháp Hoa, bảo tháp
của ngài cũng vọt lên, xuất hiện ở trước, và toàn thân
của ngài ở trong bảo tháp tán dương rằng tốt lắm. Đại
lạc Thuyết, hôm nay đức Đa Bảo Phật đà nghe Như Lai tuyên
thuyết Pháp Hoa, nên bảo tháp của ngài từ đất vọt lên
mà tán dương rằng tốt lắm.
Đại lạc Thuyết
đại sĩ, lúc ấy, do thần lực của đức Thế Tôn nên thưa
rằng, bạch đức Thế Tôn, chúng con ước muốn được nhìn
thấy toàn thân của đức Đa Bảo Phật đà. Đức Thế Tôn
bảo, Đại lạc Thuyết, đức Đa Bảo Phật đà còn có lời
nguyện sâu xa và trọng đại nữa, nguyện rằng khi bảo tháp
của Như Lai xuất hiện trước các đức Phật để nghe Pháp
Hoa, nếu đức Phật nào muốn đem toàn thân của Như Lai chỉ
cho bốn chúng, thì chư Phật phân thân của đức Phật ấy
đang thuyết pháp giáo hóa ở khắp mười phương quốc độ
đều qui tụ lại một chỗ, bấy giờ toàn thân của Như Lai
mới xuất hiện. Đại lạc Thuyết, chư Phật phân thân của
Như Lai hiện đang thuyết pháp giáo hóa ở mười phương quốc
độ, hôm nay Như Lai cũng nên chiêu tập. Đại lạc Thuyết
đại sĩ thưa, bạch đức Thế Tôn, chúng con cũng ước muốn
được nhìn thấy chư Phật phân thân của đức Thế Tôn để
lễ bái, hiến cúng.
Khi ấy đức Thế
Tôn liền phóng một đường ánh sáng của tướng lông trắng,
chiếu qua hướng đông. Cả đại hội tức thì thấy được
chư Phật của cực nhiều hằng sa quốc độ ở hướng ấy.
Các quốc độ này toàn là đất bằng pha lê, với những cây
ngọc được trang hoàng bằng những dải vải đẹp. Vô số
ngàn vạn ức bồ tát tràn đầy trong mỗi quốc độ, và được
giăng khắp lên trên là những màn và lưới đính kết các
thứ ngọc. Cả đại hội ai cũng nghe thấy chư Phật ở các
quốc độ ấy thuyết pháp bằng âm thanh cực kỳ tinh túy,
nghe thấy vô số ngàn vạn ức bồ tát khắp trong mỗi quốc
độ cũng thuyết pháp cho các chúng. Hướng đông như vậy
thì các hướng tây nam bắc, bốn góc và trên dưới, hướng
nào ánh sáng của tướng lông trắng cũng chiếu đến, và
cả đại hội ai cũng nghe thấy như đã nghe thấy về hướng
đông.
Chư Phật phân
thân ở mười phương hướng đều bảo các vị bồ tát, chư
thiện nam tử, Như Lai nay nên đến quốc độ Kham nhẫn, chỗ
đức Thích Ca Thế
Tôn, để hiến
cúng ngài và hiến cúng bảo tháp của đức Đa Bảo Phật
đà. Bấy giờ quốc độ Kham nhẫn tức thì biến thành sạch
sẽ, đất bằng lưu ly, cây ngọc trang trí, hoàng kim làm dây
phân ranh tất cả đường sá thành những đường ngã tám.
Không có thôn xóm, làng mạc, thành phố, thị trấn, sông biển,
khe suối, núi non, rừng rú. Đốt lên hương liệu rất quí,
và hoa mạn đà bủa khắp mặt đất. Màn lưới đính kết
các thứ ngọc thì dăng che ở trên, và mắc vào đó còn có
những cái chuông nhỏ quí báu. Chỉ để lại đại hội các
chúng này, còn bao nhiêu nhân loại và chư thiên đều dời
để ở quốc độ khác.
Bấy giờ chư
Phật phân thân ngài nào cũng đem theo một vị đại bồ tát
mà làm thị giả, cùng đến quốc độ Kham nhẫn này, và bước
đến dưới các cây ngọc. Mỗi cây ngọc cao năm trăm do tuần,
nhánh lá hoa quả đều có thứ tự và rất đẹp. Dưới mỗi
cây ngọc đều có một tòa sư tử, cao năm do tuần và trang
sức bằng ngọc lớn. Chư Phật phân thân mỗi ngài ngồi xếp
bằng trên một tòa sư tử ấy. Lần lượt như vậy, đầy
cả đại thiên thế giới này mà chư Phật phân thân tại
một phương hướng của đức Thích Ca thế tôn vẫn chưa hết.
Đức Thích Ca
Thế Tôn muốn đủ chỗ ngồi cho chư Phật phân thân, nên
cả tám phương hướng, mỗi phương hướng biến hai trăm vạn
ức trăm triệu quốc độ thành quốc độ sạch sẽ, không
có địa ngục, ngạ quỉ, súc sinh và tu la. Nhân loại và chư
thiên cũng được dời để ở quốc độ khác. Tất cả quốc
độ đã biến thành quốc độ sạch sẽ này cũng lấy lưu
ly làm đất và trang trí bằng cây ngọc. Cây ngọc cũng cao
năm trăm do tuần, nhánh lá hoa quả cũng có thứ tự và rất
đẹp. Dưới mỗi cây ngọc cũng có một tòa sư tử cao năm
do tuần, trang trí bằng các thứ ngọc. Cũng không có sông
biển, không có núi Mục chân và Đại mục chân, núi Thiết
vi và Đại thiết vi, núi Tu di và những núi lớn cùng loại.
Suốt cả một ngàn sáu trăm vạn ức trăm triệu quốc độ
ấy thành một cõi Phật, đất ngọc bằng thẳng. Che khắp
lên trên là những màn được đính kết các thứ ngọc một
cách xen nhau và bủa ra. Bảo cái có phan phướn được treo
lên. Đốt lên hương liệu rất quí. Các loại hoa quí của
chư thiên rải khắp mặt đất.
Để đủ chỗ
ngồi cho chư Phật phân thân sẽ đến nữa, nên cả tám phương
hướng, mỗi phương hướng đức Thích Ca Thế Tôn lại biến
thêm hai trăm vạn ức trăm triệu quốc độ nữa, cũng thành
quốc độ sạch sẽ, cũng không có địa ngục ngạ quỉ súc
sinh và tu la. Bao nhiêu nhân loại và chư thiên cũng được
dời để ở quốc độ khác. Tất cả quốc độ đã biến
thành quốc độ sạch sẽ lần này cũng lấy lưu ly làm đất,
cũng trang trí bằng cây ngọc. Cây ngọc cũng cao năm trăm do
tuần, nhánh lá hoa quả cũng có thứ tự và rất đẹp. Dưới
mỗi cây ngọc cũng có một tòa sư tử cao năm do tuần, trang
trí bằng ngọc lớn. Cũng không có sông biển, không có núi
Mục chân và Đại mục chân, núi Thiết vi và Đại thiết
vi, núi Tu di và những núi lớn cùng loại. Suốt cả một ngàn
sáu trăm vạn ức trăm triệu quốc độ này, cùng với số
ấy ở trước, thành một cõi Phật, đất ngọc bằng thẳng.
Che khắp lên trên cũng là những màn được đính kết các
thứ ngọc một cách xen nhau và bủa ra. Bảo cái có phan phướn
cũng được treo lên. Cũng đốt lên hương liệu rất quí.
Và các loại hoa quí của chư thiên cũng được rải khắp
mặt đất.
Lúc ấy phân thân
của đức Thích Ca Thế Tôn ở hướng đông, tức chư Phật
giáo chủ tại các quốc độ nhiều bằng cực nhiều hằng
sa thuộc hướng ấy, ngài nào cũng hiện đang thuyết pháp
giáo hóa ở quốc độ của mình, và bấy giờ cùng đến qui
tụ ở quốc độ Kham nhẫn này. Lần lượt như vậy, chư
Phật phân thân ở mười phương hướng đều đến qui tụ,
ngồi vào tám phương hướng. Tám phương hướng này, bấy
giờ mỗi phương hướng có đến bốn trăm vạn ức trăm triệu
quốc độ, và chư Phật phân thân ngồi đầy trong đó. Ngài
nào cũng ngồi trên tòa sư tử ở dưới cây ngọc, cùng phái
vị đại bồ tát thị giả đến vấn an đức Thích Ca Thế
Tôn. Các ngài cầm mà đưa hoa ngọc cho các vị ấy bưng đầy
hai tay, bảo rằng Thiện nam tử, hãy đến Linh sơn, chỗ đức
Thích Ca Thế Tôn, thưa với ngài đúng như lời của Như Lai,
rằng đức Thế Tôn ít bịnh ít phiền, khí lực yên vui chăng,
các chúng thanh văn và bồ tát yên ổn cả chăng. Hãy rải
hoa ngọc này mà hiến cúng ngài, và bạch rằng đức Thế
Tôn của con danh hiệu như vậy, muốn được cùng đức Thế
Tôn mở cửa bảo tháp của đức Đa Bảo Phật đà. Tất cả
chư Phật phân thân cũng phái vị đại bồ tát với phong cách
như vậy.
Khi ấy đức Thích
Ca Thế Tôn thấy chư Phật phân thân đã qui tụ, cùng ngồi
trên tòa sư tử, lại nghe chư Phật ấy muốn được cùng
mở cửa bảo tháp, nên ngài đứng dậy, rời khỏi pháp tòa,
đứng trong không gian. Tất cả bốn chúng, vốn đã đứng
lên và chắp tay, bây giờ chăm chú mà nhìn đức Thế Tôn.
Đức Thế Tôn liền dùng ngón tay bên phải mở cửa bảo tháp
làm bằng bảy chất liệu quí báu, làm phát ra âm thanh lớn
như cửa thành lớn được tháo khóa chốt mà mở ra. Tức
thì toàn thể đại hội các chúng đều được thấy đức
Đa Bảo Phật đà ngồi trong bảo tháp, trên tòa sư tử, toàn
thân không rã, y như đang nhập thiền định. Cả đại hội
lại được nghe lời của đức Đa Bảo Phật đà nói, rằng
tốt lắm, thưa đức Thích Ca Thế Tôn, ngài đã tuyên thuyết
một cách thích thú về kinh Pháp Hoa. Tôi đến đây là để
nghe kinh ấy.
Bốn chúng cùng
bao bộ chúng khác, nghe thấy đức Phật nhập diệt hàng ức
thời kỳ rồi mà nói như vậy thì ai cũng ca tụng là sự
chưa từng có. Cả khối hoa quí của chư thiên được họ
đem tung rải trên đức Đa Bảo Phật đà và đức Thích Ca
Thế Tôn. Còn đức Đa Bảo Phật đà thì ở trong bảo tháp
để một nửa pháp tòa của mình nhường cho đức Thích Ca
Thế Tôn mà nói rằng thưa ngài, mời ngài đến ngồi ở đây.
Tức thì đức Thích Ca Thế Tôn vào trong bảo tháp, ngồi trên
một nửa pháp tòa, cũng theo cách ngồi xếp bằng. Cả đại
hội các chúng thấy hai ngài cùng ngồi xếp bằng trên pháp
tòa sư tử ở trong bảo tháp, thì nghĩ rằng hai ngài ngồi
cao xa quá, xin đức Thế Tôn dùng sức mạnh thần thông mà
làm cho chúng con cũng được lên ở trên không gian. Tức thì
đức Thích Ca Thế Tôn dùng sức mạnh thần thông mà tiếp
cả đại hội các chúng cùng lên ở trên không gian, rồi đem
âm thanh vĩ đại mà phổ cáo bốn chúng, rằng ai là người
có thể ở trong quốc độ Kham nhẫn này mà giảng nói rộng
rãi về kinh Pháp Hoa, thì bây giờ chính là lúc nên nói ra.
Như Lai không bao lâu nữa sẽ nhập niết bàn. Như Lai muốn
có người để phó thác kinh Pháp Hoa này.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(1) Đa Bảo Phật
đà,
vị chúa thánh
triết
nhập diệt từ
lâu,
thân ở trong tháp,
mà vì chánh pháp
còn hiện đến
đây.
Như vậy các người
bởi lý do gì
không vì chánh
pháp
mà cố nỗ lực?
(2) Đa Bảo Phật
đà
nhập diệt đến
nay
thì gian đã có
vô số thời kỳ,
còn hiện khắp
chỗ
để nghe Pháp
Hoa,
như thế là vì
Pháp Hoa khó gặp.
(3) Ngài vốn phát
nguyện:
nhập niết bàn
rồi,
Như Lai vẫn đến
tất cả mọi
chỗ
để được thường
xuyên
nghe nói Pháp Hoa.
(4) Và vô số
Phật
nhiều bằng hằng
sa,
vốn do Như Lai
phân thân biểu
hiện,
cũng đến nơi
này
để nghe Pháp
Hoa
và để yết kiến
Đa Bảo Phật
đà.
(5) Các ngài rời
bỏ
quốc độ tốt
đẹp,
các chúng đệ
tử,
tám bộ thiên
long,
bao sự hiến cúng,
muốn làm chánh
pháp
tồn tại lâu
dài
nên cùng đến
đây.
(6) Để có đủ
chỗ
chư Phật ngự
tọa,
Như Lai vận dụng
sức mạnh thần
thông,
di chuyển vô lượng
các loại chúng
sinh,
biến quốc độ
này
sạch sẽ rộng
lớn.
(7) Chư Phật đi
đến
dưới mỗi cây
ngọc,
trông như hoa sen
làm đẹp hồ
sạch.
(8) Những tòa
sư tử
dưới mỗi cây
ngọc,
chư Phật ngự
tọa
thì sáng đẹp
ra,
tựa như đêm
tối
đuốc lớn đốt
lên.
(9) Thân của chư
Phật
phát ra hương
thơm
tỏa khắp quốc
độ
trong cả mười
phương,
làm cho chúng sinh
cùng được xông
cả,
và lòng say sưa
không tự chủ
nổi,
như nhánh cây
nhỏ
được thổi gió
lớn.
Bao nhiêu phong
cách
phương tiện như
vậy
để làm chánh
pháp
tồn tại lâu
dài.
*
(10) Như Lai phổ
cáo
toàn thể các
chúng,
rằng khi Như Lai
nhập niết bàn
rồi,
những ai có thể
kính giữ Pháp
Hoa
bằng mọi pháp
hạnh,
trong đó gồm
có
nghiên cứu, diễn
giảng....,
thì ngày hôm nay
đối trước Như
Lai
hãy tự phát nguyện.
(11) Đa Bảo Phật
đà
tuy đã nhập diệt
từ lâu lắm rồi,
mà do đại nguyện
vẫn phát âm thanh
như sư tử gầm,
chứng minh ca tụng
Diệu pháp Liên
hoa.
(12) Đức Đa Bảo
ấy,
cùng với Như
Lai,
chư Phật phân
thân
sẽ cùng chứng
biết
cho ý nguyện ấy
của những con
Phật.
Vậy những con
Phật
ai kính giữ được
Diệu pháp Liên
hoa,
hãy phát đại
nguyện
nguyện làm pháp
ấy
tồn tại lâu
dài.
(13) Ai có năng
lực
kính giữ Pháp
Hoa
thì thế là đã
hiến cúng Như
Lai;
cùng với hiến
cúng
Đa Bảo Phật
đà_
một đức Phật
đà
ở trong tháp rồi
vẫn đến mười
phương
chỉ vì Pháp Hoa.
(14) Cũng là hiến
cúng
chư Phật phân
thân _
những đấng làm
cho
tráng lệ huy hoàng
hết thảy quốc
độ
khắp cả mười
phương.
(15) Ai có năng
lực
diễn giảng Pháp
Hoa,
thì thế tức
là
thấy được Như
Lai,
thấy đức Đa
Bảo
thấy Phật phân
thân.
(16) Chư thiện
nam tử,
hãy suy nghĩ kỹ.
Đây là trách
vụ
rất là khó khăn
mà các người
nên
phát nguyện đảm
nhận.
*
(17) Hằng sa kinh
điển
ngoài kinh Pháp
Hoa,
diễn giảng hết
cả
chưa đủ là khó;
(18) đón núi Tu
di
ném qua vô số
thế giới hướng
khác
cũng chưa đủ
khó;
(19) chỉ dùng
ngón chân
mà hất đại
thiên
văng xa cõi khác
cũng chưa đủ
khó;
(20) trên đỉnh
hiện hữu
đứng đó nói
cho
tất cả bộ chúng
về các kinh khác
nhiều đến vô
lượng
cũng chưa đủ
khó;
(21) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
ở trong thời
kỳ
dữ dội đáng
sợ,
nói được Pháp
Hoa
như vậy mới
khó.
(22) Giả sử có
người
nắm được hư
không
mà đem đi dạo
cũng chưa đủ
khó;
(23) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
sao chép ấn hành
giữ cho còn mãi
Diệu pháp Liên
hoa,
và khuyên người
khác
cũng làm tương
tự,
như vậy mới
khó.
(24-Đem cả địa
cầu
25) để trên móng
chân
vọt lên Phạn
thiên
cũng chưa đủ
khó;
(26) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
trong thời kỳ
dữ
học được một
lúc
kinh Pháp Hoa này,
như vậy mới
khó.
(27) Gánh vác cỏ
khô
vào lửa hoại
kiếp
mà không bị cháy
cũng chưa đủ
khó;
(28) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
ai giữ Pháp Hoa
kín đáo giảng
được
cho một người
thôi,
như vậy mới
khó.
(29) Kho tàng chánh
pháp
đến tám vạn
tư,
và bao kinh pháp
mười hai thể
loại,
nếu ghi nhớ hết
và giảng cho người,
(30) làm cho người
nghe
được sáu thần
thông,
dẫu là như vậy
cũng chưa đủ
khó;
(31) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
đối với Pháp
Hoa
nếu có năng lực
lắng nghe, tiếp
nhận,
hỏi thấu nghĩa
ý,
giảng nói cho
người,
như vậy mới
khó.
(32) Có ai thuyết
pháp
làm cho vạn ức
vô số vô lượng
hằng sa chúng
sinh
được thành La
hán
đủ sáu thần
thông,
ích lợi đến
vậy
cũng chưa đủ
khó;
(33) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
ai có năng lực
diễn giảng kính
giữ
Diệu pháp Liên
hoa
như vậy mới
khó.
(34) Vì cho chúng
sinh
được tuệ giác
Phật,
Như Lai ở trong
vô lượng quốc
độ,
từ lúc mở đầu
cho đến hiện
nay,
tuyên thuyết phong
phú
bao nhiêu kinh pháp.
(35) Trong kinh pháp
ấy
Pháp Hoa bậc nhất:
nếu có năng lực
giữ được Pháp
Hoa,
tức là giữ được
toàn thân Như
Lai.
(36) Chư thiện
nam tử,
sau khi Như Lai
nhập niết bàn
rồi,
ai có năng lực
tiếp nhận kính
giữ
Diệu pháp Liên
hoa
bằng mọi pháp
hạnh
trong đó gồm
có
đọc xét văn
nghĩa,
tụng được thuộc
lòng...,
nay trước Như
Lai
hãy tự phát nguyện.
(37) Diệu pháp
liên hoa
khó mà giữ nổi;
những ai giữ
nổi
ít thì gian thôi,
Như Lai hài lòng,
chư Phật cũng
vậy.
(38) Những ai giữ
nổi
Pháp Hoa như vậy
thì thế là được
chư Phật tán
dương,
thế là dũng mãnh,
thế là tinh tiến,
thế là giữ giới,
tu hạnh đầu
đà,
thế là chóng
được
tuệ giác vô thượng.
(39) Thời ác sau
này
những ai có thể
học hỏi kính
giữ
Diệu pháp Liên
hoa,
người ấy chính
là
con Phật đích
thực,
đứng vào ở
nơi
vị trí Thuần
thiện,
sau khi Như Lai
nhập niết bàn
rồi
vẫn lý giải
được
nghĩa ý Pháp Hoa.
(40-Người ấy
chính là
41) mắt của thế
gian
trong đó có cả
chư thiên nhân
loại.
Ở trong thời
kỳ
khủng bố khiếp
sợ,
người ấy nói
được
Diệu pháp Liên
hoa,
dầu chỉ có thể
nói trong chốc
lát,
hết thảy trời
người
đều nên hiến
cúng.