|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Phẩm
10:
Người
diễn giảng Pháp Hoa
Khi ấy đức Thế
Tôn qua bồ tát Dược Vương mà nói với tám vạn đại sĩ,
Dược Vương, đại sĩ hãy nhìn, đại hội này có vô lượng
tám bộ, bốn chúng, những người cầu tuệ giác Thanh văn,
cầu tuệ giác Duyên giác hay cầu tuệ giác Phật đà. Các
chúng như thế này hiện ở trước Như Lai mà nghe kinh Pháp
Hoa, thì dẫu chỉ nghe được một bài chỉnh cú, một câu
đủ nghĩa, hay đến nỗi chỉ có được một ý niệm tùy
hỷ mà thôi, Như Lai cũng thọ ký cho tất cả sẽ được tuệ
giác vô thượng. Dược Vương, sau khi Như Lai nhập diệt, nếu
có người nào nghe kinh Pháp Hoa, thì dẫu chỉ nghe được một
bài chỉnh cú, một câu đủ nghĩa, hay đến nỗi chỉ chỉ
có được một ý niệm tùy hỷ mà thôi, Như Lai cũng thọ
ký cho tất cả sẽ được tuệ giác vô thượng.
Nếu có người
nào đối với kinh Pháp Hoa, dẫu chỉ một bài chỉnh cú mà
thôi, mà biết tiếp nhận ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa, tụng
được thuộc lòng, giảng nói cho người, hay sao chép ấn hành...;
hoặc đối với cuốn kinh Pháp Hoa mà thôi mà biết kính và
nhìn như kính và nhìn Như Lai, hiến cúng bằng các loại hoa,
vòng hoa, các hương liệu, lọng dù, tràng phan, vải lụa bao
bọc, kịch nhạc, hay đến nỗi chỉ chắp tay tôn kính, thì
Dược Vương, hãy coi những người này như đã phụng sự
mười vạn ức chư Phật và thành tựu đại nguyện nơi chỗ
các ngài, nguyện thương chúng sinh mà sinh trong loài người
này. Dược Vương, nếu ai hỏi người nào vị lai làm Phật,
thì nên nói cho họ biết những người này vị lai quyết định
làm Phật. Tại sao, vì nếu thiện nam hay thiện nữ nào đối
với kinh Pháp Hoa, dầu chỉ một câu đủ nghĩa mà thôi, mà
biết tiếp nhận ghi nhớ cho đến sao chép ấn hành...., biết
hiến cúng cuốn kinh ấy bằng các loại hoa cho đến chắp
tay tôn kính, thì người này tất cả thế gian nên chiêm ngưỡng
tôn thờ, nên đem đồ hiến cúng Như Lai mà hiến cúng. Hãy
coi người này như là vị đại bồ tát đang hoàn thành tuệ
giác vô thượng, vì thương chúng sinh, nguyện sinh trong loài
người này mà diễn giảng rộng rãi về kinh Pháp Hoa. Người
tiếp nhận ghi nhớ cho đến sao chép ấn hành chỉ một câu
kinh Pháp Hoa, hay chỉ hiến cúng cuốn kinh ấy mà đã như vậy,
huống chi người tiếp nhận ghi nhớ cho đến sao chép ấn
hành được cả bộ kinh ấy và hiến cúng đủ cả. Dược
Vương, hãy coi người này như là người tự bỏ cái chỗ
kết quả hành vi trong sạch của mình để, sau khi Như Lai nhập
diệt, vì thương chúng sinh mà sinh trong thời kỳ dữ dội,
diễn giảng rộng rãi về kinh Pháp Hoa. Lại nữa, sau khi Như
Lai nhập diệt, thiện nam hay thiện nữ trên đây nếu có thể
kín đáo nói cho một người về kinh Pháp Hoa, thì dầu chỉ
nói được một câu đủ nghĩa mà thôi, cũng nên coi người
ấy là sứ giả của Như Lai, được Như Lai phái đến để
làm công việc của Như Lai. Kín đáo nói kinh Pháp Hoa cho một
người và chỉ nói được một câu mà còn như vậy, huống
chi có thể công khai ở giữa công chúng mà nói cho mọi người
một cách rộng rãi về kinh ấy.
Dược Vương,
nếu có kẻ độc ác đem tâm độc ác, suốt một thời kỳ
đối diện xúc phạm Như Lai mãi, tội của kẻ ấy vẫn nhẹ.
Nếu có kẻ đem một lời độc ác mà thôi mà phỉ báng người
đọc xét văn nghĩa hay tụng được thuộc lòng kinh Pháp Hoa,
thì không kể người đọc tụng ấy tại gia hay xuất gia,
tội của kẻ này mới rất nặng. Dược Vương, ai đọc xét
văn nghĩa hay tụng được thuộc lòng kinh Pháp Hoa thì nên
coi người ấy đem trang phục của Như Lai mà trang sức cho
mình. Người ấy được Như Lai đem vai mang vác. Người ấy
đến đâu thì nên hướng theo mà thi lễ, nên chuyên chú chắp
tay mà cung kính hiến cúng tôn trọng tán dương, nên đem các
loại hoa, vòng hoa, các hương liệu, lọng dù, tràng phan, y
phục, cỗ bàn, diễn tấu kịch nhạc, nói tóm, nên đem đồ
hiến cúng thượng hạng trong loài người mà hiến cúng; nên
đem ngọc của chư thiên mà tung rải, cả đống ngọc thượng
hạng của chư thiên cũng nên đem ra mà phụng hiến. Tại sao,
vì người ấy hoan hỷ diễn giảng Pháp Hoa thì nghe trong chốc
lát cũng mau được trọn vẹn tuệ giác vô thượng.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây:
(1) Muốn đặt
mình vào
đường đi của
Phật
để được thành
đạt
tuệ giác tự
nhiên
thì phải thường
xuyên
nỗ lực hiến
cúng
những người
tiếp nhận
kính giữ Pháp
Hoa.
(2) Những ai ước
muốn
mau chóng đạt
được
tuệ Biết tất
cả
thì phải tiếp
nhận
ghi nhớ Pháp Hoa,
và nên hiến cúng
những người
tiếp nhận
kính giữ kinh
ấy.
(3) Người nào
có thể
tiếp nhận kính
giữ
kinh Pháp Hoa này,
thì hãy nên coi
người ấy chính
là
Như Lai phái đến,
vì thương chúng
sinh
mà giảng kinh
này.
(4) Người nào
có thể
tiếp nhận kính
giữ
kinh Pháp Hoa này,
thì hãy coi là
người tự rời
bỏ
quốc độ trong
sạch,
vì thương chúng
sinh
mà sinh ở đây.
(5) Thì hãy nên
coi
người ấy là
người
đã được tự
tại
chỗ họ muốn
sinh,
có thể sinh trong
thời kỳ dữ
dội
mà nói rộng rãi
Pháp Hoa tối thượng.
(6) Nên đem hoa
hương
cùng với y phục
của hàng chư
thiên,
lại đem cả đống
ngọc đẹp thượng
hạng
cũng của chư
thiên,
mà hiến cho người
diễn giảng Pháp
Hoa.
(7) Sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
trong thời dữ
dội
người nào có
thể
tiếp nhận kính
giữ
kinh Pháp Hoa này,
thì ai cũng nên
chắp tay kính
lạy,
in như tôn kính
đối với Như
Lai.
(8) Cỗ bàn thượng
hạng
vật thực cam
mỹ
y phục đủ loại
đều đem hiến
cúng
con Phật như vậy,
và mong chốc lát
được nghe người
ấy
diễn giảng Pháp
Hoa.
(9) Thời dữ sau
này
ai có năng lực
tiếp nhận kính
giữ
kinh Pháp Hoa này,
người ấy là
người
Như Lai phái đến
trong loài người
này
làm việc Như
Lai.
(10) Suốt một
thời kỳ
thường mang ác
ý
xúc phạm Như
Lai
thì tội vô lượng.
(11) Nhưng có người
nào
đọc xét văn
nghĩa
tụng được thuộc
lòng
kính giữ Pháp
Hoa,
mà trong chốc
lát
đem lời độc
ác
đổ vào người
ấy,
thì tội kẻ này
hơn cả kẻ ác
xúc phạm Như
Lai.
(12) Có người
cầu mong
tuệ giác Phật
đà,
cho nên trải qua
trọn một thời
kỳ,
đứng trước
Như Lai
chắp tay tán dương
bằng vô số lượng
bài văn chỉnh
cú.
(13) Tán dương
như vậy
được phước
vô cùng,
nhưng ai tán thưởng
người giữ Pháp
Hoa,
thì phước họ
được
hơn cả người
kia.
(14-Trải qua thời
kỳ
15) đến tám mươi
ức,
đem cả sắc thanh
hương vị và
xúc
loại quí trọng
nhất,
hiến cúng cho
người
kính giữ Pháp
Hoa,
và hiến cúng
rồi
được nghe chốc
lát
người ấy diễn
giảng
kinh Pháp Hoa này,
thì nên tự mừng
rằng mình nhận
được
ích lợi lớn
lao.
Dược Vương đại
sĩ,
ngày nay Như Lai
tuyên cáo rõ ràng
để chư vị biết:
bao nhiêu kinh pháp
Như Lai tuyên thuyết,
trong kinh pháp
ấy
Pháp Hoa hơn cả.
Khi ấy đức Thế
Tôn lại bảo Dược Vương đại sĩ, bao nhiêu kinh pháp của
Như Lai tuyên thuyết, đã tuyên thuyết đang tuyên thuyết và
sẽ tuyên thuyết, có đến hàng vạn hàng ức. Nhưng trong tất
cả kinh pháp ấy, kinh Pháp Hoa này rất khó tin khó hiểu. Dược
Vương, kinh này là kho tàng bí yếu của chư Phật, không thể
bủa ra mà trao cho người một cách bừa bãi. Kinh này chư Phật
giữ gìn, từ trước đến nay Như Lai chưa hề nói đến một
cách minh bạch. Như Lai đang còn mà kinh này vẫn bị nhiều
kẻ oán ghét,
huống chi sau khi
Như Lai nhập diệt. Cho nên Dược Vương, đại sĩ nên biết,
sau khi Như Lai nhập diệt, đối với kinh Pháp Hoa, ai có năng
lực sao chép ấn hành, tiếp nhận ghi nhớ, đọc xét văn nghĩa,
tụng được thuộc lòng, tôn kính hiến cúng, giảng nói cho
người..., thì người ấy được Như Lai đem pháp y mà che
phủ, lại được chư Phật hiện tại ở các quốc độ khác
cùng giữ gìn cho, nên người ấy có được sức mạnh của
đức tin vĩ đại, sức mạnh của chí nguyện, và sức mạnh
của các gốc rễ pháp lành. Nên biết người ấy cư ngụ
cùng tăng xá với Như Lai, được Như Lai đưa tay xoa đầu.
Dược Vương,
bất cứ chỗ nào có diễn giảng, có đọc tụng, có sao chép
đối với kinh Pháp Hoa, có đặt để cuốn kinh ấy, thì những
chỗ như vậy nên xây dựng ngôi tháp bằng bảy chất liệu
quí báu rất cao, rộng và đẹp, mà không cần tôn trí xá
lợi vào trong ngôi tháp ấy, vì trong ngôi tháp ấy đã có
toàn thân của Như Lai. Ngôi tháp ấy nên đem các loại hoa,
vòng hoa, hương liệu, lọng dù, tràng phan, kịch nhạc và thi
ca mà hiến cúng, cung kính, tôn trọng và tán dương. Ai thấy
ngôi tháp ấy mà biết lễ bái hiến cúng, thì người này
phải được coi là đến gần tuệ giác vô thượng.
Dược Vương,
nhiều người, tại gia có xuất gia có, đi theo đường đi
của bồ tát mà không được thấy nghe, đọc tụng, sao chép,
ghi nhớ và hiến cúng kinh Pháp Hoa, thì nên biết những người
ấy chưa khéo đi theo đường đi của bồ tát. Nếu được
thấy nghe cho đến hiến cúng kinh này mới là khéo đi theo
đường đi của bồ tát. Những người cầu tuệ giác Phật
đà mà thấy nghe kinh Pháp Hoa, thấy nghe rồi tin tưởng, lý
giải, tiếp nhận, ghi nhớ, thì nên biết những người ấy
đã được đến gần tuệ giác vô thượng. Dược Vương,
ví như có người đang khát, cần nước, nên ở chỗ cao nguyên
đào đất mà tìm. Đào mà còn thấy đất khô thì biết nước
còn xa. Ra công liên tục, dần dần thấy đất ướt rồi thấy
đất bùn, thì lòng họ biết chắc đã gần đến nước. Bồ
tát cũng vậy, chưa nghe, chưa hiểu, chưa được tu tập Pháp
Hoa, thì nên biết người này còn cách xa tuệ giác vô thượng;
nếu nghe, hiểu, tư duy và tu tập được Pháp Hoa, thì nên
biết chắc chắn đã đến gần tuệ giác vô thượng. Tại
sao, vì tuệ giác vô thượng của hết thảy bồ tát tìm cầu
đều ở trong Pháp Hoa. Pháp Hoa mở cửa phương tiện mà chỉ
tính chân thật. Kho tàng Pháp Hoa sâu, chắc, kín và xa, không
ai thấu được. Như Lai ngày nay vì giáo hóa tác thành cho các
vị bồ tát mới mở ra, chỉ cho. Dược Vương, nếu bồ tát
nghe Pháp Hoa mà kinh sợ ngờ vực, thì nên biết đó là bồ
tát mới phát tâm chí; còn thanh văn nghe Pháp Hoa mà kinh sợ
ngờ vực, thì nên biết đó là kẻ tăng thượng mạn.
Dược Vương,
sau khi Như Lai nhập diệt, thiện nam hay thiện nữ nào muốn
diễn giảng Pháp Hoa cho bốn chúng, thì phải làm sao mới nên
diễn giảng? Dược Vương, thiện nam hay thiện nữ ấy phải
vào nhà của Như Lai, mặc áo của Như Lai và ngồi chỗ của
Như Lai; phải như vậy mới nên diễn giảng Pháp Hoa cho bốn
chúng một cách phong phú. Nhà của Như Lai là lòng đại từ
bi đối với hết thảy chúng sinh. Áo của Như Lai là đức
tính ôn hòa nhẫn nhục. Chỗ của Như Lai là nguyên lý Không
của tất cả các pháp. Đặt mình vững vàng vào trong ba pháp
như vậy, sau đó mới đem sự không biếng nhác mà diễn giảng
một cách phong phú về Pháp Hoa cho chư vị bồ tát và tất
cả bốn chúng. Dược Vương, Như Lai dẫu ở thế giới khác,
vẫn phái những vị biến hóa tập hợp thính chúng cho người
ấy, lại phái bốn chúng biến hóa đến nghe người ấy diễn
giảng Pháp Hoa. Bốn chúng biến hóa này nghe Pháp Hoa của người
ấy diễn giảng thì tin nhận, thích ứng, chứ không chống
nghịch. Người ấy ở chỗ trống vắng, thì Như Lai phái đông
đảo tám bộ đến nghe người ấy diễn giảng Pháp Hoa. Như
Lai tuy ở thế giới khác mà thường thường làm cho người
ấy được thấy thân Như Lai. Đối với Pháp Hoa, người ấy
quên mất câu nào đoạn nào, thì Như Lai nói cho nhớ lại
hoàn hảo.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(16) Hãy bỏ biếng
nhác
mà nghe Pháp Hoa.
Pháp Hoa khó có
cơ hội được
nghe,
nghe mà tin nhận
cũng là khó có.
(17-Như khát cần
nước,
18) đào đất
cao nguyên.
Đào thấy đất
khô
biết nước còn
xa.
(19) Đào tiếp
thấy được
đất ướt rồi
bùn,
thì biết chắc
chắn
nước đã gần
đến.
(20) Dược Vương
đại sĩ,
ví dụ như vậy
để biết những
người
không nghe Pháp
Hoa
thì còn cách xa
tuệ giác Phật
đà.
(21) Người nào
nghe được
kinh sâu xa này
_ bản kinh xác
quyết
cho các thanh văn,
bản kinh chúa
tể
của các kinh pháp
_
nghe rồi tư duy
một cách chắc
chắn;
(22) đại sĩ nên
biết
người như thế
này
đã được đến
gần
tuệ giác Phật
đà.
(23) Người nào
chí nguyện
diễn giảng Pháp
Hoa,
người ấy cần
phải
vào nhà Như Lai
mặc áo Như Lai
ngồi chỗ Như
Lai,
thì giữa công
chúng
không sợ gì nữa,
phân tích rộng
rãi
cho họ kinh này.
(24) Nhà của Như
Lai
là đại từ bi,
áo của Như Lai
là đức nhẫn
nhục,
chỗ của Như
Lai
là các pháp Không.
Hãy đặt mình
vào
trong ba pháp ấy
mà nói Pháp Hoa
cho cả mọi người.
(25) Khi nói Pháp
Hoa,
nếu có những
kẻ
độc miệng mắng
nhiếc
dao chém gậy đánh
ngói ném đá liệng,
thì người ấy
nên
nghĩ đến Như
Lai
và cần nhẫn
nhịn.
(26) Như Lai ở
tại
vạn ức quốc
độ,
biểu hiện cái
thân
trong suốt cứng
chắc,
trải qua vô số
vạn ức thời
kỳ,
tuyên thuyết chánh
pháp
cho các chúng sinh.
(27-Tại quốc
độ này,
28) sau khi Như
Lai
nhập niết bàn
rồi,
ai có năng lực
diễn giảng Pháp
Hoa,
thì Như Lai phái
bốn chúng biến
hóa
là các tỷ kheo
và tỷ kheo ni
cùng với nam nữ
đức tin trong
sáng,
cùng đến hiến
cúng
người diễn giảng
ấy,
lại còn hướng
dẫn
bao nhiêu người
khác
đến nghe Pháp
Hoa.
(29) Kẻ nào muốn
hại
người giảng
Pháp Hoa,
sử dụng dao gậy
cùng với ngói
đá,
thì Như Lai phái
những vị biến
hóa
làm người hộ
vệ
hộ vệ người
ấy.
(30) Người ấy
một mình
ở chỗ trống
vắng
không có tiếng
người,
đọc xét văn
nghĩa
tụng được thuộc
lòng
về kinh Pháp Hoa,
(31) Như Lai bấy
giờ
hiện thân trong
sáng;
người ấy nếu
quên
câu nào đoạn
nào,
Như Lai nói cho
được thông suốt
cả.
(32) Người ấy
đủ hết
ba pháp nói trên,
thì giảng Pháp
Hoa
cho cả bốn chúng,
hay ở chỗ vắng
đọc tụng Pháp
Hoa,
đều được nhìn
thấy
thân thể Như
Lai.
(33) Và khi người
ấy
ở chỗ trống
vắng,
thì Như Lai phái
chư thiên long
vương
cùng với dạ
xoa
và các bộ khác
đến với người
ấy
làm người nghe
pháp.
(34) Người ấy
thích thú
diễn giảng Pháp
Hoa,
phân tích rành
rẽ
không có vướng
mắc,
là vì thường
được
chư Phật giữ
gìn,
cho nên làm cho
các chúng hoan
hỷ.
(35) Những ai gần
gũi
pháp sư như vậy
thì chóng trở
thành
những vị bồ
tát,
tùy thuận mà
học
pháp sư như vậy
thì sẽ gặp được
hằng sa Phật
đà.
x |