Phẩm
9:
Thọ
ký cho các vị tu học tiếp tục
và
tu học hoàn tất
Lúc ấy các tôn
giả A nan Đà và La hầu La đều nghĩ, chúng ta tự xét nếu
được đức Thế Tôn trao cho lời ghi thành tựu tuệ giác
vô thượng thì thích thú biết bao. Các tôn giả ấy liền
từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước đức Thế Tôn, đầu
mặt lạy ngang chân ngài và cùng thưa, bạch đức Thế Tôn,
trong việc thọ ký chúng con cũng đáng có phần, chỉ có đức
Thế Tôn là đấng chúng con nương tựa. Chúng con được thế
giới này, kể cả chư thiên, nhân loại và tu la, ai cũng biết
đến. Họ biết A nan Đà con đây thường làm thị giả của
đức Thế Tôn, coi giữ kho tàng chánh pháp của ngài; còn La
hầu La con đây là con trai của đức Thế Tôn khi ngài chưa
xuất gia. Nếu đức Thế Tôn trao cho chúng con lời ghi thành
tựu tuệ giác vô thượng, thì ước nguyện của chúng con
đã đạt mà ước vọng của các chúng cũng thỏa. Bấy giờ
hai ngàn vị đệ tử thanh văn của đức Thế Tôn mà sự tu
học đang tiếp tục hay đã hoàn tất, cũng đều đứng dậy
khỏi chỗ mình ngồi, vai bên phải trần pháp y, cùng đến
trước đức Thế Tôn, chuyên chú mà chắp tay chiêm ngưỡng,
cùng biểu lộ sự ước nguyện như ước nguyện của các
tôn giả A nan Đà và La hầu La, rồi đứng cách một khoảng.
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo tôn giả A nan Đà, trong thì vị lai, tôn giả sẽ
được thành Phật với danh hiệu Sơn Hải Tuệ Tự Tại Thông
Vương Như Lai, đủ mười đức hiệu. Tôn giả sẽ phụng
sự sáu mươi hai ức chư Phật, coi giữ kho tàng chánh pháp
của các ngài, sau đó thực hiện tuệ giác vô thượng, giáo
hóa bồ tát nhiều bằng nhiều ức hằng sa, làm cho thành thục
tuệ giác vô thượng. Quốc độ tên là Ngọn cờ siêu việt
thường dựng cao lên, toàn cõi trong sạch, đất bằng lưu
ly. Thời kỳ tên là Âm thanh tinh túy vang dội khắp cả. Sơn
hải Tuệ Tự Tại Thông Vương Như Lai sống lâu vô số thời
kỳ vô số, giả sử có ai tính kể trong ngàn vạn ức thời
kỳ vô số cũng không biết được. Giáo pháp nguyên chất
tồn tại thế giới gấp đôi thì gian sống lâu, giáo pháp
tương tự tồn tại thế giới gấp đôi giáo pháp nguyên chất.
A nan Đà, Sơn Hải Tuệ Tự Tại Thông Vương Như Lai được
nhiều ức hằng sa chư Phật ở khắp mười phương cùng nhau
ca tụng tán dương thành quả của ngài.
Đức Thế Tôn
muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(1) Như Lai ngày
nay
nói giữa chư
Tăng,
rằng A nan Đà
người giữ chánh
pháp,
tương lai phụng
sự
chư vị Phật
đà,
rồi thành một
bậc
Biết đúng và
khắp.
(2) Bậc ấy tên
là
Sơn Hải Tuệ
Vương.
Quốc độ trong
sạch
và có tên là
Ngọn cờ Siêu
việt
thường dựng
cao lên.
(3) Ngài giáo hóa
cho
chư vị bồ tát
số lượng nhiều
bằng
cát của sông
Hằng.
Uy đức ngài có
vô cùng lớn lao,
danh tiếng vang
động
khắp cả mười
phương.
(4) Vì thương
chúng sinh,
ngài sống vô
lượng.
Giáo pháp nguyên
chất
gấp đôi sống
lâu,
giáo pháp tương
tự
gấp đôi nguyên
chất.
(5) Hằng hà sa
số
vô lượng chúng
sinh
ở trong giáo pháp
của đức Phật
ấy
gieo trồng nhân
tố
tuệ giác Phật
đà.
Bấy giờ trong
đại hội, bồ tát mới phát tâm có tám ngàn vị cùng nghĩ
rằng, đến như chư vị đại bồ tát mà chúng ta cũng không
nghe thấy được thọ ký như vầy, vì nguyên nhân nào mà chư
vị thanh văn lại được phán quyết như vậy? Đức Thế Tôn
biết ý nghĩ ấy của các vị bồ tát mới phát tâm nên bảo,
chư thiện nam tử, Như Lai cùng với tôn giả A nan Đà, và
các vị đồng hàng với tôn giả ấy, đã từng ở nơi đức
Không Vương Như Lai, đồng thời phát ra tâm chí mong cầu tuệ
giác vô thượng. Nhưng tôn giả A nan Đà thường thích đa
văn, còn Như Lai thường siêng tinh tiến, nên Như Lai thành
tựu tuệ giác vô thượng mà tôn giả A nan Đà coi giữ kho
tàng chánh pháp của Như Lai. Tôn giả ấy cũng coi giữ kho
tàng chánh pháp của chư Phật vị lai, giáo hóa tác thành chư
vị bồ tát. Bản nguyện tôn giả ấy là như vậy nên được
thọ ký như trên.
Tôn giả A nan
Đà đối diện đức Thế Tôn, đích thân nghe được lời
ghi nhận của ngài trao cho, nghe được sự huy hoàng của quốc
độ tương lai của mình, thì ước nguyện thỏa mãn, lòng
rất hoan hỷ, được sự chưa từng có, tức khắc nhớ được
kho tàng chánh pháp của nhiều ức chư Phật quá khứ, thông
suốt vô ngại như thể hiện tại mới nghe, lại nhớ được
cả bản nguyện của mình. Tôn giả thưa đức Thế Tôn với
lời chỉnh cú sau đây.
(6) Thế Tôn quả
thực
cực kỳ hiếm
có:
làm con nhớ lại
kho tàng chánh
pháp
của vô số Phật
thuộc thì quá
khứ,
tựa như mới
nghe
trong ngày hôm
nay.
(7) Nay con không
còn
nghi hoặc gì nữa;
đứng vững ở
trong
tuệ giác Phật
đà,
phương tiện mà
làm
một vị thị
giả
để được coi
giữ
chánh pháp chư
Phật.
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo tôn giả La hầu La, trong thì vị lai, tôn giả sẽ
được thành Phật với danh hiệu Đạp Thất Bảo Hoa Như Lai,
đủ mười đức hiệu. Tôn giả sẽ phụng sự chư Phật bằng
số vi trần của mười thế giới và, y như đời này, tôn
giả thường làm trưởng tử của các ngài. Sự huy hoàng của
quốc độ, số lượng thời kỳ của sự sống lâu, đệ tử
được giáo hóa, giáo pháp nguyên chất và tương tự, tất
cả điều này của đức Đạp Thất Bảo Hoa Như Lai đều
giống như của đức Sơn Hải Tuệ Tự Tại Thông Vương Như
Lai, không khác gì cả. Tôn giả cũng sẽ làm trưởng tử của
ngài, và qua thì gian ấy rồi sẽ được tuệ giác vô thượng.
Đức Thế Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những
lời chỉnh cú sau đây.
(8) Thì gian Như
Lai
còn làm thái tử
thì La Hầu La
là vị trưởng
tử,
Như Lai thành Phật
thì La Hầu La
tiếp nhận chánh
pháp
mà làm pháp tử.
(9) Trong thì vị
lai
tôn giả gặp
được
vô số ức Phật,
cũng làm trưởng
tử
chuyên tâm mà
cầu
tuệ giác Phật
đà.
(10) Hạnh nguyện
kín đáo
của La Hầu La,
chỉ có Như Lai
mới thấu hiểu
được,
thị hiện mà
làm
trưởng tử Như
Lai
là để khải
thị
cho bao chúng sinh.
(11) La Hầu La
đây
có vô số lượng
vạn ức công
đức
không thể tính
kể.
Tôn giả sống
trong
chánh pháp Như
Lai
để cầu đạt
được
tuệ giác vô thượng.
Đức Thế Tôn
lại thấy hai ngàn vị tu học tiếp tục và tu học hoàn tất
tâm ý của họ mềm dịu, vắng lặng, trong suốt, chuyên chú
nhìn ngài, nên ngài bảo tôn giả A nan Đà, tôn giả thấy
hai ngàn vị còn học và học xong này chăng? Con thấy, bạch
đức Thế Tôn. A nan Đà, các vị này sẽ phụng sự chư Phật
nhiều bằng vi trần của năm chục thế giới, cung kính, tôn
trọng, coi giữ kho tàng chánh pháp của các ngài, và cuối
cùng thì đồng thời thành Phật ở khắp mười phương quốc
độ, với danh hiệu đồng nhất là Bảo Tướng Như Lai, đủ
mười đức hiệu. Lại cùng sống lâu một thời kỳ. Sự
tráng lệ của quốc độ, chúng thanh văn và chúng bồ tát,
giáo pháp nguyên chất và tương tự, tất cả cũng đồng đẳng.
Đức Thế Tôn muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những
lời chỉnh cú sau đây.
(12) Hai ngàn thanh
văn
trước Như Lai
đây,
Như Lai phán quyết
vị lai thành Phật.
(13) Chư Phật
Như Lai
mà các vị ấy
sẽ được phụng
sự
thì như vi trần
mà Như Lai đã
so sánh ở trên.
Các vị coi giữ
kho tàng chánh
pháp
của chư Phật
ấy,
và rồi cuối
cùng
được thành một
bậc
Biết đúng và
khắp.
(14) Tại các quốc
độ
khắp cả mười
phương,
tất cả các vị
đồng một danh
hiệu,
đồng thời cùng
ngồi
nơi bồ đề tràng,
để cùng thành
tựu
tuệ giác vôthượng.
(15-Danh hiệu Bảo
Tướng,
16) quốc độ,
đệ tử,
giáo pháp nguyên
chất,
giáo pháp tương
tự,
tất cả điều
này
đồng đẳng không
khác.
Lại cũng đồng
đẳng
sử dụng thần
lực
giáo hóa cứu
độ
mười phương
chúng sinh,
danh tiếng vang
dội
lan tràn khắp
cả,
và rồi dần dần
cùng lúc nhập
diệt.
Bấy giờ hai ngàn
vị tu học tiếp tục và tu học hoàn tất nghe đức Thế Tôn
thọ ký cho như vậy, ai cũng hoan hỷ, phấn chấn, cùng nói
lời chỉnh cú sau đây.
(17-Thưa đức
Thế Tôn,
18) Ánh sáng đèn
tuệ!
Chúng con nghe được
tiếng ngài thọ
ký,
tâm thức chúng
con
tràn ngập hoan
hỷ,
y như được rưới
với nước cam
lộ.