Cuốn
4
Ngưỡng bạch
Phật Pháp Tăng vô tận tam bảo từ bi chứng minh. Đệ tử
chúng con nguyện vì bản thân, vì cha mẹ bà con, vì người
thân kẻ thù, vì mọi người và vì chúng sinh, trì tụng kinh
đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa.
Mở đầu kinh
Pháp Hoa, chúng con xin kính lạy:
Kính lạy kinh
Diệu pháp Liên hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho Bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy tất cả Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười
phương quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
__________
Phẩm
8:
Năm
trăm đệ tử tiếp nhận thọ ký
Lúc ấy tôn giả
Phú lâu Na, từ nơi đức Thế Tôn, được nghe sự tùy nghi
thuyết pháp của tuệ giác và phương tiện, nghe trao cho chư
vị đại đệ tử lời ghi thành tựu tuệ giác vô thượng,
nghe sự tương quan từ bao đời trước, nghe thần lực đại
tự tại của đức Thế Tôn, nên được sự chưa từng có,
tâm trí trong sáng, phấn chấn, tức thì đứng dậy khỏi chỗ
mình ngồi, bước đến trước đức Thế Tôn, đầu mặt lạy
ngang chân ngài, rồi đứng lui một khoảng, chiêm ngưỡng dung
nhan của ngài mà mắt không tạm thời rời ra, trong lòng nghĩ
rằng đức Thế Tôn rất kỳ lạ, việc ngài làm thật hiếm
có. Ngài thích ứng với bao nhiêu thành phần của thế gian,
sử dụng tuệ giác và phương tiện mà thuyết pháp cho họ,
kéo họ ra khỏi mọi chỗ tham đắm vướng mắc. Đối với
đức tính của đức Thế Tôn, lời nói chúng ta không thể
nói hết. Chỉ có đức Thế Tôn mới biết ước nguyện căn
bản trong tâm lý sâu xa của chúng ta.
Vào lúc ấy đức
Thế Tôn bảo, chư vị tỷ kheo, chư vị thấy tôn giả Phú
lâu Na đây không? Như Lai thường ca tụng tôn giả là người
bậc nhất trong những người thuyết pháp, lại thường tán
dương công đức của tôn giả tinh tiến duy trì và góp sức
tuyên dương đối với chánh pháp của Như Lai: có năng lực
ở trong bốn chúng mà trình bày, thuyết phục, khuyến khích
và tán thưởng cho họ, giải thích phong phú chánh pháp của
Như Lai mà ích lợi lớn lao cho những người đồng hành phạn
hạnh. Ngoại trừ Như Lai, không ai cùng tận được sự biện
thuyết của tôn giả. Chư vị đừng nói tôn giả Phú lâu
Na chỉ có năng lực duy trì và tuyên dương chánh pháp của
Như Lai mà thôi. Nơi chín mươi ức chư Phật quá khứ, tôn
giả cũng đã duy trì và tuyên dương chánh pháp của các ngài.
Trong những người thuyết pháp của các ngài, tôn giả cũng
đứng bậc nhất. Tôn giả rõ ràng thấu suốt về Không mà
chư Phật ấy nói, được bốn trí thông suốt, thường xuyên
thuyết pháp một cách xác tín, trong sạch, không còn nghi hoặc.
Tôn giả có đủ thần lực bồ tát, và sống lâu bao nhiêu
thì thực hành phạn hạnh bấy nhiêu. Người của mọi thời
kỳ chư Phật ấy ai cũng nói vị này thật là thanh văn, và
tôn giả cũng đem phương tiện như vậy mà ích lợi vô số
trăm ngàn chúng sinh. Tôn giả lại giáo hóa vô lượng vô số
chúng sinh, làm cho họ đứng trong tuệ giác vô thượng. Nói
tóm, vì mục đích tịnh hóa quốc độ mà tôn giả thường
làm việc Phật làm là giáo hóa chúng sinh. Chư vị tỷ kheo,
trong thời kỳ bảy đức Phật, tôn giả Phú lâu Na cũng là
người đứng bậc nhất trong những người thuyết pháp. Thời
kỳ chư Phật đương lai trong Hiền kiếp này, tôn giả cũng
vẫn là người bậc nhất trong những người thuyết pháp,
cũng vẫn duy trì và tuyên dương chánh pháp của chư Phật
ấy. Thời kỳ vị lai sau đó nữa, tôn giả cũng duy trì và
tuyên dương chánh pháp của vô lượng vô biên chư Phật, cũng
giáo hóa ích lợi vô số chúng sinh cho họ đứng trong tuệ
giác vô thượng, cũng vì mục đích tịnh hóa quốc độ mà
thường xuyên tinh tiến giáo hóa chúng sinh.
Khi hoàn bị dần
dần về đường đi như vậy của bồ tát, qua vô lượng thời
kỳ vô số rồi, tôn giả Phú lâu Na sẽ ở chính nơi quốc
độ này mà thành tựu tuệ giác vô thượng, danh hiệu là
Pháp Minh Như Lai, đủ mười đức hiệu. Pháp Minh Như Lai lấy
những đại thiên thế giới nhiều bằng cát sông Hằng mà
làm một cõi Phật của mình, đất là bảy chất liệu quí
báu, bằng phẳng như bàn tay, không có núi gò, khe suối, ngòi
lạch, hang hóc. Lầu đài bằng bảy chất liệu quí báu thì
tràn đầy cõi Phật ấy. Cung điện chư thiên thì ở gần
trong không gian, nên người với trời giao tiếp, hai bên thấy
nhau được cả. Cõi Phật ấy không có đường dữ, nữ nhân
cũng không. Mọi người đều sinh ra bằng sự biến hóa, không
có dâm dục. Ai cũng có thần thông quảng đại, thân phát
ánh sáng, bay đi tự tại, trí nhớ vững chắc, tinh tiến,
trí tuệ. Thân người nào cũng màu hoàng kim, tự trang hoàng
bằng ba mươi hai tướng tốt. Cả cõi Phật ấy ai cũng thường
ăn bằng hai sự ăn: ăn bằng cái vui chánh pháp và ăn bằng
cái vui thiền định. Có chúng chư bồ tát nhiều đến hàng
ức trăm triệu, đều được thần thông quảng đại và bốn
trí thông suốt, khéo léo giáo hóa các loại chúngsinh. Còn
chúng chư thanh văn thì toán số không thể xác định, vị
nào cũng trọn vẹn sáu thần thông, ba minh trí và tám giải
thoát. Cõi Phật của đức Pháp Minh Như Lai sẽ có vô lượng
thành quả trang nghiêm như vậy. Thời kỳ của ngài tên là
Bảo Minh, cõi Phật của ngài tên là Thiện tịnh, và ngài
sống lâu đến vô lượng thời kỳ vô số, giáo pháp tồn
tại cũng cực kỳ lâu dài. Ngài nhập diệt rồi, những ngôi
tháp bằng bảy chất liệu quí báu được xây dựng lên khắp
cả cõi Phật.
Đức Thế Tôn
muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(1) Chư vị tỷ
kheo,
hãy nghe cho kỹ:
con Phật hoàn
thành
đường đi của
mình
với những phương
tiện
đã khéo học
tập,
cho nên khó thể
nghĩ bàn về họ.
(2) Thấu hiểu
chúng sinh
thích giáo pháp
nhỏ
và rất e sợ
tuệ giác vĩ đại,
nên các vị ấy
chính là bồ tát
mà làm thanh văn
hay làm duyên giác.
(3) Áp dụng vô
số
cách thức phương
tiện,
các vị giáo hóa
đủ loại chúng
sinh,
trong khi tự xưng
mình là thanh văn
cách biệt xa vời
tuệ giác của
Phật.
(4) Các vị hóa
độ
vô lượng các
chúng,
làm cho ai nấy
đều được thành
thục:
dẫu ai lúc đầu
ưa thích thấp
nhỏ
và hơi biếng
nhác,
nhưng rồi các
vị
dần dần làm
cho
sẽ thành Phật
cả.
(5) Ở trong cất
chứa
phẩm chất bồ
tát
bề ngoài hiện
ra
hình dáng thanh
văn,
các vị tỏ ra
ít sự ham muốn
chán sự sống
chết,
nhưng thật các
vị
tựï làm trong
sạch
cõi Phật của
mình.
(6) Lại còn tỏ
ra
có tham sân si,
tỏ ra thích nghi
hình thức tà
kiến.
(7) Đệ tử Như
Lai
làm đến như
vậy
để mà phương
tiện
hóa độ chúng
sinh.
Như Lai nói hết
những sự biểu
hiện
giáo hóa như vậy,
chúng sinh nghe
đến
tất có những
người
hoài nghi lầm
lẫn.
(8-Ngày nay tôn
giả
9) Phú lâu Na đây,
nơi ngàn ức Phật
trong thì quá khứ
đã siêng thực
hiện
đường đi của
mình:
tuyên dương duy
trì
chánh pháp chư
Phật
để cầu đạt
được
tuệ giác vô thượng.
Nên tôn giả đã
ở nơi chư Phật
làm người đứng
đầu
trong hàng đệ
tử
về sự đa văn
cùng với trí
tuệ,
thuyết pháp một
cách
không có e sợ,
có thể làm cho
các chúng hoan
hỷ.
Tôn giả chưa
từng
chán nản mỏi
mệt
trong sự hổ trợ
việc làm của
Phật.
(10) Tôn giả vượt
đến
thần thông rộng
lớn,
lại có đủ cả
bốn trí thông
suốt,
biết rõ mọi
người
trình độ lanh
chậm,
rồi thường tuyên
thuyết
về pháp trong
sáng.
(11) Phô bày thích
thú
nghĩa của pháp
ấy,
giáo hóa chúng
sinh
nhiều ngàn vạn
ức
cho họ ngồi vào
cỗ xe vĩ đại,
và bằng cách
ấy
mà tôn giả này
tự làm trong sạch
cõi Phật của
mình.
(12) Trong thì vị
lai
tôn giả lại
còn
phụng sự vô
số
chư Phật Như
Lai,
duy trì tuyên dương
chánh pháp các
ngài,
cũng để tịnh
hóa
cõi Phật của
mình.
(13) Thường xuyên
vận dụng
các cách phương
tiện,
tôn giả thuyết
pháp
không sợ gì cả,
hóa độ các chúng
không thể tính
kể
cho họ thành đạt
tuệ giác hoàn
toàn.
(14) Phụng sự
chư Phật
bằng cách kính
giữ
kho tàng chánh
pháp
quí báu bậc nhất,
sau đó tôn giả
được thành Phật
đà
với danh hiệu
là
Pháp Minh Như Lai.
(15-Cõi Phật của
ngài
16) tên là Thiện
tịnh
do bảy chất quí
kết hợp mà thành.
Thời kỳ của
ngài
tên là Bảo minh.
Chúng chư bồ
tát
rất là đông
nhiều,
số lượng đạt
đến
vô số vạn ức,
toàn đã đạt
được
thần thông quảng
đại,
uy đức năng lực
hoàn bị đầy
đủ,
những vị như
vậy
đầy cõi của
ngài.
(17) Chúng chư
thanh văn
cũng là vô lượng,
đủ ba minh trí
và tám giải thoát,
lại còn có được
bốn trí thông
suốt,
những vị như
vậy
lấy làm Tăng
bảo.
(18) Toàn cõi Thiện
tịnh
tất cả mọi
người
đã đoạn trừ
hết
những cách dâm
dục,
thuần nhất như
nhau
sinh bằng biến
hóa,
ba mươi hai tướng
trang hoàng thân
thể.
(19) Vui đẹp về
pháp
vui đẹp về định,
người Thiện
tịnh ăn
bằng hai sự ấy,
không còn tưởng
đến
những cách ăn
khác.
Cõi Phật như
vậy
không có nữ nhân,
các nẽo đường
dữ
cũng không còn
có.
(20) Vị đại
tỷ kheo
Phú lâu Na này,
mọi phẩm chất
Phật
thành mãn cả
rồi
sẽ được cõi
Phật
trong sạch như
vậy.
Nơi đó rất nhiều
chư vị hiền
thánh
và vô lượng
việc
cùng loại như
thế,
nay đây Như Lai
chỉ nói sơ lược.
Lúc ấy một ngàn
hai trăm vị La hán, những bậc tâm đã tự tại, đều nghĩ
rằng chúng ta rất hoan hỷ, được sự chưa từng có. Nếu
chúng ta được đức Thế Tôn thọ ký cho như các vị đại
đệ tử của ngài thì thật thích thú. Đức Thế Tôn biết
rõ ý nghĩ trong lòng của chư vị ấy nên bảo tôn giả Đại
ca Diếp, một ngàn hai trăm vị La hán này, Như Lai nay tuần
tự trao cho họ lời ghi thành tựu tuệ giác vô thượng.
Đại ca Diếp,
trong chúng La hán này, đại đệ tử của Như Lai là tỷ kheo
Kiều trần Như sẽ phụng sự sáu vạn hai ngàn ức chư Phật,
sau đó thành Phật với danh hiệu Phổ Minh Như Lai, đủ mười
đức hiệu. Năm trăm vị trong số một ngàn hai trăm vị La
hán, đại loại như các tôn giả Tần loa ca Diếp, Già da ca
Diếp, Na đề ca Diếp, Ca lưu đà Di, Ưu đà Di, A nâu lâu Đà,
Ly bà Đa, Kiếp tân Na, Bạc câu La, Châu Đà, Sa già Đà, đều
sẽ được tuệ giác vô thượng và cùng một danh hiệu Phổ
Minh Như Lai.
Đức Thế Tôn
muốn lặp lại ý nghĩa đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(21-Vị đại tỷ
kheo
22) Kiều trần
Như này
sẽ gặp vô lượng
chư Phật Như
Lai,
trải qua thời
kỳ
nhiều đến vô
số
mới thành một
bậc
Biết khắp và
đúng.
(23) Thường xuyên
phóng ra
ánh sáng rất
lớn,
đầy đủ hết
thảy
các thần thông
lực,
danh tiếng vang
động
khắp cả mười
phương,
hết thảy chúng
sinh
ai cũng tôn kính,
và thường tuyên
thuyết
tuệ giác vô thượng,
vì vậy mà được
danh hiệu Phổ
Minh.
(24-Quốc độ
trong sạch,
25) bồ tát dũng
mãnh,
ai cũng lên ngự
lầu đài đẹp
đẽ,
bay dạo khắp
cả
mười phương
quốc độ,
đem những cúng
phẩm
giá trị tối
thượng
cung kính hiến
lên
chư Phật Như
Lai.
(26) Hiến cúng
thế rồi
lòng rất hoan
hỷ,
giây lát về lại
quốc độ của
mình:
thần lực họ
có
đến như thế
ấy.
(27) Phổ Minh Như
Lai
sống lâu đến
số
sáu vạn thời
kỳ,
giáo pháp nguyên
chất
tồn tại gấp
đôi
thì gian sống
lâu.
(28) Giáo pháp
tương tự
lại tồn tại
đến
gấp đôi thì
gian
giáo pháp nguyên
chất.
Và khi giáo pháp
ẩn mất không
còn
thì cả trời
người
đều rất lo buồn.
*
(29) Còn năm trăm
vị
tỷ kheo khác nữa
đều sẽ tuần
tự
mà thành Phật
đà,
và cùng danh hiệu
Phổ Minh Như Lai.
(30) Chư Phật
như vậy
triển chuyển
tuần tự
thọ ký cho nhau,
rằng khi Như Lai
nhập niết bàn
rồi,
vị này kế vị
làm Phật giáo
chủ,
giáo hóa thế
gian
y như Như Lai
giáo hóa hiện
giờ.
(31-Đến như quốc
độ
32) đẹp sạch
ra sao,
năng lực thần
thông
quảng đại thế
nào,
thanh văn bồ tát
nhiều đến bao
nhiêu,
giáo pháp nguyên
chất
giáo pháp tương
tự
cùng với đời
sống
nhiều ít thế
nào,
hết thảy đều
như
ở trên đã nói.
(33) Này Đại
ca Diếp,
tôn giả đã biết
về năm trăm vị
Tâm tự tại rồi,
còn các vị khác
trong chúng thanh
văn
tất cả cũng
được
thọ ký như vậy.
Vị nào vắng
mặt
trong đại hội
này,
tôn giả truyền
đạt
cho vị ấy biết.
Năm trăm vị La
hán đối trước đức Thế Tôn được thọ ký rồi, hoan hỷ,
phấn chấn, tức thì đứng dậy khỏi chỗ mình ngồi, đến
trước đức Thế Tôn, đầu mặt lạy ngang chân ngài, hối
lỗi, tự trách, bằng cách thưa rằng, bạch đức Thế Tôn,
chúng con thường có ý nghĩ tự cho đã được niết bàn cuối
cùng. Ngày nay mới biết ý nghĩ ấy thật như một kẻ vô
trí. Tại sao, vì chúng con phải được tuệ giác của Phật,
vậy mà tự cho tuệ giác nhỏ mọn đã là đầy đủ.
Bạch đức Thế
Tôn, ví như có kẻ đến nhà bạn thân, say rượu nằm ngủ.
Bấy giờ người bạn sắp đi việc công, nên đem viên ngọc
vô giá buộc vào áo trong của người ấy. Cho như vậy rồi
đi. Người ấy ngủ say, không hay biết gì cả. Tỉnh dậy
thì lang thang đến xứ khác. Vì cơm áo mà ra sức làm lụng
rất cực nhọc. Và kiếm được chút ít thì tự cho đã đủ.
Về sau người bạn thân gặp lại, thấy mà phải kêu lên,
quái lạ cho một kẻ nam nhi, sao lại vì cơm áo mà đến nông
nỗi này! Trước đây, tôi muốn làm cho anh yên vui sung sướng,
mặc ý hưởng thụ năm thứ dục lạc, nên ngày tháng năm
ấy, tôi đã đem viên ngọc vô giá buộc vào áo trong của
anh. Nay đang còn kia. Sao anh không biết, để phải khó nhọc,
lo lắng kiếm cách mới sống. Anh thật khờ dại. Bây giờ
anh hãy đem viên ngọc ấy đổi lấy những thứ cần dùng,
thì luôn luôn vừa ý, không còn thiếu thốn gì nữa.
Đức Thế Tôn
cũng vậy. Khi ngài làm bồ tát, đã giáo hóa chúng con phát
ra chí nguyện mong cầu tuệ giác của bậc Toàn giác, nhưng
chúng con quên ngay, không hay biết gì hết. Được đạo quả
La hán là tự cho đã niết bàn, như kẻ kiếm sống cực nhọc
nên chỉ được chút ít mà tự cho đã đủ. Trong khi đó chí
nguyện về tuệ giác của bậc Toàn giác vẫn còn y nguyên,
không mất đi đâu cả. Ngày nay đức Thế Tôn thức tỉnh
chúng con, bằng cách dạy rằng, chư vị tỷ kheo, cái mà chư
vị được chưa phải niết bàn cuối cùng. Như Lai từ xưa
đã dạy cho chư vị gieo trồng gốc rễ điều lành của Phật;
chỉ vì phương tiện nên Như Lai nói cái chư vị được là
niết bàn, vậy mà chư vị lại cho là thật được niết bàn.
Bạch đức Thế Tôn, ngày nay chúng con mới biết mình thật
là bồ tát, được nhận lời ghi về tuệ giác vô thượng.
Do vậy mà chúng con cùng cực hoan hỷ, được sự chưa từng
có.
Tôn giả Kiều
trần Như, và các vị đồng đẳng, lặp lại ý nghĩa đã
thưa bằng những lời chỉnh cú sau đây.
(34) Chúng con nghe
được
âm thanh tối thượng
của đức Thế
Tôn
an ủi thọ ký,
lòng rất vui mừng
được chưa từng
có.
Chúng con chí thành
kính lạy Thế
Tôn,
một bậc Tuệ
giác
không có giới
hạn!
(35) Ngày nay chúng
con
đối trước Thế
Tôn
xin tự sám hối
lầm lỗi ngày
xưa.
Vàng ngọc Thế
Tôn
thật là vô lượng,
chúng con chỉ
được
ít phần niết
bàn,
mà đã in như
một kẻ vô trí
tự cho mình được
đầy đủ cả
rồi.
(36) Như kẻ nghèo
nàn
đến nhà bạn
thân.
Bạn giàu có lớn
đãi đủ cỗ
bàn;
(37) đem ngọc
vô giá
buộc vào áo trong,
yên lặng biếu
cho
để đó mà đi,
trong khi người
nghèo
say ngủ không
biết.
(38) Người nghèo
thức dậy
lang thang xứ khác,
tìm kiếm cơm
áo
để tự nuôi
mình.
Kiếm sống như
vậy
rất là cực nhọc.
(39) Và được
chút ít
đã hài lòng rồi,
không còn ước
nguyện
ưa thích gì nữa.
Không biết áo
trong
có ngọc vô giá.
(40) Người bạn
cho ngọc
sau gặp người
nghèo,
trách mắng nghiêm
khắc
rồi chỉ cho anh
viên ngọc vô
giá
đã buộc áo trong.
(41) Người nghèo
được ngọc
lòng rất vui thích.
Viên ngọc làm
anh
giàu có của cải,
năm thứ dục
lạc
mặc sức thụ
hưởng.
(42) Chúng con cũng
vậy.
Thế Tôn từ xưa
đã từng thương
tưởng
giáo hóa chỉ
dạy,
gieo vào chúng
con
chí nguyện tối
thượng.
(43) Chúng con vô
trí
không hay không
biết;
chỉ mới đạt
được
ít phần niết
bàn,
đã tự thỏa
mãn
không cầu gì
nữa.
(44) Ngày nay Thế
Tôn
thức tỉnh chúng
con:
cái chúng con được
chưa thật niết
bàn;
đạt được tuệ
giác
vô thượng của
Phật,
bấy giờ mới
là
niết bàn chân
thật.
(45) Ngày nay chúng
con
từ đức Thế
Tôn
nghe sự huy hoàng
ngài thọ ký cho,
nghe sẽ tuần
tự
thọ ký cho nhau,
thì cả thân tâm
tràn đầy hoan
hỉ.