|
|
|
|
|
Cuốn
1
|
|
|
|
|
|
Cuốn
2
|
|
|
|
|
|
Cuốn
3
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
4
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
5
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
6
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Cuốn
7
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Phần
sao lục:
|
|
|
|
|
|
c
KINH
PHÁP HOA
(Hoa
Sen Của Chánh Pháp)
Phần
CHÍNH VĂN - Trí Quang
dịch
Cuốn
ba
Ngưỡng bạch
Phật, Pháp, Tăng vô tận Tam Bảo từ bi chứng minh. Đệ tử
chúng con nguyện vì bản thân, vì cha mẹ bà con, vì người
thân kẻ thù, vì mọi người và vì chúng sinh, trì tụng kinh
Đại thừa tên Diệu Pháp Liên Hoa.
Mở đầu tụng
kinh Pháp Hoa, chúng con xin kính lạy:
Kính lạy kinh
Diệu Pháp Liên Hoa, bản kinh của tuệ giác bình đẳng vĩ
đại, bản kinh dạy cho Bồ tát và được Phật giữ gìn.
Kính lạy Pháp bảo trong quốc độ này và trong mười phương
quốc độ.
Kính lạy đức
Thích Ca Mâu Ni, đức Phật giáo chủ bổn sư, đã tuyên thuyết
kinh Pháp Hoa. Kính lạy đức Đa Bảo, đức Phật đã làm chứng
cho kinh Pháp Hoa toàn là chân thật. Kính lạy đức Di Lạc,
đức Phật đương lai, đã phát khởi kinh Pháp Hoa và tiếp
dẫn những người hành trì Pháp Hoa vãng sinh Đâu Suất tịnh
độ. Kính lạy tất cả Phật bảo trong kinh Pháp Hoa, trong
quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
Kính lạy Bồ
tát Văn Thù, vị pháp sư Pháp Hoa. Kính lạy Bồ tát Phổ Hiền,
vị khuyến phát Pháp Hoa. Kính lạy Bồ tát Quan Âm, vị đại
sĩ toàn diện. Kính lạy tất cả Tăng bảo là các vị Bồ
tát, các vị Duyên giác và các vị Thanh văn trong kinh Pháp
Hoa, trong quốc độ này và trong mười phương quốc độ.
__________________
Phẩm
5:
Cây
Cỏ
Khi ấy đức Thế
Tôn bảo tôn giả Đại Ca Diếp, và các vị đại đệ tử
của ngài, rằng tốt lắm Đại Ca Diếp, tôn giả đã nói
rất khéo về công đức thật của Như Lai. Thật đúng như
lời tôn giả đã nói. Đại Ca Diếp, Như Lai còn có vô biên
công đức mà các vị nói đến vạn ức thời kỳ cũng không
thể hết được.
Đại Ca Diếp,
tôn giả nên biết, Như Lai là vua của các pháp, nói ra điều
nào cũng không trống rỗng. Đối với các pháp, Như Lai đem
phương tiện của tuệ giác Như Lai mà tuyên thuyết, và pháp
được tuyên thuyết toàn là để đạt đến địa vị tuệ
giác hoàn toàn. Như Lai xét biết ý nghiã của các pháp, biết
đạo hạnh của chúng sinh, biết một cách thông suốt, vô
ngại, và bằng sự xét biết tường tận như vậy mà Như
Lai khai thị cho chúng sinh về tuệ giác hoàn toàn.
Đại Ca Diếp,
ví như toàn cõi đại thiên thế giới, núi đồi hang rãnh
và ruộng đất mọc lên cây cối và cỏ thuốc, với bao nhiêu
là chủng loại mà tên gọi và màu sắc không giống với nhau.
Nhưng mây dày nổi lên và dăng bủa khắp cả đại thiên thế
giới ấy, mưa xuống một cách đồng thời và đồng đều,
thì nước mưa thấm khắp tất cả. Tất cả cây cối và cỏ
thuốc, rễ nhỏ thân nhỏ nhánh nhỏ lá nhỏ, rễ vừa thân
vừa nhánh vừa lá vừa, rễ lớn thân lớn nhánh lớn lá lớn,
cây cối thì tùy chủng loại lớn nhỏ và cỏ thuốc thì tùy
tính chất tốt vừa kém mà hấp thụ đủ cả. Một loại
mây đổ mưa xuống, xứng hết với các mầm, nên thứ nào
cũng được sinh ra, lớn lên, trổ hoa, ra trái và kết hạt.
Cùng một đất mọc lên, một mưa thấm xuống, nhưng các cây
cối và cỏ thuốc vẫn có khác nhau.
Đại Ca Diếp,
Như Lai cũng vậy. Như Lai xuất hiện thế gian in như mây lớn
nổi lên. Rồi in như mây bủa khắp đại thiên thế giới,
Như Lai xuất ra âm thanh rất lớn, vang khắp thế giới chúng
sinh, trong đó có chư thiên, nhân loại và tu la, phổ cáo tất
cả các chúng, rằng Như Lai là bậc đến như chư Phật, bậc
Thích ứng hiến cúng, bậc Biết đúng và khắp, bậc Hoàn
hảo sự sáng, bậc Khéo qua Niết bàn, bậc Lý giải vũ trụ,
bậc Không ai trên nữa, bậc Thuần hóa mọi người, bậc Thầy
cả trời người, bậc Tuệ giác hoàn toàn: bậc Tôn cao nhất
đời. Ai chưa vượt đến bờ bến Như Lai làm cho vượt đến,
ai chưa cởi mở ràng buộc Như Lai làm cho cởi mở, ai chưa
yên ổn Như Lai làm cho yên ổn, ai chưa Niết bàn Như Lai làm
cho Niết bàn. Đời này đời sau, Như Lai biết đúng như sự
thật. Như Lai là người biết tất cả, người thấy tất
cả, người biết đường, người mở đường, người chỉ
đường. Tất cả các chúng hãy nên đến Như Lai, đến để
nghe pháp. Bấy giờ vô số vạn ức chủng loại chúng sinh
đều đến chỗ Như Lai mà nghe pháp. Như Lai lúc ấy xét chúng
sinh này các căn lanh chậm thế nào, siêng nhác ra sao, rồi
tùy năng lực của họ mà thuyết pháp đủ cách, làm cho ai
cũng hoan hỷ, thích thú vì được lợi lành. Họ nghe pháp
rồi thì đời này yên vui, đời sau sinh chỗ hiền lành, đem
đạo lý mà hưởng thụ hạnh phúc, và được nghe pháp thêm
nữa. Nghe rồi thoát được mọi sự trở ngại, đối với
pháp được nghe thì năng lực làm được, nên dần dần vào
được tuệ giác Như Lai. Sự thể ví như mây lớn đổ mưa
xuống tất cả cây cối và cỏ thuốc, xứng các mầm nên
thứ nào cũng thấm nhuần mà sinh trưởng được cả. Như
Lai thuyết pháp cũng vậy. Pháp ấy chỉ có màu sắc và mùi
vị đồng nhất, là màu sắc mùi vị giải thoát, tách rời
và hủy diệt dục vọng, cứu cánh đạt đến tuệ giác Biết
tất cả. Lại nữa, sự thể cũng như cây cối và cỏ thuốc
không thứ nào tự biết chủng loại lớn nhỏ và tính chất
tốt vừa kém, chúng sinh nào nghe pháp của Như Lai mà ghi nhớ,
đọc tụng và thực hành như lời được nghe, thì thành quả
họ đạt được họ không thể tự biết. Chỉ có Như Lai
thấy biết chủng loại và tính chất của những chúng sinh
ấy nhớ việc gì nghĩ việc gì tu việc gì, nhớ thế nào
nghĩ thế nào tu thế nào, đem pháp gì mà nhớ đem pháp gì
mà nghĩ đem pháp gì mà tu, bằng pháp nào thì được pháp
nào và ở vị trí nào, chỉ có Như Lai thấy biết đúng như
sự thật, thấy biết thấu suốt, vô ngại.
Như Lai biết về
pháp có màu sắc mùi vị đồng nhất là màu sắc mùi vị
giải thoát, tách rời và hủy diệt dục vọng, cứu cánh Niết
bàn theo như bản thể thường tự vắng lặng, kết cục quy
về nơi Không. Biết về pháp ấy rồi, Như Lai quán sát tâm
tính và thị hiếu của chúng sinh mà tế nhị nâng đỡ cho
họ, nên không đột ngột nói ngay cho họ về tuệ giác Biết
tất cả. Đại Ca Diếp, chư vị thật hiếm có, biết được
Như Lai tùy nghi thuyết pháp, tin được nhận được. Như Lai
tán dương như vậy, vì sự tùy nghi thuyết pháp của chư Phật
Như Lai thì khó hiểu khó biết.
Khi ấy đức Thế
Tôn muốn lăëp lại ý nghiã đã nói, nên nói những lời chỉnh
cú sau đây.
(1) Là vị Pháp
vương
phá hủy ba cõi,
Như Lai xuất hiện
trong thế gian
này,
tùy theo thị hiếu
của các chúng
sinh
mà thuyết pháp
cho
bằng đủ mọi
cách.
(2) Như Lai cao
trọng,
tuệ giác sâu
xa,
từ lâu yên lặng
không ham vội
vã
nói về cái pháp
bí yếu như vầy.
(3) Vì người
có trí
nghe thì tin hiểu,
không trí đột
nhiên
nghe thì ngờ vực,
và như thế thì
lầm lạc lâu
dài.
(4) Vì vậy Ca
Diếp,
Như Lai tùy theo
năng lực chúng
sinh
mới nói cho họ,
bằng cách vận
dụng
mọi thứ yếu
tố,
làm họ đạt
được
thấy biết của
Phật.
*
(5) Ca Diếp nên
biết
ví như mây lớn
nổi trong không
gian,
bủa khắp tất
cả.
(6) Mây tuệ giác
ấy
chứa nước thấm
mát,
điện chớp sáng
lóa
sấm nổ vang xa,
làm cho vạn vật
thức tỉnh vui
đẹp.
(7) Mặt trời
bị khuất
mặt đất mát
mẻ,
mây bủa thấp
xuống
như với nắm
được,
và mưa đồng
đều
khắp nơi cùng
đổ.
(8- Trút nước
vô số
11) mặt đất
thấm cả.
Núi đồi hang
rãnh
sâu mấy mà có
cây cối, cỏ
thuốc,
các cây lớn nhỏ,
các giống lúa
má,
và mía với nho,
trận mưa thấm
cho
đầy đủ hết
thảy.
Đất khô thấm
đều,
thuốc, cây cùng
tốt.
(12) Mây lớn đổ
xuống
nước mưa một
vị,
các loại cỏ
cây
tùy phần thấm
nhuần.
(13) Tất cả cỏ
cây
tốt vừa kém
gì
cũng xứng lớn
nhỏ
mà được sinh
trưởûng.
(14) Rễ thân nhánh
lá
hoa trái màu sắc,
một mưa khắp
hết
nên tươi tốt
cả.
(15) Đúng như
tính chất
tốt vừa và kém,
xứng với chủng
loại
lớn cũng như
nhỏ,
thấm nhuần là
một
cùng tốt tươi
riêng.
*
(16) Như Lai cũng
vậy,
xuất hiện thế
gian
là như mây lớn
bủa khắp hết
thảy.
Sau khi xuất hiện,
Như Lai tuyên thuyết
chân lý các pháp
cho bao chúng sinh.
(17) Như Lai đại
giác
tuyên cáo các
chúng
chư thiên nhân
loại
mà nói như vầy:
Ta là Như Lai
phước tuệ cao
cả,
xuất hiện thế
gian
in như mây lớn.
(18) Ta mưa thấm
hết
chúng sinh khô
cằn,
làm cho hết khổ
được vui yên
ổn
là vui thế gian
và vui niết bàn.
(19) Chư thiên,
nhân loại,
hãy nghe Như Lai!
hãy nên đến
đây
ngắm đức Vô
thượng!
Như Lai là đấng
tôn cao nhất đời,
tất cả thế
gian
không ai sánh bằng,
muốn làm chúng
sinh
được yên vui
cả
cho nên xuất hiện
trong thế giới
này.
(20) Chính vì vô
số
các loại chúng
sinh,
Như Lai tuyên thuyết
về pháp cam lộ
tinh khiết trong
suốt,
chỉ một mùi
vị
ấy là mùi vị
giải thoát niết
bàn.
(21) Chỉ dùng
âm thanh
nhiệm mầu duy
nhất,
Như Lai diễn đạt
về pháp như vậy,
thường tạo yếu
tố
bước tới đại
thừa.
Nhìn khắp chúng
sinh
coi rất bình đẳng,
cho nên Như Lai
không có tâm lý
phân chia riêng
rẽ
người này kẻ
kia,
kẻ đáng thương
mến
người nên ghét
bỏ.
(22) Như Lai cũng
không
có ý tham lam
hay hạn chế gì,
chỉ thường thuyết
pháp
cho các chúng sinh
một cách bình
đẳng,
như vì một người
thuyết pháp thế
nào
thì vì nhiều
người
thuyết pháp cũng
vậy.
(23) Cho nên Như
Lai
thường xuyên
thuyết pháp,
bận rộn độc
nhất
với sự vụ ấy.
Dầu khi đi lại
hay lúc đứng
ngồi,
Như Lai thuyết
pháp
không hề chán
mệt.
(24) Tựa như nước
mưa
thấm nhuần khắp
cả,
Như Lai sung mãn
niềm vui cho đời,
bất kể sang hèn,
cao thượng thấp
kém,
giữ hay không
giữ
giới luật trong
suốt.
(25-Uy nghi hoàn
hảo
26) hay không hoàn
hảûo,
kiến thức chính
xác
hay là sai lầm,
các căn lanh lợi
hay là chậm chạp,
đối với tất
cả
những người
như vậy,
Như Lai đồng
đều
mưa xuống mưa
pháp
mà không bao giờ
biếng nhác mỏi
mệt.
*
(27-Hết thảy
chúng sinh
28) nghe pháp Như
Lai
đều theo sức
mình
mà tiếp nhận
được,
và được ở
vào
những vị trí
này:
Ở trong trời
người
được ngôi Luân
vương,
Phạn vương, Đế
thích,
là cỏ thuốc
kém.
(29-Thấu pháp
thuần khiết
30) được sự
niết bàn,
được sáu thần
thông
và ba minh trí,
nghĩa là những
vị
được tuệ Thanh
văn;
riêng ở núi rừng
thường hành thiền
định
được tuệ Duyên
giác,
là cỏ thuốc
vừa.
(31) Cầu chỗ
Như Lai,
biết sẽ làm
Phật,
tinh tiến kiên
định,
là cỏ thuốc
tốt.
(32) Những người
con Phật
chuyên tâm hạnh
Phật,
thường hành từ
bi
tự biết làm
Phật,
quyết định,
không nghi,
đó là cây nhỏ.
(33) Vận dụng
năng lực
thần thông quảng
đại,
chuyển đẩy bánh
xe
không còn thoái
chuyển,
cứu độ vô số
ức ngàn chúng
sinh,
Bồ tát như vậy
gọi là cây lớn.
(34) Như Lai thuyết
pháp
một cách bình
đẳng
y như nước mưa
chỉ một mùi
vị,
chúng sinh tùy
tính
tiếp nhận không
đồng
in như cây cỏ
hấp thụ khác
cả.
*
(35) Như Lai giả
thiết
ví dụ như vầy
là để phương
tiện
khai thị cho biết:
bao nhiêu lời
chữ
đều để tuyên
thuyết
về pháp đồng
nhất,
và với trí Phật
chỉ như giọt
nước
xuất từ biển
cả.
(36) Như Lai mưa
xuống
nước mưa chánh
pháp
tràn đầy cho
cả
chúng sinh thế
gian.
Đối với chánh
pháp
một mùi vị ấy,
họ tùy sức họ
mà tu hành theo.
(37) Sự thể in
như
các thứ cỏ thuốc
cùng các cây cối
tùy loại lớn
nhỏ,
nhưng cùng thấm
nhuần
nước mưa một
vị
và cùng lớn dần
hoa quả tốt tươi.
(38) Chánh pháp
Như Lai
thường đem một
vị
làm cho chúng sinh
tiếp nhận đủ
hết,
và tu tập dần
mà được đạo
quả:
(39) Thanh văn,
Duyên giác
ở chốn núi rừng
bằng thân cuối
cùng
nghe pháp được
đạo,
đó là cỏ thuốc
cùng được lớn
lên.
(40) Còn chư Bồ
tát
trí tuệ vững
chắc,
thấu triệt ba
cõi,
cầu xe tối thượng,
đó là cây nhỏ
cùng được lớn
lên.
(41) Lại có Bồ
tát
ở trong thiền
định
được sức thần
thông,
nghe đạo lý Không
của tất cả
pháp
lòng rất hoan
hỷ,
phóng ra vô số
ánh sáng mầu
nhiệm,
hóa độ vô số
các loại chúng
sinh,
đó là cây lớn
cùng được lớn
lên.
(42) Như vậy Ca
Diếp,
Như Lai thuyết
pháp
in như mây lớn
đổ mưa một
vị
thấm khắp hoa
người
kết trái hạt
cả.
*
(43) Ca Diếp nên
biết,
đem các yếu tố
và mọi ví dụ
để mà chỉ dạy
tuệ giác Phật
đà
cho cảû chúng
sinh,
đó là phương
tiện
của Như Lai đây
và của tất cả
chư vị Phật
đà.
(44) Như Lai nay
nói
sự rất thật
này:
chư vị Thanh văn
chưa thật niết
bàn;
tất cả chư vị
toàn là đi theo
đường đi bồ
tát,
cho nên chư vị
tu học dần dần
sẽ thành Phật
đà.

x |