IV. TRÙNG
TỤNG
Kinh
văn trên là văn trường hàng. Nay tổng kết lại thành
bài tụng hay còn gọi là Ứng tụng, nghĩa là ứng hợp với
văn trường hàng mà trùng tuyên lại nghĩa.
Trong
các kinh, hoặc 6 câu, 4 câu, 2 câu, tùy theo câu nhiều ít không
nhất định, đều gọi là kệ tụng.
Nay
kệ tụng này gồm có 46 câu, nếu dùng 4 câu làm 1 kệ, thời
có 11 bài rưỡi, xét trong nghĩa của bài tụng, nêu bày sơ
lược, vì kinh văn phẩm trước, chưa có phần tụng tóm kết.
Tụng trong đây chia làm 8 đoạn để giải thích:
1.
Y báo chánh báo, bổn và tích của ba Phật
2.
Chánh hóa truyền giới
3.
Khen ngợi công năng của giới
4.
Truyền tụng
5.
Phú chúc khuyên tin
6.
Khuyến khích lãnh thọ
7.
Thọ ký
8.
Khuyến nghe.
Nay
thân Lô Xá Na
Ngồi
ở đài Hoa sen
Ngàn
hoa vây chung quanh
Lại
hiện ngàn Thích Ca
Một
hoa trăm ức cõi
Mỗi
cõi một Thích Ca
Đều
ngồi cội Bồ đề
Nhứt
thời thành Phật đạo
Ngàn
trăm ức như thế
Thân
chính Lô Xá Na.
Giải
thích:
Thân
Lô Xá Na, là chánh báo của giới quả. Đài hoa sen, là
y báo của giới đức.
Lại
nữa, Ngàn Phật trăm ức Phật, là chánh báo. Ngàn hoa
trăm ức Quốc độ, là y báo. Mỗi cõi nước chính là
một thế giới, có một mặt trăng, một mặt trời chiếu
soi. Xá Na là Bổn, ngàn Phật là Tích; lại ngàn Phật
là Bổn, trăm ức là Tích.
Vừa
ngồi tòa Hoa sen, nghĩa là an trụ trong giới của chánh pháp.
Sen hoa, nghĩa là thế giới Hoa tạng, hình dáng giống như hoa
sen, hoa đỡ phía dưới, đài nằm ở giữa, biểu trưng cho
giới là chánh nhơn trung đạo, hay phát khởi quả Phật trung
đạo. Thân Xá Na gọi là đài hoa, cũng là y báo, chánh
báo không khác. Xá Na là bổn Phật ngồi trên đài hoa,
cũng là chủ của Chư Phật, chính là biểu trưng cho giới
pháp, là gốc của muôn đức. Tạng là bao gồm mười
phương pháp giới, cũng biểu trưng cho giới, gồm chứa muôn
pháp.
Ngàn
hoa vây chung quanh, lại hiện ngàn Thích Ca, nghĩa là ngàn hoa
mà mỗi hoa có đủ ngàn cánh, nên có ngàn thích Ca. Hoa
ở thế gian có hơn mười cánh, còn hoa trên trời có trăm
cánh, hoa của Chư Phật Bồ Tát có ngàn cánh.
Một
hoa trăm ức cõi, mỗi cõi một Thích Ca, đều ngồi cội Bồ
Đề, nhứt thời thành Phật đạo, nghĩa là trước đã nói
rõ mỗi cánh hoa là một thế giới, nên có ngàn đức Thích
Ca, nay nói rõ trên một cánh hoa lại có trăm ức cõi, nên
có trăm ức Thích Ca, ngàn trăm ức cánh hoa nên thành ngàn
trăm ức Thích Ca, cõi tuy có phân chia, mà thành Phật thì đồng
thời, đây là biểu trưng y báo và chánh báo là một.
Thể và dụng không hai.
Ngàn
trăm ức như thế, thân chính Lô Xá Na, nghĩa là về dụng
thì tuy ngàn trăm ức mà thể chỉ là một.
Ức
có bốn cách tính:
1.
Dùng mười muôn là một ức
2.
Dùng trăm muôn là một ức
3.
Dùng ngàn muôn là một ức
4.
Dùng muôn muôn là một ức.
Nhưng
Tam thiên Đại thiên thế giới trong cõi Ta Bà, cộng có muôn
ức mặt trăng, mặt trời, đều do một Phật hóa thân làm
chủ, nên đồng thời thành Phật đạo.
Như
phẩm Thượng ghi: “Ta tu hành trải qua ba A Tăng Kỳ kiếp,
dùng tâm địa pháp môn này làm chánh nhân. Trước hết
xả phàm phu thành đẳng chánh giác, gọi là Lô Xá Na, trụ
nơi thế giới hải của Liên Hoa Đài tạng. Đài hoa kia
có ngàn cánh, mỗi cánh một thế giới, tổng cộng thành ngàn
thế giới. Ta hóa ra ngàn Thích Ca, an trụ trong ngàn thế
giới. Sau đó ở ngay trên thế giới của một cánh, lại
có trăm ức núi Tu Di, trăm ức mặt trăng, mặt trời, trăm
ức tứ thiên hạ, trăm ức Nam Diêm Phù Đề, trăm ức Bồ
Tát Thích Ca, ngồi dưới trăm ức cội Bồ Đề, 999 đức
Thích Ca còn lại, mỗi vị đều hiện 100 ức Thích Ca.
Phật ngồi trên ngàn hoa, là hóa thân của Ta, ngàn trăm ức
Thích Ca là hóa thân của ngàn Thích Ca, Ta làm bổn nguyên,
gọi là Lô Xá Na Phật.” Phải biết ngàn Phật hay ngàn
trăm ức Phật cũng không ngoài thân Xá Na bổn nguyên.
Bổn nguyên tức là giới thể thật tướng của tâm địa.
Ngàn
trăm ức Thích Ca
Đều
có vô lượng chúng
Cùng
đi đến chỗ Ta
Nghe
Ta tụng giới Phật
Cửa
Cam lồ liền mở
Bấy
giờ ngàn trăm ức
Về
lại Đạo tràng cũ
Đều
ngồi cội Bồ Đề
Tụng
giới của Thầy Ta
Mười
trọng bốn tám khinh.
Giải
thích:
Ngàn
trăm ức Thích Ca: Xét phần đầu và phần sau của phẩm đó,
ngàn Thích Ca và ngàn trăm ức Thích Ca đều tiếp độ kẻ
hữu duyên, đều đến chỗ Phật Xá Na lãnh thọ giới tạng
Bồ Tát rồi sau mới ngồi đạo tràng, thị hiện thành chánh
giác, truyền tụng giới tạng Xá Na.
Đều
có vô lượng chúng, nói “vô lượng” nghĩa là đại chúng
nhiều không đếm xiết, nên dụ như vi trần, nghĩa là ngàn
trăm ức Phật, mà mỗi mỗi Phật đều đem theo số thính
chúng nhiều vô lượng như vi trần của ngàn trăm ức thế
giới. Phật có Tam bất năng:
1.
Không thể độ người vô duyên
2.
Không thể giải thoát sạch cõi chúng sanh
3.
Không thể trừ định nghiệp cho họ được.
Cùng
đi đến chỗ Ta, Ta ở đây là đức Xá Na tự xưng, tức Năng
hóa và Sở hóa cùng hội họp một chỗ, để biểu trưng cho
Thể và Dụng đồng trở về cội nguồn tâm địa.
Nghe
Ta tụng giới Phật, nghĩa là nói thính chúng đã đến, lấy
tâm địa này làm Đại giới là giới mà Chư Phật truyền
nhau chứ chẳng phải đức Xá Na tự lập ra, nên không nói
là “thuyết” mà chỉ nói là “tụng”.
Cửa
Cam lồ liền mở, nghĩa là giới này hay thông đến đại Niết
bàn, nên ví giới như cửa. Cõi trời có cam lồ, người
nào uống được thì trường sanh bất tử, ví như người
nào được nghe tụng giới này, cũng như uống được nước
cam lồ, cái nhân của phiền não bị nguội lạnh liền chứng
đắc pháp thân thường trụ, vĩnh viễn xa lìa biển khổ sanh
tử.
Về
lại đạo tràng cũ:”Đạo tràng” tức là nơi cội Bồ Đề,
là nơi tu tập chứng quả.
Tụng
giới của Thầy ta: “Thầy ta” chính là ngàn trăm ức Thích
Ca đều đến trước Phật Xá Na thọ giới, nên xưng Xá Na
là Thầy ta (Bổn sư).
Mười
giới trọng, bốn mươi tám giới khinh, là tổng nêu giới
tướng, phần sau mới nêu riêng.
Giới như nhựt nguyệt sáng
Như chuỗi báu Anh lạc
Chúng vi trần Bồ Tát
Do đây thành chánh giác.
Giải
thích:
Đây
nói rõ công năng của giới, mặt trời hay phá trừ nhà tối
tăm cả ngàn năm, để dụ cho giới hay diệt trừ si ám, vô
thủy vô minh của chúng sanh. Ánh sáng mặt trăng hay khiến
cho muôn vật được mát mẻ. Lại nữa, mặt trời, mặt
trăng trưởng dưỡng muôn vật, để dụ cho giới pháp hay
sanh ra muôn pháp thiện.
Chuỗi
Anh Lạc hay trang sức cho kẻ nghèo xấu, là dụ cho giới này
hay sanh ra căn, lực, giác đạo, tam muội, pháp tài của các
Thánh, trừ ra những kẻ thiếu phước nghèo khổ và không
trân quý giới cấm. Thể tánh Phật Xá Na được trang
nghiêm đều do công đức của giới này.
Bậc
chánh giác là người nói pháp đúng như pháp. Tất cả
thời sơ, trung, hậu đều lành, nên nói là chánh. Ai nghe
được pháp này, ra khỏi đêm dài sanh tử trong nhiều kiếp,
nên gọi là giác. Tất cả Bồ Tát do giới này được
thành Phật, nên nói “Do đây thành chánh giác.”
Là
Lô Xá Na tụng
Ta
cũng tụng như vậy
Các
Bồ Tát mới học
Cung
kính thọ trì giới
Thọ
trì giới này rồi
Truyền
trao cho chúng sanh
Lắng
nghe Ta sẽ tụmg
Giới
tạng trong Phật pháp
Ba-La-đề-mộc-xoa.
Giải
thích:
Đây
nói rõ thầy trò lần lượt truyền tụng, đức Xá Na là thầy
của Thích Ca, Thích Ca là thầy của Bồ Tát, Bồ Tát là thầy
của chúng sanh, nên truyền trao giới cho chúng sanh.
Ngã
là đức Phật Thích Ca tự xưng. Bồ Tát mới học, chỉ
cho các Đại sĩ mới nghe giới. Chúng sanh ở đây chỉ
cho Đại thừa phàm phu, ý cho rằng người nghe trước phải
truyền trao cho người chưa nghe, khiến cho giới pháp này được
nối tiếp truyền trao mãi mãi, pháp lưu truyền không
cùng tận.
Chánh
tụng là Tâm địa giới tạng. Giới tạng chính là Ba-la-đề-mộc-xoa.
Đây chính là vượt xa giới của Tiểu thừa và tà giới của
ngoại đạo, nên nói là chánh.
Đại
chúng nên tin chắc
Ông
là Phật sẽ thành
Ta
là Phật đã thành
Thường
tin chắc như vậy
Là
giới phẩm đầy đủ.
Giải
thích:
Như
Lai sở dĩ dặn đi dặn lại, rằng phải tin chắc, vì lòng
tin là đầu mối để vào đạo, là mẹ của công đức, tin
Chư Phật đã thành, chúng sanh sẽ thành, chỉ khác là trước
sau mà thôi. Vì đại giới của tâm địa từ tâm mà
được, nếu tâm đã tin chắc không nghi ngờ, thì giới thể
liền đầy đủ. Vừa phát tâm này liền thành chánh giác
là thế.
Trong
Nghĩa Sớ nói Tin có ba thứ:
1.
Tin tâm thức của mình và người khác, đều có Phật tánh,
nghĩa là tin tâm này vốn là Phật.
2.
Tin siêng năng thực hành các việc thiện, thì ắt được quả
tốt, nghĩa là siêng năng làm các nhơn thiện, thì được
quả báo lành.
3.
Tin kết quả mà ta chứng đắc là Thường - Lạc – Ngã -
Tịnh, nghĩa là tin chắc do tâm là Phật, cho nên chứng được
quả Phật. Nếu không có lòng tin chân chánh này thì giới
phẩm liền mất, đạo quả cũng tiêu.
Tất
cả người có tâm
Đều
nên nhiếp giới Phật.
Giải
thích:
Trước
đã nói cần nên có lòng tin vững chắc, nay khuyên thọ trì.
Nói “người có tâm” là không nói đến những kẻ ngu si
vô trí, những người ác không có tín tâm, giống như gỗ
đá vô tâm, như cây bị chặt đầu không khác. Nên nói,
chỉ hiểu lời của Pháp sư, thì đều được thọ giới.
Nhiếp
tức là thọ trì, nghĩa là muốn thành Phật cần phải thọ
trì chánh giới của Bồ Tát, chánh giới không ngoài Tam tụ
tịnh giới:
1.
Nhiếp Luật nghi giới, nghĩa là không giới nào mà không thọ
trì, mãi cho đến thành tựu được pháp thân. Vậy Chỉ
tức là trì, Tác tức là phạm.
2.
Nhiếp thiện pháp giới, nghĩa là không pháp lành nào mà không
tu, mãi cho đến thành tựu báo thân. Vậy Tác tức là
trì, Chỉ tức là phạm.
3.
Nhiếp chúng sanh giới, nghĩa là không chúng sanh nào mà không
độ, độ tất cả để trọn thành hóa thân Phật. Vậy
Tác là trì, Chỉ là phạm.
Tam
tụ tịnh giới này, bao gồm tất cả Định cộng giới, Đạo
cộng giới, Thiền vô lậu giới, v.v... cho đến Lục độ
Vạn hạnh Bồ Tát, cho nên gọi là Tụ.
Chúng sanh thọ giới Phật
Liền vào vị Chư Phật
Vị đồng bậc Đại giác
Thật là đệ tử Phật.
Giải
thích:
Đoạn
này Như Lai thọ ký cho chúng sanh có ý thức, mới thọ được
giới Phật liền đồng quả vị đại giác.
Do
chúng sanh và Phật đồng nguồn, tâm tánh không hai, bối giác
hiệp trần gọi là chúng sanh, bối trần hiệp giác gọi là
Chư Phật. Nay thọ chánh giới tâm địa là tức khắc
trở về bản nguyên, lẽ đâu không đồng với Phật ư?
Quả vị tuy đồng bậc Đại giác nhưng vẫn còn gọi là Phật
tử là tại sao vậy? Bởi vì, vọng nghiệp chưa sạch,
đức của tánh hải chưa đầy, đây là Phật nhơn chứ không
phải Phật quả. Dụ như Vương tử đã thọ quán đảnh sau
sẽ nối ngôi Vua, nhưng nay chỉ gọi là Vương tử, chứ chưa
gọi là Vua.
Đại chúng đều cung kính
Chí tâm nghe ta tụng.
Câu
trên là lời kết khuyến, câu dưới là dặn dò lắng nghe.
Phật đã đích thân lãnh thọ, đích thân tụng đọc, ấy
là hết lòng tôn trọng giới pháp, nên ba phen dặn dò khuyên
nhắc, chí tâm lắng nghe. Nếu hành giả không chí tâm
thì vọng niệm phát sanh, che lấp tâm địa. Giới pháp
Tâm địa không có đường thể nhập, nếu không thể nhập
thì không thể về lại cội nguồn. Bên ngoài hiện dung
nghi tôn kính thánh giới, gọi là “cung”, trong tâm lắng
lòng thành khẩn chuyên chú lắng nghe gọi là “kính”.
Trong và ngoài hợp nhứt, gọi là chí tâm.
MỤC
LỤC