-
PHẦN
II
-
-
NGÔN
HÀNH
-
--- o0o
---
-
CHƯƠNG
I
-
TU THIỆN
– PHÁ ÁC
-
--- o0o
---
Lời
nói, việc làm, trung thực đức tin; trong ngoài phải thuận
hợp với nhau.
Kinh
Vô Lượng Thọ
Dùng
nhiều ví dụ đễ rộng nói ngôn giáo.
Kinh
Pháp Hoa
Kỳ
Bà nói: bề tôi này nghe Phật thường nói tu một niệm lành
phá được trăm điều ác.
Phật
dạy: Đại vương, ví như chút kim cang, có thể phá núi tu
di; cũng như lửa có thể đốt cháy tất cả; như chút thuốc
độc, có thể hại mạng chúng sanh. Chút lành cũng vậy, tuy
gọi chút lành, kỳ thật là lớn, vì sao vậy? Vì có thể
phá đại ác vậy.
Đừng
khinh ác nhỏ cho là không tội, giọt nước tuy ít chứa dồn
đầy lu.
Kinh
Niết Bàn
Vững
tâm chánh ý, trai giới trong sạch trong một ngày đêm, hơn
ở bên cõi vô lượng thọ tu hành trăm năm, sao thế? Vì bên
nước Phật kia vô vi tự nhiên nghĩa là các điều lành đều
chứa nhóm, không có mảy may điều ác vậy.
Ở
cõi này tu hành mười ngày đêm hơn ở các cõi nước các
đức Phật khác tu hành ngàn năm. Tại vì sao? Vì các cõi các
đức Phật kia nhiều kẻ làm lành mà ít người làm ác, phước
đức tự nhiên, không có điều kiện tạo ác vậy.
Kinh
Vô Lượng Thọ
Đức
Phật bảo vua Ba Tư Nặc: Hỡi Đại vương, nay phỏng có người
thân tín đến bảo với nhà vua rằng có bốn núi lớn ở
bốn phương sắp sập, sẽ đè hại nhân dân thì nhà vua có
kế và phương sách chi để đối phó không?
Vua
thưa: Thưa Thế Tôn, nếu quả có việc ấy xảy ra, thật không
nơi lánh nạn. Nhưng chỉ chuyên tâm trì giới và tu bố thí
mà thôi.
Phật
khen: Hay thay Đại vương, ý Ta nói bốn núi là muốn chỉ bốn
món sanh, lão, bịnh, tử của chúng sanh. Nó thường hay đến
cướp mất mạng người, làm sao chẳng tu giới và bố thí
được. Vua nói: Thưa đức Thế Tôn, trì giới và bố thí
được những quả báo gì?
Phật
đáp: sanh về cõi người hoặc cõi trời được hưởng nhiều
vui sướng.
Kinh
Niết Bàn
Rõ
biết lỗi phiền não, chẳng chạy theo phiền não, hay nhẫn
chịu ác khổ, chẳng sanh lòng sợ hãi, ai đủ bốn pháp này,
chẳng làm điều ác, ưa tu pháp lành, phân biệt lành dữ,
gần gũi chánh pháp, thương xót chúng sanh, rõ biết kiếp trước,
đủ năm món này chẳng bị lay động.
Nếu
nghe người chê, thì an nhẫn lòng, hoặc nghe người khen, thì
nên hổ thẹn; tu đạo chẳng kiêu thấy người chia lìa, khiến
họ hòa hiệp, nêu điều hay của người, che việc dở của
người, đừng nói xấu của người. Đối với phiền não
nên nghĩ như kẻ oán; đối với thiện pháp, nên tưởng như
người thân thuộc. Tuy cúng dường cha mẹ, thầy bạn chẳng
nên nhơn đó mà khởi kiêu mạn.
Kinh
Ưu Bà Tắc Giới
Phật
bảo Xá Lợi Phất: Bồ tát đối tất cả chỗ, thà chịu
mất thân mạng, xa lìa các hạnh tà dục, xa lìa lời giả
dối, hai lưỡi, xa lìa lời thêu dệt, giận dữ, tà kiến,
thường trọn nên hạnh trong sạch hơn hết.
Kinh
Bồ Tát Chánh Pháp
Người
có được hành vi công quả, chỉ bởi bỏ dục lạc thế gian
mà sanh.
Kinh
Tăng Nhứt A Hàm (Văn Ba Lị)
Phước
nghiệp như trái chín, chẳng phải nhờ cúng thần mà được.
Duy người nào cỡi xe trì giới, được sanh trên trời. Phải
biết tất cả việc do làm mà thành, chớ chẳng phải nhờ
cúng cầu mà được.
Kinh
Tạp Bảo Tạng
