PHẦN
THỨ NHẤT
QUY
Y
CHƯƠNG
I
TÍN
NGƯỠNG
Quay
về nương dựa nên gọi là quy y. Hành tướng quy y như con
theo cha mẹ, nương dựa phục tùng; như dân nương nhờ vua,
như người yếu nương nhờ kẻ mạnh. Nương Phật như thầy,
nên gọi là quy y Phật. Nhờ pháp như thuốc, nên gọi là quy
y Pháp. Nương Tăng là bạn, nên gọi là quy y Tăng.
Như
người có tay, vào trong núi báu, tự do lấy ngọc; người
có lòng tin cũng vậy, vào trong Phật pháp, tự do lấy của
báu vô lậu.
Như
người không tay tuy đến núi báu, không lấy được gì. Người
không lòng tin, dầu gặp Tam bảo cũng không ích gì.
Phật
pháp như biển cả, phải có lòng tin mới vào được.
Vào
biển Phật pháp, lấy lòng tin làm gốc; qua sông sanh tử, lấy
giới pháp làm thuyền.
Ví
như nhà vua, tạo lâu đài nơi bên thành, xây đắp chắc chắn,
khiến không thể hư nát; bề trong quốc gia yên ổn, bề ngoài
ngự phòng oán địch. Phật tử cũng vậy, phải kiên cố lòng
tin tưởng đức Như Lai, khi lòng tin đã vững vàng thì quyết
không theo những kẻ sa môn ngoại đạo phạm chí ác ma và
ác thế gian. Ấy là đã xây dựng được lòng tin như lâu
đài bền chắc. Là Phật tử phải bỏ điều ác, điều xấu
mà tu các pháp lành.
Người
có lòng tin mà không hiểu giáo lý thì dễ tăng trưởng vô
minh mờ ám, người hiểu giáo lý mà không lòng tin thì dễ
tăng trưởng tà kiến. Cho nên lòng tin và hiểu biết phải
cùng đủ mới làm cội gốc tu hành.
Tin
chơn lý thường trú gọi là lòng tin.
Vì
muốn đến niết bàn, nên tin Phật pháp, cần phải nghe mới
được trí huệ, chẳng phải buông lung mà thông suốt; được
như vậy thì lo gì đời nầy không vào được cảnh giới
cao tột.
Kinh
Tăng Nhứt A Hàm (văn Ba lị)
Lòng
tin làm nhơn cho nghe pháp, nghe pháp làm nhơn cho lòng tin.
Đến
bạn lành, được nghe pháp mầu nhiệm là được pháp các
bậc thánh tôn yêu quí. Đức Như Lai trí tuệ hơn hết, trùm
khắp hư không, nói ra giáo pháp, duy có Phật mới có thể
hiểu thấu được. Vậy nên các ngươi cần phải nghe nhiều
hiểu rộng chánh pháp, mới tin nổi lý chơn thiệt chánh pháp
của Ta. Được làm thân người trong cõi người rất khó,
mà được gặp giáo pháp Như Lai lại càng khó hơn. Vậy nên
nghe được giáo pháp phải tinh tấn tu trì.
Kinh
Vô Lượng Thọ Như Lai Hội
Nhơn
duyên được nghe chánh pháp, là gần gũi bạn lành; nhơn duyên
gần gũi bạn lành đó là lòng tin vậy. Phát được lòng tin
có hai nhơn duyên là: nghe pháp và suy nghĩ nghĩa lý của pháp.
Nói
lòng tin có 4 món: một là lòng tin cội gốc, nghĩa là ưa nghĩ
pháp chơn như; hai là tin đức Phật có vô lượng công đức,
thường nhớ gần gũi, cúng dường, cung kính phát khởi căn
lành để cầu xin nhất thế trí; ba là tin Pháp có nhiều lợi
ích, thường nhớ tu hành cho rốt ráo; bốn là tin Tăng hay
tu hành hạnh lợi mình và người, thường ưa gần gũi các
vị Bồ tát cầu học hạnh như thật.
Lòng
tin lại có 2 món: một là từ nghe mà sanh, hai là từ nghĩ
mà sanh. Những người từ nghe sanh mà chẳng từ nghĩ sanh,
thì gọi là lòng tin chẳng đầy đủ. Còn có 2 món nữa: một
là tin có Đạo, hai là tin có chứng Đạo. Lòng tin người
nào chỉ tin có Đạo mà chẳng tin có các người chứng Đạo,
ấy gọi là lòng tin chẳng đầy đủ.
Nếu
có chúng sanh rõ tin Phật trí cho đến thắng trí, rồi tu các
công đức để hồi hướng lòng tin. Những chúng sanh này ở
trong hoa bảy báu, tự nhiên hóa sanh: xếp bằng mà ngồi trong
chừng giây lát, thân thể sáng rực, trí tuệ công đức như
các Bồ tát đầy đủ trọn vẹn.
Có
lòng tin mới là Phật tử, vậy nên kẻ trí phải thường
gần gũi người có lòng tin.
Nếu
cầu Bồ đề để làm lợi ích chúng sanh, ấy là những kẻ
vì chúng sanh hơn hết vậy; hạng nầy còn không thể so sánh
huống là bậc trên nữa. Vậy nên đã được nghe các pháp
này, kẻ trí thường sanh tâm vui pháp sẽ được đại phước
không lường và mau được chứng đạo vô thượng.
Hoặc
có người nói: Quả vô thượng chánh đẳng chánh giác, do
lòng tin làm nhơn. Thật ra chánh nhơn của bồ đề (tức chánh
đẳng giác) tuy còn nhiều vô lượng, nhưng nếu nói lòng tin,
tức đã bao quát hết rồi vậy.
Bồ
đề Tâm là con đường lớn, vì có thể đưa người được
vào cõi Nhất thế trí.
Bồ
đề Tâm là con mắt sáng, vì có thể xem thấy hết thảy
đường chánh nẻo tà.
Bồ
đề Tâm là mặt trăng sáng, vì soi rõ các tịnh pháp đều
viên mãn.
Bồ
đề Tâm là nước sạch, vì rửa sạch tất cả dơ bẩn
phiền não.
Bồ
đề Tâm là ruộng tốt, vì nuôi dưỡng chúng sanh trong
sạch.
Bồ
đề Tâm là hạt giống tất cả đức Phật, vì có thể
sanh tất cả pháp các đức Phật.
Đại
tín tâm tức là Phật tánh, Phật tánh tức là Như Lai.
Trăng
Bồ đề trong mát, soi rốt ráo hư không, chúng sanh tâm nước
sạch, bóng Bồ đề hiện ngay.
(Văn
Ba-lị): Đức Phật biết mở giây sanh tử cho tất cả chúng
sanh: Ngài đích thân đối với thần nhơn, chỉ rõ pháp hiểu
biết, khiến họ thấy hoặc nghe, đều được an tâm. Đức
Phật thật là bậc Đạo nhơn, là Thiện nhơn, là Quyết định
nhơn, là Vô lậu nhơn, vì Ngài thấu suốt thân mệnh, chính
là bậc Đại nhơn trí tuệ cao cả vậy.
(Cũng
kinh này) Tỳ kheo nương Phật pháp mà sanh lòng tin: tin Đức
Như Lai là: Thế Tôn, đẳng Chánh giác, Minh hạnh Túc, Thiện
thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Điều ngự trượng Phu,
Thiên nhơn sư. Ngài chứng quả an lành không bệnh; tu nhẫn
nại và tinh tấn mức trung đạo, chứng quả chẳng hư ngụy,
chẳng mê hoặc. Đúng như thật đối trước các bậc sư chủ:
Chỉ rõ đạo nghĩa, an trụ tinh tấn, bỏ pháp bất thiện,
phát khởi thiện pháp, nương thiện pháp mà quyết định gắng
gỗ bền chắc. Thế mới thành tựu bậc trí huệ chứng Vô
thượng trí vậy.
(Văn
Ba lị) Ta, tuy trong một nháy mắt, cũng chẳng rời trí lực
sâu sắc của Phật Đà mà tỏ rõ nói pháp; nói pháp không
ái và không phiền não của Phật Đà; với kẻ khác không
còn so sánh. Ta chẳng phân biệt ngày, đêm, lấy con mắt tâm
xem thấy hết. Ta tự tin rằng thoạt qua là hết đêm, cho nên
trong giây lát chẳng bỏ rời. Ta tin và thích, tâm và niệm,
khiến ta quy y Phật giáo vậy. Những người trí huệ cao cả
như thế chẳng luận là nơi chỗ nào ta cũng vẫn đến quy
y. Dầu cho thân ta già, sức ta yếu, không thể đi đến chỗ
ấy được, nhưng tâm ta quyết định thường đi đến chỗ
ấy. Thế thì tâm ta và tâm kẻ ấy phù hợp vậy.
Hết
lòng muốn thấy Phật, chẳng tiếc gì thân mạng, khi Ta và
chúng Tăng, đồng đến núi Linh Thứu.
Phật
dạy: Nếu có Bồ Tát đem vui thắng ý, đến chỗ Ta phát khởi
ý nghĩ như gặp cha, người kia sẽ được vào trong hàng ngũ
Như Lai, như Ta không khác gì.
(Văn
Ba lị) Thưa Thế Tôn: Nếu pháp này chỉ có Thế Tôn thành
tựu, mà Tỳ kheo chẳng đặng thành tựu, hay Tỳ kheo đặng
thành tựu mà Tỳ kheo ni chẳng đặng thành tựu; hoặc Tỳ
kheo ni đặng thành tựu mà các người tại gia Ưu bà tắc,
Ưu bà di và các người còn dục lạc chẳng đặng thành tựu,
thời pháp ấy chẳng được hoàn toàn. Nhưng pháp này đức
Thế Tôn được thành tựu, Tỳ kheo, Tỳ kheo ni đều được
thành tựu. Hơn nữa, những người tại gia nam nữ và các
kẻ còn dục lạc thảy đều được thành tựu, cho nên ta
tin pháp này là hoàn toàn.
(Văn
Ba lị) Vì muốn đến Niết Bàn, tin, vâng các Thánh pháp, nghe,
cầu được trí huệ, tinh tấn hay thông suốt.
Đứng
đầu tất cả hạnh là đức tin, vì cội gốc các đức vậy.
Tất
cả các công đức, đức tin là sứ mạng; trong các của báu,
của đức tin đứng đầu.
Tin
là nguồn Đạo, mẹ công đức, nuôi lớn tất cả các pháp
lành, dứt trừ lưới nghi, thoát dòng ái, mở chỉ Niết Bàn,
đạo Vô thượng; tin lòng trong sạch không dơ bẩn, dứt trừ
kiêu mạn gốc cung kính, là của thứ nhất trong kho Pháp, là
tay trong sạch lãnh các hạnh; tin hay huệ thí tâm không tham;
tin hay vui mừng vào Phật pháp; tin hay thêm lớn trí công đức;
tin hay quyết đến cõi Như Lai; tin khiến các căn lành sáng
suốt; tin sức bền chắc không thể hư; tin hay dứt hẳn gốc
phiền não; tin hay hướng về Phật công đức; tin đối cảnh
giới không tham lam, xa lìa các nạn, được không nạn; tin
hay vượt khỏi các đường ma, thị hiện đạo Vô thượng
giải thoát; tin chẳng phá hư giống công đức; tin hay nuôi
lớn cây Bồ đề; tin hay thêm ích trí tối thượng; tin hay
thị hiện tất cả Phật.
Nếu
có chúng sanh nào, chưa phát tâm Bồ đề, một khi nghe tên
Phật, quyết định thành Bồ đề.
Nếu
người trồng căn lành, nghi thời hoa chẳng nở; lòng tin được
trong sạch, hoa nở liền thấy Phật.
Bồ
tát đối sanh tử, khi đầu tiên phát tâm, một bề cầu Giác
đạo, bền chắc chẳng khá lay. Kia một niệm công đức, sâu
rộng không ngằn mé, Như Lai phân biệt nói, trọn kiếp không
thể hết.
Tất
cả tâm chúng sanh đều phân biệt hết, tất cả cõi vi trần
hãy còn tính được số; mười phương cõi hư không, mảy
lông cũng lường được, Bồ Tát sơ phát tâm, rốt ráo chẳng
lường được.
Như
đấng Đại Phước rất cao kia, chẳng bằng phần mười sáu
Đạo tâm; nếu muốn cầu phước như Tu Di, như cát sông Hằng
ở cõi Phật, thảy đều tạo chúa, xây các tháp chẳng bằng
Đạo tâm mười sáu phần.
Công
đức Bồ Đề tâm, nếu có chất hẳn hỏi, khắp cả cõi
hư không, không thể dung chứa hết.
Nếu
được nghe một câu pháp chưa từng nghe, sanh lòng rất vui
mừng, còn hơn được bao nhiêu ngọc báu đầy trong tam thiên
đại thiên thế giới.
Đức
Phật bảo Ngài Di Lặc rằng: Nghe danh hiệu Đức Phật kia,
vui mừng nhảy nhót, cho đến một niệm. Phải biết người
ấy ắt được lợi lớn. Ấy là đủ công đức cao tột.
Đức
Phật dạy: Nghe pháp hay chẳng quên, thấy kinh được rất
mừng, ấy bạn lành ta vậy.
Ví
như vàng Diêm phù đàn, chỉ thua ngọc Như ý, hơn tất cả
các ngọc. Bồ Đề tâm như vàng Diêm phù đàn, cũng như vậy,
chỉ thua Nhất thế trí, hơn tất cả các công đức.
Ví
như chim Ca lăng tần già, khi còn nằm trong trứng, đã có thế
lực mạnh, các loài chim chẳng bằng. Vị Đại Bồ tát cũng
in như vậy. Còn ở trứng sanh tử, đã phát tâm bồ đề,
công đức rất thế lực, hàng Thanh văn Duyên giác làm gì
so sánh kịp.
Ví
như hoa cây Ba Lợi Chất Đa, xông áo một ngày, hoa Chiêm Bồ,
hoa Bà Sư, tuy xông ngàn năm, chẳng hay sánh nổi. Hoa Bồ đề
tâm cũng lại như vậy, đem công đức xông một ngày, mùi
thơm thấu mười phương cõi Phật, hàng Thanh văn Duyên giác,
dùng trí vô lậu xông các công đức đến trăm ngàn kiếp
cũng chẳng làm sao kịp được.
Nghe
Pháp khởi lòng tin, vui mừng không nghi ngại, chóng thành Đạo
vô thượng; ngang hàng các Như Lai.
Tâm
trong sạch như đồ đựng nước, hình bóng thường hiển hiện.
Nhưng tâm chúng sanh nhơ bẩn như đồ bị nứt, thì chẳng
thấy hình bóng Như Lai Pháp Thân.
Nếu
hay tin, biết trừ kiêu mạn, phát tâm liền được thấy Như
Lai, nếu còn dua vậy tâm chẳng sạch, ức kiếp tìm cầu khó
gặp thay.
Kiêu
mạn, si tệ, biếng nhác, khó tin nổi pháp nầy, nhờ đời
trước thấy Phật, như vậy ưa nghe Pháp.
Vua
Di Lan hỏi ngài Na Tiên Tỳ Kheo rằng: "Người chưa chứng đạo
Niết bàn làm sao biết Niết bàn là vui?" Na Tiên đáp: "Người
sống chưa từng chặt tay, chân, mà có thể biết được nỗi
đau khổ là vì thấy người bị chặt tay chân họ rên la;
các vị Tiền Thánh, đã chứng được đạo Niết Bàn họ
bảo thật vui. Do đó ta tin thật có vui vậy."
Hết
nghi được chánh trí, Chúa cứu đời cao tột, Thế Tôn nói
giã danh: tính, hạnh, trụ bồ đề.
CHƯƠNG
II
NIỆM
PHẬT
Đức
Phật bảo Ca Diếp Bồ tát: "Nếu có trai lành gái thiện naò,
thường hay chăm lòng chuyên cần niệm Phật, hoặc nơi núi
rừng, hoặc nơi xóm làng, hoặc ngày đêm, hoặc ngồi nằm,
các đức Phật Thế Tôn thường thấy người này như hiện
trước mắt.
Kinh
Niết Bàn
Đức
Phật bảo A Nan và bà Vi Đề Hy: "Các Phật Như Lai lấy pháp
giới làm thân, cho nên vào trong tâm tưởng của tất cả chúng
sanh; vậy nên các ngươi mỗi khi tâm tưởng Phật, tâm nầy
tức là 32 tướng tốt và 80 vẻ đẹp. Tâm này phải làm Phật
vì tâm này là Phật. Các đức Phật là biển chánh biến tri,
từ tâm tưởng mà sanh ra.
Nếu
ai biết niệm Phật, thì phải biết người naỳ là hoa sen
báu trong loài người, Đức Quan Thế A? Bồ tát, Đức Đại
Thế Chí Bồ tát là bạn thù thắng của người ấy, và thường
ở đạo tràng sanh trong nhà các đức Phật.
Kinh
Quán Vô Lượng
Nếu
ai hay chăm lòng niệm Phật luôn, thẳng ngồi chánh định,
quán tưởng sắc thân Phật, nên biết người này lòng như
lòng Phật cùng Phật không khác. Tuy còn ở trong phiền não
mà chẳng bị các điều ác che lấp, sang qua đời sau họ sẽ
rưới những trận mưa đại pháp.
Kinh
Quán Phật
Nếu
người trì Phật danh, chẳng sanh tâm khiếp sợ, có trí huệ
mà chẳng dua vậy, thường ở ngay trước các đức Phật.
Kinh
Thập Nhị Phật Danh
Nếu
có người, ngày ngày xưng tụng danh hiệu Như Lai, những chúng
sanh ấy có thể xa lìa chốn tối tăm, lần lữa đốt được
các phiền não. Như vậy xưng niệm nam mô Phật, thì ngữ nghiệp
chẳng luống công. Như vậy ngữ nghiệp gọi là tay cầm cây
đuốc lớn hay soi phá các phiền não tối tăm.
Kinh
Bảo Tích
Quy
y, cung kính nhớ tưởng Phật chắc được ra khỏi sanh tử,
đến Niết bàn. Cho đến, hoặc có trai lành gái thiện, ít
nhất một phen xưng: "nam mô Phật đà đại từ bi" thì trai
lành gái thiện này hết ngằn mé sanh tử, căn lành không cùng
tận, sanh ở trong cõi trời thường hưởng quả giàu vui. Cuối
cùng vào cảnh giới Niết bàn.
Kinh
Bát Nhã
Vua
Tịnh Phạn đại vương thưa Phật rằng: "Công đức niệm
Phật tướng trạng ra sao?" Đức Phật thưa lại vua cha rằng:
"Như đám rừng cây y lan, chu vi rộng chừng 40 do tuần mà chỉ
có một cây ngưu đần chiên đàn tuy đã có rễ, mộng mà
chưa mọc khỏi đất. Loại y lan chỉ có hôi thúi mà không
mùi thơm; nếu ai ăn phải hoa, trái nó thì phát cuồng mà chết
mất. Về sau mộng rễ chiên đàn dần dần sanh trưởng thành
cây, mùi thơm ngào ngạt liền át mùi thúi rừng y lan thảy
đều thơm đẹp. Chúng sanh nghe thâ? đều cho là hiếm có.
Đức
Phật lại thưa với Phụ vương rằng: "Tất cả chúng sanh
còn ở trong sanh tử, thành tâm niệm Phật cũng chính như thế.
Chỉ hay chăm niệm luôn chẳng dứt, quyết định sanh ngay cõi
Phật. Đã được vãng sanh tức có thể cải biến tất cả
điều ác trở thành đại từ bi như gỗ trầm hương chiên
đàn biến cải mùi hôi rừng y lan."
Kinh
Quán Phật Tam Muội
Vua
Di Lan hỏi ngài La Hớn Na Tiên Tỳ Kheo rằng: "Nói người làm
ác đến trăm năm, đến khi sắp chết nếu biết niệm Phật,
chết rồi sanh về cõi trời. Lời nói này tôi không tin nổi.
Lại
nữa, một lâ? sát sanh, chết đọa vào địa ngục, tôi cũng
không tin nổi." Ngài Na Tiên trả lời: "có người cầm cục
đá nhỏ để trên mặt nước, đá ấy nổi hay chìm?" Vua trả
lời: "Chìm." Ngài nói: "như đem trăm cục đá lớn để trên
thuyền, chiếc thuyền ấy chìm hay không?" Vua nói: "chẳng chìm."
Ngài nói: "trăm hòn đá lớn trong thuyền, nhờ thuyền nó chẳng
chìm. Người tuy có tội lớn, nếu một khi biết niệm Phật,
thì nhờ Phật chẳng đọa địa ngục, lại được sanh lên
trời, sao lại chẳng tin nổi? Hòn đá nhỏ chìm ngập như
người làm ác chẳng biết niệm Phật, chết đọa điạ ngục
sao lại chẳng tin?" Nhà vua khen: "Hay quá, ngài nói hay quá."
Kinh
Na Tiên Tỳ Kheo
Ví
như có người được món thuốc bất khả hoại, tất cả
kẻ oán địch không thể làm hại được, bực đại Bồ tát
cũng lại như vậy. Được Bồ đề tâm là món pháp dược
bất khả hoại, tất cả phiền não và các thứ ma là kẻ
oán địch đều chẳng làm gì. Ví như có người được viên
ngọc trụ thủy, dùng làm chuỗi đeo thân, mang đi vào trong
nước sâu không thể bị chìm ngập; được bồ đề tâm là
viên ngọc trụ thủy bửu châu, vào trong biển sanh tử không
bị chìm đắm. Và ví như vàng kim cương, chìm nằm trong nước
lâu trăm ngàn kiếp cũng không thể bị hư hoại biến khác.
Tâm bồ đề cũng như vậy, ở trong sanh tử lâu vô lượng
kiếp, cũng không thể bị các nghiệp phiền não làm tổn giảm
hay tiêu diệt được.
Ví
như món thuốc hay, chữa lành tất cả bệnh, tâm bồ đề
diệt hết các bệnh phiền não của chúng sanh. Ví như các
thứ sữa trâu, ngựa và dê đựng chung một bát, rồi cho trộn
sữa sư tử vào, thì các thứ sữa kia lọt chun ra ngoài bát
và tan biến mất hết. Đức Như Lai dùng sữa sư tử bồ đề
tâm trộn hòa vào trong các thứ sữa phiền não nghiệp chướng
đã chứa lâu từ vô lượng kiếp tức khắc đều tiêu diệt
mất.
Kinh
Hoa Nghiêm
Đức
Phật bảo A Nan: Thợ bắt cá vì muốn được cá nên gắn
mồi lưỡi câu thả vào ao nước cho cá nuốt mồi: cá đã
nuốt mồi, tuy còn ở dưới ao nhưng chẳng bao lâu sẽ bị
bắt lên. Nầy A Nan, tất cả chúng sanh đối với các đức
Phật được sanh lòng kính tin trồng các căn lành, tu hạnh
bố thí, cho đến phát tâm được một niệm kính tin, tuy còn
bị các nghiệp ác bất thiện ngăn che đọa trong địa ngục,
ngạ quỉ, súc sanh. Các Đức Phật Thế Tôn lấy Phật nhãn
xem các chúng sanh nầy vì đã phát tâm thù thắng, nên cứu
vớt ra khỏi địa ngục. Đã cứu vớt xong, đem để trên
bờ Niết bàn.
Kinh
Đại Bi
Người
tu nhứt hạnh tam muội, nên ở chỗ vắng lặng, bỏ các loạn
ý, buộc tâm nơi Phật lý, tưởng niệm một đức Phật, niệm
niệm nối nhau, chẳng cho trễ nãi, chừng trong một niệm tức
hay thấy mười phương Phật, được đại biện tài.
Kinh
Văn Thù Bát Nhã
CHƯƠNG
III
SÁM
HỐI
Gây
điều ác rất nặng, hối lỗi lần mòn mỏng, thường hối
chẳng trễ nãi, nhổ hẳn được gốc tội.
Kinh
Tăng Nhứt A Hàm
Người
có nhiều lỗi, mà chẳng tự hối, mau dứt lòng ác, tội dồn
đến thân, như nước về biển, lần thành sâu rộng. Nếu
người có lỗi, tự biết tội lỗi, cải ác tu thiện, tội
tự tiêu dứt, như bịnh xuất hạng, lần bớt mạnh vậy.
Kinh
Tứ Thập Nhị Chương
Như
áo bẩn trăm năm, đem ngâm một ngày, giặt là sạch sẽ. Cũng
như thế đã nhóm chứa các nghiệp bất thiện lâu trăm ngàn
kiếp, vì nhờ sức Phật pháp khéo thuận suy nghĩ một ngày
một thời đều tiêu diệt hết.
Kinh
Đại Tập
Phạm
lỗi mà chẳng phải ác, hay ăn năn làm lành, là sáng soi thế
gian như mặt trời không mây.
Kinh
Pháp Cú
Tiền
tâm làm ác như mây che trời, hậu tâm làm lành như đuốc
tiêu tối.
Kinh
Vị Tằng Hữu
Có
tội biết quấy, cải lỗi được lành, tội ngày tiêu diệt,
sau gặp được đạo.
Kinh
Tứ Thập Nhị Chương
Nếu
người gây tội nặng, gây rồi rất tự trách, sám hối chẳng
tái phạm, la nhổ được gốc tội.
Kinh
Nghiệp Báo Sai Biệt
Ví
như có hoa vàng ngàn cân, chẳng bằng một lượng vàng thật,
gây tội tuy nhiều chẳng bằng chút đức. Đối với Phật
làm điều giả dối, đồng như người mù vì mình chẳng thấy,
tưởng người ta cũng chẳng thấy mình làm việc ác. Cho nên
đối trước Phật và đại chúng mà sám hối, vì tội vốn
không có tự tánh, được gặp duyên lành quyết tiêu diệt
vậy.
Kinh
Niết Bàn
Tât
cả biển nghiệp chướng, đều bởi vọng tưởng sanh, nếu
người muốn sám hối, vững ngồi niệm thiệt tướng, các
tội như sương mù, huệ nhật năng tiêu tan.
Kinh
Quán Phổ Hiền
Nếu
ai sám hối đúng như pháp, bao nhiêu phiền não đều tiêu trừ,
in như kiếp hỏa phá thế gian, cháy hết tu di và đại hải,
sám hối hay đốt cháy củi phiền não, sám hối được vãng
sanh đường trời; sám hối hay được vui Tứ thiền, sám hối
mưa ngập ma ni bảo, sám hối được sống lâu Kim cang, sám
hối được vào cung thường vui, sám hối được ra ngục tam
giới, sám hối được nở hoa Bồ đề, sám hối được Phật
kiến đại viên, sám hối khiến người đến chỗ báu.
Kinh
Tâm Địa Quán
Người
muốn sám hối phải cầu thỉnh chư Phật và tụng kinh, chăm
lòng thành khẩn và phát nguyện, nguyện cầu tiêu trừ tất
cả các nghiệp chướng nơi thân và tâm, với trong mỗi niệm,
các tội được tiêu trừ.
Kinh
Quán Phổ Hiền
Nhờ
bốn pháp hoằng thệ, gây dựng đạo bồ đề. Ta xưa đã
gây các ác nghiệp, đều do vô thỉ tham, sân, si, từ thân,
miệng, ý phát sanh ra, tất cả ta nay đều sám hối.
Kinh
Hoa Nghiêm
