Hán
bộ quyển thứ 75
40
– (1) Bấy giờ Thiện-Tài Ðồng-Tử tư-duy tu tập môn thọ-sanh
giải-thoát, tăng trưởng quảng-đại ghi nhớ chẳng bỏ.
Hướng về phía thành Ca-Tỳ-La, Thiện-Tài đi lần đến giảng-đường
Bồ-Tát Tập-Hội Phổ-Hiện Pháp-Giới Quang-Minh.
Trong
giảng đường nầy có thần hiệu Vô-Ưu-Ðức cùng một vạn
Chủ-Cung-Ðiện Thần câu hội đồng nghinh tiếp Thiện-Tài
và nói rằng:
Thiện
lai Trượng-Phu! Có trí-huệ lớn, có dũng-mãnh lớn khéo
tu môn giải thoát tự-tại bất-tư-nghì, tâm không bao giờ
bỏ thệ nguyện rộng lớn, khéo quán-sát cảnh-giới của
các pháp, an-trụ nơi pháp-thành, nhập vô-lượng môn phương-tiện,
thành-tựu biển công-đức rộng lớn, được biện-tài vi-diệu,
khéo điều-phục chúng-sanh, được thân thánh-trí hằng thuận
tu hành, biết các chúng-sanh tâm hành sai khác làm cho họ hoan-hỉ
xu-hướng phật-đạo.
Chúng
tôi xem ngài tu các diệu-hạnh tâm không tạm lười, oai-nghi
cử chỉ thảy đều thanh-tịnh.
Chẳng
bao lâu ngài sẽ được ba nghiệp vô-thượng trang-nghiêm thanh-tịnh
của Như-Lai. Dùng những tướng-hảo trang-nghiêm thân mình.
Dùng mười trí-lực trau sáng tâm mình, du hành nơi thế-gian.
Chúng
tôi quán ngài dũng-mãnh tinh-tấn không ai sánh bằng. Chẳng
bao lâu sẽ được thấy khắp tất cả chư Phật tam-thế và
nghe lãnh chánh-pháp. Chẳng bao lâu sẽ được những sự vui
tam-muội thiền-định giải-thoát của tất cả Bồ-Tát. Chẳng
bao lâu sẽ nhập môn giải-thoát thậm-thâm của chư Phật
Như-Lai.
Tại
sao vậy?
Vì
ngài được thấy thiện-tri-thức, thân-cận cúng-dường, nghe
lãnh lời chỉ dạy ghi nhớ tu hành, chẳng lười, chẳng thối,
không lo, không e ngại, ma và dân ma không làm ngăn trở được,
chẳng bao lâu ngài sẽ được thành quả vô-thượng.
Thiện-Tài
nói:
Như
lời của chư Thánh vừa nói, nguyện tôi sẽ đều được
như vậy.
Tôi
nguyện cho tất cả chúng-sanh dứt những nhiệt-não, rời những
ác nghiệp, sanh những an-lạc, tu những tịnh-hạnh.
Bạch
chư Thánh! Tất cả chúng-sanh khởi phiền-não tạo ác
nghiệp đọa ác thú, nơi thân nơi tâm hằng chịu đau khổ.
Bồ-Tát
thấy như vậy trong lòng rất đau xót.
Ví
như người chỉ có một con, nên rất thương yêu. Bỗng
thấy con mình bị người chặt tay chân, thời trong lòng đau
đớn biết ngần nào.
Cũng
vậy, đại Bồ-Tát thấy các chúng-sanh vì nghiệp phiền não
mà đọa ba ác-thú chịu khổ, thời trong lòng rất đau xót.
Nếu
thấy chúng-sanh phát khởi thân-ngữ-ý ba nghiệp lành sanh lên
trời cõi người, được an vui, thời lòng Bồ-Tát rất
hoan-hỉ.
Tại
sao vậy? Vì Bồ-Tát chẳng tự vì mình mà cầu nhất-thiết-trí.
Vì Bồ-Tát chẳng tham những dục lạc trong vòng sanh tử, chẳng
theo thế-lực của tưởng-đảo, kiến-đảo, tâm-đảo kiết-sử
tùy-miên ái-kiến mà chuyển, chẳng khởi những quan-niệm
vui của chúng-sanh, chẳng ham say nơi sự vui của thiền-định,
chẳng phải vì có chướng-ngại mỏi nhọc thối chuyển mà
trụ tại sanh tử, chỉ vì thấy chúng-sanh ở trong tam-hữu
chịu đủ mọi sự khổ nên khởi tâm đại-bi, dùng sức đại-nguyện
để nhiếp thủ chúng-sanh. Vì sức bi nguyện mà tu hạnh Bồ-Tát,
vì dứt tất cả phiền não của chúng-sanh, vì cầu nhất-thiết-chủng-trí
của Như-Lai, vì cúng-dường tất cả chư Phật, vì nghiêm
tịnh tất cả quốc-độ quảng đại, vì tịnh trị tất cả
dục lạc của chúng-sanh và những hạnh nghiệp nơi thân nơi
tâm cuả họ, nên Bồ-Tát ở trong sanh tử không mỏi nhàm.
Bạch
chư thánh! Ðại Bồ-Tát đối với chúng-sanh: là trang-nghiêm,
vì khiến họ sanh làm trời, làm người giàu sang vui sướng.
Là cha mẹ, vì an lập tâm bồ-đề cho họ. Là dưỡng dục,
vì làm cho họ thành-tựu đạo Bồ-Tát. Là vệ-hộ, vì làm
cho họ xa rời ba ác-đạo. Là lái thuyền, vì đưa họ qua
biển sanh tử. Là quy y, vì làm cho họ khỏi sợ ma phiền-não.
Là cứu-cánh, vì làm cho họ vĩnh-viễn được vui thanh-lương.
Là bờ bến, vì làm cho họ vào biển chư Phật. Là đạo-sự,
vì đưa họ đến xứ pháp-bửu. Là diệu-hoa, vì làm nở tâm
công-đức của chư Phật. Là đồ trang-nghiêm, vì thường
phóng quang-minh phước đức trí-huệ. Là đáng mến, vì chỗ
làm ra đều đoan chánh trang-nghiêm. Là đáng tôn trọng, vì
xa rời tất cả ác-nghiệp. Là Phổ-Hiền, vì đầy đủ tất
cả thân đoan-nghiêm. Là sáng lớn, vì thường phóng trí-huệ
quang-minh. Là mây lớn, vì thường mưa tất cả pháp cam-lộ.
Bạch
chư Thánh! Lúc Bồ-Tát tu các hạnh như vậy, làm cho tất
cả chúng-sanh đều mến thích đầy đủ pháp-lạc.
Lúc
đó Thiện-Tài sắp bước lên pháp-đường, Chủ-Cung-Ðiện
Thần Vô-Ưu-Ðức và chúng Thần đem những hương hoa và đồ
trang-nghiêm quý hơn cõi trời rải trên Thiện-Tài mà nói kệ
rằng:
Nay
Ngài xuất thế-gian
Làm
đèn sáng cho đời
Vì
khắp các chúng-sanh
Mà
cầu vô-thượng-giác.
Vô-lượng
ức ngàn kiếp
Khó
được gặp thấy Ngài
Công-đức-nhật
nay mọc
Trừ
những tối thế-gian.
Ngài
thấy các chúng-sanh
Bị
điên-đảo che đậy
Mà
khởi lòng đại-bi
Cầu
chứng đạo vô-sư.
Ngài
dùng tâm thanh-tịnh
Tầm
cầu Phật bồ-đề
Kính
thờ thiện-tri-thức
Chẳng
tự tiếc thân mạng.
Ngài
ở các thế-gian
Không
tựa không chấp lấy
Tâm
ngài khắp vô-ngại
Thanh-tịnh
như hư-không.
Ngài
tu hạnh bồ-đề
Công-đức
đều viên-mãn
Phóng
sáng lớn trí-huệ
Chiếu
khắp cả thế-gian.
Ngài
chẳng rời thế-gian
Cũng
chẳng vướng thế-gian
Ði
trong đời vô-ngại
Như
gió thổi hư-không.
Ví
như hoả-tai khởi
Không
gì làm tắt được
Ngài
tu hạnh bồ-tát
Lửa
tinh-tấn cũng vậy.
Dũng-mãnh
đại tinh-tấn
Kiên-cố
chẳng lay động
Kim-cang-huệ
sư-tử
Du
hành vô-sở-úy.
Trong
tất cả pháp-giới
Có
bao nhiêu sát-hải
Ngài
đều qua đến được
Thân
cận thiện-tri-thức
Thần
Vô-Ưu-Ðức nói kệ xong, vì mến thích chánh-pháp nên theo
luôn bên Thiện-Tài Ðồng-Tử.
Thiện-Tài
vào trong giảng-đường Phổ-Hiện-Pháp-Giới-Quang-Minh tìm
cô gái họ Thích. Thấy cô ấy ngồi trên tòa sư-tử
bửu liên-hoa, có tám vạn bốn ngàn thể-nữ vây quanh.
Những
thể-nữ nầy đều là dòng vua, thuở quá khứ đã tu hạnh
bồ-tát, đồng gieo căn lành, bố-thí ái-ngữ nhiếp khắp
chúng-sanh, đã thấy rõ được cảnh nhứt-thiết-trí, đã
chung tu tập hạnh Phật Bồ-Ðề, hằng trụ chánh-định, thường
dùng đại-bi nhiếp khắp chúng-sanh như đối với con một,
đầy đủ từ-tâm, quyến-thuộc thanh-tịnh, quá-khứ đã thành-tựu
phương-tiện thiện-xảo bất-tư-nghì của Bồ-Tát, đều không
thối chuyển vô-thượng bồ-đề, đầy đủ những ba-la-mật
của Bồ-Tát, rời những chấp trước, chẳng thích sanh tử,
dầu đi trong các cõi hữu-lậu mà lòng hằng thanh-tịnh, thường
siêng quán-sát đạo nhất-thiết-trí, lìa lưới chướng cái,
vượt khỏi chỗ chấp nhiễm, từ pháp-thân mà hiện hóa-thân,
sanh hạnh Phổ-Hiền, lớn sức bồ-tát, trí-nhựt huệ-đăng
đều đã viên-mãn.
Thiện-Tài
đến đảnh lễ nơi chân của Thích-Nữ Cù-Ba, chắp cung kính
thưa rằng:
Bạch
đức Thánh! Tôi đã phát tâm vô-thượng bồ-đề, mà
chưa biết Bồ-Tát thế nào ở trong sanh tử mà chẳng bị
lỗi sanh tử làm nhiễm? Thế nào rõ pháp tự-tánh mà chẳng
trụ hàng Thanh-Văn Bích-Chi-Phật? Thế nào đầy đủ phật-pháp
mà tu hạnh bồ-tát? Thế nào trụ bậc Bồ-Tát mà nhập cảnh-giới
Phật? Thế nào siêu quá thế-gian mà thọ sanh nơi thế-gian?
Thế nào thành-tựu pháp-thân mà thị-hiện vô-biên sắc-thân?
Thế nào chứng pháp vô-tướng mà vì chúng sanh thị-hiện
các tướng? Thế nào biết pháp vô-thuyết mà rộng vì chúng-sanh
diễn thuyết các pháp? Thế nào biết chúng-sanh không mà hằng
chẳng bỏ sự giáo-hóa chúng-sanh? Thế nào dầu biết chư
Phật bất sanh bất diệt mà siêng cúng-dường không có thối-chuyển?
Thế nào dầu biết các pháp không nghiệp không báo mà tu những
hạnh lành luôn không thôi nghỉ.
Nàng
Cù-Ba nói:
Lành
thay! Lành Thay! Nầy Thiện-nam-tử! Nay ngươi có thể hỏi những
việc làm của đại Bồ-Tát như vậy. Người tu tập những
hạnh nguyện Phổ-Hiền mới có thể hỏi như vậy.
Ngươi
lắng nghe và khéo suy gẫm ghi nhớ. Ta sẽ thừa thần-lực
của Phật mà nói cho ngươi.
Nầy
Thiện-nam-tử! Nếu các Bồ-Tát thành-tựu mười pháp thời
có thể viên-mãn hạnh bồ-tát nhơn đà-la-võng phổ-trí quang-minh.
Ðây
là mười pháp:
Vì
nương thiện-tri-thức. Vì được thắng-giải quảng đại.
Vì được dục lạc thanh-tịnh. Vì nhóm tất cả phước trí.
Vì nghe chánh-pháp nơi chư Phật. Vì tâm hằng chẳng bỏ tam
thế Phật. Vì đồng với tất cả bồ-tát hạnh. Vì được
tất cả Như-Lai hộ-niệm. Vì đại bi diệu-nguyện đều thanh-tịnh.
Vì có thể dùng trí-lực khắp dứt tất cả những sanh tử.
Nầy
Thiện-nam-tử! Nếu thân-cận thiện-trí-thức thời Bồ-Tát
có thể tinh-tấn bất thối tu tập xuất sanh vô-tận phật
pháp
Nầy
Thiện-nam-tử! Bồ-Tát dùng mười pháp để thừa sự thiện-tri-thức.
Ðây
là mười pháp: không đoái tiếc thân mạng mình. Lòng chẳng
tham cầu sự vui thế-gian. Biết tất cả pháp-tánh đều bình-đẳng.
Trọn chẳng lui bỏ nguyện nhất-thiết-trí. Quán sát thiệt-tướng
pháp giới. Tâm hằng bỏ rời tất cả biển hữu-lậu. Biết
pháp như không, tâm không chỗ nương. Thành-tựu tất cả đại-nguyện
bồ-tát. Thường có thể thị-hiện tất cả sát-hải. Tịnh
tu trí-luận vô-ngại của Bồ-Tát.
Nầy
Thiện-nam-tử! Nên dùng pháp nầy để kính thờ tất cả thiện-tri-thức
không ttrái nghịch.
Bấy
giờ nàng Thích-Ca Cù-Ba muốn tuyên lại nghĩa nầy, thừa thần-lực
của Phật, quán-sát mười phương mà nói kệ rằng:
Bồ-Tát
vì lợi các quần-sanh
Chánh-niệm
thân thừa thiện-tri-thức
Kính
xem như Phật tâm không lười
Là
hạnh đế-võng đi trong đời.
Thắng-giải
rộng lớn như hư-không
Tất
cả tam-thế đều vào trong
Quốc-độ,
chúng-sanh, Phật đều vậy
Ðây
là phổ-trí quang-minh hạnh.
Chí
nguyện như không chẳng ngằn mé
Dứt
hẳn phiền-não, lìa trần cấu
Tất
cả chỗ Phật tu công-đức
Là
hạnh thân-vân đi thế-gian.
Bồ-Tát
tu tập nhất-thiết-trí
Biển
công-đức chẳng thể nghĩ bàn
Tịnh
những thân phước-đức trí-huệ
Là
hạnh chẳng nhiễm đi thế-gian.
Chỗ
tất cả chư Phật Như-Lai
Nghe
lãnh phật-pháp không nhàm đủ
Hay
sanh đèn trí-huệ thiệt-tướng
Là
hạnh phổ-chiếu đi thế-gian.
Mười
phương chư Phật vô-số-lượng
Một
niệm tất cả đều vào được
Tâm
hằng chẳng bỏ các Như-Lai
Là
hạnh nguyện lớn hướng chánh-giác.
Vào
đại chúng hội của chư Phật
Biển
tam-muội của chư Bồ-Tát
Nguyện-hải
nhẫn đến phương-tiện hải
Là
hạnh đế-võng đi thế-gian.
Tất
cả chư Phật chỗ gia-trì
Tận
thuở vị-lai vô-biên kiếp
Xứ
xứ tu hành đạo phổ-hiền
Là
hạnh phân-thân của Bồ-Tát.
Thấy
các chúng-sanh chịu nhiều khổ
Khởi
đại từ-bi hiện thế-gian
Diễn
nói quang-minh trừ tối tăm
Là
hạnh trí-nhựt của Bồ-Tát.
Thấy
những chúng-sanh tại các loài
Vì
nhóm vô-biên diệu-pháp luân
Khiến
họ dứt hẳn dòng sanh tử
Ðây
là tu hành Phổ-Hiền hạnh.
Bồ-Tát
tu tập phương-tiện này
Tùy
tâm chúng-sanh mà hiện thân
Ở
khắp tất cả trong các loài
Hóa
độ vô-lượng những hàm-thức.
Dùng
sức phương-tiện đại từ-bi
Hiện
thân cùng khắp các thế-gian
Tùy
họ hiểu muốn mà thuyết pháp
Ðều
khiến xu-hướng bồ-đề-đạo.
Nói
kệ xong, Thích-Ca Cù-Ba bảo Thiện-Tài.
Nầy
Thiện-nam-tử! Ta đã thành-tựu môn giải-thoát quán-sát
nhất-thiết Bồ-Tát tam-muội-hải.
Thiện-Tài
thưa:
Bạch
đức Thánh! Cảnh-giới của môn giải-thoát nầy thế
nào?
Thích-Ca
Cù-Ba nói:
Nầy
Thiện-nam-tử! Ta nhập môn giải-thoát nầy, biết trong
cõi Ta-Bà, trải qua phật-sát vi-trần-số kiếp có bao nhiêu
chúng-sanh ở trong các loài chết đây sanh kia, làm lành làm
dữ, chịu những quả báo, có cầu xuất ly, chẳng cầu xuất
ly, chánh-định tà-định và bất-định, thiện-căn có phiền-não,
thiện-căn không phiền-não, thiện-căn đầy đủ, thiện-căn
không đầy đủ, bất-thiện-căn nhiếp lấy thiện-căn, thiện-căn
nhiếp lấy bất-thiện-căn. Chúng-sanh chứa nhóm những pháp
thiện và bất-thiện như vậy ta đều biết thấy.
Lại
trong những kiếp ấy, có bao nhiêu đức Phật danh hiệu thử
đệ ta đều biết rõ.
Chư
Phật Thế-Tôn ấy từ sơ-phát-tâm, dùng phương-tiện cầu
nhất-thiết-trí xuất sanh tất cả những biển đại-nguyện,
cúng-dường chư Phật tu hạnh bồ-tát, thành đẳng chánh-giác,
chuyển diệu pháp-luân, hiện đại thần-thông hóa độ chúng-sanh,
ta đều biết rõ.
Ta
cũng biết chúng-hội sai biệt của chư Phật ấy. Trong đó
có chúng-sanh y nơi thanh-văn-thừa mà được xuất ly. Chúng
Thanh-Văn nầy quá-khứ tu tập tất cả thiện-căn, và được
những trí-huệ ta đều biết rõ.
Có
những chúng-sanh y nơi độc-giác-thừa mà được xuất ly.
Những Ðộc-Giác nầy có bao nhiêu thiện-căn, được bồ-đề
tịch-diệt giải-thoát, thần-thông biến-hóa thành-thục chúng-sanh,
nhập niết-bàn ta đều biết rõ.
Ta
cũng biết chư Bồ-Tát trong chúng-hội ấy, từ sơ-phát-tâm
tu tập thiện-căn xuất sanh vô-lượng hạnh nguyện lớn, thành
tựu đầy đủ những môn ba-la-mật, trang-nghiêm đạo bồ-tát,
dùng sức tự-tại nhập bồ-tát-địa, trụ bồ-tát-địa,
quán bồ-tát-địa, tịnh bồ-tát-địa, tướng của bồ-tát-địa,
trí của bồ-tát-địa, trí của bồ-tát-nhiếp, trí của Bồ-Tát
giáo-hóa chúng-sanh, trí của Bồ-Tát kiến lập, cảnh-giới
hạnh rộng lớn của Bồ-Tát, thần-thông hạnh của Bồ-Tát,
biển tam-muội của Bồ-Tát, phương-tiện của Bồ-Tát, Bồ-Tát
trong mỗi niệm nhập tam-muội-hải, được quang-minh nhất-thiết-trí,
được điển-quang-vân nhất-thiết-trí, được thiệt-tướng-nhẫn,
thông đạt nhất-thiết-trí, trụ sát-hải, nhập-pháp-hải,
biết chúng-sanh-hải, trụ phương-tiện, phát thệ nguyện,
hiện thần-thông. Ta đều biết rõ cả.
Nầy
Thiện-nam-tử! Cõi Ta-Bà nầy, tận thuở vị-lai có những
kiếp-hải xoay vần chẳng dứt ta đều biết rõ.
Như
biết cõi Ta-Bà, ta cũng biết vi-trần-số tất cả thế-giới
trong cõi Ta-Bà, ta cũng biết những thế-giới trong vi-trần
của cõi Ta-Bà, cũng biết mười phương thế-giới ở ngoài
cõi Ta-Bà, cũng biết những thế-giới của Ta-Bà thế-giới-chủng
sở-chiếp, cũng biết những thế-giới của thập phương vô-lượng
thế-giới chủng sở-nhiếp trong Hoa-Tạng Thế-giới-Hải nầy:
Những
là thế-giới rộng-rãi, thế-giới an lập, thế-giới luận,
thế-giới-tràng, thế-giới sai biệt, thế-giới chuyển, thế-giới
liên-hoa, thế-giới tu-di, thế-giới danh hiệu.
Tất
cả những thế-giới trong thế-giới-hải nầy, do bổn-nguyện-lực
của Tỳ-Lô-Giá-Na Thế-Tôn nên ta đều biết rõ và ghi nhớ
cả.
Ta
cũng nhớ những nhơn-duyên-hải thuở xưa của đức Như-Lai:
Như
là tu tập phương-tiện của tất cả thừa, trụ bồ-tát-hạnh
trong vô-lượng kiếp, tịnh phật quộc-độ, giáo-hóa chúng-sanh,
kính thờ chư Phật, tạo lập trụ xứ, nghe pháp, được tam-muội,
được tự-tại, tu đàn-ba-la-mật, nhập Phật công-đức,
trì giới khổ hạnh, đầy đủ nhẫn lực, dũng mãnh tinh-tấn,
thành-tựu thiền-định, viên-mãn tịnh-huệ, thị hiện thọ
sanh khắp mọi nơi, hạnh nguyện Phổ-Hiền thảy đều thanh-tịnh,
vào khắp các cõi, tịnh khắp phật-dộ, vào khắp phật-trí,
nhiệp khắp phật bồ-đề, được đại-trí quang-minh
của Như-Lai, chứng phật-trí-tánh, thành đẳng-chánh-giác,
chuyển diệu-pháp-luân. Nhẫn đến tất cả đạo tràng
chúng-hội của Phật, từ trước đến nay đã gieo thiện-căn,
từ sơ phát tâm thành thục chúng-sanh tu hành phương-tiện,
niệm niệm tăng trưởng, được những tam-muội thần-thông
giải-thoát, ta đều biết rõ tất cả.
Tại
sao vậy?
Vì
môn giải-thoát của ta đã được đây, có thể biết tâm
hành của tất cả chúng-sanh, tất cả thiện-căn của chúng-sanh
tu hành, tất cả chúng-sanh tạp nhiễm thanh-tịnh, tất cả
chúng-sanh sai biệt, tất cả môn tam-muội của Thanh-Văn, tất
cả tam-muội thần-thông giải-thoát của Duyên-Giác, giải-thoát
quang-minh của tất cả Bồ-Tát, của tất cả Như-Lai, ta đều
biết rõ.
Thiện-Tài
thưa:
Ngài
được môn giải-thoát nầy đã bao lâu?
Cù-Ba
nói:
Nầy
Thiện-nam-tử! Thuở xưa, quá phật-sát cực-vi-trần số kiếp,
có kiếp tên là Thắng-hạnh, thế-giới tên là Vô-Úy, trong
thế-giới ấy có tứ thiên-hạ tên là An-Ổn. Trong Diêm-Phù-
Ðề có thành vua tên là Cao-Thắng-Thọ, vương-thành nầy là
thượng-thủ trong tám mươi Vương-thành. Quốc-Vương tên là
Tài-Chủ, có sáu vạn Thể-Nữ, năm trăm Vương-Tử, năm trăm
Ðại-Thần.
Các
Vương-Tử nầy đều dũng-mãnh dẹp được oán-địch.
Thái-Tử
tên là Oai-Ðức-Chủ, thân tướng đầy đủ đoan chính xinh
đẹp, mọi người đều thích thấy. Vương-Tử nầy dưới
bàn chân bằng đầy, đủ luân-tướng, lưng bàn chân vun cao,
ngón tay ngón chân đều có màn mỏng, gót chân ngay bằng tay
chân dịu mềm, bắp chân lộc-vương, bảy chỗ viên-mãn, âm-tàng
ẩn kín, phần trên của thân mình như sư-tử-vương, hai vai
bằng đầy, hai tay suông dài, thân tướng ngay thẳng, cổ ba
ngấn, má như sư-tử, đủ bốn mươi cái răng tất cả đều
bằng kín, bốn răng nanh trắng bóng, lưỡi dài rộng vang phạm
âm thanh, tròng mắt xanh biếc, lông mắt như ngưu-vương, chặng
mày có bạch-hào, trên đỉnh đầu có nhục-kế, da thứa mịn
nhuyễn màu chơn kim, lông trên thân đều xoắn lên trên, tóc
màu đế-thanh, thân tròn đầy ngay thẳng như cây ni-câu-đà.
Lúc
đó Thái-Tử tuân lịnh Phụ-Vương cùng một ngàn thể-nữ
vào vườn hương-nha du ngoạn. Thái-Tử ngồi trên tòa sư-tử
đại-ma-ni trong xe, năm trăm thể-nữ cầm dây báu kéo xe. Trăm
ngàn vạn người cầm bửu-cái. Trăm ngàn muôn người cầm
bửu-tràng. Trăm ngàn muôn người cầm bửu-phan. Trăm ngàn
muôn người trổi nhạc. Trăm ngàn muôn người xông hương
thơm. Trăm ngàn muôn người rải hoa đẹp. Tùy tùng trước
sau theo xe Thái-Tử.
Ðường
xá bằng phẳng, rải đầy những hoa đẹp. Hai bên đường
cây báu thành hàng, lưới báu giăng che, nhiều lầu các chứa
những châu báu, hoặc trần thiết những vật trang-nghiêm,
hoặc chưng dọn những thức uống ăn, hoặc treo y-phục, hoặc
sắm đủ những vật tư-sanh, tùy ai cần gì đều ban cho.
Bấy
giờ có bà mẹ tên là Thiện-Hiện dắt một Ðồng-nữ tên
là Cụ-Túc-Diệu-Ðức. Ðồng-nữ nầy dung nhan đoan chánh,
mắt và tóc xanh biếc, tiếng nói như phạm-âm, nghề khéo,
luận giỏi, siêng năng kính nhường, đủ lòng từ mẫn, hổ
thẹn, nhu hòa, chất trực, lìa ngu si, ít tham dục, không siểm
nịnh dối phỉnh. Ðồng-nữ cùng mẫu-thân ngồi xe, các thể-nữ
theo hầu, đi trước xe Thái-Tử.
Ðồng-nữ
ấy thấy Thái-Tử bèn sanh lòng yêu mến, nói với mẹ rằng
nàng muốn kính thờ người nầy, nếu không toại nguyện quyết
sẽ tự vẫn.
Mẹ
bảo chớ có vọng niệm. Ðây là Thái-Tử đủ tướng Luân-Vương.
Sau đây lên ngôi sẽ làm Chuyển-Luân-Vương, có Bửu-Nữ xuất
hiện, bay trên không tự tại.
Chúng
ta là hàng ti-tiện chớ sanh vọng niệm, vì sự ấy khó đạt
thành.
Bên
cạnh khu vườn Hương-Nha có một đạo-tràng tên là Pháp-Vân
Quang-Minh. Có đức Như-Lai hiệu là Thắng-Nhựt-Thân, đủ
mười hiệu, xuất hiện trong đó đã được bảy ngày.
Ðồng-Nữ
Diệu-Ðức ngủ gật mộng thấy Phật. Khi thức dậy, trên
không có Thiên-Thần bảo Ðồng-Nữ rằng Thắng-Nhựt-Thân
Như-Lai thành Ðẳng-Chánh-Giác nơi đạo-tràng Pháp-Vân Quang-Minh
đã được bảy ngày, chúng Bồ-Tát vây quanh, chư Thiên, Long,
bát-bộ, cùng chư Thần vì muốn thấy Phật nên đều tập
hội.
Ðồng-Nữ
Diệu-Ðức do mộng thấy Phật, lại nghe công đức của Phật,
nên lòng nàng an-ổn không khiếp sợ, ở trước Thái-Tử mà
nói kệ rằng:
Thân
tôi rất đoan chánh
Tiếng
đồn khắp mười phương
Trí-huệ
không ai sánh
Khéo
giỏi đủ các nghề.
Vô-lượng
trăm ngàn chúng
Thấy
tôi đều tham nhiễm
Lòng
tôi đối với họ
Không
một niệm ái dục.
Không
sân cũng không hận
Không
ghét cũng không mừng
Chỉ
phát tâm quảng đại
Lợi
ích các chúng-sanh.
Nay
tôi thấy Thái-Tử
Ðủ
những tướng công-đức
Tâm
tôi rất vui mừng
Khắp
thân đều thơ thới.
Màu
da như minh-bửu
Tóc
đẹp xoắn phía hữu
Trán
rộng, mày nhỏ cong
Lòng
tôi nguyện thờ Ngài.
Tôi
xem thân Thái-Tử
Giống
như tượng chân-kim
Cũng
như đại-bửu-sơn
Tướng
tốt có quang-minh.
Mắt
rộng màu xanh biếc
Mặt
tròn như trăng sáng
Vui-vẻ
giọng nói hay
Xin
thương nạp thọ tôi.
Tướng
lưỡi rộng dài đẹp
Ðỏ
như màu xích đồng
Phạm-âm
tiếng Khẩn-Na
Ai
nghe cũng vui đẹp.
Miệng
vuông chẳng co rút
Răng
trắng đều kín bằng
Lúc
phát ngôn, hiện cười
Người
thấy lòng hoan-hỉ.
Thân
ly cấu thanh-tịnh
Ðủ
ba mươi hai tướng
Tất
sẽ ở cõi nầy
Mà
làm Chuyển-Luân-Vương.
Thái-Tử
bảo Ðồng-Nữ rằng:
Nàng
là con gái của ai? Ai thủ hộ nàng? Nếu trước đã thuộc
người khác, thời ta không nên sanh lòng ái nhiễm.
Thái-Tử
nói kệ rằng:
Thân
nàng rất thanh-tịnh
Ðầy
đủ tướng công-đức
Nay
ta có lời hỏi
Hiện
nàng ở với ai?
Cha
mẹ nàng tên gì?
Nay
nàng hệ thuộc ai?
Nếu
đã thuộc người khác
Người
đó nhiếp thọ nàng.
Nàng
chẳng trộm của người,
Nàng
không lòng giết hại,
Nàng
chẳng phạm tà-dâm,
Nàng
nương lời nói nào
Chẳng
nói xấu người khác,
Chẳng
phá thân thuộc người,
Chẳng
xâm cảnh giới người,
Chẳng
giận hờn người khác,
Chẳng
sanh tà-hiểm-kiến,
Chẳng
làm nghiệp trái nhau,
Chẳng
dùng sức siểm-khúc
Phương-tiện
gạt thế-gian.
Tôn
trọng cha mẹ chăng?
Kính
thiện-tri-thức chăng?
Thấy
những người nghèo cùng
Phát
tâm giúp đỡ chăng?
Nếu
có thiện-tri-thức
Dạy
bảo những điều hay
Nàng
phát tâm kiên cố
Hoàn
toàn tôn trọng chăng?
Có
kính mến Phật chăng?
Có
biết Bồ-Tát chăng?
Chúng
tăng biển công-đức
Nàng
có tôn kính chăng?
Nàng
có biết pháp chăng?
Dạy
được chúng-sanh chăng?
Nàng
ở trong chánh-pháp
Hay
ở trong phi-pháp?
Thấy
những người cô-độc
Nàng
có thương xót chăng?
Thấy
chúng-sanh ác đạo
Nàng
có bi-mẫn chăng?
Thấy
người được vinh hạnh
Nàng
có hoan hỉ chăng?
Người
đến bức hại nàng
Nàng
có phiền giận chăng?
Nàng
phát tâm bồ-đề
Khai
ngộ chúng-sanh chăng?
Vô-biên
kiếp tu hành
Ðược
không mỏi nhàm chăng?
Thân-mẩu
của Ðồng-Nữ nói kệ trả lời Thái-Tử:
Thái-Tử
ngài lắng nghe
Nay
tôi nói Ðồng-Nữ
Sơ-sanh
đến trưởng-thành
Tất
cả những nhơn-duyên:
Ngày
Thái-Tử mới sanh
Nàng
từ liên-hoa sanh,
Mắt
nàng sáng dài rộng
Tay
chân đều hoàn mỹ.
Tôi
từng ở mùa xuân
Du
ngoạn vườn Ta-La
Thấy
khắp những dược-thảo
Mọ
thứ đều tươi tốt.
Cây
lạ trổ hoa đẹp
Trông
đó như khánh-vân,
Chim
đẹp cùng hòa hót
Trong
rừng đồng hoan lạc.
Cùng
đi tám trăm cô
Ðoan
chánh chiếm lòng người
Y
phục đều nghiêm lệ
Ca
ngâm đều rất hay.
Vườn
đó có ao tắm
Tên
là Liên-Hoa-Tràng,
Tôi
ngồi trên bờ ao
Thể-nữ
hầu chung-quanh.
Trong
ao sen lớn ấy
Bỗng
sanh hoa ngàn cánh
Cánh
báu, cọng lưu-ly,
Vàng
Diêm-Phù làm đài.
Bấy
giờ là hừng sáng
Mặt
nhụt mới ló mọc,
Hoa
ấy đương nở ra
Phóng
ánh sáng thanh-tịnh.
Ánh
sáng ấy rất mạnh
Dường
như mặt trờ mọc
Chiếu
khắp Diêm-Phù-Ðề
Mọi
người đều khen lạ.
Bấy
giờ thấy Ðồng-Nữ
Từ
hoa sen đó sanh
Thân
nàng rất thanh-tịnh
Chi
Phần đều viên-mãn.
Ðây
là báu nhơn-gian
Từ
nơi tịnh-nghiệp sanh
Nhơn
trước không hư mất
Nay
thọ quả báo nầy.
Tóc
biếc, mắt sen xanh,
Phạm-Thinh,
da chân-kim,
Tràng
hoa, những bửu-kế
Thanh-tịnh
không chút nhơ.
Chi
tiết đều đầy đủ
Thân
nàng không khuyết giảm
Dường
như tượng chơn-kim
Ðặt
ở trong bửu hoa.
Chân
lông mùi chiên-đàn
Xông
khắp cả mọi nơi,
Miệng
phát mùi thanh-liên
Thường
diễn tiếng phạm-âm.
Chỗ
của nàng nầy ở
Thường
có âm nhạc trời,
Chẳng
nên để kẻ hèn
Sánh
đôi với nàng nầy.
Thế-gian
không người nào
Kham
làm chồng nàng nầy,
Duy
ngài đủ tướng tốt
Xin
nạp thọ nàng nầy.
Chẳng
cao cũng chẳng thấp,
Chẳng
thô cũng chẳng tế,
Toàn
thân đều đoan-nghiêm
Xin
Ngài nạp thọ nàng.
Văn
tự pháp toán số
Tất
cả những nghề khéo
Nàng
đều thông suốt cả
Xin
Ngài nạp thọ nàng.
Biết
rành những binh pháp
Khéo
phán đoán kiện tụng
Ðều
được kẻ khó điều
Xin
Ngài nạp thọ nàng.
Thân
nàng rất thanh-tịnh
Người
thấy không nhàm đủ
Công-đức
tự trang-nghiêm
Ngài
nên nạp thọ nàng.
Chúng-sanh
có họa hoạn
Khéo
rõ duyên khởi đó
Ðúng
bịnh mà cho thuốc
Tất
cả diệt trù được.
Những
ngôn ngữ Diêm-Phù
Vô-lượng
thứ sai khác
Nhẫn
đến tiếng kỹ nhạc
Nàng
thông suốt tất cả.
Những
nghề của phụ nữ
Nàng
nầy biết tất cả,
Mà
không lỗi phụ nữ
Ngài
nên mau nạp nàng.
Chẳng
ganh cũng chẳng tiếc,
Không
tham cũng không giận,
Tánh
nhu nhuyến chất trực
Rời
bỏ những thô ác.
Cung
kính bực tôn-túc
Phụng
thờ không trái nghịch
Thích
tu những hạnh lành
Có
thể tùy thuận ngài.
Nếu
nàng thấy già bịnh
Nghèo
cùng và hoạn nạn
Không
ai cứu không nương
Nàng
sanh lòng xót thương.
Thường
quán đệ-nhất-nghĩa
Chẳng
cầu tự lợi lạc
Chỉ
nguyện lợi chúng-sanh
Dùng
đây trang-nghiêm tâm.
Ði
đứng cùng ngồi nằm
Tất
cả không phóng dật
Nói
năng và yên lặng
Ai
thấy cũng vui mừng.
Dầu
ở tất cả chỗ
Ðều
không lòng nhiễm trước
Thấy
người có công-đức
Hoan-hỉ
không biết nhàm.
Tôn
trọng thiện-tri-thức
Thích
thấy người rời ác
Tâm
nàng không tháo động
Xét
trước sau mới làm.
Trang-nghiêm
với phước trí
Tất
cả không oán hận
Hơn
hết trong hàng nữ
Ðáng
người thờ Thái-Tử.
Lúc
đã vào vườn Hương-Nha, Thái-Tử bảo Ðồng-Nữ Diệu-Ðức
và bà Thiện-Hiện rằng:
Nầy
Thiện-Nữ! Ta cầu vô-thượng bồ-đề, sẽ tột vô-lượng
kiếp thuở vị-lai chứa nhóm pháp trợ-đạo nhất-thiết-trí,
tu tập vô-biên bồ-tát-hạnh, tịnh tất cả ba-la-mật, cúng-dường
tất cả Như-Lai, hộ trì tất cả phật-giáo, nghiêm tịnh
tất cả phật-độ, sẽ làm cho phật-chủng của tất cả
Như-Lai chẳng mất, sẽ theo chủng-tánh của tất cả chúng-sanh
để thành-thục họ, sẽ diệt khổ sanh tử cho chúng-sanh được
ở chỗ rốt ráo an lạc, sẽ tịnh tri mắt trí-huệ cho tất
cả chúng-sanh, sẽ tu tập tất cả công-hạnh của Bồ-Tát,
sẽ an trụ nơi tâm bình-đẳng của tất cả Bồ-Tát, sẽ
thành-tựu hành-địa của tất cả Bồ-Tát, sẽ làm cho tất
cả chúng-sanh đều hoan-hỉ, sẽ xả thí tất cả vật để
thật hành đàn ba-la-mật tột thuở vị-lai, làm cho tất cả
chúng-sanh đều được đầy đủ, những vật uống ăn, y phục,
vợ con đến đầu mặt tay chân ta đều sẽ xả thí không
hề tiếc.
Lúc
đó nàng sẽ cản trở ta, lúc thí của cải nàng sẽ lẫn
tiếc, lúc thí con cái nàng sẽ buồn khổ, lúc cắt tay chân
nàng sẽ sầu muộn, lúc bỏ nàng để xuất gia lòng nàng sẽ
hối hận.
Thái-Tử
nói kệ bảo nàng Diệu-Ðức rằng:
Vì
thương xót chúng-sanh
Ta
phát tâm bồ-đề
Ở
trong vô-lượng kiếp
Tu
Tập nhất-thiết-trí.
Trong
vô-lượng đại-kiếp
Tịnh
tu những nguyện-hải
Nhập
địa và trừ chướng
Ðều
trải vô-lượng kiếp.
Chỗ
tam thế chư Phật
Học
lục ba-la-mật
Ðầy
đủ hạnh phương-tiện
Thành-tựu
đạo bồ-đề.
Cõi
cấu uế mười phương
Ta
sẽ đều nghiêm tịnh
Tất
cả nạn ác-đạo
Ta
sẽ khiến thoát hẳn.
Ta
sẽ dùng phương-tiện
Rộng
độ các quần-sanh
Khiến
diệt tối ngu-si
Trụ
nơi phật-trí-đạo.
Sẽ
cúng tất cả Phật,
Sẽ
tịnh tất cả địa,
Khởi
đại từ-bi tâm
Ðều
bỏ vật trong ngoài.
Nàng
thấy người đến xin
Hoặc
sanh lòng tham tiếc,
Tâm
ta thường thích thí
Nàng
chớ trái lòng ta.
Nếu
thấy ta thí đầu
Chớ
có sanh buồn khổ,
Nay
ta bảo nàng trước
Cho
lòng nàng kiên-cố.
Nhẫn
đến chặt tay chân
Nàng
chớ trách người xin,
Nay
nàng nghe lời ta
Cần
phải suy nghĩ kỹ.
Tất
cả vật sở hữu
Ta
đều xả tất cả,
Nếu
nàng thuận lòng ta
Ta
sẽ toại ý nàng.
Ðồng-nữ
thưa với Thái-Tử:
Kính
vâng lời dạy của Ngài.
Ðồng-nữ
liền nói kệ đáp lời Thái-Tử:
Trong
vô-lượng kiếp-hải
Lửa
địa-ngục đốt thân
Nếu
Ngài thương nạp tôi
Cam
tâm chịu khổ nầy.
Vô-lượng
chỗ thọ sanh
Nát
thân như vi-trần
Nếu
Ngài thương nạp tôi
Cam
tâm thọ khổ nầy.
Vô-lượng
kiếp đầu đội
Núi
kim-cang lớn rộng
Nếu
Ngài thương nạp tôi
Cam
tâm thọ khổ nầy.
Vô-lượng
biển sanh tử
Ðem
thịt tôi bố thí
Chỗ
Ngài thành Pháp-Vương
Nguyện
cho tôi cũng vậy.
Nếu
Ngài thương nạp tôi
Cho
tôi làm chủ đó
Ðời
đời Ngài bố thí
Nguyện
thường đem tôi thí.
Vì
thương chúng-sanh khổ
Mà
phát tâm bồ-đề
Ðã
nhiếp chúng-sanh rồi
Cũng
sẽ nhiếp thọ tôi.
Tôi
chẳng cầu giầu sang
Chẳng
tham vui ngũ-dục
Chỉ
vì cùng tu hành
Nguyện
dùng Ngài làm chủ.
Mắt
rộng dài xanh biếc
Từ
mẫn nhìn thế-gian
Chẳng
móng tâm nhiễm trước
Quyết
thành đạo Bồ-Tát.
Chỗ
Thái-Tử bước đi
Ðất
mọc những bửu-hoa
Tất
làm Chuyển-Luân-Vương
Xin
Ngài thương nạp tôi.
Tôi
vừa mộng thấy Phật
Diệu-pháp
bồ-đề tràng
Ðức
Phật ngồi dưới cây
Vô-lượng
chúng vây quanh.
Tôi
mộng thấy Như-Lai
Thân
như núi Chơn-kim
Tay
Phật xoa đầu tôi
Thức
dậy lòng hoan-hỉ.
Trời
quyến-thuộc thuở xưa
Tên
là Hỉ-Quang-Minh
Trời
đó vì tôi nói
Ðạo
tràng Phật xuất thế.
Tôi
từng nghĩ như vậy
Nguyện
thấy thân Thái-Tử,
Trời
ấy bảo tôi rằng
Nay
nàng sẽ được thấy.
Chí
nguyện trước của tôi
Hôm
nay đều thành mãn
Xin
cùng ngài đồng đến
Cúng-dường
đức Như-Lai
Thái-Tử
nghe danh hiệu Thắng-Nhựt-Thân Như-Lai, rất hoan-hỉ muốn
được thấy Phật.
Thái-Tử
đem năm trăm châu ma-ni rải trên Ðồng-Nữ, ban mão Diệu-Tạng-Quang-Minh-Bửu
và áo Hỏa-Diệm-Ma-Ni-Bửu.
Ðồng-Nữ
Diệu-Ðức lòng chẳng rung động cũng không lộ vẻ mừng,
chỉ chắp tay cung-kính chiêm-ngưỡng Thái-Tử mắt chẳng tạm
rời.
Bà
Thiện-Hiện ở trước Thái-Tử nói kệ rằng:
Con
tôi rất đoan chánh
Thân
công-đức trang-nghiêm
Xưa
nguyện thờ Thái-Tử
Nay
đã được toại ý.
Trì
giới có trí huệ
Ðầy
đủ các công-đức
Khắp
tất cả thế-gian
Tối-thắng
không ai bằng.
Từ
liên-hoa hóa sanh
Chủng
tánh không hèn xấu
Thái-Tử
đồng hạnh nghiệp
Xa
lìa tất cả lỗi.
Con
tôi thân nhu nhuyến
Dường
như lụa cõi trời
Tay
nàng rờ chạm đến
Bịnh
đau đều trừ diệt.
Lỗ
lông phát hương thơm
Ngào
ngạt không gì bằng
Nếu
ai được ngửi đến
Ðều
ở nơi tịnh-giới.
Màu
da như chơn-kim
Ngồi
ngay trên hoa-đài
Chúng-sanh
nếu được thấy
Hết
oán phát tâm từ.
Lời
nói rất dịu dàng
Ai
nghe cũng hoan-hỉ
Chúng-sanh
nếu được nghe
Ðều
rời những ác-nghiệp.
Tâm
tịnh không vết nhơ
Xa
lìa những siểm khúc
Xứng
tâm mà phát ngôn
Người
nghe đều hoan-hỉ.
Ðiều
nhu lòng hổ thẹn
Cung
kính bậc tôn túc
Không
tham cũng không dối
Thương
xót các chúng-sanh.
Lòng
con tôi chẳng ỷ
Sắc
tướng và quyến-thuộc
Chỉ
dùng tâm thanh-tịnh
Cung
Kính tất cả Phật.
Lúc
đó Thái-Tử và nàng Diệu-Ðức đem một ngàn thể-nữ cùng
quyến-thuộc, ra khỏi vườn Hương-Nha, đến đạo-tràng Pháp-Vân
Quang-Minh, xuống xe đi bộ đến chỗ đức Phật.
Thấy
đức Phật Thắng-Nhựt-Thân đoan-nghiêm tịch-tịnh, căn thân
điều thuận trong ngoài đều thanh-tịnh, như ao Ðại-Long không
có cặn nhơ, Thái-Tử và quyến-thuộc sanh lòng kính tin vui
mừng hớn-hở đảnh lễ chân đức Phật, hữu-nhiễu vô-số
vòng.
Thái-Tử
và nàng Diệu-Ðức, mỗi người cầm năm trăm bông sen báu
cúng-dường đức Phật.
Thái-Tử
vì Phật mà kiến tạo năm trăm tinh xá bằng gỗ thơm, trang-nghiêm
với những diệu-bửu xen châu ma-ni.
Ðức
Phật thuyết kinh Phổ-Nhãn-Ðăng-Môn. Thái-Tử nghe xong, ở
trong tất cả pháp được tam-muội-Hải:
Như
là Phổ-chiếu-nhứt-thiết-phật-nguyện-hải tam-muội, phổ-chiếu
tam-thế-tạng tam-muội, hiện-kiến-nhứt-thiết-phật-đạo-tràng
tam-muội, phổ-chiếu-nhứt-thiết-chúng-sanh tam-muội, phổ-chiếu-nhứt-thiết-thế-gian-trí-đăng
tam-muội, Phổ-chiếu-nhứt-thiết-chúng-sanh-căn-trí-đăng tam-muội,
cứu-hộ-nhứt-thiết-chúng-sanh-quang-minh-vân tam-muội, phổ-chiếu-nhứt-thiết-chúng-sanh-đại-minh-đăng
tam-muội, diễn-nhất-thiết-phật-pháp-luân tam-muội, cụ-túc-phổ-hiền-thanh-tịnh-hạnh
tam-muội.
Nàng
Diệu-Ðức được nan-thắng-hải-tạng tam-muội, trọn chẳng
thối-chuyển nơi vô-thượng bồ-đề.
Thái-Tử
và Diệu-Ðức cùng quyến thuộc đảnh lễ chân Phật, hữu
nhiễu vô-số vòng từ tạ trở về cung, tâu cùng Phụ-Vương
rằng:
Ðức
Thắng-Nhựt-Thân Như-Lai gần đây xuất thế thành Ðẳng-Chánh-Giác
tại đạo-tràng bồ-đề Pháp-Vân Quang-Minh nơi vườn Hương-Nha.
Phụ-Vương
hỏi Thái-Tử:
Ai
nói cho con hay sự ấy.
Thái-Tử
tâu:
Nàng
Cụ-Túc Diệu-Ðức nói cho con hay, và chúng con đã đến đảnh
lễ cúng-dường đức Phật.
Phụ-Vương
hoan hỉ vô-lượng như người nghèo được của báu. Nhà vua
tự nghĩ: đức Phật là vô-thượng-bửu khó được gặp.
Nếu được thấy Phật thời. dứt hẳn sự sợ ác-đạo.
Ðức Phật như Y-Vương trị lành tất cả bịnh phiền-não,
có thể cứu tất cả khổ lớn sanh-tử. Ðức Phật như Ðạo-Sư,
có thể làm cho chúng-sanh đến nơi an-ổn rốt ráo.
Nhà
vua suy nghĩ xong, liền hội chư tiểu-vương, các quan, quyến
thuộc và các sát-đế-lợi, bà-la-môn cùng tất cả quốc-dân.
Nhà vua tuyên bố thối vị, nhường ngôi cho Thái-Tử.
Sau
khi làm lễ quán-đảnh cho Thái-Tử, quốc-vương Tài-Chủ cùng
một vạn người đến chỗ đức Phật, đảnh lễ nơi chân
đức Phật, hữu nhiễu vô-số vòng, rồi cùng quyến-thuộc
lui ngồi một phía.
Ðức
Thắng-Nhựt-Thân Như-Lai quán-sát quốc-vương và đại-chúng,
rồi phóng bạch hào quang-minh tên là nhất-thiết-thế-gian-tâm-đăng
chiếu khắp vô-lượng thế-giới mười phương. Quang-minh ấy
dừng ở trước tất cả Thế-Chủ, thị-hiện Như-Lai bất-khả-tư-nghì
đại-thần-thông-lực, làm cho tất cả kẻ đáng được hóa-độ
thân tâm thanh-lương.
Lúc
đó đức Như-Lai hiện thân siêu xuất tất cả thế-gian, dùng
viên-mãn-âm vì khắp đại chúng mà nói đà-la-ni tên là nhất
thiết-pháp-nghĩa-ly-ám-đăng, có phật-sát vi-trần-số đà-la-ni
làm quyến-thuộc.
Quốc-Vương
nghe xong liền được đại-trí quang-minh.
Trong
chúng-hội có diêm-phù-đề vi-trần số Bồ-Tát đồng thời
chứng được môn đà-la-ni nầy.
Sáu
mươi vạn na-do-tha người, sạch hữu-lậu tâm được giải-thoát.
Mười
ngàn chúng-sanh xa lìa trần cấu được pháp-nhãn tịnh.
Vô-lượng
chúng-sanh phát tâm bồ-đề.
Ðức
Phật lại hiện thần-biến khắp mười phương vô-lượng
thế-giới diễn pháp tam-thừa hóa độ chúng-sanh.
Quốc-Vương
tự nghĩ: Nếu tại-gia, ta chẳng thể chứng được diệu-pháp
như vậy. Nếu ta xuất-gia tu học bên Phật thời sẽ được
thành-tựu.
Suy
nghĩ xong, quốc-vương đến bạch Phật xin xuất gia. Ðức
Phật hứa khả.
Quốc-Vương
Tài-Chủ cùng một vạn quyến thuộc đồng xuất gia. Không
bao lâu, nhà vua và quyến-thuộc đồng thành-tựu nhất-thiết-pháp-nghĩa-lý-ám
đăng đà-la-ni, và các môn tam-muội như trên, lại được
Bồ-Tát mười môn thần-thông, lại được Bồ-Tát vô biên
biện-tài, lại được Bồ-Tát vô-ngại tịnh-thân đến chỗ
chư Phật mười phương để nghe pháp, làm đại pháp-sư diễn
nói diệu-pháp.
Quốc-Vương
lại dùng thần-lực đến mười phương thế-giới tùy tâm
chúng-sanh mà vì hiện thân, tán thán Phật xuất thế, nói
bổn hạnh của Phật, bày bổn-duyên của Phật, tán dương
thần-lực tự-tại của Như-Lai, hộ-trì phật-pháp.
Thái-Tử
ở tại kim-điện, đúng ngày rằm, thất bửu tự hiện đầy
đủ:
Một
là luân-bửu tên là Vô-Ngại-Hành.
Hai
là tượng-bửu tên là kim-Cang-Thân.
Ba
là mã-bửu tên là Tốc-Tật-Phong.
Bốn
là châu-bửu tên là Quang-Tạng.
Năm
là nữ-bửu tên là Cụ-Túc Diệu-Ðức.
Sáu
là tạng-thần-bửu tên là Ðại-Tài.
Bảy
là chủ-binh-bửu tên là Ly-Cấu-Nhãn.
Ðã
đủ bảy báu, Thái-Tử làm Chuyển-Luân-Vương cai trị Diêm-Phù-Ðề,
nhân-dân được an lạc.
Luân-Vương
có ngàn Vương-Tử đoan chánh dũng kiện, có thể dẹp oán
địch.
Trong
Diêm-Phù-Ðề có tám mươi Vương-Thành. Trong mỗi thành có
năm trăm tăng-phường. Mỗi tăng-phường đều lập tinh-xá
cao rộng xinh đẹp, trang-nghiêm với những diệu-bửu.
Mỗi
Vương-Thành đều thỉnh đức Thắng-Nhựt-Thân-Như-Lai đến
để cúng dường.
Lúc
nhập thành đức Như-Lai hiện đại thần-lực khiến vô-lượng
chúng-sanh gieo những căn lành, vô-lượng chúng-sanh tâm được
thanh-tịnh, thấy Phật hoan-hỉ, phát tâm bồ-đề, khởi lòng
đại-bi lợi ích chúng-sanh, siêng tu phật-pháp chứng nhập
thật-nghĩa, trụ nơi pháp-tánh rõ pháp bình-đẳng, được
tam-thế-trí bình-đẳng xem xét tam-thế biết tất cả Phật
thứ đệ xuất thế thuyết pháp độ sanh, phát bồ-tát-nguyện,
nhập bồ-tát-đạo, biết Như-Lai pháp, thành-tựu pháp-hải,
có thể khắp hiện thân khắp tất cả cõi, biết căn tánh
dục lạc của chúng-sanh khiến họ phát khởi chí nguyện nhất-thiết-trí.
Nàng
Cù-Ba bảo Thiện-Tài rằng:
Nầy
Thiện-nam-tử! Xưa kia, Thái-Tử được ngôi Chuyển-Luân-Vương
cúng-dường đức Phật Thắng-Nhựt-Thân Như-Lai chính là đức
Thích-Ca-Mâu-Ni Thế-Tôn hiện nay.
Quốc-Vương
Tài-Chủ thuở xưa, nay là đức Bửu-Hoa-Phật hiện ngự đạo-tràng
Hiện-Nhất-Thiết-Thế-Chủ-Thân ở Thế-giới Viên-Mãn-Quang
trong thế-giới-chủng Phổ-Hiện-Tam-Thế-Ảnh-Ma-Ni-Vương tại
thế-giới-hải Hiện-Pháp-Giới-Hư-Không-Ảnh-Tượng-Vân cách
đây về phương đông quá thế-giới-hải vi-trần-số cõi
Phật. Có bất-khả-thuyết phật-sát vi-trần-số chúng Bồ-Tát
vây quanh nghe pháp.
Lúc
Bửu-Hoa Như-Lai tu bồ-tát-hạnh, đức Phật nghiêm-tịnh thế-giới-hải
nầy. Nơi đây chư Phật quá-khứ, hiện-tại, vị-lai xuất
thế, đều là những vị do Bửu-Hoa Như-Lai, lúc còn làm Bồ-Tát,
giáo-hóa khiến phát tâm vô-thượng bồ-đề.
Bà
Thiện-Hiện, thân-mẫu của Ðồng-Nữ Diệu-Ðức, nay là thân-mẫu
của ta, bà Thiện-Mục đấy.
Quyến
thuộc của nhà vua xưa kia, nay là chúng-hội của đức Như-Lai,
đều tu hành đủ những hạnh phổ-hiền, thành-mãn đại nguyện.
Dầu hằng ở tại đạo-tràng của đức Thích-Ca Mâu-Ni Thế-Tôn,
mà có thể hiện khắp tất cả thế-gian, trụ bồ-tát bình-đẳng
tam-muội, thường được hiện thấy tất cả chư Phật, đều
nghe lãnh được pháp-luân của tất cả Như-Lai, đều được
tự-tại nơi tất cả pháp, tiếng đồn khắp các phật-độ,
đến chỗ tất cả đạo-tràng, hiện trước tất cả chúng-sanh,
tùy nghi giáo hóa điều phục, tu bồ-tát-đạo tận vị-lai
kiếp không gián đoạn, thành mãn những thệ nguyện quảng
đại của Phổ-Hiền.
Nầy
Thiện-nam-tử! Nàng Diệu-Ðức xưa kia, chính là thân ta ngày
nay.
Ðức
Thắng-Nhựt-Thân Như-Lai diệt độ, sau đó, trong thế-giới
ấy có sáu mươi ức trăm ngàn na-do-tha đức Phật xuất thế,
ta cùng Luân-Vương đều kính thờ cúng-dường.
Tối-sơ
Phật hiệu là Thanh-Tịnh-Thân, theo thứ đệ có Phật Nhất-Thiết-Trí-Nguyệt-Quang-Minh-Thân,
Phật Diêm-Phù-Ðàn-Kim-Quang-Minh-Vương, Phật Chư-Tướng-Trang-Nghiêm-Thân,
Phật Diệu-Nguyệt-Quang, Phật Trí-Quán-Tràng, Phật Ðại-Trí-Quang,
Phật Kim-Cang-Na-La-Diên-Tinh-Tấn, Phật Trí-lực-Vô-Năng-Thắng,
Phật Phổ-An-Tường-Trí, Phật Ly-Cấu-Thắng-Trí-Vân, Phật
Sư-Tử-Trí-Quang-Minh, Phật Quang-Minh-Kế, Phật Công-Ðức-Quang-Minh-Tràng,
Phật Trí-Nhựt-Tràng, Phật Bửu-Liên-Hoa-Khai-Phu-Thân, Phật
Phước-Ðức-Nghiêm-Tịnh-Quang, Phật Trí-Diệm-Vân, Phật Phổ-Chiếu-Nguyệt,
Phật Trang-Nghiêm-Cái-Diệu-Âm-Thanh, Phật Sư-Tử-Dũng-Mãnh-Trí-Quang-Minh,
Phật Pháp-Giới-Nguyệt, Phật Hiện-Hư-Không-Ảnh-Tượng-Khai-Ngộ-Chúng-Sanh-Tâm,
Phật Hằng-Khứu-Tịch-Diệt-Hương, Phật Phổ-Chấn-Tịch-Tịnh-Âm,
Phật Cam-Lộ-Sơn, Phật Pháp-Hải-Âm