Hán
bộ quyển thứ bảy mươi bốn.
Thiện-Tài
đã được môn bồ-tát giải thoát nơi Chủ-Dạ-Thần Đại-Nguyện-Tinh-Tấn-Lực-Cứu-Hộ
Nhứt-Thiết Chúng-Sanh, ghi nhớ tu tập thấu rõ tăng trưởng,
đi lần đến vườn Lam-Tỳ-Ni tìm Thần Diệu-Đức-Viên-Mãn.
Thấy Thần nầy ở trong lâu các Nhất-Thiết-Bửu-Thọ-Trang-nghiêm,
ngồi trên tòa sư-tử Bửu-Liên-Hoa, có hai mươi ức na-do-tha
chư Thiên cung kính vây quanh. Thần Diệu-Đức vì chư Thiên
mà nói kinh Bồ-Tát-Thọ-Sanh-Hải, khiến chư Thiên đều được
sanh nhà Như-Lai, thêm lớn biển đại công-đức của Bồ-Tát.
Thiện-Tài
đến đảnh lễ chân Thần Diệu-Đức, cung kính chắp tay bạch
rằng:
Đại-Thánh
! Tôi đã phát tâm vô-thượng bồ-đề, mà chưa biết được
Bồ-Tát thế nào tu bồ-tát-hạnh sanh nhà Như-Lai làm ánh sáng
cho đời ?
Thần
Diệu-Đức đáp :
Nầy
thiện-nam-tử ! Bồ-Tát có mười tạng thọ sanh. Nếu Bồ-Tát
thành-tựu pháp nầy thời sanh nhà Như-Lai, niệm niệm tăng
trưởng thiện-căn của Bồ-Tát, chẳng mỏi, chẳng lười,
chẳng nhàm, chẳng thối, không dứt, không mất, rời những
mê lầm, chẳng sanh lòng khiếp hèn não hối, đến nhứt-thiết-trí,
nhập môn pháp-giới, phát tâm quảng-đại, tăng trưởng những
ba-la-mật thành-tựu vô-thượng bồ-đề, rời thế-gian, vào
bực Như-Lai, được thắng thần-thông, phật-pháp thường
hiện-tiền, thuận cảnh nhứt-thiết-trí chơn-thiệt.
Đây
là mười tạng thọ-sanh của Bồ-Tát :
Một
là tạng thọ-sanh nguyện thường cúng-dường tất cả chư
Phật.
Hai
là tạng thọ-sanh phát bồ-đề-tâm.
Ba
là tạng thọ-sanh quán các pháp-môn siêng tu hành.
Bốn
là tạng thọ-sanh dùng tâm thanh-tịnh chiếu khắp tam thế.
Năm
là tạng thọ-sanh bình-đẳng quang-minh.
Sáu
là tạng thọ-sanh sanh nhà Như-Lai.
Bảy
là tạng thọ-sanh phật-lực quang-minh.
Tám
là tạng thọ-sanh quán môn phổ-trí.
Chín
là tạng thọ-sanh khắp hiện trang-nghiêm.
Mười
là tạng thọ-sanh nhập Như Lai-địa.
Nầy
thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ-sanh nguyện thường
cúng-dường tất cả chư Phật ?
Lúc
Bồ-Tát sơ-phát-tâm phát nguyện như vầy : Tôi phải tôn trọng
cung kính cúng-dường tất cả chư phật, thấy Phật không
nhàm, ở chỗ chư Phật thường mến ưa, thường tin sâu chắc,
tu những công-đức không thôi nghỉ.
Nầy
thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ sanh phát bồ-đề-tâm
?
Bồ
Tát nầy phát tâm vô-thượng bồ-đề, những là phát khởi
tâm đại-bi vì cứu hộ tất cả chúng-sanh; phát tâm cúng-dường
Phật, vì rốt ráo kính thờ; khởi tâm cầu khắp chánh pháp,
vì tất cả không lẫn tiếc, khởi tâm quảng-đại xu-hướng,
vì cầu nhất-thiết-trí; khởi tâm từ vô-lượng, vì nhiếp
khắp chúng-sanh; khởi tâm chẳng bỏ tất cả chúng-sanh, vì
mặc giáp kiên-thệ cầu nhất-thiết-trí; khởi tâm không siểm
cuống, vì được như-thiệt-trí; khởi tâm làm đúng như lời,
vì tu bồ-tát-đạo; khởi tâm chẳng dối chư Phật, vì thú-hộ
đại thệ nguyện của Phật; khởi tâm nguyện nhất-thiết-trí,
vì tận vị-lai giáo hóa chúng-sanh không thôi dứt.
Bồ-Tát
dùng công-đức của Phật-sát vi-trần-số bồ-đề-tâm như
vậy được sanh nhà Như-Lai.
Nầy
Thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng-thọ-sanh quán các pháp-môn
siêng tu hành ?
Đại
Bồ-Tát nầy phát khởi tâm quán tất cả pháp-môn-hải, phát
khởi tâm hồi-hướng nhất-thiết-trí viên-mãn đạo, phát
khởi tâm chánh-niệm không nghiệp lỗi lầm, phát khởi tâm
tất cả bồ-tát tam-muội-hải thanh-tịnh, phát khởi tâm tu
thành công-đức của tất cả Bồ-Tát, phát khởi tâm trang-nghiêm
tất cả đạo bồ-tát, phát khởi tâm cầu nhất-thiết-trí
hạnh đại tinh-tấn tu các công-đức như kiếp-hỏa hẩy hừng
không thôi dứt, phát khởi tâm tu hạnh phổ-hiền giáo-hóa
chúng-sanh. Phát khởi tâm khéo học tất cả oai-nghi, tu công-đức
của Bồ-Tát bỏ lìa tất cả sở-hữu an-trụ nơi chân-thiệt
vô-sở-hữu.
Nầy
Thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ-sanh dùng tâm thanh-tịnh
chiếu khắp tam-thế ?
Đại
Bồ-Tát nầy đủ tâm thanh-tịnh tăng thượng được ánh sáng
bồ-đề của Như-Lai, nhập biển phương-tiện của Bồ-Tát,
tâm họ kiên-cố như kim-cang trái bỏ tất cả loài sanh các
cõi, thành-tựu tất cả sức tự-tại của Phật, tu hạnh
thù-thắng, đủ căn bồ-tát, tâm sáng sạch, nguyện lực bất
động, thường được chư Phật hộ-niệm, phá hoại tất
cả núi chướng ngại, khắp vì chúng-sanh làm chỗ sở y.
Nầy
Thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ-sanh quang-minh bình-đẳng
?
Đại
Bồ-Tát nầy đầy đủ công-hạnh hóa độ khắp chúng-sanh,
tất cả sở-hữu đều có thể bỏ, an-trụ nơi cảnh-giới-hạnh
thanh-tịnh rốt ráo của Phật, đầy đủ pháp-nhẫn, thành-tựu
quang-minh pháp-nhẫn của Phật, dùng đại tinh-tấn đến nhất-thiết-trí,
đến nơi bỉ-ngạn, tu tập các môn thiền được phổ-môn
định, tịnh trí viên-mãn, dùng trí-huệ-nhật chiếu rõ các
pháp, được vô-ngại-nhãn thấy biển chư Phật, ngộ nhập
tất cả pháp-tánh chân thiệt, tất cả thế-gian người thấy
hoan-hỉ, khéo tu tập được pháp-môn như thiệt.
Nầy
thiện-nam-tử ! Thế nào gọi là thọ sanh tạng sanh nhà Như-Lai
?
Đại
Bồ-Tát nầy sanh nhà Như-Lai, theo chư Phật mà an trụ, thành-tựu
tất cả pháp-môn thậm-thâm, đủ đại nguyện thanh-tịnh
của tam thế chư Phật, được đồng một thiện-căn với
tất cả chư Phật, cùng một thể-tánh với chư Như-Lai, đủ
hạnh xuất thế pháp lành bạch tịnh, an trụ pháp-môn công-đức
quảng đại, nhập những tam-muội thấy thần-lực của Phật,
tùy chỗ đáng hóa độ mà tịnh trị chúng-sanh, đáp đúng
lời hỏi biện-tài vô-tận.
Nầy
thiện-nam-tử ! Thế nào là thọ sanh tạng phật-lực quang-minh
?
Đại
Bồ-Tát nầy thâm nhập phật-lực, du hành các phật-độ lòng
không thối chuyển, cúng-dường thừa sự chúng hội Bồ-Tát
không có mỏi nhàm, rõ tất cả pháp đều như huyển mà sanh
khởi, biết các thế-gian như cảnh trong mộng, tất cả sắc
tướng dường như quang ảnh, thần-thông hiện ra đều như
biến hóa, tất cả thọ sanh đều như bóng, chư Phật thuyết
pháp đều như tiếng vang nơi hang núi, khai thị pháp-giới
đều rốt ráo.
Nầy
thiện-nam-tử ! Thế nào tạng thọ-sanh quán môn phổ-trí ?
Đại
Bồ-Tát nầy trụ đồng-chân-vị quán nhất-thiết-trí, mỗi
mỗi trí môn tận vô-lượng kiếp, khai diễn sở-hành của
tất cả Bồ-Tát, nơi tam-muội thậm-thâm của chư Bồ-Tát
tâm được tự-tại, niệm niệm sanh chỗ chư Như-Lai trong
thế-giới mười phương, nơi cảnh có sai-biệt nhập định
vô-sai-biệt, nơi pháp vô-sai-biệt hiện trí có sai-biệt, nơi
vô-lượng cảnh biết không cảnh-giới, nơi cảnh-giới ít,
nhập cảnh vô-lượng, thông đạt pháp-tánh rộng lớn không
ngằn mé, biết các thế-gian đều là giả thi-thiết, tất
cả đều là thức-tâm phát khởi.
Nầy
Thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ-sanh khắp hiện trang-nghiêm
?
Đại
Bồ-Tát nầy có thể nhiều cách trang-nghiêm vô-lượng cõi
Phật, có thể khắp hóa hiện tất cả chúng-sanh và những
thân Phật được vô-sở-úy, diễn pháp thanh-tịnh châu-lưu
pháp-giới không chướng-ngại, tùy tâm sở-thích khiến thấy
biết tất cả, thị-hiện những hạnh thành bồ-đề, khiến
sanh đạo nhất-thiết-trí vô-ngại, việc làm như vậy chẳng
lỗi thời, mà thường ở nơi tạng tam-muội tỳ-lô-giá-na
trí-huệ.
Nầy
Thiện-nam-tử ! Thế nào là tạng thọ sanh nhập như-lai-địa
?
Đại
Bồ-Tát nầy đều thọ pháp quán đảnh ở chỗ chư Phật
tam thế, biết khắp tất cả cảnh-giới thứ đệ, nghĩa là
biết tất cả chúng-sanh thứ đệ thọ sanh ở tiền-tế hậu
tế, biết chư Bồ-Tát tu hành thứ đệ, biết tâm niệm thứ
đệ của tất cả chúng-sanh, biết tam thế Như-Lai thành Phật
thứ đệ, biết phương-tiện thuyết pháp thiện-xảo thứ
đệ, cũng biết tất cả sơ-tế trung-tế hậu-tế có bao nhiêu
kiếp hoặc thành hoặc hoại danh hiệu thứ đệ, tùy những
chúng-sanh chỗ đáng hóa độ vì hiện thành đạo công-đức
trang-nghiêm thần-thông thuyết pháp phương-tiện điều-phục.
Nầy
Thiện-nam-tử! Nếu Ðại Bồ-Tát nơi mười pháp nầy
tu tập tăng trưởng viên-mãn thành-tựu, thời có thể ở
trong một trang-nghiêm hiện nhiều thứ trang-nghiêm. Như
vậy trang-nghiêm tất cả quốc-độ, khai ngộ tất cả
chúng-sanh, tận vị-lai kiếp không thôi dứt, diễn nói tất
cả phật-pháp, những cảnh-giới, những thành thục, xoay vần
truyền đến vô-lượng pháp, hiện bất-tư-nghì phật-tự-tại
lực sung mãn tất cả hư-không pháp-giới, ở trong biển tâm
hành của các chúng-sanh mà chuyển pháp-luân, thị-hiện thành
Phật ở tất cả thế-giới hằng không gián-đoạn, dùng bất-khả-thuyết
ngôn âm thanh-tịnh để nói tất cả pháp, trụ vô-lượng-xứ
thông-đạt vô-ngại, dùng tất cả pháp trang-nghiêm đạo-tràng,
tùy các chúng-sanh dục giải sai-biệt mà hiện thành Phật,
khai thị vô-lượng pháp-tạng thậm-thâm, giáo hóa thành tựu
tất cả thế-gian.
Lâm-Tỳ-Ni
Lâm-Thần muốn tuyên lại nghĩa nầy, dùng phật thần-lực
quán sát khắp mười phương mà nói kệ rằng:
Tâm
thanh-tịnh ly-cấu tối-thượng
Thấy
tất cả Phật không nhàm đủ
Nguyện
tận vị-lai thường cúng-dường
Là
tạng thọ sanh của bậc trí.
Trong
tất cả tam thế quốc-độ
Có
những chúng-sanh và chư Phật
Ðều
nguyện độ thoát, hằng kính thờ
Là
tạng sanh bậc nan-tư.
Nghe
pháp không nhàm thích quán-sát
Ở
khắp tam thế không chướng ngại
Thân
tâm thanh-tịnh như hư-không
Là
tạng thọ sanh bậc danh-xưng.
Tâm
đó hằng trụ biển đại-bi
Cứng
như kim-cang và Bửu-Sơn
Thấu
tỏ tất cả những trí-môn
Là
tạng thọ sanh bậc tối-thắng.
Ðại-từ
trùm khắp ở tất cả
Diệu-hạnh
thường tăng biển các độ
Dùng
pháp quang-minh chiếu mọi loài
Là
tạng thọ sanh bậc hùng-mãnh.
Tỏ
thấu pháp-tánh tâm vô-ngại
Sanh
ở nhà chư Phật tam thế
Vào
khắp biển pháp-giới mười phương
Là
tạng thọ sanh bậc minh-trí.
Pháp
thân thanh-tịnh tâm vô-ngại
Ðến
khắp mười phương các quốc độ
Tất
cả phật-lực đều được thành
Là
tạng thọ sanh bất-tư-nghì.
Vào
trí-huệ sâu đã tự-tại
Nơi
các tam-muội cũng rốt ráo
Quán
môn nhất-thiết-trí như thiệt
Là
tạng thọ sanh bậc chân-thân.
Tịnh
trị tất cả những phật-độ
Siêng
tu pháp khắp hóa chúng-sanh
Hiển
hiện Như-Lai sức tự-tại
Là
tạng thọ sanh bậc đại-danh.
Lâu
đã tu hành đại trí-huệ
Mau
xu nhập được bậc Như-Lai
Biết
rõ pháp-giới đều vô-ngại
Là
tạng thọ sanh của Phật-Tử.
Nầy
Thiện-nam-tử! Bồ-Tát đủ mười pháp nầy thời sanh
nhà Như-Lai, làm quang-minh thanh-tịnh của tất cả thế-gian.
Ta
từ vô-lượng kiếp đến nay được môn giải-thoát thọ sanh
tự-tại nầy.
Thiện-Tài
thưa:
Bạch
đức Thánh! Cảnh-giới của môn giải-thoát nầy thế
nào?
Lâm-Thần
nói:
Nầy
Thiện-nam-tử! Trước kia ta phát nguyện, nguyện lúc tất
cả Bồ-Tát thị-hiện thọ sanh đều được thân-cận.
Nguyện nhập biển vô-lượng thọ sanh của Tỳ-Lô-Giá-Na Như-Lai.
Do
nguyện lực thuở xưa ấy, nên nay ta sanh nơi vườn Lam-Tỳ-Ni
trong thế-giới nầy, chuyên nghĩ tưởng Bồ-Tát lúc nào hạ
sanh?
Qua
một trăm năm quả nhiên Thế-Tôn từ Trời Ðâu-Xuất đản
sanh tại đây.
Lúc
ấy, vườn Lâm-Tỳ-Ni nầy hiện mười tướng:
Một
là trong vườn nầy mặt đất bỗng nhiên bằng phẳng không
còn hầm hố gò nổng.
Hai
là kim-cang làm đất, các báu trang-nghiêm, không có ngói sạn
gai gốc.
Ba
là cây bửu-đa-la bày hàng giáp vòng, rễ sâu đến thủy-tế.
Bốn
là những chồi hương mọc lên, những hương-tạng hiện ra,
cây bửu-hương tàng to rậm rợp, mùi thơm đều hơn thiên-hương.
Năm
là những tràng hoa đẹp, đồ bửu-trang-nghiêm thành hàng đầy
khắp mọi nơi.
Sáu
là trong vườn có bao nhiêu cây đều tự-nhiên nở hoa ma-ni-bửu.
Bảy
là trong những ao hồ đều mọc hoa đầy mặt nước.
Tám
là cõi sắc cõi dục của Ta-Bà Thế-Giới, tất cả hàng Thiên,
Long, Bát-bộ, các Quốc-Vương đều hội đến vườn Lâm-Tỳ-Ni
nầy đứng chắp tay.
Chín
là trong thế-giới nầy có bao nhiêu Thiên-Nữ, nhẫn đến
Ma-Hầu-La-Già-Nữ đều rất hoan-hỉ tay cầm những đồ cúng
dường cung kính đứng hướng về phía cây Vô-Ưu.
Mười
là chư Phật mười phương, nơi rốn đều phóng quang-minh tên
là Bồ-Tát thọ sanh tự-tại-đăng chiếu sáng khắp khu vườn
nầy. Trong mỗi quang-minh đều hiện chư Phật thọ-sanh,
đản-sanh, thần-biến, và công đức thọ-sanh của tất cả
Bồ-Tát. Lại phát ra những ngôn âm của chư Phật.
Trên
đây là mười thoại-tướng trong vườn Lâm-Tỳ-Ni.
Lúc
mười thoại-tướng nầy hiện ra, các Thiên-Vương liền biết
sẽ có Bồ-Tát Hạ sanh.
Thấy
thoại-tướng, ta hoan-hỉ vô-lượng.
Nầy
Thiện-nam-tử! Lúc Ma-Gia Phu-Nhân ra khỏi thành Ca-Tỳ-La
đi vào khu vườn nầy, lại hiện mười quang-minh thoại-tướng,
khiến các chúng-sanh được pháp-quang-minh.
Ðây
là mười thoại-tướng quang-minh:
Quang-minh
của tất cả tạng bửu-hoa.
Quang-minh
của tạng bửu-hương.
Quang-minh
của bửu-liên-hoa khai diễn âm-thanh vi-diệu chân thiệt.
Quang-minh
của thập phương Bồ-Tát sơ phát tâm.
Quang-minh
của tất cả Bồ-Tát được nhập chư địa mà hiện thần-biến.
Quang-minh
của tất cả Bồ-Tát tu ba-la-mật viên-mãn trí.
Quang-minh
đại nguyện trí của tất cả Bồ-Tát.
Quang-minh
phương-tiện-trí của tất cả Bồ-Tát giáo-hóa chúng-sanh.
Quang-minh
chân-thiệt-trí của tất cả Bồ-Tát chứng pháp-giới.
Quang-minh
của tất cả Bồ-Tát được Phật tự-tại thọ-sanh xuất-gia
thành chánh-giác.
Mười
quang-minh nầy chiếu khắp tâm của vô-lượng chúng-sanh.
Nầy
Thiện-nam-tử! Lúc Ma-Gia Phu-Nhân ngồi dưới cây Vô-Ưu
lại hiện mười thứ thần-biến của Bồ-Tát sắp đản-sanh:
Lúc
Bồ-Tát sắp đản sanh, chư Thiên cõi Sắc, và cõi dục chư
Thiên-Tử, Thiên-nữ, chư Long, Dạ-Xoa Càn-Thát-Bà, A-Tu-La,
Ca-Lâu-la, Khẩn-Na-La, Ma-Hầu-La-Già, cùng quyến-thuộc vì để
cúng-dường nên đều vân tập.
Ma-Gia
Phu-Nhơn oai-đức thù-thắng, các lỗ lông nơi thân đều phóng
quang-minh chiếu khắp Ðại-Thiên thế-giới không chướng-ngại,
chói lấn tất cả quang-minh khác, diệt trừ tất cả phiền-não
và khổ ác-đạo. Ðây là thần-biến thứ nhứt của
Bồ-Tát lúc sắp đản-sanh.
Lúc
ấy, trong bụng của Ma-Gia Phu-Nhơn đều hiện tất cả hình
tượng của Ðại-Thiên Thế-giới, trong trăm ức Diêm-Phù-Ðề
những đô ấp, vườn rừng, danh hiệu riêng khác đều có
Ma-Gia Phu-Nhơn ở và Thiên-Chúng vây quanh, đều hiển hiện
tướng thần-biến bất-tư-nghì của Bồ-Tát sắp đản-sanh.
Ðây là tướng thứ hai.
Tất
cả lổ lông nơi thân của Ma-Gia Phu-Nhơn đều hiện cảnh
tượng thuở xưa lúc Bồ-Tát tu hành công hạnh cúng-dường
cung-kính chư Phật và nghe tiếng nói pháp của chư Phật như
ảnh tượng hiện rõ trong gương sáng. Ðây là thần biến
thứ ba của Bồ-Tát lúc sắp đản sanh.
Lại
trong mỗi lỗ lông nơi thân của Ma-Gia Phu-Nhơn đều hiện
thuở xưa lúc Bồ-Tát tu bồ-tát-hạnh, ở thế-giới,
thành ấp, tụ lạc, núi rừng, sông biển, chúng-sanh, kiếp
số, gặp Phật xuất thế, nhập tịnh quốc-độ, y-chỉ thiện-tri-thức,
tu hành pháp lành, thọ mạng dài vắn, Ma-Gia Phu-Nhơn thường
là sanh-mẫu của Bồ-Tát. Ðây là thần biến thứ tư
của Bồ-Tát lúc sắp đản-sanh.
Lại
trong mỗi lỗ lông của Ma-Gia Phu-Nhơn hiển hiện thuở xưa
lúc Bồ-Tát tu bồ-tát-hạnh, tùy sanh tại xứ nào, hình mạo
sắc tướng, y phục ăn uống, những sự khổ vui đều hiện
rõ ràng. Ðây là thần biến thứ năm của Bồ-Tát lúc
sắp đản-sanh.
Lại
trong mỗI lỗ lông của Ma-Gia Phu-Nhơn đều hiện thuở xưa
lúc Bồ-Tát tu hạnh bố-thí, xả thí cả những vật khó xả
như đầu, mắt, tai, mũi, môi, lưỡi, răng, tay, chân, máu,
thịt, gân, xương, vợ, con, thành ấp, cung điện, y-phục,
anh-lạc, vàng bạc, châu báu. Cũng thấy hình mạo của những
người thọ thí và chỗ nơi của họ. Ðây là thần-biến
thứ saú của Bồ-Tát lúc sắp đản-sanh.
Lúc
Ma-Gia Phu-Nhơn đi vào khu vườn nầy, thời khu vườn nầy hiện
khắp tất cả chư Phật quá khứ lúc nhập mẫu-thai, cõi nước
nơi chỗ, y phục, tràng hoa, hương thoa, hương bột, phan cái,
đồ trang-nghiêm, kỹ nhạc ca ngâm âm thanh thượng diệu, làm
cho chúng-sanh đều được nghe thấy. Ðây là thần biến
thứ bảy của Bồ-Tát sắp đản-sanh.
Lúc
Ma-Gia Phu-Nhơn vào vườn nầy, từ nơi thân của Phu-Nhơn xuất
hiện cung điện lâu các Ma-Ni-Vương hơn hẳn tất cả cung
điện của Thiên, Long, Bát-Bộ và cung-điện của Nhơn-Vương.
Cung-điện Ma-Ni-Vương nầy có lưới báu giăng phía trên, hương
thơm ngào ngạt, các báu trang-nghiêm, trong ngoài nghiêm-tịnh,
chẳng tạp loạn, bao khắp cả vườn Lâm-Tỳ-Ni, Ðây là thần
biến thứ tám của Bồ-Tát sắp đản-sanh.
Lúc
Ma-Gia Phu-Nhơn vào vườn nầy, từ nơi thân của Phu-Nhơn xuất
hiện mười bất-khả-thuyết trăm ngàn ức na-do-tha phật-sát
vi-trần-số Bồ-Tát. Những Bồ-Tát nầy, thân hình dung mạo,
tướng hảo quang-minh, oai-nghi đi đứng, thần-thông, quyến
thuộc đều đồng như Tỳ-Lô-Giá-Na Bồ-Tát, tất cả đồng
thời tán thán Như-Lai. Ðây là thần-biến thứ chín của
Bồ-Tát sắp đản-sanh.
Lúc
Ma-Gia Phu-Nhơn sắp đản-sanh Bồ-Tát, ở trước mặt Phu-Nhơn
bỗng từ kim-cang-tế mọc lên hoa sen lớn tên là Nhất-Thiết-Bửu-Trang-Nghiêm-Tạng,
kim-cang làm cọng, các báu làm tua, như-ý châu-vương làm đài,
có phật-sát vi-trần-số cánh, tất cả đều bằng châu ma-ni.
Lưới báu, lọng báu che phía trên. Tất cả Thiên-Vương cầm
giữ. Tất cả Long-Vương mưa hương-vũ. Tất cả
Dạ-Xoa-Vương cung kính rải thiên hoa. Tất cả Càn-Thát-Bà-Vương
dùng âm thanh vi-diệu ca ngợi công-đức của Bồ-Tát thuở
xưa cúng-dường chư Phật. Tất cả A-Tu-La Vương bỏ tâm kiêu
mạn mà cúi đầu kính lễ. Tất cả Ca-Lâu-La Vương thòng
phan báu khắp hư-không. Tất cả Khẩn-Na-La-Vương hoan-hỉ
chiêm-ngưỡng ca ngâm khen ngợi công-đức của Bồ-Tát. Tất
cả Ma-Hầu-La-Già Vương đều hoan-hỉ tán thán mưa tất cả
mây bửu trang-nghiêm. Ðây là thần biến thứ mười của Bồ-Tát
sắp đản-sanh.
Nầy
Thiện-nam-tử! Vườn Lam-Tỳ-Ni thị hiện mười thần-biến
như vậy rồi, sau đó Bồ-Tát đản-sanh, như mặt nhựt hiện
ra nơi hư-không. Như mây lành hiện ở đảnh núi cao. Như làn
chớp sáng giữa cụm mây dầy. Như ngọn đuốc sáng lớn giữa
đêm tối.
Bấy
giờ Bồ-Tát từ hông bên hữu của Phu-Nhơn mà đản-sanh,
thân tướng quang-minh đủ các tướng hảo.
Nầy
Thiện-nam-tử! Lúc đó dầu hiện sơ sinh, nhưng Bồ-Tát
đã tỏ thấu tất cả pháp như mộng, như huyễn, như ảnh,
như tượng, không đến không đi, chẳng sanh chẳng diệt.
Ðồng
thời ta cũng thấy đức Bồ-Tát ở vô-lượng cõi Phật trong
mỗi vi-trần của Ðại-Thiện thế-giới, cũng thấy đức
Bồ-Tát ở vô-lượng cõi Phật trong mỗi vi-trần của trăm
thế-giới, ngàn thế-giới, nhẫn đến tất cả thế-giới
mười phương thị-hiện sơ sanh những sự thần biến giống
như hiện thấy tại vườn Lam-Tỳ-Ni nầy, niệm niệm thường
không gián đoạn.
Thiện-Tài
thưa:
Bạch
đức Thánh! Ngài được môn giải-thoát nầy được bao
lâu?
Lâm-Thần
nói:
Nầy
Thiện-nam-tử! Thuở xưa quá ức phật-sát vi-trần-số
kiếp, có kiếp tên là Duyệt-Lạc, thế-giới tên là Phổ-Bửu.
Có tám mươi na-do-tha Phật xuất hiện trong đó.
Tối-sơ
Phật hiệu là Tự-Tại-Công-Ðức-Tràng.
Trong
thế-giới Phổ-Bửu có tứ-thiên-hạ tên là Diệu-Quang-Trang-Nghiêm.
Trong Diêm-Phù-Ðề có một Vương-Ðô tên là Tu-Di-Trang-Nghiêm-Tràng,
Quốc-Vương tên là Bửu-Diệm-Nhãn, Phu-Nhơn tên là Hỉ-Quang.
Chính
Hỉ-Quang Phu-Nhơn là sinh-mẫu của đức Tự-Tại-Công-Ðức-Tràng
Như-Lai.
Lúc
Phu-Nhơn sắp đản-sanh Bồ-Tát, cùng hai mươi ức na-do-tha
thể-nữ đến vườn Kim-Hoa. Trong vườn có lầu tên là
Diệu-Bửu-Phong, cạnh lầu có cội cây tên là Nhất-Thiết-Thí.
Phu-Nhơn
Hỉ-Quang vói vịn nhánh cây Nhất-Thiết-Trí mà đản-sanh Bồ-Tát.
Chư
Thiên-Vương đem nước thơm đến tắm gội Bồ-Tát. Tắm
xong, chư Thiên-Vương trao Bồ-Tát cho nhũ-mẫu Tịnh-Quang.
Nhũ-mẫu
lãnh bồng Bồ-Tát, lòng rất hoan-hỉ liền được bồ-tát-phổ-nhãn
tam-muội. Ðược tam-muội nầy, nhũ-mẫu thấy vô-lượng
chư Phật mười phương. Nhũ-mẫu lại được môn giải-thoát
bồ-tát ở tất cả chỗ thị-hiện thọ sanh tự-tại, như
thần-thức lúc tối-sơ thọ thai, mau chóng vô-ngại. Vì được
môn giải-thoát nầy nên thấy tất cả Phật thừa bổn-nguyện-lực
thọ-sanh tự-tại.
Nầy
Thiện-nam-tử! Thuở đức Tự-Tại-Công-Ðức-Tràng Như-Lai,
nhũ mẫu Tịnh-Quang chính là thân ta đây.
Từ
đó đến nay, niệm niệm ta thường thấy đức Tỳ-Lô-Giá-Na
Phật thị-hiện Bồ-Tát thọ-sanh-hải, thần-lực tự-tại
điều-phục chúng-sanh. Nhẫn đến tất cả chư Phật ở trong
vi-trần của tất cả thế-giới khắp mười phương thị hiện
Bồ-Tát thọ sanh thần-biến, ta đều niệm niệm thấy cả,
và đều cung kính phụng thờ cúng dường nghe thuyết pháp,
như thuyết tu hành.
Bấy
giờ Lam-Tỳ-Ni Lâm-Thần muốn tuyên lại nghĩa giải-thoát
nầy, thừa thần-lực của Phật quán sát mười phương mà
nói kệ rằng:
Ðồng-Tử
ngươi đã hỏi
Cảnh
thậm thâm của Phật
Nay
ngươi phải lắng nghe
Ta
nói nhơn-duyên ấy.
Quá
ức sát-trần kiếp
Có
kiếp tên Duyệt-Lạc
Tám
mươi na-do-tha
Như-Lai
xuất thế-gian.
Tối-sơ
Như-Lai hiệu
Tự-Tại-Công-Ðức-Tràng
Ta
ở vườn Kim-Hoa
Thấy
Bồ-Tát sơ sanh.
Lúc
ấy ta làm nhũ-mẫu
Trí-huệ
rất thông lẹ
Chư
Thiên trao cho ta
Thân
Bồ-Tát kim sắc.
Ta
liền vội ẵm bồng
Nhìn
kỹ vô-kiến-đảnh
Thân
tướng đều viên-mãn
Mỗi
tướng vô-biên-tế.
Thân
thanh-tịnh ly-cấu
Trang-nghiêm
với tướng-hảo
Ví
như tượng diệu-bửu
Thấy
xong tự vui mừng.
Tư-duy
công-đức đó
Mau
thêm những biển phước,
Thấy
sự thần-thông nầy
Ta
phát tâm bồ-đề.
Chuyên
cầu phật công-đức
Thêm
rộng những đại-nguyện,
Nghiêm-tịnh
tất cả cõi
Diệt
trừ ba ác-đạo.
Khắp
ở mười phương cõi
Cúng-dường
vô-số Phật,
Tu
hành bổn thệ nguyện
Cứu
thoát khổ chúng-sanh.
Ta
ở chỗ Phật ấy
Nghe
pháp được giải-thoát
Ức
cõi vi-trần-số
Vô-lượng
kiếp tu hành.
Có
bao nhiêu đức Phật
Ta
đều từng cúng-dường
Hộ
trì Phật chánh-pháp
Tu
biển giải-thoát nầy.
Ức
cõi vi-trần-số
Ðức
thập-lực quá-khứ
Thọ
trì Phật pháp-luân
Thêm
sáng giải-thoát nầy.
Ta
trong khoảng một niệm
Thấy
trong sát-trần nầy
Mỗi
trần có Như-Lai
Nghiêm-tịnh
những sát-hải.
Trong
cõi đều có Phật
Hiện
đản-sanh trongvườn
Ðều
hiện bất-tư-nghì
Sức
thần-thông quảng đại.
Hoặc
thấy bất-tư-nghì
Ức
cõi chư Bồ-Tát
Ở
tại trên Thiên-Cung
Sắp
chứng Phật bồ-đề.
Trong
vô-lượng sát-hải
Chư
Phật hiện thọ sanh
Thuyết
pháp giữa đại chúng
Nơi
đây ta đều thấy.
Một
niệm thấy ức cõi
vi-trần
số Bồ-Tát
Xuất
gia đến đạo-tràng
Thị
hiện cảnh-giới Phật.
Ta
thấy trong sát-trần
Vô-lượng
Phật thành đạo
Ðều
hiện những phương-tiện
Ðộ
thoát khổ chúng-sanh.
Trong
mỗi mỗi vi-trần
Chư
Phật chuyển pháp-luân
Ðều
dùng tiếng vô-tận
Khắp
mưa pháp cam-lộ.
Ức
cõi vi-trần-số
Trong
mỗi một sát-trần
Ðều
thấy chư Như-Lai
Thị
hiện nhập niết-bàn.
Vô-lượng
cõi như vậy
Như-Lai
hiện đản-sanh
Khắp
nơi ta phân-thân
Hiện
tiền cúng dường Phật.
Bất-tư-nghì
sát-hải
Vô-lượng
loài sai khác
Ta
đều hiện trong đó
Khắp
mưa đại pháp-vũ.
Phật-Tử!
Ta biết môn
Nan-tư
giải-thoát nầy
Trong
vô-lượng ức kiếp
Tán
dương không hết được.
Nầy
Thiện-nam-tử! Ta chỉ biết môn giải-thoát Bồ-Tát trong
vô-lượng kiếp khắp tất cả chỗ thị hiện thọ sanh tự-tại
nầy.
Như
chư đại Bồ-Tát có thể đem một niệm làm những kiếp tạng,
quán tất cả pháp, dùng phương tiện khéo mà hiện thọ sanh,
cúng-dường cùng khắp tất cả chư Phật. Thông đạt
rốt ráo tất cả phật-pháp, nơi tất cả loài đều hiện
thọ sanh, ngồi tòa liên-hoa ở trước tất cả Phật.
Biết
các chúng-sanh lúc đáng được độ, vì hiện thọ sanh phương-tiện
điều-phục, ở tất cả cõi hiện những thần-biến, dường
như ảnh tượng đều hiện ra trước họ.
Ta
thế nào biết được nói được công-đức hạnh đó.
Nầy
Thiện-nam-tử! Thành Ca-Tỳ-La nầy có cô gái họ Thích
tên là Cù-Ba.
Ngươi
đến đó hỏi: Bồ-Tát thế nào ở trong sanh tử giáo
hóa-chúng-sanh.
Thiện-Tài
Ðồng-Tử đảnh lễ chân Lam-Ty-Ni Lâm-Thần, hữu nhiễu vô-số
vòng, ân cần chiêm-ngưỡng từ tạ mà đi.
