(Hán
bộ quyển năm mươi hai)
Phổ
Hiền đại Bồ Tát lại bảo chư Bồ Tát :
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết cảnh giới của đức
Như Lai Ðẳng Chánh Giác như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát dùng trí huệ vô ngại biết tất cả cảnh giới thế
gian là cảnh giới Như Lai. Biết tất cả tam thế cảnh giới,
tất cả cõi cảnh giới, tất cả pháp cảnh giới, tất cả
chúng sanh cảnh giới, chơn như vô sai biệt cảnh giới, pháp
giới vô chướng ngại cảnh giới, thiệt tế vô biên tế
cảnh giới, hư không vô phần lượng cảnh giới, cảnh giới
không cảnh giới, đều là Như Lai cảnh giới.
Chư
Phật tử ! Như tất cả thế gian cảnh giới vô lượng, Như
Lai cảnh giới cũng vô lượng. Như tất cả tam thế cảnh
giới vô lượng, Như Lai cảnh giới cũng vô lượng. Nhẫn
đến như cảnh giới không cảnh giới vô lượng, Như Lai cảnh
giới cũng vô lượng. Như cảnh giới không cảnh giới tất
cả xứ không có, Như Lai cảnh giới cũng vậy, tất cả xứ
không có.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết tâm cảnh giới là Như
Lai cảnh giới. Như tâm cảnh giới vô lượng vô biên vô phược
vô thoát, Như Lai cảnh giới cũng vô lượng vô biên vô phược
vô thoát. Vì do tư duy phân biệt như vậy như vậy, nên hiển
hiện vô lượng như vậy như vậy.
Chư
Phật tử ! Như đại Long Vương tùy tâm tuôn mưa, mưa đó
chẳng từ trong ra, chẳng từ ngoài ra.
Như
Lai cảnh giới cũng như vậy. Tùy ở sự tư duy phân biệt
như vậy thời có vô lượng hiển hiện như vậy, ở trong
mười phương đều không chỗ đến.
Chư
Phật tử ! Như nước đại hải đều từ tâm lực của Long
Vương khởi ra.
Biển
nhứt thiết trí của chư Phật Như Lai cũng như vậy, đều
từ đại nguyện thưở xưa của Như Lai mà sanh khởi.
Chư
Phật tử ! Biển nhứt thiết trí vô lượng vô biên bất tư
nghì, chẳng thể ngôn thuyết. Nhưng nay tôi lược nói ví dụ,
đại chúng nên lắng nghe.
Nam
Diêm Phù Ðề này có hai ngàn năm trăm con sông chảy vào đại
hải. Tây Câu Gia Ni có năm ngàn con sông chảy vào đại hải.
Ðông Phất Bà Ðề có bảy ngàn năm trăm con sông chảy vào
đại hải. Bắc Uất Ðơn Việt có một vạn con sông chảy
vào đại hải. Bốn châu thiên hạ có hai vạn năm trăm con
sông như vậy luôn nối tiếp chảy vào đại hải, nước sông
đó đã rất nhiều.
Trong
đại hải lại có Thập Quang Minh Long Vương mưa nước nhiều
gấp bội nước sông. Lại có Bá Quang Minh Long Vương mưa nước
nhiều gấp bội nước mưa trên. Lại có Ðại Trang Nghiêm
Long Vương, Ma Na Tư Long Vương, Lôi Chấn long Vương, Nan Ðà
Long Vương, Bạt Nan Ðà Long Vương, Vô Lượng Quang Minh Long
Vương, Liên Chú Bất Ðoạn Long Vương, Ðại Thắng Long Vương,
Ðại Phấn Tấn Long Vương, có tám mươi ức đại Long Vương
như vậy đều làm mưa xuống đại hải và đều tuần tự
nhiều gấp bội. Thái Tử của Ta Kiệt La Long Vương tên là
Diêm Phù Tràng mưa xuống đại hải lại hơn gấp bội Long
Vương trên.
Nước
trong cung điện của Thập Quang Minh Long Vương chảy vào đại
hải gấp bội nước mưa trên. Nước trong cung điện của
Bá Quang Minh Long Vương chảy vào đại hải lại gấp bội.
Nhẫn đến cung điện của tám mươi ức đại Long Vương đều
riêng khác và đều có nước chảy vào đại hải tuần tự
gấp bội nhau.
Ta
Liệt La Long Vương mưa vào đại hải nước nhiều hơn trên.
Nước trong cung điện của Ta Kiệt La Long Vương chảy vào
đại hải lại nhiều gấp bội. Nước này màu lưu ly xanh
biếc, chảy ra có giờ, do đây nên nước triều của đại
hải không lỗi giờ.
Chư
Phật tử ! Như vậy đại hải : nước vô lượng, châu báu
vô lượng, chúng sanh vô lượng, đại địa nương dựa cũng
vô lượng.
Ðại
hải vô lượng như vậy so với trí hải vô lượng của đức
Như Lai không bằng một phần trăm, không bằng một phần ngàn,
nhẫn đến không bằng một phần ưu ba ni sa đà. Chỉ tùy
tâm chúng sanh mà lập ví dụ. Nhưng Phật cảnh giới chẳng
phải ví dụ đến được.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết trí hải của Như Lai
vô lượng, vì từ sơ phát tâm tu Bồ Tát hạnh không dứt.
Phải
biết bửu tụ của Như Lai vô lượng vì tất cả pháp Bồ
Ðề phần Tam Bảo chủng chẳng dứt.
Phải
biết chúng sanh trụ trong đó vô lượng, vì tất cả hàng
hữu học vô học Thanh Văn, Duyên Giác thọ dụng.
Phải
biết trụ địa vô lượng, vì chư Bồ Tát từ Sơ Hoan Hỷ
địa đến bực Cứu Cánh Vô Ngại địa ở nơi đó.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát vì nhập vô lượng trí huệ lợi
ích tất cả chúng sanh, ở nơi cảnh giới của đức Như Lai
Ðẳng Chánh Giác phải biết như vậy.
Phổ
Hiền đại Bồ Tát muốn rõ lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Như
tâm cảnh giới vô biên lượng
Chư
Phật cảnh giới cũng như vậy
Như
tâm cảnh giới từ ý sanh
Phật
cảnh như vậy phải quán sát
Như
Long chẳng rời khỏi cung điện
Do
tâm oai lực tuôn mưa lớn
Nước
mưa dầu không chỗ đến đi
Tùy
long tâm nên đều đầy đủ
Thập
Lực Mâu Ni cũng như vậy
Không
từ đâu đến chẳng đi đâu
Nếu
có tịnh tâm thời hiện thân
Lượng
bằng pháp giới vào lỗ lông
Như
biển trân bửu vô biên lượng
Chúng
sanh đại địa cũng như vậy
Thủy
tánh một vị đồng không khác
Kẻ
sanh trong đó đều được lợi
Như
Lai trí hải cũng như vậy
Tất
cả chỗ có đều vô lượng
Hữu
học vô học trụ các địa
Ðều
ở trong đó được lợi ích.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết hạnh của đức Như Lai
Ðẳng Chánh Giác như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát phải biết vô ngại hạnh là Như Lai hạnh, phải biết
chơn như hạnh là Như Lai hạnh.
Chư
Phật tử ! Như chơn như : tiền tế bất sanh, hậu tế bất
động, hiện tại bất khởi. Như Lai hạnh cũng vậy : chẳng
sanh, chẳng động, chẳng khởi.
Chư
Phật tử ! Như pháp giới : chẳng phải hữu lượng, chẳng
phải vô lượng, vì vô hình. Cũng vậy, Như Lai hạnh chẳng
phải hữu lượng, chẳng phải vô lượng, vì vô hình.
Chư
Phật tử ! Như chim bay ngang hư không trải qua trăm năm, chỗ
đã bay qua cùng chỗ chưa bay qua đều chẳng thể lường, vì
hư không giới không biên tế. Cũng vậy, Như Lai hạnh, giả
sử có người trải qua trăm ngàn ức na do tha kiếp phân biệt
diễn thuyết đã nói chưa nói đều chẳng thể lường, vì
Như Lai hạnh không ngằn mé.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai Ðẳng Chánh Giác trụ hạnh vô ngại,
không có chỗ trụ mà hay khắp vì tất cả chúng sanh thị
hiện công hạnh. Làm cho họ thấy rồi được vượt hơn tất
cả đạo chướng ngại.
Chư
Phật tử ! Ví như Kim Sí Ðiểu Vương bay trên hư không, đảo
liệng chẳng đi, dùng mắt thanh tịnh quán sát trong cung điện
của chư Long, phấn khởi sức mạnh lấy hai cánh quạt nước
biển rẽ ra làm hai, bắt rồng mạng sắp chết để ăn.
Ðức
Như Lai Ðẳng Chánh Giác cũng như vậy, an trụ hạnh vô ngại
dùng Phật nhãn thanh tịnh quán sát pháp giới tất cả chúng
sanh, nếu là hạng từng đã gieo thiện căn đã thành thục,
dùng sức mạnh thập lực vỗ hai cánh chỉ quán quạt tách
nước biển tham ái sanh tử ra làm hai mà bắt lấy họ vào
trong Phật pháp, cho họ dứt tất cả vọng tưởng hí luận,
an trụ nơi hạnh vô ngại vô phân biệt của Như Lai.
Chư
Phật tử ! Như mặt nhựt mặt nguyệt không gì sánh, riêng
đi vòng giữa hư không làm lợi ích chúng sanh, mà không tự
nghĩ từ đâu đến và đi đến đâu.
Chư
Phật Như Lai cũng như vậy, tánh vốn tịch diệt không phân
biệt, thị hiện du hành khắp pháp giới, vì muốn làm lợi
ích tất cả chúng sanh, mà làm Phật sự không thôi nghỉ,
vẫn không sanh hí luận phân biệt là ta từ đó đến rồi
đi qua kia.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải dùng vô lượng phương tiện
vô lượng tánh tướng như vậy, để thấy biết công hạnh
của đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác.
Phổ
Hiền đại Bồ Tát muốn rõ lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Ví
như chơn như chẳng sanh diệt
Không
có nơi chỗ không thể thấy
Bực
Ðại Nhiêu Ích, hạnh như vậy
Vượt
hơn tam thế chẳng lường được
Pháp
giới : chẳng giới, chẳng không giới
Chẳng
phải hữu lượng chẳng vô lượng
Ðấng
Ðại Công Ðức hạnh cũng vậy
Chẳng
: lượng, vô lượng, vì vô thân
Như
chim bay đi ức ngàn năm
Trước
sau hư không chẳng không khác
Nhiều
kiếp diễn thuyết hạnh Như Lai
Ðã
nói chưa nói chẳng thể lường
Ðiễu
Vương trên cao xem đại hải
Rẽ
nước bắt lấy rồng để ăn
Thập
Lực hay cứu người thiện căn
Khiến
khỏi biển ải trừ phiền não
Ví
như nhựt nguyệt đi hư không
Chiếu
đến tất cả chẳng phân biệt
Thế
Tôn đi khắp cả pháp giới
Giáo
hóa chúng sanh chẳng động niệm
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết đức Như Lai thành Ðẳng
Chánh Giác như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát phải biết đức Như Lai thành Ðẳng Chánh Giác nơi
tất cả nghĩa không chỗ quán sát, nơi pháp bình đẳng không
chỗ nghi lầm, không hai, không tướng, không làm, không thôi,
không lượng, không mé, rời xa hai bên an trụ nơi trung đạo,
vượt khỏi tất cả văn tự ngôn thuyết, biết tất cả chúng
sanh tâm niệm nghĩ tưởng, căn tánh, ưa thích, phiền não nhiễm
tập. Tóm lại, biết rõ tam thế tất cả pháp.
Chư
Phật tử ! Ví như đại hải có thể ấn hiện tất cả hình
tượng sắc thân của các chúng sanh trong bốn châu thiên hạ,
thế nên mọi loài đều cùng gọi là đại hải.
Chư
Phật Bồ Ðề cũng như vậy, hiện khắp tất cả chúng sanh
căn tánh ưa thích, mà không sở hiện, thế nên gọi là chư
Phật Bồ Ðề.
Chư
Phật tử ! Phật Bồ Ðề; tất cả văn tự chẳng tuyên được,
tất cả âm thanh chẳng đến được, tất cả ngôn ngữ chẳng
nói được, chỉ tùy chỗ sở nghi mà phương tiện khai thị.
Chư
Phật tử ! Lúc đức Như Lai thành Ðẳng Chánh Giác được
thân lượng bằng tất cả chúng sanh, được thân lượng bằng
tất cả pháp, được thân lượng bằng tất cả cõi, được
thân lượng bằng tất cả tam thế, được thân lượng bằng
tất cả Phật, được thân lượng bằng tất cả ngữ ngôn,
được thân lượng bằng chơn như, được thân lượng bằng
pháp giới, được thân lượng bằng hư không giới, được
thân lượng bằng vô ngại giới, được thân lượng bằng
tất cả nguyện, được thân lượng bằng tất cả hạnh,
được thân lượng bằng tịch diệt Niết Bàn giới.
Như
thân đã được, ngôn ngữ và tâm đã được cũng như vậy.
Ðược vô lượng vô số tam luân thanh tịnh như vậy.
Chư
Phật tử ! Lúc đức Như Lai thành Chánh Giác, ở trong thân
Như Lai, thấy khắp tất cả chúng sanh thành Chánh Giác. Nhẫn
đến thấy khắp tất cả chúng sanh nhập Niết Bàn đều đồng
một tánh. Một tánh đây chính là không tất cả tánh. Không
những tánh gì ? Không tánh tướng, không tánh tận, không tánh
sanh, không tánh diệt, không tánh ngã, không tánh phi ngã, không
tánh chúng sanh, không tánh phi chúng sanh, không tánh Bồ Ðề,
không tánh pháp giới, không tánh hư không, cũng lại không
tánh thành Chánh Giác. Vì biết tất cả pháp đều không tánh
nên được nhứt thiết trí đại bi tương tục cứu độ chúng
sanh.
Chư
Phật tử ! Ví như hư không, tất cả thế giới hoặc thành
hoặc hoại, hư không thường chẳng thêm bớt, vì hư không
vốn vô sanh.
Chư
Phật Bồ Ðề cũng như vậy, hoặc thành Chánh Giác hay chẳng
thành Chánh Giác, cũng không tăng giảm. Vì Bồ Ðề vốn không
tướng, không phi tướng, không một, không nhiều.
Chư
Phật tử ! Giả sử có người hay hóa làm hằng hà sa tâm,
mỗi mỗi tâm lại hóa làm hằng hà sa Phật, đều không sắc,
không hình, không tướng. Hóa như vậy tột hằng hà sa kiếp
không thôi nghỉ.
Này
chư Phật tử ! Các Ngài nghĩ thế nào ? Người đó hóa tâm,
hóa Phật, có tất cả là bao nhiêu ?
Như
Lai Tánh Khởi Diệu Ðức Bồ Tát nói : Như theo tôi hiểu nghĩa
của Ngài nói thời hóa cùng chẳng hóa đồng nhau không khác.
Sao lại hỏi là có bao nhiêu ?
Phổ
Hiền Bồ Tát nói : Lành thay ! Lành thay ! Ðúng như lời Ngài
nói.
Giả
sử tất cả chúng sanh ở trong một niệm đều thành Chánh
giác cùng chẳng thành Chánh giác đồng nhau không khác. Vì
Bồ Ðề không có tướng. Nếu không tướng thời không tăng
không giảm.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết như vầy : Thành Ðẳng
Chánh Giác đồng với Bồ Ðề một tướng không tướng. Lúc
đức Như Lai thành Ðẳng Chánh Giác dùng phương tiện nhứt
tướng nhập tam muội thiện giác trí. Nhập rồi ở một thân
quảng đại thành Chánh Giác hiện thân bằng số tất cả
chúng sanh trụ ở trong thân. Như một thân quảng đại thành
Chánh Giác tất cả thân quảng đại thành Chánh Giác đều
như vậy cả.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai có vô lượng môn thành Chánh Giác
như vậy, vì thế phải biết đức Như Lai hiện thân vô lượng.
Vì vô lượng nên nói thân Như Lai là vô lượng giới đồng
với chúng sanh giới.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết thân Như Lai trong một
lỗ lông có thân chư Phật bằng số tất cả chúng sanh. Vì
đức Như Lai thành Ðẳng Chánh Giác rốt ráo không sanh diệt.
Như một lỗ lông khắp pháp giới, tất cả lỗ lông cũng
đều như vậy. Phải biết chẳng có một chút chỗ nào là
không có thân Phật. Vì đức Như Lai thành Ðẳng Chánh Giác
không chỗ nào chẳng đến. Tùy sở năng, tùy thế lực, ở
dưới cây Bồ Ðề đạo tràng trên tòa sư tử, hiện nhiều
thân thành Ðẳng Chánh Giác.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết tâm mình, niệm niệm
thường có Phật thành Chánh Giác. Vì chư Phật Thế Tôn chẳng
rời tâm này mà thành Chánh Giác. Như tâm mình, tâm của tất
cả chúng sanh cũng đều như vậy, đều thường có Như Lai
thành Ðẳng Chánh Giác, rộng lớn cùng khắp không chỗ nào
chẳng có, chẳng rời, chẳng dứt, không thôi nghỉ, nhập
pháp môn phương tiện bất tư nghì.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết đức Như Lai thành Ðẳng
Chánh Giác như vậy.
Phổ
Hiền đại Bồ Tát muốn rõ lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Chánh
Giác biết rõ tất cả pháp
Không
hai lìa hai đều bình đẳng
Tự
tánh thanh tịnh như hư không
Ngã
cùng phi ngã chẳng phân biệt
Như
biển ấn hiện thân chúng sanh
Do
đây gọi biển là đại hải
Bồ
Ðề ấn khắp các tâm hành
Vì
thế nên gọi là Chánh Giác
Ví
như thế giới có thành hoại
Mà
ở hư không chẳng thêm bớt
Tất
cả chư Phật hiện thế gian
Bồ
Ðề một tướng thường không tướng
Như
người hóa tâm hóa làm Phật
Hóa
cùng chẳng hóa tánh không khác
Tất
cả chúng sanh thành Bồ Ðề
Thành
cùng chẳng thành không tăng giảm
Phật
có tam muội tên Thiện Giác
Dưới
cây Bồ Ðề nhập định này
Phóng
vô lượng quang bằng chúng sanh
Khai
ngộ quần sanh như sen nở
Như
tam thế kiếp sát, chúng sanh
Có
những tâm niệm và căn, dục
Thân
bằng số ấy đều hiện ra
Nên
Chánh Giác gọi là vô lượng
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết đức Như Lai Ðẳng Chánh
Giác chuyển pháp luân như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát phải biết như vầy : Ðức Như Lai dùng sức tâm tự
tại không khởi không chuyển mà chuyển pháp luân, vì biết
tất cả pháp thường không khởi. Dùng ba thứ chuyển dứt
chỗ đáng dứt mà chuyển pháp luân, vì biết tất cả pháp
lìa biên kiến. Lìa dục tế phi tế mà chuyển pháp luân. Vì
nhập tất cả pháp hư không tế. Không có ngôn thuyết mà
chuyển pháp luân, vì biết tất cả pháp chẳng thể nói. Rốt
ráo tịch diệt mà chuyển pháp luân, vì biết tất cả pháp
là tánh Niết Bàn. Dùng tất cả văn tự, tất cả ngữ ngôn
mà chuyển pháp luân, vì âm thanh của Như Lai không chỗ nào
chẳng đến. Biết tiếng như vang mà chuyển pháp luân, vì
rõ tánh chơn thiệt của các pháp. Trong một âm thanh phát ra
tất cả âm thanh mà chuyển pháp luân, vì rốt ráo không chủ.
Không sót không hết mà chuyển pháp luân, vì trong ngoài không
nhiễm trước.
Chư
Phật tử ! Ví như tất cả văn tự ngữ ngôn tột kiếp vị
lai nói chẳng hết được. Phật chuyển pháp luân cũng như
vậy, tất cả văn tự an lập hiển thị không thôi nghỉ không
cùng tận.
Chư
Phật tử ! Như Lai pháp luân đều nhập tất cả ngữ ngôn
văn tự mà không chỗ trụ. Ví như viết chữ vào khắp tất
cả sự, tất cả lời, tất cả toán số, tất cả chỗ thế
gian và xuất thế gian mà không chỗ trụ.
Âm
thanh của đức Như Lai cũng như vậy, vào khắp tất cả xứ
tất cả chúng sanh, tất cả pháp, tất cả nghiệp, tất cả
báo, mà không chỗ trụ.
Các
thứ ngữ ngôn của tất cả chúng sanh đều chẳng rời pháp
luân của đức Như Lai, vì thiệt tướng của ngôn âm chính
là pháp luân vậy.
Ðại
Bồ Tát phải biết đức Như Lai chuyển pháp luân như vậy.
Lại
nữa, chư Phật tử ! Ðại Bồ Tát muốn biết đức Như Lai
chuyển pháp luân, thời phải biết chỗ xuất sanh pháp luân
của đức Như Lai.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai tùy theo tâm hành dục lạc vô lượng
sai khác của tất cả chúng sanh, phát ra ngần ấy âm thanh
mà chuyển pháp luân.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai có tam muội tên là cứu cánh vô ngại
vô úy. Nhập tam muội này rồi, ở mỗi mỗi thân mỗi mỗi
miệng thành Ðẳng Chánh Giác, đều phát ra ngôn âm bằng số
tất cả chúng sanh. Trong mỗi mỗi ngôn âm đầy đủ các ngôn
âm đều riêng khác mà chuyển pháp luân, làm cho tất cả chúng
sanh đều hoan hỷ.
Người
biết được đức Như Lai chuyển pháp luân như vậy, phải
biết người này đã tùy thuận tất cả Phật pháp. Không
biết như vậy thời chẳng phải là tùy thuận.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết đức Phật chuyển pháp
luân như vậy, vì vào khắp vô lượng chúng sanh giới.
Phổ
Hiền đại Bồ Tát muốn rõ lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Như
Lai pháp luân không sở chuyển
Tam
thế vô khởi cũng vô đắc
Như
văn tự không thời gian hết
Thập
Lực pháp luân cũng như vậy
Như
chữ vào khắp mà không đến
Chánh
Giác pháp luân cũng như vậy
Vào
các ngôn âm không chỗ vào
Hay
khiến chúng sanh đều hoan hỷ
Phật
có tam muội tên cứu cánh
Nhập
định này rồi mới thuyết pháp
Tất
cả chúng sanh vô lượng biên
Khắp
pháp ngôn âm khiến tỏ ngộ
Trong
mỗi ngôn âm lại còn diễn
Vô
lượng ngôn âm đều sai khác
Thế
gian tự tại vô phân biệt
Tùy
họ sở thích khắp khiến nghe
Văn
tự chẳng từ trong ngoài ra
Cũng
chẳng hư mất, không chứa nhóm,
Mà
vì chúng sanh chuyển pháp luân
Tự
tại như vậy rất kỳ đặc.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết đức Như Lai Ðẳng Chánh
Giác nhập Niết Bàn như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát muốn biết đại Niết Bàn của đức Như Lai, cần
phải biết rõ căn bổn tự tánh. Như chơn như Niết bàn, Như
Lai Niết Bàn cũng như vậy. Như thiệt tế Niết Bàn, Như Lai
Niết Bàn cũng như vậy. Như pháp giới Niết Bàn, Như Lai Niết
Bàn cũng như vậy. Như hư không Niết Bàn, Như Lai Niết bàn
cũng như vậy. Như pháp tánh Niết Bàn. Như Lai Niết Bàn cũng
như vậy. Như ly dục tế Niết Bàn, Như Lai Niết Bàn cũng
như vậy. Như vô tướng tế Niết Bàn, Như Lai Niết Bàn cũng
như vậy. Như ngã tánh tế Niết Bàn, Như Lai Niết Bàn cũng
như vậy. Như Nhứt thiết pháp tánh tế Niết Bàn, Như Lai
Niết Bàn cũng như vậy. Như chơn như tế Niết Bàn, Như Lai
Niết Bàn cũng như vậy. Vì Niết Bàn vô sanh vô xuất. Nếu
pháp vô sanh vô xuất thời vô diệt.
Chư
Phật tử ! Như Lai chẳng vì Bồ Tát mà nói chư Phật cứu
cánh Niết Bàn, cũng chẳng vì Bồ Tát mà thị hiện việc
ấy. Vì muốn cho Bồ Tát thấy tất cả Như Lai thường ở
trước, ở trong một niệm thấy quá khứ, vị lai sắc tướng
viên mãn đều như hiện tại, cũng chẳng móng tưởng là hai
chẳng hai. Vì đại Bồ Tát đã lìa hẳn tưởng chấp.
Chư
Phật Như Lai vì muốn làm cho chúng sanh có lòng mến thích
nên xuất hiện ra đời. Vì muốn chúng sanh luyến mộ mà thị
hiện Niết Bàn. Nhưng thiệt ra đức Như Lai không có xuất
thế cũng không Niết Bàn. Vì đức Như Lai thường trụ thanh
tịnh pháp giới, tùy theo tâm của chúng sanh mà thị hiện.
Chư
Phật tử ! Ví như mặt nhựt mọc chiếu khắp tất cả thế
gian, trong tất cả đồ đựng nước trong sạch đều có bóng
mặt nhựt hiện, cùng khắp các xứ mà không có đến đi.
Nếu có một đồ đựng bị bể thời chẳng hiện bóng mặt
nhựt. Ðây không phải lỗi ở mặt nhựt mà do đồ đựng
nước bị bể.
Như
Lai trí cũng như vậy, hiện khắp pháp giới không trước không
sau. Trong tâm thanh tịnh của tất cả chúng sanh đức Như Lai
đều hiện. Tâm thường thanh tịnh thời thường thấy thân
Phật. Nếu tâm ô trược, hư bể thời không thấy Như Lai.
Chư
Phật tử ! Nếu có chúng sanh nên do Niết Bàn mà được độ
thời đức Như Lai vì họ mà thị hiện Niết Bàn. Nhưng thiệt
ra đức Như Lai không sanh, không mất, không có diệt độ.
Ví
như hỏa đại nơi tất cả thế gian hay làm thành lửa. Hoặc
có lúc ở một xứ lửa tắt. Nhưng chẳng phải lửa ở tất
cả thế gian đều tắt.
Ðức
Như Lai Ðẳng Chánh Giác cũng như vậy, ra làm Phật sự ở
tất cả thế giới. Hoặc ở một thế giới việc làm đã
xong hiện nhập Niết bàn, há lại tất cả thế giới chư
Phật Như Lai đều diệt độ !
Ðại
Bồ Tát phải biết đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác đại Niết
Bàn như vậy.
Lại
nữa, chư Phật tử ! Ví như thuật sĩ giỏi biết huyễn thuật,
dùng sức huyễn thuật ở trong tất cả cõi nước, thành ấp,
tụ lạc nơi Ðại Thiên thế giới mà thị hiện huyễn thân,
dùng sức huyễn giữ còn đến cả kiếp. Hoặc ở một xứ
huyễn sự đã xong bèn ẩn thân chẳng hiện. Nhưng chẳng phải
tất cả xứ đều ẩn thân.
Ðức
Như Lai Ðẳng Chánh Giác cũng như vậy, giỏi biết vô lượng
trí huệ phương tiện các thứ huyễn thuật, hiện thân khắp
tất cả pháp giới, giữ gìn còn mãi tột thưở vị lai. Hoặc
ở một xứ, tùy tâm của chúng sanh việc làm đã xong bèn
thị hiện nhập Niết bàn. Há lại vì ở một xứ đức Phật
nhập Niết bàn bèn cho rằng tất cả Phật đều diệt độ
!
Ðại
Bồ Tát phải biết đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác đại Niết
Bàn như vậy.
Lại
nữa, chư Phật tử ! Lúc đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác thị
hiện Niết bàn, bèn nhập bất động tam muội. Nhập tam muội
này rồi, ở mỗi mỗi thân Phật đều phóng vô lượng trăm
ngàn ức na do tha đại quang minh. Mỗi mỗi quang minh đều hiện
vô số hoa sen. Mỗi mỗi hoa sen đều có bất khả thuyết nhị
hoa diệu bửu. Mỗi mỗi nhị hoa đều có tòa sư tử. Trên
mỗi mỗi toà đều có đức Như Lai ngồi kiết già. Số thân
Phật bằng với số tất cả chúng sanh, đều đủ mọi sự
công đức trang nghiêm thượng diệu, từ bổn nguyện lực
mà sanh khởi.
Nếu
có chúng sanh thiện căn thành thục, thấy thân Phật rồi đều
thọ hóa. Nhưng thân Phật kia tột vị lai tế rốt ráo an trụ
tùy nghi hóa độ tất cả chúng sanh chưa từng lỗi thời.
Chư
Phật tử ! Thân của đức Như Lai không có phương xứ, chẳng
thiệt chẳng hư, chỉ do bổn thệ nguyện lực của chư Phật,
hễ chúng sanh đáng được độ thời bèn xuất hiện.
Ðại
Bồ Tát phải biết đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác đại Niết
bàn như vậy.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai trụ nơi vô lượng vô ngại cứu
cánh pháp giới, hư không giới, chơn như, pháp tánh, vô sanh,
vô diệt và thiệt tế, vì các chúng sanh mà tùy thời thị
hiện. Do bổn nguyện giữ gìn nên không thôi nghỉ. Chẳng
bỏ tất cả chúng sanh, tất cả cõi, tất cả pháp.
Phổ
Hiền Ðại Bồ Tát muốn rõ lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Mặt
nhựt phóng sáng chiếu thế gian
Ðồ
hư nước lọt bóng liền mất,
Tối
Thắng Thế Tôn cũng như vậy
Chúng
sanh không tin thấy nhập diệt
Như
hỏa đại thành lửa thế gian
Hoặc
một thành ấp có lúc tắt,
Tối
Thắng Thế Tôn khắp pháp giới
Xứ
giáo hóa xong hiện nhập diệt
Thuật
sĩ hiện thân tất cả cõi
Chỗ
việc đã xong thời ẩn thân,
Như
Lai hóa xong cũng như vậy
Ở
cõi nước khác thường thấy Phật
Phật
có tam muội tên bất động
Hóa
chúng sanh rồi nhập định này
Một
niệm thân phóng vô lượng quang
Quang
hiện liên hoa, hoa có Phật
Phật
thân vô số khắp pháp giới
Chúng
sanh có phước thời được thấy
Như
vậy vô số mỗi mỗi thân
Thọ
mạng trang nghiêm đều đầy đủ
Như
tánh vô sanh, Phật xuất thế
Như
tánh vô diệt, Phật Niết bàn
Ngôn
từ ví dụ thảy đều dứt
Tất
cả nghĩa thành không cùng sánh.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát phải biết ở chỗ đức Như Lai
Ðẳng Chánh Giác, thấy nghe thân cận gieo trồng thiện căn
như thế nào ?
Ðại
Bồ Tát phải biết ở chỗ đức Như Lai, thấy nghe gần gũi
gieo trồng thiện căn thảy đều chẳng luống, vì xuất sanh
vô tận giác huệ, vì rời tất cả chướng nạn, vì quyết
định đến nơi cứu cánh, vì không hư dối, vì tất cả nguyện
viên mãn, vì chẳng hết hạnh hữu vi, vì tùy thuận trí vô
vi, vì sanh Phật trí, vì tột vị lai tế, vì thành thắng hạnh
nhứt thiết chủng, vì đến vô công dụng trí địa.
Chư
Phật tử ! Ví như trượng phu ăn chút ít chất kim cang trọn
không tiêu tất phải xuyên lủng thân lọt ra ngoài. Vì chất
kim cang chẳng cùng ở chung với nhục thân tạp uế.
Nơi
đức Như Lai, gieo một ít căn lành cũng như vậy, tất phải
xuyên thấu tất cả phiền não hữu vi hạnh đến nơi trí
vô vi cứu cánh. Vì chút thiện căn này chẳng cùng ở chung
với những hữu vi hạnh phiền não.
Chư
Phật tử ! Giả sử cỏ khô chất đống lớn bằng núi Tu
Di, ném vào cỏ một đóm lửa nhỏ tất sẽ cháy hết cả.
Vì lửa hay cháy vậy.
Nơi
đức Như Lai, gieo một ít thiện căn cũng như vậy, tất hay
cháy hết tất cả phiền não rốt ráo đến Vô dư Niết bàn.
Vì chút thiện căn tánh rốt ráo vậy.
Chư
Phật tử ! Ví như núi Tuyết có cây Dược vương tên là Thiện
Kiếp. Nếu ai được thấy thời cặp mắt được thanh tịnh.
Nếu ai được nghe thời tai được thanh tịnh. Nếu ai được
ngửi thời mũi được thanh tịnh. Nếu ai được nếm thời
lưỡi được thanh tịnh. Nếu ai được chạm đến thời thân
thanh tịnh. Nếu có ai lấy đất nơi gốc cây ấy, cũng có
thể dùng để trị bịnh được.
Ðức
Như Lai Ðẳng Chánh Giác cũng như vậy, có thể làm tất cả
sự lợi ích cho chúng sanh. Nếu có ai thấy sắc thân Như Lai
thời mắt được thanh tịnh. Nếu ai được nghe danh hiệu
Phật thời tai được thanh tịnh. Nếu ai ngửi được giới
hương Như Lai thời mũi được thanh tịnh. Nếu ai nếm được
pháp vị của Như Lai thời lưỡi được thanh tịnh, đủ tướng
rộng dài, hiểu pháp ngữ ngôn. Nếu ai được chạm đến
quang minh của Như Lai thời thân được thanh tịnh rốt ráo
được pháp thân vô thượng. Nếu ai nhớ niệm đức Như Lai
thời được niệm Phật tam muội thanh tịnh. Nếu ai cúng dường
chỗ đất của đức Như Lai đi qua, và tháp miếu thờ Phật
cũng được đủ thiện căn trừ diệt tất cả họa phiền
não, được vui của Hiền Thánh.
Chư
Phật tử ! Nay tôi nói với các Ngài : Mặc dầu có chúng sanh
vì nghiệp chướng che đậy nên thấy nghe nơi Phật mà chẳng
có lòng mến tin, vẫn cũng gieo được căn lành không luống
uổng, nhẫn đến rốt ráo nhập Niết bàn.
Ðại
Bồ Tát phải biết ở nơi đức Như Lai, thấy nghe gần gũi
gieo trồng căn lành như vậy, đều lìa tất cả pháp bất
thiện, đầy đủ thiện pháp.
Chư
Phật tử ! Ðức Như Lai dùng tất cả ví dụ nói nhiều sự,
không có ví dụ nào nói được pháp này. Vì bất tư nghì,
đường tâm trí tuyệt vậy. Chư Phật, chư Bồ Tát chỉ tùy
tâm của chúng sanh khiến họ hoan hỷ mà nói ví dụ, chớ
chẳng phải là rốt ráo.
Pháp
môn này gọi là chỗ bí mật của đức Như Lai, gọi là chỗ
mà tất cả thế gian chẳng biết được, gọi là nhập Như
Lai ấn, gọi là khai cửa đại trí, gọi là thị hiện chủng
tánh Như Lai, gọi là thành tựu tất cả Bồ Tát, gọi là
tất cả thế gian không làm hư hoại được, gọi là một
bề tùy thuận cảnh giới Như Lai, gọi là hay thanh tịnh tất
cả chúng sanh giới, gọi là diễn thuyết Như Lai căn bổn
thiệt tánh pháp bất tư nghì rốt ráo.
Chư
Phật tử ! Pháp môn này đức Như Lai chẳng nói với những
chúng sanh khác. Chỉ nói với chư Bồ Tát xu hướng Ðại thừa,
chỉ nói với chư Bồ Tát ngồi nơi bất tư nghì thừa. Pháp
môn này chẳng vào tay của tất cả chúng sanh khác, chỉ trừ
chư Ðại Bồ Tát.
Chư
Phật tử ! Ví như Chuyển Luân Thánh Vương có bảy báu. Nhơn
bảy báu này mà hiển bày Luân Vương. Bảy báu này chẳng
vào tay chúng sanh khác chỉ trừ Thái tử do Ðệ Nhất phu nhân
sanh, đầy đủ trọn vẹn các tướng Thánh Vương. Nếu Chuyển
luân Thánh Vương không có Thái tử đầy đủ đức tướng,
thời sau khi Thánh Vương thăng hà trong vòng bảy ngày các báu
đều tan mất.
Cũng
vậy, kinh này chẳng vào tay của các chúng sanh khác, chỉ trừ
chơn tử của đức Như Lai Pháp Vương sanh nhà Như Lai, gieo
căn lành Như Lai. Nếu không có những chơn tử này, thời pháp
môn đây chẳng bao lâu sẽ tan mất. Vì tất cả hàng nhị
thừa chẳng được nghe kinh này huống là thọ trì, đọc tụng,
biên chép, phân biệt giải thuyết. Chỉ có chư Bồ Tát mới
có thể được như vậy.
Do
những cớ trên đây, chư Ðại Bồ Tát nghe pháp môn này nên
rất vui mừng, dùng tâm tôn trọng cung kính đảnh lễ. Vì
Ðại Bồ Tát tin ưa kinh này thời mau được Vô thượng Chánh
Ðẳng Chánh Giác.
Chư
Phật tử ! Giả sử có Bồ Tát trong vô lượng trăm ngàn ức
na do tha kiếp thật hành sáu môn ba la mật, tu tập những pháp
Bồ Ðề phần, nếu chưa nghe pháp môn đại oai đức bất
tư nghì củ Như Lai đây. Hoặc nghe rồi mà chẳng tin, chẳng
hiểu, chẳng thuận, chẳng nhập, thời chẳng được gọi
là chơn thiệt Bồ Tát. Vì chẳng được sanh nhà Như Lai. Nếu
được nghe pháp môn vô chướng ngại trí huệ vô lượng bất
tư nghì của Như Lai đây, nghe rồi tin hiểu tùy thuận ngộ
nhập. Nên biết người này sanh nhà Như Lai, tùy thuận cảnh
giới của tất cả Như Lai, đầy đủ pháp Bồ Tát, an trụ
cảnh giới nhứt thiết chủng trí, xa lìa tất cả những pháp
thế gian, xuất sanh tất cả công hạnh của Như Lai, thông
đạt tất cả pháp tánh của Bồ Tát, nơi đức tự tại của
Phật không lòng nghi lầm, trụ nơi pháp vô sư, thâm nhập
cảnh giới vô ngại của Như Lai.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát nghe pháp này rồi, thời có thể
dùng bình đẳng trí biết vô lượng pháp, thời hay dùng tâm
chánh trực lìa các phân biệt. Thời có thể dùng thắng dục
lạc hiện tiền được thấy chư Phật. Thời có thể dùng
sức tác ý nhập hư không giới bình đẳng. Thời có thể
dùng niệm tự tại đi vô biên pháp giới. Thời có thể dùng
sức trí huệ đủ tất cả công đức. Thời có thể dùng
trí tự nhiên lìa tất cả cấu nhiễm thế gian. Thời có thể
dùng tâm Bồ Ðề vào tất cả thế giới mười phương. Thời
có thể dùng sức quán sát lớn biết tam thế chư Phật đồng
một thể tánh. Thời có thể dùng trí thiện căn hồi hướng
vào khắp pháp như vầy : chẳng vào mà vào, chẳng phan duyên
nơi một pháp, hằng dùng một pháp quán sát tất cả pháp.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ Tát thành tựu công đức như vậy, dùng
chút ít công lực liền được vô sư tự nhiên trí.
Phổ
Hiền đại Bồ Tát muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Thấy
nghe cúng dường chư Như Lai
Thời
được công đức vô biên lượng
Ở
trong hữu vi trọn không hết
Tất
diệt phiền não lìa những khổ
Như
người nuốt chút ít kim cang
Tất
không tiêu được phải ra ngoài
Công
đức cúng dường đấng Thập Lực
Diệt
phiền não đến kim cang trí
Như
cỏ khô bằng núi Tu Di
Ném
đóm lửa nhỏ đều cháy hết
Chút
ít công đức cúng dường Phật
Tất
đoạn phiền não đến Niết bàn
Núi
Tuyết có thuốc tên Thiện Kiến
Thấy
nghe ngửi chạm tiêu các bịnh
Nếu
ai thấy nghe đấng Thập Lực
Ðược
thắng công đức đến Phật trí
Bấy
giờ do thần lực của Phật, do pháp như vậy, mười phương
đều có mười bất khả thuyết trăm ngàn ức na do tha thế
giới sáu cách chấn động : những là Ðông vọt Tây lặn,
Tây vọt Ðông lặn, Nam vọt Bắc lặn, Bắc vọt Nam lặn,
mé vọt giữa lặn, giữa vọt mé lặn, Mười tám tướng động
: những là động, biến động, đẳng biến động, dũng biến
dũng, đẳng biến dũng, khởi biến khởi, đẳng biến khởi,
chấn biến chấn, đẳng biến chấn, hống biến hống, đẳng
biến hống, kích biến kích, đẳng biến kích. Mưa mây hoa
hơn cõi trời, mây lọng, mây tràng, mây phan, mây hương, mây
tràng hoa, mây hương thoa, mây đồ trang nghiêm, mây đại quang
minh ma ni bửu, mây chư Bồ Tát ca ngợi, mây thân sai khác của
bất khả thuyết Bồ Tát. Mưa mây thành Chánh giác, mây nghiêm
tịnh bất tư nghì thế giới, mây âm thanh ngữ ngôn của Phật
đầy khắp vô biên thế giới.
Như
ở bốn châu thiên hạ này thần lực của đức Như Lai thị
hiện như vậy, làm cho chư Bồ Tát rất hoan hỷ, cùng khắp
mười phương tất cả thế giới đều cũng như vậy.
Bấy
giờ mười phương đều qua khỏi tám mươi bất khả thuyết
trăm ngàn ức na do tha Phật sát vi trần số thế giới, đều
có tám mươi bất khả thuyết trăm ngàn ức na do tha Phật
sát vi trần số Như Lai đồng hiệu Phổ Hiền đều hiện
ra trước Phổ Hiền Bồ Tát mà bảo rằng :
Lành
thay Phật tử ! Nhà ngươi có thể thừa oai lực của Phật,
tùy thuận pháp tánh mà diễn nói pháp Như Lai xuất hiện bất
tư nghì.
Này
Phật tử ! Mười phương chúng ta tám mươi bất khả thuyết
trăm ngàn ức na do tha Phật sát vi trần số chư Phật đồng
hiệu Phổ Hiền đều nói pháp này.
Này
Phật tử ! Nay trong pháp hội này có mười vạn sát vi trần
số đại Bồ Tát được tất cả thần thông tam muội của
Bồ Tát, chư Phật chúng ta đều thọ ký họ một đời sẽ
dược Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Lại
có Phật sát vi trần số chúng sanh phát Bồ đề tâm, chư
Phật chúng ta cũng thọ ký họ ở đời vị lai trải qua bất
khả thuyết Phật sát vi trần số kiếp, đều được thành
Phật đồng hiệu là Phật Thù Thắng Cảnh Giới.
Chư
Phật chúng ta vì muốn cho chư Bồ Tát vị lai được nghe pháp
này, nên đều cùng hộ trì. Như hóa độ chúng sanh nơi bốn
châu thiên hạ này, mười phương trăm ngàn ức na do tha vô
số vô lượng, nhẫn đến bất khả thuyết bất khả thuyết
pháp giới hư không tất cả thế giới, hóa độ chúng sanh
cũng đều như vậy.
Bấy
giờ do thần lực của thập phương chư Phật, do nguyện lực
của Tỳ Lô Giá Na, do pháp như vậy, do sức thiện căn, do
Như Lai khởi trí chẳng vượt ngoài tâm niệm, do Như Lai ứng
duyên chẳng lỗi thời, do tùy thời giác ngộ chư Bồ Tát,
do thưở trước tu hành không hư mất, do làm cho được hạnh
Phổ Hiền quảng đại, do hiển hiện tất cả trí tự tại,
nên mười phương đều qua khỏi mười bất khả thuyết trăm
ngàn ức na do tha Phật sát vi trần số Bồ Tát đồng đến
nơi đây, đầy khắp tất cả mười phương pháp giới, thị
hiện sự quảng đại trang nghiêm của Bồ Tát, phóng lưới
đại quang minh, chấn động tất cả mười phương thế giới,
làm hư tan tất cả cung điện của các loài ma, tiêu diệt
tất cả những khổ ác đạo, hiển hiện tất cả oai đức
của Như Lai, ca ngâm khen ngợi vô lượng pháp công đức sai
biệt của Như Lai, khắp mưa tất cả những thứ mưa, thị
hiện vô lượng thân sai biệt, lãnh thọ vô lượng Phật pháp,
do thần lực của Phật nên đồ nói rằng :
Lành
thay Phật tử ! Ngài có thể nói pháp bất khả hoại của
Như Lai đây.
Này
Phật tử ! Chư Bồ Tát chúng tôi đều hiệu Phổ Hiền, đều
từ thế giới Phổ Quang Minh chỗ của đức Như Lai Phổ Tràng
Tự Tại mà đến đây. Tất cả thế giới đó đều nói pháp
này. Văn cú như vậy, nghĩa lý như vậy, tuyên thuyết như
vậy, quyết định như vậy, đều đồng ở đây chẳng thêm
chẳng bớt.
Chư
Bồ Tát chúng tôi đều do thần lực của Phật, do được
pháp Như Lai nên đến nơi đây để chứng minh cho Ngài.
Như
chúng tôi đến đây, mười phương khắp hư không khắp pháp
giới tất cả thế giới bốn châu thiên hạ cũng như vậy.
Bấy
giờ Phổ Hiền Bồ Tát thừa thần lực của Phật, quán sát
tất cả Bồ Tát đại chúng, muốn tuyên rõ lại oai đức
quảng đại xuất hiện của Như Lai, chánh pháp chẳng thể
trở hoại của Như Lai, vô lượng thiện căn đều chẳng luống,
chư Phật xuất thế ắt đủ tất cả pháp tối thắng, giỏi
quán sát được tâm chúng sanh tùy nghi thuyết pháp chưa từng
lỗi thời, sanh Bồ Tát vô lượng pháp quang, tất cả chư
Phật tự tại trang nghiêm, tất cả Như Lai một thân không
khác sanh khởi do từ đại hạnh thuở trước. Nói kệ rằng
:
Tất
cả Như Lai những công hạnh
Thế
gian ví dụ không kịp được
Vì
khiến chúng sanh được ngộ giải
Chẳng
dụ làm dụ mà hiển thị
Pháp
thậm thâm vi mật như vậy
Trăm
ngàn muôn kiếp khó được nghe
Người
tinh tấn trí huệ điều phục
Mới
được nghe nghĩa bí áo này
Nếu
nghe pháp này sanh hoan hỉ
Kia
từng cúng dường vô lượng Phật
Ðược
Phật gia trì chỗ nhiếp thọ
Trời
người ca ngợi thường cúng dường
Ðây
là pháp cứu thế đệ nhứt
Ðây
hay cứu độ những quần phẩm
Ðây
hay xuất sanh đạo thanh tịnh
Các
Ngài thọ trì chớ phóng dật.
