Bấy
giờ đức Thế Tôn bảo Bửu Thủ Bồ Tát rằng :
Phật
tử ! Như Lai Ứng Ðẳng Chánh Giác có tùy hảo tên là Viên
Mãn Vương. Trong tùy hảo này phóng đại quang minh tên là Xí
Thạnh, có bảy trăm vạn a tăng kỳ quang minh làm quyến thuộc.
Phật
tử ! Lúc ta làm Bồ Tát, ở cung trời Ðâu Suất, ta phóng
đại quang minh tên là Quang Tràng Vương chiếu mười Phật
sát vi trần số thế giới. Trong những thế giới đó, chúng
sanh nơi địa ngục gặp được quang minh này thời liền hết
khổ được mười thứ thanh tịnh nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân
và ý cũng như vậy. Họ đều vui mừng hớn hở. Từ địa
ngục chết, họ sanh về cõi trời Ðâu Suất. Trong cõi trời
này có cái trống tên là Thậm khả ái nhạo. Khi những trời
mới sanh xong thời cái trống đó phát âm bảo họ rằng :
Này các Thiên Tử ! Do người chẳng phóng dật, ở chỗ đức
Như Lai gieo căn lành, ngày trước gần gũi các thiện tri thức
nên nhờ oai lực của đức Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát, các người
thoát khỏi địa ngục mà sanh về đây.
Phật
tử ! Dưới bàn chân của Bồ Tát có thiên bức luân tên là
Quang minh phổ chiếu vương. Nơi đây có tùy hảo tên là Viên
Mãn Vương thường phóng bốn mươi thứ quang minh. Trong đó
có một quang minh tên là thanh tịnh công đức có thể chiếu
ức na do tha Phật sát vi trần số thế giới, tùy những nghiệp
hành, những dục lạc của chúng sanh đều làm cho họ được
thành thục : Chúng sanh nơi A Tỳ địa ngục gặp quang minh
này thời đều mạng chung sanh về cõi trời Ðâu Suất. Ðã
sanh thiên rồi, thời nơi trống phát âm bảo họ rằng : Lành
thay ! Lành thay ! Các Thiên Tử ! Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát nhập
ly cấu tam muội, các Thiên Tử nên đảnh lễ.
Các
Thiên Tử nghe tiếng trống phát âm khuyến cáo như vậy đều
nghĩ rằng : Lạ lùng ít có, nhơn gì mà phát tiếng vi diệu
như vậy.
Thiên
cổ liền bảo các Thiên Tử rằng : Tiếng của ta phát ra là
do sức những thiện căn làm thành. Chư Thiên Tử ! Như ta nói
ta mà không chấp ta, không chấp của ta, tất cả chư Phật
cũng như vậy, tự nói là thật mà chấp ngã và ngã sở. Chư
Thiên Tử ! Như âm thanh của ta chẳng từ phương Ðông đến,
chẳng từ mười phương đến, nghiệp báo thành Phật cũng
như vậy, chẳng phải từ mười phương đến. Chư Thiên Tử
! Như các người xưa ở địa ngục, thân và địa ngục chẳng
phải mười phương đến, chỉ do các người điên đảo, ác
nghiệp, ngu si, triền phược mà sanh thân địa ngục, đây
không căn bổn, không có chỗ nào đến.
Chư
Thiên Tử ! Do oai đức lực của Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát nên
có quang minh phóng ra, nhưng quang minh này chẳng phải từ mười
phương đến. Cũng vậy, tiếng thiên cổ ta phát ra cũng chẳng
phải từ mười phương đến, chỉ do sức tam muội thiện
căn, sức oai đức Bát nhã Ba la mật mà xuất sanh âm thanh,
thanh tịnh như vậy, thị hiện những tự tại như vậy.
Chư
Thiên Tử ! Như núi Tu Di, trên đảnh có cung điện thượng
diệu của tam thập tam thiên, các đồ vui sướng, nhưng những
đồ vui này chẳng phải từ mười phương đến. Cũng vậy,
tiếng thiên cổ ta chẳng phải từ mười phương đến.
Chư
Thiên Tử ! Ví như ức na do tha Phật sát vi trần thế giới
đều nghiền ra thành vi trần. Ta vì chúng sanh như số vi trần
ấy, theo sở thích của họ mà thuyết pháp khiến họ rất
vui mừng. Ta đối với họ chẳng sanh mỏi chán, chẳng sanh
thối khiếp, chẳng sanh kiêu mạn, chẳng sanh phóng dật.
Chư
Thiên tử ! Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát trụ ly cấu tam muội cũng
như vậy. Nơi bàn tay hữu trong một tùy hảo phóng một quang
minh xuất hiện vô lượng thần lực tự tại. Tất cả Thanh
Văn, Bích Chi Phật còn chẳng biết được huống là các chúng
sanh. Chư Thiên Tử ! Các người nên qua cúng dường và gần
gũi Bồ Tát đó, chớ có tham đắm nơi đồ vui ngũ dục. Tham
nơi đồ vui ngũ dục thời chướng những thiện căn.
Chư
Thiên Tử ! Ví như kiếp hỏa đốt cháy núi Tu Di tiêu tan không
còn sót. Sự tham dục ràng buộc nơi tâm cũng như vậy, trọn
chẳng thể sanh lòng niệm Phật.
Chư
Thiên Tử ! Các người nên phải biết ơn và báo ơn. Những
chúng sanh chẳng biết ơn và báo ơn phần nhiều bị hoạnh
tử đọa vào địa ngục. Chư Thiên Tử ! Các người xưa kia
ở trong địa ngục nhờ quang minh chiếu đến thân mà thoát
nơi kia sanh về đây. Các người phải mau hồi hướng tăng
trưởng thiện căn.
Chư
Thiên Tử ! Như ta, thiên cổ chẳng phải nam, chẳng phải nữ,
mà có thể hiện vô lượng vô biên sự bất tư nghì. Cũng
vậy, chư Thiên Tử các người chẳng phải nam nữ mà hay thọ
dụng những thứ cung điện viên lâm thượng diệu.
Như
thiên cổ ta chẳng sanh chẳng diệt, sắc, thọ, tưởng, hành,
thức cũng như vậy, chẳng sanh chẳng diệt. Các người nếu
có thể hiểu được như vậy, nên biết là đã được nhập
vô y ấn tam muội.
Chư
Thiên Tử nghe tiếng trống trên đây xong, đều được chưa
từng có. Liền hóa làm một vạn lùm mây hoa, một vạn lùm
mây hương, một vạn lùm mây âm nhạc, một vạn lùm mây tràng,
một vạn lùm mây lọng, một vạn lùm cây ca tụng, rồi cùng
nhau qua cung điện của Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát ngự, đồng chắp
tay cung kính đứng qua một phía muốn được chiêm ngưỡng
Bồ Tát mà chẳng được thấy.
Bấy
giờ có vị Thiên Tử bảo rằng : Tỳ Lô Giá Na Bồ Tát đã
ẩn nơi đây mà sanh xuống nhơn gian nơi cung của nhà vua Tịnh
Phạn, ngự lầu các chiên đàn ở thai bà Ma Gia phu nhơn.
Chư
Thiên Tử dùng thiên nhãn xem, thấy thân Bồ Tát ở nhà vua
Tịnh Phạn tại nhơn gian. Phạm Thiên, Dục Thiên chầu hầu
cúng dường.
Chư
Thiên Tử đều nghĩ rằng : Nếu chúng ta chẳng đến thăm
viếng thưa hỏi Bồ Tát, mà ái trước nơi Thiên cung này dầu
chỉ một niệm cũng là không nên.
Mỗi
mỗi Thiên tử cùng quyến thuộc mười na do tha người sắp
sửa xuống Diêm Phù Ðề.
Trong
thiên cổ phát âm bảo rằng : Chư Thiên Tử ! Ðại Bồ Tát
chẳng phải mạng chung ở đây mà sanh nơi kia. Chỉ dùng thần
thông tùy tâm sở nghi của các chúng sanh làm cho họ được
thấy. Như ta hiện nay chẳng phải mắt thấy mà hay phát âm.
Ðại Bồ Tát nhập ly cấu tam muội cũng như vậy, chẳng phải
mắt thấy mà hay thị hiện thọ sanh các nơi, lìa phân biệt,
trừ kiêu mạn, không nhiễm trước. Chư Thiên Tử nên phát
tâm Vô thượng Bồ đề, trị sạch ý mình, gìn oai nghi lành,
sám hối trừ tất cả nghiệp chướng, phiền não chướng,
báo chướng, kiến chướng. Dùng hết pháp giới chúng sanh
số thân, đầu, lưỡi, dùng hết pháp giới chúng sanh số
thân nghiệp lành, ngữ nghiệp lành, ý nghiệp lành, sám hối
trừ những chướng tội lỗi.
Chư
Thiên Tử nghe lời này rồi được chưa từng có, tâm rất
hoan hỷ mà hỏi thiên cổ rằng : Ðại Bồ Tát làm thế nào
sám hối trừ tất cả tội ác.
Do
sức thiện căn tam muội của Bồ Tát, thiên cổ phát âm bảo
rằng : Chư Thiên Tử ! Bồ Tát biết các nghiệp chẳng từ
phương Ðông đến, chẳng từ mười phương đến mà đồng
chứa nhóm ở nơi tâm. Chỉ từ điên đảo sanh, không có trụ
xứ. Bồ Tát quyết định thấy rõ như vậy không có nghi lầm.
Như
thiên cổ ta nói nghiệp, nói báo, nói hạnh, nói giới, nói
hỷ, nói an, nói các tam muội. Chư Phật và Bồ Tát cũng như
vậy, nói ngã, nói ngã sở, nói chúng sanh, nói tham sân si,
nói các loại nghiệp. Mà thiệt ra không ngã, không ngã sở.
Những nghiệp tạo ra, quả báo của sáu loài, tìm cầu mười
phương đều chẳng thể được.
Ví
như tiếng thiên cổ ta chẳng sanh chẳng diệt, chư Thiên tạo
ác chẳng nghe tiếng khác mà chỉ nghe tiếng địa ngục giác
ngộ. Cũng vậy, tất cả các nghiệp chẳng phải sanh, chẳng
phải diệt, tùy có tu tập thời thọ lấy quả báo.
Như
thiên cổ ta phát âm, trong vô lượng kiếp chẳng thể cùng
tận, không gián đoạn, đều không có lai không có khứ. Nếu
có khứ lai thời có đoạn thường. Tất cả chư Phật trọn
không nói có pháp đoạn thường. Trừ dùng phương tiện để
thành thục chúng sanh.
Như
thiên cổ ta phát âm tùy tâm chúng sanh trong vô lượng thế
giới đều khiến được nghe. Cũng vậy, tất cả chư Phật
tùy tâm chúng sanh đều khiến được thấy.
Như
có cái gương pha lê tên là Năng chiếu, gương này trong sạch
sáng suốt, lớn vô lượng vô biên bằng mười thế giới.
Trong các quốc độ, tất cả hình tượng của núi sông, của
mọi loài, nhẫn đến ngạ quỷ, súc sanh, địa ngục đều
hiện trong gương đó.
Này
chư Thiên Tử ! Các người nghĩ thế nào ? Những ảnh tượng
kia có thể cho là đến vào trong gương rồi từ gương mà
đi chăng ?
Ðáp
rằng : Không thể nói thế được.
Này
chư Thiên Tử ! Cũng vậy, tất cả các nghiệp dầu hay xuất
sanh các quả báo mà không chỗ đến và đi.
Ví
như nhà huyễn thuật, huyễn hoặc mắt người. Phải biết
các nghiệp cũng như vậy.
Nếu
biết được như trên đây, thời là chơn thiệt sám hối tất
cả tội ác đều được thanh tịnh.
Lúc
nói pháp này, Chư Ðâu Suất Thiên Tử trong trăm ngàn ức na
do tha Phật sát vi trần số thế giới được vô sanh pháp
nhẫn. Vô lượng bất tư nghì vô số Lục Dục Thiên Tử phát
tâm Vô thượng Bồ Ðề. Trong thời Lục Dục, tất cả Thiên
nữ đều bỏ thân nữ phát tâm Vô thượng Bồ Ðề.
Bấy
giờ chư Thiên Tử nghe nói Phổ Hiền quảng đại hồi hướng,
vì được Thập địa, vì được chư lực trang nghiêm tam muội,
vì dùng ba nghiệp thanh tịnh bằng số chúng sanh mà sám hối
trừ tất cả những trọng chướng, nên liền thấy trăm ngàn
ức na do tha Phật sát vi trần số hoa sen thất bửu. Trên mỗi
mỗi hoa sen đều có Bồ Tát ngồi kiết già phóng đại quang
minh. Mỗi mỗi Bồ Tát nơi mỗi tùy hảo phóng đại quang minh
bằng số chúng sanh. Trong quang minh đó có chư Phật bằng số
chúng sanh ngồi kiết già theo tâm của chúng sanh để thuyết
pháp. Mà còn chưa hiện sức chút ít phần của ly cấu tam
muội.
Bấy
giờ chư Thiên Tử đem những hoa trên, lại ở trên thân mỗi
lỗ lông hóa làm những mây hoa đẹp bằng số chúng sanh cúng
dường đức Tỳ Lô Giá Na Như Lai bằng cách rải hoa lên chỗ
Phật. Tất cả hoa đó đều dừng ở trên thân Phật. Những
mây hương rưới khắp vô lượng Phật sát vi trần số thế
giới. Nếu có chúng sanh nào thân được thấm hương thời
được an lạc như Tỳ Kheo nhập đệ Tứ thiền, tất cả
nghiệp chướng đều tiêu diệt. Nếu có ai được ngửi, thời
đối với năm trần sắc, thinh, hương, vị và xúc, trong đó
có năm trăm phiền não, ngoài đó cũng có năm trăm phiền não,
kẻ tham nhiều có hai vạn một ngàn phiền não, kẻ sân nhiều
có hai vạn một ngàn phiền não, kẻ si nhiều có một vạn
hai ngàn phiền não, kẻ đẳng phần có một vạn hai ngàn phiền
não, rõ biết tất cả đều hư vọng. Biết như vậy rồi
được thành tựu hương tràng vân tự tại quang minh thanh tịnh
thiện căn.
Nếu
có chúng sanh nào thấy lọng đó thời gieo được một thanh
tịnh kim võng chuyển luân vương một hằng hà sa thiện căn.
Phật
tử ! Bồ Tát trụ nơi ngôi Chuyển luân vương này thời giáo
hóa chúng sanh trong trăm ngàn ức na do tha Phật sát vi trần
số thế giới.
Phật
Tử ! Như đức Nguyệt Trí Như Lai ở Minh Cảnh thế giới,
thường có tứ chúng ở các thế giới khác hóa hiện thân
họ đến nghe pháp. Như Lai này rộng vì họ mà diễn thuyết
những sự bổn sanh, chưa từng có một niệm gián đoạn. Nếu
có chúng sanh nào nghe danh hiệu Nguyệt Trí Phật, thời được
sanh về thế giới của Phật đó.
Cũng
vậy, Bồ Tát an trụ nơi ngôi thanh tịnh kim võng chuyển luân
vương, nếu có ai gặp được quang minh, thời ắt được bực
Bồ Tát Ðệ Thập địa, vì do sức thiện căn tu hành từ
trước.
Phật
Tử ! Như người được Sơ thiền, dầu chưa mạng chung đã
thấy cung điện ở Phạm Thiên mà được thọ an lạc nơi
phạm thế.
Ðại
Bồ Tát an trụ nơi ngôi thanh tịnh kim võng chuyển luân vương
phóng ma ni kế thanh tịnh quang minh. Nếu có chúng sanh nào gặp
được quang minh này đều được bực Bồ Tát đệ Thập địa,
thành tựu vô lượng trí huệ quang minh, được mười thứ
thanh tịnh nhãn, nhẫn đến mười thứ thanh tịnh ý, đầy
đủ vô lượng thậm thâm tam muội, thành tựu nhục nhãn thanh
tịnh như vậy.
Phật
Tử ! Giả sử có người đem ức na do tha Phật sát nghiền
làm vi trần, một vi trần là một cõi, lại đem vi trần số
Phật sát đó nghiền làm vi trần. Những vi trần này đều
để trên bàn tay tả, cầm đi qua phương Ðông khỏi ngần
ấy vi trần số thế giới mới bỏ xuống một vi trần, đi
mãi đến hết số vi trần ấy, chín phương kia cũng như vậy.
Mười phương tất cả những thế giới như vậy, hoặc dính
vi trần hoặc chẳng dính đều đem hiệp làm một Phật độ.
Này
Bửu Thủ ! Phật độ như vậy có thể nghĩ bàn được chăng
?
Bạch
Thế Tôn ! Phật độ như vậy rộng lớn vô lượng kỳ đặc
ít có chẳng thể nghĩ bàn được. Nếu có chúng sanh nào nghe
ví dụ này mà hay sanh được lòng tin hiểu, phải biết lại
là kỳ đặc ít có.
Phật
nói : Như vậy ! Như vậy ! Như lời của ngươi nói này. Bửu
Thủ ! Nếu có thiện nam tử thiện nữ nhơn nghe ví dụ này
mà sanh lòng tin thời ta thọ ký cho người ấy quyết định
sẽ thành Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác. Sẽ được Như
lai Vô Thượng trí huệ.
Này
Bửu Thủ ! Giả sử lại có người đem ngàn ức Phật sát
vi trần số Phật độ rộng lớn như trên đã nói nghiền
làm vi trần, rồi đem vi trần này y theo ví dụ trước mỗi
mỗi bỏ xuống nhẫn đến hiệp làm một Phật độ. Lại
nghiền làm vi trần. Thứ đệ như vậy lần lượt đến tám
mươi lần. Tất cả Phật độ quảng đại như vậy có bao
nhiêu vi trần, nhục nhãn thanh tịnh nghiệp báo của Bồ Tát,
trong một niệm đều có thể thấy rõ. Cũng thấy trăm ức
Phật sát rộng lớn vi trần số Phật như gương pha lê trong
sạch sáng suốt chiếu mười phương Phật sát vi trần số
thế giới.
Này
Bửu Thủ ! Như vậy đều là phước đức thiện căn của
thanh tịnh kim võng Chuyển luân vương tam muội làm thành.
