(Hán
bộ quyển 38)
Bấy
giờ Thiên Vương và thiên chúng
Nghe
thắng hạnh này đều hoan hỷ
Vì
muốn cúng dường lên Như Lai
Và
cùng đại chúng chư Bồ Tát,
Rải
hoa, tràng hoa, phan, tràng, lọng,
Hương
thơm chuổi ngọc và bửu y,
Vô
lượng , vô biên ngàn vạn thứ
Ðều
dùng ma ni để nghiêm sức.
Thiên
nữ đồng thời tấu thiên nhạc.
Khắp
phát các thứ diệu âm thanh
Cúng
dường cho phật và Phật tử
Ðồng
nói lời này để tán thán:
Phước
trí viên mãn thấy tất cả
Phật
thương chúng sanh hiện thần lực,
Khiến
cho thứ thiên nhạc trên không
Phát
diệu âm thanh khắp được nghe.
Trong
một chân long trăm ngàn ức
Na
do tha cõi vi trần số
Vô
lượng Như Lai như vậy thấy
An
trụ trong đó thuyết diệu pháp
Trong
một chân lông vô lượng cõi
Ðều
có bốn châu và đại hải
Tu
di, thiết vi và bửu sơn
Ðều
thấy ở trong, không chặt hẹp.
Chổ
một chân lông có sáu loài:
Ba
loài ác đạo và trời, người
Các
chúng long thần, a tu la
Ðều
theo tự nghiệp thọ quả báo.
Nơi
trong tất cả cõi nuớc kia
Ðều
có Như Lai diễn diệu âm
Tuỳ
thuận tất cả tâm chúng sanh
Vì
chuyển tối thượng tịnh pháp luân.
Trong
cõi các loài thân chúng sanh
Trong
thân lại có các loại cõi
Trời
người các loài đều riêng khác
Phật
đều biết rồi đem giảng dạy.
Cõi
lớn tùy niệm biến thành nhỏ
Cõi
nhỏ tùy niệm cũng biến lớn
Thần
thông như vậy số vô lượng
Thế
gian chung kể không thể hết.
Khắp
pháp diệu âm vô lượng tiến
Ca
ngợi Như Lai công đức rồi
Chúng
hội hoan hỷ ngồi yên lặng
Nhứt
tâm chiêm nguỡng muốn nghe pháp.
Ngài
giải thoát nguyệt lại thưa rằng:
Nay
đây chúng hội đều tịch tịnh
Mong
giải thích hành tướng thứ đệ
Nhập
đệ bát bất động trí địa.
Kim
cang tạng Bồ Tát bảo giải thoát nguyệt Bồ Tát rằng : thưa
Phật tử ! đại Bồ Tát ở trong thất viễn hành địa, khéo
tu tập phương tiện huệ, khéo thanh tịnh các đạo, khéo tu
tập pháp trợ đạo, do đại nguyện lực nhiếp trì, được
phật lực gia hộ, tự thiện lực giử gìn, thường tưởng
nhớ, lực, vô úy, bất cộng của Như Lai, khéo thanh tịnh
thâm tâm tự giác, có thể thành tựu phước đức trí huệ,
đại từ đại bi chẳng bỏ chúng sanh,vào vô lượng trí đạo,
vào tất cả pháp bổn lai vô sanh, vô khởi, vô tướng, vô
thành, vô hoại, vô chuyển, vô tánh, lay đây làm tánh ba thuở
sơ, trung, hậu thảy đều bình đẳng vô phân biệt, là chổ
nhập của như như trí, lìa tất cả tưởng phân biệt tâm
ý thức, không chổ chấp lấy dường như hư không, vào tất
cả pháp như tánh hư không, đây gọi là được vô sanh pháp
nhẫn.
Chư
Phật tử ! Bồ tát thành tựu nhẫn này liền được nhập
đệ bát bất động địa.
Bực
này là thâm hạnh Bồ Tát, khó biết được, vô sai biệt.
Lìa tất cả tướng, tất cả tưởng,tất cả chấp trước.
Vô lượng vô biên tất cả thanh văn, bích chi phật không thể
kịp được.
Bực
này xa lìa những huyên náo tránh luận, tịch diệt thường
hiện tiền.
Ví
như tỳ kheo đầy đủ thần thông được tâm tự tại tuần
tự nhẫn đến nhập diệt tận định, tất cả động tâm
ức tưởng phân biệt thảy đều dừng dứt.
Ðại
Bồ Tát này cũng như vậy, trụ động địa liền bỏ tất
cả công dụng hạnh, được pháp vô công dụng, thân, khẩu,
ý nghiệp niệm sự đều dứt, trụ nơi báo hạnh.
Ví
như có người trong giấc mơ thấy mình té trong sông lớn,
vì muốn thoát nạn nên phát đại dũng mãnh, hành đại phương
tiện. Do đại dũng mãnh và đại phương tiện nên liền được
thức tỉnh. Khi đã thức giấc thời những việc làm trong
giấc mơ liền dứt cả.
Cũng
vậy, Bồ Tát thấy thân chúng sanh ở trong tứ lưu, vì cứu
họ mà phát đại dũng mãnh khởi đại tinh tấn. Do dũng mãnh
tinh tấn nên đến bực bất động địa này. Ðã đến bực
này tất cả công dụng đều dứt cả. Hành tướng của hai
hạnh đều chẳng hiện tiền.
Chư
Phật tử ! như sanh trời phạm thế, những phiền não của
dục giới đều chẳng hiện tiền.
Bồ
Tát trụ bất động địa cũng như vậy, tất cả tâm ý thức
đều chẳng hiện tiền.
Ðại
Bồ Tát này còn chẳng hiện khởi tâm Bồ Tát, tâm phật,
tâm Bồ đề, tâm Niết Bàn, huống là còn khởi tâm thế gian
.
Chư
Phật tử ! Bồ tát này do sức bổn nguyện nên chư phật thế
tôn đích thân hiện ra trước mặt ban cho Như Lai trí, khiến
bực này được vào trong môn pháp lưu. Chư Phật bảo ! trí
nhẫn này đệ nhứt thuận các Phật pháp. nhưng này thiện
nam tử ! thập lực, tứ vô úy, thập bát bất cộng của chư
phật, nay ông chưa được. Ông phải vì được thành tựu
những Phật pháp ấy mà phát khởi tinh tấn, chớ có bỏ nơi
môn trí nhẫn này.
Lại
này thiện nam tử ! ông đầu được tịch diệt giải thoát,
nhưng hàng phàm phu chưa chứng được, họ còn đủ các thứ
phiền não, bị các thứ giác quán xâm hại nhau.ông phải thương
những chúng sanh đó.
Lại
này thiện nam tử ! ông phải nhớ lại bổn thệ nguyện làm
lợi ích khắp tất cả chúng sanh đều làm cho họ được
vào môn trí huệ bất tư nghì.
Lại
này thiện nam tử ! những pháp,pháp tánh này, hoặc phật xuất
thế hay không xuất thế, luôn thường trụ không khác. Chư
Phật chẳng do được pháp này mà gọi là Như Lai. Tất cả
hàng nhị thừa cũng có thể được pháp vô phân biệt này.
Lại
này thiện nam tử ! ông xem Chư Phật chúng ta đây : thân tướng
vô lượng trí huệ vô lượng, quang minh vô lượng, âm thanh
thanh tịnh cũng vô lượng.Ông phải thành tựu những pháp
này.
Này
thiện nam ử ! nay ông vừa được một pháp minh này, chính
là tất cả pháp vô sanh phân biệt.
Này
thiện nam tử ! pháp minh của Như Lai vô lượng nhập, vô lượng
tác, vô lượng chuyển, nhẫn đến trăm ngàn ức na do tha kiếp
chẳng thể biết được. Ông phải tu hành thành tựu pháp
này.
Này
thiện nam tử ! ông quán mười phương vô lượng quốc độ
chúng sanh, vô lượng pháp, khác nhau vô lượng, đều phải
thông đạt tất cả đúng như thiệt.
Chư
Phật tử ! Chư Phật thế tôn trao cho Bồ Tát này vô lượng
môn khởi trí như vậy, khiến Bồ Tát này có thể khởi vô
lượng vô biên trí nghiệp sai biệt .
Chư
Phật tử ! nếu Chư Phật chẳng ban môn khởi trí này cho Bồ
Tát, thời Bồ Tát này liền nhập cứu cánh Niết Bàn rời
bỏ tất cả công hạnh, lợi ích chúng sanh .
Do
Chư Phật ban vô lượng vô biên khởi trí môn như vậy nên
khoảng một niệm Bồ Tát này phát sanh trí nghiệp, đem công
đức hạnh tu hành trí nghiệp, đem công hạnh tu hành từ sơ
phát tâm đến bực đệ thất địa để so sánh thời trăm
phần không bằng một, nhẫn đến trăm ngàn ức na do tha phần
không bằng một, vô số phần, ca la phần, phần, toán phần,
số phần, dụ phần, ưu ba ni sa đà phần cũng chẳng bằng
một.
Tại
sao vậy ? Chư Phật tử ! Bồ Tát này trước kia dùng một
thân khởi hạnh. Nay trụ bực này được vô lượng thân,
vô lượng âm thanh, vì làm cho tất cả chúng sanh, vô lượng
trí huệ, vô lượng thọ sanh, vô lượng tịnh quốc, giáo
hoá vô lượng chúng sanh, cúng dường vô lượng Chư Phật,
nhập vô lượng pháp môn, đủ vô lượng thần thông, có vô
lượng chúng hội đạo tràng sai biệt, trụ vô lượng thân,
ngữ, ý, nghiệp, tập họp tất cả hạnh Bồ Tát. Vì do pháp
bất động vậy.
Chư
Phật tử ! ví nhu ngồi thuyền buồm muốn vào biển lớn.
khi chưa đến thời phải dùng nhiều công lực. Nếu đã đến
biển chỉ theo gió mà thuyền đi chẳng cần nhơn lực. Ðem
sự thuyền đi khi chưa đến biển sánh sao kịp với lúc đã
vào biển.
Cũng
vậy, đại bồ tát chứa nhóm tư lương thiện căn rộng lớn,
ngồi thuyền đại thừa đến biển Bồ Tát hạnh. Trong khoảng
một niệm dùng trí vô công dụng nhập cảnh giới nhứt thiết
chủng trí. Những hạnh hữu công dụng trước kia dầu trãi
qua vô lượng trăm ngàn ức na do tha kiếp chẳng sánh kịp
được.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ bực đệ bát địa dùng trí đại
phương tiện thiện xảo, phát khởi vô công dụng giác huệ
quán cảnh sở hành nhứt thiết chủng trí. Như là quán thế
gian thành, thế gian hoại, do nghiệp này họp mà thành, do nghiệp
này hết hoại, bao nhiêu thời gian thành, bao nhiêu thời gian
hoại, bao nhiêu thời gian thành trụ, bao nhiêu thời gian hoại
trụ, đều biết đúng như thiệt. Lại rõ biết địa giới
tướng nhỏ, tướng lớn, vô lượng tướng, sai biệt tướng.
Biết thủy, hỏa, phong giới nhỏ lớn v.v… cũng như vậy.biết
vi trần tướng vi tế, tướng sai biệt, vô lượng tướng
sai biệt. Tùy trong thế giới nào có nhóm vi trần và vi trần
tướng sai biệt đều biết như thiệt. Tùy trong thế giới
nào có bao nhiêu địa, thủy, hoả, phong giới đều có bao
nhiêu vi trần, thân chúng sanh có bao nhiêu vi trần, thân quốc
độ có bao nhiêu vi trần đều biết như thiệt. Biết thân
lớn thân nhỏ của chúng sanh đều có bao nhiêu vi trần thành.
Biết thân địa ngục, thân súc sanh, thân ngạ quỷ, than a
tu la, thân trời người đều có bao nhiêu vi trần họp thành.
Ðược trí biết vi trần sai biệt như vậy. Lại biết dục
giới, sắc giới, vô sắc giới thành, dục, sắc, vô sắc
giới hoại. Biết dục, sắc, vô sắc giới tướng nhỏ, tướng
lớn, tướng vô lượng, tướng sai biệt. Ðược trí quán
tam giới sai biệt như vậy .
Chư
Phật tử ! Bồ tát này lại khởi trí minh giáo hoá chúng sanh.
Như là khéo biết thân sai biệt của chúng sanh, khéo phân biệt
thân chúng sanh, khéo quán sát chổ sanh ra, tuỳ chổ đáng độ
mà hiện thân giáo hoá cho họ được thành thục.
Bực
Bồ Tát này nơi tam thiên đại thiênthế giới, tùy chúng sanh
thân tín giải sai khác, dùng trí quang minh khắp hiện thọ
sanh. Như thế hoặc hai hoặc ba nhẫn đến trăm ngàn cho đến
bất khả thuyết đại thiên thế giới, tùy chúng sanh thân
tín giải sai khác thị hiện thọ sanh khắp trong đó.
Vì
Bồ Tát này thành tựu trí huệ như vậy nên ở nơi một cõi
phật, thân ngài bất động, nhẫn đến trong chúng hội ở
bất khả thuyết cõi Phật đều hiện có thân ngài.
Chư
Phật tử ! Bồ tát này các chúng sanh thân tâm tín giải các
loại sai khác, ở trong chúng hội của cõi Phật đó mà hiện
thân. Như là ở trong chúng sa môn thời thị hiện thân sa môn.
Trong chúng bà la môn thời thị hiện thân bà la môn. Trong chúng
sát lợi thời thị hiện thân sát lợi. Như vậy trong chúng
tỳ xá, thủ đà, cư sĩ, tứ thiên vương, đao lợi thiên,
dạ ma thiên, đâu suất thiên, hoá lạc thiên, tha hoá tự tại
thiên, ma vương chúng, phạm thiên chúng nhẫn đến chúng sắc
cứu cánh thiên, đều theo chúng ấy mà tu hiện thân.
Lại
người đáng được độ bởi thân thanh văn thời Bồ Tát
này hiện thân thanh văn. Người đáng được độ bởi thân
bích chi phật thời hiện thân bích chi phật.người đáng được
độ bởi thân Bồ Tát thời hiện thân Bồ Tát. Người đáng
độ bởi thân phật thời hiện thân Phật .
Chư
Phật tử ! Bồ tát này ở trong tất cả thân tướng sai biệt,
trụ nơi bình đẳng .
Bồ
Tát này biết thân chúng sanh, thân quốc độ, thân nghiệp
báo, thân thanh văn, thân độc giác, thân Bồ Tát, thân Như
Lai, trí thân, pháp thân,hư không thân.
Bồ
Tát này biết tâm sở thích của các chúng sanh, có thể dùng
thân chúng sanh làm thân mình, cũng làm thân quốc độ, thân
nghiệp báo nhẫn đến thân hư không.
Lại
biết tâm sở thích của các chúng sanh, Bồ Tát này có thể
lấy quốc độ thân làm thân mình, cũng làm thân mình, cũng
làm thân chúng sanh, thân nghiệp báo, nhẫn đến thân hư không.
Lại
biết tâm sở thích của chúng sanh, Bồ Tát này có thể lấy
thân nghiệp báo làm thân mình, cũng làm thân chúng sanh, thân
quốc độ nhẫn đến thân hư không .
Lại
biết tâm sở thích của chúng sanh, có thể lấy tự thân làmthân
chúng sanh, thân quốc độ, nhẫn đến thân hư không.
Tùy
tâm sở thích của chúng sanh chẳng đồng, nên ở nơi thân
này, Bồ Tát hiện những thân như vậy .
Bồ
Tát này biết chúng sanh : thân tập nghiệp, báo thân, phiền
não thân, sắc thân, vô sắc thân. Lại biết thân quốc độ
: tướng nhỏ, tướng lớn, tướng vô lượng, tướng nhiễm,
tướng tịnh , tướng rộng, tướng đảo trụ, tướng chánh
trụ, tướng phổ nhập, tướng phương võng sai biệt.
Biết
thân nghiệp báo là giả danh sai biệt. Biết thân thanh văn,
thân độc giác, thân Bồ Tát là giả danh sai biệt.
Biết
thân Như Lai có Bồ đề thân, nguyện thân, hóa thân, lực
trì thân, tướng hảo trang nghiêm thân,ý sanh thân, phước
đức thân, pháp thân, trí thân.
Biết
trí thân tướng khéo suy lường, tướng quyết đoáng thânđúng
thiết, tướng nhiếp về quả hành, tướng sai biệt của thế
gian và xuất thế gian, tướng sai biệt của tam thừa, cộng
tướng, bất cộng tướng, xuất ly tướng, học tướng, vô
học tướng.
Biết
pháp thân tướng bình đẳng, tướng bất hoại, tướng tùy
thời tùy tục giả danh sai biệt, tướng chúng sanh phi chúng
sanh pháp sai biệt, tướng phật, pháp, tăng sai biệt.
Biết
thân hư không tướng vô lượng tướng châu biến, tướng
vô hình, tướng vô dị, tướng vô biên, tướng hiển hiện
sắc thân
Chư
Phật tử ! Bồ tát thành tựu thân trí như vậy rồi, được
mạng tự tại, tâm tự tại, tài tựtại, nghiệp tự tại,
sanh tự tại, nguyện tự tại, giả tự tại, như ý tự tại,
trí tự tại, pháp tự tại .
Vì
được mười môn tự tại này, thời là bực trí bất tư
nghì, bực trí vô lượng, bực trí quãng đại, bực trí vô
năng hoại.
Bồ
Tát này nhập như vậy rồi, thành tựu như vậy rồi thời
được thân nghiệp, khẩu nghiệp, ý nghiệp rốt ráo không
lỗi. Thân ngữ ý luôn hiện hành theo trí. Bát nhã ba An Lạc
mật tăng thượng, đại bi làm đầu, phương tiện thiện xảo,
khéo hay phân biệt,khéo khởi đại nghuyện, Phật lực gia
hộ, thường siêng tu tập trí lợi ích chúng sanh, ở khắp
vô biên thế giới sai khác.
Chư
Phật tử ! tóm lại, Bồ Tát an trụ bực đệ bát bất động
địa này, thân, ngữ, ý có chổ làm, đều có thể chứa họp
tất cả Phật pháp .
Chư
Phật tử ! Bồ tát này được khéo trụ thâm tâm vì tất
cả phiền não chẳng hiện hành. Ðược khéo trụ thắng tâm
lực vì chẵng rời nơi đạo. Ðược khéo trụ đại bi lực
vì chẳng bỏ lợi ích chúng sanh. Ðược khéo trụ từ lực
vì cứu hộ tất cả thế gian. Ðược khéo trụ đà la ni lực
vì chẳng quên nơi pháp, được khéo trụ biện tài lực vì
khéo quán sát phân biệt tất cả pháp. Ðược khéo trụ thần
thông lực vì qua khắp vô biên thế giới. Ðược khéo trụ
thần thông lực vì qua khắp vô biên thế giới. Ðược khéo
trụ đại nguyện lực vì chẳng bỏ công hạnh của Bồ Tát.
Ðược khéo trụ ba la mật lực vì thành tựu tất cả Phật
pháp. được Như Lai hộ niệm lực vì Nhứt thiết chủng trí
hiện tiền.
Bồ
Tát này được trí lực như vậy, có hiện tất cả việc
làm, trong công việc không có lỗi lầm.
Chư
Phật tử ! trí địa của Bồ tát này gọi là bất động
địa không bị trở hoại. Gọi là bất thoái chuyển địa
vì trí huệ bất thối. Gọi là nan đắc vì tất cả thế
gian không lường được. Gọi là đồng chơn địa lìa tất
cả lỗi lầm. Gọi là sanh địa vì tùy thích tự tại. Gọi
là thành địa vì không còn sở tác.gọi là cứu cánh địa
vì trí huệ quyết định. Gọi là biến hoá địa vì tùy nguyện
thành tựu. Gọi là lực trì địa vì người khác chẳng làm
động được.Gọi là công dụng địa vì trước đã thành
tựu.
Chư
Phật tử ! Bồ tát thành tựu trí huệ như vậy nhập phật
cảnh giới, phật công đức chiếu đến, thuận phật oai nghi,
phật cảnh hiện tiền, thường được phật hộ niệm. phạm
vương, thiên đế, tứ thiên vương, kim cang lực sĩ thường
theo thị vệ.
Bồ
Tát này luôn chẳng bỏ lìa các đại tam muội, có thể hiện
vô lượng thân sai khác. Mỗi thân có thế lực lớn, báo đắc
thần thông tam muội tự tại. Tùy nơi nào có chúng sanh đáng
được hóa độ thời thị hiện thành chánh giác.
Chư
Phật tử ! Bồ tát này nhập hội đại thừa, được đại
thần thông, phóng đại quang minh, nhập vô ngại pháp giới,
biết thế giới sai biệt, thị hiện tất cả những công đức
lớn tùy ý tự tại, khéo thông đạt tiền tế, hậu tế dẹp
phục tất cả đạo ma tà, thâm nhập cảnh giới của chư
phật nơi vô lượng quốc độ tu Bồ Tát hạnh. Bởi được
pháp bất thối chuyển, nên gọi là trụ bất động địa.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ bực bất động địa này rồi, do
sức tam muội, thường được hiện thấy vô lượng Chư Phật,
thường chẳng rời bỏ phụng thờ cúng dường.
Bồ
Tát này nơi mỗi mỗi kiếp, mỗi mỗi thế giới thấy vô
lượng trăm Phật, vô lượng ngàn Phật, nhẫn đến vô lượng
trăm ngàn ức na do tha phật, đều kính trọng cúng dường
.
Ở
chổ Chư Phật được pháp tạng thậm thâm của Như Lai. Thọ
được vô lượng pháp thế giới sai biệt thảy.
Nếu
có ai đến vấn nạn những sự như thế giới sai biệt v.v..
không ai khuất phục Bồ Tát này được.
Như
vậy trải qua vô lượng trăm kiếp, nhẫn đến vô lượng
trăm ngàn ức na do tha kiếp những thiện căn đã có càng thêm
sáng sạch .
Ví
như chơn kim đem làm mão báu, đặt trên đầu thánh vương
diêm phù đề, những món trang nghiêm của tất cả thần dân
không thể sánh kịp.
Cũng
vậy, những thiện căn của bực bồ tát này hơn tất cả
những thiện căn của nhị thừa nhẫn đến đệ thất địa
bồ tát.
Bởi
Bồ Tát trụ bực này, đại trí quang minh diệt trừ tối tăm
phiền não của khắp chúng sanh, vì khéo hay khai môn huệ.
Chư
Phật tử ! ví như đại phạm thiên vương chủ ngàn thế giới,
có thể khắp vận từ tâm, khắp phóng quang minh đầy ngàn
thế giới,
Cũng
vậy, Bồ Tát này hay phóng quang minh chiếu khắp trăm vạn
phật sát vi trần số thế giới, làm cho chúng sanh đập tắt
lửa phiền não mà được thanh lương .
Trong
mười môn la la mật, Bồ Tát này thiên nhiều về nguyện ba
la mật, các món khác thời tùy sức, phần mà tu tập.
Ðây
gọi là nói lược về Bồ Tát đệ bát bất động địa.
Nếu nói rộng thời trải vô lượng kiếp cũng không thể
cùng tận.
Chư
Phật tử ! Ðại Bồ tát trụ bực này phần nhiều làm đại
phạm thiên vương chủ ngàn thế giới, tối thắng tự tại,
giỏi giảng thiết các nghĩa. Có thể ban đạo ba la mật cho
hàng thanh văn, bích chi phật, chư Bồ Tát .
Tất
cả công hạnh bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự, đều
chẳng rời niệm phật, nhẫn đến chẳng rời niệm Nhứt
thiết chủng trí.
Bồ
Tát hảy lại nghĩ rằng : tôi sẽ ở trong tất cả chúng sanh
là thượng thủ, là thắng nhẫn đến là bực y chỉ của
Nhứt thiết chủng trí,
Bồ
Tát này nếu dùng sức phát khởi đại tinh tấn trong khoảng
một niệm được trăm vạn đại thiên thế giới vi trần
số tam muội, nhẫn đến thị hiện trăm vạn đại thiên thế
giới vi trần Bồ Tát làm quyến thuộc.
Nếu
dùng nguyện lực tự tại thù thắng để thị hiện thời
hơn số trên đây, nhẫn đến trăm ngàn ức na do tha kiếp
chẳng thể đếm biết được.
Kim
cang tạng Bồ Tát muốn tuyên lại nghĩa này mà kệ rằng:
Thất
địa tu hành phương tiện huệ
Khéo
chứa trợ đạo đại nguyện lực
Lại
được Chư Phật chổ nhiếp trì
Vì
cầu thắng trí nhập bát địa
Công
đức thành tựu thường từ mẫn
Trí
huệ rộng lớn đồng hư không
Nghe
pháp hay sanh quyết định lực
Ðây
là tịch diệt vô sanh nhẫn.
Biết
pháp tướng vô sanh vô khởi
Vô
thành, bình đẳng tuyệt phân biệt
Siêu
các tâm hành như hư không .
Thành
tựu nhẫn này siêu hý luận .
Thậm
thâm bất động luôn tịch diệt
Tất
cả thế gian không thảy đều lìa .
Trụ
ở bực này chẳng phân biệt
Ví
như tỳ kheo nhập diệt định
Như
mộng lội sông, thức thời không
Như
sanh phạm thiên tuyệt ái dục .
Do
bổn nguyện lực được phật khuyên
Khen
trí nhẫn cao quán đảnh cho
Bảo
rằng Phật pháp của chúng ta
Nay
ông chưa được phải tinh tấn.
Dầu
ông đã tắt lửa phiền não
Phiền
não thế gian vẫn hẩy hừng
Phải
nhớ bổn nguyện độ sanh
Ðều
khiến tu nhơn đến giải thoát .
Pháp
tánh chơn thường lìa tâm niệm
Nơi
đây nhị thừa cũng được vậy
Chẳng
do cớ này làm thế tôn
Chỉ
do thậm thâm vô ngại trí.
Chư
phật thế tôn thiên nhơn sư
Ban
cho trí huệ bảo quán sát
Vô
biên Phật pháp đều được thành
Một
niệm vượt hơn công hạnh trước
Bồ
Tát an trụ địa này
Thời
được sức thần thông quảng đại
Một
niệm phân thân khắp mười phương
Như
thuyền vào biển nhờ gió thổi.
Tâm
vô công dụng, trí nhậm vận
Ðều
biết quốc độ : thành, hoại, trụ
Các
cõi chủng loại đều khác lạ
Lớn
nhỏ vô lượng đều biết được.
Ðại
thiên thế giới tứ đại chúng
Lục
đạo chúng sanh thân đều khác
Và
cùng châu báu vi trần số
Dùng
trí xem biết không còn thừa.
Bồ
Tát hay biết không còn thừa.
Bồ
Tát hay biết tất cả thân
Vì
độ chúng sanh hiện thân đồng
Cõi
nước vô lượng nhiều loại khác
Ðều
vì nhựt nguyệt ở hư không .
Tất
cả trong nước đều hiện bóng
Trụ
ở pháp giới không bị động
Tùy
tâm hiện bóng cũng như vậy
Tùy
tâm sở thích của chúng sanh .
Trong
các chúng hội đều hiện thân
Thanh
văn, độc giác cùng Bồ Tát
Nhẫn
đến thân phật đều hiện cả.
Chúng
sanh, quốc độ, nghiệp báo thân,
Các
bực thánh nhơn trí pháp thân
Hư
không thân tướng đều bình đẳng
Vì
khắp chúng sanh mà thị hiện.
Mười
môn thánh trí khắp quán sát
Lại
thuận từ bi làm công hạnh
Tất
cả Phật pháp đều thành tựu
Trì
giới bất động như tu di.
Thập
lực thành tựu chẳng động lay
Tất
cả ma chúng không chuyển được
Chư
Phật hộ niệm, thiên vương kính
Mật
tích kim cang thường thị vệ.
Bực
này công đức vô biên tế
Ngàn
vạn ức kiếp nói chẳng hết
Thiện
căn cúng Phật càng sáng sạch
Như
bửu quang trên đảnh thánh vương.
Bồ
Tát trụ bực đệ bát địa
Thường
làm phạm vương chủ ngàn cõi
Diễn
thuyết tam thừa không tận cùng
Từ
quang soi khắp trừ phiền não
Tam
muội chứng được trong một niệm
Số
đến trăm vạn cỏi trần
Công
hạnh ra làm cũng số đó
Nguyện
lực thị hiện lại hơn đây ,
Bồ
Tát đệ bát bất động địa
Tôi
vì đại chúng đã nói lược
Nếu
muốn thứ đệ nói rộng ra
Trải
trăm ức kiếp nói chẳng hết.
Kim
cang tạng nói đệ bát địa
Như
Lai hiện tại thần thông lực
Chấn
động các cõi nước mười phương
Vô
lượng ức số khó bàn nghĩ,
Ðắng
vô thượng tôn chánh đẳng giác
Thân
Phật khắp phóng đại quang minh
Chiếu
soi vô lượng vi trần cõi
Ðều
khiến chúng sanh được an lạc
Bồ
Tát vô lượng trăm ngàn ức
Ðồng
thời hiện đứng giửa hư không
Ðồ
cúng thượng diệu hơn chư thiên
Cúng
dường đấng tối thắng vô thượng .
Ðại
tự tại vương, tự tại thiên
Ðều
cùng đồng tâm mừng vô lượng
Ðều
đem các thứ đồ cúng dường
Dâng
lên đấng thậm thâm công đức .
Lại
có thiên nũ đồng vạn ức
Thân
tâm vui mừng kể không xiết
Hòa
tấu nhạc âm vô lượng thứ
Cúng
dường nhơn thiên đại đạo sư.
Bấy
giờ nhạc âm đồng hòa tấu
Trăm
ngàn vạn ức vô lượng thứ
Ðều
do Như Lai oai thần lực
Diễn
xuất diệu âm mà tán thán :
Tịch
tịnh, điều nhu, không nhơ hại
Tùy
bực đã nhập khéo tu tập
Tâm
như hư không đến mười phương
Nói
rộng Phật đạo độ quần sanh
Thiên
thượng nhơn gian tất cả chổ
Ðều
hiện vô đẳng diệu trang nghiêm
Do
Phật công đức mà sanh ra
Khiến
người xem thấy ưa phật trí.
Chẳng
rời một cõi đến chúng sanh
Như
trăng hiện khắp soi thế gian
Âm
thanh tâm niệm đều diệt cả
Dường
như hang núi dội tiếng vang.
Nếu
có chúng sanh tâm hạ liệt
Vì
họ diễn nói hạnh thanh văn,
Nếu
tâm minh lợi thích độc giác,
Thời
vì họ giảng đạo trung thừa
Nếu
có từ bi thích độ sanh
Vì
họ giảng dạy Bồ Tát hạnh ,
Nếu
có tối thắng tâm trí huệ
Thời
dạy Như Lai pháp vô thượng .
Ví
như thuật gia làm các sự
Nhiều
loại hình tướng đều chẳng thiệt
Bồ
Tát trí huyễn cũng như vậy
Dầu
hiện tất cả rời hửu vô
Âm
thanh ngàn thứ vang như vậy
Ca
ngợi Phật rồi đứng lặng yên.
Giải
thoát nguyệt lại vì chúng thỉnh
Xin
nói công hạnh đệ cửu địa.
Kim
cang tạng Bồ Tát bảo giải thoát nguyệt Bồ Tát rằng : thưa
Phật tử ! đại bồ tát dùng vô lượng trí như vậy tư duy
quán sát muốn cầu tịch diệt giải thoát hơn , liền tu tập
Như Lai huệ : nhập các môn đà la ni tam muội Như Lai bí mật
pháp quán sát bất tư nghì đại trí tánh thanh tịnh .
Có
đủ thần thông quảng đại vào thế giới sai biệt,tu tập
thập lực, vô uý, bất cộng. Theo chư Phật chuyển pháp luân.
Chẳng bỏ đại bi bổn nuyện lực. Ðược nhập Bồ Tát đệ
cửu thiện huệ địa.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ bực thiện huệ địa này, đúng như
thiệt mà biệt các pháp hành thiện, bất thiện, vô ký, hửu
lậu, vô lậu, thế gian, xuất thế, tư nghì, bất tư nghì,
định, bất định, thanh văn, độc giác Bồ Tát, Như Lai và
pháp hành hữu vi, vô vi.
Bồ
Tát này dùng trí huệ như vậy, đúng thiệt mà biết những
rừng rậm của chúng sanh : tâm, phiền não, nghiệp, căn, giải,
tánh, dục lạc, tùy miên, thọ sanh, tập khí tương tục và
rừng rậm tam tụ sai biệt.
Bồ
Tát này đúng thiệt mà biết tâm của chúng sanh có các thứ
hình tướng. Như những tướng : tạp khởi, tốc chuyển, hoại,
bất hoại, vô minh chất, vô biên tế, thanh tịnh, cấu, vô
cấu, phược, bất phược, huyễn sở tác, theo các loài mà
đến thọ sanh, trăm ngàn muôn ức vô lượng tướng của tâm
chúng sanh như vậy đều biết đúng thiệt.
Lại
biết các thứ tướng của phiền não.Như những tướng lâu
xa hiện hành, vô biên dẫn khởi, sanh chung chẳng bỏ, núp
và khởi một nghĩa, cùng tâm tưong ưng, chẳng cùng tâm tương
ưng, tùy loài thọ sanh mà trụ, ba cõisai khác, ái kiến si
mạn họa hại như mũi tên cấm sâu, ba nghiệp nhơn duyênchẳng
tuyệt. Lược nói nhẫn đến tám muôn bốn ngàn tướng phiền
não đều biết đúng thiệt.
Lại
biết những tướng của ba nghiệp, như những tướng : thiện,
bất thiện, vô ký, có biểu thị, không có biểu thị, cũng
tâm đồng sanh chẳng rời, nhơn tự tánh sát na hoại mà thứ
đệ nhóm quả chẳng mất, có báo, không báo, thọ các đen
tối, như ruộng vô lượng, phàm thánh sai khác hiện, thọ,
sanh thọ hậu thọ, thừa phi thừa, bất định. Lược nói
nhẫn đến tám muôn bốn ngàn tướng của nghiệp đều biết
đúng thiệt.
Lại
biết tướng hạ, trung, thượng của các căn tánh, tướng
tiên tế, hậu tế, sai biệt, vô sai biệt, tướng phiền não
câu sanh chẳng rời nhau, tướng thừa phi thừa, định bất
định, tướng thuần thục điều nhu, tướng tùy căn nhẹ
đến hoại, tướng thối bất sai biệt, tướng xa rời, cùng
sanh chẳng đồng. Lược nói đến tám muôn bốn ngàn tướng
đều biết đúng thiệt.
Lại
biết những tướng thượng, trung, hạ của trí giải, thượng,
trung, hạ của các tánh, thượng, trung , hạ của lạc dục,
đều lược nói nhẫn đến tám muôn bốn ngàn.
Lại
biết các tướng của tùy miên : tướng cùng thâm tâm đồng
sanh, tướng cùng tâm đồng sanh, tướng tâm tương ưng bất
tương ưng sai biệt, tướng lâu xa hiện hành, tướng vô thủy
chẳng trừ, tướng chống trái với tất cả thiền định,
giải thoát, tam muội, tam ma bát đề, thần thông, tướng ba
cõi thọ sanh hệ phược, tướng khiến vô biên tâm tương
tục hiện khởi, tướng mở cửa các xứ, tướng cứng chắc
khó trị, tướng địa xứ thành tựu bất thành tựu, tướng
chỉ do thánh đạo mới nhổ được.
Lại
biết các loại tướng thọ sanh. Tướng theo nghiệp thọ sanh,
tướng sáu loài sai khác, tướng có sắc không sắc sai khác,
tướng có tưởng không tưởng sai khác, nghiệp tướng làm
ruộng, nước ái thấm nhuần, vô minh che rợp, thức làm chủng
tử sanh mầm hậu hữu, tướng danh sắc sanh chung chẳng rời
nhau, tướng si ái mong cầu các thân, tướng muốn thọ muốn
sanh vô thủy tham chấp, tướng tham cầu vọng cho rằng thoát
ba cõi.
Lại
biết các tướng của tập khí. Những là tướng hành bất
hành sai khác, tướng tùy chúng sanh hành huân tập, tướng
tùy nghiệp phiền não huân tập, tướng thiện, bất thiện,
vô ký huân tập, tướng tùy nhập hậu hữu huân tập, tướng
thứ đệ huân tập, tướng chẳng dứt phiền não lâu xa chẳng
bỏ huân tập, tướng thiệt phi thiệt huân tập, tướng thấy
nghe gần gũi thanh văn, độc giác Bồ Tát Như Lai huân tập
.
Lại
biết tướng chúng sanh chánh định, tà định, bất định.
Những là tướng chánh kiến, chánh định, tà kiến, tà định,
nhị câu bất định, tướng ngũ nghịch tà định, ngũ căn
chánh định, nhị câu bất định, tướng bất tà tà định,
chánh tánh chánh định, nhị câu ly bất định, tướng sâu
chấp tà pháp tà định, tập hành thánh đạo chánh định,
nhị câu xả bất định.
Chư
Phật tử ! Bồ tát tùy thuận trí huệ như vậy gọi là trụ
thiện huệ địa.
Ðã
trụ bực này, biết rõ những hành sai biệt của chúng sanh
mà giáo hoá điều phục cho được giải thoát.
Chư
Phật tử ! Bồ tát này có thể khéo diển thuyết pháp thanh
văn thừa, pháp độc giác thừa, pháp Bồ Tát thừa, pháp Như
Lai địa.
Tất
cả công hạnh lấy trí huệ làm trước, tất cả chổ đi
trí đều đi theo, nên có thể tùy căn tánh dục giải của
chúng sanh, sở hành sai khác, các loài sai khác, cùng tùy thọ
sanh phiền não miên phược các nghiệp tập khí mà thuyết
pháp cho thọ sanh tín giải thêm lớn trí huệ, đều ở nơi
thừa của mình mà được giải thoát.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ bực thiện huệ địa này làm đại
pháp sư, đủ hạnh pháp sư, khéo hay giữ gìn pháp tạng của
Như Lai, dùng vô lượng trí thiện xảo khởi tứ vô ngại
biện. Dùng ngôn từ Bồ Tát mà thuyết pháp.
Bồ
Tát này thường tùy tứ vô ngại trí mà chuyển không tạm
bỏ lìa.
Những
gì là bốn ? chính là pháp vô ngại trí, nghĩa vô ngại trí
, từ vô ngại trí, lạc thuyết vô ngại trí.
Bồ
Tát này đúng pháp vô ngại trí biết tự tướng của các
pháp. Dùng nghĩa vô ngại trí biết tướng sai biệt của các
pháp. Dùng từ vô ngại trí nói không sai lầm. Dùng lạc thuyết
vô ngại trí thuyết pháp vô đoạn vô tận .
Lại
dùng pháp vô ngại trí biết tự tánh của các pháp. nghỉa
vô ngại trí biết sanh diệt của các pháp. từ vô ngại trí
thuyết an lập tất cả pháp chẳng dứt. Lạc thuyết vô ngại
trí tùy chổ an lập chẳng hoại thuyết pháp vô biên.
Lại
dùng pháp vô ngại trí biết pháp hiện tại sai biệt. Nghĩa
vô ngại trí biết pháp quá khứ, vị lai sai biệt. Từ vô
ngại trí nơi các quá khứ, hiện tại, vị lai nói không sai
lầm. Lạc thuyết vô ngại trí nơi vô biên pháp trong mỗi
đời đều nói rõ ràng.
Lại
dùng pháp vô ngại trí biết pháp sai biệt. Nghĩa vô ngại
trí biết nghĩa sai biệt, từ vô ngại trí tùy ngôn âm của
mọi loài mà nói. Lạc thuyết vô ngại trí tùy tâm ưa thíchcủa
họ mà nói.
Lại
pháp vô ngại trí dùng pháp trí biết sai biệtb chẳng khác.
Nghĩa vô ngại trí biết sai biệt như thiệt. Từ vô ngại
trí dùng thế trí sai biệt mà thuyết pháp. lạc thuyết vô
ngại trí dùng đệ nhứt nghĩa trí thiện xảo thuyết pháp.
Lại
pháp vô ngại trí biết các pháp nhứt tướng chẳng hoại.
Nghĩa vô ngại trí biết uẩn, xứ, giới, đế, duyên khởi
thiện xảo. Từ vô ngại trí dùng tất cả âm thanh, văn tự
mỹ diệu mà thế gian để hiểu đế thuyết pháp. lạc thuyết
vô ngại trí dùng vô biên pháp minh tăng thắng đế thuyết
pháp. lại pháp vô ngại trí biết nhứt thừa bình đẳng tánh.
Nghĩa vô ngại trí biết các thừa sai biệt tánh. Từ vô ngại
trí nói tất cả thừa vô sai biệt. Lạc thuyết vô ngại trí
nói mỗi mỗi thừa vô biên pháp.
Lại
pháp vô ngại trí biết tùy chứng tất cả hạnh Bồ Tát trí
hành, pháp hành. Nghĩa vô ngại trí biết thập địa phần
vị nghĩa sai khác. Từ vô ngại trí thuyết địa đạo tướng
vô sai biệt. Lạc thuyết vô ngại trí thuyết mỗi mỗi địa
có vô biên hành tướng.
Lại
pháp vô ngại trí biết tất cả Như Lai một niệm thành chánh
giác. Nghĩa vô ngại trí biết các thời gian, các xứ sở đều
sai khác. Từ vô ngại trí thành chánh giác sai biệt. Lạc thuyết
vô ngại nơi mỗi câu pháp vô lượng kiếp nói chẳng hết.
Lạc
pháp vô ngại trí biết tất cả Như Lai những ngữ ngôn, trí
lực, vô úy, bất cộng pháp, đại từ, đại bi, hiện tại,
phương tiện, chuyển pháp luân, Nhứt thiết trí, , tùy chứng
trí. Nghĩa vô ngại trí bíet Như Lai tùy tám vạn bốn ngàn
tâm hành căn giải âm thanh sai biệt của chúng sanh. Từ vô
ngại trí tùy tất cả chúng sanh hạnh dùng âm thanh sai biệt
của Như Lai để thuyết pháp. lạc thuyết vô ngại trí tùy
tín giải của chúng sanh dùng trí thanh tịnh hạnh viên mãn
của Như Lai để thuyết pháp.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ đệ cửu địa được trí vô ngại
thiện xảo như vậy, được Phật pháp tạng làmđại pháp
sư, được nghĩa đà la ni, pháp đà la ni, trí đà la ni, quang
chiếu đà la ni, thiện huệ đà la ni,chúng tài đà la ni, oai
đức đà la ni, vô ngại môn đà la ni, vô biên tế đà la ni,
chủng chủng nghĩa đà la ni, trăm vạn a tăng kỳ môn đà la
ni, như vậy đều được viên mãn, dùng trăm vạn vô số môn
thiện xảo âm thanh biện tài mà thuyết pháp.
Bồ
Tát này được trăm vạn vô số môn đà la ni như vậy rồi,
nơi chổ vô lượng Ðức Phật, trước mỗi Ðức Phật, đều
dùng trăm vạn vô số môn đà la ni như vậy để nghe chánh
pháp, nghe rồi chẳng quên, dùng vô lượng môn sai biệt diễn
thuyết cho đại chúng khác.
Bồ
Tát này mới thấy Phật liền cúi đầu đảnh lễ. Ở chổ
Phật liền được vô lượng pháp môn.
Pháp
môn đã được đây, hàng văn trí đại thanh văn trong trăm
ngàn kiếp chẳng lãnh thọ được.
Bồ
Tát này được đà la ni như vậy, vô ngại trí như vậy, ngồi
trên pháp tòa mà thuyết pháp.
Chúng
sanh khắp trong đại thiên thế giới, đều tùy tâm sở thích
sai khác của họ mà thuyết pháp :
Chỉ
trừ Chư Phật và chư Bồ Tát đã thọ chức, các chúng hội
khác không thể sánh kịp oai đức quang minh với Bồ Tát này.
Bồ
Tát này ngồi trên pháp toà, muốn dùng một âm thanh khiến
các đại chúng đều được hiểu rõ thời kiền được hiểu
rõ.
Hoặc
có lúc muốn dùng các thứ âm thanh làm cho cá đại chúng đều
được khai ngộ.
Hoặc
có lúc tâm muốn phóng đại quang minh diễn thuyết pháp môn.
Hoặc
có lúc tâm muốn ở trên thân mình, mỗi chân lông đều diễn
pháp âm.
Hoặc
có lúc tâm muốn nhẫn đến đại thiên thế giới có bao nhiêu
vật hữu hình, vô hình đều diễn ra ngôn âm diệu pháp.
Hoặc
có lúc tâm phát một ngôn âm khắp cả pháp giới đều hiểu
rõ.
Hoặc
có lúc tâm muốn tất cả ngôn âm đều làm pháp âm thường
trụ bất diệt.
Hoặc
có lúc tâm muốn tất cả thế giới những ống tiêu, sáo,
chuông trống tất cả tiếng nhạc và ca ngâm đều diễn pháp
âm.
Hoặc
có lúc tâm muốn trong một chử, tất cả pháp cú, ngôn âm
sai biệt thảy đều đầy đủ .
Hoặc
có lúc tâm muốn làm cho bất khả thuyết vô lượng thế giới,
trong tứ đại địa, thủy, hỏa, phong, có bao nhiêu vi trần
trong mỗi vi trần thảy đều diễn xuất bất khả thuyết
pháp môn.
Tất
cả đều muốn như vậy đều tùy tâm hiển hiện thành màn
cả.
Chư
Phật tử ! giả sử đại thiên thế giới, tất cả chúng
sanh đều đến trước Bồ Tát này, mỗi mỗi chúng sanh đều
dùng vô lượng ngôn âm khác nhau để vấn đề nạn tất cả
. vấn nạn đều chẳng đồng nhau. Trong nguyện tất cả chúng
sanh khoảng một niệm. Bồ Tát đều lành thọ tất cả vẫn
dùng một âm thanh mà giải thích khắp tất cả, khiến họ
đều vui thích, như vậy nhẫn đến tất cả chúng sanh trong
bất khả thuyết thế giới, trong bất khả thuyết thế giới.
Bồ Tát đều không có thể tuỳ tâm sở thích, căn, giải
của họ mà thuyết pháp. thừa thần lực của Phật rộng
làm Phật sự, vì khắp tất cả mà làm chổ nương tựa.
Chư
Phật tử ! Bồ tát này lại phát tinh tấn thành tựu trí minh,
giả sử nơi một chân lông có bất khả thuyết thế giới
vi trần số Chư Phật chúng hội, mỗi chúng hội có bất khả
thuyết thế giới vi trần số chúng sanh, mỗi chúng sanh có
bất khả thuyết thế giới vi trần số tánh dục. Chư Phật
đó tuỳ theo tánh dục của chúng sanh mà đều ban cho pháp
môn.
Như
nơi một chân lông, tất cả chổ khắp phá[p giới đều như
vậy cả. Vô lượng pháp môn của Chư Phật đã nói như vậy,
trong khoảng một niệm, Bồ Tát đều lãnh thọ được cả,
không hề quên mất.
Chư
Phật tử ! Bồ tát trụ bực đệ cứu địa này ngày đêm
tinh tấn , trọn không xen niệm gì khác, chỉ nhập Phật cảnh
giới thân cận Như Lai, nhập chư Bồ Tát thậm thâm giải
thoát, thường ở chánh định, thường thấy Chư Phật chưa
từng bỏ lìa, trong mỗi mỗi kiếp thấy vô lượng Phật,
vô lượng trăm ngàn Phật, nhẫn đến vô lượng trăm ngàn
ức na do tha Phật, đều kính trọng cúng dường, hỏi pháp.
được thuyết pháp đà la ni bao nhiêu thiện căn đã có càng
thêm sáng sạch.
Ví
như chơn kim, thợ giỏi khéo dùng làm bửu quang đế chuyển
luân thánh vương đội, tất cả đồ trang nghiêm của thần
dân và các tiểu quốc vương không sánh kịp được.
Thiện
căn của bực Bồ Tát đệ cửu địa cũng như vậy.những
thiện căn của thanh văn, độc giác và các Bồ Tát bực dưới
không thể bằng được.
Chư
Phật tử ! ví như đại phạm thiên vương chủ của nhị thiên
thế giới, thân phóng quang minh có thể chiếu thấu chổ tối,
chổ xa của tất cả nhị thiên thế giới.những thiện căn
của Bồ Tát này cũng như vậy. Có thể phóng quang minh, chiếu
tâm chúng sanh trừ sạch phiền não tăm tối.
Trong
mười môn ba la mật, với Bồ Tát này, lực ba la mật là hơn
cả các môn kia thời tùy sức tùy phần. Chư Phật tử ! đây
là lược nói đại Bồ Tát đệ cửu thiện huệ địa. Nếu
nói rộng thời vô lượng kiếp nói cũng không hết.
Chư
Phật tử ! Bồ Tát trụ bực đệ cửu địa này thường làm
đại phạm thiên vương chủ nhị thiên thế giới. Thống trị
giỏi, tự tại làm lợi ích. Hay vì hàng thanh văn, độc giác
và chư Bồ Tát mà giảng giải hạnh ba la mật. Hay tùy tâm
của chúng sanh. Không bị khuất phục vì vấn nạn.
Những
công hạnh bố thí, ái ngữ, lợi hành, đồng sự đều chẳng
rời niệm Phật, nhẫn đến chẳng rời niệm Nhứt thiết
chủng trí.
Bồ
Tát này lại nghĩ rằng : ở trong tất cả chúng sanh, tôi sẽ
là thượng thủ, là thắng, nhẫn đến là bực y chỉ nhứt
thiết chủng trí.
Bồ
Tát này nếu phát tinh tấn trong khoảng một niệm được trăm
vạn vô số quốc độ vi trần số tam muội nhẫn đến thị
hiện trăm vạn vô số quốc độ vi trần số Bồ Tát làm
quyến thuộc.
Nếu
dùng nguyện lực thù thắng tự tại thị hiện thời hơn số
này. nhẫn đến trăm ngàn ức na do tha kiếp chẳng thể đếm
biết được .
Kim
Cang Tạng Bồ Tát muốn tuyên lại nghĩa này mà nói kệ rằng
:
Vô
lượng trí lực khéo quan sát.
Tối
thượng vi diệu đời khó biết
Vào
khắp chỗ bí mật của Phật
Lợi
ích chúng sanh vào Cửu Ðịa.
Tổng
trì tam muội đều tự tại
Ðược
đại thần thông vào các cõi
Lực,
trí, vô úy, bất cộng pháp
Nguyện,
lực, bi tâm vào Cửu Ðịa.
Trụ
nơi bực này trì pháp tạng
Rõ
thiện, bất thiện, và vô ký
Hữu
lậu, vô lậu, thế, xuất thế
Tư,
bất tư nghì đều khéo biết.
Nếu
pháp quyết định chẳng quyết định
Tam
thừa tu tập đều quán sát
Hữu
vi, vô vi hạnh sai biệt
Biết
rõ như vậy nhập thế gian.
Nếu
muốn biết rõ tâm chúng sanh
Thời
hay dùng trí biết như thiệt,
Các
thứ chuyển tốc, hoại, chẳng hoại,
Những
tướng vô chất, vô biên thảy,
Phiền
não vô biên thường sanh chung
Phục,
khởi một nghĩa nối các loại.
Nghiệp
táng chủng loại đều riêng khác
Nhơn
hoại quả nhóm đều biết được
Căn
tánh các loại hạ trung thượng
Tiên
tế hậu tế khác vô lượng.
Giải,
tánh, lạc dục cũng như vậy
Tám
vạn bốn ngàn đều biết cả,
Chúng
sanh hoặc kiến luôn tùy chuyển
Rừng
rậm vô thỉ chưa cắt trừ
Với
chí vhung cùng tâm đều sanh
Thường
ràng rịt nhau chẳng đoạn tuyệt.
Chẳng
phải vật thiệt, chỉ vọng tưởng
Chẳng
rời khỏi tâm không xứ sở
Thiền
định cảnh trừ nhưng thối chuyển
Kim
cang đạo diệt mới rốt ráo.
Sáu
loài thọ sanh đều sai khác
Ruộng
nghiệp, ái nhuận, vô minh che
Thức
làm chủng tử, mầm danh sắc
Ba
cõi vô thỉ luôn tiếp nối.
Hoặc,
nghiệp, tâm tập sanh các loại
Nếu
lìa hoặc nghiệp chẳng còn sanh
Chúng
sanh ở trong hoặc, nghiệp, tâm
Hoặc
chìm kiến chấp, hoặc thành đạo.
Bực
Bồ Tát này khéo quán sát
Tùy
tâm sở thích và căn giải
Ðều
dùng vô ngại diệu biện tài
Theo
chỗ đáng độ mà thuyết pháp.
Ngồi
trên pháp tọa như sư tử,
Cũng
như ngưu vương, bửu sơn vương,
Lại
như Long Vương bủa mây dầy
Tuôn
mưa cam lộ đầy biển lớn.
Khéo
biết pháp tánh và áo nghĩa
Tùy
thuận ngôn từ hay biện thuyết
Vô
số trăm vạn đà la ni
Dường
như biển lớn chứa nước mưa
Tổng
trì tam muội đều thanh tịnh
Trong
khoảng một niệm thấy nhiều Phật
Nơi
mỗi mỗi Phật đều nghe pháp
Lại
dùng diệu âm để diễn thuyết.
Nếu
muốn khắp Ðại Thiên thế giới
Giáo
hóa tất cả các quần sanh
Như
mây bủa khắp mọi nơi chỗ
Tùy
theo căn dục đều khiến mừng,
Ðầu
lông Phật chúng đông vô số
Chúng
sanh sở thích cũng vô cực
Ðều
xứng tâm họ cho pháp môn
Tất
cả pháp giới đều như vậy.
Bồ
Tát siêng thêm sức tinh tấn
Lại
được công đức càng thêm hơn
Văn
trì vô lượng các pháp môn
Như
đất hay gìn tất cả giống.
Mười
phương vô lượng các chúng sanh
Ðều
đến thân cận ngồi trong hội
Một
niệm tùy tâm đều vấn nạn
Một
lời đối khắp đều thỏa mãn.
Trụ
ở bực này làm Pháp Vương
Tùy
cơ dạy bảo không nhàm mỏi
Ngày
đêm thấy Phật chưa từng bỏ
Nhập
thâm tịch diệt trí giải thoát.
Cúng
Phật thiện căn càng thêm sáng
Như
mão diệu bửu trên đầu vua
Nhờ
đây chúng sanh dứt phiền não
Như
quang chiếu khắp của Phạm Vương.
Bực
này thường hiện Ðại Phạm Vương.
Ðem
pháp tam thừa độ chúng sanh
Thiện
nghiệp tu hành khắp lợi ích
Nhẫn
đến sẽ thành nhứt thiết trí.
Một
niệm đã nhập các tam muội.
Vô
số thế giới vi trần số
Thấy
Phật thuyết pháp, số cũng vậy
Nguyện
lực thị hiện lại hơn đây.
Ðây
là đệ cửu Thiện Huệ Ðịa
Chỗ
tu hành của đại Bồ Tát
Thậm
thâm vi diệu khó thấy được
Tôi
vì Phật tử đã tuyên thuyết.
