Lúc
bây giờ, do thần-lực của đức phật, thập phương tất
cả thế-giới, trong mỗi Diêm-Phù-Ðề đều thấy đức Phật
ngự dưới cây bồ-đề, đều có Bồ-Tát thừa oai-lực của
Phật mà thuyết pháp, không ai chẳng cho rằng đức Phật luôn
ở trước mình.
Ðức
Thế-Tôn lại dùng thần-lực chăng rời các chỗ: cây bồ-đề,
đảnh Tu-Di-Sơn, Dạ-Ma thiên-cung, mà qua đến Ðâu-Suất-Ðà
thiên nơi điện Diệu-Bửu-Trang-Nghiêm.
Ðâu-Suất
Thiên-Vương vọng thấy đức Phật đến, liền dọn tòa Ma-Ni-Tạng
Sư-Tử tại giữa điện. Tòa ấy do những diệu-bửu cõi trời
họp thành, từ những thiện-căn công-đức mà có, không ai
quan-sát trọn hết được sự tốt đẹp của nó. Có trăm
vạn ức từng cấp vòng quanh tòa. Có trăm vạn ức lưới
vàng, lưới ma-ni, lưới báu, trăm vạn ức trướng hoa, trướng
báu, trướng tràng-hoa, trướng hương giăng che phía trên tòa.
Tràng-hoa thòng xuống, hơi thơm lan khắp nơi. Có trăm vạn
ức lọng hoa, lọng tràng-hoa, lọng báu, do chư thiên cầm bày
hàng bốn phía. Trăm vạn ức bửu-y trải trên tòa. Trăm vạn
ức lâu các chói sáng trang-nghiêm. Trăm vạn ức lưới chuỗi
ngọc báu rủ bốn phía. Có trăm vạn ức màn linh báu, những
linh ấy hơi động vang ra tiếng hòa nhã. Cửa sổ bằng trăm
vạn ức báu kiên-cố ma-ni. Cửa chính bằng trăm vạn ức
báu thanh-tịnh diệu tạng. Rưới trăm vạn ức mây thiên hoa,
mây thiên-hương, mây thiên-y, mây thiên- bửu, mây thiên cái,
mây thiên-trang-nghiêm-cụ, mây thiên-bửu-man, mây thiên anh-lạc.
Trăm vạn ức bửu-thọ che mát xung quanh. Trăm vạn ức thiên-nhạc
đồng hòa tấu ra tiếng vi-diệu diệt các phiền não, tán
thán sự cúng-dường, sự thờ phụng, sự tu hành, cũng tán
thán phật quả, thiệt-lý, phật bổn-hạnh, cũng tán than sự
cúng-dường chư Phật thời quá-khứ, ca ngợi chư Phật tối
thắng vô-úy, ca ngợi công-đức vô-tận của Bồ-Tát, ca ngợi
hạnh tương-ưng của tất cả bực Bồ-Tát, ca ngợi công-đức
bất tuyệt của Phật, ca ngợi công-hạnh thấy Phật, ca ngợi
lý tương ưng với vô-ngại. Tiếng thiên-nhạc vang khắp tất
cả phật-sát.
Có
trăm vạn ức sơ-phát-tâm Bồ-Tát vừa thấy bửu-tòa nầy
lại càng thêm lớn tâm nhứt-thiết-trí. Trăm vạn ức Trị-Ðịa
Bồ-Tát tâm-tịnh hoan hỷ. Trăm vạn ức Tu-Hành Bồ-Tát ngộ-giải
thanh-tịnh. Trăm vạn ức Sanh-Quý Bồ-Tát trụ thắng-chí-lạc.
Trăm vạn ức Phương-Tiện-Cụ-Túc Bồ-Tát khởi đại-thừa-hạnh.
Trăm vạn ức Chánh-Tâm-Trụ Bồ-Tát siêng tu tất cả đạo
Bồ-Tát. Trăm vạn ức Bất-Thối Bồ-Tát tịnh tu tất cả
Bồ-Tát-địa. Trăm vạn ức Ðồng-Chơn Bồ-Tát được quang-minh
tam-muội của tất cả Bồ-Tát. Trăm vạn ức Pháp-Vương-Tử
Bồ-Tát nhập bất-tư nghì chư Phật cảnh-giới. Trăm vạn
ức Quán-Ðảng Bồ-Tát hay hiện thập lực của vô-lượng
Như-Lai. Trăm ức Bồ-Tát được tri-giải thanh-tịnh. Trăm
vạn ức Bồ-Tát sanh long ưa thích. Trăm vạn ức Bồ-Tát thâm
tín chẳng hư hoại. Trăm vạn ức Bồ-Tát thế-lực rộng
lớn. Trăm vạn ức Bồ-Tát thêm lớn danh tiếng. Trăm vạn
ức Bồ-Tát diễn thuyết pháp nghĩa khiến trí quyết-định.
Trăm vạn ức Bồ-Tát chánh-niệm chẳng loạn. Trăm vạn ức
Bồ-Tát sanh trí quyết định. Trăm vạn ức Bồ-Tát được
sức văn trì, trì tất cả phật-pháp. Trăm vạn ức Bồ-Tát
xuất-sanh vô-lượng tri-giải rộng lớn. Trăm vạn ức Bồ-Tát
an trụ tín-căn. Trăm vạn ức Bồ-Tát được đàn ba-la-mật
có thể thí tất cả. Trăm vạn ức Bồ-Tát được thi-ba-la-mật,
trì toàn vẹn các giới-hạnh. Trăm vạn ức Bồ-Tát được
nhẫn ba-la-mật tâm chẳng vọng động, trọn nhẫn thọ được
tất cả phật-pháp. Trăm vạn ức Bồ-Tát được tinh-tấn
ba-la-mật, có thể thật hành vô-lượng xuất-ly tinh-tấn.
Trăm vạn ức Bồ-Tát được thiền ba-la-mật, đủ vô-lượng
thiền-định quang-minh. Trăm vạn ức Bồ-Tát được bác-nhã
ba-la mật, trí-huệ quang minh có thể soi sáng khắp nơi. Trăm
vạn ức Bồ-Tát thành-tựu đại-nguyện trọn đều thanh-tịnh.
Trăm vạn ức Bồ-Tát được đèn trí-huệ soi sáng pháp môn.
Trăm vạn ức Bồ-Tát được pháp-quang của thập phương chư
Phật chiếu đến. Trăm vạn ức Bồ-Tát diễn pháp ly-si cùng
khắp mười phương. Trăm vạn ức Bồ-Tát vào khắp tất cả
quốc-độ chư Phật. Trăm vạn ức Bồ-Tát pháp-thân đến
tất cả phật-độ. Trăm vạn ức Bồ-Tát được Phật âm-thinh
hay rộng khai ngộ chúng-sanh. Trăm vạn ức Bồ-Tát được
phương-tiện xuất-sanh nhứt-thiết-trí. Trăm vạn ức Bồ-Tát
được thành-tựu tất cả pháp-môn. Trăm vạn ức Bồ-Tát
thành-tựu pháp-trí như bửu-tràng có thể hiển-thị tất
cả phật-pháp. Trăm vạn ức Bồ-Tát có thể trọn thị-hiện
cảnh-giới Như-Lai. Trăm vạn ức Thiên-Vương cung kính lễ
bái. Trăm vạn ức Long-Vương nhìn ngắm không nhàm. Trăm vạn
ức Dạ-Xoa-Vương chấp tay trên đầu. Trăm vạn ức Càn-Thác-Bà
Vương khởi lòng tịnh-tín. Trăm vạn ức A-Tu-La Vương dứt
lòng kiêu-mạn. Trăm vạn ức Ca-Lâu-La Vương miệng ngậm dải
lụa màu. Trăm vạn ức Khẩn-Na-La Vương vui mừng hớn hở.
Trăm vạn ức Ma-Hầu-La-Già-Vương hoan-hỷ chiêm-ngưỡng. Trăm
vạn ức thế-chúa cúi đầu đảnh lễ. Trăm vạn ức Ðao-lợi
Thiên-Vương chiêm-ngưỡng chẳng nháy mắt. Trăm vạn ức Da-Ma
Thiên-Vương hoan-hỷ ca ngợi. Trăm vạn ức Ðâu-Suất Thiên-Vương
mọp thân làm lễ. Trăm vạn ức Hóa-Lạc Thiên-Vương cung
kính đảnh lễ. Trăm vạn ức Tha-Hóa Thiên-Vương chấp tay
cung-kính. Trăm vạn ức Phạm-Vương nhứt tâm quan-sát. Trăm
vạn ức Ðại-Tự-Tại Thiên-Vương cung kính cúng-dường.
Trăm vạn ức Bồ-Tát lên tiếng tán thán. Trăm vạn ức thiên-nữ
chuyên tâm cúng-dường. Trăm vạn ức Ðồng-Nguyện-Thiên hớn
hở vui mừng. Trăm vạn ức Ðồng-Trụ-Thiên ca ngợi. Trăm
vạn ức Phạm-Thân-Thiên trải thân kính lễ. Trăm vạn ức
Phạm-Phụ-Thiên chấp tay trên đầu. Trăm vạn ức Phạm-Chúng-Thiên
hầu hạ xung quanh. Trăm vạn ức Ðại-Phạm-Thiên ca ngợi
vô-lượng công-đức. Trăm vạn ức Quang-Thiên năm vóc gieo
xuống đất. Trăm vạn ức Thiểu-Quang-Thiên ca ngợi khó gặp
Phật xuất-thế. Trăm vạn ức Vô-Lượng-Quang-Thiên vọng
lễ Phật. Trăm vạn ức Quang-Âm Thiên tán thán rất khó được
thấy Phật. Trăm vạn ức Tịnh-Thiên cùng cung-điện đồng
đến đây. Trăm vạn ức Thiểu-Tịnh-Thiên dùng tâm thanh-tịnh
cúi đầu làm lễ. Trăm vạn ức Vô-Lượng-Tịnh Thiên nguyện
muốn thấy Phật. Trăm vạn ức Biến-Tịnh-Thiên thân-cận
tôn-trọng cúng-dường. Trăm vạn ức Quảng-Thiên nhớ căn
lành đời trước. Trăm vạn ức Thiểu-Quang-Thiên sanh quan-niệm
hi-hữu đôí với Như-Lai. Trăm vạn ức Vô-Lượng-Quảng Thiên
quyết định tôn trọng sanh các nghiệp lành. Trăm vạn ức
Quảng-Quả-Thiên cúi mình cung kính. Trăm vạn ức Vô-Phiền-Thiên
tín-căn kiên-cố kính lễ. Trăm vạn ức Vô-Nhiệt-Thiên chấp
tay niệm Phật không lòng mỏi nhàm. Trăm vạn ức Thiện-Kiến
Thiên đảnh lễ. Trăm vạn ức Thiện-Hiện Thiên mãi nhớ
cúng-dường Phật. Trăm vạn ức Sắc-Cứu-Cánh Thiên kính
lễ. Trăm vạn ức chư Thiên đều rất hoan-hỷ lên tiếng
tán thán. Trăm vạn ức chư Thiên đều khéo tư-duy để trang-nghiêm.
Trăm vạn ức Bồ-Tát Thiên hộ-trì phật-tòa không ngớt trang-nghiêm.
Trăm vạn ức hoa-Thủ Bồ-Tát rải tất cả thứ hoa. Trăm
vạn ức Hương-Thủ Bồ-Tát rải tất cả thứ hương. Trăm
vạn ức Man-Thủ Bồ-Tát rải tất cả tràng-hoa. Trăm vạn
ức Y-Thủ Bồ-Tát rải tất cả thứ y-phục. Trăm vạn ức
Cái-Thủ Bồ-Tát rải tất cả thứ lọng. Trăm vạn ức Tràng-Thủ
Bồ-Tát rải tất cả thứ tràng. Trăm vạn ức Phan-Thủ Bồ-Tát
rải tất cả thứ phan. Trăm vạn ức Bửu-Thủ Bồ-Tát rải
tất cả thứ bửu. Trăm vạn ức Trang-Nghiêm-Thủ Bồ-Tát
rải tất cả đồ trang-nghiêm. Trăm vạn ức Thiên-Tử đến
dưới bửu-tòa. Trăm vạn ức Thiên-Tử cùng cung-điện đồng
đến đây với tâm tịnh-tín. Trăm vạn ức Sanh-Quý Thiên-Tử
dùng thân gìn bửu-tòa. Trăm vạn ức Quán-Ðảnh Thiên-Tử
cả thân gìn bửu-tòa. Trăm vạn ức Tu-Duy Bồ-Tát cung-kính
tư-duy. Trăm vạn ức Sanh-Quý Bồ-Tát phát tâm thanh-tịnh.
Trăm vạn ức Bồ-Tát sáu căn vui đẹp. Trăm vạn ức Bồ-Tát
thâm-tâm thanh-tịnh. Trăm vạn ức Bồ-Tát tín-giải thanh-tịnh.
Trăm vạn ức Bồ-Tát ba nghiệp thanh-tịnh. Trăm vạn ức Bồ-Tát
thọ sanh tự-tại. Trăm vạn ức Bồ-Tát pháp-quang chiếu sáng.
Trăm vạn ức Bồ-Tát thành-tựu các bực. Trăm vạn ức Bồ-Tát
khéo giáo-hóa tất cả chúng-sanh. Trăm vạn ức thiện-căn
sanh ra. Trăm vạn ức Phật hộ-trì. Trăm vạn ức phứơc-đức
viên mãn. Trăm vạn ức đại-nguyện nghiêm-khiết. Trăm vạn
ức hạnh lành sanh khởi. Trăm vạn ức tâm thù-thắng làm
thanh-tịnh. Trăm vạn ức pháp lành làm kiên-cố. Trăm vạn
ức thần-lực thị-hiện ra. Trăm vạn ức công-đức làm thành.
Trăm vạn ức pháp tán thán để ca ngợi.
Như
ở thế-giới nầy, Ðâu-Suất Thiên-Vương phụng vì đức
Như-Lai mà trần-thiết bửu-tòa, trong tất cả thế-giới,
các Ðâu-Suất Thiên-Vương cũng vì đức Như-Lai mà trần-thiết
bửu-tòa đều đồng sự trang-nghiêm, đồng nghi-tắc, đồng
tin ưa, đồng tâm-tịnh, đồng vui thích, đồng mừng rỡ,
đồng tôn trọng, đồng quan-niệm hi-hữu, đồng hớn-hở,
đồng khát-ngưỡng như thế cả.
Trần-thiết
bửu-tòa xong, Ðâu-Suất Thiên-Vương với lòng tôn-trọng cùng
mười vạn ức vô-số Ðâu-Suất Thiên-Tử phụng nghinh đức
Như-Lai.
Thiên-Vương
và chư Thiên dùng tâm thanh-tịnh rưới vô-số mây màu hoa,
mây màu hương, mây màu tràng-hoa, mây bửu-cái, mây thiên-y,
mây diệu-bửu, mây trang-nghiêm-cụ.
Lúc
Chư Thiên từ nơi thân mình tuôn ra vô-số thứ mây màu báu
đẹp nầy, trăm ngàn ức vô-số Ðâu-Suất Thiên-tử cùng
chúng Thiên-tử hiện diện trong hội lòng rất hoan hỷ kính
lễ. Vô-số Thiên-nữ hớn-hở kính mộ chiêm-ngưỡng đức
Như-Lai. Bất-khả-thuyết Bồ-Tát trụ giữa hư-không tinh-tấn
nhứt tâm cúng-dường đức Phật nhiều hơn chư Thiên và cung-kính
đảnh lễ. Vô-số âm nhạc đồng thời hòa tấu.
Bấy
giờ, do thần-lực của đức Phật, do căn lành ngày trước,
do sức tự-tại bất-tư-nghì, nên trong Ðâu-Suất Thiên-cung,
tất cả Thiên-Tử và Thiên-nữ đều vọng thấy đức Phật
đối trước mình. Họ đồng tự nghĩ rằng : Ðức Như-Lai
xuất-thế khó gặp-gỡ được, nay tôi được thấy đấng
vô-thượng chánh-giác.
Họ
cùng chúng-hội đồng phụng nghinh đức Như-lai. Tất cả đều
dùng thiên-y dựng tất cả thứ hoa Trời, hương trời rải
lên cúng-dường đức Phật.
Trăm
ngàn ức na-do-tha vô-số Ðâu-Suất Thiên-tử trụ giữa hư-không
đều khởi tâm cảnh-giới trí-huệ, đối với đức Phật,
mà đốt những thứ thiên-hương, khói hương kết thành mây
đẹp thơm trang-nghiêm trên hư không. Lại với đức Phật,
họ khởi tâm hoan-hỷ mà rưới những mây hoa trời trang-nghiêm
hư-không. Lại với đức Phật, họ khởi tâm tôn-trọng rưới
những mây lọng Trời trang-nghiêm hư-không. Họ lại khởi
tâm cúng dường Phật mà rải mây tràng-hoa Trời trang-nghiêm
hư-không. Họ lại khởi tâm tín-giải bủa vô-số lưới vàng
che trùm hư-không, có những bửu-linh luôn vang tiếng hòa-dịu.
Họ lại khởi tâm tối-thắng phước-điền dùng vô-số màn
báu trang-nghiêm hư-không và rưới mây chuỗi ngọc báu không
ngớt. Họ lại sanh tâm thâm tín dùng vô-số cung-điện Trời
trang nghiêm hư-không, tất cả thiên-nhạc vang tiếng vi-diệu.
Họ lại sanh tâm tối-thắng khó gặp đối với đức Phật,
dùng vô-số mây thiên-y nhiều màu trang-nghiêm hư-không và
rưới vô-tỉ những y-phục vi-diệu. Họ lại sanh vô-lượng
tâm hoan-hỷ hớn-hở dùng vô-số thiên bửu-quan trang-nghiêm
hư-không và rưới vô-lượng thiên-quan kết thành mây. Họ
lại khởi tâm hoan-hỷ dùng vô-số báu nhiều màu trang-nghiêm
hư-không và rưới những mây chuỗi ngọc không ngớt.
Trăm
ngàn ức na-do-tha vô-số Thiên-tử, đối với đức Phật,
đều sanh tâm tịnh-tín rải vô-số thiên-hoa nhiều màu, đốt
vô-số thiên-hương để cúng dường Như-Lai. Họ lại khởi
tâm đại-trang-nghiêm biến-hóa cầm vô-số thiên-mạt-hương
nhiều màu phụng rải cúng dường đức Phật. Họ lại khởi
tâm hoan-hỷ cầm vô-số lọng nhiều màu theo bên Như-Lai. Họ
lại khởi tâm tăng-thượng cầm vô-số y báu nhiều màu trải
trên đường để cúng-dường Như-Lai. Họ lại khởi tâm thanh-tịnh
cầm vô-số bửu-tràng nhiều màu phụng nghinh Như-Lai. Họ
lại khởi tâm tăng-thượng hoan-hỷ cầm vô-số đồ trang-nghiêm
báu cúng-dường Như-Lai. Họ lại sanh tâm bất-hoại-tín cầm
vô-số tràng-hoa báu cúng-dường Như-Lai. Họ lại sanh tâm
hoan-hỷ vô-tỉ cầm vô-số bửu-phan cúng-dường Như-Lai.
Trăm
ngàn ức na-do-tha vô-số Thiên-tử dùng tâm điều-thuận tịch-tịnh
không phóng-dật đem vô-số thiên-nhạc vang tiếng vi-diệu
cúng dừng Như-Lai.
Bất-khả-thuyết
Bồt-Tát ở trước nơi trời Ðâu-Suất, sanh ra từ pháp siêu
thế-gian, từ hạnh ly phiền-não, từ tâm vô-ngại, từ pháp
thậm-thâm phương-tiện, từ trí quảng-đại, từ tín-tâm
thanh-tịnh kiên-cố, từ thiện-căn bầt-tư-nghì, từ vô-số
thiện-xảo biến-hóa, từ tâm cúng-dường Phật, từ pháp-môn
vô-tác.
Chư
Bồ-Tát nầy đem đồ cúng-dường hơn cả chư Thiên để dưng
lên Phật : những bửu-cái từ ba-la-mật sanh ra, những hoa-trướng
từ tri-giải thanh tịnh sanh ra, những bửu-y từ vô-sanh-pháp
nhẫn sanh ra, những lưới bửu-linh từ tâm vô-ngại sanh ra,
những hương báu từ tâm hiểu pháp như huyễn sanh ra, những
bửu-tòa từ tâm cùng khắp Phật cảnh giới Như-Lai tòa sanh
ra, những bửu-tràng từ tâm cúng-dường Phật chẳng lười
trễ sanh ra, những bửu-điện từ tâm hoa-hỷ hiểu pháp như
giấc mơ sanh ra, những mây bửu liên-hoa từ thiên-căn vô-trước
vô-sanh sanh ra, cùng những mây hương, mây hoa, mây bửu-y, mây
đồ trang-nghiêm hơn cả chư Thiên dưng lên cúng-dường đức
Phật.
Mỗi
thân của chư Bồ-Tát nầy đều hiện ra bất-khả-thuyết
trăm ngàn ức na-do-tha Bồ-Tát đầy khắp pháp-giới hư-không-giới.
Tâm của chư Bồ-Tát nầy đồng với tam-thế chư Phật, bởi
từ pháp không điên-đảo khởi lên, vô-lượng Như-Lai gia-hộ,
khai thị đạo an-ổn cho chúng-sanh, đầy đủ bất-khả-thuyết
danh-vị-cú, vào khắp vô-lượng pháp trong tất cả môn đà-la-ni,
sanh tạng biện-tài chẳng cùng tận, lòng không e sợ, rất
hoan-hỷ, dùng bất-khả-thuyết vô-lương vô-tận pháp tán
thán như thật để ca ngợi đức Phật không mỏi nhàm.
Lúc
đó tất cả chư Thiên, và tất cả Bồ-Tát thấy đức Như-Lai
vô thượng chánh-giác thân vô-lượng không thể đếm lường,
hiện bất-tư nghì thần-biến, khiến vô-số chúng-sanh lòng
rất vui mừng, dùng Phật trang-nghiêm mà trang-nghiêm cả pháp-giới
hư-không-giới, khiến các chúng-sanh an-trụ thiện-căn, thị-hiện
vô-lượng Phật thần-lực, vượt khỏi tất cả đường ngữ
ngôn, chư Ðại Bồ-Tát đồng khâm kính, tùy chỗ đáng được
độ đều khiến hoan-hỷ trụ nơi thân rộng lớn của chư
Phật, công-đức thiện-căn đều đã thanh-tịnh, sắc tướng
đệ nhứt, trí-huệ cảnh-giới không thể cùng tận, từ vô-tỉ
tam-muội sanh ra, thân Phật không ngằn mé trụ khắp trong thân
của tất cả chúng-sanh, khiến vô-lượng chúng-sanh đều vui
mừng, khiến phật-chủng-tánh chẳng dứt, trụ nơi chỗ trụ
rốt ráo của đức Phật, sanh nơi nhà tam-thế chư Phật, khiến
vô-số chúng-sanh tín giải thanh-tịnh, khiến tất cả Bồ-Tát
trí-huệ thành-tựu, căn thân vui thích, pháp-vân trùm khắp
pháp-giới hư-không-giới giáo-hóa điều-phục không thừa
sót, tùy tâm chúng-sanh đều khiến đầy đủ, khiến họ an-trụ
trí vô-phân-biệt, được nhứt-thiết-trí, phóng đại quang-minh,
thiện-căn đời trước đều khiến hiển hiện, khiến khắp
tất cả phát tâm rộng lớn, khiến tắt cả chúng-sanh an-trụ
trí Phổ-Hiền, trụ khắp các quốc-độ, từ trong chánh-pháp
bất-thối mà sanh, trụ nơi pháp-giới bình-đẳng, hiểu rõ
cơ nghi của tâm chúng-sanh, hiện bất-khả-thuyết bất-khả-thuyết
thân Như-Lai sai biệt, có thể khiến tất cả chúng thường
nghĩ đến sự niệm Phật, đầy khắp pháp-giới rộng độ
quần-sanh, tùy người sơ-phát-tâm chỗ muốn lợi ích mà đem
pháp dạy cho, khiến họ điều-phục tín-giải thanh-tịnh,
thị-hiện sắc-thân bất-tư-nghì, bình-đẳng xem chúng- sanh
không lòng chấp trước, trụ bực vô-ngại, được Phật thập-lực,
tâm thường tịch-định không tán loạn, trụ nhứt-thiết-trí,
khéo có thể khai diễn những nghĩa chơn thật của văn cú,
có thể nhập trọn trong biển sâu trí-huệ, xuất sanh vô-lượng
huệ-tạng công-đức, luôn dùng huệ-nhựt chiếu khắp pháp-giới,
tùy bổn-nguyện-lực hiện luôn không ẩn mất, luôn trụ nơi
pháp-giới, trụ nơi chỗ trụ của Phật không đổi khác,
trọn không chấp ngã ngã-sở, trụ pháp xuất-thế không nhiễm
thế-pháp, nơi tất cả thế-gian dựng tràng trí-huệ, trí
đó rộng lớn không nhiễm-trước vượt hơn thế-gian, cứu
các chúng-sanh khiến ra khỏi bùn lầy để nơi chỗ trí-huệ
vô-lượng, có bao nhiêu phước-đức đều đem lợi ích chúng-sanh
mà vẫn vô-tận, rõ biết trí-huệ của tất cả Bồ-Tát,
tin và xu-hướng quyết định sẽ thành chánh-giác, dùng đại
từ-bi hiện vô-lượng thân Phật đủ sự trang-nghiêm, dùng
âm thinh vi-diệu diễn vô-lượng pháp, tùy theo ý của chúng-sanh
đều khiến đầy đủ, với ba thời lòng luôn thanh-tịnh,
khiến các chúng-sanh chẳng tham chấp cảnh-giới, hằng thọ-ký
cho chư Bồ-Tát khiến đều nhập chủng-tánh Phật và sanh
nhà Phật, được Phật quán-đảnh, thường du thập phương
không thôi ngớt mà đối với tất cả không nhiễm trước,
đều có thể qua khắp các Phật-độ trong các pháp-giới,
biết tất cả tâm chúng-sanh, chẳng trụ sanh tử mà như bóng
hiện khắp trong thế-gian, dùng trí-huệ chiếu khắp pháp-giới,
rõ thấu tất cả đều vô-sở-đắc, hằng dùng trí-huệ biết
các thế-gian như huyễn, như mộng, như bóng, như hóa, tất
cả đều dùng tâm làm tự-tánh mà trụ như vậy, tùy các
chúng-sanh nghiệp báo không đồng, sở-thích sai biệt, các
căn đều khác, mà hiện Phật-thân. Ðức Như-Lai luôn dùng
vô-số chúng-sanh làm sở-duyên mà vì họ nói thế-gian đều
từ duyên mà khởi, biết các pháp-tướng thảy đều vô-tướng,
chỉ là tướng duy nhứt, gốc của trí-huệ. Muốn khiến chúng-sanh
lìa sự chấp tướng nên thị-hiện tất cả tánh tướng thế-gian
mà đi trong đời vì họ khai-thị vô-thượng bồ-đề. Vì
muốn cứu hộ tất cả chúng-sanh nên xuất-hiện thế-gian
khai-thị Phật-đạo khiến họ được thấy thân-tướng của
Như-Lai, để ghi nhớ siêng tu tập trừ diệt tướng phiền-não
thế gian, tu hạnh bồ-đề tâm chẳng tán động, nơi môn đại-thừa
đều được viên-mãn, thành-tựu sự lợi ích của chư Phật,
đều có thể quan-sát thiện-căn của chúng-sanh mà chẳng hoại
diệt nghiệp báo thanh-tịnh, trí-huệ sang rõ vào khắp ba thời,
lìa hẳn tất cả sự phân-biệt của thế-gian, phóng quang-minh
chiếu khắp mười phương, tất cả thế-giới đều đầy
khắp, sắc-thân tốt đẹp không nhàm. Dùng công-đức trí-huệ
thần-thông lớn hiện ra cảnh-giới các căn các hạnh của
chư Bồ-Tát, làm những phật-sự tự-tại viên-mãn, làm xong
liền ẩn. Khéo hay khai-thị đạo nhứt-thiết-trí trong ba thời.
Vì các Bồ-Tát khắp rưới vô-lượng đà-la-ni, khiến phát
khởi chí nguyện quảng-đại, thọ-trì tu tập thành-tựu tất
cả công-đức của chư Phật. Vô-biên diệu-sắc trang-nghiêm
nơi thân, tất cả thế-gian đều hiện thấy, lìa hẳn tất
cả sự chướng ngại. Nơi nghĩa chơn-thiệt của tất cả
pháp đã được thanh-tịnh. Nơi pháp công-đức đã được
tự-tại. Làm Ðại Pháp-Vương chiếu khắp như mặt nhựt.
Ðủ oai-đức lớn làm phước-điền thế-gian. Hiện hóa-thân
khắp trong tất cả thế-gian. Phóng ánh sáng trí-huệ đều
khiến khai ngộ, muốn cho chúng-sanh biết đức Phật đầy
đủ vô-biên công-đức. Dùng trí vô-ngại thọ ngôi. Tùy thuận
thế-gian mà phương-tiện khai-thị dắt-dìu. Dùng cánh tay trí-huệ
an-ủi chúng-sanh. Làm đại Y-Vương khéo trị lành bịnh chúng-sanh.
Có thể qua khắp vô-lượng quốc-độ chưa từng thôi nghỉ.
Huệ-nhãn thanh-tịnh rời những chướng lòa đều có thể
thấy rõ cả. Với những chúng-sanh làm nghiệp ác thời nhiều
cách điều-phục khiến họ nhập đạo, khéo nắm lấy thời
nghi không thôi nghỉ. Nếu các chúng-sanh khởi tâm bình-đẳng,
liền vì họ hóa hiện nghiệp-báo bình-đẳng. Tùy sở-thích
của họ, tùy nghiệp quả của họ mà vì họ hiện Phật-thân
các thứ thần-biến để thuyết pháp cho họ được tỏ ngộ,
được pháp-trí-huệ, lòng rất hoan-hỷ, các căn hớn hở,
thấy vô-lượng Phật khởi lòng tin sâu, sanh các thiện-căn
trọn không thối-chuyển.
Tất
cả chúng-sanh theo nghiệp ràng buộc, mãi ngủ trong sanh-tử,
đức Như-Lai xuất-thế có thể giác-ngộ họ, an ủi tâm họ
khiến không lo sợ. Người được thấy Phật thời đều khiến
chứng nhập nghĩa-trí vô-y, trí-huệ thiện-xảo rõ thấu cảnh-giới,
trang-nghiêm tốt đẹp không gì chói lấn được, pháp-trí
đều đã thanh-tịnh.
Hoặc
hiện thân Phật, hoặc hiện thân Bồ-Tát, khiến các chúng-sanh
đến chỗ không khổ hoạn, trang-nghiêm với vô-số công-đức,
công-hạnh thành-tựu hiện nơi thế-gian.
Tất
cả chư Phật trang-nghiêm thanh-tịnh đều do công-hạnh nhứt-thiệt-trí
mà thành-tựu. Luôn gìn bổn-nguyện chẳng bỏ rời thế-gian,
làm bạn lành bền chắc của cacù chúng-sanh. Quang-minh vô-cấu
thanh-tịnh đệ nhứt, khiến tất cả chúng-sanh đều được
hiện thấy.
Sáu
loài chúng-sanh vô-lượng vô-biên, đức Phật dùng thần-lực
luôn theo họ không rời. Nếu có ai thuở trước đồng Phật
gieo trồng căn lành thời đều khiến được thanh-tịnh. Ðối
với lục-đạo chúng-sanh chẳng bỏ bổn-nguyện, không khi
dối, đều dùng pháp-lành phương-tiện nhiếp-thủ khiến ho
tu tập hạnh thanh-tịnh, xô phá tất cả ma đấu tranh.
Từ
vô-ngại-tế sanh ra sức quảng-đại, nhựt-tạng tối-thắng
không chướng-ngại, nơi tịnh-tâm-giới hiện ra ảnh-tượng,
tất cả thế-gian đều được thấy, đem nhiều pháp-môn ban
cho khắp chúng-sanh.
Ðức
Phật là tạng quang-minh vô-biên, những trí-lực đều viên-mãn,
luôn dùng quang-minh lớn chiếu khắp chúng-sanh, tùy sở-nguyện
của họ đều khiến đầy đủ, lìa các oán-địch, là phước-điền
vô-thượng, chỗ nương tựa chung của tất cả chúng-sanh,
phàm có cúng-dường đều khiến thanh-tịnh, tu chút ít hạnh
lành thọ hưởng vô-lượng phước, đều khiến được vào
bực trí vô-tận. Là ông chủ những thiện-căn thanh-tịnh
của tất cả chúng-sanh. Là ruộng tốt tối-thượng phát sanh
phước-đức cho tất cả chúng-sanh. Trí huệ Phật rất sâu,
phương-tiện thiện-xảo có thể cứu tất cả khổ ác-đạo.
Tin
hiểu như vậy, quan-sát như vậy, và biển trí-huệ như vậy,
đi trong biển công-đức như vậy, khắp đến trí-huệ quảng-đại
như vậy, biết phước-điền của chúng-sanh như vậy, chánh-niệm
hiện-tiền quán-sát như vậy, quán những nghiệp tướng-hảo
của Phật như vậy, quán Phật hiện khắp thế-gian như vậy,
quán Phật thần-thông tự-tại như vậy.
Lúc
đó, cả đại-chúng thấy thân Như-Lai: mỗi chưn lông tuôn
ra trăm ngàn ức na-do-tha vô-số quang-minh, mỗi quang-minh có
vô-số màu, vô-số thanh-tịnh, vô-số chiếu sáng. Làm cho
vô-số chúng nhìn xem, vô-số chúng hoan-hỷ, vô-số chúng khoái-lạc,
vô-số chúng thêm lớn lòng thâm-tín, vô-số chúng chí nguyện
thanh-tịnh, vô-số chúng các căn mát-mẻ, vô-số chúng cung-kính
tôn trọng.
Lúc
đó, cả đại-chúng đều thấy thân Phật phóng ra trăm ngàn
ức na-do-tha bất-tư-nghì đại quang-minh. Mỗi quang-minh đều
có bất-tư-nghì màu, bất-tư-nghì ánh-sáng chiếu bất-tư-nghì
vô-biên pháp-giới.
Do
thần-lực của Phật vang ra tiếng lớn vi-diệu. Tiếng đó
diễn xướng trăm ngàn ức na-do-tha bất-tư-nghì lời tán tụng,
vượt hơn tất cả ngôn từ thế-gian, đây là thiện-căn xuất-thế
làm thành.
Lại
hiện trăm ngàn ức na-do-tha bất-tư-nghì sự trang-nghiêm vi-diệu,
ca ngợi trong trăm ngàn ức na-do-tha bất-tư-nghì kiếp cũng
không hết được, đây là đức Như-Lai vô-tận tự-tại xuất
hiện ra.
Lại
hiện bất-khả-thuyết chư Phật Như-Lai xuất-thế khiến các
chúng-sanh vào môn trí-huệ hiểu nghĩa thậm thâm.
Lại
hiện tất cả sự biến-hóa của bất-khả-thuyết Như-Lai
khắp pháp giới hư-không-giới khiến tất cả thế-gian bình-đẳng
thanh-tịnh. Ðây đều từ trí vô-ngại của Như-Lai sanh ra,
cũng từ bất-tư-nghì thắng-đức của Như-Lai tu hành sanh
ra.
Lại
hiện trăm ngàn ức na-do-tha bất-tư-nghì diệu-bửu quang-diệm,
do từ thiện-căn đại-nguyện thuở trước khởi ra, vì đã
từng cúng-dường vô-lượng Như-Lai, vì tu tập hạnh thanh-tịnh
không phóng-dật, vì tâm đại-bi vô-ngại sanh ra thiện căn,
vì hiển bày phật-lực rộng khắp, vì dứt nghi của tất
cả chúng-sanh, vì khiến đều được thấy Như-Lai, vì khiến
vô-lượng chúng-sanh trụ nơi thiện-căn, vì hiển bày thần-lực
tự-tại của Như-Lai, vì muốn khiến chúng-sanh được vào
khắp nơi biển rốt ráo, vì khiến tất cả Bồ-Tát đại
chúng trong các phật-độ đều đến họp, vì muốn khai thị
phật-pháp bất-tư-nghì.
Lúc
đó, đức Như-Lai vì lòng đại bi rộng khắp hiển bày tất
cả sự trang-nghiêm của nhứt-thiết-trí, muốn cho những chúng-sanh
trong bất-khả-thuyết vô-số thế-giới, kẻ chưa tin thời
được tin, đã tin thời thêm lớn, đã thêm lớn thời được
thanh-tịnh, đã thanh-tịnh thời được thuần-thục, đã thuần-thục
thời khiến điều-phục, quán sát pháp thậm-thâm, đủ vô
lượng trí-huệ, phát sanh vô-lượng tâm quảng-đại, tâm
từ-bi không thối-chuyển, chẳng trái pháp-tánh, chẳng sợ
thiệt-tế, chứng lý chơn-thiệt, đủ tất cả ba-la-mật,
thật hành thiện-căn xuất-thế đều thanh-tịnh như Phổ-Hiền,
được Phật tự-tại rời lìa cảnh-giới ma vào cảnh-giới
Phật, rõ biết thâm-pháp, được trí bất-tư-nghì, trọn không
thối-chuyển thệ nguyện đại-thừa, thường thấy chư Phật
chưa từng bỏ rời, thành-tựu chứng-trí chứng vô-lượng
pháp, đủ vô-biên tạng phước đức, phát tâm hoan-hỷ vào
bực vô-nghi, thanh-tịnh lìa ác, nương nhứt-thiết-trí thấy
pháp bất-động, được vào Bồ-Tát hội, thường sanh nhà
Như-Lai.
Ðức
Thế-Tôn hiện sự trang-nghiêm như vậy đều do những thiện-căn
nhóm họp từ thời quá-khứ làm thành, vì muốn điều-phục
chúng-sanh, vì khai thị oai-đức lớn của Như-Lai, vì chiếu
sang tạng trí-huệ vô-ngại, vì thị-hiện vô-biên thắng-đức
rất hùng mãnh của Như-Lai, vì hiển-thị bất-tư-nghì thần-biến
lớn của Như-Lai, vì dùng thần-lực hiện phật-thân trong
tất cả loài, vì thị-hiện thần-thông biến-hóa vô-biên
của Như-Lai, vì bổn-nguyện đều thành-tựu viên-mãn, vì
hiển-thị trí-huệ dũng-mãnh có thể đến khắp nơi của
Như-Lai, vì tự-tại với tất cả pháp mà thành Pháp-Vương,
vì xuất-sanh tất cả môn trí-huệ, vì thị-hiện thân Như-Lai
thanh-tịnh, vì hiện thân Phật rất vi-diệu, vì hiển-thị
chứng được pháp bình-đẳng của tam-thế Phật, vì khai-thị
tạng thiện-căn thanh-thịnh, vì hiển bày sắc thân vi-diệu
tuyệt thế-gian, vì hiển bày tướng đầy đủ thập-lực
khiến ngườ thấy không nhàm, là mặt nhựt của thế-gian
vì chiếu suốt ba đời.
Ðấng
Pháp-Vương tự-tại tất cả công-đức đều từ thiện-căn
thuở trước hiện ra. Dầu tất cả Bồ-Tát ca ngợi tuyên
dương trải qua tất cả kiếp cũng chẳng cùng tận được.
Lúc
bấy giờ Ðâu-Suất Thiên-Vương cùng trăm ngàn ức na-do-tha
vô-số Ðâu-Suất Thiên-Tử chấp tay hướng Phật bạch rằng:
‘‘Lành thay đấng Thế-Tôn, đấng Thiện-Thệ, đấng Như-Lai
Ứng-Cúng Ðẳng-Chánh-Giác! Xin đấng đại-từ thương xót
chúng tôi mà ngự nơi cung-điện nầy’’.
Ðức
Thế-Tôn vì muốn cho tất cả chúng-sanh được hoan-hỷ, tất
cả Bồ-Tát được tỏ ngộ thâm pháp, tất cả Ðâu-Suất
Thiên-Tử thêm lớn chí nguyện, Thiên-Vương cúng-dường không
nhàm, chúng-sanh vì nhớ đến Phật mà phất-tâm, mà chủng
thiện-căn phước-đức thấy Phật, thường phát-khởi lòng
tin thanh-tịnh, thấy Phật cúng-dường không lòng mong cầu,
tất cả chí nguyện đều thanh-tịnh, siêng tu tập thiện-căn
không lười nghỉ, phát đại-nguyện cầu nhứt-thiết-trí,
nên thọ lời thỉnh của Thiên-Vương mà vào ngự trong điện
Bửu-Trang-Nghiêm.
Tất
cả thế-giới ở mười phương cũng đều như vậy cả.
Liền
lúc Ðức Như-Lai ngự trên bửu-tòa, điện Bửu-Trang-Nghiêm
tự-nhiên trang-nghiêm vượt hẳn trên sự trang-nghiêm của
chư Thiên. Vô-số bửu-võng giăng khắp bốn phía, khắp nơi
rưới mây báu vi-diệu vô-lượng: mây đồ trang-nghiêm, mây
bửu-y, mây hương chiên-đàn, mây hương kiên-cố, mây lọng
báu, mây hoa báu. Khắp nơi vang bất-tư-nghì tiếng kỹ nhạc
ca ngợi nhứt-thiết-chủng-trí của Như-Lai. Tiếng nhạc nầy
đều tương-ưng với diệu-pháp.
Do
thần-lực của đức Phật khiến tâm của Ðâu-Suất Thiên-Vương
không động loạn, thiện-căn thuở trước đều được viên-mãn,
vô-lượng thiện-pháp càng thêm kiên-cố, tăng trưởng lòng
tin thanh-tịnh, khởi đại tinh-tấn, sanh đại hoan-hỷ, chí
nguyện thanh-tịnh phát bồ-đề-tâm, niệm pháp không dứt,
tổng-trì chẳng quên.
Ðâu-Suất
Thiên-Vương thừa oai-lực của đức Phật, liền tự nhớ
căn lành đã gieo trồng nơi chư Phật quá-khứ, nên nói kệ
rằng :
Xưa
có Phật hiệu Vô-Ngại-Nguyệt
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Trang-Nghiêm nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu Quảng-Trí
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Kim-Sắc nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu Phổ-Nhãn
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Liên-Hoa nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu San-Hô
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Bửu-Tạng nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Phật hiệu Luận-Sư-Tử
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Sơn-Vương nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu Nhựt-Chiếu
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Chúng-Hoa nầy
Vì
thế chốn này rất cát-tường.
Xưa
có Phật hiệu Vô-Biên-Quang
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Thọ-Nghiêm nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu Pháp-Tràng
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Bửu-Cung nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát tường.
Xưa
có Như-Lai hiệu Trí-Ðăng
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Hương-Sơn nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Xưa
có Phật hiệu Công-Ðức-Quang
Trong
những cát-tường là bực nhứt
Phật
từng vào điện Ma-Ni nầy
Thế
nên chốn nầy rất cát-tường.
Trong
tất cả thế-giới ở mười phương các Ðâu-Suất Thiên-Vương
cũng đều thừa thần-lực của Phật mà nói kệ tán thán
chư Phật quá-khứ như vậy.
Lúc
đó đức Thế-Tôn ngồi kiết-già trên tòa sư-tử Ma-Ni-Bửu-Tạng
trong điện Bửu-Trang-Nghiêm, pháp-thân thanh-tịnh diệu-dụng
tự-tại, đồng một cảnh-giới cùng tam-thế chư Phật, trụ
nhứt-thiết-trí đồng vào một tánh với tất cả Phật, phật-nhãn
sáng rõ thấy tất cả pháp đều vô-ngạt, có oai-lực lớn
đi khắp pháp-giới chưa từng thôi nghỉ, đủ đại thần-thông
tùy chỗ có chúng-sanh có thể hóa-độ thời đều qua đến,
dùng tất cả sự trang-nghiêm vô-ngại của tất cả chư Phật
để tự trang-nghiêm, khéo biết thời cơ mà vì chúng-sanh thuyết
pháp.
Bất-khả-thuyết
chúng Bồ-Tát đều từ những quốc-độ phương khác cùng
đến nhóm họp.
Chúng-hội
thanh-tịnh, pháp-thân không hai, không sở-y mà có thể tự-tại
khởi thân-hạnh của Phật. Khi chúng-hội an-tọa xong, trong
điện Bửu-Trang-Nghiêm tự-nhiên có vô-lượng vô-số đồ
đẹp lạ hơn những đồ cúng-dường của chư Thiên, những
là tràng-hoa, y-phục hương thoa, hương bột, lọng báu, tràng
phan, kỹ nhạc, ca tán, tất cả đều chẳng thể đếm kể
được, dùng tâm quảng-đại cung-kính cúng-dường đức Phật.
Tất
cả Ðâu-Suất thiên-cung ở mười phương đều như thế cả.
