Lúc
bấy giờ, đức Thế-Tôn, từ dưới lòng hai bàn chưn, phóng
ra trăm ức tia sáng chiếu khắp Ðại-thiên thế-giới : trăm
ức Diêm-Phù-Ðề, trăm ức Phất-Bà-Ðề, trăm ức Cù-Gia-Ni,
trăm ức Uãt-Ðơn-Việt, trăm ức đại-hải, trăm ức Luân-Vi-Sơn,
trăm ức Bồ-Tát thọ sanh, trăm ức Bồ-Tát xuất gia, trăm
ức Như-Lai thành chánh giác, trăm ức Như-Lai chuyển pháp luân,
trăm ức Như-Lai nhập niết-bàn, trăm ức Tu-Di-Sơn, trăm ức
Tứ-Vương-Thiên, trăm ức Ðao-Lợi-Thiên, trăm ức Dạ-Ma-Thiên,
trăm ức Ðâu-Suất-Thiên, trăm ức Hóa-Lạc-Thiên, trăm ức
Tha-Hóa-Thiên, trăm ức Sơ-Thiền-Thiên, trăm ức Nhị-Thiền-Thiên,
trăm ức Tâm-Thiền-Thiên, trăm ức Tứ-Thiền-Thiên, nhẫn
đến trăm ức Sắc-Cứu-Cánh-Thiên. Tất cả vật cảnh trong
Ðại-Thiên thế-giới đều được quang-minh của Thế-Tôn
soi sáng hiển hiện cả.
Như
nơi đây hiện thấy đức Thế-Tôn ngồi tòa Liên-Hoa-Tạng-Sư-Tử,
mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát vây quanh. Trong trăm ức
Diêm-Phù-Ðề khác, cũng đều có Như-Lai an-tọa như thế cả.
Do
thần lực của Phật, trong mười phương, mỗi phương đều
có một đại Bồ-Tát cùng mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát
đồng câu hội đến chỗ đức Phật ngự : Ðông-phương Kim-Sắc
thế-giới có Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát, Nam-phương Diệu-Sắc
thế-giới có Giác-Thủ Bồ-Tát, Tây-phương Liên-Hoa-Sắc thế-giới
có Tài-Thủ Bồ-Tát, Bắc-phương Chiêm-Bặc-Hoa-Sắc thế-giới
có Bửu-Thủ Bồ-Tát, Ðông-bắc-phương Ưu-Bát-La-Hoa-Sắc
thế-giới có Bồ-Tát Công-Ðức-Thủ, Ðông-nam-phương Kim-Sắc
thế-giới có Mục-Thủ Bồ-Tát, Tây-nam-phương Bửu-Sắc thế-giới
có Tinh-Tấn-Thủ Bồ-Tát, Tây-bắc-phương Kim-Cang-Sắc thế-giới
có Pháp-Thủ Bồ-Tát, Hạ-phương Pha-Lê-Sắc thế-giới có
Trí-Thủ Bồ-Tát, Thượng-phương Bình-Ðẳng-Sắc thế-giới
có Hiềm-Thủ Bồ-Tát.
Lúc
đó, trong tất cả trăm ức đạo-tràng, nơi chư Phật ngự,
trăm ức Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng thời ứng thinh nói
kệ rằng :
Nếu
có ai thấy Phật
Giải-thoát
lìa hữu lậu
Chẳng
tham trước thế-gian
Người
này chẳng chứng đạo.
Nếu
ai biết Như-Lai
Thể-tướng
vô-sở-hữu
Tu
tập được rõ ràng
Người
này mau thành Phật.
Nếu
thấy thế-giới này
Tâm
được chẳng dao-động
Với
Phật-thân cũng vậy
Sẽ
thành bực Thắng-Trí.
Nếu
với Phật cùng Pháp
Ðược
tâm trọn bình đẳng
Chẳng
móng khởi nhị niệm
Sẽ
lên bực Nan-Tư.
Nếu
thấy Phật và thân
Bình
đẳng mà an-trụ
Vô
trụ vô sở nhập
Sẽ
thành bực Nam-Ngộ.
Sắc,
Thọ không có số
Tưởng,
Hành, Thức cũng vậy
Nếu
biết được như đây
Sẽ
là Ðại-Mâu-Ni.
Kiến
chấp thế, xuất thế
Tất
cả đều vượt khỏi
Mà
hay khéo biết pháp
Sẽ
thành bực Ðại-Quang.
Nếu
nơi đấng Toàn-Trí
Phát
sanh tâm hồi hướng
Thấy
tâm không chỗ sanh
Sẽ
được bực Hồng-Danh.
Chúng-sanh
không có sanh
Cũng
lại không có hoại
Nếu
được trí như vậy
Sẽ
thành vô-thượng-đạo.
Trong
một : hiểu vô-lượng
Trong
vô-lượng : hiểu một
Rõ
kia sanh lẫn nhau
Sẽ
thành vô-sở-úy.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu ra ngoài thế-giới
này suốt đến mười phương, mỗi phương đều chiếu mười
quốc-độ. Trong những cõi đó, tất cả vật cảnh từ Diêm-Phù-Ðề
đến Sắc-Cứu-Cánh-Thiên đều được chói sáng, và đều
có đức Phật ngự trên tòa sư-tử như ở cõi này.
Do
thần-lực của đức Phật, mười phương đều có một đại
Bồ-Tát cùng mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu
hội đến chỗ Phật, cũng chính là Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát
v.v...
Bấy
giờ,
ở trước mỗi Như-Lai, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
thời ứng thinh nói kệ rằng:
Chúng-sanh
không trí-huệ
Tham-ái
đâm thương độc
Vì
cứu họ nên Phật
Cầu
Bồ-Ðề vô-thượng.
Thấy
các nơi các pháp
Ðều
xa rời hai bên
Ðạo
thành trọn chẳng thối
Chuyển
pháp luân vô đẳng.
Bất-khả-tư-nghì
kiếp
Tinh-tấn
tu các hạnh
Vì
độ các chúng-sanh
Là
nguyện lực của Phật.
Ðạo-sư
hàng quân ma
Dũng-kiện
không ai hơn
Quang-minh
diễn diệu-nghĩa
Từ-bi
nên như vậy.
Dùng
tâm-trí-huệ kia
Phá
các chướng phiền não
Một
niệm thấy tất cả
Là
thần lực của Phật.
Ðánh
trống lớn chánh pháp
Giác
ngộ mười phương cõi
Ðều
khiến đến bồ-đề
Sức
tự-tại như vậy.
Chẳng
hoại vô-biên cảnh
Mà
đi ức cõi nước
Với
cõi không trệ trước
Kia
tự-tại như Phật.
Chư
Phật như hư-không
Rốt
ráo thường thanh-tịnh
Nghĩ
nhớ lòng hoan hỉ
Kia
các nguyện đầy đủ.
Trong
mỗi mỗi địa ngục
Trải
qua vô-lượng kiếp
Vì
cứu độ chúng-sanh
Mà
nhẫn được khổ này.
Chẳng
tiếc nơi thân mạng
Thường
hộ các phật-pháp
Vô
ngã tâm điều nhu
Hay
được đạo Như-Lai.
Lúc
đó quang-minh của đức Phật chiếu quá mười phương thế-giới,
rồi chiếu suốt trăm thế-giới ở mỗi phương trong mười
phương. Nơi các thế-giới ấy đều có Như-Lai ngự tòa sư-tử
như ở tại đây, và do thần-lực của đức Phật, mỗi phương
đều có một đại Bồ-Tát, tức là Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát
v.v... cùng mười Phật-sát-vi-trần-số Bồ-Tát đồng đến
chỗ Phật.
Bấy
giờ, trước mỗi đức Phật, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
ứng thinh nói kệ rằng :
Phật
rõ pháp như huyễn
Thông
đạt không chướng ngại
Tâm
tịnh lìa tham chấp
Ðiều
phục các chúng-sanh.
Hoặc
có thấy sơ sanh
Sắc
đẹp như núi vàng
Trụ
thân tối hậu này
Làm
mặt nguyệt nhơn loại
Hoặc
thấy Phật kinh hành
Ðủ
vô-lượng công-đức
Niệm
huệ đều thiện xảo
Bước
đi Ðại-Sư-Tử.
Hoặc
thấy mắt xanh biếc
Quan-sát
khắp mười phương
Có
lúc hiện vui cười
Vì
thuận lòng quần chúng.
Hoặc
thấy sư tử hống
Thân
thù thắng vô tỉ
Thị
hiện tối hậu sanh
Nói
lời đều chơn thật.
Hoặc
có thấy xuất gia
Giải
thoát những hệ phược
Tu
tập hạnh chư Phật
Thường
thích quán tịch diệt.
Hoặc
thấy ngồi đạo-tràng
Rõ
biết tất cả pháp
Ðến
bờ công-đức kia
Phiền
não si đã hết.
Hoặc
thấy thắng thượng phu
Ðầy
đủ tâm đại-bi
Chuyển
pháp luân vi diệu
Ðộ
vô-lượng chúng-sanh.
Hoặc
thấy sư tử hống
Oai
quang rất thù-đặc
Siêu
tất cả thế-gian
Thần
thông lực vô đẳng
Hoặc
thấy tâm tịch tịnh
Như
ngọn đèn tắt hẳn
Hiện
các loại thần thông
Ðấng
thập lực như vậy.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu khỏi trăm thế-giới,
suốt đến khắp ngàn thế-giới ở mỗi phương trong mười
phương. Nơi mười phương thế-giới này cũng đều có đức
Phật ngự đạo-tràng giữa chúng hội mười-phật-sát vi-trần-số
Bồ-Tát.
Do
thần lực của đức Phật, mỗi phương trong mười phương
đều có một đại Bồ-Tát, chính là Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát
v.v... cùng mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu
hội đến chỗ Phật ngự.
Bấy
giờ, trước mỗi đức Phật, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
ứng thinh nói kệ rằng :
Phật
nơi pháp thậm thâm
Thông
đạt không ai sánh
Chúng-sanh
không thấy được
Phật
tuần tự khai thị
Ngã
tánh chưa từng có
Ngã
sở cũng không tịch
Cớ
sao chư Như-Lai
Lại
được có thân thể
Ðấng
giải-thoát Minh-Hạnh
Vô-số
vô-đẳng luân
Các
nhơn lượng thế-gian
Tìm
lỗi không thể được.
Phật
chẳng phải những loại
Uẩn,
xứ, giới, sanh tử
Số
pháp vẫn không thành
Nên
hiệu Nhơn-Sư-Tử.
Tánh
Phật vốn không tịch
Trong
ngoài đều giải-thoát
Rời
tất cả vọng niệm
Pháp
vô-đẳng như vậy.
Thế
tánh thường bất động
Không
ngã không đến đi
Mà
hay giác ngộ đời
Vô-biên
đều điều phục.
Thường
thích quán tịch diệt
Một
tướng không có hai
Tâm
Phật không tăng giảm
Hiện
vô-lượng thần lực.
Chẳng
làm hạnh nghiệp báo
Nhơn
duyên của chúng-sanh
Mà
rõ thấu vô ngại
Ðấng
Thiện-Thệ như vậy.
Tất
cả loài chúng-sanh
Lưu
chuyển trong mười phương
Như-Lai
không phân biệt
Ðộ
thoát vô-biên loại.
Chư
Phật thân Kim-Sắc
Chẳng
cõi khắp các cõi
Tùy
chúng-sanh sở thích
Diễn
thuyết pháp tịch diệt.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu quá ngàn thế-giới,
suốt khắp mười ngàn thế-giới, ở mỗi phương, trong mười
phương. Nơi những thế-giới này cũng đều có đức Phật
ngự nơi đạo-tràng giữa chúng hội mười phật-sát vi-trần-số
Bồ-Tát.
Do
thần-lực của Phật, mỗi phương trong mười phương đều
có một đại Bồ-Tát, chính là Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát, cùng
mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát, đồng câu hội đến
chỗ đức Phật ngự.
Bấy
giờ, trước mỗi đức Phật, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
ứng thinh nói kệ rằng :
Phát
khởi tâm đại-bi
Cứu
hộ các chúng-sanh
Thoát
hẳn chúng nhơn thiên
Nên
làm việc như vậy.
Lòng
thường tin ưa Phật
Tâm
đó không thối chuyển
Gần
gũi chư Như-Lai
Nên
làm việc như vậy.
Chí
thích công-đức Phật
Tâm
đó trọn không thối
Trụ
nơi huệ thanh-lương
Nên
làm việc như vậy.
Trong
tất cả oai-nghi
Thường
nhớ công-đức Phật
Ngày
đêm không tạm dứt
Việc
như vậy nên làm.
Quán
tam thế vô-biên
Học
công-đức của Phật
Thường
không lòng nhàm mỏi
Việc
như vậy nên làm.
Quán
thân như thiệt-tướng
Tất
cả đều tịch diệt
Lìa
ngã, không chấp ngã
Việc
như vậy nên làm.
Bình-đẳng
quán chúng-sanh
Chẳng
móng niệm phân biệt
Vào
nơi cảnh chân thật
Việc
như vậy nên làm.
Bưng
cả vô-biên cõi
Uống
hết tất cả biển
Thần-thông
đại trí lực
Việc
như vậy nên làm.
Tư
duy các quốc-độ
Tướng
sắc và phi sắc
Ðều
biết được tất cả
Việc
như vậy nên làm.
Vi-trần
mười phương cõi
Một
trần là một Phật
Ðều
biết được số đó
Việc
như vậy nên làm.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu quá mười ngàn
thế-giới, suốt khắp đến trăm ngàn thế-giới, ở mỗi
phương, trong mười phương. Nỏi đó đều có đức Phật ngự
giữa đạo-tràng chúng hội mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát.
Do
thần lực của đức Phật, mỗi phương đều có một đại
Bồ-Tát, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát v.v... cùng mười phật-sát
vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu hội đến chỗ Phật.
Bấy
giờ, trước mỗi đức Phật, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
ứng thinh nói kệ rằng :
Nếu
dùng oai đức, sắc, chủng tộc
Ðể
thấy đấng Ðiều-Ngự trong đời
Ðây
là mắt bịnh thấy điên đảo
Người
này chẳng biết pháp tối thắng.
Như-Lai
sắc, hình những tướng tốt
Tất
cả thế-gian chẳng lường được
Ức
na-do kiếp đồng nghĩ lường
Sắc
tướng, oai-đức chuyển vô biên.
Như-Lai
chẳng lấy tướng làm thể
Chính
là pháp tịch diệt vô tướng
Thân
tướng oai nghi đều đầy đủ
Thế-gian
tùy thích đều được thấy.
Phật
pháp vi diệu khó lường được
Tất
cả ngôn thuyết chẳng đến được
Chẳng
phải hòa hiệp, bất hòa hiệp
Thể
tánh tịch diệt không các tướng.
Phật
thân vô sanh ngoài hí luận
Chẳng
phải uẩn tụ, pháp sai biệt
Ðược
sức tự-tại thấy quyết định
Sở
hành vô úy lìa ngôn thuyết.
Thân
tâm đều bình đẳng
Trong
ngoài đều giải thoát
Nhiều
kiếp trụ chánh niệm
Vô
trước, không hệ-phược.
Bực
tâm sạch sáng suốt
Sở
hành không nhiễm trước
Trí
nhãn đều cùng khắp
Rộng
lớn lợi chúng-sanh.
Một
thân là vô-lượng
Vô-lượng
lại là một
Rõ
biết các thế-gian
Hiện
hình khắp tất cả.
Thân
này không từ đâu
Cũng
không nơi tích tụ
Vì
chúng-sanh phân biệt
Thấy
Phật có nhiều thân.
Tâm
phân biệt thế-gian
Tâm
này vô sở hữu
Như-Lai
biết pháp này
Thấy
thân Phật như vậy.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Thế-Tôn chiếu quá trăm ngàn
thế-giới, suốt đến trăm vạn thế-giới, ở mỗi phương,
trong mười phương. Nơi đó đều có đức Phật ngự đạo-tràng
chúng hội mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát.
Do
thần lực của đức Phật, mỗi phương đều có một đại
Bồ-Tát, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát v.v... cùng mười phật-sát
vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu hội đến chỗ Phật ngự.
Bấy
giờ, trước mỗi đức Phật, Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát đồng
ứng thinh nói kệ rằng :
Như-Lai
rất tự-tại
Siêu
thế vô-sở-y
Ðủ
tất cả công-đức
Ðộ
thoát nơi các cõi.
Không
nhiễm cũng không trước
Vô-tưởng
vô-y-chỉ
Thể
tánh không thể lường
Ai
thấy cũng ca ngợi.
Quang-minh
khắp thanh-tịnh
Trần
lụy đều rửa bỏ
Bất-động
lìa hai bên
Ðây
là trí Như-Lai.
Thân
tâm lìa phân biệt
Thời
với tất cả pháp
Thoát
hẳn những nghi trệ.
Trong
tất cả thế-gian
Nơi
nơi chuyển pháp-luân
Vô-tánh
vô sở chuyển
Ðạo
Sư phương tiện nói.
Nơi
pháp không nghi lầm
Tuyệt
hẳn những hí luận
Chẳng
sanh tâm phân biệt
Là
niệm Phật Bồ-đề.
Rõ
biết
pháp sai biệt
Chẳng
chấp trước ngôn thuyết
Chẳng
có một cùng nhiều
Ðây
là thuận lời Phật.
Trong
nhiều không một tánh
Một
cũng không có nhiều
Bỏ
cả hai như vậy
Khắp
vào Phật công-đức.
Chúng-sanh
và quốc-độ
Tất
cả đều tịch-diệt
Vô-y
vô phân biệt
Vào
được Phật bồ-đề.
Chúng-sanh
và quốc-độ
Ðồng
dị đều chẳng được
Khéo
quan-sát như vậy
Là
biết nghĩa phật-pháp.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu quá trăm vạn thế-giới
suốt đến một ức thế-giới ở mỗi phương trong mười
phương. Nơi đó đều có đức Phật ngự giữa chúng hội
mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát.
Do
thần lực của đức Phật, mỗi phương đều có một đại
Bồ-Tát, Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát v.v... cùng mười phật-sát
vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu hội đến chỗ Phật ngự.
Bấy
giờ, Văn-Thù Sư-Lợi Bồ-Tát, ở trước mỗi đức Phật,
đồng thời ứng thinh nói kệ rằng :
Trí
huệ vô đẳng pháp vô-biên
Vượt
biển hữu lậu đến bờ kia
Thọ
lượng quang-minh đều vô tỉ
Phương-tiện-lực
của đấng công-đức.
Bao
nhiêu phật-pháp đều rõ ràng
Thường
quán tam-thế không nhàm mỏi
Dầu
duyên cảnh-giới không phân biệt
Ðây
phương-tiện của bậc nan-tư.
Thích
quán chúng-sanh vốn vô-sanh
Khắp
thấy các loài vốn không loài
Hằng
trụ thiền-tịch chẳng hệ lụy
Ðây
phương tiện của Vô-Ngại-Huệ.
Khéo
léo thông đạt tất cả pháp
Chánh-niệm
siêng tu đạo niết-bàn
Thích
nơi giải-thoát lìa bất bình
Ðây
phương tiện của bực tịch-diệt.
Hay
khuyên người hướng Phật bồ-đề
Ðến
nhứt-thiết-trí như pháp-giới
Khéo
dạy chúng-sanh vào đế-lý
Ðây
phương tiện ngươwi trụ tâm Phật.
Phật
chỗ thuyết pháp đều thuận vào
Trí
huệ quảng đại không chướng ngại
Tất
cả xứ hành đều bước lên
Phương
tiện tu tập của Tự-Tại.
Hằng
trụ niết-bàn như hư-không
Tùy
tâm hóa hiện đều cùng khắp
Ðây
tựa vô tướng mà làm tướng
Phương
tiện của bực Ðáo-Nan-Ðáo.
Sáng
tối ngày tháng và năm kiếp
Thế-giới
thỉ chung là thành hoại
Như
vậy nhớ nghĩ đều rõ biết
Ðây
phương tiện của Thời-Số-Trí.
Tất
cả chúng-sanh có sanh diệt
Sắc
phi-sắc cùng tưởng phi-tưởng
Bao
nhiêu danh tự đều rõ biết
Ðây
phương tiện của bực Nan-Tư.
Thời
quá khứ, hiện-tại, vị-lai
Bao
nhiêu ngôn thuyết đều rõ được
Mà
biết ba thời đều bình đẳng
Ðây
phương tiện của Vô-Tỷ-Giải.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu quá một ức thế-giới,
suốt khắp mười ức thế-giới, ở mỗi phương, trong mười
phương. Nơi đó đều có đức Phật ngự giữa đạo-tràng
mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát.
Do
thần lực của đức Phật, mỗi phương đều có một vị
đại Bồ-Tát, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát v.v... đều cùng mười
phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu hội nơi Phật ngự.
Bấy
giờ, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát, ở trước mỗi đức Phật,
đồng ứng thinh nói kệ rằng :
Khổ
hạnh lớn khó đều tu tập
Ngày
đêm tinh cần không nhàm trễ
Ðã
độ khó độ sư tử hống
Ðộ
khắp chúng-sanh là hạnh Phật.
Chúng-sanh
lưu chuyển biển ái-dục
Vô-minh
che đậy rất khổ ngặt
Chí-Nhơn
dũng mãnh đều dứt trừ
Thệ
nguyện như vậy là hạnh Phật.
Thế-gian
phóng dật say ngũ dục
Phân
biệt sai lầm chịu những khổ
Phụng
hành Phật-giáo đều nhiếp tâm
Nguyện
độ chúng-sanh là hạnh Phật.
Chúng-sanh
chấp ngã vào sanh tử
Cầu
tột mé kia không thể được
Khắp
thờ chư Phật được diệu pháp
Vì
họ giảng pháp là hạnh Phật.
Chúng-sanh
bơ vơ bịnh khổ vây
Thường
trôi nẻo ác khởi ba độc
Ngọn
lửa hừng lớn luôn đốt cháy
Tịnh
tâm động chúng là hạnh Phật.
Chúng-sanh
mê lầm mất chánh đạo
Thường
đi đường tà vào nhà tối
Vì
họ thắp sáng đèn chánh pháp
Luôn
luôn soi sáng là hạnh Phật.
Chúng-sanh
trôi chìm biển hữu lậu
Khổ
lo không bờ chẳng ở được
Vì
họ sửa sang đại pháp thuyền
Ðều
khiến thoát khổ là hạnh Phật.
Chúng-sanh
vô tri chẳng thấy cội
Mê
lầm cuồng si trong hiểm nạn
Phật
thương xót họ xây pháp-kiều
Khiến
trụ chánh niệm là hạnh Phật.
Thấy
các chúng-sanh ở đường hiểm
Khổ
già bịnh chết luôn bức ngặt
Tu
các phương tiện không hạn lượng
Thệ
độ tất cả là hạnh Phật.
Nghe
pháp tin hiểu không nghi lầm
Rõ
tánh không tịch chẳng kinh sợ
Tùy
hình lục đạo khắp mười phương
Cứu
khắp quần mê là hạnh Phật.
Lúc
bấy giờ, quang-minh của đức Phật chiếu quá mười ức thế-giới,
suốt khắp đến trăm ức thế-giới, ngàn ức, vạn ức, trăm
ngàn ức, na-do-tha ức, trăm na-do-tha ức, ngàn na-do-tha ức,
trăm ngàn na-do-tha ức, nhẫn đến vô số, vô-lượng, vô-biên,
vô-đẳng, bất khả số, bất khả xưng, bất khả tư, bất
khả lượng, bất khả thuyết, tận pháp-giới, hư-không giới,
tất cả thế-giới ở mười phương. Nơi mỗi thế-giới từ
Diêm-Phù-Ðề đến Sắc-Cứu-Cánh Thiên mọi vật cảnh đều
được hiển hiện. Nơi mỗi Diêm-Phù-Ðề đều có đức Phật
ngự giữa đạo-tràng mười phật-sát vi-trần-số Bồ-Tát.
Do
thần-lực của đức Phật, mỗi phương đều có một đại
Bồ-Tát, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát v.v... đều cùng mười phật-sát
vi-trần-số Bồ-Tát đồng câu-hội đến chỗ Phật ngự.
Bấy
giờ, Văn-Thù-Sư-Lợi Bồ-Tát ở trước mỗi đức Phật,
đều ứng thinh nói kệ rằng :
Một
niệm quán khắp vô-lượng kiếp
Vô
khứ vô lai cũng vô trụ
Như
vậy rõ biết việc ba thời
Siêu
xuất phương tiện thành thập lực.
Mười
phương vô tỉ hồng danh tốt
Lìa
hẳn các hạnh thường hoan hỉ
Khắp
đến trong tất cả quốc-độ
Vì
người tuyên dương pháp như vậy.
Vì
lợi chúng-sanh cúng-dường Phật
Ðúng
ý nguyện được quả tương tợ
Với
tất cả pháp đều thuận biết
Khắp
trong mười phương hiện thần-lực.
Tối
sơ cúng Phật ý nhu nhuẫn
Nhập
đại thiền định quán pháp tánh
Khuyên
khắp chúng-sanh phát đạo tâm
Do
đây mau thành quả vô thượng.
Mười
phương cầu pháp lòng không đổi
Vì
tu công-đức cho đầy đủ
Hai
tướng có không đều dứt trừ
Người
này thấy Phật đúng chơn thật.
Qua
khắp các cõi nước mười phương
Nói
rộng diệu pháp hưng lợi ích
Trụ
nơi thật tế chẳng động dao
Công-đức
người này đồng với Phật.
Pháp
luân vi-diệu của Phật dạy
Tất
cả đều là bồ-đề phần
Nếu
được nghe rồi ngộ pháp tánh
Người
như đây là thường thấy Phật.
Chẳng
thấy thập lực không như huyễn
Dầu
thấy nhưng chẳng thấy như lòa
Phân
biệt chấp tướng chẳng thấy Phật
Rốt
ráo lìa chấp mới thấy Phật.
Chúng-sanh
tùy nghiệp đều sai khác
Mười
phương trong ngoài khó thấy hết
Thân
Phật vô ngại khắp mười phương
Chẳng
thể thấy hết cũng như vậy.
Như
trong không-giới vô-lượng cõi
Không
lai không khứ khắp mười phương
Sanh
thành diệt hoại vô-sở-y
Phật
khắp hư-không cũng như vậy.
**********************
