Quyển
Hạ
Phẩm
Thứ Mười
NHÂN
DUYÊN VÀ SỰ SO SÁNH CÔNG ÐỨC BỐ THÍ
Tuyên
Hóa Thượng Nhân giảng thuật
Lúc
đó, Ðịa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát nương oai thần của Ðức
Phật, từ chỗ ngồi đứng dậy, quỳ gối, chắp tay bạch
Phật rằng: "Bạch Ðức Thế Tôn! Con xem xét chúng sanh trong
nghiệp đạo, so sánh về sự bố thí thì có nhẹ có nặng.
Có người hưởng phước trong một đời; có người hưởng
phước trong mười đời; có người hưởng phước lợi lớn
trong trăm đời, ngàn đời. Những việc này là như thế nào?
Cúi
xin Ðức Thế Tôn chỉ dạy cho con rõ."
Bấy
giờ, Ðức Phật bảo Bồ Tát Ðịa Tạng rằng: "Nay Ta ở
trong toàn thể chúng hội nơi cung trời Ðao Lợi này, giảng
về sự so sánh công đức khinh trọng của việc bố thí ở
Diêm Phù Ðề. Ông phải lắng nghe, Ta sẽ vì ông mà nói!"
Bồ
Tát Ðịa Tạng bạch Phật rằng: "Con đang hoài nghi việc ấy,
nên rất muốn được nghe."
Ðức
Phật bảo Bồ Tát Ðịa Tạng rằng: "Ở cõi Nam Diêm Phù Ðề,
có các Quốc Vương, hàng Tể Phụ, Ðại Thần, Ðại Trưởng
Giả, Ðại Sát Lợi, Ðại Bà La Môn v.v... gặp những kẻ
bần cùng thấp kém nhất, cả đến những kẻ gù lưng, tàn
phế, ngọng, câm, điếc, ngu si, không mắt, những người không
được vẹn toàn như thế; khi các Ðại Quốc Vương đó muốn
bố thí và nếu có thể đủ lòng đại từ bi, mỉm cười
hạ mình, tự tay bố thí cùng khắp hoặc sai bảo người khác
bố thí, lại dùng lời ôn hòa, dịu dàng an ủi; thì các Quốc
Vương đó sẽ được phước lợi bằng phước lợi của công
đức cúng dường cho chư Phật nhiều như số cát một trăm
sông Hằng .
Vì
cớ gì? Bởi các Quốc Vương đó đã phát tâm đại từ bi
đối với những kẻ bần cùng thấp kém nhất cùng những
người khuyết tật kia, cho nên được quả báo phước lợi
như thế, trong trăm ngàn đời thường được đầy đủ những
đồ thất bảo, huống là những thứ thọ dụng như y phục,
đồ ăn thức uống!"
"Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có các Quốc
Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v... gặp chùa tháp thờ Phật,
hoặc hình tượng Phật, cho đến tượng Bồ Tát, Thanh Văn
hoặc Bích Chi Phật, bèn đích thân thu xếp sửa sang, cúng
dường, bố thí, thì các Quốc Vương đó sẽ được trong
ba kiếp làm thân Ðế Thích, thọ hưởng sự vui sướng thù
thắng, vi diệu. Nếu có thể đem phước lợi bố thí này
hồi hướng cho Pháp Giới, thì các Ðại Quốc Vương đó,
trong mười kiếp thường được làm vị Ðại Phạm Thiên
Vương.
Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có các Quốc
Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v..., gặp tháp miếu của chư
Phật thuở trước, hoặc cả kinh điển, hình tượng bị hủy
hoại, rách nát, liền có thể phát tâm tu bổ lại. Các Quốc
Vương đó, hoặc tự mình lo liệu sửa sang, hoặc khuyến hóa
người khác, thậm chí cả trăm ngàn người cùng bố thí để
kết Pháp duyên; thì các vị Quốc Vương đó trong trăm ngàn
đời thường được làm thân Chuyển Luân Vương, còn những
người cùng chung làm việc bố thí đó, trong trăm ngàn đời
thường được làm thân Tiểu Quốc Vương.
Nếu
lại có thể ở trước chùa tháp mà phát tâm hồi hướng,
thì các Quốc Vương cho đến những người đó, thảy đều
thành Phật Ðạo, bởi quả báo ấy là vô lượng vô biên."
"Lại
nữa,
này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, như có các vị Quốc Vương
cùng hàng Bà La Môn v.v..., gặp những người già yếu, tật
bệnh và kẻ phụ nữ sinh đẻ, nếu trong một niệm mà đầy
đủ lòng đại từ, đem thuốc men, đồ ăn thức uống, mền
chiếu... bố thí cho, khiến cho họ được an vui, thì phước
lợi đó không thể nghĩ bàn—trong một trăm kiếp thường
được làm Thiên Chủ trời Tịnh Cư, trong hai trăm kiếp thường
được làm Thiên Chủ cõi Lục Dục Thiên và rốt ráo sẽ
được thành Phật, vĩnh viễn không còn đọa vào ác đạo,
thậm chí trong trăm ngàn đời, tai không hề nghe đến tiếng
khổ.
Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, như có các vị Quốc
Vương cùng hàng Bà La Môn v.v..., có thể làm những việc bố
thí như thế, sẽ được vô lượng phước lành. Nếu lại
có thể đem hồi hướng, thì không kể là nhiều hay ít, rốt
ráo đều sẽ thành Phật; huống gì là những quả báo Thích,
Phạm, Chuyển Luân! Vì thế, này Ðịa Tạng, ông nên khuyến
hóa chúng sanh đều phải học theo như thế!"
"Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có kẻ thiện
nam người thiện nữ nào ở trong Phật Pháp mà gieo trồng
chút ít thiện căn chừng bằng mảy lông, sợi tóc, hạt cát,
hạt bụi, thì phước lợi được thọ hưởng sẽ không thể
ví dụ thế nào cho được.
Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có kẻ thiện
nam người thiện nữ nào gặp hình tượng Phật, hình tượng
Bồ Tát, hình tượng Bích Chi Phật, hình tượng vua Chuyển
Luân mà bố thí cúng dường, thì sẽ được vô lượng phước
báo, thường ở cõi người, cõi trời, hưởng sự vui thù
thắng, vi diệu. Như có thể đem hồi hướng cho Pháp Giới,
thì phước lợi của người ấy sẽ không thể ví dụ thế
nào cho được.
Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có kẻ thiện
nam người thiện nữ nào gặp kinh điển Ðại Thừa, hoặc
nghe thấy một bài kệ, một câu kinh, rồi phát tâm ân cần
trân trọng, cung kính ngợi khen, bố thí cúng dường, thì người
ấy sẽ được đại quả báo vô lượng vô biên; nếu có
thể đem hồi hướng cho Pháp Giới, thì phước báo này sẽ
không thể ví dụ thế nào cho được."
"Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, như có kẻ thiện
nam người thiện nữ nào gặp chùa tháp thờ Phật và kinh
điển Ðại Thừa—nếu còn mới thì bố thí cúng dường,
chiêm ngưỡng, lễ lạy, khen ngợi, chắp tay cung kính; nếu
đã cũ kỹ hoặc hư hoại thì sửa sang tu bổ, hoặc riêng
mình phát tâm, hoặc khuyên nhiều người khác cùng phát tâm.
Như những người này, trong ba mươi đời thường được làm
Tiểu Quốc Vương; còn vị Ðàn Việt thì thường làm Luân
Vương, lại dùng thiện pháp mà giáo hóa các Tiểu Quốc Vương.
Lại
nữa, này Ðịa Tạng! Trong đời vị lai, nếu có kẻ thiện
nam người thiện nữ nào ở trong Phật Pháp đã gieo trồng
thiện căn—hoặc là bố thí cúng dường, hoặc là tu bổ
chùa tháp, hoặc sửa sang kinh điển, cho đến chừng bằng
một mảy lông, một hạt bụi, một hạt cát, một giọt nước...;
những thiện sự như thế mà đều có thể đem hồi hướng
cho Pháp Giới, thì công đức của người này sẽ là trong
trăm ngàn đời đều được hưởng sự vui sướng vi diệu,
tối thượng.
Còn
như chỉ hồi hướng cho thân quyến trong gia đình hoặc cho
lợi ích của riêng mình, thì quả báo là sẽ được hưởng
sự vui sướng trong ba đời, cứ thí xả một thì được báo
đáp vạn lần trội hơn.
Cho
nên, này Ðịa Tạng! Những nhân duyên của sự bố thí là
như thế!"
Phẩm
Thứ Mười Một
ĐỊA
THẦN HỘ PHÁP
Lúc
đó Kiên Lao Ðịa Thần bạch cùng Ðức Phật rằng: "Bạch
Ðức Thế Tôn! Từ trước đến nay, con từng chiêm ngưỡng
đảnh lễ vô lượng Bồ Tát Ma Ha Tát, đều là những bậc
đại thần thông trí huệ không thể nghĩ bàn, quảng độ
chúng sanh. Ðịa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát đây so với chư Bồ
Tát, thì thệ nguyện thâm trọng.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Bồ Tát Ðịa Tạng đây có đại nhân duyên
với cõi Diêm Phù Ðề. Như các ngài Văn Thù, Phổ Hiền, Quán
Âm, Di Lặc cũng hóa hiện trăm ngàn thân hình để độ Lục
Ðạo, nhưng nguyện của các ngài còn có lúc hoàn mãn; còn
Bồ Tát Ðịa Tạng đây phát thệ nguyện giáo hóa tất cả
chúng sanh trong Lục Ðạo, trải đến kiếp số như số cát
của trăm ngàn ức sông Hằng."
"Bạch
Ðức Thế Tôn! Con xem xét chúng sanh đời hiện tại và vị
lai, nơi chỗ sạch sẽ ở phương Nam trong cuộc đất mình
trú ngụ, mà dùng đất, đá, tre, gỗ dựng cất cái khám hoặc
cái thất; ở trong đó có thể tô vẽ cho đến dùng vàng,
bạc, đồng, sắt làm hình tượng Ðịa Tạng Bồ Tát, đốt
hương cúng dường, chiêm lễ, ngợi khen, thì ngay chỗ những
người đó ở sẽ được mười điều lợi ích. Những gì
là mười?
Một
là đất đai mầu mỡ;
Hai
là nhà cửa yên ổn mãi mãi;
Ba
là người đã mất được sanh thiên;
Bốn
là người hiện còn được tăng tuổi thọ;
Năm
là mọi mong cầu đều được toại ý;
Sáu
là không có tai họa về nước và lửa;
Bảy
là trừ sạch việc hư hao;
Tám
là dứt hẳn ác mộng;
Chín
là ra vào đều có thần theo hộ vệ;
Mười
là thường gặp nhân Thánh."
"Bạch
Ðức Thế Tôn! Chúng sanh trong đời vị lai cùng hiện tại,
nếu có thể ở nơi mình trú ngụ mà làm ra sự cúng dường
như thế, thì sẽ được sự lợi ích như vậy."
Lại
bạch cùng Ðức Phật rằng: "Bạch Ðức Thế Tôn! Trong đời
vị lai, như có người thiện nam kẻ thiện nữ nào, ở nơi
mình cư ngụ mà có kinh điển này cùng hình tượng của Bồ
Tát, người đó lại có thể đọc tụng kinh điển này và
cúng dường hình tượng của Bồ Tát, thì con thường ngày
đêm dùng thần lực của mình hộ vệ người đó, cho đến
tất cả ác sự, các nạn nước, lửa, trộm cướp, và các
tai họa bất trắc lớn nhỏ thảy đều tiêu sạch."
Ðức
Phật bảo Kiên Lao Ðịa Thần rằng: "Thần lực rộng lớn
của ông, các thần khác ít ai bằng. Vì cớ sao? Vì đất đai
trong cõi Diêm Phù đều nhờ ông hộ trợ; cho đến cỏ, cây,
cát, đá, lúa, mè, tre, lau, gạo thóc, của báu ... từ đất
mà có, đều nhờ nơi sức của ông cả.
Ông
lại luôn khen ngợi những sự lợi ích của Bồ Tát Ðịa
Tạng, thì công đức và thần thông của ông sẽ trăm ngàn
phần trội hơn của các địa thần bình thường.
Trong
đời sau, như có kẻ thiện nam người thiện nữ nào cúng
dường Bồ Tát cùng đọc tụng kinh điển này, dù chỉ y theo
một việc trong Kinh Ðịa Tạng Bổn Nguyện mà tu hành, thì
ông nên dùng thần lực của mình mà ủng hộ, chớ để mọi
tai hại cùng sự không vừa ý lọt vào tai người đó, huống
nữa là để cho phải chịu đựng.
Chẳng
phải chỉ riêng mình ông hộ trì người đó, mà cũng có hàng
quyến thuộc của Phạm Vương, Ðế Thích, và quyến thuộc
của chư thiên ủng hộ người đó nữa!
Tại
sao người đó lại được chư hiền thánh ủng hộ như thế?
Ấy đều do chiêm lễ hình tượng của Bồ Tát Ðịa Tạng
cùng đọc tụng Kinh Bổn Nguyện này, nên tự nhiên được
rốt ráo xa lìa biển khổ, chứng được Niết Bàn yên vui,
vì thế mà được sự ủng hộ lớn lao."
Phẩm
Thứ Mười Hai
THẤY,
NGHE ĐỀU ĐƯỢC LỢI ÍCH
Lúc
đó, từ trên đảnh môn Đức Thế Tôn phóng ra cả trăm ngàn
vạn ức tướng tia sáng lớn.
Như
là: Tia sáng tướng màu trắng, tia sáng tướng màu trắng lớn;
tia sáng tướng tốt lành, tia sáng tướng tốt lành lớn; tia
sáng tướng ngọc, tia sáng tướng ngọc lớn; tia sáng tướng
màu tía, tia sáng tướng màu tía lớn; tia sáng tướng màu
xanh, tia sáng tướng màu xanh lớn; tia sáng tướng màu xanh
biếc, tia sáng tướng màu xanh biếc lớn; tia sáng tướng màu
đỏ, tia sáng tướng màu đỏ lớn; tia sáng tướng màu lục,
tia sáng tướng màu lục lớn; tia sáng tướng màu vàng y, tia
sáng tướng màu vàng y lớn; tia sáng tướng mây lành, tia sáng
tướng mây lành lớn; tia sáng ngàn vòng tròn, tia sáng ngàn
vòng tròn lớn; tia sáng vòng tròn báu, tia sáng vòng tròn báu
lớn; tia sáng vầng mặt trời, tia sáng vầng mặt trời lớn;
tia sáng vầng mặt trăng, tia sáng vầng mặt trăng lớn; tia
sáng cung điện, tia sáng cung điện lớn; tia sáng mây biển,
tia sáng mây biển lớn.
Từ
trên đảnh môn phóng ra những tướng tia sáng như thế xong,
lại nói ra tiếng vi diệu mà bảo đại chúng, Thiên Long Bát
Bộ, nhân cùng phi nhân v.v... rằng: “Hãy lắng nghe hôm nay
Ta, tại cung trời Đao Lợi, tuyên bày ngợi khen Bồ Tát Địa
Tạng về những sự lợi ích trong hàng trời, người, những
sự không thể nghĩ bàn, những sự siêu vượt nhân Thánh,
những sự chứng quả Thập Địa, những sự rốt ráo không
thối chuyển nơi A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề.”
Nói
lời ấy xong, trong Pháp Hội có một vị Bồ Tát Ma Ha Tát
hiệu là Quán Thế Âm từ chỗ ngồi đứng dậy, quỳ gối
chắp tay mà bạch cùng Đức Phật rằng: “Bạch Đức Thế
Tôn! Địa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát đây đầy đủ đức đại
từ bi, thương xót chúng sanh mắc tội khổ. Bồ Tát ở trong
ngàn vạn ức thế giới hóa hiện ra ngàn vạn ức thân, tất
cả công đức cùng sức oai thần chẳng thể nghĩ bàn.
Con
được nghe Đức Thế Tôn cùng vô lượng chư Phật trong mười
phương, khác miệng đồng lời ngợi khen Bồ Tát Địa Tạng
rằng dầu cho chư Phật trong thuở quá khứ, hiện tại và
vị lai đều tuyên nói về công đức đó, vẫn chẳng thể
nói hết được.
Vừa
rồi lại được Đức Thế Tôn bảo khắp đại chúng rằng
muốn tuyên nói các sự lợi ích của Bồ Tát Địa Tạng.
Cúi mong Đức Thế Tôn, vì tất cả chúng sanh ở hiện tại
và vị lai, mà tuyên nói những sự chẳng thể nghĩ bàn của
Bồ Tát Địa Tạng, khiến cho Thiên Long Bát Bộ chiêm lễ
được phước.”
Đức
Phật bảo Bồ Tát Quán Thế Âm: “Ông có đại nhân duyên
với thế giới Ta Bà. Nếu hàng trời hoặc rồng, hoặc kẻ
nam người nữ, hoặc thần hoặc quỷ, cho đến các chúng sanh
tội khổ trong Lục Đạo nghe danh hiệu của ông, thấy hình
tượng của ông, mến tưởng đến ông, khen ngợi ông, thì
những chúng sanh ấy đều ở nơi Đạo Vô Thượng quyết chẳng
còn thối chuyển, thường được sanh vào cõi người, cõi
trời, hưởng đủ sự vui vi diệu; khi nhân quả sắp thành
thục liền được gặp Phật thọ ký cho.
Nay
ông sẵn lòng đại từ bi, thương xót các chúng sanh cùng Thiên
Long Bát Bộ, mà muốn nghe Ta tuyên nói những sự lợi ích
chẳng thể nghĩ bàn của Bồ Tát Địa Tạng. Ông hãy lắng
nghe, nay Ta sẽ nói rõ.”
Ngài
Quán Thế Âm bạch rằng: “Vâng, bạch Đức Thế Tôn! Con
xin ưa muốn nghe.”
Đức
Phật bảo Bồ Tát Quán Thế Âm: “Trong các thế giới về
thuở hiện tại và vị lai, có vị thiên nhân nào phước trời
thọ hưởng đã hết, có Ngũ Suy Tướng hiện ra, hoặc có
vị phải đọa lạc nơi chốn ác đạo; các vị thiên nhân
đó, hoặc nam hoặc nữ, đương lúc tướng suy hiện ra, mà
hoặc thấy được hình tượng của Bồ Tát Địa Tạng hoặc
nghe được danh hiệu của Bồ Tát Địa Tạng, rồi một lần
chiêm ngưỡng một lần đảnh lễ, thì các vị thiên nhân
đó được phước trời thêm lớn, hưởng nhiều sự vui sướng,
vĩnh viễn không phải đọa lạc vào ba ác đạo nữa; huống
chi là được thấy tượng, được nghe tên của Bồ Tát, rồi
đem các thức hương hoa, y phục, đồ ăn thức uống, vật
báu, chuỗi anh lạc... mà bố thí cúng dường, thì công đức
phước lợi có được sẽ vô lượng vô biên.”
“Lại
nữa, này Quán Thế Âm! Trong các thế giới về thuở hiện
tại và vị lai, nếu những chúng sanh trong Lục Đạo lúc sắp
mạng chung mà được nghe một tiếng danh hiệu của Bồ Tát
Địa Tạng thoáng qua lỗ tai, thì các chúng sanh đó vĩnh viễn
không còn phải trải qua nỗi khổ nơi Tam Ác Đạo nữa.
Huống
chi là lúc sắp mạng chung, cha mẹ cùng hàng quyến thuộc đem
nhà cửa, tài vật, của báu, y phục v. v... của người sắp
chết đó mà đắp, vẽ hình tượng của Bồ Tát Địa Tạng,
hoặc làm cho người bệnh lúc chưa chết, được mắt thấy
tai nghe, biết rằng hàng quyến thuộc đem nhà cửa, vật báu
v. v... vì mình mà đắp vẽ hình tượng của Bồ Tát Địa
Tạng; người đó nếu do nghiệp báo phải chịu bệnh nặng,
thì nhờ công đức này liền được khỏi bệnh, tuổi thọ
thêm lâu dài.
Còn
nếu người đó nghiệp báo sanh mạng đã hết, đáng phải
chịu tất cả tội chướng, nghiệp chướng, và đọa vào
đường ác, song nhờ công đức này nên sau khi mạng chung liền
được sanh vào cõi trời, cõi người, hưởng sự vui thù thắng
vi diệu, tất cả tội chướng đều được tiêu trừ.”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
kẻ nam người nữ nào, hoặc lúc còn bú mớm, hoặc lúc lên
ba tuổi, năm tuổi, mười tuổi trở xuống mà chết mất cha
mẹ, cho đến chết mất anh em chị em, người đó khi khôn
lớn thường nhớ tưởng đến cha mẹ cùng hàng quyến thuộc,
song không rõ họ lạc vào chốn nào, sanh về thế giới nào,
hoặc sanh trong cõi trời nào.
Người
đó như có thể đắp vẽ hình tượng của Bồ Tát Địa Tạng,
thậm chí nghe danh hiệu, một lần chiêm ngưỡng một lần
đảnh lễ, trong từ một ngày cho đến bảy ngày đừng thối
thất tâm nguyện ban đầu mà nghe danh hiệu, ngắm hình tượng,
chiêm lễ, cúng dường; thì quyến thuộc của người đó nếu
do ác nghiệp mà bị đọa vào đường ác lẽ ra phải chịu
đến nhiều số kiếp, nay nhờ công đức đắp vẽ hình tượng
Bồ Tát Địa Tạng và chiêm lễ của con cái, anh em chị em,
nên liền được giải thoát, sanh trong cõi trời cõi người,
hưởng sự vui thù thắng vi diệu.
Còn
như quyến thuộc của người đó có phước lực, đã được
sanh vào cõi trời, cõi người và hưởng thọ sự vui thù thắng
vi diệu rồi, thì sẽ nhờ công đức này mà nhân Thánh tăng
trưởng, hưởng vô lượng sự vui.”
“Như
người đó lại có thể trong hai mươi mốt ngày nhất tâm
chiêm lễ hình tượng Bồ Tát Địa Tạng và niệm danh hiệu
của Ngài đủ một vạn biến, thì sẽ được Bồ Tát hiện
thân vô biên, mách bảo người đó cõi giới mà hàng quyến
thuộc đã sanh về; hoặc trong giấc mộng, Bồ Tát hiện đại
thần lực, đích thân dắt người đó đến các thế giới
để thấy hàng quyến thuộc của mình.
Nếu
người đó lại có thể mỗi ngày đều niệm danh hiệu Bồ
Tát một ngàn biến, luôn đến một ngàn ngày, thì người
đó sẽ được Bồ Tát sai các quỷ thần và thổ địa sở
tại hộ vệ trọn đời, hiện đời y phục thức ăn dư dật,
không có các thứ bệnh khổ, cho đến các hoạnh sự còn không
hề vào đến cửa, huống nữa là đến nơi thân! Người đó
rốt ráo sẽ được Bồ Tát xoa đảnh thọ ký cho.”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
kẻ thiện nam người thiện nữ nào muốn phát lòng từ rộng
lớn để cứu độ tất cả chúng sanh, muốn tu Đạo Bồ Đề
Vô Thượng, muốn ra khỏi Tam Giới; những người đó thấy
hình tượng Bồ Tát Địa Tạng cùng nghe danh hiệu, rồi chí
tâm quy y, hoặc đem hương hoa, y phục, vật báu, đồ ăn thức
uống để cúng dường chiêm lễ, thì điều nguyện cầu của
các thiện nam thiện nữ đó sẽ chóng được thành tựu, vĩnh
viễn không bị chướng ngại.”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
kẻ thiện nam người thiện nữ nào muốn cầu trăm ngàn vạn
ức điều nguyện, trăm ngàn vạn ức sự việc về hiện tại
cùng vị lai, thì nên chỉ quy y, chiêm lễ, cúng dường, ngợi
khen hình tượng của Bồ Tát Địa Tạng; thì các điều sở
nguyện sở cầu như thế tất đều thành tựu cả.
Nếu
lại cầu mong Bồ Tát Địa Tạng, đấng đầy đủ lòng đại
từ bi, mãi mãi ủng hộ cho mình, thì người đó trong giấc
chiêm bao liền được Bồ Tát xoa đảnh thọ ký cho.”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
người thiện nam kẻ thiện nữ nào đối với kinh điển Đại
Thừa sanh lòng trân trọng thâm sâu, phát tâm không nghĩ bàn
muốn đọc, muốn tụng, dầu gặp được bậc minh sư dạy
bảo cho thành thục, song đọc rồi lại quên, trải đến cả
tháng, cả năm vẫn không đọc tụng được; những kẻ thiện
nam này vì có nghiệp chướng đời trước chưa trừ sạch,
cho nên đối với kinh điển Đại Thừa không có tánh đọc
tụng.”
“Những
hạng người này, khi nghe danh hiệu của Địa Tạng Bồ Tát
cùng thấy hình tượng của Địa Tạng Bồ Tát, thì nên đem
hết bổn tâm mà cung kính bày tỏ; rồi dùng hương hoa, y phục,
đồ ăn thức uống, cùng tất cả đồ chơi cúng dường Bồ
Tát. Lại đem một chén nước trong đặt trước Bồ Tát một
ngày một đêm, sau đó chắp tay thỉnh để uống, mặt day
về hướng Nam; khi nước sắp vào miệng phải chí tâm trịnh
trọng. Uống nước xong, phải kiêng cữ ngũ tân, rượu, thịt,
tà dâm, vọng ngữ và các việc giết hại trong bảy ngày hoặc
hai mươi mốt ngày. Những người thiện nam thiện nữ này,
trong giấc chiêm bao sẽ thấy Bồ Tát Địa Tạng hiện thân
vô biên đến chỗ họ ở mà rưới nước quán đảnh cho.
Những người này thức dậy liền được thông minh, các kinh
điển một phen lọt vào nhĩ căn thì liền nhớ mãi, không
còn quên một câu kinh hay một bài kệ nữa!”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
những người nào ăn mặc không đủ, cầu gì cũng trái nguyện,
hoặc nhiều bệnh tật, hoặc nhiều sự hung suy, nhà cửa không
yên ổn, quyến thuộc bị phân tán, hoặc các hoạnh sự cứ
xảy đến làm thiệt thân, khi ngủ thường mộng thấy điều
kinh sợ; những người như thế, khi nghe danh hiệu của Bồ
Tát Địa Tạng, thấy hình tượng của Bồ Tát Địa Tạng,
mà chí tâm cung kính niệm đủ một vạn biến, thì những
sự không như ý sẽ tiêu sạch lần lần, liền được an vui,
đồ ăn mặc dư dật, cho đến trong giấc mộng thảy đều
an vui.”
“Lại
nữa, này Bồ Tát Quán Thế Âm! Vào đời vị lai, nếu có
người thiện nam thiện nữ nào, hoặc vì việc làm ăn sinh
sống, hoặc vì việc công chuyện tư, hoặc vì sự sanh sự
tử, hoặc vì việc khẩn cấp, mà phải vào rừng lên núi,
qua sông vượt biển, cho đến gặp nước lớn hoặc đi ngang
hiểm đạo; người đó trước tiên nên niệm danh hiệu của
Địa Tạng Bồ Tát một vạn biến, thì đi qua nơi nào cũng
có các vị quỷ thần hộ vệ, đi đứng nằm ngồi mãi mãi
được an lạc, cho đến dẫu gặp cọp, sói, sư tử... cùng
tất cả mọi thứ độc hại, cũng đều không thể làm thương
tổn đến được.”
Đức
Phật bảo Bồ Tát Quán Thế Âm: “Bồ Tát Địa Tạng có
đại nhân duyên với cõi Diêm Phù Đề. Nếu nói về những
việc lợi ích nhờ được thấy, được nghe của chư chúng
sanh, thì trong cả trăm ngàn kiếp cũng không thể nói hết
được.
Vì
thế, này Quán Thế Âm! Ông hãy dùng thần lực mà lưu bố
kinh này, làm cho chúng sanh ở thế giới Ta Bà trong trăm ngàn
vạn kiếp luôn được hưởng sự an lạc.”
Bấy
giờ Đức Thế Tôn nói kệ rằng:
“Ta
xem Địa Tạng sức oai thần,
Hằng
hà sa kiếp nói chẳng cùng.
Thấy,
nghe, một niệm chiêm ngưỡng lễ,
Lợi
ích trời, người vô lượng sự.
Hoặc
nam, hoặc nữ, hoặc rồng, thần,
Báo
tận sẽ sa vào đường ác,
Chí
tâm quy y thân Đại Sĩ,
Thọ
mạng chuyển tăng, tội chướng trừ.”
“Trẻ
thơ sớm mất tình phụ mẫu,
Chẳng
rõ thần hồn lạc nơi đâu,
Anh
em chị em cùng thân thuộc,
Sanh
trưởng đến nay chẳng biết nhau.
Hoặc
nặn hoặc vẽ hình Đại Sĩ,
Cảm
thương chiêm lễ chẳng muốn rời,
Hăm
mốt ngày luôn niệm danh hiệu,
Bồ
Tát tất hiện thân vô biên,
Chỉ
rành quyến thuộc ở nơi nao,
Dầu
sa ác thú cũng ra mau;
Nếu
được sơ tâm chẳng thối thất,
Liền
đặng xoa đảnh, thọ Thánh ký.”
“Bồ
Đề vô thượng muốn tu hành,
Thậm
chí lìa xa khổ Tam Giới,
Người
này đã phát đại bi tâm,
Trước
nên chiêm lễ tượng Đại Sĩ,
Hết
thảy nguyện ước chóng thành tựu,
Nghiệp
chướng vĩnh viễn chẳng ngăn đặng.
Có
người phát tâm tụng kinh điển,
Muốn
độ quần mê vượt bỉ ngạn,
Dầu
lập thệ nguyện chẳng nghĩ bàn,
Đọc
rồi liền quên, luôn sót mất.
Người
này nghiệp chướng khiến u mê,
Học
Đại Thừa kinh chẳng nhớ được.
Cúng
dường Địa Tạng với hương hoa,
Y phục,
uống ăn, cùng ngoạn cụ,
Bày
chén nước trong trước Đại Sĩ,
Cách
một ngày sau bưng lấy uống.
Sanh
lòng trân trọng, cữ ngũ tân,
Rượu,
thịt, tà dâm, cùng vọng ngữ.
Hăm
mốt ngày liền chớ sát sanh,
Chí
tâm nhớ tưởng Đại Sĩ danh.
Trong
mộng tất thấy thân vô biên,
Thức
giấc nhĩ căn liền lanh lợi,
Đại
Thừa kinh giáo nghe qua tai,
Suốt
ngàn vạn đời mãi chẳng quên.
Chính
nhờ Đại Sĩ bất tư nghì,
Thầm
giúp người kia được huệ tài.”
“Chúng
sanh nghèo khổ lại bệnh tật,
Nhà
cửa hung suy, quyến thuộc lìa,
Ngủ
mê mộng mị không an giấc,
Cầu
chi cũng hỏng, chẳng toại lòng,
Chí
tâm chiêm lễ tượng Địa Tạng,
Tất
cả việc ác thảy tiêu trừ,
Cho
đến mộng mị đều an ổn,
Quỷ
thần ủng hộ, dư ăn mặc.
Muốn
vào núi rừng, qua sông biển,
Cầm
thú độc dữ cùng người ác,
Ác
thần, ác quỷ, với ác phong,
Hết
thảy tai nạn, mọi khổ não,
Chỉ
cần chiêm lễ cùng cúng dường,
Địa
Tạng Bồ Tát Đại Sĩ tượng,
Núi
rừng biển cả dẫu có vào,
Tất
cả sự ác đều tiêu sạch.
Quán
Âm hãy lắng nghe Ta nói,
Địa
Tạng vô tận không nghĩ bàn,
Trăm
ngàn muôn kiếp chẳng kể xiết,
Rộng
tuyên Đại Sĩ sức như vậy!
Như
người nghe đến Địa Tạng danh,
Thậm
chí thấy hình cùng chiêm lễ,
Hương
hoa, thực phẩm, và y phục,
Cúng
dường trăm ngàn hưởng diệu lạc.
Nếu
đem hồi hướng khắp Pháp Giới,
Rốt
ráo thành Phật, thoát sanh tử.
Vì
thế, Quán Âm, ông hãy nên,
Bảo
khắp Hằng sa các cõi nước!”
Phẩm
Thứ Mười Ba
GIAO
PHÓ CHO TRỜI NGƯỜI
Lúc
đó, Đức Thế Tôn giơ cánh tay sắc vàng xoa đảnh Địa Tạng
Bồ Tát Ma Ha Tát mà bảo rằng: “Này Địa Tạng! Địa Tạng!
Thần lực của ông không thể nghĩ bàn, đức từ bi của ông
không thể nghĩ bàn, trí huệ của ông không thể nghĩ bàn,
biện tài của ông không thể nghĩ bàn. Dầu cho chư Phật ở
mười phương khen ngợi tuyên nói những sự không nghĩ bàncủa
ông, trong ngàn vạn kiếp cũng chẳng nói hết được.
Này
Địa Tạng! Địa Tạng! Ông hãy nhớ hôm nay Ta, trong cung trời
Đao Lợi, nơi đại hội có trăm ngàn vạn ức không thể nói
hết, không thể nói hết tất cả chư Phật, chư Bồ Tát,
cùng Thiên Long Bát Bộ, một lần nữa đem các chúng sanh trong
cõi trời, người, những kẻ còn ở trong nhà lửa, chưa ra
khỏi Tam Giới, mà giao phó cho ông.
Ông
đừng để cho các chúng sanh đó bị đọa vào đường ác
dù là một ngày một đêm, huống là để cho họ phải đọa
lạc vào địa ngục Ngũ Vô Gián cùng địa ngục A-tỳ, trải
đến ngàn vạn ức kiếp không lúc nào ra khỏi!
Này
Địa Tạng! Chúng sanh ở cõi Nam Diêm Phù Đề này chí tánh
không định, kẻ quen theo thói ác thì nhiều.”
“Dầu
phát thiện tâm nhưng chốc lát liền thối thất; nếu gặp
ác duyên thì niệm niệm tăng trưởng. Vì thế cho nên, Ta phải
phân thân này ra làm trăm ngàn ức để hóa độ, tùy theo căn
tánh mà độ thoát cho họ.”
“Này
Địa Tạng! Nay Ta ân cần đem chúng trời, người giao phó
cho ông. Vào đời vị lai, nếu có hàng trời, người cùng
thiện nam thiện nữ nào, ở trong Phật Pháp mà trồng chút
thiện căn chừng bằng một mảy lông, một hạt bụi, một
hạt cát, một giọt nước, thì ông nên dùng Đạo lực mà
ủng hộ người đó, làm cho lần lần tu Đạo Vô Thượng,
chớ để thối thất.”
“Lại
nữa, này Địa Tạng! Trong đời vị lai, hoặc trời hoặc
người, phải tùy theo nghiệp mà thọ báo ứng, đọa lạc
vào ác đạo; lúc sắp bị đọa ác đạo hoặc vừa đến
ngưỡng cửa, những chúng sanh đó nếu có thể niệm được
danh hiệu của một đức Phật, danh hiệu của một vị Bồ
Tát, cùng một câu kinh một bài kệ của kinh điển Đại Thừa,
thì ông hãy dùng thần lực, phương tiện để cứu vớt các
chúng sanh đó; ở chỗ của các người đó hiện thân vô biên,
vì họ mà phá tan địa ngục, làm cho họ được sanh thiên,
hưởng sự vui thù thắng vi diệu.”
Bấy
giờ Đức Thế Tôn liền nói kệ rằng...
“Hiện
tại, vị lai chúng thiên, nhân,
Nay
Ta ân cần dặn bảo ông:
Dùng
đại thần thông phương tiện độ,
Chớ
để đọa vào các ác đạo.”
Bấy
giờ Địa Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát quỳ gối, chắp tay bạch
cùng Đức Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Cúi xin Đức
Thế Tôn chớ lo! Trong đời vị lai, nếu có người thiện
nam kẻ thiện nữ nào đối với trong Phật Pháp mà có một
niệm cung kính, con cũng dùng trăm ngàn phương tiện để độ
thoát người đó, làm cho mau được giải thoát trong đường
sanh tử; huống nữa là nghe các thiện sự rồi niệm niệm
tu hành, thì sẽ tự nhiên ở nơi Đạo Vô Thượng vĩnh viễn
được không còn thối chuyển.”
Lúc
nói lời ấy xong, trong Pháp Hội có một vị Bồ Tát tên là
Hư Không Tạng bạch cùng Đức Phật rằng: “Bạch Đức Thế
Tôn! Con đến cung trời Đao Lợi nghe Đức Như Lai ngợi khen
oai thần thế lực không thể nghĩ bàn của Bồ Tát Địa Tạng.
Trong đời vị lai, nếu có người thiện nam kẻ thiện nữ
nào, cho đến tất cả hàng trời, rồng, nghe kinh điển này
cùng danh tự của Ngài Địa Tạng, hoặc chiêm lễ hình tượng,
thì sẽ được bao nhiêu điều phước lợi? Cúi mong Đức
Thế Tôn vì tất cả chúng sanh ở hiện tại và vị lai mà
lược nói việc ấy cho.”
Đức
Phật bảo Bồ Tát Hư Không Tạng: “Lắng nghe! Lắng nghe!
Ta sẽ vì ông mà nói rõ. Vào đời vị lai, nếu có người
thiện nam kẻ thiện nữ nào trông thấy hình tượng của Bồ
Tát Địa Tạng cùng nghe Kinh này, cho đến đọc tụng, dùng
hương hoa, đồ ăn thức uống, y phục, châu báu, mà bố thí
cúng dường, ngợi khen chiêm lễ, thì sẽ được hai mươi
tám điều lợi ích.”
“Một
là thiên long thường hộ niệm;
Hai
là thiện quả ngày càng tăng;
Ba
là tích tập các nhân thánh thượng;
Bốn
là tâm Bồ Đề không thối chuyển;
Năm
là y phục, thực phẩm đầy đủ;
Sáu
là dịch bệnh không đến nơi thân;
Bảy
là xa lìa các tai nạn về nước và lửa;
Tám
là không bị tai ách trộm cướp;
Chín
là người khác thấy đều cung kính;
Mười
là quỷ thần đều hộ trì.”
“Mười
một là thân nữ chuyển thành thân nam;
Mười
hai là làm con gái hàng vương giả, đại thần;
Mười
ba là tướng mạo đoan chánh, tốt đẹp;
Mười
bốn là phần nhiều được sanh lên cõi trời;
Mười
lăm là có thể làm bậc đế vương;
Mười
sáu là biết rõ việc đời trước;
Mười
bảy là có mong cầu thì đều được toại ý;
Mười
tám là quyến thuộc an vui;
Mười
chín là các hoạnh sự đều dứt sạch;
Hai
mươi là các nghiệp đạo đều trừ hẳn;
Hai
mươi mốt là đi đâu cũng tới nơi cả;
Hai
mươi hai là đêm nằm mộng được an ổn, vui vẻ;
Hai
mươi ba là tổ tiên đã mất được lìa khổ;
Hai
mươi bốn là nhờ phước đời trước mà thọ sanh;
Hai
mươi lăm là chư thánh đều khen ngợi;
Hai
mươi sáu là căn tánh thông minh, lanh lợi;
Hai
mươi bảy là giàu lòng từ mẫn;
Hai
mươi tám là rốt ráo thành Phật.
Lại
nữa, này Hư Không Tạng Bồ Tát! Như hàng trời, rồng, quỷ
thần ở hiện tại và vị lai, nghe danh hiệu của Địa Tạng,
lễ bái hình tượng của Địa Tạng, hoặc nghe các việc về
bổn nguyện tu hành của Địa Tạng, mà ngợi khen chiêm lễ,
thì sẽ được bảy điều lợi ích.”
“Một
là mau vượt thánh địa;
Hai
là ác nghiệp được tiêu trừ;
Ba
là chư Phật đến ủng hộ;
Bốn
là Bồ Đề không thối thất;
Năm
là bổn lực được tăng trưởng;
Sáu
là việc đời trước đều rõ biết;
Bảy
là rốt ráo thành Phật.”
Bấy
giờ không thể nói hết không thể nói hết tất cả chư Phật
Như Lai cùng Đại Bồ Tát, Thiên Long Bát Bộ ở mười phương
nghe Đức Phật Thích Ca Mâu Ni ngợi khen tuyên bày sức đại
oai thần không thể nghĩ bàn của Địa Tạng Bồ Tát, đều
khen là việc chưa từng có.
Lúc
đó, tại cung trời Đao Lợi mưa xuống vô lượng hương hoa,
thiên y, châu báu để cúng dường Đức Phật Thích Ca Mâu
Ni và Bồ Tát Địa Tạng. Xong rồi, tất cả đại chúng trong
Pháp Hội đều lại chiêm lễ, chắp tay mà lui ra.
Kệ
tán:
Kinh
Địa Tạng Bổn Thệ,
So
sánh các nghiệp nhân,
Ốm
đau, tàn tật, câm ngọng do đời trước,
Đời
này đọc tụng Đại Thừa,
Được
phước lợi vô cùng,
Quyết
định sen báu vãng sanh.
Nam
mô Thường Trụ Thập Phương Phật.
Nam
mô Thường Trụ Thập Phương Pháp.
Nam
mô Thường Trụ Thập Phương Tăng.
Xem
bản dịch của HT. Thích Trí Tịnh
Kinh
Ðiạ Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện, HT. Thích Trí Tịnh