1)
ÐỨC PHẬT PHÓNG QUANG TUYÊN CÁO.- Lúc đó, từ trên đảnh
môn đức Thế-Tôn phóng ra cả trăm nghìn muôn ức tia sáng
lớn.
Như
là: tia sáng sắc trắng, tia sáng sắc trắng lớn, tia sáng
lành tốt, tia sáng ngọc, tia sáng ngọc lớn, tia sáng sắc
tía, tia sáng sắc tía lớn, tia sáng sắc xanh, tia sáng sắc
xanh lớn, tia sáng sắc biếc, tia sáng sắc biếc lớn, tia sáng
sắc hồng, tia sáng sắc hồng lớn, tia sáng màu lục, tia sáng
màu lục lớn, tia sáng màu vàng y, tia sáng màu vàng y lớn,
tia sáng tướng mây lành, tia sáng tướng mây lành lớn, tia
sáng tướng nghìn vòng tròn, tia sáng tướng nghìn vòng tròn
lớn, tia sáng vòng tròn báu, tia sáng vòng tròn báu lớn, tia
sáng vừng mặt trời, tia sáng vừng mặt trời lớn, tia sáng
vừng mặt trăng, tia sáng vừng mặt trăng lớn, tia sáng tướng
cung điện, tia sáng tướng cung điện lớn, tia sáng tướng
mây biển, tia sáng tướng mây biển lớn.
Từ
trên đảnh môn phóng ra những luồng ánh sáng như thế xong,
lại nói ra những tiếng rất vi diệu mà bảo đại chúng rằng:
'Này
tám bộ chúng Trời, Rồng, người cùng phi nhơn v.v...! Lóng
nghe hôm nay ta ở tại cung trời Ðao Lợi tuyên bày ngợi khen
những sự lợi ích trong hàng trời người, những sự không
thể nghĩ bàn, những sự về nhơn hạnh lên bực Thánh, những
sự chứng quả Thập Ðịa, những sự rốt ráo không lui sụt
nơi đạo vô thượng chánh đẳng chánh giác... của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát'.
2)
QUÁN THẾ ÂM CẦU THỈNH.- Lúc Ðức Phật nói lời trên đó
vừa dứt tiếng, trong Pháp-hội có một vị đại Bồ Tát
hiệu là Quán Thế Âm từ chỗ ngồi đứng dậy, quì gối
chắp tay mà bạch cùng Ðức Phật rằng:
'Bạch
đức Thế-Tôn! Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đầy đủ đức từ
bi lớn, Ngài thương xót chúng sanh mắc tội khổ ở trong muôn
nghìn ức thế giới, ngài hóa hiện ra ức thân bao nhiêu công
đức và sức oai thần chẳng thể nghĩ bàn của Ngài, con đã
từng nghe đức Thế-Tôn cùng vô lượng chư Phật trong mười
phương, khác miệng đồng lời ngợi khen Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát.
Dầu
cho các Ðức Phật trong thuở quá khứ, thuở hiện tại và
thuở vị lai nói công đức của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát vẫn
chẳng thể nói hết.
Vừa
rồi lại được đức Thế-Tôn bảo khắp trong đại chúng
rằng đức Phật muốn tuyên nói các sự lợi ích của Ngài
Ðịa-Tạng Bồ Tát.
Cúi
mong đức Thế-Tôn vì tất cả chúng sanh ở hiện tại và
vị lai mà tuyên nói những sự chẳng thể nghĩ bàn của Ngài
Ðịa-Tạng Bồ Tát, làm cho tám bộ chúng Trời, Rồng,v.v...chiêm
ngưỡng lễ lạy Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát để đặng phước
lành'.
3)
ÐỨC PHẬT TÁN THÁN VÀ HỨA KHẢ.- Ðức Phật bảo Ngài Quán
Thế Âm Bồ Tát: 'Ông có nhơn duyên rất lớn với chúng sanh
trong cõi Ta Bà. Những hàng Trời, Rồng, hoặc Quỉ, cho đến
chúng sanh mắc phải tội khổ trong sáu đường nếu kẻ nào
nghe danh hiệu của ông, thấy hình tượng của ông, hay mến
tưởng đến ông cùng khen ngợi ông.
Thời
những chúng sanh ấy đều ở nơi đạo vô thượng chánh giác
quyết chẳng còn thối chuyển, thường được sanh vào cõi
người, cõi trời hưởng đủ sự vui vi diệu, khi nhơn quả
sắp thành thục liền được Phật thọ ký cho.
Nay
ông sẵn lòng từ bi lớn thương xót các loài chúng sanh và
tám bộ chúng Trời, Rồng, v.v... mà muốn nghe ta nói những
sự lợi ích chẳng thể nghĩ bàn của Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát.
Ông
nên lóng nghe cho kỹ, nay ta sẽ nói đó!'
Ngài
Quán Thế Âm Bồ Tát bạch rằng: 'Vâng! Bạch đức Thế-Tôn
con xin ưa muốn nghe.'
4)
THẤY NGHE THÊM PHƯỚC TRỜI.- Ðức Phật bảo Ngài Quán Thế
Âm Bồ Tát: 'Trong các thế giới về thuở hiện tại nay và
vị lai sau, có vị trời nào, hưởng phước trời đã mãn,
năm tướng suy hao hiện ra nơi thân, hoặc có kẻ phải đọa
lạc vào nơi chốn ác đạo.
Các
vị trời đó, hoặc nam hoặc nữ đương lúc tướng suy hao
hiện, hoặc thấy hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát,
hoặc nghe tên Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát, rồi một lần chiêm
ngưỡng một lần đảnh lễ.
Thời
các vị trời đó càng thêm lớn phước trời, hưởng sự
vui sướng rất nhiều không bao giờ còn phải bị đọa lạc
vào ba ác đạo nữa.
Huống
chi là những người thấy hình tượng Bồ Tát, nghe danh hiệu
Bồ Tát rồi đem các thứ hương hoa, đồ y phục, đồ uống
ăn, vật báu, chuỗi ngọc... mà bố thí cúng dường, thời
người này đặng vô lượng vô biên công đức phước lợi.
5)
NGƯỜI BỊNH ÐƯỢC LỢI - Lại vầy nữa này Quán Thế Âm!
Trong các thế giới về thuở hiện tại nay và vị lai sau,
những hàng chúng sanh trong sáu đường, như có kẻ sắp mạng
chung mà đặng nghe một tiếng danh hiệu của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát thoáng qua lỗ tai, thì kẻ mạng chung đó không còn
bị đọa vào chốn khổ ba ác đạo.
Huống
chi là lúc sắp mạng chung, cha mẹ cùng hàng thân quyến đem
của cải nhà cửa, vật báu, y phục v.v... của người sắp
mạng chung đó mà làm của chi phí để tô đắp hay họa vẽ
hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát.
Rồi
làm cho người bịnh lúc chưa chết, hoặc mắt thấy tai nghe
biết rằng hàng thân quyến đem nhà cửa vật báu v.v... vì
mình mà tô vẽ hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát.
Người
bịnh đó nếu có nghiệp báo phải mang lấy bịnh nặng, thời
nhờ công đức này liền được lành mạnh, tuổi thọ thêm
lâu.
Còn
nếu người bịnh đó có nghiệp báo số mạng đã hết, lại
có đủ tất cả tội chướng nghiệp chướng đáng lẽ phải
đọa vào chốn ác đạo, song vì nhờ công đức này nên sau
khi mạng chung, liền được sanh vào cõi trời, cõi người
hưởng quả vui thù thắng vi diệu, tất cả tội chướng thảy
đều tiêu sạch.
6)
TIÊN VONG ÐƯƠC PHƯỚC.- Lại vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ
Tát! Về đời sau, nếu có kẻ nam tử, người nữ nhơn nào,
hoặc lúc còn bú mớm, hoặc lúc lên ba tuổi, hoặc lúc lên
năm tuổi, mười tuổi trở xuống mà chết mất anh chị em.
Ðến
khi người đó khôn lớn nhớ tưởng đến cha mẹ cùng hàng
thân quyến không rõ đọa lạc vào chốn nào, hay sanh về thế
giới nào, hoặc sanh lên cõi trời nào?
Người
đó như có thể tô vẽ hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát, nhẫn đến nghe danh hiệu của Ngài rồi một lần chiêm
ngưỡng một lần đảnh lễ, từ một ngày cho đến bảy ngày
đừng thối thất tâm ban đầu, nghe danh hiệu thấy hình tượng
chiêm lễ cúng dường.
Thời
quyến thuộc đã sớm khuất của người đó nếu do ác nghiệp
mà bị đọa vào ác đạo tính ra phải chịu đến số kiếp,
nay nhờ công đức tô vẽ hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát và chiêm lễ cúng dường của con cái, hay của anh
em chị em, nên liền đặng giải thoát, được sanh lên cõi
trời cõi người hưởng quả vui thù thắng vi diệu.
Còn
như quyến thuộc đã sớm khuất của người đó có phước
lành, đã được sanh lên cõi trời cõi người hưởng thọ
quả vui thù thắng vi diệu rồi, thời nhờ công đức này
càng thêm lớn nghiệp nhơn về bực Thánh, hưởng vô lượng
quả vui.
Như
người đó lại có thể trong hai mươi mốt ngày, chuyên lòng
chiêm lễ hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát và niệm
lấy danh hiệu của Ngài đủ số một muôn biến, sẽ đặng
Ðịa-Tạng Bồ Tát hiện vô biên thân, mách cho người đó
rõ nơi cõi của hàng thân quyến sớm khuất kia đã sanh về.
Hoặc
trong giấc mộng, Ðịa-Tạng Bồ Tát hiện sức thần thông
lớn, tự dắt người đó đến các thế giới thấy hàng quyến
thuộc.
Nếu
người đó lại có thể trong mỗi ngày niệm danh hiệu của
Bồ Tát một nghìn biến luôn đến một nghìn ngày.
Thời
người đó sẽ được Bồ Tát sai các vị Quỉ Thần ở tại
chỗ đó hộ vệ trọn đời, hiện đời món ăn đồ mặc
dư dật, không có các thứ bịnh khổ, cho đến các sự tai
vạ còn không hề vào đến cửa, huống nữa là đến nơi
thân.
Rốt
ráo rồi người đó được Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát xoa đảnh
thọ ký cho.
7)
NGUYỆN LỚN SỚM THÀNH.- Lại vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ
Tát! Về đời sau, như có kẻ thiện nam người thiện nữ
nào muốn phát lòng từ rộng lớn để cứu độ tất cả
chúng sanh, muốn tu đạo vô lượng chánh giác, muốn thoát
khỏi tam giới.
Những
người đó thấy hình tượng và nghe danh hiệu của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát, rồi chí tâm quy y hoặc đem hương hoa, y phục, vật
báu, đồ ăn uống, v.v... để cúng dường chiêm ngưỡng đảnh
lễ thời chỗ nguyện cầu của kẻ thiện nam cùng thiện nữ
đó mau được thành tựu không bao giờ bị chướng ngại.
Lại
vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ Tát! Trong đời sau, như có
kẻ thiện nam, người thiện nữ nào, muốn cầu trăm nghìn
muôn ức điều nguyện trăm nghìn muôn ức sự về hiện tại
cùng vị lai, thời chỉ nên quy y chiêm ngưỡng đảnh lễ,
cúng dường, ngợi khen hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát.
Ðược
như thế thời nguyện những chi và cầu những chi thảy đều
thành tựu cả.
Lại
cầu mong Ðịa-Tạng Bồ Tát, vận đức từ bi rộng lớn ủng
hộ mãi cho, người đó trong giấc chiêm bao liền đặng Ngài
Ðịa-Tạng Bồ Tát xoa đảnh thọ ký.
8)
ÐƯƠC TRÍ HUỆ.- Lại vầy nữa này Quán Thế Âm Bồ Tát!
Trong đời sau, như có người thiện nam, kẻ thiện nữ nào
sanh lòng rất trân trọng đối với kinh điển đại thừa,
phát tâm bất tư nghị muốn đọc muốn tụng kinh điển ấy.
Dầu
gặp đặng bực minh sư truyền dạy cho những người đó học
tập, nhưng đọc rồi quên rồi, trải đến cả tháng cả
năm vẫn không đọc tụng được.
Những
kẻ thiện nam đó vì có nghiệp chướng đời trước chưa
trừ sạch, cho nên ở nơi kinh điển đại thừa không có công
năng đọc tụng.
Nhưng
hạng người này khi nghe danh hiệu của Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát, đem hết bổn tâm cung kính bày tỏ với Bồ Tát, rồi
dùng hương hoa, y phục, đồ ăn, tất cả đồ ngọa cụ, v.v...
cúng dường hình tượng Bồ Tát.
Dùng
một chén nước trong để trước tượng Bồ Tát một ngày
một đêm, sau đó cung kính chắp tay thỉnh để uống, xây
mặt về hướng nam.
Khi
nước vào miệng phải chí tâm trịnh trọng, uống nước xong,
phải cữ ngũ tân, rượu, thịt, tà dâm, vọng ngữ và các
việc giết hại trong bảy ngày hoặc hai mươi mốt ngày.
Người
thiện nam cùng thiện nữ đó trong giấc chiêm bao thấy Ðịa-Tạng
Bồ Tát hiện thân vô biên rưới nước trên đảnh của người
đó.
Sau
khi thức dậy, người đó liền đặng thông minh, một phen
nghe đến những kinh điển đại thừa ấy liền sẽ nhớ mãi,
không bao giờ còn quên một câu kệ nữa.
9)
TAI NẠN TIÊU TRỪ.- Lại vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ Tát!
Về trong đời sau, như có những người nào ăn mặc không
đủ, cầu chi cũng không toại nguyện, hoặc thân nhiều tật
bịnh, hoặc nhiều sự hung suy, nhà cửa không yên ổn, quyến
thuộc chia lìa, hoặc các sự tai vạ cứ đến khuấy nhiễu
nơi thân luôn, trong giấc mộng thường phải kinh sợ.
Những
người như thế đó, khi nghe danh hiệu của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát, thấy hình tượng của Ðịa-Tạng Bồ Tát nên chí
tâm cung kính niệm đủ một muôn biến, thời những sự không
toại ý trên đó sẽ tiêu sạch lần lần, liền đặng an vui,
đồ ăn mặc dư dật, cho đến trong giấc mộng thẩy đều
an ổn vui vẻ.
10)
KHỎI HIỂM NGUY.- Lại vầy nữa, này Quán Thế Âm Bồ Tát!
Về đời sau, nếu có người thiện nam thiện nữ nào, hoặc
nhơn sự làm ăn, hoặc nhơn sự công chuyện tư, hoặc nhơn
sự sanh cùng tử, hoặc nhơn việc gấp mà phải vào trong rừng
núi, hay là qua sông vượt biển hoặc gặp nước lụt lớn,
hoặc đi ngang đường hiểm trở.
Người
ấy trước khi đi nên niệm danh hiệu của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát một muôn biến, được thế thời đi qua nơi nào chốn
nào cũng có các vị Quỉ Thần hộ vệ, lúc đi đứng, khi
nằm ngồi, đều được an ổn vui vẻ luôn, cho đến dầu
gặp loài hùm sói sư tử... nhưng tất cả thứ độc hại
đều không thể phạm đến người đó được.
Ðức
Phật bảo Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát: 'Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát có nhơn duyên rất lớn với cõi Diêm Phù Ðề. Nếu nói
về những sự mà các hàng chúng sanh thấy hình nghe tên của
Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát được lợi ích, thời dầu nói đến
trong trăm nghìn kiếp cũng không biết được.
Này
Quán Thế Âm Bồ Tát! Vì thế Ông nên dùng thần lực mà lưu
truyền kinh này làm cho chúng sanh trong cõi Ta Bà đây mãi đến
trăm nghìn kiếp được hưởng những sự an vui luôn'.
Bấy
giờ đức Thế-Tôn liền nói kệ rằng:
-
Ta xem Ðịa-Tạng sức oai thần
kiếp
số Hằng-sa khó tỏ trần,
Thấy
nghe một niệm chiêm ngưỡng lễ,
Trời,
người lợi ích sự không ngằn,
-
Hoặc Rồng hoặc Thần cùng nam - nữ
Báo
tận sẽ sa vào đường dữ,
Chí
tâm qui mạng Ðại Sĩ thân,
Tuổi
thọ thêm nhiều trừ tội dữ.
Trẻ
thơ chết mất mẹ cùng cha,
Huynh
đệ chị em kẻ ruột rà,
Lớn
khôn nghĩ đến đều không biết,
Nẻo
dữ đường lành ở đâu là?
Hoặc
vẽ, hoặc tô Ðại Sĩ hình
Cảm
thương chiêm lễ biệt chẳng đành,
Hăm
mốt ngày luôn niệm danh hiệu.
Bồ-tát
hiện thân đến bên mình:
Chỉ
rành quyến thuộc ở nơi nào,
Dầu
sa ác thú cũng ra mau,
Nếu
được không lui lòng kính ngưỡng,
Thánh
ký, Bồ-tát vuốt đầu trao.
Bồ-đề
vô thượng muốn tu hành,
Mong
ra ba cõi khỏi tử sinh,
Người
này đã phát lòng bi lớn
Trước
nên chiêm lễ Ðại Sĩ hình.
Nghe
tên quy y đấng trọn lành,
Cúng
dường cung kính phát lòng thành,
Nghiệp
chướng chẳng hề ngăn chướng đặng
Bao
nhiêu mong ước sớm viên thành.
Có
kẻ phát tâm tụng kinh sách
Muốn
độ chúng sanh khỏi tai ách
Dầu
lập nguyện lớn chẳng nghĩ bàn
Ðọc
rồi quên rồi luôn sót mất.
Người
này nghiệp chướng nó làm mê
Học
đại thừa kinh khó mọi bề
Y
phục, uống ăn, các ngọa cụ,
Cúng
dường Ðịa-Tạng với hương hoa.
Dùng
chén nước trong bày trước tượng,
Cách
một ngày đêm bưng lấy uống,
Sanh
lòng ân trọng cữ ngũ tân
Rượu
thịt, tà dâm cùng dối luống.
Trong
hăm mốt ngày chớ sát sanh,
Chuyên
lòng tưởng niệm Thượng Nhơn danh,
Chiêm
bao thấy rõ Tôn-dung hiện,
Thức
rồi, liền đặng trí khôn lanh.
Ðại
Thừa kinh giáo nghe qua tai,
Nghìn
vạn đời sau nhớ chẳng sai,
Chính
nhờ Ðại Sĩ oai thần lớn
Thầm
giúp người kia có huệ tài.
Chúng
sanh nghèo khổ lại ốm đau,
Cửa
nhà họa hoạn, người lìa nhau
Ngủ
mê mộng mị không an giấc,
Cầu
muốn hỏng hư chẳng được nào!
Dốc
lòng chiêm lễ Ðịa-Tạng Ngài,
Bao
nhiêu việc ác thảy tiêu ngay
Nhẫn
đến chiêm bao đều an cả,
Quỉ
Thần phò hộ, của dư xài.
Muốn
qua sông biển, đến núi rừng,
Cầm
thú độc nguy, giặc đón đường,
Ác
Thần, ác Quỉ, mưa gió dữ,
Nhiều
nỗi gian nan khốn không lường,
Sắp
sửa ra đi đối trước tượng
Cúng
dường kính lễ cùng chiêm ngưỡng.
Núi
rừng biển cả có vào trong
Ác
tai tiêu sạch thường an sướng.
Quán
Âm lóng nghe ta nói rõ
Ðịa-Tạng
vô lượng oai thần đó,
Trăm
nghìn muôn kiếp thuật chẳng rồi,
Rộng
tuyên Ðại Sĩ đầy sức nọ!
Như
người nghe đến Ðịa-Tạng danh,
Thấy
hình chiêm lễ hết lòng thành,
Hương
hoa, ăn uống, dưng y phục,
Trăm
nghìn báo đẹp hưởng điều lành.
Nếu
hay đem công hồi pháp giới,
Rốt
ráo thành Phật, sanh tử khỏi,
Quán
Âm nên biết gắng tuyên bày,
Truyền
khắp Hằng-sa nhiều nước cõi!
Xem Thêm:
*Kinh
Ðiạ Tạng, HT. Trí Quang Dịch Giải
*Thông
Điệp của Bồ Tát Địa Tạng Qua Kinh Địa Tạng
Bổn
Nguyện,Tâm Hà Lê Công Ða