Lúc
đó Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát ma-ha-tát nương oai thần của
đức Phật, từ chỗ ngồi đứng dậy, quì gối chắp tay bạch
cùng đức Phật rằng:
'Bạch
đức Thế-Tôn! Con xem xét chúng sanh trong nghiệp đạo so sánh
về sự bố thí có nhẹ có nặng. Có người hưởng phước
trong một đời, có người hưởng phước trong mười đời,
hoặc đến hưởng phước lợi lớn trong trăm đời, nghìn
đời.
Những
sự ấy tại làm sao thế? Cúi xin đức Thế-Tôn dạy cho'.
Bấy
giờ Ðức Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng: 'Nay ta
ở trong toàn thể chúng hội nơi cung trời Ðao Lợi này giảng
về sự so sánh công đức khinh trọng của việc bố thí ở
Diêm Phù Ðề. Ông phải lóng nghe, ta sẽ vì ông mà nói!'.
Ngài
Ðịa-Tạng Bồ Tát bạch cùng Ðức Phật rằng: 'Chính con
nghi ngờ về việc ấy. Con xin ưa muốn nghe'.
Ðức
Phật bảo Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rằng: 'Trong cõi Nam Diêm
Phù Ðề có các vị Quốc Vương, hàng Tể Phụ quan chức lớn,
hàng đại Trưởng Giả, hàng đại Sát Ðế Lợi, hàng đại
Bà La Môn v.v...
Nếu
gặp kẻ hết sức nghèo túng, nhẫn đến kẻ tật nguyền
câm ngọng, kẻ điếc ngây mù quáng, gặp những hạng người
thân thể không được vẹn toàn như thế.
Lúc
các vị Quốc Vương đó v.v... muốn bố thí, nếu có thể
đủ tâm từ bi lớn, lại có lòng vui vẻ tự hạ mình, tự
tay mình đem của ra bố thí cho tất cả những kẻ đó, hoặc
bảo người khác đem cho, lại dùng lời ôn hòa dịu dàng an
ủi.
Các
vị Quốc Vương, Ðại Thần đó v.v... đặng phước lợi bằng
phước lợi công đức cúng dường cho một trăm hằng hà sa
chư Phật vậy.
Tại
làm sao? Chính bởi vị Quốc Vương đó v.v... phát tâm đại
từ bi đối với kẻ rất mực nghèo cùng và với những người
tàn tật kia, cho nên phước lành được hưởng quả báo như
thế này, trong trăm nghìn đời thường được đầy đủ những
đồ thất bảo, huống là những thứ để thọ dùng như y
phục đồ uống ăn v.v....
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có vị
Quốc Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v... gặp chùa tháp thờ
Phật, hoặc hình tượng Phật, cho đến hình tượng Bồ Tát,
Thanh Văn hay Bích Chi Phật, đích thân tự sửa sang, cúng dường
bố thí.
Vị
Quốc Vương đó, sẽ đặng trong ba kiếp làm vị trời Ðế
Thích hưởng sự vui sướng tốt lạ.
Nếu
có thể đem phước lành bố thí đó mà hồi hướng cho tất
cả chúng sanh trong pháp giới, thời vị Quốc Vương đó, trong
mười kiếp thường được làm vị trời Ðại Phạm Thiên
Vương.
Lại
thế này nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, nếu
có vị Quốc Vương cho đến hàng Bà La Môn v.v... gặp chùa
tháp của đức Phật thuở trước, hoặc là kinh điển hay
hình tượng bị hư sụp rách rã, liền có thể phát tâm tu
bổ lại.
Vị
Quốc Vương đó, hoặc tự mình đích thân lo sửa sang, hoặc
khuyến hóa người khác cho đến khuyến hóa trăm nghìn người
khác cùng chung bố thí cúng dường để kết duyên lành.
Vị
Quốc Vương đó, trong trăm nghìn đời thường làm Vua Chuyển
Luân, còn những người khác chung cùng làm việc bố thí đó,
trong trăm nghìn đời thường làm vua nước nhỏ.
Nếu
lại ở trước chùa tháp có thể phát tâm đem công đức cúng
dường bố thí đó mà hồi hướng về đạo vô thượng chánh
giác, được như vậy thời vị Quốc Vương đó cho đến tất
cả mọi người đều sẽ thành Phật cả, bởi quả báo ấy
rộng lớn vô lượng vô biên.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có vị
Quốc Vương hay hàng Bà La Môn, gặp những người già yếu
tật bịnh và kẻ phụ nữ sanh đẻ, nếu trong khoảng chừng
một niệm sanh lòng từ lớn đem thuốc men, cơm nước, giường
chiếu bố thí, làm cho những kẻ ấy được an vui.
Phước
đức đó rất không thể nghĩ bàn đến được, trong một
trăm kiếp thường làm Vua Trời Tịnh Cư, trong hai trăm kiếp
thường làm Vua sáu từng trời cõi Dục, không bao giờ còn
đọa vào ác đạo, cho đến trong trăm nghìn đời, lỗ tai
không hề nghe đến tiếng khổ, rốt ráo sẽ thành Phật đạo.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! trong đời sau như có vị
Quốc Vương và Bà La Môn, có thể làm những việc bố thí
như thế sẽ đặng vô lượng phước lành.
Nếu
lại có thể đem phước đức đó hồi hướng đạo Bồ Ðề,
thời không luận là nhiều hay ít, rốt ráo sẽ thành Phật
cả, huống gì cả những quả trời Phạm Vương, trời Ðế
Thích, Vua Chuyển Luân.
Nầy
Ðịa-Tạng Bồ Tát, vì thế nên khuyến hóa tất cả chúng
sanh đều phải học theo như thế.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có thiện
nam kẻ thiện nữ nào ở trong Phật pháp mà gieo trồng chút
ít cội phước lành chừng bằng cái lông, sợi tóc, hột cát,
mảy bụi, phước lợi của những người đó sẽ hưởng thọ
không thể ví dụ thế nào cho được.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có kẻ
thiện nam cùng người thiện nữ nào gặp hình tượng Phật,
hình tượng Bồ Tát, hình tượng Bích Chi Phật, hình tượng
Vua Chuyển Luân mà bố thí cúng dường, thời đặng vô lượng
phước lành, thường sanh ở cõi người, cõi trời hưởng
sự vui thù thắng vi diệu.
Như
có thể đem công đức hồi hướng cho cả pháp giới chúng
sanh thời phước lợi của người ấy không thể ví dụ thế
nào cho được.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có kẻ
thiện nam người thiện nữ nào gặp kinh điển đại thừa
hoặc nghe thấy một bài kệ, một câu kinh, rồi phát tâm ân
cần trân trọng cung kính ngợi khen, bố thí cúng dường, người
ấy được quả báo lớn vô lượng vô biên.
Nếu
có thể đem phước đức hồi hướng cho khắp pháp giới cho
chúng sanh thời phước lợi này không thể ví dụ thế nào
cho được.
Lại
vầy nữa, này Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có kẻ
thiện nam người thiện nữ nào gặp chùa tháp và kinh điển
đại thừa, nếu là kinh tháp mới thời bố thí cúng dường,
chiêm ngưỡng lễ lạy ngợi khen chắp tay cung kính.
Nếu
gặp kinh tháp cũ, hoặc hư rách thời sửa sang tu bổ, hoặc
riêng mình phát tâm làm, hoặc khuyến người khác cùng đồng
phát tâm.
Những
người đồng phát tâm đây, trong ba mươi đời thường làm
vua các nước nhỏ. Còn vị đàn việt chánh đó thường làm
Vua Chuyển Luân, lại dùng pháp lành mà giáo hóa vua các nước
nhỏ.
Lại
vầy nữa Ðịa-Tạng Bồ Tát! Trong đời sau, như có người
thiện nam kẻ thiện nữ nào ở nơi cội phước lành đã gieo
trồng trong Phật pháp, hoặc là bố thí cúng dường, hoặc
là tu bổ chùa tháp, hoặc sửa sang kinh điển, cho đến chừng
bằng một sợi lông, một mảy bụi, một hột cát, một giọt
nước.
Những
sự lành như thế không luận nhiều ít, chỉ có thể đem hồi
hướng cho khắp pháp giới chúng sanh, thời công đức của
người đó trong nghìn đời thường hưởng thọ sự vui thượng
diệu.
Còn
như chỉ hồi hướng cho thân quyến trong nhà hoặc tự mình
được lợi ích thôi, như thế thời sẽ hưởng quả vui trong
ba đời, cứ làm một phần sự lành, thời được hưởng
báo tốt một muôn lần trội hơn.
Này
Ðịa-Tạng Bồ Tát! Những nhơn duyên công đức về sự bố
thí như thế đó.
Xem Thêm:
*Kinh
Ðiạ Tạng, HT. Trí Quang Dịch Giải
*Thông
Điệp của Bồ Tát Địa Tạng Qua Kinh Địa Tạng
Bổn
Nguyện,Tâm Hà Lê Công Ða