PHẨM
THỨ MƯỜI TÁM
HIỆN
BỆNH
Bấy giờ Ca Diếp Bồ tát thưa: Bạch Thế Tôn ! Lẽ ra Như
Lai đã khỏi hết bệnh tật, đau lưng, nhức gối, khó thở,
buồn nôn ! Như Lai không còn các khổ sở ép ngặt được
!
Bạch Thế Tôn ! Tất cả chúng sanh thường bị bốn mũi tên
độc: tham dục, sân nhuế, ngu si và kiêu mạn. Bốn thứ độc
nầy làm nhân sanh ra bệnh. Nếu có nguyên nhân bệnh, ắt có
bệnh sanh ra, như hàn, nhiệt, thổ tả, hen suyễn, kiết lỵ,
đầy hơi, hoắc loạn tâm thần...Chư Phật đã xa lìa các
thứ bệnh ấy. Hôm nay cớ gì Như Lai bảo Văn Thù Sư Lợi
Bồ tát: Rằng Phật đau lưng ! Rằng các Bồ tát vì đại
chúng mà thuyết pháp ?
Bạch Thế Tôn ! Con đã từng nghe nơi các khế kinh, Như Lai
dạy: Người tu thiện pháp nếu có thể tạo hai nhân duyên
ắt sẽ xa lìa nghiệp báo bệnh khổ. Một, thương xót tất
cả chúng sanh, cứu khổ, giúp ngặt, bố thí cho họ về tài,
pháp, vô úy. Hai, chăm sóc bệnh hoạn, cung cấp thuốc thang
cho người bệnh, khổ. Từ lâu xa Như Lai từng tu đạo Bồ
tát trải vô lượng ức kiếp, đã từng thực hành bố thí,
ái ngữ, đồng sự, lợi hành, từng thành tựu các ba la mật
môn, mới có quả vị Vô Thượng Chánh Đẳng Tánh Giác ngày
nay. Cớ sao, hôm nay lại nói là có bệnh ?
Bạch Thế Tôn ! Thế gian, người có bệnh, ngồi nằm chẳng
yên. Hoặc đòi uống, đòi ăn, hoặc dặn bảo người nhà
chăm sóc giữ gìn sản nghiệp. Cớ sao Như Lai nằm yên lặng
chẳng dạy bảo cho hàng Thanh văn đệ tử: giới luật, thiền
định, giải thoát, tam muội, tu tập niệm xứ, chánh cần...Cớ
sao chẳng giảng nói kinh điển Đại thừa vi diệu dạy cho
hàng Bồ tát ? Sao Như Lai chẳng trị phạt các ác tỳ kheo
nhận chứa tám thứ vật bất tịnh. Sao Như Lai im lặng nằm
nghiêng bên tay mặt chẳng dạy một lời ?
Các Bồ tát lúc tu nhân, cung cấp thuốc thang cho người bệnh,
đều đem căn lành ấy ban khắp cho chúng sanh, đồng thời
hồi hướng "nhất thiết chủng trí" nhằm tiêu trừ phiền
não chướng, nghiệp chướng và báo chướng cho chúng sanh.
Bồ tát cung cấp thuốc thang cho người bệnh thường nguyện:
Tất
cả chúng sanh dứt trừ bệnh tật, được thân thể bền chắc
như kim cương.
Nguyện
có thể vì chúng sanh mà làm dược thảo.
Nguyện
cho chúng sanh được vô thượng dược vị A Dà Đà tiêu trừ
tất cả ác bệnh.
Nguyện
chúng sanh không thối chuyển tâm Bồ đề vô thượng mau thành
tựu Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Nguyện
tất cả chúng sanh được trí tuệ Phật, thông đạt pháp
tạng vi mật của Như Lai.
Bạch Thế Tôn ! Ca Diếp thưa. Bồ tát đã phát nguyện như
vậy trong vô lượng a tăng kỳ kiếp, nhằm khiến cho chúng
sanh không còn bệnh tật. Thế mà, cớ sao hôm nay Như Lai lại
công bố trước mọi người rằng Như Lai có bệnh ?
Bạch Thế Tôn ! Trong đời, người bệnh không ngồi dậy được,
không tự cúi ngước cử động, không ăn uống được, không
thể dặn bảo con cái, giao phó sản nghiệp... Cha mẹ, vợ
con, anh em thân bằng đều nghĩ rằng: Người này quyết định
chết ! Hôm nay Như Lai nằm nghiêng bên mặt không nói năng,
dặn dò dạy bảo. Trong đời này có những người lầm tưởng
rằng: Như Lai Thế Tôn đến ngày diệt tận, sẽ vĩnh viễn
nhập Niết bàn. Thật ra, Như Lai có phải vậy đâu ! Vì lẽ
đó cúi xin Như Lai chẳng nên nói: Rằng lưng Như Lai đau nhức.
Bạch Thế Tôn ! Trong đời có người phải bệnh thân thể
ốm gầy, lúc nằm nghiêng, khi nằm ngửa trên giường nệm,
thân nhân, gia quyến sanh lòng ghét bỏ, cho rằng người này
ắt chết. Cũng vậy, nay Như Lai có thể bị chín mươi lăm
phái ngoại đạo khinh mạn cho Như Lai bị vô thường chi phối.
Các ngoại đạo họ sẽ tự mãn rằng: Sa môn Cù Đàm chẳng
bằng chúng ta. Do "ngã tánh" của chúng ta chủ trương thường
tại. Cho nên chúng ta tự tại với thời gian. Chúng ta không
bị vô thường biến đổi như Sa môn Cù Đàm !
Bạch Thế Tôn ! Vì sợ cơ hiềm của bọn ngoại đạo tự
mãn ngu si kia, cúi xin Thế Tôn không nên im lặng mà nằm nghiêng
bên tay mặt như vậy!
Bạch Thế Tôn ! Thân tứ đại ngũ uẩn của phàm phu, khi có
bệnh, ốm gầy thất sắc, thần khí tiêu tan. Như Lai thì không
vậy. Thân Như Lai là kết quả của phước đức và trí tuệ.
Thân Như Lai là "tịnh trí trang nghiêm thân", không thể đồng
như thân phàm phu bạc phước !
Thân Như Lai là kim cang thân. Thân Na la diên sức địch ngàn
voi không sánh được thân Phật. Xin Như Lai thương xót đại
chúng giảng dạy pháp nhiệm mầu cho đại chúng được nhờ.
Rồi Ca Diếp ở trước Phật nói bài kệ:
Như
Lai Đại Thánh Đức
Xin
giảng dạy pháp mầu
Chẳng
nên như trẻ thơ
Như
người bệnh liệt giường
Điều
ngự thiên nhơn sư
Nằm
nơi rừng Song thọ
Kẻ
phàm phu lầm tưởng
Niết
bàn, tức đã chết
Như
Lai Đại thánh đức
Xin
giảng dạy nghĩa mầu
Chẳng
nên như trẻ nít
Như
người bệnh liệt giường
Điều
ngự thiên nhơn sư
Nằm
nơi rừng Song thọ
Kẻ
phàm phu lầm tưởng
Phật
chết gọi Niết bàn !
Phàm
phu sao hiểu được
Hạnh
sâu kín của Phật
Chỉ
có hàng Bồ tát
Như
Đại Trí Văn Thù
Hiểu
được mật tạng này
Chư
Phật trong ba đời
Đại
bi làm căn bản
Đại
từ bi rộng lớn
Xin
Phật dạy vẽ cho !
Nếu
không lòng Đại bi
Hẳn
là không phải Phật
Phật
Niết bàn như chết
Sao
được gọi là thường !
Ngưỡng
mong đức Thế Tôn
Nhận
lời thỉnh của đại chúng
Vì
lợi ích chúng sanh
Xô
dẹp hàng ngoại đạo.
Bấy giờ đức Thế Tôn tùy thuận lời cầu thỉnh của đại
chúng. Đức Thế Tôn bèn ngồi dậy trong tư thế vững chãi
kiết tường như hoa sen. Dung nhan tươi đẹp mát mẻ như trăng
rằm, phóng ánh sáng rạng rỡ hơn trăm lần mặt trời chiếu
khắp mười phương. Ánh sáng trí tuệ ấy ban bố cho chúng
sanh, khiến cho vô minh hắc ám được dứt trừ. Soi sáng con
đường Bồ đề Niết bàn cho mọi người tiến bước…
Đức Thế Tôn ngồi dậy trong thế vững chãi như sư tử vương.
Thân tướng hảo trang nghiêm 32 tướng trượng phu, 80 nét đẹp
hiển hiện hài hòa. Mỗi lỗ chân lông phóng vô lượng hào
quang sắc màu rực rỡ soi khắp mười phương. Những ai tiếp
xúc được hào quang đều an lạc, nhẹ nhàng có được cái
an lạc chưa từng có. Riêng những chúng sanh ở các a tỳ ngục,
đại địa ngục thường phải chịu khổ nung nấu, thiêu đốt,
chém chặt, xay giã..cực kỳ đau khổ không có phút an vui,
nhưng khi chạm phải hào quang Phật liền được nhẹ nhàng
và lần lần hết khổ. Trong hào quang mầu nhiệm ấy, mọi
người lại được nghe tuyên nói tạng vi mật của Như Lai:
Rằng "TẤT CẢ CHÚNG SANH ĐỀU CÓ PHẬT TÁNH". Tất cả chúng
sanh trong địa ngục nghe pháp âm rồi liền bỏ thân sanh lên
cõi người hoặc cõi trời. Bao nhiêu địa ngục ở cõi Diêm
phù đề và địa ngục ở thế giới khác thảy đều trống
không, không còn người thọ tội, trừ hạng người nhất
xiển đề.
Loài ngạ quỷ đói khát cả trăm ngàn năm chưa từng được
nghe tên nước, đồ uống. Họ gặp hào quang Phật liền hết
đói khát. Trong hào quang ấy, họ cũng nghe nói tạng bí mật
của Như Lai: Rằng "TẤT CẢ CHÚNG SANH ĐỀU CÓ PHẬT TÁNH".
Nhờ nghe pháp âm loài ngạ quỉ được bỏ thân sanh lên cõi
người hoặc cõi trời, chỉ trừ hạng người phỉ báng kinh
Đại thừa phương đảng nhất xiển đề.
Những loại súc sanh, giết hại ăn nuốt lẫn nhau chúng gặp
ánh hào quang bèn trừ bỏ tâm hung ác. Trong ánh hào quang Phật,
chúng nghe tạng vi mật của Như Lai; Rằng "TẤT CẢ CHÚNG SANH
ĐỀU CÓ PHẬT TÁNH". Những loài súc sanh, ngạ quỷ nhờ nghe
pháp âm mà được sanh lên cõi người hoặc cõi trời. Trừ
những kẻ hủy báng chánh pháp Đại thừa nhất xiển đề.
Ánh sáng tuệ giác của Như Lai khiến cho tất cả chúng sanh
trong chín pháp giới đều không ngăn ngại, trông thấy một
cõi nước bình đẳng không có ranh giới khổ vui. Lại thấy
có đức Phật thuyết về ngũ ấm, có đức Phật thuyết về
thập nhị nhập, có đức Phật nói về tứ đế. Có đức
Phật thuyết thập nhị nhân duyên, có đức Phật nói về
phiền não nghiệp do nhân duyên sanh. Có đức Phật nói pháp
ngã và vô ngã. Có đức Phật nói pháp khổ, lạc. Có đức
Phật nói về thường và vô thường. Có đức Phật thuyết
pháp tịnh và bất tịnh. Lại có đức Phật vì các Bồ tát
nói pháp lục ba la mật. Có đức Phật nói công đức của
hàng Thanh văn. Có đức Phật nói công đức của chư Phật
Thế Tôn. Có Phật nói nhất thừa. Có Phật nói pháp tam thừa.
Có đức Phật hiện giáng sanh, xuất gia, tu khổ hạnh thành
đạo, chuyển pháp luân. Có Phật hiện nhập Niết bàn...Lại
có đức Phật thuyết pháp khiến đại chúng hải hội người
chứng Tu đà hoàn, người chứng Tư Đà Hàm nhẫn đến Tứ
quả. Lại có đức Phật nói vô lượng nhân duyên thoát ly
sanh tử.
Ánh sáng của Như Lai khiến chúng sanh cõi Diêm phù đề, người
mù được sáng mắt, điếc được nghe, câm nói được, què
đi được, người bệnh được lành như người nghèo được
của, kẻ bỏn xẻn phát tâm bố thí, kẻ sân hận sanh tâm
từ, người mê sanh chánh tín. Chúng sanh trong thế giới nhờ
ánh sáng Phật mà được an lành, trừ hạng nhất xiển đề
bất tín Đại thừa chánh pháp.
Bấy giờ tất cả hải hội thiên long, càn thát bà, A tu la,
nhơn phi nhơn... đều vui mừng tung rãi các thứ hoa hương thượng
hảo, tràng phan bảo cái, các thứ kỷ nhạc tuyệt diệu cúng
dường lên Phật và đồng tán thán bằng một bài kệ:
Đấng
lưỡng túc tôn chánh giác vô thượng
Xin
vì chúng con trụ thế lâu hơn
Đức
Thế Tôn từ lâu khỏi bệnh khổ
Nên
được gọi là đức Phật thứ bảy
Ngưỡng
mong Như Lai rưới mưa pháp
Cho
tất cả hải hội được thấm nhuần
Đức Phật bảo Ca Diếp: Lành thay ! Này Thiện nam tử ! Ông
đã đầy đủ trí tuệ, mới hiểu ra điều ấy. Ông đã từng
cúng dường vô lượng hằng sa chư Phật, mới nghe và tiếp
nhận nghĩa vi mật của tạng bí mật của Như Lai. Như Lai
không thật sanh, không thật diệt, Như Lai nào có bệnh khổ
chi đâu ! Như Lai xa lìa gốc bệnh từ vô lượng hằng sa ức
kiếp. Như Lai lìa bỏ tập quán tựa ngồi thư giản, nằm
thẳng nghỉ ngơi...từ vô lượng vô số bất khả thuyết
a tăng kỳ kiếp trong quá khứ rồi.
Trong quá khứ cách nay hằng hà sa số bất khả thuyết, vô
lượng vô biên vô số A tăng kỳ kiếp có đức Phật ra đời
hiệu là Vô Thượng Thắng, đầy đủ mười đức hiệu. Đức
Phật vì hàng Thanh văn nói kinh Đại Thừa Đại Niết bàn
này. Thuở đó ta là một trong hàng Thanh văn của đức Vô
Thượng Thắng. Ta thọ trì kinh Đại Thừa Đại Niết bàn
bằng sức tinh tấn không hề mỏi mệt. Ta đọc tụng biên
chép giảng giải truyền đạt hạt giống Đại thừa cho mọi
người. Ta đem căn lành ấy mà hồi hướng Vô Thượng Bồ
Đề.
Này Thiện nam tử ! Từ ấy trở đi ta dứt bỏ hết phiền
não, ác nghiệp, vĩnh viễn ra khỏi ba đường ác, tôn trọng
chánh pháp, không thân cận hàng nhất xiển đề, không thọ
thân hoàng môn, không phạm tội tứ trọng, ngũ nghịch. Và
từ đó đến nay thân tâm ta đều không có các khổ não tác
động đến. Nay ta thật không có bệnh tật gì ! Vì chư Phật
Thế Tôn từ lâu đã viễn ly tất cả bệnh khổ. Chúng sanh
chẳng biết giáo pháp bí mật Đại thừa phương đẳng bèn
cho rằng Như Lai thật có bệnh.
Này Thiện nam tử ! Tùy thuận ngữ ngôn thế đế, có lúc
nói Như Lai là sư tử trong loài người nhưng Như Lai thật
chẳng phải sư tử. Nói Như Lai là rồng lớn trong loài người
nhưng Như Lai thật chẳng phải rồng. Phật từ vô lượng
vô số a tăng kỳ kiếp đã viễn ly ác nghiệp rồi, những
ngữ ngôn như vậy chính là giáo pháp bí mật trong kho tàng
bí mật của Như Lai.
Này Thiện nam tử ! Như nói Như Lai là người, là trời, nhưng
thật ra Phật chẳng phải người, chẳng phải trời, chẳng
phải quỉ, chẳng phải thần, chẳng phải A tu la, Càn thát
bà..chẳng phải ngã, chẳng phải dưỡng dục, chẳng phải
sĩ phu, chẳng phải làm, chẳng phải không làm, chẳng phải
thọ, chẳng phải không thọ,,chẳng phải Thanh văn, chẳng
phải Bồ tát, chẳng phải Thế Tôn, cũng chẳng phải chẳng
Thế Tôn. Những lời như vậy đều là giáo pháp bí mật của
Như Lai.
Có khi lại nói Như Lai là đại thiền sư, nhưng Như Lai thật
chẳng phải thiền sư. Khi nói Như Lai đại thương chủ, nhưng
Như Lai thật chẳng phải thương chủ. Những ngôn từ như
vậy cũng là giáo pháp bí mật của Như Lai. Rồi cũng có người
nói Như Lai hay trừ dẹp ngoại đạo ma quân, nhưng Như Lai
thật không có ác tâm muốn cho ma quân bị xô dẹp. Cho đến
sự sanh tử đời này kiếp khác, mất đây sanh kia…thật
ra nào có đi lại, đây kia gì ! Tất cả lời nói đó đều
là giáo lý bí mật của Như Lai.
Nay ta nói Như Lai bệnh cũng như vậy. Đó là giáo lý bí mật
trong kho tàng bí mật của Như Lai. Như Lai Vô Thượng Chánh
Biến Tri Giác không có bệnh để phải nằm nghiêng ngửa,
nằm nghiêng bên phải, bên trái. Như Lai cũng chẳng phải bệnh
hoạn yếu đuối, phải gắng gượng mà ngồi. Như Lai cũng
chẳng có thực sự nhập Niết bàn. Gọi là nhập Đại Niết
bàn là cảnh giới sâu mầu của định tuệ của Như Lai, không
phải cảnh giới của hàng Thanh văn, Duyên giác biết được.
Này Thiện nam tử ! Ông hỏi cớ chi Như Lai nằm tựa, chẳng
ngồi dậy, chẳng đòi uống ăn, chẳng dặn dò khuyên bảo...coi
sóc sản nghiệp như… mọi tầng lớp người trần thế, trước
khi ra đi..
Này Thiện nam tử ! Tánh của hư không thanh tịnh. Vì thanh
tịnh nên hư không bất động. Chư Phật Thế Tôn vốn thanh
tịnh và bất động nên Như Lai chẳng ngồi dậy, chẳng đòi
uống, đòi ăn, chẳng dặn bảo quyến thuộc coi sóc sản nghiệp,
cũng không đi, không lại, không sanh, không diệt, không già
trẻ, không mọc lặn, không hư bể, không sụp đổ, giải
thoát mọi buộc ràng.
Thiện nam tử ! Trong đời có ba hạng người bệnh khó trị.
Một là kẻ hủy báng Đại thừa. Hai là những người phạm
tội tứ trọng ngũ nghịch. Ba là người nhất xiển đề.
Ba hạng người này là hạng người bệnh rất nặng ở trong
đời. Ngoài Như Lai Thế Tôn không ai trị cho họ được.
Này Thiện nam tử ! Ví như người có bệnh khó trị, chắc
chắn chết, dù có săn sóc thuốc men đầy đủ, hoặc không
săn sóc, thuốc men không đầy đủ, người này cũng chết
mà thôi. Ba hạng người nói trên cũng như vậy, dù có Thanh
văn, Duyên giác, Bồ tát thuyết pháp cho hay chẳng thuyết pháp
cho đều không thể làm cho họ phát tâm Vô thượng Bồ đề.
Người bệnh có sự săn sóc thuốc men đầy đủ thì có thể
lành. Nếu không có hai điều kiện trợ duyên ấy thì bệnh
không lành. Cũng vậy, hàng Thanh văn, Duyên giác theo Phật,
Bồ tát được nghe pháp rồi liền có thể phát tâm Vô thượng
Bồ đề.
Người bệnh nếu được săn sóc thuốc men đầy đủ, hoặc
không săn sóc thuốc men đầy đủ đều tự được lành. Cũng
vậy, có hạng người được gặp Thanh văn hay không gặp;
được gặp Duyên giác hay không gặp; được gặp Bồ tát
hay không gặp; được nghe pháp hay không được nghe pháp, tự
mình được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Đấy
là hạng người nào mà có được ưu điểm đặc thù như
thế ?
Người nhận được sự ưu điểm đặc thù đó, chính là
người có công biên chép kinh Đại thừa Đại Niết bàn này
rồi thọ trì, đọc tụng, cúng dường cung kính giải nói
cho người khác nghe, dù việc làm đó phát xuất từ động
lực không lành mạnh. Nếu vì tự lợi, vì lợi tha, vì sợ
sệt, vì lợi dưỡng, vì dua nịnh, hoặc vì phỉnh gạt lọc
lừa người khác...
Này Thiện nam tử ! Có năm hạng người đối với kinh điển
Đại thừa Đại Niết bàn này có bệnh cần điều trị, chớ
Như Lai nào có bệnh tật gì đâu !
Một
là người dứt Kiến hoặc trong tam giới được quả Tu Đà
Hoàn, viễn ly ba đường ác. Còn bảy lần sanh tử qua lại
cõi nhân thiên, hạng người này có diệt các khổ, có nhập
Niết bàn. Đây là hạng người thứ nhất cần trị liệu
(tu hành). Người Tu Đà Hoàn tu tập mười ngàn kiếp sẽ được
quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Bậc
thứ hai dứt Kiến hoặc trong tam giới. Đối với tham, sân,
si, mạn, nghi khắc phục dứt trừ được ba phần thô trọng
nhất trong chín phần, được quả Tư đà hàm. Họ còn một
lần qua lại cõi nhân thiên. Hóa giải được nhiều phiền
não, có nhập Niết bàn. Đây là hạng người thứ hai có bệnh
cần trị liệu (tu hành). Người Tư đà hàm tu tập thêm sáu
mươi ngàn kiếp sẽ được thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh
Giác.
Bậc
thứ ba, dứt Kiến hoặc trong tam giới. Với Tư hoặc hóa giải
thêm ba phần tư hoặc thô trọng bậc trung trong chín phần,
được quả A na hàm. Họ không còn sanh trong cõi nhân thiên.
Nói rõ ra, họ vẫn là "con người" như mọi con người, nhưng
tư chất, phẩm hạnh, đạo đức, lương tâm, lương tri, lòng
Từ, Bi, Hỉ, Xả của người này có, những "con người" khác
không có được. Họ dứt trừ sáu phần trong chín phần Kiến
tư hoặc thô trọng, họ được quả A na hàm, thường nhập
Niết bàn. Đây là hạng người thứ ba có bệnh cần trị
liệu (tu hành). Người A na hàm, vị lai qua bốn mươi ngàn
kiếp tu tập sẽ thành quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.
Bậc
thứ tư, dứt sạch hoàn toàn Kiến Tư hoặc trong tam giới.
Chứng được quả A La Hán. Thường trú nhập Niết bàn (Niết
bàn hữu dư của người A La Hán, không như Niết bàn Vô thượng
của Như Lai Thế Tôn). Đây là hạng người thứ tư có bệnh
cần trị liệu (tu hành). Người A La Hán, trong vị lai tu tập
hai mươi ngàn kiếp sẽ được quả Vô Thượng Chánh
Đẳng Chánh Giác.
Bậc
thứ năm, vượt ra tam giới, vĩnh đoạn phiền não vi tế trong
tam giới. Có khả năng tự ngộ chân lý vô ngã, vô thường,
nhận thức từng phần tiệm tiến chân lý duyên sanh của vạn
pháp. Phật gọi hạng người này là người có "hạnh kỳ
lân độc nhất". Và đây cũng là hạng người thứ năm có
bệnh cần trị liệu. Người Bích Chi Phật, trong tương lai
tu tập mười ngàn kiếp sẽ được quả Vô Thượng Chánh
Đẳng Chánh Giác.
Này Thiện nam tử ! Chính năm hạng người nói trên mới là
người có bệnh cần tu hành trị liệu chớ Như Lai nào có
bệnh hoạn gì đâu !
TRỰC
CHỈ
Đã gọi HIỆN BỆNH có ngầm ý nói rõ bệnh này không phải
thật bị bệnh.
Nếu người đệ tử Phật nhận hiểu Phật tức Như Lai thì
Phật làm gì có bệnh ! Cho nên Như Lai Thế Tôn mà bệnh thì
chỉ là hiện bệnh, đó là mật ý của Như Lai !
Như Lai Thế Tôn thì không bệnh, nhưng Thích Ca Mâu Ni Phật
vẫn có thể có bệnh.
Phật Thích Ca có thể có bệnh, nhưng không vì vậy mà giảm
đi uy đức của một vị Phật. Bởi lẽ "Ứng thân Phật"
xuất thân từ một con người, bình diện chân lý, không hề
ưu đãi và ngoại lệ cho bất cứ con người nào, dù người
đó có khả năng giác ngộ chân lý đã được thành Phật.
Lời nguyện của Như Lai khi hành Bồ tát hạnh trong thuở quá
khứ vẫn có kết quả như ý nguyện. Tại vì Ca Diếp Bồ
tát chưa nhận thức được ý nghĩa nhiệm mầu sâu sắc trong
kho tàng chánh pháp bí mật của Như Lai đó thôi !
Như
Lai đâu chẳng từng làm "dược thảo" cứu bệnh chúng sanh
!
Như
Lai há chẳng là "lương y" trị bệnh vô minh, khiến cho chúng
sanh có được thân bền chắc như kim cương ư !
Như
Lai từng khai thị Phật tánh vốn có của chúng sanh. Có chúng
sanh nào rời bỏ tâm Bồ đề vô thượng của mình vào đâu
cho được ?
Thế cho nên không vì thân Như Lai có bệnh mà cho rằng nhân
tu và quả chứng của Như Lai có sai trái, không trung thực.
Lời nguyện của Phật Thích Ca, lời nguyện của Phật A Di
Đà...đều kết quả đích thực với thệ nguyện và trung
thực với nhân quả.
Ngoại đạo tự hào "Ngã tánh thường tại" theo ý thức chủ
quan của giáo phái họ chủ trương. Nhưng tự hào thì ai cũng
có quyền tự hào. Chủ trương thì giáo phái nào cũng có quyền
đề xuất chủ trương. Điều đáng tư duy và nhận thức là
vấn đề "thường tại" có đúng thật vậy hay không. Hay đó
chỉ là ước mơ ảo tưởng !
Sự thật của vạn pháp bên mặt hiện tượng Thế Tôn có
bệnh...rồi Thế Tôn vĩnh viễn ra đi trong cõi Niết bàn vô
trụ xứ, trong pháp giới nhất chân. Sự ra đi đó là sự
"tùy thuận chân lý", cớ sao có sự e dè, sợ hàng ngoại đạo
cười chê ! Quả là ý niệm của hạng người, Như Lai gọi
là đáng thương xót !
Ánh sáng mặt trời tuy sáng, nhưng không thể soi khi đêm tối,
trong nhà kín, trong hang sâu. Ánh sáng trí tuệ Phật soi sáng
cả ngày đêm, cả mười phương, không một nơi nào che ngăn
được. Đấy là sự thật. Lời kinh ý Phật không hề có
đại ngôn ! Là người trí sẽ thấy, sẽ gặp được ánh
sáng này và còn được nghe tạng vi mật của Như Lai: Rằng
TẤT CẢ CHÚNG SANH ĐỀU CÓ PHẬT TÁNH. Bây giờ tất cả địa
ngục đều tan biến rỗng không...Những chúng sanh ở đường
ngạ quỉ, súc sanh cũng đều thoát khổ, hóa kiếp. Người
cõi Diêm phù đề, đui được thấy, điếc được nghe, câm
được nói..
Thuở xa xưa, Như Lai là một trong hàng Thanh văn đệ tử, học
Đại thừa Đại Niết bàn của đức Vô Thượng Thắng Như
Lai. Trải vô lượng vô số A tăng kỳ kiếp nay xuất hiện
làm Phật, giáo chủ cõi Ta bà. Xem đó, rõ là việc thành Phật
sớm muộn không đáng để tâm náo nức ! Điều đáng ghi nhớ
là từ khi được vào hàng Thanh văn, tu học Đại thừa cho
đến ngày thành tựu quả vị Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh
Biến Tri Giác hôm nay, khoảng thời gian dài ấy, Như Lai đã
viễn ly phiền não bệnh khổ hết rồi. Thế cho nên, Như Lai
hiện bệnh chớ không phải thật bệnh.
Chúng sanh vì ái mộ, vì tôn kính Phật gọi Phật bằng tất
cả ngôn từ đẹp đẽ trân trọng, cao quí. Thực ra không
có ngôn từ nào đủ sức chứa đựng sự tôn quí cao đẹp
của Như Lai có. Như Lai vượt ngoài tất cả, mà Như lai cũng
là tất cả. Như Lai không phải thế gian cũng không phải xuất
thế gian. Vậy nên Như Lai có bệnh hoạn gì đâu !
Như Lai nằm nghiêng không nói, tại vì không có gì đáng nói
để nói. Những gì cần nói cho chúng sanh Như Lai đã nói mấy
mươi năm rồi. Đến giờ phút này, Như Lai không còn gì để
nói. Hư không vô tận vô biên, nhưng nào có động chuyển
gì đâu, các vật chất sanh trong hư không, người trí không
ước mong hư không phải có dáng mạo méo tròn, cao thấp !
Ca Diếp Bồ tát mong chờ sự dặn dò ủy thác rõ là ý nghĩ
thiển cận sai lầm !
Trong đời có ba hạng người có bệnh khó trị. Một là người
hủy báng chánh pháp Đại thừa. Hai là hạng người tạo tội
tứ trọng, ngũ ngịch. Ba là hạng người Nhất xiển đề.
Cùng là người có bệnh, có người bệnh quyết định chết
vô phương cứu chữa. Có người bệnh do có sự chăm sóc thuốc
men nên được lành. Có người bệnh không cần chăm sóc thuốc
men cũng được lành. Nhất xiển đề là bệnh quyết định
chết không thể cứu. Bệnh của Thanh văn, Duyên giác cứu
được, vì có chăm sóc thuốc men. Bệnh tự lành không cần
chăm sóc thuốc men, đó là hạng người biên chép, giảng thuyết,
thọ trì, đọc tụng tu học kinh điển Đại thừa Đại Niết
bàn.
Trước mắt đấng vô thượng y vương chỉ có năm hạng người
đáng gọi là đối tượng bệnh nhân cần phải tu trị. Đó
là những người được kết nạp vào trong tứ quả Thanh văn
và hạng người Bích chi Phật.
Người được sơ quả đến tam quả còn bị "virút" Kiến
Tư hoặc xâm nhập tác động khuấy nhiễu. Người A La Hán,
Bích Chi Phật còn bị "virút" Trần sa hoặc tác động xâm
nhập...Đó là năm hạng người "có bệnh" cần tu trị.
Như Lai Vô Thượng y vương, Như Lai vĩnh ly bệnh khổ trong
"A tăng kỳ cửu viễn tu nhơn" rồi ! Còn như các chứng cảm
cúm, nhức đầu, đau lưng, bải hoải...tứ đại bất điều,
ngũ tạng thất nghi chỉ là việc nhỏ, của "tiểu vũ trụ"
vận hành, có gì đáng để tâm tư lự ! ./.