Tập
1
Quyển
Thứ 24
Hội
Thứ Nhất
Phẩm
Dạy Bảo Dạy Trao Thứ 7-14
Lại
nữa, Thiện Hiện! Ngươi quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn
xứ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Cụ
thọ Thiện Hiện thưa: Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì
tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ tăng ngữ
và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã
chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
thường hoặc vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thường hoặc
vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ thường vô thường, hoặc nhĩ tỷ
thiệt thân ý xứ thường vô thường, hãy rốt ráo bất khả
đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ
thường vô thường tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ
thường vô thường tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải
có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc thường hoặc vô
thường tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hoặc thường hoặc vô thường tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
lạc hoặc khổ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc lạc hoặc khổ tăng ngữ chẳng
phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ lạc
khổ, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ lạc khổ, hãy rốt ráo
bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có
nhãn xứ lạc khổ tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ
lạc khổ tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm
sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc lạc hoặc khổ tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
lạc hoặc khổ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
ngã hoặc vô ngã tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn
xứ ngã vô ngã, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ ngã vô ngã,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có nhãn xứ ngã vô ngã tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ ngã vô ngã tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc ngã hoặc
vô ngã tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ là Bồ tát Ma
ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc tịnh hoặc bất tịnh
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc nhãn xứ tịnh bất tịnh, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý
xứ tịnh bất tịnh, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ tịnh bất tịnh
tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tịnh bất tịnh tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn xứ hoặc tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc tịnh hoặc
bất tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
không hoặc bất không tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc không hoặc bất không
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc nhãn xứ không bất không, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý
xứ không bất không, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ không bất không
tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ không bất không tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn xứ hoặc không hoặc bất không tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc không hoặc
bất không tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu tướng
hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ hữu tướng vô tướng, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu tướng vô tướng, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn xứ hữu tướng vô tướng tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hữu tướng vô tướng tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc
hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu tướng hoặc vô
tướng tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu nguyện
hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ hữu nguyện vô nguyện, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu nguyện vô nguyện, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn xứ hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc
hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu nguyện hoặc vô
nguyện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc tịch tĩnh
hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát
ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ tịch tĩnh bất tịch tĩnh,
hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tịch tĩnh bất tịch tĩnh,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có nhãn xứ tịch tĩnh bất tịch tĩnh tăng ngữ
và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tịch tĩnh bất tịch tĩnh tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn xứ hoặc tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha
tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc viễn ly hoặc
bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ viễn ly bất viễn ly, hoặc nhĩ tỷ
thiệt thân ý xứ viễn ly bất viễn ly, hãy rốt ráo bất
khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn
xứ viễn ly bất viễn ly tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân
ý xứ viễn ly bất viễn ly tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc viễn ly hoặc
bất viễn ly tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hoặc viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu vi hoặc vô vi tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu vi hoặc vô vi tăng
ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc
nhãn xứ hữu vi vô vi, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu
vi vô vi, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải
có vậy. Huống là có nhãn xứ hữu vi vô vi tăng ngữ và nhĩ
tỷ thiệt thân ý xứ hữu vi vô vi tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc
hữu vi hoặc vô vi tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ
tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu vi hoặc vô vi tăng ngữ là
Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu lậu hoặc vô lậu tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu lậu hoặc vô
lậu tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế
Tôn! Hoặc nhãn xứ hữu lậu vô lậu, hoặc nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hữu lậu vô lậu, hãy rốt ráo bất khả đắc,
vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ hữu lậu
vô lậu tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu lậu vô
lậu tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao
nói được: Tức nhãn xứ hoặc hữu lậu hoặc vô lậu tăng
ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
hữu lậu hoặc vô lậu tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
sanh hoặc diệt tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc sanh hoặc diệt tăng ngữ chẳng
phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ sanh
diệt, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ sanh diệt, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn xứ sanh diệt tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ
sanh diệt tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có làm
sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc sanh hoặc diệt tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
sanh hoặc diệt tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
thiện hoặc phi thiện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thiện hoặc phi thiện
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc nhãn xứ thiện phi thiện, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý
xứ thiện phi thiện, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ thiện phi thiện
tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ thiện phi thiện tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có làm sao nói được:
Tức nhãn xứ hoặc thiện hoặc phi thiện tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thiện hoặc
phi thiện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu tội hoặc vô tội tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu tội hoặc vô
tội tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế
Tôn! Hoặc nhãn xứ hữu tội vô tội, hoặc nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ hữu tội vô tội, hãy rốt ráo bất khả đắc,
vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ hữu tội
vô tội tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu tội vô
tội tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao
nói được: Tức nhãn xứ hoặc hữu tội hoặc vô tội tăng
ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
hữu tội hoặc vô tội tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
hữu phiền não hoặc vô phiền não tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc hữu phiền
não hoặc vô phiền não tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ hữu phiền não vô phiền
não, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu phiền não vô phiền
não, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có nhãn xứ hữu phiền não vô phiền não tăng
ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hữu phiền não vô phiền
não tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói
được: Tức nhãn xứ hoặc hữu phiền não hoặc vô phiền
não tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân
ý xứ hoặc hữu phiền não hoặc vô phiền não tăng ngữ là
Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
thế gian hoặc xuất thế gian tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thế gian hoặc
xuất thế gian tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ thế gian xuất thế gian, hoặc nhĩ
tỷ thiệt thân ý xứ thế gian xuất thế gian, hãy rốt ráo
bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có
nhãn xứ thế gian xuất thế gian tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ thế gian xuất thế gian tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc
thế gian hoặc xuất thế gian tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thế gian hoặc xuất thế
gian tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
tạp nhiễm hoặc thanh tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc tạp nhiễm
hoặc thanh tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ tạp nhiễm thanh tịnh, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ tạp nhiễm thanh tịnh, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn xứ tạp nhiễm thanh tịnh tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý xứ tạp nhiễm thanh tịnh tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc
tạp nhiễm hoặc thanh tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc tạp nhiễm hoặc thanh
tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
thuộc sanh tử hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thuộc
sanh tử hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ thuộc sanh tử thuộc
Niết bàn, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ thuộc sanh tử thuộc
Niết bàn, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải
có vậy. Huống là có nhãn xứ thuộc sanh tử thuộc Niết
bàn tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ thuộc sanh tử
thuộc Niết bàn tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải
có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc thuộc sanh tử
hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc thuộc sanh tử hoặc thuộc
Niết bàn tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
ở trong hoặc ở ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc ở
trong, hoặc ở ngoài, hoặc ở giữa hai tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ ở trong
ở ngoài ở giữa hai, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ ở trong
ở ngoài ở giữa hai, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn xứ ở trong ở ngoài
ở giữa hai tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ ở trong
ở ngoài ở giữa hai tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải
có, làm sao nói được: Tức nhãn xứ hoặc ở trong hoặc ở
ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc ở trong hoặc ở ngoài hoặc
ở giữa hai tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn xứ hoặc
khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc khả đắc
hoặc bất khả đắc tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát
ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn xứ khả đắc bất khả đắc,
hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ khả đắc bất khả đắc,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có nhãn xứ khả đắc bất khả đắc tăng ngữ
và nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ khả đắc bất khả đắc tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn xứ hoặc khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý xứ hoặc
khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ là Bồ tát Ma ha
tát vậy.
Lại
nữa, Thiện Hiện! Ngươi quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc
xứ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương
vị xúc pháp xứ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Cụ thọ Thiện Hiện thưa: Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ,
hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ, hãy rốt ráo bất khả
đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ
tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ tăng ngữ. Tăng ngữ
đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ
tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp
xứ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
thường hoặc vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thường hoặc
vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc sắc xứ thường vô thường, hoặc thanh hương
vị xúc pháp xứ thuờng vô thường, hãy rốt ráo bất khả
đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ
thường vô thường tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ
thường vô thường tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải
có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc thường hoặc vô
thường tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị
xúc pháp xứ hoặc thường hoặc vô thường tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
lạc hoặc khổ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc lạc hoặc khồ tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc
xứ lạc khổ, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ lạc khổ,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có sắc xứ lạc khổ tăng ngữ và thanh hương vị
xúc pháp xứ lạc khổ tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc lạc hoặc
khổ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc
pháp xứ hoặc lạc hoặc khổ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát
vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
ngã hoặc vô ngã tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc
xứ ngã vô ngã, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ ngã vô
ngã, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có sắc xứ ngã vô ngã tăng ngữ và thanh hương
vị xúc pháp xứ ngã vô ngã tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã
chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc ngã
hoặc vô ngã tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương
vị xúc pháp xứ hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ là Bồ tát
Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc tịnh hoặc bất tịnh
tăng ng? chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc
sắc xứ tịnh bất tịnh, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ
tịnh bất tịnh, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng
phải có vậy. Huống là có sắc xứ tịnh bất tịnh tăng
ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ tịnh bất tịnh tăng
ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức sắc xứ hoặc tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc tịnh
hoặc bất tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
không hoặc bất không tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc không hoặc bất không
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc sắc xứ không bất không, hoặc thanh hương vị xúc pháp
xứ không bất không, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ không bất không
tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ không bất không
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức sắc xứ hoặc không hoặc bất không tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc không
hoặc bất không tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu tướng
hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ hữu tướng vô tướng, hoặc
thanh hương vị xúc pháp xứ hữu tướng vô tướng, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có sắc xứ hữu tướng vô tướng tăng ngữ và thanh hương
vị xúc pháp xứ hữu tướng vô tướng tăng ngữ. Tăng ngữ
đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ
hoặc hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ là Bồ tát Ma
ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu tướng
hoặc vô tướng tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu nguyện
hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ hữu nguyện vô nguyện, hoặc
thanh hương vị xúc pháp xứ hữu nguyện vô nguyện, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có sắc xứ hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ và thanh hương
vị xúc pháp xứ hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ. Tăng ngữ
đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ
hoặc hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ là Bồ tát Ma
ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu nguyện
hoặc vô nguyện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc tịch
tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ tịch tĩnh bất tịch
tĩnh, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ tịch tĩnh bất tịch
tĩnh, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có sắc xứ tịch tĩnh bất tịch tĩnh tăng
ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ tịch tĩnh bất tịch
tĩnh tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao
nói được: Tức sắc xứ hoặc tịch tĩnh hoặc bất tịch
tĩnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc
pháp xứ hoặc tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ là
Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc viễn ly hoặc
bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc sắc xứ viễn ly bất viễn ly, hoặc thanh hương
vị xúc pháp xứ vi?n ly bất viễn ly, hãy rốt ráo bất khả
đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ
viễn ly bất viễn ly tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp
xứ viễn ly bất viễn ly tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc viễn ly hoặc
bất viễn ly tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương
vị xúc pháp xứ hoặc viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu vi hoặc vô vi tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu vi hoặc vô vi
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc sắc xứ hữu vi vô vi, hoặc thanh hương vị xúc pháp
xứ hữu vi vô vi, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng
phải có vậy. Huống là có sắc xứ hữu vi vô vi tăng ngữ
và thanh hương vị xúc pháp xứ hữu vi vô vi tăng ngữ. Tăng
ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc
xứ hoặc hữu vi hoặc vô vi tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu vi hoặc vô vi
tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu lậu hoặc vô lậu tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu lậu hoặc
vô lậu tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế
Tôn! Hoặc sắc xứ hữu lậu vô lậu, hoặc thanh hương vị
xúc pháp xứ hữu lậu vô lậu, hãy rốt ráo bất khả đắc,
vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ hữu lậu
vô lậu tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ hữu lậu
vô lậu tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm
sao nói được: Tức sắc xứ hoặc hữu lậu hoặc vô lậu
tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp
xứ hoặc hữu lậu hoặc vô lậu tăng ngữ là Bồ tát Ma ha
tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
sanh hoặc diệt tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc sanh hoặc diệt tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc
xứ sanh diệt, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ sanh diệt,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có sắc xứ sanh diệt tăng ngữ và thanh hương vị
xúc pháp xứ sanh diệt tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc sanh hoặc
diệt tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc
pháp xứ hoặc sanh hoặc diệt tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát
vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
thiện hoặc phi thiện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thiện hoặc thiện
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc sắc xứ thiện phi thiện, hoặc thanh hương vị xúc pháp
xứ thiện phi thiện, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh
chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ thiện phi thiện
tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ thiện phi thiện
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có làm sao nói được:
Tức sắc xứ hoặc thiện hoặc phi thiện tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thiện
hoặc phi thiện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu tội hoặc vô tội tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu tội hoặc
vô tội tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế
Tôn! Hoặc sắc xứ hữu tội vô tội, hoặc thanh hương vị
xúc pháp xứ hữu tội vô tội, hãy rốt ráo bất khả đắc,
vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ hữu tội
vô tội tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ hữu tội
vô tội tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm
sao nói được: Tức sắc xứ hoặc hữu tội hoặc vô tội
tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp
xứ hoặc hữu tội hoặc vô vi tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát
vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
hữu phiền não hoặc vô phiền não tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc hữu
phiền não hoặc vô phiền não tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ hữu phiền não
vô phiền não, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ hữu phiền
não vô phiền não, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng
phải có vậy. Huống là có sắc xứ hữu phiền não vô phiền
não tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ hữu phiền não
vô phiền não tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có,
làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc hữu phiền não hoặc
vô phiền não tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương
vị xúc pháp xứ hoặc hữu phiền não hoặc vô phiền não
tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
thế gian hoặc xuất thế gian tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thế gian
hoặc xuất thế gian tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát
ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ thế gian xuất thế gian,
hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ thế gian xuất thế gian,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có sắc xứ thế gian xuất thế gian tăng ngữ và
thanh hương vị xúc pháp xứ thế gian xuất thế gian tăng ngữ.
Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức
sắc xứ hoặc thế gian hoặc xuất thế gian tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thế
gian hoặc xuất thế gian tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
tạp nhiễm hoặc thanh tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc tạp nhiễm
hoặc thanh tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ tạp nhiễm thanh tịnh, hoặc
thanh hương vị xúc pháp xứ tạp nhiễm thanh tịnh, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có sắc xứ tạp nhiễm thanh tịnh tăng ngữ và thanh hương
vị xúc pháp xứ tạp nhiễm thanh tịnh tăng ngữ. Tăng ngữ
đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ
hoặc tạp nhiễm hoặc thanh tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha
tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc tạp nhiễm hoặc
thanh tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
thuộc sanh tử hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thuộc
sanh tử hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ thuộc sanh tử thuộc
Niết bàn, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ thuộc sanh tử
thuộc Niết bàn, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng
phải có vậy. Huống là có sắc xứ thuộc sanh tử thuộc
Niết bàn tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ thuộc
sanh tử thuộc Niết bàn tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc thuộc sanh
tử hoặc thuộc Niết bàn tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức
thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc thuộc sanh tử hoặc thuộc
Niết bàn tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
ở trong hoặc ở ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc ở
trong hoặc ở ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ chẳng phải
Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ ở trong
ở ngoài ở giữa hai, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ ở
trong ở ngoài ở giữa hai, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì
tánh chẳng phải có vậy. Huống là có sắc xứ ở trong ở
ngoài ở giữa hai tăng ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ
ở trong ở ngoài ở giữa hai tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã
chẳng phải có, làm sao nói được: Tức sắc xứ hoặc ở
trong hoặc ở ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ là Bồ tát
Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc ở trong hoặc
ở ngoài hoặc ở giữa hai tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức sắc xứ hoặc
khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc khả
đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc sắc xứ khả đắc bất khả
đắc, hoặc thanh hương vị xúc pháp xứ khả đắc bất khả
đắc, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có sắc xứ khả đắc bất khả đắc tăng
ngữ và thanh hương vị xúc pháp xứ khả đắc bất khả đắc
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức sắc xứ hoặc khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát, tức thanh hương vị xúc pháp xứ hoặc
khả đắc hoặc bất khả đắc tăng ngữ là Bồ tát Ma ha
tát vậy.
Lại
nữa, Thiện Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức
nhãn giới tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ
tỷ thiệt thân ý giới tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha
tát ư? Cụ thọ Thiện Hiện thưa: Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn
giới, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý giới, hãy rốt ráo bất
khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn
giới tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý giới tăng ngữ. Tăng
ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn
giới tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân
ý giới tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
thường hoặc vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc thường hoặc
vô thường tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc nhãn giới thường vô thường, hoặc nhĩ tỷ
thiệt thân ý giới thường vô thường, hãy rốt ráo bất
khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn
giới thường vô thường tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân
ý giới thường vô thường tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức nhãn giới hoặc thường
hoặc vô thường tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ
thiệt thân ý giới hoặc thường hoặc vô thường tăng ngữ
là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
lạc hoặc khổ tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc lạc hoặc khổ tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn
giới lạc khổ, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý giới lạc khổ,
hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy.
Huống là có nhãn giới lạc khổ tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý giới lạc khổ tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng
phải có, làm sao nói được: Tức nhãn giới hoặc lạc hoặc
khổ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân
ý giới hoặc lạc hoặc khổ tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát
vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
ngãhoặc vô ngã tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát, tức
nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ
chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn
giới ngã vô ngã, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý giới ngã vô
ngã, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có nhãn giới ngã vô ngã tăng ngữ và nhĩ
tỷ thiệt thân ý giới ngã vô ngã tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn giới hoặc
ngã hoặc vô ngã tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ
thiệt thân ý giới hoặc ngã hoặc vô ngã tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc tịnh hoặc bất tịnh
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc nhãn giới tịnh bất tịnh, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân
ý giới tịnh bất tịnh, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì
tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn giới tịnh bất
tịnh tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý giới tịnh bất tịnh
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn giới hoặc tịnh hoặc bất tịnh tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc tịnh
hoặc bất tịnh tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
không hoặc bất không tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc không hoặc bất không
tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch Thế Tôn!
Hoặc nhãn giới không bất không, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân
ý giới không bất không, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì
tánh chẳng phải có vậy. Huống là có nhãn giới không bất
không tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý giới không bất không
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn giới hoặc không hoặc bất không tăng ngữ là Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc không
hoặc bất không tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc hữu tướng
hoặc vô tướng tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn giới hữu tướng vô tướng, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hữu tướng vô tướng, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn giới hữu tướng vô tướng tăng ngữ và nhĩ tỷ
thiệt thân ý giới hữu tướng vô tướng tăng ngữ. Tăng
ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn
giới hoặc hữu tướng hoặc vô tướng tăng ngữ là Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc hữu tướng
hoặc vô tướng tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc hữu nguyện
hoặc vô nguyện tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư?
Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn giới hữu nguyện vô nguyện, hoặc
nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hữu nguyện vô nguyện, hãy rốt
ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là
có nhãn giới hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ và nhĩ tỷ
thiệt thân ý giới hữu nguyện vô nguyện tăng ngữ. Tăng
ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn
giới hoặc hữu nguyện hoặc vô nguyện tăng ngữ là Bồ tát
Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc hữu nguyện
hoặc vô nguyện tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ
tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc tịch
tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát ư? Bạch Thế Tôn! Hoặc nhãn giới tịch tĩnh bất tịch
tĩnh, hoặc nhĩ tỷ thiệt thân ý giới tịch tĩnh bất tịch
tĩnh, hãy rốt ráo bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có
vậy. Huống là có nhãn giới tịch tĩnh bất tịch tĩnh tăng
ngữ và nhĩ tỷ thiệt thân ý giới tịch tĩnh bất tịch tĩnh
tăng ngữ. Tăng ngữ đây đã chẳng phải có, làm sao nói được:
Tức nhãn giới hoặc tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng
ngữ là Bồ tát Ma ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới
hoặc tịch tĩnh hoặc bất tịch tĩnh tăng ngữ là Bồ tát
Ma ha tát vậy.
Thiện
Hiện! Ngươi lại quán nghĩa nào mà nói: Tức nhãn giới hoặc
viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma
ha tát, tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc viễn ly hoặc
bất viễn ly tăng ngữ chẳng phải Bồ tát Ma ha tát ư? Bạch
Thế Tôn! Hoặc nhãn giới viễn ly bất viễn ly, hoặc nhĩ
tỷ thiệt thân ý giới viễn ly bất viễn ly, hãy rốt ráo
bất khả đắc, vì tánh chẳng phải có vậy. Huống là có
nhãn giới viễn ly bất viễn ly tăng ngữ và nhĩ tỷ thiệt
thân ý giới viễn ly bất viễn ly tăng ngữ. Tăng ngữ đây
đã chẳng phải có, làm sao nói được: Tức nhãn giới hoặc
viễn ly hoặc bất viễn ly tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát,
tức nhĩ tỷ thiệt thân ý giới hoặc viễn ly hoặc bất viễn
ly tăng ngữ là Bồ tát Ma ha tát vậy.