Bấy
giờ Ðức Thế Tôn dùng sức thần thông, từ mỗi mỗi lỗ
lông trên thân đều phóng ra trăm ngàn vạn ức tia sáng, từ
mỗi lỗ lông lại đều phát ra ngọn lửa mạnh lớn như núi
Tu Di, từ mỗi lỗ lông lại đều xuất hiện hằng sa chư
Phật thuyết pháp. Toàn hội đại chúng đều thấy khắp
cả thần thông lực rộng lớn ấy.
Hiện
thần lực xong, Ðức Thế Tôn nhiếp lại như cũ bảo Huệ
Mạng Phú Lâu Na rằng : "Ông có thấy đức Như Lai từ các
lỗ lông xuất hiện thần lực như vậy chăng ?".
-Bạch
Ðức Thế Tôn ! Ðã được thấy.
-Này
Phú Lâu Na ! Ðức Như Lai thường có thần lực như vậy
không lúc nào thôi bỏ. Khiến các đệ tử chỉ thấy
biết đức Như Lai ở tại đây thuyết pháp. Mà Như Lai
thiệt thường làm Phật sự ở hằng sa thế giới mười phương.
Không lúc nào thôi bỏ, cùng thường thuyết pháp ở các thế
giới mười phương.
Này
Phú Lâu Na ! Nếu có người nói lời chơn thiệt : Ai là Vô
đẳng dẳng là người vô tỷ tròn đủ phước trí là phước
điền vô thượng, rất sâu khó lường, công hạnh vô biên,
cất một bước chân tất cả chúng sanh chẳng biết được,
chẳng suy lường được tâm gì hạnh gì dở chưn hạ chưn
? Nên nói chính là đức Phật đây vậy.
Này
Phú Lâu Na ! Tất cả chúng sanh chẳng thể suy lường
được đức Như Lai do nghĩ gì tâm gì làm gì mà dở chưn
hạ chưn.
Ðức
Thế Tôn muốn sáng tỏ nghĩa ấy mà nói kệ rằng :
"Ðức Phật do nghĩ gì
Làm gì dở hạ chưn
Chúng sanh động bất động
Ðều chẳng thể biết được
Thần thông lực vô lượng
Chỗ làm cũng vô lượng
Vì công đức vô lượng
Nên cao tôn đệ nhứt
Trí huệ lớn vô lượng
Không ai biết hết được
Giả sử tất cả người
Trí huệ thần thông lực
Ðều như Xá Lợi Phất
Và giống Ðại Mục Liên
Cũng chẳng biết được Phật
Dở chưn và hạ chưn
Dầu cho tất cả người
Ðều làm Bích Chi Phật
Chẳng hiểu Phật một bước
Huống là thâm pháp khác
Giả sử vô lượng nhựt
Hiệp làm một mặt nhựt
Sáng chẳng bằng tia sáng
Một lỗ lông của Phật
Giả sử bảy vạn ức
Na do tha thế giới
Mặt nhựt ngang rộng bằng
Chiếu sáng vô lượng cõi
Các mặt nhựt lớn ấy
Số nhiều như hằng sa
Hiệp làm một mặt nhựt
Tia sáng bằng Tu Di
Các mặt
nhựt lớn ấy
Thường
chiếu mười phương cõi
Ðem sánh
ánh sáng Phật
Luốt mất
như than đen
Áng sáng
các mặt nhựt
Chẳng thấu
qua lá cây
Núi sông
và vách đá
Ðều có
thể chướng ngại
Tia sáng
của Như Lai
Tất cả
núi Tu Di
Núi Thiết
Vi Kim Cương
Chiếu thấu
qua không chướng
Quang minh
thần thông lực
Oai đức
đều vô lượng
Ai thấy
chẳng phát tâm
Chỉ trừ
kẻ bất tín
Chúng sanh
thấy quang minh
Thần thông
lực của Phật
Nhiều phát
tâm vô thượng
Nguyện tôi
cũng sẽ được
Bấy giờ
Phật mỉm cười
An Nan liền
quỳ thưa
Thế Tôn
cớ sao cười
Xin xót thương
giải đáp
Ðức Phật
bảo An Nan
Nay chúng
sanh thấy Phật
Hiện thần
thông lực lớn
Phát tâm
nguyện làm Phật
Có đến
ba vạn người
Nguyện hộ
trì Phật pháp
Sau khi Phật
diệt độ
Chúng tôi
tụng kinh này
Những người
ấy đời sau
Ðược nghe
kinh pháp này
Thời giữa
và thời sau
Nghe rồi
làm đúng pháp
Người phát
đạo tâm khó
Sâu ưa Phật
pháp khó
Ðời sau
hay tụng trì
Các kinh
này càng khó
Ngàn vạn
ức số kiếp
Phật xuất
thế rất khó
Trong đời
mạt sau này
Nói kinh
này khó hơn".
Ðức
Phật bảo ngài A Nan: "Phật đem kinh này giao phó cho ông lần
nữa. Tại sao, vì trong Diêm Phù Ðề tùy theo chỗ nào
có kinh Bồ Tát Tạng như vậy thì chỗ ấy có Phật pháp.
Này
A Nan ! Vì các kinh thâm diệu như vậy nên pháp như thuyết
hành cũng diệt. Vì pháp như thuyết hành diệt nên Phật
pháp diệt.
Này
A Nan ! Nay ông nên đem đồ cúng dường đệ nhứt dâng
cúng lên Phật.
Thế
nào là hàng đệ tử đem đồ cúng dường đệ nhứt dâng
cúng lên Phật ? Ông chớ cho là những hoa đẹp hương
tốt phan lọng chuỗi ngọc y phục kỷ nhạc ca tụng Như Lai
là đệ nhứt cúng dường lên Phật.
Nếu
có người được nghe kinh pháp thâm diệu như vậy thọ trì
đọc tụng làm đúng như lời thì gọi là đem đồ cúng dường
đệ nhứt dâng cúng cung kính tôn trọng ca tụng đức Phật.
Tại
sao ? Vì chư Phật đều cùng cúng dường cung kính tôn trọng
nơi pháp mà chẳng quí đồ cúng dường thế gian.
Này
A Nan ! Thế nên nay đức Phật đem kinh pháp này trịnh
trọng ân cần giao phó cho ông.
Này
A Nan ! Ðức Phật do học các kinh như vậy mà nay được Vô
thượng Bồ đề chuyển pháp luân vô thượng.
Chư
Phật quá khứ, lúc hành Bồ Tát đạo cũng học các kinh như
vậy mà được Vô thượng Bồ đề chuyển pháp luân vô thượng.
Vị
lai chư Phật cũng học các kinh như vậy mà được Vô thượng
Bồ đề chuyển pháp luân vô thượng
Hiện
tại chư Phật ở mười phương thế giới thuở tu Bồ Tát
đạo cũng học các kinh pháp như vậy mà được Vô thượng
Bồ đề hiện nay chuyển pháp luân vô thượng.
Này
A Nan ! Vì lẽ ấy nên kinh Bồ Tát Tạng này gọi là kinh chuyển
pháp luân, phải nên phụng trì.
Này
A Nan ! Ngày trước ở nước Ba La Nại núi Lê Sư trong Lộc
Viên, Phật chuyển pháp luân cho hàng Thanh Văn đệ tử.
Nay ở tại Trúc Viên này, Phật chuyển kinh Bồ Tát Tạng pháp
luân bất thối chuyển dứt nghi cho tất cả chúng sanh.
Này
A Nan ! Quá khứ chư Phật cũng đều ở tại địa phận hư
không này mà nói kinh Bồ Tát Tạng này.
Vị
lai chư Phật cũng sẽ đều ở tại địa phận hư không này
nói kinh Bồ Tát Tạng này.
Nay đức
Phật Vô thượng Bồ đề cũng ở tại địa phận hư không
này nói kinh Bồ Tát Tạng này.
Vì thế
nên biết chỗ địa phận này là tháp lớn của Phật, là
chỗ cúng dường của Trời Người.
Này
A Nan ! Chỗ địa phận này riêng có công đức bất cộng,
đó là quá khứ chư Phật nói kinh thâm diệu tại đây.
Này
A Nan ! Bao nhiêu chúng sanh tham dục sân hận ngu si khi vào Trúc
Viên này thì chẳng phát sanh tham sân si. Ðức Như Lai
dâù cũng có ở các tinh xá khác mà những nơi ấy không có
công đức như vậy. Tại sao ? Này A Nan ! Nay các rừng
trúc Ca Lan Ðà này, súc sanh nào vào đây thì chẳng phát dâm
dục, các chim vào đây chẳng kêu hót phi thời.
Ðại
Vương Bình Sa nước Ma Kiệt ngày xưa lúc đăng vị cùng các
thể nữ vào trong vườn này để cùng vui, lúc vào rồi nhà
vua tự cảm thấy lòng mình không có ý dục chẳng thích các
sự vui đùa, chúng thể nữ cũng đều tự cảm thấy không
lòng tham dục vui đùa.
Bấy
giờ nhà vua vui mừng luôn thầm nguyện rằng : Cầu mong thế
gian có Phật xuất thế tại nước tôi, tôi sẽ được thấy,
thấy rồi kính tin, tin rồi cúng dường. Tôi sẽ đem
vườn trúc này dâng lên Phật. Phật sẽ ở trong đó,
tôi sẽ được nghe pháp. Tại sao ? Vì chỉ có bực
đáng cúng dường mới nên ở tại vườn này, chẳng phải
người ngũ dục nên ở.
Này
A Nan ! Vua BÌnh Sa vào vườn này phát tâm nguyện lành như vậy
đều do quá khứ chư Phật ở trong vườn này nói kinh Bồ
Tát Tạng. Vì thế nên công đức của vườn này chẳng
cùng hàng với các nơi khác. Vườn này tất cả Trời
Người Bát Bộ đều nên lễ kính.
Này
A Nan ! Vườn này không có ruồi muỗi độc trùng rắn rít
đốt cắn. Nếu nó có ở nơi đây thì chẳng còn tâm
độc. Ðây cũng là công đức bất cộng của Trúc Viên.
Dầu
cả trăm năm, đức Phật khen nói công đức của Trúc Viên
cũng không hết. Nay Trúc Viên này thành tựu vô lượng
công đức, nơi khác không có".
Ngài
A Nan bạch rằng : "Bạch Ðức Thế Tôn ! Tôi vốn chẳng
biết Trúc Viên này có công đức như vậy.
Bạch
Thế Tôn ! Trước kia tôi chẳng muốn làm thị giả
Phật, nay tôi sám tạ tội lỗi ấy".
Ðức
Phật bảo A Nan : "Lúc ông mới được pháp nhãn thanh tịnh
ở các pháp thì đã trừ dứt tội ấy rồi".