Lúc
vua Phổ Phúc nói kệ rồi, tâm vua chơn thiệt nên mười
phương các ức thế giới chấn động sáu cách, trên
không âm nhạc tự nhiên hòa tấu và mưa hoa mạn đà la.
Hai mươi
ức người tùy tùng nhà vua đều rất vui mừng mà
tự bảo rằng chúng tôi sẽ được Vô thượng Bồ đề,
rồi bắt trước nhà vua mà phát Bồ đề tâm.
Đức Phật
bảo đại chúng : "Vua Phổ Phúc thuở xưa ấy đâu
phải ai khác, chính là Văn Thù Sư Lợi ngày nay vậy.
Ông ấy thuở quá khứ
bảy mươi
vạn a tăng kỳ hằng sa kiếp tối sơ phát tâm Bồ đề,
kế đó quá sáu mươi bốn hằng sa kiếp được vô
sanh pháp nhẫn hay đầy đủ Bồ Tát thập địa và thập
trí lực Như Lai, các pháp ở Phật địa thảy đều
viên mãn, mà ông ấy chưa từng khởi tâm, nghĩ rằng
tôi sẽ thành Phật.
Nầy chư
thiện nam tử ! Thuở ấy, hai mươi ức người tùy
tùng nhà vua đồng phát Bồ đề tâm ấy, đều do Văn
Thù Sư Lợi khuyên dạy cho vào sáu Ba la mật bố thí,
trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí
huệ, nay tất cả đều đã chứng Vô thượng Bồ đề
chuyển đại pháp luân, xong Phật sự, nhập Niết bàn.
Văn Thù Sư Lợi đều cúng dường chư Phật ấy và
hộ trì chánh pháp của chư Phật ấy. Chỉ còn
có một đức Phật hiện tại là Địa Trì Sơn Như Lai
ở thế giới tên Địa Trì tại Hạ phương cách đây
bốn mươi hằng sa Phật độ, cũng có vô số chúng
sanh Thanh Văn và Bồ Tát.
Lúc đức
Phật nói nhơn duyên đời trước của Văn Thù Sư Lợi
Bồ Tát, trong đại chúng có bảy ngàn người phát tâm
Vô thượng Bồ đề.
Sư Tử Dũng
Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát :
"Thưa Ngài ! Ngài đã đầy đủ thập địa và Như
Lai thập lực đầy đủ tất cả Phật pháp, cớ sao
chẳng thành Vô thượng Bồ đề ?".
Văn Thù
Sư Lợi nói : "Thưa Ngài ! Không có đã viên
mãn tất cả Phật pháp rồi lại còn chứng Bồ đề.
Tại sao ? Vì đã viên mãn thì chẳng nên lại chứng.
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Thế nào viên mãn tất cả Phật pháp?
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Phật pháp viên mãn như chơn như viên
mãn. Chơn như viên mãn như hư không viên mãn.
Phật pháp chơn như và hư không như vậy cũng không có
hai. Như Ngài hỏi rằng thế nào viên mãn tất cả
Phật pháp ? Như sắc viên mãn, như thọ tưởng hành
thức viên mãn, Phật pháp viên mãn cũng như vậy.
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Thế nào là sắc v. v ... viên mãn
?
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Sắc được Ngài thấy, là thường
hay vô thường ?
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Đều chẳng phải cả.
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Nếu pháp đã chẳng phải thường
chẳng phải vô thường, nó có tăng giảm chăng ?
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Chẳng tăng giảm.
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Nếu pháp chẳng tăng giảm thì
gọi là viên mãn. Thế nào là viên mãn ? Nếu
ở nơi các pháp chẳng biết rõ được thì sanh phân
biệt, nếu biết rõ được thì không phân biệt.
Nếu không phân biệt thì không tăng giảm. Nếu không
tăng giảm thì là bình đẳng. Nếu thấy sắc bình
đẳng tức là sắc viên mãn. Thọ tưởng hành thức
và tất cả pháp viên mãn cũng như vậy.
Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Từ lúc Ngài được pháp nhẫn
đến nay không một tâm niệm nguyện thành Chánh giác,
nay sao lại khuyên người xu hướng Bồ đề ?
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Tôi thiệt chẳng hề khuyên một
chúng sanh xu hướng Bồ đề. Tại sao ? Vì chúng
sanh vô sở hữu vậy. Vì chúng sanh tánh tự ly vậy.
Nếu chúng sanh là có thì khiến họ xu hướng Bồ đề.
Chúng sanh đã bất khả đắc nên không có được khuyên.
Tại sao ? Vì là bình đẳng vô phân biệt vậy.
Chẳng phải đem bình đẳng cầu bình đẳng, cũng không
có khởi. Vì thế nên thường nói rằng phải quan
sát các hành : tới không từ đâu, đi không đến
đâu, đây gọi là bình đẳng, là tánh không. Ở trong
tánh không, chẳng có sở cầu.
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Như lời Ngài hỏi tôi rằng từ
lúc đắc nhẫn đến nay không có một niệm tâm sẽ
được Bồ đề ! Thưa Ngài ! Ngài có thấy
tâm ấy chăng, mà dùng tâm ấy được Bồ đề chăng
?
- Thưa
Ngài Văn Thù Sư Lợi ! Không. Tại sao ? Vì
tâm chẳng phải sắc nên chẳng
thấy được. Bồ đề cũng vậy chỉ là danh tướng
thôi. Hoặc tâm danh hay Bồ đề danh đều vô sở
hữu cả.
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Như lời Ngài nói tôi chẳng
sanh một niệm tâm được Bồ đề, đó là mật ý
mà nói. Tại sao ? Vì tâm bổn lai không có sanh
nên là vô sanh. Đã vô sanh thì gì được gì chứng
?
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Sao gọi là bình đẳng chứng nhập
?
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Ở trong các pháp mà không buộc
dính thì gọi là bình đẳng chứng. Nói chứng
nhập là trí vi tế ấy chẳng sanh diệt không khác với
chơn như không phân biệt, đây gọi là chứng nhập.
Nếu là người chánh kiến tu hành thì trong bình đẳng
không có một pháp để được, rời lìa các thứ tánh,
cũng chẳng dính mắc nơi một, đây gọi là chứng nhập.
Nếu dùng thân chứng các pháp vô tướng, biết rõ tướng
ấy là vô tướng, mà đối với thân tâm cũng chẳng
chấp trước, đây gọi là viên mãn chứng nhập.
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Thế nào gọi là được ?
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Do ngôn thuyết thế gian mà gọi
là được. Chỗ được của chư Thánh chẳng phải
ngôn ngữ nói được. Tại sao ? Vì pháp không
y chỉ rời lìa ngôn thuyết ấy.
Lại nữa,
thưa Ngài Sư Tử Dũng Mãnh ! Lấy không được làm
được, cũng chẳng phải được chẳng phải chẳng được
gọi đó là được".
Sư Tử Dũng
Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch đức Phật : "Bạch đức
Thế Tôn ! Xin nói Phật độ của Văn Thù Sư Lợi
được".
Đức Phật
bảo Ngài Sư Tử Dũng Mãnh hỏi nơi Ngài Văn Thù Sư Lợi.
Sử Tử
Dũng Mãnh Bồ Tát bạch Ngài Văn Thù Sư Lợi rằng :
"Thưa Ngài ! Ngài sẽ được Phật độ công đức
trang nghiêm nào ?".
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát nói : "Thưa Ngài Sư Tử Dũng Mãnh
! Nếu tôi cầu Bồ đề, Ngài có thể hỏi Phật
độ sẽ được.
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Ngài há lại chẳng cầu Bồ đề
ư ?
- Thưa
Ngài Sư Tử Dũng Mãnh ! Tôi chẳng cầu. Tại
sao ? Vì nếu có chỗ cầu thì có nhiễm trước,
nếu có nhiễm trước thì có tham ái, nếu có chỗ
ái thì có chỗ sanh, nếu có sanh thì có ái, nếu có
ái thì trọn chẳng xuất ly. Vì thế nên tôi chẳng
cầu Bồ đề. Tại sao ? Vì Bồ đề bất khả
đắc vậy. Do vì bất khả đắc nên chẳng cầu.
Nhưng Ngài
hỏi tôi Phật độ nào tôi sẽ được. Tôi không
thể nói. Tại sao ? Vì đối với đức Như
Lai Nhứt thiết trí mà tự nói Phật độ công đức
trang nghiêm của mình, thì thành ra Bồ Tát tự khen công
đức của mình".
Đức Phật
nói : "Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Ông có thể tự
nói dùng những nguyện gì trang nghiêm Phật độ.
Khiến chư Bồ Tát nghe rồi quyết định thành mãn nguyện
ấy".
Bấy giờ
Ngài Văn Thù Sư Lợi tuân lời Phật, liền đứng dậy
trịch y vai hữu, gối hữu chấm đất chắp tay bạch
đức Phật rằng : "Bạch Thế Tôn ! Nay tôi thừa
thần lực Phật sẽ tuyên nói, những ai muốn cầu đại
Bồ đề đều nên lắng nghe. Nếu nghe điều nguyện
ấy phải như thiệt tu học cho được viên mãn".
Lúc Văn
Thù Sư Lợi Bồ Tát gối hữu chấm đất, mười phương
đều có hằng sa Phật độ chấn động sáu cách.
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát bạch đức Phật ; "Bạch Thế Tôn
! Tôi từ thuở xa xưa trăm ngàn ức na do tha a tăng
kỳ kiếp đến nay phát khởi nguyện như vầy :
Tôi dùng
thiên nhãn vô ngại thấy trong vô lượng vô biên Phật
độ có tất cả chư Phật Như Lai, nếu chẳng phải là
do tôi khuyên phát tâm quyết định Bồ đề và giáo hóa
khiến tu sáu Ba la mật cho đến thành vô thượng Bồ
đề, thì ở nơi Bồ đề tôi trọn chẳng nên chứng.
Mà tôi quyết phải viên mãn sở nguyện nầy, rồi sau
sẽ chứng Vô thượng Bồ đề".
Chư Bồ
Tát đều nghĩ rằng : Ngài Văn Thù Sư Lợi dùng
thiên nhãn vô ngại thấy bao nhiêu như Lai ?
Đức Phật
biết tâm niệm ấy mới bảo Ngài Sư Tử Dũng Mãnh
Bồ Tát rằng : "Nầy thiện nam tử ! Ví như
đem cả tam thiên Đại Thiên thế giới nầy nghiền nát
thành vi trần, có thể dùng toán số biết là bao nhiêu
chăng ?
- Bạch đức
Thế Tôn ! Không thể biết được.
- Nầy thiện
nam tử ! Thiên nhãn vô ngại của Văn Thù Sư Lợi
thấy vô lượng chư Phật ở phương Đông lại quá số
ấy, chín phương kia cũng như vậy".
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát bạch đức Phật rằng : "Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi có nguyện là lấy hằng sa Phật độ
làm một Phật độ vô lượng báu đẹp xen lẫn trang
nghiêm. Nếu không như vậy thì tôi trọn chẳng chứng
Vô thượng Bồ đề.
Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi còn có nguyện khiến trong nước tôi
có cây Bồ đề lượng bằng mười cõi Đại Thiên,
ánh sáng của cây ấy chiếu khắp nước.
Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi còn có nguyện là tôi ngồi Bồ đề
rồi chứng Vô thượng Bồ đề nhẫn đến Niết bàn,
trong thời gian ấy chẳng rời khỏi tòa Bồ đề mà
chỉ dùng biến hóa hiện thân khắp mười phương vô
lượng vô số Phật độ thuyết pháp cho các chúng sanh.
Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi còn có nguyện là khiến nước tôi
không tên nữ nhơn, chỉ thuần có Bồ Tát rời lìa phiền
não cấu đủ phạm hạnh, lúc sơ sanh ca sa theo thân ngồi
kiết già bỗng nhiên hiện ra, Bồ Tát như vậy
đầy khắp nước tôi. Không có tên Thanh Văn và Bích
Chi Phật, ngoại trừ đức Như Lai biến hóa qua đến
mười phương vì các chúng sanh nói pháp tam thừa".
Bấy giờ
Ngài Sư Tử Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch Phật rằng
: "Bạch đức Thế Tôn ! Văn Thù Sư Lợi đương
lai thành Phật hiệu là gì ?".
Đức Phật
nói : "Nầy thiện nam tử ! Lúc Văn Thù Sư Lợi
thành Phật hiệu Phổ Kiến. Tại sao lại hiệu là
Phổ Kiến ? Bởi đức Như Lai ấy, ở nơi mười
phương vô lượng trăm ngàn ức na do tha Phật độ đều
khắp làm cho được thấy. Nếu các chúng sanh thấy
đức Phật Phổ Kiến thì tất định sẽ được vô
thượng Bồ đề.
Nay Phổ
Kiến Như Lai dầu chưa thành Phật, khi ta hiện tại đây
và sau khi ta nhập Niết bàn, có ai nghe danh hiệu ấy,
cũng đều tất định sẽ được Vô thượng Bồ đề,
chỉ trừ người đã nhập ngôi vị ly sanh và người
tâm nguyện hẹp kém".
Ngài Văn
Thù Sư Lợi lại bạch đức Phật rằng : "Bạch đức
Thế Tôn! Tôi còn có nguyện là như cõi nước đức
Phật A Di Đà lấy pháp hỉ làm món ăn, mà trong nước
tôi Bồ tát sơ sanh lúc khởi ý nghĩ ăn liền có món
ăn trăm vị đầy trong bát tại tay hữu, liền nghĩ rằng
nếu chưa cúng dường mười phương chư Phật và bố
thí những chúng sanh nghèo cùng khổ não và ngạ quỉ
v.v... cho họ no đủ thì tôi quyết định chẳng nên tự
ăn. Lúc nghĩ như vậy liền được ngũ thần thông
bay đi vô ngại đến mười phương vô lượng vô số Phật
độ cúng dường chư Phật và chúng Thanh Văn, cùng chu
cấp cho chúng sanh nghèo khổ, rồi thuyết pháp cho họ
rời lìa khát ái, trong khoảng một niệm trở về đến
bổn xứ.
Lại nữa,
bạch đức Thế Tôn ! Tôi còn có nguyện là trong
nước tôi chư Bồ Tát sơ sanh cần dùng y phục, trong tay
họ tùy ý xuất hiện các thứ bửu y tốt sạch vừa
mặc đúng y phục của Sa Môn tự nghĩ rằng nếu chưa
cúng dường mười phương chư Phật tôi chẳng nên tự
dùng, trong khoảng một niệm qua đến mười phương vô
lượng Phật độ, đem bửu y ấy cúng dường chư Phật
rồi trở về bổn xứ mới tự thọ dụng.
Lại nữa,
bạch đức Thế Tôn ! tôi còn có nguyện là trong
nước tôi, chúng Bồ Tát được của báu và những
đồ dùng, cần phải chia cúng chư Phật và chúng Thanh
Văn. Khắp cúng dường rồi sau mới thọ dụng.
Trong nước
tôi lại rời lìa tám nạn và pháp bất thiện.
Đã không tội lỗi lại không cấm giới, không có các
nhiệt não bất như ý".
Ngài Sư
Tử Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch đức Phật rằng
: "Bạch đức Thế Tôn ! Phật độ ấy tên là
gì ?".
Đức Phật
nói : "Nầy thiện nam tử ! Nước ấy tên là
Tùy Nguyện Tích Tập Thanh tịnh Viên Mãn".
- Bạch
đức Thế Tôn ! Phật độ ấy ở phương nào ?
- Nầy
thiện nam tử ! Phật độ ấy ở tại phương Nam.
Thế giới Ta Bà nầy cũng ở trong Phật độ ấy.
Ngài Văn
Thù Sư Lợi lại bạch đức Phật rằng : Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi còn có nguyện trong nước tôi chứa
họp vô lượng diệu bửu làm thành. Lại dùng vô
lượng báu ma ni xen lẫn trang nghiêm. Báu ma ni ấy
ở trong các thế giới mười phương chưa từng có.
Tên của các báu ấy, trong câu chi năm nói cũng chẳng
hết được. Tùy ý thích của chư Bồ Tát muốn
nước ấy bằng vàng thì thấy là vàng. Thích
bằng bạc thì thấy nước ấy bằng bạc, nhưng với
người thấy vàng không hề tổn giảm. Hoặc thích
bằng pha lê lưu ly mã não xích chơn châu vô lượng thứ
báu đều tùy sở thích mà thấy không chướng ngại
nhau. Cho đến thích bằng chiên đàn hương a già la
hương xích chiên đàn hương v.v... đều tùy sở thích
riêng mà thấy không chướng ngại nhau.
Trong nước
ấy chẳng dùng ánh sáng nhựt nguyệt tinh tú châu ngọc
đèn lửa để soi sáng, chư Bồ Tát ấy đều dùng
ánh sáng của tự thân mình chiếu suốt ngàn ức na
do tha cõi.
Trong nước
ấy lấy hoa nở xòe làm ngày, hoa khép lại làm đêm,
tùy ý thích thời tiết của chư Bồ Tát mà đều ứng
đúng theo, nhưng không có lạnh nóng già bệnh chết.
Chỉ tùy sở nguyện của chư Bồ Tát muốn chứng Bồ
đề liền qua thế giới khác ở cung trời Đâu Suất
mãn thọ giáng sanh mà thành Phật. Trong nước ấy
không có nhập Niết bàn. Trăm ngàn thứ nhạc ở
hư không, dầu chẳng hiện tướng hình mà nghe tiếng
nhạc. Nhạc ấy chẳng phát thanh thuận tham ái, chỉ
phát thanh Phật Pháp Tăng và các Ba la mật, các pháp
môn Bồ Tát tạng. Tùy theo chỗ hiểu của chư Bồ
Tát thảy đều được nghe diệu pháp.
Chư Bồ
Tát nếu muốn thấy Phật, tùy chỗ đến kinh hành
đứng ngồi, theo ý nghĩ liền thấy Phổ Kiến Như Lai
ngồi cây Bồ Đề. Nếu các Bồ Tát có chỗ nghi,
chỉ cần thấy đức Phổ Kiến Phật chẳng đợi giải
thích mà liền hết nghi hiểu rõ pháp nghĩa.
Lúc ấy
trong hội có vô lượng trăm ngàn ức na do tha chư Bồ
Tát đồng thanh nói rằng :
- Nếu
có ai được nghe danh hiệu Phổ Kiến Phật bèn được
lợi lành tối thượng, huống là người sanh về cõi
nước ấy.
- Nếu có
ai được nghe pháp môn Văn Thù Sư Lợi thọ ký nầy và
nghe tên Văn Thù Sư Lợi thì gọi là diện kiến chư Phật.
Đức Phật
bảo chư Bồ Tát rằng : Đúng như vậy. Đúng
mhư lời các ông nói. Nầy thiện nam tử. Nếu
có ai thọ trì trăm ngàn ức danh hiệu chư Phật, nếu
lại có ai xưng danh hiệu Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát thì
phước nhiều hơn, huống là xưng danh hiệu Phổ Kiến
Phật. Tại sao ? Vì trăm ngàn ức na do tha đức
Phật ấy lợi ích chúng sanh chẳng bằng Văn Thù Sư
Lợi làm lợi ích trong một kiếp.
Lúc ấy
trong chúng có vô lượng trăm ngàn ức na do tha Thiên Long
Bát Bộ Nhơn Phi Nhơn đồng thanh xướng rằng :
"Nam mô Văn
Thù Sư Lợi đồng Chơn bồ Tát
Nam mô Phổ
Kiến Như Lai Ứng Cúng Đẳng Chánh Giác".
Xướng
lời trên rồi có tám vạn bốn ngàn ức na do tha chúng
sanh phát tâm Bồ đề. Vô lượng chúng sanh căn lành
thành thục được bất thối chuyển trong ba thừa.
Ngài Văn
Thù Sư Lợi lại bạch đức Phật rằng : "Bạch đức
Thế Tôn! Tôi còn có nguyện như tôi đã được
thấy Vô lượng vô số trăm ngàn ức na do tha chư Phật
Thế Tôn, bao nhiêu Phật độ công đức trang nghiêm của
chư Phật ấy tất cả đều có đủ trong một Phật
độ của tôi, chỉ trừ nhị thừa và ngũ trược.
Bạch đức
Thế Tôn ! Nếu tôi tự nói các thứ công đức
trang nghiêm trong Phật độ hơn hằng sa kiếp cũng nói
chẳng hết. Như sở nguyện của tôi, chỉ có đức
Phật biết được".
Đức Phật
nói : "Đúng vậy. Nầy Văn Thù Sư lợi !
Ở trong tam thế, tri kiến của đức Như Lai không có hạn
lượng chướng ngại".
Bấy giờ
trong đại chúng có chư Bồ Tát nghĩ rằng : Phật
độ công đức trang nghiêm của Văn Thù Sư Lợi được
có bằng quốc độ của đức Phật A Di Đà chăng ?
Đức Thế
Tôn biết tâm niệm của chư Bồ Tát nên nói với Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh Bồ Tát rằng : "Nầy thiện nam
tử ! Ví như có người phân tích một sợi lông
làm trăm phần, đem một phần lông chấm lấy một giọt
nước trong đại hải. Một giọt nước biển ấy
đem dụ cho sự trang nghiêm của quốc độ Phật A Di Đà,
còn toàn nước đại hải đem lại dụ cho quốc độ trang
nghiêm của Phật Phổ Kiến, lại còn hơn đây nữa.
Tại sao ? Vì Phật độ trang nghiêm của Phổ Kiến
Như Lai chẳng thể nghĩ bàn được vậy".
Sư Tử Dũng
Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch rằng : "Bạch đức Thế
Tôn! Những loại Phật độ trang nghiêm như vậy, trong
tam thế chư Phật còn có quốc độ như vậy chăng
?".
Đức Phật
nói : "Có. Nầy thiện nam tử ! Phương Đông
cách đây quá trăm ức hằng sa thế giới có Phật độ
tên Trụ Tối Thượng Nguyện, có Phật hiệu Phổ Quang
Thường Đa Công Đức Hải Vương Như Lai thọ mạng vô lượng
vô biên thường thuyết pháp cho chúng Bồ Tát. Cõi
nầy công đức trang nghiêm đồng như cõi của Phổ Kiến
Như Lai.
Nầy thiện
nam tử ! Có bốn Bồ Tát mặc giáp hoằng thệ
bất tư nghị quyết định thành mãn thệ nguyện ấy,
cũng sẽ được Phật độ trang nghiêm như Phật độ
của Phổ Kiến như Lai.".
Ngài Sư
Tử Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch rằng : "Bạch
đức Thế Tôn ! Xin nói danh hiệu và chỗ ở của
chư Bồ Tát ấy. Lại xin hiển thị quốc độ của
Phổ Quang Thường Đa Công Đức Hải Vương Như Lai để
cho đại chúng đây được nhiều lợi ích. Tại sao
? Vì chư Bồ Tát đây nếu được thấy nghe thì
ở nơi đại nguyện ấy sẽ được thành mãn".
Đức Phật
nói : "Nầy thiện nam tử ! Các ông lắng nghe,
Phật sẽ nói cho. Nầy thiện nam tử ! Bốn
Bồ Tát ấy, một người tên Quang Minh Tràng ở tại
Phật độ phương Đông của Phật Vô Ưu Đức. Người
kế tên Trí Thượng ở tại Phật độ phương Nam của
Phật Trí Vương. Người thứ ba tên Chư Căn Tịch
Tĩnh ở tại quốc độ phương Tây của Phật Huệ Tích.
Người thứ tư tên Nguyện Huệ ở tại quốc độ phương
Bắc của Phật Na La Diên".
Đức Thế
Tôn dùng sức thần thông hiện Phật độ của Phổ Quang
Thường Đa Công Đức Hải Vương Như Lai cho trong đại hội
nầy thấy đức Phật ấy và chúng Bồ Tát cùng những
công đức trang nghiêm ở thế giới ấy, từ trước
chưa từng thấy cũng chưa từng nghe, tất cả sự trang
nghiêm ấy chẳng thể nghĩ bàn, vô lượng trăm ngàn
ức na do tha châu báu xen lẫn trang nghiêm. Trong một
kiếp nói công đức ấy cũng chẳng hết. Đại
chúng đây đều thấy rõ như xem trái am ma lặc trong bàn
tay. Bồ Tát cõi ấy thân cao bốn vạn hai ngàn do
tuần. Thân của Phật cao tám vạn bốn ngàn do tuần,
ánh sáng chiếu khắp như tòa núi vàng diêm phù đàn,
thành tựu công đức trang nghiêm rộng lớn ngồi dưới
cây Bồ đề, chư Bồ Tát cung kính vây quanh, hiện trăm
ngàn ức những sự biến hóa qua đến trong các thế
giới mười phương thuyết pháp cho các chúng sanh.
Đức Phật
bảo chư Bồ Tát : "Các thiện nam tử ! Các
ông có thấy Phật độ ấy trang nghiêm và chúng Bồ
Tát chăng ?".
Đại chúng
đồng thanh bạch phật rằng : "Vâng, chúng tôi đã
thấy. Bạch đức Thế Tôn ! Chúng tôi sẽ học
hạnh Bồ Tát ấy như chỗ tu hành của Văn Thù Sư lợi,
chúng tôi cũng sẽ thành tựu phật độ trang nghiêm như
vậy".
Đức Thế
Tôn vui vẻ mỉm cười, từ diện môn của Phật phóng
ra nhiều tia sáng màu chiếu vô lượng vô biên thế giới,
chiếu song tia sáng ấy trở lại quanh Phật ba vòng rồi
rót vào đảnh phật.
Ngài Di Lặc
Bồ Tát bạch rằng : "Bạch đức Thế Tôn !
Có nhơn duyên gì mà hiện mỉm cười ?".
Đức Phật
bảo Di Lặc Bồ Tát rằng : "Trong đại chúng đây
có tám vạn bốn ngàn Bồ Tát thấy sự trang nghiêm
của Phật độ ấy, dầu đã phát tâm mà nay muốn sẽ
thành tựu Phật độ như vậy. Nhưng trong số ấy
có mười sáu thiện đại trượng phu đủ chí nguyện
thù thắng mà phát đại tâm, họ sẽ thành mãn như đại
nguyện của Văn Thù Sư lợi. Chư Bồ Tát khác cũng
mau sẽ được Vô thượng Bồ đề, sẽ được Phật
độ trang nghiêm như cõi nước của Phật A Di Đà.
Di Lặc nên
biết, chư Bồ Tát chí nguyện đã thù thắng, chỗ
thành tựu cùng lớn. Người chí nguyện thù thắng
thì nói tôi thành tựu như Văn Thù Sư Lợi trang nghiêm
Phật độ.
Những người
chí nguyện kém dầu cũng khởi lòng tin nói lời như
vậy. Do ngữ nghiệp phát ra lời ấy có thể bỏ
dứt sáu mươi ức trăm ngàn na do tha kiếp sanh tử lưu
chuyển, cũng được viên mãn năm ba la mật".
Lúc ấy
Di Lặc Bồ Tát thấy bốn phương nơi quang minh tràng,
bốn đại Bồ tát đều ngồi trong lâu các lưu ly quang
minh có trăm ngàn ức chư Thiên vây quanh mưa hoa trổi nhạc
hiện đại thần biến chấn động đại địa mà đến
cõi nầy.
Di Lặc Bồ
Tát liền bạch Phật hỏi sự ấy.
Đức Phật
nói : "Nầy thiện nam tử: ! Bốn Bồ Tát ấy
vì thấy ta nên chư Như Lai ở bốn phương đều khiến
đến đây".
Bốn Bồ
Tát ấy đến đảnh lễ chưn Phật rồi ngồi qua một
phía, ánh sáng các Ngài chiếu khắp đại hội nầy.
Đức Phật
bảo các Bồ Tát rằng : "Nầy đại chúng ! Bốn
thiện đại trượng phu đây chí nguyện xu hướng đều
chẳng nghĩ bàn, phải nên tôn trọng thỉnh hỏi pháp yếu
ấy. Mà sở nguyện của bốn Bồ Tát ấy đối
với chư Bồ Tát là tối thù thắng.
Nếu có
thiện nam tử thiện nữ nhơn được thấy bốn Bồ
Tát ấy thì tất định sẽ được Vô thượng Bồ đề
bỏ dứt hai mươi ức kiếp sanh tử lưu chuyển, đầy
đủ viên mãn năm ba la mật. Nếu có nữ nhơn nghe
tên chư Bồ Tát thì mau rời khỏi thân nữ nhơn".
Đức Phật
nhiếp thần lực, cõi ấy bỗng chẳng còn hiện.
Ngài Văn
Thù Sư Lợi bạch rằng : "Bạch đức Thế Tôn !
Tất cả pháp đều như huyễn. Tại sao ? Ví
như nhà ảo thuật huyễn biến ẩn hiện. Các pháp
sanh diệt cũng như vậy. Mà sanh diệt ấy tức là
không sanh diệt. Do không sanh diệt tức là bình đẳng.
Bồ Tát tu bình đẳng ấy thì có thể chứng được
vô thượng Bồ đề".
Trí Thượng
Bồ Tát nói : "Thưa Ngài Văn Thù Sư Lợi ! Nơi
Bồ đề nầy thế nào chứng được ?".
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát nói : "Bồ đề nầy chẳng phải
là được cũng chẳng phải là hoại được, chẳng phải
an trụ được".
Trí Thượng
Bồ tát nói : "Nhưng Bồ đề nầy chẳng phải do
an trụ mà được, cũng chẳng phải chẳng an trụ mà
được. Tại sao ? Vì pháp tánh ấy bổn lai
vô sanh, chẳng phải đã có, chẳng phải sẽ có, chẳng
phải hư hoặc được, vì thế nên không được".
Văn Thù
Sư Lợi hỏi chư Bồ Tát rằng : "Thế nào gọi là
: Nói pháp môn nhứt tướng ?".
Di Lặc Bồ
Tát nói : "Nếu có người chẳng thấy uẩn giới
và xứ, cũng chẳng phải chẳng thấy, không chỗ phân
biệt, cũng chẳng thấy hợp tan. Đây gọi là :
Nói pháp môn nhứt tướng".
Sử Tử
Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát nói :"Nếu chẳng phát khởi
các thứ phân biệt : nầy là pháp phàm phu, nầy
là pháp nhị thừa, nầy thời chẳng trái pháp tánh,
không phân biệt như vậy mà nhập nhứt
tướng
nghĩa là vô tướng. Đây gọi là : Nói pháp
môn nhứt tướng".
Lạc Kiến
Bồ Tát nói : "Nếu có người tu chơn như hạnh mà
cũng chẳng sanh tưởng chơn như, nơi thậm thâm nầy không
chỗ phân biệt. Đây gọi là : Nói pháp môn
nhứt tướng".
Vô Ngại
Biện Bồ Tát nói : "Nếu có thể cứu cánh tận
hết nơi các pháp, cũng đem pháp ấy nói cho người.
Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Thiện Tư
Bồ Tát nói : "Nếu dùng tư nghị nhập vào bất
tư nghị, bất tư nghị ấy cũng bất khả đắc.
Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Diệu Ly
Trần Bồ Tát nói : "Nếu có ai chẳng nhiễm tất
cả tướng, cũng chẳng phải nhiễm chẳng phải chẳng
nhiễm, không trái không thuận cũng chẳng mê hoặc, chẳng
phải một chẳng phải hai, cũng chẳng phải các thứ,
chẳng lấy chẳng bỏ. Đây gọi là : Nói pháp
môn nhứt tướng".
Ta Kiệt
La Bồ Tát nói : "Nếu có ai nhập vào được pháp
thậm thâm khó vào như biển, mà ở nơi pháp ấy cũng
chẳng phân biệt, dầu vì người mà nói nhưng không
có ý tưởng nói pháp. Đây gọi là : Nói pháp
môn nhứt tướng".
Nguyệt Thượng
Bồ Tát nói : "Nếu ở nơi tất cả chúng sanh tâm
hành bình đẳng dường như trăng tròn không có ý tưởng
là chúng sanh. Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt
tướng".
Ly Ưu Ám
Bồ Tát nói : "Thế nào là nhổ mũi tên ưu khổ
chúng sanh ? Đó là ngã và ngã sở là gốc khổ
của họ, nếu có thể an trụ được ngã ngã sở bình
đẳng. Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Vô Sở Duyên
Bồ Tát nói : "Nếu chẳng phan duyên dục giới, sắc
giới, vô sắc giới, pháp Thanh Văn, pháp Duyên Giác, pháp
chư Phật. Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt
tướng".
Phổ Kiến
Bồ Tát nói : "Nếu lúc thuyết pháp nên nói pháp
bình đẳng, nghĩa là tánh không bình đẳng cũng không
có ý tưởng là không và ý tưởng là bình đẳng.
Đây gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Tịnh Tam
Luân Bồ Tát nói : "Nếu lúc thuyết pháp phải tịnh
tam luân, nghĩa là chúng sanh được dạy, ngã bất khả
đắc, cũng chẳng phân biệt mình làm Pháp Sư, nơi pháp
được nói mà không trụ trước. Thuyết pháp như
vậy gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Thành Tựu
Hạnh Bồ Tát nói : "Nếu có ai có thể nói nơi
tất cả pháp, tu bình đẳng hạnh, chỗ biết như thiệt
chẳng văn phải văn tự thuyết, vì tất cả pháp rời
lìa ngôn thuyết vậy. Đây gọi là : Nói pháp
môn nhứt tướng".
Thâm Hạnh
Bồ Tát nói : "Nếu ai có thể thuyết pháp rõ
thấu tất cả pháp thậm thâm, cũng chẳng thấy năng
thuyết sở thuyết kia và người được nghe. Đây
gọi là : Nói pháp môn nhứt tướng".
Lúc nói
pháp môn nhứt tướng ấy, ba mươi bảy ức Bồ Tát
được vô sanh pháp nhẫn. Tám vạn bốn ngàn na do tha
trăm ngàn chúng sanh phát tâm Vô thượng Bồ đề.
Bảy ngàn Tỳ Kheo chẳng thọ các pháp tận hết các
hữu lậu tâm được giải thoát. Chín mươi sáu
na do tha chư Thiên và Nhơn ở trong các pháp được nhãn
tịnh.
Bấy giờ
Sư Tử Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch Phật rằng :
"Bạch đức Thế Tôn ! Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát bao
lâu sẽ được Vô thượng Bồ đề ? Phật ấy thọ
mạng và chúng Bồ Tát có bao nhiêu ?".
Đức Phật
bảo hỏi Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát.
Sư Tử Dũng
Mãnh Lôi Âm Bồ Tát hỏi Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát:
"Thưa Ngài ! Bao giờ Ngài sẽ được Vô thượng Bồ
đề".
Ngài Văn
Thù Sư Lợi nói : "Nầy thiện nam tử ! Chừng nào
hư không giới làm sắc thân, tôi mới sẽ được Vô thượng
Bồ đề. Nếu ảo nhơn được Bồ đề thì tôi
mới sẽ được. Nếu lậu tận A La Hán là Bồ
Tát thì tôi mới sẽ được. Nếu lúc nào mộng
hưởng ảnh và hóa nhơn được Bồ đề tôi mới sẽ
được. Nếu mặt nguyệt chiếu làm ngày, mặt
nhựt chiếu làm đêm tôi mới sẽ được Vô thượng
Bồ đề. Thưa Ngài Sư Tử Dũng Mãnh ! Lời
hỏi của Ngài nên đem hỏi người cầu Bồ đề".
Sư Tử Dũng
Mãnh Bồ Tát nói : "Ngài há chẳng cầu Bồ đề
ư ?".
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát nói : "Chẳng có cầu. Tại
sao ? Vì Văn Thù Sư Lợi tức là Bồ đề, Bồ
đề tức là Văn Thù Sư Lợi. Tại sao ? Vì
Văn Thù Sư Lợi chỉ có danh từ, Bồ đề cũng chỉ
có danh từ. Danh từ ấy cũng là ly là vô tác nên
là không. Không tánh ấy tức là Bồ đề".
Đức Phật
hỏi Ngài Sư Tử Dũng Mãnh rằng : "Nầy thiện nam
tử ! Ông có nghe thấy các chúng hội Thanh Văn và
Bồ Tát của A Di Đà Như Lai chăng ?
- Bạch đức
Thế Tôn ! Tôi có thấy nghe.
- Nầy thiện
nam tử ! Số ấy là bao nhiêu ?
- Bạch đức
Thế Tôn ! Chẳng phải toán số nghĩ bàn đến được.
- Nầy thiện
nam tử ! Như pháp đo lường của nước Ma Kiệt,
một hộc dầu mè, lấy một hột tỉ dụ cho chúng Thanh
Văn và Bồ Tát ở nước Phật A Di Đà. Còn bao
nhiêu thì tỉ dụ lúc Văn Thù Sư Lợi được Bồ đề
số chúng Bồ Tát, lại còn quá số ấy .
Nầy thiện
nam tử ! Như đem tam thiên Đại Thiên thế giới vi trần
số kiếp so với số kiếp thọ lượng của Phổ Kiến
Như Lai, trăm phần ngàn phần trăm ngàn ức phần, nhẫn
đến toán số thí dụ chẳng bằng được. Nên
biết thọ mạng của Phổ Kiến Như Lai không có toán số
cũng không hạn lượng.
Ví như có
một người đem tam thiên Đại Thiên thế giới nghiền
nát ra vi trần, người thứ hai người thứ ba cũng đem
Đại Thiên thế giới nghiền nát ra vi trần. Lại
có một người mang vi trần ấy đi qua phương Đông quá
chừng ấy số vi trần thế giới mới bỏ xuống một
vi trần, lại đi quá vi trần số thế giới nữa mới
bỏ xuống một vi trần, thứ đệ đi và bỏ như vậy
đến hết số những vi trần. Lại chín phương kia
mỗi phương cũng đều có một người đi và bỏ đến
hết vi trần như vậy. Nầy các thiện nam tử !
Những thế giới mười phương được đi qua ấy có
thể biết được số chăng ?
- Bạch đức
Thế Tôn ! Không thể biết.
- Nầy thiện
nam tử ! Tất cả thế giới mà các người ấy
đã đi qua, hoặc có dính vi trần hay không đều đem nghiền
nát thành vi trần. Có thể toán số biết được
số vi trần ấy chăng ?
- Bạch đức
Thế Tôn ! Không thể biết được. Nếu có
ai tính lường thì tâm sẽ mê loạn mà chẳng biết được.
- Nầy thiện
nam tử ! Chư Phật Như Lai đều biết rõ hết số
vi trần ấy. Giả sử có quá số ấy, Như Lai cũng
biết rõ"
- Di Lặc
Bồ Tát bạch đức Phật rằng : "Bạch đức Thế
Tôn ! Chư Bồ Tát vì cầu đại trí huệ như vậy,
nên dầu ở địa ngục vô lượng ức kiếp thọ khổ
cũng trọn chẳng bỏ rời trí ấy".
Đức Phật
nói : "Đúng như vậy. Đúng như lời Di Lặc
nói. Có ai ở trong đại trí huệ ấy mà chẳng
sanh lòng thích muốn. Chỉ trừ kẻ hạ liệt và
người giải đãi".
Lúc Phật
nói trí ấy, có một vạn người phát tâm Bồ đề.
Đức Phật
bảo Sư Tử Dũng Mãnh Lôi Âm Bồ Tát rằng : "Nầy
thiện nam tử ! Như tất cả thế giới mười phương
mà mười phương ấy đã đi đều làm thành vi trần
hết, Văn Thù Sư Lợi sẽ ở trong kiếp vi trần ấy
thật hành Bồ Tát đạo. Tại sao ? Vì đại
nguyện của Văn Thù Sư Lợi chẳng thể nghĩ bàn, xu
hướng cũng chẳng thể nghĩ bàn, được Bồ đề rồi
thọ lượng cũng chẳng thể nghĩ bàn, chúng hội Bồ
Tát cũng chẳng thể nghĩ bàn".
Sư Tử Dũng
Mãnh Lôi Âm Bồ Tát bạch Phật rằng : "Bạch đức
Thế Tôn ! Văn Thù Sư Lợi xu công hạnh sở tu rất
lớn, sở nguyện cũng rất quảng đại mới ở nơi bấy
nhiêu vi trần số kiếp mà chẳng sanh mỏi mệt".
Ngài Văn
Thù Sư Lợi Bồ Tát nói : "Đúng vậy. Đúng
như lời Ngài nói. Thưa Ngài ! Hư không giới
có nghĩ rằng đã qua ngày đêm thời tiết tháng năm
số kiếp v. v. . . chăng ?
- Thưa Ngài
Văn Thù Sư Lợi ! Không vậy .
- Thưa Ngài
Sư Tử Dũng Mãnh ! Đúng vậy, nếu có ai tỏ biết
tất cả pháp đồng với hư không, trí vi tế ấy không
có phân biệt, cũng không quan niệm rằng trải qua ngày
đêm thời tiết tháng năm các kiếp số v. v. . . Tại
sao ? Vì trí vi tế ấy ở nơi các pháp không có
tưởng niệm vậy.
- Nầy thiện
nam tử ! Như hư không giới không có mỏi mệt và
ý tưởng nhiệt não. Tại sao ? Dầu cho quá
hằng sa kiếp, hư không giới cũng không sanh khởi cũng
không thiêu diệt, chẳng phải bị phá hoại được.
Tại sao ? Vì hư không giới vô sở đắc vậy.
Nầy thiện
nam tử ! Nếu Bồ Tát rõ biết tất cả pháp vô
sở hữu rồi thì cũng có ý tưởng nhiệt não và
mỏi mệt v. v. . .
Nầy thiện
nam tử ! Danh từ hư không ấy cũng không có thiêu
diệt nhiệt não mỏi mệt, cũng chẳng động lay, chẳng
sanh chẳng lão, chẳng đến chẳng đi. Danh hiệu
Văn Thù Sư Lợi cũng vậy, không có nhiệt não mỏi mệt
v .v . . . Tại sao ? Vì danh tự tánh ly vậy".
Lúc nói
pháp ấy, Tứ Thiên Vương, Thiên Đế Thích, Phạm Thiên
Vương và chư Thiên Tử đại oai đức đồng thanh xướng
rằng : "Các chúng sanh nghe pháp môn ấy đước lợi
lành lớn, huống là thọ trì đọc tụng. Nên biết
họ được thiện căn rất rộng lớn.
Bạch đức
Thế Tôn ! Nơi pháp môn ấy, chúng tôi thọ trì đọc
tụng rộng tuyên lưu bố, vì chúng tôi muốn hộ trì
pháp thậm thâm ấy".
Sư Tử Dũng
Mãnh bạch Phật rằng : "Bạch đức Thế Tôn !
Nếu có ai được nghe pháp môn ấy, thọ trì đọc tụng
suy gẫm và phát tâm công đức trang nghiêm phật độ
như vậy được bao nhiêu phước ?".
Đức Phật
nói : "Nầy thiện nam tử ! Đức Như Lai dùng
vô ngại nhãn thấy chư Phật và Phật độ của chư Phật,
nếu có Bồ Tát đem thất bửu đầy những phật độ
ấy để cúng dường mỗi mỗi Như Lai đều cùng tận
vị lai tế, khiến Bồ Tát nầy an trụ tịnh giới, với
tất cả chúng sanh được tâm bình đẳng. Nếu lại
có Bồ Tát ở nơi pháp môn công đức trang nghiêm Phật
độ nầy mà thọ trì đọc tụng, lại có thể phát
tâm theo sở học của Văn Thù Sư Lợi đi bảy bước.
Hai công đức sau nầy đem so với công đức cúng dường
thất bửu trên kia, thì công đức trên trăm phần chẳng
bằng một, nhẫn đến thí dụ toán số chẳng đếm
được".
Di lặc Bồ
Tát bạch Phật rằng : "Bạch đức Thế Tôn !
Pháp môn nầy tên là gì, và chúng tôi phải thọ trì
thế nào ?".
Đức Phật
nói : "Pháp môn nầy tên là chư Phật du hí, cũng
tên là chư nguyện cứu cánh, cũng tên là Văn Thù Sư
Lợi công đức trang nghiêm Phật độ, cũng tên là linh
phát Bồ đề tâm Bồ Tát hoan hỉ, cũng tên là Văn Thù
Sư Lợi thọ ký, nên thọ trì như vậy".
Bấy giờ
chư Bồ Tát từ mười phương đến muốn cúng dường
pháp môn ấy nên mưa các thứ hoa và ca ngợi rằng :
"Hi hữu Thế Tôn ! Hi hữu Thế Tôn ! Chúng tôi
được nghe pháp môn bất tư nghị Văn thù Sư Lợi sư
tử rống trang nghiêm".
Chư Bồ
Tát nói lời ấy rồi đều trở về bổn độ.
Lúc nói
pháp nầy, có hằng sa Bồ Tát được bất thối chuyển,
vô lượng chúng sanh thiện căn thành thục.
Bấy giờ
Văn Thù Sư Lợi liền nhập tam muội tên Bồ Tát xuất
sanh quang minh phổ chiếu như huyễn. Nhập tam muội
rồi làm cho chúng hội nầy thấy khắp tất cả Như
Lai trong vô lượng vô biên Phật độ mười phương.
Trước mỗi đức Như Lai đều có Văn Thù Sư lợi Bồ
Tát nói Phật độ công đức trang nghiêm của mình.
Chúng tôi được thấy như vậy rồi, đối với đại
nguyện thù thắng của Văn Thù Sư Lợi sanh lòng hi hữu.
Phật nói
kinh nầy rồi, tất cả Bồ Tát, chư Tỳ Kheo, Tỳ Kheo
Ni, Ưu Bà tắc, Ưu Bà Di, Thiên Long Bát Bộ, Nhơn và Phi
Nhơn, tất cả đại chúng nghe lời Phật nói đều rất
vui mừng tín thọ phụng hành.