Lúc
bấy giờ đức Phật bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Chư đại
Bồ Tát ấy khéo an trụ nơi đức tin thanh tịnh như vậy rồi,
lại có thể tín thọ mười thứ pháp bất tư nghị của đức
Như Lai Chánh Biến Tri, phụng trì kỹ lưỡng thanh tịnh không
lầm không nghỉ, chẳng phân biệt sai khác, lại càng hớn
hở rất vui mừng phát lý tưởng cho là hi hữu lạ lùng
Những gì
gọi là mười pháp bất tư nghị của Như Lai?
Nầy
Xá Lợi Phất! Một là tín thọ thân Như Lai bất tư nghị.
Hai là tín thọ âm thanh Như Lai bất tư nghị. Ba là tín
thọ trí Như Lai bất tư nghị. Bốn là tín thọ
quang minh Như Lai bất tư nghị. Năm là tín thọ thi la
và chánh định Như Lai bất tư nghị. Sáu là tín thọ
thần thông Như Lai bất tư nghị. Bảy là tín thọ lực
Như Lai bất tư nghị. Tám là tín thọ vô úy Như Lai bất
tư nghị. Chín là tín thọ đại bi Như Lai bất tư nghị.
Mười là tín thọ Phật pháp bất cộng Như Lai bất tư nghị.
Đó
gọi mà mười thứ pháp bất tư nghị. Nếu có đại
Bồ Tát vì cầu pháp mà phát khởi chánh cần chẳng khiếp
chẳng thối chẳng bỏ rời mà phát tâm như vầy: nay
tôi chưa được pháp bất tư nghị thà khiến gió chuyển xoay
thân tôi da thịt gân xương thọ khổ não lớn, hoặc lại
máu thịt khô kiệt, chớ tâm tôi vẫn siêng tu tinh tiến không
tạm bỏ giữa chừng.
Nầy
Xá Lợi Phất! Chư đại Bồ Tát đã được tín giải
nếu nghe mười thứ pháp bất tư nghị của Như Lai như vậy
thì tín thọ phụng trì kỹ lưỡng thanh tịnh không nghi lài
càng hớn hở rất vui mừng phát sanh tưởng nghĩ là hi hữu
là lùng”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Thân
Phật bất tư nghị
Là
pháp thân hiển hiện
Không
tướng chẳng thấy được
Chỉ
Phật tử tin được
Các
chúng sanh nhiều loại
Âm
thanh bất tư nghị
Theo
tiếng mà thuyết pháp
Tin
cảnh giới chư Phật
Tất
cả loài quần sanh
Ba
đời căn tánh khác
Phật
đều biết rõ cả
Tin
là bất tư nghị
Chư
Phật vô biên quan
Quang
minh chẳng nghĩ bàn
Chiếu
khắp mười phương cõi
Vô
biên biển Phật độ
Phật
giới luật siêu đời
Chẳng
y chỉ thế pháp
Thần
túc bất tư nghị
Bồ
Tát tín thọ được
Chúng
sanh chẳng biết được
Cảnh
giới của Như Lai
Như
Lai thường tại định
Giải
thoát bất tư nghị
Pháp
giới chẳng tạp nhau
Chỉ
Phật lực biết được
Các
trí lực của Phật
Dường
như không vô biên
Vì
lợi một chúng sanh
Mà
trụ vô biên kiếp
Khiến
họ được điều phục
Đại
bi tâm như vậy
Tất
cả các quần sanh
Nhiều
thứ pháp vấn nạn
Một
tiếng làm vui hiểu
Vô
úy bất tư nghị
Thành
nhứt thiết chủng trí
Thấy
rõ tất cả pháp
Và
Phật pháp bất cộng
Phật
trí đều thấy cả
Tất
cả pháp chư Phật
Khó
nghĩ bàn như vậy
Có
ai kính tin được
Là
khéo trụ đức tin.
Nầy
Xá Lợi Phất! Thế nào là đại Bồ Tát đối với thân
Như Lai bất tư nghị mà tín thọ phụng trì kỹ lưỡng thanh
tịnh không nghi ngờ lại càng hớn hở vui mừng phát sanh tưởng
nghĩ là hi hữu là lùng?
Nầy
Xá Lợi Phất! Thân Như Lai dứt hẳn tất cả pháp ác
bất thiện. Tại sao? Vì hay thành tựu tất cả các
pháp lành vi diệu.
Thân
Như Lai xa rời tất cả mũi dãi đàm nhớt mủ máu đại tiện
tiểu tiện nhơ uế. Tại sao? Vì từ lâu xa đức
Như Lai đã giải thoát tất cả xương thịt gân mạch.
Thân
Như Lai tự tánh sạch sẽ. Tại sao? Vì từ lâu xa
đức Như Lai đã rời lìa tất cả phiền não cấu uế.
Thân
Như Lai hơn hẳn thế gian. Tại sao? Vì chẳng bị
thế pháp ô nhiễm.
Thân
Như Lai là vô lượng công đức, từ lâu đã chứa họp tư
lương phước trí. Là chỗ y chỉ huệ mạng của tất
cả chúng sanh.
Thân
Như Lai là chỗ huân tu vô lượng giới thanh tịnh, là chỗ
huân tu của vô lượng giới thanh tịnh, là chỗ huân tu của
vô lượng chánh định, vô lượng huệ và giải thoát, tri
kiến giải thoát.
Thân
Như Lai là chỗ nghiêm sức của các bông hoa công đức.
Thân
Như Lai như hình tượng vi diệu trong gương sạch, như bóng
trăng tròn sáng trong nước trong, và chói sáng như ánh nắng.
Thân
Như Lai chẳng thể nghĩ bàn đồng với hư không giới tột
cả pháp giới tánh.
Thân
Như Lai thanh tịnh không ô nhiễm rời xa tất cả những uế
trược ô nhiễm.
Thân
Như Lai tức là vô vị rời xa tất cả những tướng hữu
vi.
Thân
Như Lai là thân hư không, là thân vô đẳng, là thân vô đẳng
đẳng, là thân mà tất cả ba cõi đều không so sánh bằng
được, là thân không ví dụ được, là thân không gì tương
tợ.
Thân
Như Lai thanh tịnh không cấu nhơ rời lìa phiền não tự tánh
trong suốt.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Thân Như Lai chẳng thể lấy tiền
tế để cầu, chẳng thể lấy hậu tế để cầu, chẳng thể
lấy hiện tại để cầu, chẳng thể lấy dòng họ chỗ đang
sanh để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy sắc để cầu, chẳng thể lấy tướng
để cầu, chẳng thể lấy đẹp tốt để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy tâm để cầu, chẳng thể lấy ý để
cầu, chẳng thể lấy thức để cầu.
Thân Như
Lai chẳng thể lấy sự thấy để cầu, chẳng thể lấy sự
nghe để cầu, chẳng thể lấy sự tưởng nhớ để cầu,
chẳng thể lấy sự biết rõ để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy uẩn để cầu, chẳng thể lấy xứ
để cầu, chẳng thể lấy giới để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy sanh để cầu, chẳng thể lấy trụ
để cầu, chẳng thể lấy hoại diệt để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy thủ để cầu, chẳng thể lấy xả
để cầu, chẳng thể lấy xuất ly để cầu, chẳng thể lấy
hành để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy hiển sắc để cầu, chẳng thể lấy
tướng mạo để cầu, chẳng thể lấy hình sắc để cầu,
chẳng thể lấy đến để cầu, chẳng thể lấy đi để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy tác ý tịnh giới để cầu, chẳng
thể lấy tác ý đẳng quán để cầu, chẳng thể lấy tác
ý chánh huệ để cầu, chẳng thể lấy tác ý giải thoát
để cầu, chẳng thể lấy tác ý tri kiến giải thoát để
cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy hữu tướng để cầu, chẳng thể
lấy vô tướng để cầu, chẳng thể lấy các pháp tướng
để cầu.
Thân
Như Lai chẳng thể lấy lực tăng ích để cầu, chẳng thể
lấy vô úy tăng ích để cầu, chẳng thể lấy vô ngại biện
tăng ích để cầu, chẳng thể lấy thần thông tăng ích để
cầu, chẳng thể lấy đại bi tăng ích để cầu, chẳng thể
lấy bất cộng Phật pháp tăng ích để cầu.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đại Bồ Tát muốn cầu thân Như Lai thì
phải như huyễn như hóa như trăng trong nước, tự tánh như
vậy mà cầu thân Như Lai.
Nầy
Xá Lợi Phất! Thân Như Lai là thân không giải thoát,
vô tướng giải thoát và vô nguyện giải thoát, là thân không
biến dị, là thân không động không hoại, là thân không phân
biệt, là thân không y chỉ, là thân không tư lự.
Thân
Như Lai là thân an trụ thiện trụ được chẳng biến động.
Thân
Như Lai là thân tự tánh sắc không có sắc, là thân tự tánh
thọ không có thọ, là thân tự tánh tưởng không có tưởng,
là thân tự tánh hành không có hành, là thân tự tánh thức
không có thức.
Thân
Như Lai là thân không có tứ đại vô hữu vô sanh, là pháp
hân hi hữu.
Thân
Như Lai chẳng phải cảnh của nhãn, nó chẳng ở trong sắc
cũng chẳng ở ngoài; chẳng y cứ nơi nhĩ, chẳng ở trong thanh
cũng chẳng ở ngoài; chẳng phải tỷ biết được, chẳng
ở trong hương cũng chẳng ở ngoài; chẳng phải thiệt hiển
hiện được, chẳng ở trong vị cũng chẳng ở ngoài; chẳng
hiện với thân, chẳng trong xúc cũng chẳng ở ngoài.
Thân
Như Lai chẳng y cứ nơi tâm để chuyển, chẳng y cứ nơi ý
để chuyển, chẳng y cứ nơi thức để chuyển, thường an
trụ bất động, chẳng phải là xoay về cũng chẳng chuyển
theo.
Nầy
Xá Lợi Phất! Thân Như Lai lượng đồng hư không, tột
pháp giới tận hư không giới.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đó gọi là thân Như Lai bất tư nghị
đệ nhứt.
Chư
đại Bồ Tát ấy nghe thân Như Lai bất tư nghị như hư không
rồi, tin nhận vâng thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn
hở vui mừng phát ý tưởng rất hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Câu
chi na do kiếp
Hành
vô lượng hạnh lớn
Khéo
sạch thân ba nghiệp
Được
thân Phật vô đẳng
Từ
tâm khắp mười phương
Khởi
đại bi bố thí
Thường
rời sự tà dâm
Được
thân thắng hư không
Nơi
Thế Tôn phước điền
Phật
tử rộng cúng dường
Xả
thí y phục quý
Như
vô lượng hằng sa
Phụng
trì giới thanh tịnh
Như
trâu ly giữ đuôi
Dầu
thân bị đập nát
Đại
nhẫn đối oán thù
Tinh
tiến ba la mật
Tu
hành tột khổ nhọc
Phát
thệ nguyện rộng lớn
Cầu
thân Phật thường trụ
Thích
quán các định cảnh
Thích
trí huệ phương tiện
Thích
quán pháp giới tánh
Nguyện
thân đồng pháp giới
Nơi
Phật tu hành rồi
Thành
diệu giác vô đẳng
Được
thân hư không lớn
Trắng
trong rời bụi nhơ
Tánh
không không ngã nhơn
Vô
tướng chẳng nói được
Chứng
thân Như Lai nầy
Quá
cảnh giới của nhãn
Ý
tịnh rời sắc thân
Bổn
không không khởi tác
Người
thấy thân chơn như
Thì
thấy mười phương Phật
Như
các thứ ảo thuật
Hóa
voi ngựa người cuồng
Phỉnh
gạt kẻ ngu khờ
Như
vậy xem mười phương
Vô
lượng Phật ba đời
Đồng
ở thân pháp tánh
Hư
không vô đẳng đẳng
Pháp
giới tột thanh tịnh.
Như
vậy nầy Xá Lợi Phất! Đó gọi là thân Như Lai bất
tư nghị. Đại Bồ Tát tin nhận vâng thờ thanh tịnh
không nghi càng thêm hớn hở vui mừng phát ý tưởng hy kỳ”.
Lúc
đó đức Phật bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Thế nào là
đại Bồ Tát ở nơi âm thanh Như Lai bất tư nghị tin nhận
vâng theo thanh tịnh không nghi, lại càng hớn hở vui mừng
phát ý tưởng hy kỳ.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai xuất thế thương xót các
chúng sanh nên diễn bày chánh pháp để giáo hóa. Âm thanh
của đức Phật phát ra vừa bằng với chúng hội, vì do nơi
sức chúng sanh được điều phục. Âm thanh của Như Lai
khắp cả vô lượng thế giới mười phương, vì làm cho lòng
chúng sanh hoan hỷ.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nhưng chư Như Lai phát ra âm thanh dầu khắp cả
thế giới mà chẳng nghĩ là ta vì chúng Tỳ Kheo thuyết pháp,
vì chúng Tỳ Kheo Ni thuyết pháp, vì chúng Ưu Bà Tắc thuyết
pháp, vì chúng Ưu Bà Di thuyết pháp, vì chúng Bà La Môn, chúng
Sát Đế Lợi, chúng Trưởng Giả, chúng chư Thiên, chúng Phạm
Thiên v.v... thuyết pháp. Như Lai cũng chẳng nghĩ rằng
nay ta diễn nói khế kinh, trùng tụng, thọ ký, kệ tụng, tự
thuyết, duyên khởi, bổn sự, bổn sanh, phương quảng, vị
tằng hữu, thí dụ, luận nghị. Với mười hai phần
giáo như vậy, đức Như Lai chưa bao giờ nghĩ là vì chúng
mà diễn bày.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai tùy theo các chúng nhóm họp
đến, đó là chúng Tỳ Kheo nhẫn đến chúng Phạm Thiên, như
các môn chánh cần mà họ đã được nghe, mà vì họ thuyết
pháp. Vì thích nghe pháp nên các chúng sanh ấy đều riêng
tự cho được nghe tiếng nói pháp từ miệng đức Phật phát
ra. Nhưng tiếng nói pháp ấy đối với các loại ngôn
từ của họ nói đều không chướng ngại, họ đều riêng
hiểu biết nơi pháp mà họ được rõ. Đây thì gọi
là âm thanh chẳng thể nghĩ bàn được.
Nầy
Xá Lợi Phất! Chư Phật Như Lai do phước thuở trước
mà cảm quả báo âm thanh có vô lượng tướng. Những
là âm thanh hiền từ, âm thanh vừa ý, âm thanh vui lòng, âm
thanh thanh tịnh, âm thanh ly cấu, âm thanh mỹ diệu, âm thanh
thích nghe, âm thanh rành rẽ, âm thanh chẳng cứng chẳng
rít, âm thanh làm cho thân tâm vui đẹp thơ thới, âm thanh làm
cho tâm hớn hở, âm thanh làm cho tâm vui mừng, âm thanh phát
khởi hỷ lạc, âm thanh dễ hiểu, âm thanh dễ biết âm thanh
chánh trực, âm thanh khả ái, âm thanh khả hỷ, âm thanh mừng
rỡ, âm thanh đẹp ý, âm thanh sư tử hống, âm thanh sấm nổ
lớn, âm thanh biển vang lớn, âm thanh Khẩn Na La Thần ca ngậm,
âm thanh ca lăng tần già kêu hót, âm thanh Phạm Thiên, âm thanh
trống trời, âm thanh cát tường, âm thanh nhu nhuyến, âm thanh
hiển sướng, âm thanh sâu xa như sấm to, âm thanh tất cả
chúng sanh các căn đều mừng, âm thanh vừa xứng tất cả
chúng hội, âm thanh thành tựu tất cả tướng vi diệu.
Nầy
Xá Lợi Phất! Âm thanh của Như Lai đầy đủ những công
đức thù thắng như vậy, và còn vô lượng vô biên công đức
trang nghiêm.
Đây
gọi là âm thanh bất tư nghị thứ hai của đức Như Lai.
Chư
đại Bồ Tát ấy nghe âm thanh bất tư nghị của đức Như
Lai đầy đủ vô lượng công đức thù thắng tin nhận vâng
thờ thanh tịnh không nghi, càng thêm hớn hở vui mừng phát
ý tưởng hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Đức
Phật phát diệu âm
Gọi
là phạm âm thanh
Do
pháp nầy đầy đủ
Khiến
Phạm Thiên vui mừng
Đức
Phật diễn diệu âm
Từ
đại bi phát ra
Tương
ưng với đức từ
Cũng
tương ưng hỉ xả
Âm
thanh đầy đủ ấy
Tắt
lửa tham chúng sanh
Dứt
trừ độc giận thù
Phá
vỡ những si tối
Giả
sử châu Diêm Phù
Có
vô lượng tiếng người
Dầu
được nghe khắp cả
Vẫn
chẳng ngộ giải thoát
Tiếng
thiên địa hư không
Nghe
chẳng tỏ cũng vậy
Nếu
nghe tiếng của Phật
Chắc
chứng được Niết Bàn
Loài
hai chưn, bốn chưn
Nhiều
chưn và không chưn
Đều
đồng tiếng với họ
Cho
họ rõ thiện ác
Trong
Đại Thiên thế giới
Âm
thanh thượng trung hạ
Theo
các loại âm thanh
Giáo
hóa chứng giải thoát
Diễn
tiếng vô phân biệt
Không
trói không nhiếp thọ
Tại
định nói chơn thế
Người
nghe hết phiền não
Vô
biên chúng sanh nghe
Âm
thanh Phật Pháp Tăng
Và
thí giới văn nhẫn
Âm
thanh Phật như vậy
Tiếng
Phật không hạn lượng
Thanh
Trí đều vô biên
Tin
chắc âm thanh Phật
Chỉ
trí huệ Bồ Tát”.
Đức
Phật lại bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Thế nào là đại
Bồ Tát đối với đại trí bất tư nghị của đức Như Lai
mà tin nhận vâng thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn hở
vui mừng phát ý hy kỳ?
Nầy
Xá Lợi Phất! Trí thấy biết vô ngại của đức Như
Lai chẳng thể nghĩ bàn, ở trong tất cả pháp y cứ nơi đó
mà phát khởi. Chư đại Bồ Tát thì tín thọ vâng thờ
được, càng thêm hớn hở vui mừng phát ý tưởng hy kỳ”.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai vì phát sanh tín tâm nên y
cứ nơi Như Lai trí ba la mật đa mà rộng nói những ví dụ.
Những người có trí bèn được hiểu biết.
Nầy
Xá Lợi Phất! Giả sử có người đem tất cả thảo
mộc cây nhánh gốc lá của trong những thế giới số bằng
cát sông Hằng chất lại thành một đống lớn rồi đốt
cháy thành than đen. Đem hết số than đen ấy đổ vào
trong biển của hằng sa thế giới. Sau đó trăm ngàn năm
mới lấy đem mài tất cả thành nước mực.
Nầy
Xá Lợi Phất! Trí thấy biết vô ngại của đức Như
Lai thành tựu, lấy một giọt nước mực trong biển lớn ấy,
do sức trí thấy biết nên phân tích biết rõ ràng đó là
do cây hay nhánh lá hoa quả v.v... trong thế giới ấy làm thành.
Tại sao? Vì đức Như Lai khéo thông đạt pháp giới nên
biết rõ được giọt mực ấy từ cây lá trong thế giới
ấy làm thành.
Theo
thứ đệ như vậy nhẫn đến nói rộng ra.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đó gọi là đức Như Lai Chánh Biến Tri
có đủ sức đại thần thông như vậy, có đủ sức đại
oai đức như vậy, có đủ sức đại tông thế như vậy.
Thế nên có thiện nam thiện nữ đối với trí thấy biết
rộng lớn của đức Như Lai mà tin nhận thanh tịnh, lại sanh
lòng ái kính đối với đức Phật, thì căn lành của thiện
nam thiện nữ ấy chẳng có ngằn mé, họ mau hết khổ tế.
Tại sao? Vì đức Như Lai khéo thông đạt pháp giới.
Do vì thông đạt nên nếu có chúng sanh nào đối với đức
Như Lai mà phát khởi chút căn lành thì mãi mãi đến lúc hết
khổ tế, căn lành ấy vẫn chẳng hư hoại.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nay ta sẽ vì ông mà nói ví dụ nữa.
Khiến cho người trí do đây mà hiểu nghĩa.
Ví như
có nam tử sống trăm tuổi. Người nầy tán chia một
đầu sợi lông ra làm một trăm năm mươi phần, rồi lấy
một phần lông thấm một giọt nước đem đến chỗ ta mà
nói rằng: xin gởi giọt nước nầy cho Ngài, sau
đây nếu tôi cần dùng xin Ngài ban lại cho tôi. Đức
Như Lai nhận giọt nước ấy đem để trong sông Hằng, nước
sông Hằng hòa lẫn cuốn chảy thẳng đến biển lớn.
Sau đó trăm năm, người ấy đến xin ta trả lại giọt nước
đã gởi.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai thành tựu trí thấy biết
chẳng thể nghĩ bàn. Do trí nầy mà đức Như Lai thấy
biết giọt nước ấy ở trong biển lớn, bèn lấy một phần
lông đến trong biển lớn thấm giọt nước ấy để trao lại
cho người gởi.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ví dụ ấy có nghĩa là gì? Đó
là chúng sanh đã từng đem một giọt nước nhỏ căn lành
gởi vào tay phước điền của Như Lai thì còn mãi chẳng mất.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nếu có thiện nam thiện nữ đối với
trí bất tư nghị của đức Như Lai mà tin nhận thanh tịnh
sanh lòng ái kính. Vì tưởng niệm đức Như Lai mà cúng
dường nhiều thứ, lại đem hoa đẹp rải lên dưng cúng.
Căn lành của người nầy không ai biết được ngằn mé, mau
hết khổ tế. Tại sao? Vì đức Như Lai khéo thông
đạt pháp giới, nên có ai phát khởi một tâm niệm lành đối
với đức Như Lai thì cùng tận khổ tế vẫn chẳng hư hoại”.
Bấy
giờ Trưởng Giả Xá Lợi Phất bạch đức Phật rằng:
“Bạch đức Thế Tôn! Trí bất tư nghị của đức Như
Lai có phải rời thức mà chuyển chăng?”.
Đức
Phật phán: “Không phải”.
Ngài
Xá Lợi Phất lại bạch: “Bạch đức Thế Tôn!
Nếu như vậy thì thế nào là trí và thế nào là thức?”.
Đức
Phật phán: “Nầy Xá lợi Phất! Có bốn thứ thức
trụ. Vì thức y cứ nơi đó mà an trụ nên gọi là thức
trụ.
Một
là sắc thức trụ, thức duyên nơi sắc, thức trụ trong sắc,
do đó mà sanh ra ưa thích trụ trước càng thêm lớn mạnh
vững chắc rộng lớn.
Hai là
thọ thức trụ, thứ duyên nơi thọ, thức trụ trong thọ,
do đó mà sanh ra ưa thích trụ trước càng thêm lớn mạnh
vững chắc rộng lớn.
Ba là
tưởng thức trụ, thức duyên nơi tưởng, thức trụ trong
tưởng, do đó mà sanh ra ưa thích trụ trước càng thêm lớn
mạnh vững chắc rộng lớn.
Bốn
là hành thức trụ, thức duyên nơi hành, thức trụ trong hành,
do đó mà sanh ra ưa thích trụ trước càng thêm lớn mạnh
vững chắc rộng lớn.
Những
tướng như vậy gọi đó là thức.
Lại
lấy những gì gọi đó là trí? Đó là chẳng trụ trong
năm thọ uẩn mà tỏ thấu uẩn thì gọi là trí.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Gọi là thức, đó là hay rõ biết địa
đại chủng, thủy đại chủng hỏa đại chủng và phong đại
chủng thì gọi là thức.
Gọi
là trí, đó là chẳng trụ trong bốn đại chủng khéo thông
đạt được pháp giới của thức mà chẳng xen tạp nhau thì
gọi là trí.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Gọi là thức, đó là ha rõ biết
sắc được biết của nhãn, thanh được biết của nhĩ, hương
được biết của tỷ, vị được biết của thiệt, xúc được
biết của thân và pháp được biết của ý thì gọi là thức.
Gọi
là trí, đó là nơi trong tịch tịnh chẳng đi nơi ngoài chỉ
y nơi trí, chẳng ở nơi một pháp nào mà sanh phân biệt và
các thứ phân biệt thì gọi là trí.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Theo cảnh giới mà sanh thì gọi là
thức, theo tác ý mà sanh thì gọi là thức, theo phân biệt
mà sanh thì gọi là thức. Còn không lấy không nắm, không
có sở duyên, không chỗ rõ biết, không có phân biệt thì
gọi là trí.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Gọi là thức, đó là trụ nơi pháp
hữu vi. Tại sao? Vì trong pháp vô vi, thức không hiện
hành được. Nếu rõ thấu được pháp vô vi thì gọi
là trí.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Trụ nơi sanh diệt thì gọi là thức.
Không sanh không diệt có chỗ trụ thì gọi là trí.
Nầy
Xá Lợi Phất! Các hành tướng như vậy, hoặc là thức
hoặc là trí, đó gọi là đại trí bất tư nghị thứ ba của
đức Như Lai.
Nếu
chư đại Bồ Tát nghe đại trí bất tư nghị không chướng
không ngại trong tất cả pháp y đó mà sanh khởi như vậy
liền tin nhận vâng thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn
hở vui mừng phát ý tuởng hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Vô
lượng hằng sa cõi
Cây
cỏ lá bông trái
Đều
đốt thành tro mực
Ức
năm mà nơi biển
Thập
lực trí sâu diệu
Lấy
một giọt bảo lành
Biết
rõ cây cõi nào
Mài
thành giọt mực nầy
Đem
trần thủy mười phương
Trình
bày trước Như Lai
Trí
Phật đồng hư không
Biết
khắp không nghi trệ
Tâm
chúng sanh mười phương
Hiện
hành tham sân si
Đều
biết được như thiệt
Giải
thoát không tăng giảm
Mười
trí lực của Phật
Soi
sáng khắp pháp giới
Không
phân biệt tư lự
Bồ
Tát hay tin nhận”.
Đức
Phật bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Thế nào là đại Bồ
Tát đối với đại quang bất tư nghị của đức Như Lai mà
tin nhận vâng thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn hở
vui mừng phát ý tưởng hy kỳ?
Nầy
Xá Lợi Phất! Vì chư Phật Như Lai thông đạt pháp giới
nên chẳng thể nghĩ bàn: Do vì thông đạt nên tất cả
Như Lai phóng quang minh lớn chiếu khắp cõi Đại Thiên mà
không chướng ngại.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ví như trong hư không không có mây mù,
mặt nhựt lên cao phóng ánh sáng lớn chiếu khắp thế gian.
Chư Phật Như Lai phóng đại quang minh chiếu khắp tất cả
cũng như vậy.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Trong thế gian, ánh sáng ngọn đèn
dầu đối với ánh sáng lớn chói sáng hơn nhiều. Ánh
sáng ngọn đuốc sáng hơn đèn dầu. Đống lửa đình
liệu lại sáng hơn lửa đuốc. Dược thảo phát ánh
sáng lại hơn đống lửa. Ánh sáng tinh tú lại hơn dược
thảo. Trăng tròn chiếu sáng hơn tinh tú nhiều. Trời
nắng giữa trưa sáng gấp bội vầng nguyệt. Thân trời
Tứ Vương cùng cung điện thềm vách đồ trang nghiêm phát
ánh sáng hơn mặt trời không gì ví dụ được. Cứ như
vậy mà so sánh đến ánh sáng phát ra từ thân trời Tha Hóa
cùng cung điện thềm vách đồ trang nghiêm hơn ánh sáng trước.
Ánh sáng của các trời Phạm Chúng, Phạm Phụ, Phạm Vương,
Thiểu Quang, Vô Lượng Quang, Quang Âm, Thiểu Tịnh, Vô Lượng
Tịnh, Biến Tịnh, Quảng Quả, Hữu Tưởng, Vô Tưởng, Vô
Phiền, Vô Nhiệt, Thiện Hiện, Thiện Kiến và Sắc Cứu Cánh
Thiên phát ra là tối đệ nhứt so với các ánh sáng trước.
Đem ánh sáng trời Sắc Cứu Cánh so với ánh sáng của đức
Như Lai Chánh Biến Tri, thì ánh sáng của đức Như Lai hơn
kia nhiều, vi diệu chiếu sáng thanh tịnh rộng lớn đệ nhứt,
chẳng gì ví dụ được.
Tại
sao?
Nầy
Xá Lợi Phất! Ánh sáng của Như Lai chẳng thể nghĩ bàn.
Ánh sáng ấy từ vô lượng giới tụ phát sanh, từ đẳng
trì tụ phát sanh, từ huệ tụ, giải thoát tụ và giải thoát
tri kiến tụ phát sanh. Từ vô lượng công đức như vậy
phát sanh ánh sáng của đức Như Lai.
Nầy
Xá Lợi Phất! Bao nhiêu những ánh sáng trong cõi Đại
Thiên so với ánh sáng của đức Như Lai chẳng bằng một phần
trăm, nhẫn đến chẳng bằng một phần ưu ba ni sa đà, ví
dụ toán số đều chẳng đếm được.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Như đem vàng diêm phù đàn để trong
vàng thường, nó làm cho vàng thường ấy như đống mực không
còn chói sáng. Ánh sáng của cõi Đại Thiên ở trước
ánh sáng của Như Lai thì tất cả sự chói sáng cũng như vậy.
Lại
tất cả những ánh sáng ở thế gian ở trước ánh sáng của
đức Như Lai thì không còn gọi được là có sáng có chói
nữa.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Ông phải biết rằng nếu đức Như
Lai chẳng vì thương xót các chúng sanh nên nhiếp lấy ánh
sáng nơi thân còn một tầm, mà chỉ dùng ánh sáng sanh ra từ
một phần ít hạnh nghiệp cũng chiếu được khắp cả cõi
Đại Thiên làm cho ánh sáng của mặt nhựt mặt nguyệt không
còn phát hiện. Và như vậy thì chẳng còn phân biệt
có ngày có đêm, chẳng còn phân biệt có tháng, nửa tháng,
ngày, giờ, thời tiết, năm tháng. Chỉ vì thương các
chúng sanh mà các đức Như Lai hiện chiếu một tầm.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nếu đức Như Lai Chánh Biến Tri phát ý
muốn dùng ánh sáng chiếu khắp vô lượng vô biên vô số
thế giới thì có thể chiếu khắp. Tại sao? Vì
đức Như Lai đã được đệ nhứt Bát nhã ba la mật đa vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nay ta vì ông lại nói ví dụ để thuyết
minh lại nghĩa ấy. Những người có trí càng hiểu rõ
thêm.
Ví như
có người đem cõi Đại Thiên nghiền nát làm vi trần để
trong tay áo rồi đi qua phương Đông quá những thế giới như
số vi trần ấy mới bỏ rơi một vi trần, làn lượt đi và
bỏ rơi đến hết số vi trần ấy, mà chưa biết hết những
thế giới ở phương Đông. Các phương Nam, Tây, Bắc,
Đông Nam, Tây Nam, Đông Bắc, Tây Bắc, trên, dưới cũng như
vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Có người nào có thể được biên tế
các thế giới ấy chăng?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Không có”.
Đức
Phật phán: “Nầy Xá Lợi Phất! Bao nhiêu ánh sáng có
trong các thế giới ấy vô lượng vô biên chẳng nghĩ bàn
được. Mà ánh sáng của Như Lai là đệ nhứt hơn cả.
Tất cả ánh sáng của tất cả thế giới ấy so với ánh
sáng của đức Như Lai không bằng một phần trăm nhẫn đến
chẳng bằng một phần ưu ba ni sa đà, toán số ví dụ chẳng
thể đếm được.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai phát ý muốn dùng ánh sáng
chiếu khắp tất cả thế giới thì có thể chiếu khắp.
Tại
sao? Vì đức Như Lai đã được đệ nhứt Bát nhã ba
la mật đa vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ánh sáng của đức Như Lai không có chướng
ngại. Bao nhiêu tường vách, hoặc những cây cối, hoặc
những núi Luân Vi, núi Đại Luân Vi, núi Càn Đà Ma Đạt Na,
núi Mục Chơn Lân Đà, núi Đại Mục Chơn Lân Đà, núi Y Sa
Đà La, Tuyết Sơn, Hắc Sơn và núi Tu Di đều chẳng che chướng
được ánh sáng của Như Lai. Ánh sáng của đức Như Lai đều
có thể soi suốt chiếu khắp cõi Đại Thiên.
Nầy
Xá Lợi Phất những chúng sanh ít trí huệ chẳng tin hiểu
được ánh sáng của đức Như Lai. Hoặc có chúng sanh
thấy ánh sáng của đức Như Lai chỉ chiếu có một tầm.
Kế có kẻ thấy chiếu hai tầm. Kế có kẻ thấy chiếu
một câu lô xá. Kế có người đại trí nhẫn đến thấy
ánh sáng của đức Như Lai chiếu khắp cõi Đại Thiên
Nầy
Xá Lợi Phất! Phạm Thiên Vương chúa của trăm ngàn thế
giới có thể thấy ánh sáng của đức Như Lai chiếu khắp
trăm ngàn thế giới. Lần lược như vậy, đến bực
đại Bồ Tát lên bực thượng địa có thể thấy ánh sáng
của đức Như Lai chiếu khắp vô lượng vô biên thế giới.
Nầy
Xá Lợi Phất! Vì thương xót các chúng sanh nên đức
Như Lai lại phóng ánh sáng chiếu khắp các cõi chúng sanh cùng
tận hư không.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đó gọi là ánh sáng bất tư nghị thứ
tư của đức Như Lai. Chư đại Bồ Tát nghe đức Như
Lai nói ánh sáng lớn ấy chẳng thể nghĩ bàn như hư không
rồi không lầm không nghi tin nhận thanh tịnh càng thêm hớn
hở vui mừng phát ý tưởng hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Ánh
sáng mặt nhựt nguyệt
Của
Đế Thích Phạm Thiên
Nhẫn
đến Sắc Cứu Cánh
Không
bằng ánh sáng Phật
Ánh
sáng Sắc Cứu Cánh
Chiếu
khắp cõi Đại Thiên
So
một tia sáng Phật
Chẳng
bằng một phần nhỏ
Đức
Phật phóng ánh sáng
Chiếu
khắp cõi hư không
Các
chúng sanh trí lớn
Mới
thấy được như vậy
Ánh
sáng Phật vô biên
Bằng
với cõi hư không
Tùy
chúng sanh được độ
Thấy
ánh sáng sai khác
Như
có kẻ sanh manh
Chẳng
thấy sáng mặt trời
Họ
chẳng thấy ánh sáng
Nói
mặt nhựt không sáng
Các
chúng sanh hạ liệt
Chẳng
thấy ánh sáng Phật
Họ
chẳng thấy sáng chiếu
Nói
không ánh sáng Phật
Hoặc
thấy sáng một tầm
Hoặc
thấy câu lô xá
Hoặc
đến một do tuần
Hoặc
khắp cõi Đại Thiên
Hoặc
đã trụ Thượng Địa
Bực
Bồ Tát đại trí
Hoặc
ở bực Bát Cửu
Nhẫn
đến bực Thập Địa
Phật
siêu bực Thập Địa
Vầng
sáng vô biên lượng
Chiếu
bất tư nghị cõi
Để
làm các Phật sự
Chư
Phật bất tư nghị
Phật
quang bất tư nghị
Người
tin và được phước
Cũng
là khó tư nghị”.
Đức
Phật lại bảo Ngài Xá Lợi Phất! “Thế nào là đại
Bồ Tát đối với chúng tịnh giới bất tư nghị và chúng
sanh định bất tư nghị của đức Như Lai mà tin nhận vâng
thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn hở vui mừng phát
ý tưởng hy kỳ?
Nầy
Xá Lợi Phất! Các ông phải biết chánh thuyết như vầy:
nếu các chúng sanh ở thế gian phụng trì giới hạnh thanh
tịnh vô nhiễm. Do vì thanh tịnh nên biết người ấy
thành tựu thân nghiệp thanh tịnh, thành tựu ngữ nghiệp thanh
tịnh, thành tựu ý nghiệp thanh tịnh. Người ấy dầu
ở thế gian mà chẳng bị thế pháp ô nhiễm. Phải biết
người ấy là Bà La Môn, là rời lìa các điều ác, là Sa
Môn, là người tịch tịnh, là người tu thiền định đệ
nhứt, là người được Thiền ba la mật đệ nhứt. Chúng
sanh ấy là Như Lai. Nói như vậy là chánh thuyết.
Tại
sao? Nầy Xá Lợi Phất! Ta chẳng bao giờ thấy ở
thế gian hoặc chư Thiên, hoặc Ma Vương, hoặc Phạm Vương,
hoặc Sa Môn, hoặc Bà La Môn và các Trời, các A Tu La v.v...
có vô lượng vô biên chúng tịnh giới bất tư nghị, chúng
chánh định bất tư nghị bằng đức Như Lai.
Tại
sao? Nầy Xá Lợi Phất! Vì đức Như Lai đã được
Giới Ba la mật Thiền ba la mật đệ nhứt vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nay ông có muốn nghe đức Phật nói ví
dụ về giới ba la mật của đức Như Lai chăng?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “ Bạch đức Thế Tôn! Nay đã
phải lúc. nếu các Tỳ Kheo nghe đức Phật nói ví dụ
về Giới ba la mật của đức Như Lai, họ sẽ đồng thọ
trì như chỗ đã được nghe”.
Đức
Phật phán dạy: “Lành thay, lành thay! Nầy Xá Lợi
Phất! Ta sẽ vì ông mà phân biệt giải nói.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ý ông nghĩ thế nào? Chúng sanh và
đại địa, thứ nào nhiều hơn?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Như tôi
hiểu ý nghĩa của lời đức Phật nói, thì chúng sanh nhiều
chớ chẳng phải đại địa”.
Đức
Phật phán dạy: “Đúng như vậy. Nầy Xá Lợi Phất!
Chúng sanh nhiều chớ chẳng phải đại địa.
Nầy
Xá Lợi Phất! Giả sử trong cõi Đại Thiên có bao nhiêu
chúng sanh, những loài noãn sanh, thai sanh, thấp sanh, hóa sanh,
hoặc có sắc, hoặc không sắc, hoặc có tưởng, hoặc không
tưởng, hoặc chẳng phải có tưởng chẳng phải không tưởng,
tất cả chúng sanh ấy trong khoảng sát na đồng thời được
thân người rồi trong khoảng sát na đồng thời đều chứng
quả Vô thượng Bồ đề. Mỗi đức Phật ấy lại hóa
làm ngần ấy Phật. Mỗi hóa Phất ấy đều có ngàn đầu,
mỗi đầu ấy đều có ngàn miệng, mỗi miệng đều có ngàn
lưỡi. Mỗi hóa Phật ấy đều có đủ thập lực, tứ
vô úy, tứ vô ngại và biện tài vô chướng vô ngại vô tận.
Chư Phật ấy dùng bao nhiêu lưỡi ấy thi thố biện tài vô
ngại vô tận y cứ theo tất cả chúng Giới ba la mật
của đức Như Lai mà xưng tán vô lượng, dầu trải qua câu
chi na do tha trăm ngàn đại kiếp xưng tán luôn cũng không xưng
tán hết khắp được chúng Giới ba la mật của đức Như
Lai.
Nầy
Xá Lợi Phất! Chúng giới ba la mật của đức Như Lai
vô lượng vô biên vô tận chẳng thể nghĩ bàn.
Trí huệ vô thượng và biện tài vô chướng vô ngại vô tận
của chư Phật cũng vô tận chẳng thể nghĩ bàn.
Chúng
Giới ba la mật của đức Như Lai và trí huệ vô thượng biện
tài vô ngại của chư Phật, cả hai đều là bất tư nghị,
vô lượng vô số đồng với cõi hư không bình đẳng bình
đẳng.
Nầy
Xá Lợi Phất! Giả sử tất cả chúng sanh trong hằng
sa thế giới ở mười phương trong khoảng một sát na đồng
thời đều được thân người rồi đều thành bực Vô thượng
Bồ đề, cũng nói y theo trên để tỉ lệ nhẫn đến cùng
với cõi hư không bình đẳng bình đẳng.
Tại
sao? Nầy Xá Lợi Phất! Do vì đức Như Lai đã chứng
được Giới ba la mật đệ nhứt vậy”.
Đức
Phật lại bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Nay ông có muốn
nghe nói ví dụ về Thiền ba la mật đa của đức Như Lai chẳng?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Nay đã
phải lúc. Nếu chư Tỳ Kheo nghe đức Phật nói ví dụ
về Thiền ba la mật đa của đức Như Lai sẽ đồng phụng
trì đúng như chỗ được nghe”.
Đức
Phật phán dạy: “Nầy Xá Lợi Phất! Giả sử có
thời kỳ thế gian nầy đến kiếp hỏa thiêu do mặt nhựt
thứ bảy. Vì mặt nhựt ấy mọc ra nên cả cõi Đại
Thiên đồng thời bị cháy, cháy mạnh, cháy lớn, cháy khắp
lớn mạnh.
Nầy
Xá Lợi Phất! Phải biết đức Như Lai ở tại trong những
thế giới đang cháy khắp lớn mạnh như vậy, hoặc kinh hành,
hoặc đứng, hoặc ngồi, hoặc nằm, những chỗ ấy thành
tựu mười sự hy kỳ chẳng thể nghĩ bàn.
Những
gì là mười?
Chỗ
đức Như Lai đi đứng ấy, chẳng cần đến công lực, đều
bằng phẳng như trong lòng bàn tay. Đây là sự rất hy
kỳ bất tư nghì thứ nhứt.
Chỗ
đức Như Lai đi đứng ấy tự nhiên nổi cao sạch đẹp không
có lẫn lộn ngói đá. Đây là sự rất hy kỳ bất tư
nghị thứ hai.
Chỗ
đức Như Lai đi đứng ấy tự nhiên rộng rãi bằng phẳng
trang nghiêm thanh tịnh để cho đức Như Lai thọ dụng.
Đây là sự rất hy kỳ thứ ba.
Chỗ đức
Như Lai đi đứng ấy tự nhiên sanh những cỏ thơm xanh mướt
mềm mại trơn láng cuốn về phía hữu. Đây là sự rất
hy kỳ bất tư nghị thứ tư.
Chỗ
đức Như Lai đi đứng ấy tự nhiên xuất hiện nước bát
công đức: nhẹ, mát, mềm, đứng lặng, không nhơ, trong
sạch, thích uống và uống nhiều không sanh bịnh. Đây
là sự rất hy kỳ thứ năm.
Chỗ
đức Như Lai đi đứng ấy tự nhiên có gió mát hòa huỡn
nhẹ nhàng. Đây là do hạnh nghiệp trước của đức
Như Lai cảm với mà có gió mát dịu ấy. Ví như ngày
rất nóng nực, xế trưa có một chàng trai vì quá nóng bức
nên chạy đến tắm trong sông Hằng. Sau khi tắm rửa
sạch sẽ, mát mẻ thơ thới, chàng trai ấy leo lên bờ bên
kia sông thấy gần đó có khu rừng cây xanh mát, bèn đi vào
rừng ấy. Lại thấy trong ấy có trải sẵn giường nệm
rộng rãi mịn nhuyễn, gối chăn mềm mại. Chàng trai
liền lên giường ấy hoặc ngồi hoặc nằm. Bốn phía
giường lại có gió mát thổi nhẹ liên tục.
Cũng
vậy, nầy Xá Lợi Phất! Đức Như Lai ở trong thế giới
đang cháy khắp lớn mạnh mà đi đứng nằm ngồi, tự nhiên
nơi ấy có gió mát thổi nhẹ liên tục. Đây là sự
rất hy kỳ bất tư nghị thứ sáu.
Chỗ
đức Phật đi đứng ấy tự nhiên sông rạch ao hồ xuất
hiện các loại hoa dưới nước, những là hoa sen xanh, hoa sen
vàng, hoa sen đỏ, hoa sen trắng. Các hoa ấy thơm ngát
màu rất hy kỳ bất tư nghị thứ bảy.
Chỗ
đức Phật đi đứng ấy tự nhiên nơi đất bằng và gò cao
đều mọc các thứ hoa đẹp thơm thế gian chưa từng có.
Đây là sự rất hy kỳ bất tư nghị thứ tám.
Chỗ
đức Phật đi đứng ấy tự nhiên thành chất im cương cứng
bền. Đây là sự rất hy kỳ bất tư nghị thứ chín.
Chỗ
đức Phật đi đứng ấy, phải biết đó là Phật linh miếu,
thế gian chư Thiên, hoặc Ma Vương, hoặc Phạm Vương, hoặc
Sa Môn, hoặc Bà La Môn, Trời, Người, A Tu La v.v... đều cung
kính cúng dường tôn trọng tán thán. Đây là thành tựu
sự rất hy kỳ bất tư nghị thứ mười.
Mười
sự rất hy kỳ bất tư nghị ấy đều do hạnh nghiệp đời
trước của đức Như Lai thành tựu. Tại sao? Vì
đức Như Lai khéo thông đạt pháp giới. Do vì thông đạt
nên đức Như Lai nhập chánh định ấy, y cứ tâm chánh định
ấy mà thọ lạc bất thối. Dầu trải đến hằng sa
đại kiếp, đức Như Lai cũng vẫn chưa từng khởi xuất tâm
chánh định. Y nơi tâm chánh định ấy, trong khoảng thời
gian một bữa ăn, đức Như Lai trụ một kiếp ngàn kiếp đến
trăm kiếp hoặc trăm kiếp ngàn kiếp đến trăm ngàn câu chi
kiếp, hoặc nhiều hơn số kiếp trên. Tại sao? Vì
đức Như Lai đã thành tựu Thiền ba la mật đệ nhứt vậy.
Do vì đã thành tựu nên đức Như Lai có đủ đại thần lực
như vậy, có đủ oai đức lực như vậy, có đủ đại tông
thế lực như vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Như các Thiên Tử Phi Tưởng Phi Phi Tưởng
Xứ sanh thức của họ duyên một cảnh đến tám vạn bốn
ngàn kiếp, chừng nào mà thọ mạng chánh định chưa dứt,
sanh thức của họ chẳng bị cảnh giới thức khác di chuyển.
Nầy
Xá Lợi Phất! Các Thiên Tử ấy do sức chánh định thế
gian mà còn được an trụ trong thời gian như vậy, huống là
Thiền ba la mật của đức Như Lai mà lại không an trụ lâu.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai từ đêm mới chứng Vô thượng
Bồ đề nhẫn đến đêm nhập vô dư Niết Bàn giới, trong
khoảng thời gian giữa ấy, tâm của đức Như Lai chưa có
lúc nào khởi xuất chánh định. Vì thế nên gọi chánh
định ấy là tâm không hồi chuyển, là tâm không sở hành,
là tâm không quan sát, là tâm không động lự, là tâm không
lưu đảng, là tâm không nhiếp tụ, là tâm không tán loạn,
là tâm không cao cử, là tâm không trầm hạ, là tâm không
phòng hộ, là tâm không phù tàng, là tâm không hân dũng, là
tâm không vi nghịch là tâm không ủy tụy, là tâm không động
dao, là tâm không kinh hỷ, là tâm không hôn trầm, là tâm không
phân biệt, là tâm không dị phân biệt, là tâm không biến
phân biệt.
Lại
chánh định ấy là tâm chẳng theo thức, là tâm chẳng y nhãn
là tâm chẳng y nhĩ tỷ thiệt thân ý, là tâm chẳng y sắc,
là tâm chẳng y thanh hương vị xúc pháp, là tâm chẳng đến
các pháp, là tâm chẳng rời trí, là tâm chẳng quan niệm quá
khứ, chẳng quan niệm vị lai, chẳng quan niệm hiện tại.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai an trụ trong chánh định,
tâm rời lìa như vậy không có một pháp nào là có thể được,
mà ở trong tất cả pháp phát sanh sự thấy biết vô ngại.
Tại sao? Vì là công dụng vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai chẳng khởi xuất chánh định
rời lìa tâm ý thức mà hay làm các Phật sự. Tại sao?
Vì là công dụng vậy.
Nầy
Xá Lợi Phất! Chư đại Bồ Tát ấy nghe giới bất tư
nghị và chánh định của đức Như Lai rồi tin nhận vâng
thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn hở vui mừng phát
ý tưởng hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Vô
lượng vô đẳng trăm ngàn kiếp
Ở
trong các loài tu giác hạnh
Giới
văn định nhẫn bất phóng dật
Đạo
Sư hay tu nhơn diệu giác
Nghiệp
quả tối thắng rất thanh tịnh
Tịnh
giới quảng diệu vượt các cõi
Giới
đức của Phật như hư không
Thanh
tịnh không nhơ dường hư không
Từ
đêm Phật mới chứng Bồ đề
Đến
đêm Phật nhập đại Niết Bàn
Tâm
Phật không hành không duyên khác
Chưa
bao giờ khởi xuất đại định
Giới
tụ của Phật không thối thuyết
Giải
thoát thần lực cũng như vậy
Trụ
chánh định trải vô lượng kiếp
Đức
Phật không tư cũng không tưởng
Trí
Phật như không chẳng nghĩ tưởng
Vô
duyên minh đạt chiếu ba đời
Không
tâm ý thức không cải biến
Chỉ
có Bồ Tát tin nhận được”.
Đức
Phật lại bảo Ngài Xá Lợi Phất: “Thế nào là đại
Bồ Tát đối với thần lực bất tư nghị của đức Như
Lai tin nhận vâng thờ thanh tịnh không nghi càng thêm hớn hở
vui mừng phát ý tưởng hỳ kỳ?
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai được thần thông chẳng
thể nghĩ bàn chẳng thể tuyên nói. Nay sẽ vì ông mà
phương tiện khai triển.
Nầy
Xá Lợi Phất! Đức Như Lai thường nói trong chúng Thanh
Văn của đức Phật, người được thần thông thì Trưởng
Lão Đại Mục Kiền Liên là đệ nhứt.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nếu đem thần thông ấy để so sánh thì
chẳng thấy có thần thông nào của hàng Thanh Văn mà bằng
được thần thông của Bồ Tát. Lại nếu đem so sánh
thì chẳng thấy có thần thông nào của Thanh Văn và của Bồ
Tát mà bằng được thần thông của Phật. Đây gọi
là thần thông bất tư nghị của đức Như Lai.
Chư
đại Bồ Tát vì muốn được thần thông của Phật càng phải
phát khởi thượng phẩm tinh tiến thì có thể chứng được.
Nầy
Xá Lợi Phất! Nay các ông có muốn nghe nói ví dụ về
thần thông bất tư nghị của Phật chăng?”.
Ngài Xá Lợi
Phất thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Nay đã phải
lúc. Chư Tỳ Kheo nếu được nghe ví dụ về thần thông
mà đức Phật tuyên dạy rồi sẽ đồng thọ trì”.
Đức
Phật phán dạy: “Lắng nghe, ta sẽ vì ông mà tuyên nói.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ý ông nghĩ thế nào? Tôn giả Đại
Mục Kiền Liên có được đại thần thông chăng?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “Bạch đức Thế Tôn! Ngày
trước tôi từng nghe đức Như Lai tuyên bố rằng Tôn giả
Đại Mục Kiền Liên là bực thần thông đệ nhứt trong hàng
Thanh Văn”.
Đức
Phật phán dạy: “Đúng như vậy. Nầy Xá Lợi Phất!
Nay lại vì ông mà nói rộng về ví dụ.
Nầy
Xá Lợi Phất! Ví như chư Thanh Văn đông đầy cả cõi
Đại Thiên như rừng rậm mía mè lúa đậu tre lau. Chư
Thanh Văn ấy dùng sức tinh tiến thế lực chớp nháng đồng
thời hiển hiện thần thông biến hóa. Muốn đem thần
thông ấy so với thần thông của đức Như Lai, thì chẳng
bằng một phần trăm, một phần ngàn, nhẫn đến chẳng bằng
một phần ưu ba ni sa đà. Tại sao? vì đức Như Lai đả
được thần thông biến hóa ba la mật đệ nhứt vậy.
Nầy
Xà Lợi Phất! Giả sử đức Như Lai lấy một hột cải
ném xuống đất, chúng Thanh Văn ấy đồng thời hiển hiện
thần thông biến hóa cũng chẳng lay động được hột cải
ấy. Tại sao? Vì đức Như Lai đã được thần thông
biến hóa ba la mật đệ nhứt vậy.
Lại
nầy Xá Lợi Phất! Đừng nói đến cõi Đại Thiên, giả
sử tất cả chúng sanh trong hằng sa thế giới ở mười phương,
những loài noãn sanh, thai sanh, thấp sanh, hóa sanh, có sắc,
không sắc, có tưởng, không tưởng, phi tưởng phi phi tưởng
đều là Thanh Văn thành tựu thần thông đệ nhứt như Đại
Mục Kiền Liên. Tất cả Thanh Văn ấy đồng thời đại
hiển hiện thần thông biến hóa cũng chẳng lay động được
hột cải mà đức Như Lai đả ném xuống đất ấy. Tại
sao? Vì đức Như Lai đã được thần thông ba la mật
đệ nhứt vậy.
Đây
gọi là đức Như Lai có đủ đại thần thông lực, có đủ
đại oai đức lực, có đủ đại tông thế lực như vậy”.
Lúc
bấy giờ đấng Bạc Già Phạm lại bảo Ngài Xá Lợi Phất
rằng: “Nầy Xá Lợi Phất! Ông có từng nghe thời
kỳ phong kiếp khởi lên, có ngọn gió lớn tên là Tăng già
đà. Ngọn gió ấy đem cả cõi Đại Thiên nầy từ núi
Tu Di, các biển lớn v.v... rời khỏi vị trí cao cả do tuần
rồi làm nát ra bột chăng?”.
Ngài
Xá Lợi Phất thưa: “Ngày trước tôi ở trước đức
Phật thân nghe nói việc ấy”.
Đức Phật
nói: “Nầy Xá Lợi Phất! Đúng như vậy. Lúc
phong tai khởi lên, lại có ngọn gió lớn tên là Tăng già
đa thổi đem cả cõi Đại Thiên những núi Tu Di biển lớn
v.v... cao cả trăm do tuần rồi làm nát ra bột. Hoặc
thổi lên cao hai trăm do tuần, hoặc ba bốn năm trăm do tuần,
hoặc ngàn hai ba bốn ngàn do tuần, hoặc đến vô lượng trăm
ngàn do tuần rồi làm nát ra bụi nhỏ theo gió bay tản mất
cả trọn không gì còn, huống là núi đá mà tồn tại được.
Ngọn gió ấy lại thổi tan cung trời Dạ Ma, cung trời Đâu
Xuất, cung trời Hóa Lạc, cung trời Tha Hóa Tự Tại, cung trời
Ma La, cung trời So Thiền, Nhị Thiền, nhẫn đến cung trời
Tam Thiền, Biến Tịnh Thiên đều tan thành vi trần tản mất
không gì còn.
Nầy
Xá Lợi Phất! Giả sử ngọn gió Tăng già đa ấy vụt
nổi lên thổi y của đức Như Lai, thì chẳng thổi động
được chút y chừng bằng sợi lông nhỏ, huống là thổi động
được chéo y hay toàn cả cái y của đức Như Lai. Tại
sao? Vì đức Như Lai đã thành tựu thần thông bất tư
nghị, oai nghi bất tư nghị, diệu hạnh bất tư nghị, đại
bi bất tư nghị vậy.
Lại
nữa, nầy Xá Lợi Phất! Giả sử hằng sa thế giới
mười phương có những luồng gió mạnh như vậy nổi lên
sắp thổi tan các thế giới ấy. Bấy giờ đức Như
Lai dùng một đầu ngón tay mang các thế giới ấy đến xứ
khác, hoặc làm cho gió ấy mất hết sức lực phải thổi
vụt trở lại. Mà ở nơi thần thông biến hóa và tất
cả oai lực của đức Như Lai không hề tổn giảm.
Nầy
Xá Lợi Phất! Thần thông của đức Như Lai chẳng thể
nghĩ bàn khó nghe khó tin, chỉ có chư đại Bồ Tát mới tin
nhận được và vâng thờ thanh tịnh không lầm không nghi,
càng thêm hớn hở vui mừng phát ý tưởng hy kỳ”.
Đức
Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
“Giả
sử các chúng sanh ba cõi
Tất
cả biến thành chúng Thanh Văn
Đều
được thần thông biến hóa lớn
Đồng
với Tôn giả Đại Mục Liên
Như
Lai có đại thần thông lực
Lấy
một hột cải ném xuống đất
Tất
cả Thanh Văn hiện thần thông
Chẳng
lay động được hột cải ấy
Giả
sử trong mười phương thế giới
Số
nhiều như số cát sông Hằng
Ngọn
gió Tăng già đa nổi lên
Có
thể thổi tan các thế giới
Những
ngọn gió Tăng già đa ấy
Đem
thổi y phục của Như Lai
Tận
thế lực gió chẳng động được
Phần
nhỏ y phục như đầu lông
Đấng
Đại Mâu Ni dùng một lông
Ngăn
gió lớn ấy chẳng cho thổi
Phật
có đủ thần lực dường ấy
Vô
biên vô lượng như hư không.
Xem
Tiếp Trang 2