|
c
KINH
ÐẠI BẢO TÍCH
Việt
dịch: Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
Xuất
bản: Ban Văn Hóa Thành Hội TP. Hồ Chí Minh PL 2543 - DL 1999
XII
PHÁP HỘI BỒ TÁT
TẠNG
THỨ MƯỜI HAI
Hán Dịch:
Nhà Đường, Pháp Sư Huyền Trang
Việt Dịch:
Việt Nam, Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
03. Phẩm Thí Nghiệm
Bồ Tát
Thứ Ba
(Hán bộ
phần sau quyển 36 )
Lúc
bấy giờ Ngài Xá LợI Phất đứng dậy trịch y uất đa la
tăng vai hữu ,gốI hữu chấm đất chắp tay cung kính bạch
rằng :” Bạch đức Thế Tôn ! Nay tôi có chút việc để
hỏi.Mong đức Như Lai Ứng Cúng Ðẳng Chánh Giác xót thương
hứa khả vì tôi mà giảI thuyết”.
Ðức Phật
phán :” Cho phép ông hỏI .Nay đức Như Lai sẽ giảI thuyết
khiến lòng vui mừng”.
Ngài Xá
LợI Phất thưa:” Bạch đức Thế Tôn! ÐạI Bồ Tát thành
tựu mấy pháp mà thân ngiệp không lỗI, ngữ nghiệp không
lỗI, ý nghiệp không lỗi.Thành tựu mấy pháp mà thân nghiê(p
thanh tịnh,ngữ nghiệp thanh tịnh , ý nghiệp bất động, chẳng
bị thiên ma và chúng ma quân lay chuyển.Tù lúc mớI đầu phát
tâm nhứt thiết trí tu hành chánh hạnh,từng bực tăng thắng,thiện
xảo phương tiện vì tất cả chúng sanh mà làm đạo sư thù
thắng, đạo sự cùng khắp ,làm đuốc sáng lớn,làm cây thang
lớnlàm cầu,làm thuyền,làm ngườI tế độ,làm bờ kia,làm
nhà,làm ngườI cứu vớt ,làm chỗ về,làm chỗ đến,mà vẫn
có thể chẳng bỏ tâm nhứt thiết trí?”.
Ngài Xá
LợI Phất muốn tuyên lạI nghĩa ấy nên nói kệ bạch Phật
:
“ Bồ Tát
có nghĩa gì
Mà ở đạI
Bồ đề
Sao gọI
đức và pháp
Do đó ngộ
vô thượng
LạI làm
những hạnh gì
LợI ích
các chúng sanh
Ðã tu tập
pháp gì
Thành Phật
Nhơn Trung Tôn
Phục ác
ma thế nào
Ở Bồ đề
tối thắng
Chấn động
câu chi cõi
Ngộ Vô
thượng Chánh giác
Bồ Tát
là nghĩa gì
Câu ấy
là thế nào
Thế nào
là Bồ đề
Và vô thượng
Phật pháp
Thế nào
đi trong đờI
LợI ích
các chúng sanh
Chẳng nhiễm
như hoa sen
GiảI thoát
câu chi chúng
Thế nào
là Thiên ,Long
Và Phi Nhơn
cúng dường
Những điều
tôi thưa hỏi
Xin từ bi
giải thuyết”.
Ðức Phật
bảo Ngài Xá LợI Phất:”Lành thay,lành thay! Nay ta sẽ phân
biệt giảI thuyết.
Nầy Xá
LợI Phất ! ÐạI Bồ Tát thành tựu một pháp có thể nhiếp
thọ những pháp của ông đã hỏI và vô lượng vô biên Phật
pháp khác.
Thế nào
là một pháp ?
Ðó là Bồ
đề tâm và tín nguyện đầy đủ.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Ðó gọi là đại Bồ Tát thành tựu một pháp
thì có thể nhiếp thọ vô biên Phật pháp ».
Ngài Xá
lợi Phất thưa : » Bạch đức Thế Tôn ! Thế nào là tín
nguyện đầy đủ.Lại do nghĩa gì mà gọi là Bồ đề tâm
? ».
Ðức Phật
phán : »Nầy Xá Lợi Phất ! Tín nguyện đầy đủ đó là
bền chắc chẳng thể phá hoại được,là nói vững vàng chẳng
thể động được.Nói chẳng động là vì không đánh mất.Vì
không đánh mất thì có thể khéo an trụ.Vì khéo an trụ nên
chẳng thối chuyển.Vì chẳng thối chuyển nên quan sát chúng
sanh.Vì quan sát chúng sanh nên đại bi nẩy nở.Vì đại bi
nẩy nở nên chẳng mỏi mệt.Vì chẳng mỏi mệt nên thành
thục chúng sanh.Vì thành thục chúng sanh nên biết tự vui.
Vì biết tự vui nên không hi vọng. Vì không hi vọng nên chẳng
nhiễm trước đồ dùng. Vì chẳng nhiễm trước nên làm chỗ
dựa cho chúng sanh .Vì làm chỗ dựa cho chúng sanh nên săn sóc
các chúng sanh hạ liệt. Vì săn sóc chúng sanh hạ liệt nên
làm người cứu tế.Vì làm người cứu tế nên làm chổ về
đến.Vì làm chổ về đến nên chẳng vội gấp. Ví chẳng
vội gấp nên khéo quan sát. Vì khéo quan sát nên không oán
ghét. Vì không oán ghét nên khéo điều nhiếp tín nguyện.
Vì khéo điếu nhiếp tín nguyện nên không chỗ để còn. Vì
không chổ để còn nên khéo thanh tịnh. Vì khéo thanh tịnh
nên trắng láng tốt .Vì trắng láng tốt nên rời cấu uế
nơi trong.Vì rời cấu nơi trong nên khéo thanh tịnh nơi ngoài.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Bền chắc khó phá hoại nhẫn đến trong thì rời
cấu uế ngoài thì khéo thanh tịnh như vậy , đó gọi là tín
nguyện đầy đủ.
Lại nầy
Xá lợi Phất ! Bồ đề tâm có tướng gì mạo gì ?
Nầy Xá
Lợi Phất ! Bồ đề tâm đó không có lỗi lầm vì chẳng
bị tất cả phiền não làm ô nhiễm. Bồ đề tâm ấy nối
nhau chẳng tuyệt vì chẳng chứng quả trong các thừa khác.
Bồ đề tâm ấy bến chắc khó động chuyển vì chẳng bị
dị luận nó lôi kéo lấn đoạt. Bồ đề tâm ấy chẳng thể
phá hoại vì Thiên ma chẳng khuynh đảo được . Bồ đề tâm
ấy thường hằng chẳng biến đổi vì là chỗ chứa họp
tư lương căn lành. Bồ đề tâm ấy chẳng lay động được
vì quyết có thể độc chứng các Phật pháp. Bồ đề tâm
ấy khéo an trụ vì khéo an trụ nơi bực Bồ Tát.
Bồ đề
tâm ấy chẳng gián đoạn vì chẳng bị các pháp khác đối
trị. Bồ đề tâm ấy như kim cương vì khéo có thể xuyên
suốt Phật pháp sâu xa. Bồ đề tâm ấy thắng thiện bình
đẳng vì đối với các thứ dục giải của chúng sanh không
gì chẳng đồng đều. Bồ đề tâm ấy tối thắng thanh tịnh
vì tánh nó chẳng ô nhiễm. Bồ đề tâm ấy không có trần
cấu vì phát sanh trí huệ sáng. Bồ đề tâm ấy rộng rãi
vô ngại vì gồm nhận tánh tất cả chúng sanh. Bồ đề tâm
ấy rộng lớn vô biên vì như hư không. Bồ đề tâm ấy không
có chướng ngại vì khiến trí vô ngại đi khắp tất cả
vô duyên đại bi chẳng đoạn tuyệt. Bồ đề tâm ấy đáng
nên thân cận vì được hàng trí giả khen ngợi . Bồ đề
tâm ấy dường như hạt giống vì có thể sanh tất cả các
Phật pháp. Bồ đề tâm ấy nó hay gầy dựng vì hay gầy dựng
tất cả sự hỉ lạc. Bồ đề tâm ấy phát sanh các nguyện
vì do nơi giới thanh tịnh .Bồ đề tâm ấy khó xô diệt được
vì do an trụ nơi nhẫn. Bồ đề tâm ấy chẳng bị chế phục
vì do chánh tinh tiến. Bồ đề tâm ấy rất tột tịch tịng
vì y cứ tất cả đại thiền định. Bồ đề tâm ấy không
có kém thiếu vì huệ tư lương khéo viên mãn.
Lại nầy
Xá Lợi Phất ! Bồ đề tâm ấy tức là căn bổn giới định
huệ giải thoát và giải thoát tri kiến của đức Như Lai.
Bồ đề
tâm ấy lại là căn bổn thập lực tứ vô úy mùười tám
pháp bất cộng của đức Như Lai ».
Ngài Xá
Lợi Phất thưa : « Bồ đề tâm ấy là nói vì tâm
ấy dùng Bồ đề làm sanh thể nên gọi là Bồ đề tâm ».
Ðức Phật
phán : « Ðúng vậy .Nầy Xá Lợi Phất ! Vì chư đại Bồ
Tát thành tựu tín nguyện Bồ đề tâm nên gọi là Bồ đề
Tát đỏa, là Quảng Ðại Tát Ðỏa ,là Cực Diệu Tát Ðỏa
, cũng gọi là thân nghiệp không lỗi , ngữ nghiệp không lỗi
, ý nghiệp không lỗi ,thân nghiệp thanh tịnh, ngữ nghiệp
thanh tịnh, ý nghiệp thanh tịnh, thân nghiệp vô động, ngữ
nghiệp vô động, ý nghiệp vô động. Vì đại Bồ Tát có
đủ các nghiệp thanh tịnh như vậy nên chẳng bị thiên ma
và chúng ma quân phá rối, từ lúc ban đầu phát tâm nhứt
thiết trí, tu hành chánh hạnh, từng bực tăng thắng, thiện
xảo phương tiện chẳng bị tất cả thế pháp ô nhiễm, có
thể vì chúng sanh mà làm đại đạo sư, thắng đạo sư, phổ
đạo sư, làm đuốc sáng lớn, nấc thang lớn, làm cầu ,làm
thuyền, làm người tế độ, làm bờ kia, làm nhà , làm người
cứu, làm chỗ về chỗ đến.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Ðại Bồ Tát phát tâm nhứt thiết trí như vậy
thì ma và quân ma không khuynh động được ».
Ðức Phật
lại phán dạy Ngài Xá Lợi Phất : « Chư đại Bồ Tát do
đủ tín nguyện thanh tịnh như vậy phát tâm Vô thượng Bồ
đề xong thì nhiều lòng tin thanh tịnh,thìch thấy các bực
hiền thánh, ưa nghe chánh pháp, chẳng bỏn sẻn, mở rộng
lòng và tay mà bố thí lớn, vui thích sự xả bỏ và sự bố
thí đồng đều. Ðối với tất cả chúng sanh, lòng Bồ Tát
không chướng ngại, không nhơ đục, không rối loạn, chẳng
xen tạp. Ðối với nghiệp nhơn và nghiệp quả báo, lòng Bồ
Tát rất phụng kính không nghi ngờ không lo lắng, biết pháp
thiện ác quả báo chẳng hư mlất, dầu gặp lúc nạn nguy
đến tánh mạng cũng chẳng sanh khởi điều ác, chẳng sát
sanh trộm cướp tà dâm vọng ngữ ly gián ngữ ác ngữ ỷ
ngữ tham nhiễm sân hận và ngu si tà kiến.Vì dứt nghiệp
đạo bất thiện như vậy mà Bồ Tát phụng hành mười nghiệp
đạo lành . Do vì đủ lòng tin nên đối với các Sa Môn ,
Bà La Môn chánh chí hạnh đủ đức giới, tâm Bồ Tát thuần
thanh tịnh thành tựu pháp điều thuê(n, đầy đủ đa văn,
siêng học hỏi tu chánh tác ý điều thiện tịch tịnh, gần
gũi tịch diệt chẳng phát khởi tránh tụng sai trái những
lời thô ác, khéo biết tín nguyện chẳng phải là chẳng khéo
biết, tương ưng với thiện pháp, lìa xa ác pháp , chẳng cao
ngạo bồng bột ,tánh rời lìa tháo động , tánh rời lià
lời thô ác, lời nói không phù tạp , giữ chánh niệm, tâm
an trụ nơi diệu định, khéo dứt gốc sanh tử chẳng trúng
tên độc ,rời bỏ gánh nặng vượt khỏi nghi ngờ lo lắng
và thân sanh tử đời sau. Ðối với những thiện hữu tri
thức như chư Phật Thế Tôn, đại Bồ Tát, Thanh Văn và Duyên
Giác,khi đã biết rõ rồi thì thân cậnkính ngưỡng thờ phụng.Lại
đem pháp thí nhiếp thọ tuyên thuyết diệu pháp chỉ dạy
vui mừng.Những là nếu thật hành đàn na thì được giàu
có lớn, nếu thật hành thi la thì được sanh lên trời hưởng
lạc , nếu thích đa văn thì được trí huẽ lớn, nếu tu
thiền thì rời hệ phược. Lại mở bày nhiều thứ pháp thù
thắng vi diệu thanh tịnh : đây là bố thí, đây là báo bố
thí, đây là bỏn sẻn, đây là báo bỏn sẻn, đây là thi
la, đây là báo thi la, đây là phạm giới, đây là báo phạm
giới, đây là nhẫn nhục, đây là báo nhẫn nhục, đây là
sân hận, đây là báo sân hận, đây là chánh cần, đây là
báo chánh cần, đây là giải đãi, đây là báo giải đãi
, đây là tịnh lự , đây là báo tịnh lự , đây là loạn
tâm, đây là báo loạn tâm, đây là trí huệ, đây là báo
trí huệ, đây là ác huệ, đây là báo ác huệ, đây là thân
diệu hạnh, đây là báo thân diệu hạnh, đây là thân ác
hạnh, đây là báo thân ác hạnh, đây là ngữ diệu hạnh,
đây là báo ngữ diệu hạnh, đây là ngữ ác hạnh, đây là
báo ngữ ác hạnh, đây là ý diệu hạnh, đây là báo ý diệu
hạnh, đây là ý ác hạnh, đây là báo ý ác hạnh, đây là
thiê(n đây là bất thiê(n, đây nên làm , đây chẳng nên làm,
đây nếu được làm rồi thì mãi mãi lợi ích an vui, đây
nếu làm rồi thì mãi mãi bị khổ không lợi ích.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Vì hàng thiện hữu , hành gỉa tuyên thuyết những
phápo như trên để được lợi mừng rồi, biết rõ người
kham làm đại pháp khí thì liền khai thị pháp không thậm
thâm vi diệu , đó là pháp không , pháp vô tướng, pháp vô
nguyện, pháp vô hành, pháp vô sanh, pháp vô khởi, pháp vô
ngã ,pháp không sát thủ, pháp không thọ mạng, pháp không
chúng sanh.Lại khai thị duyên khởi thậm thâm : đó là do vì
đây có nên kia có, đây sanh nên kia sanh, vô minh làm duyên
cho hành, hành làm duyên cho thức, thức làm duyên cho danh sắc,
danh sắc làm duyên cho lục xứ, lục xứ làm duyên cho xúc,
xúc làm duyên cho thọ, thọ làm duyên cho ái, ái làm duyên
cho thủ, thủ làm duyên cho hữu, hữu làm duyên cho sanh, sanh
làm duyên cho lão tử sầu thán ưu khổ thân tâm nhiệt não,
các thứ sanh khởi khối thuần khổ to lớn như vậy.
Lại đây
không nên kia không, đây diệt nên kia diệt, đó là vô minh
diệt nên hành diệt , hành diệt nên thức diệt, thức diệt
nên danh sắc diệt ,danh sắc diệt nên lục xứ diệt, lục
xứ diệt nên ái diệt, ái diệt nên thủ diệt, thủ diệt
nên hữu diệt , hữu diệt nên sanh diệt,sanh diệt nên lão
tử diệt nhẫn đến sầu thán ưu khổ thân tâm nhiệt não,
các thứ sanh khởi khối thuần khổ to lớn diệt.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Lại nên diễn nói trong ấy không có một pháp
nào là có thề được có mà diệt được. Tại sao ? Vì các
pháp kia đều từ nhơn duyên sanh không có chủ tể không có
tác giả không có thọ giả theo nhơn duyên chuyển đổi. LạI
cũng không có một pháp nào lưu chuyển đổi.LạI cũng không
có một pháp nào lưu chuyển xoay vần , cũng không chuyển vận
theo. Chỉ do vì si vọng mà giả lập ba cõi theo phiền não
khổ mà lưu chuyển, chỉ là giả đặt để.
Lúc hành
gỉa như thiệt quán sát si vọng, không có một pháp nào có
thể tạo ra pháp khác, trong ấy không có tác giả vì tác giả
bất khả đắc, nhẫn đến không có một pháp lưu chuyển
xoay vần vì lưu chuyển bất khả đắc vậy.
Nầy Xá
LợI Phất ! Hành giả nếu nghe pháp thậm thâm như vậy rồI
mà không nghi không lo, khéo nhập vào tánh vô chướng ngạI
của các pháp , thì hành giả nầy chẳng chấp trước nơi
sắc uẩn, chẳng trước nơi thọ tưởng hành thức uẩn, chẳng
trước nhãn sắc và nhãn thức, chẳng trước nhĩ thanh, tỷ
hương, thiệt vị, thân xúc , ý pháp và nhĩ thức, tỷ thức,
thiệt thức, thân thức , ý thức, vì tất cả đều bất khả
đắc vậy.
LạI nầy
Xá LợI Phất ! ÐạI Bồ Tát tín thọ pháp tánh không như
vậy rồI thì chẳng thốI thất sự thấy Phật nghe Pháp và
phụng Tăng. ÐờI đờI sanh ra nơi đâu đều chẳng rờI sự
thấy Phật, nghe Pháp và phụng Tăng, mà sanh ra trước chỗ
đức Phật chuyên cần tinh tiến chí cầu pháp lành. NgườI
ấy an trụ chánh cần rồI chẳng luyến ở nhà vớI nam nữ
quyến thuộc tôi tớ và tài sản. NgườI nầy chẳng bị dâm
dục làm phiền nhiễu, ở đờI hiệntạI mau bỏ sự lạc
thú của tuổI trẻ, dùng lòng tịnh tín ở trong Phật pháp
mà xuất gia nhập đạo. Sau khi xuất gia được các bực thiện
tri thức thầy lành bạn lành, tư duy lành , tín nguện lành.
Do vì tín nguyện lành nên khéo nghe học chánh pháp kiên quyết
tu hành, chẳng phảI chỉ có ngôn thuyết là trọn đủ. NgườI
nầy giác huệ thành tựu ưa thích học hỏI nhiều không chán
đủ. Dùng tâm vô nhiễm đem pháp đã được nghe mà giảng
nói cho người. ÐốI vớI lợI dưỡng danh dự cung kính không
có lòng hi vọng. Chẳng bao giờ bỏ chánh nghĩa mà vọng thuyết
pháp. Ðúng nhê pháp đã nghe , đúng như pháp đã an trụ mà
giảng thuyết . ÐốI vớI chúng nghe pháp thì sanh lòng đạI
từ . ÐốI vớI chúng sanh thì sanh lòng đạI bi.
Nầy Xá
LợI Phất ! Hành giả vì có đa văn trí huệ như vậy nên
chẳng đoái thân mạng thiểu dục tri túc tịnh thơ thớI,
dễ cung cấp dễ nuôi, thường thích vắng lặng rảnh rang
suy gẫm ý nghĩa chánh pháp đã được học. Y theo thiệt nghĩa
mà chẳng theo văn. NgườI nầy làm chỗ y chỉ cho TrờI, NgườI
, A Tu La v.v… Chẳng chuyên vì mình mà vì các chúng sanh cầu
đại thừa như là Phật trí , vô đẳng trí, vô đẳng đẳng
trí, thắng xuất Tam giới trí.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Ta nói người ấy được pháp chẳng phóng dật
đệ nhứt.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Thế nào gọi là pháp chẳng phóng dật ? Ðó là
các căn tịch tịnh.
Những gì
là các căn tịch tịnh ? Ðó là mắt thấy sắc chẳng lấy
tướng mạo ,như thiệt biết rõ sắc say đắm , sắc họa
hoạn và sắc xuất ly.
Như vậy
,tai nghe tiếng , mũi ngửi hương, lưỡi nếm vị, thân giác
xúc, ý biết pháp chẳng lấy tướng mạo , như thiệt biết
rọ pháp say đắm pháp họa hoạn và pháp xuất ly.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Ðó gọi là tâm chẳng phóng dật.
Lại chẳng
phóng dật là điều phục tự tâm khéo hộ tâm người trừ
lòng thích phiền não mà thích chánh pháp. Chẳng mống khởi
quan niệm tham dục sân hận tàn hại. Chẳng phát khởi ba căn
bất thiện , tham sân và si. Chẳng phát khởi thân ác hạnh,
ngữ ác hạnh và ý ác hạnh. Chẳng phát khởi tác ý chẳng
đúng lý . Chẳng phát khởi tất cả pháp ác bất thiện. Ðây
thì gọi là chẳng phóng dật vậy.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Chư đại Bồ Tát ấy đã chẳng phóng dật , siêng
tu tập tác ý đúng pháp , nếu pháp là có thì biết có đúng
thiệt. Nếu pháp là không có thì biết đúng thiệt là không
có. Quán sát trong ấy những gì là có , những gì là không
có, liền dùng sức trí huệ liền biết đúng thiệt.
Nếu chánh
tu tập thì thánh giải thoát có. Nếu tà tu tập thì thánh
giải thoát không có.
Không nghiệp
báo đó, đây là có.
Có nghiệp
báo đó, đây là không có.
Lại nữa
, nhãn là có, còn có nhãn là không có . Nhẫn đến ý là có
, còn có ý là không có.
Lại nữa
, sắc là pháp vô thường khổ biến dị, đây là có. Còn
sắc là thường trụ chẳng biến chẳng hoại, đây là không
có.
Nhẫn đến
thọ tưỡng hành và thức vô thường khổ biến dị , đây
là có. Còn thọ tưởng hành và thức thường trụ chẳng biến
chẳng hoại n đây là không có.
Lại nữa
,vô minh là duyên thì có các hành .Nếu không vô minh thì các
hành là không có.
Nhẫn đến
dùng sanh làm duyên thì có lão tử. Nếu không sanh thì lão
tử là không có.
Lại nữa,
bố thí cảm giàu có, đây là có .Còn bố thí cảm bần cùng,
đây là không có.
Trì giới
sanh thiên, đây là có .Còn phạm giới sanh thiên , đây là
không có.
Chánh văn
sanh đại trí huệ, đây là có . Các ác huệ mà hay sanh đại
trí huệ, đây là không có.
Tu chánh
định rời lìa hệ phược, đây là có .Tu chánh định mà
bị hệ phược, đây là không có.
Lại nếu
tác ý đúng lý mà có hệ phược và tác ý chẳng đúng lý
mà rời hệ phược thì cả hai đều không có.
Nếu chư
Bồ Tát phát khởi chánh cần thì có Bồ đề, nếu phát khởi
giải đãi thì không có Bồ đề.
Nếu không
kiêu mạn xuất gia thọ ký đây gọi là có, nếu kiêu mạn
thì không có tịch diệt.
Lải khắp
tất cả chỗ tánh không , đây là có . Khắp tất cả chỗ
có ngã, sát thủ, chúng sanh , thọ mạng , trượng phu v.v…
đây là không có.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Nếu chư đại Bồ Tát thật hành chẳng phóng
dật , có thể khéo tu tập ,tác ý đúng lý, người trí thế
gian đồng biết là có thì thi thiết là có, người trí thế
gian đồng biết là không có thì thi thiết là không có.
Nầy Xá
lợi Phất ! Nếu quyết định nói có thì chẳng phải chánh
liễu tri, nếu quyết định nói không có cũng gọi là chẳng
phải chánh liễu tri. Tại sao ? Vì thiệt nghĩa được chư
Phật Thế Tôn tuyên nói , có thể liền hiểu rõ được.
Nầy Xá
LợI Phất ! Chư Phật Thế Tôn đủ sức đạI trí tổng nhiếp
các pháp đặt trong bốn thứ ô đà nam.
Những gì
là bốn thứ ?
Ðó là tất
cả hành vô thường , tất cả hành khổ , tất cả pháp vô
ngã , Niết Bàn tịch diệt.
Nầy Xá
Lợi Phất ! Tất cả hành vô thường được diễn nói , đó
là đức Như Lai vì các chúng sanh quan niệm thường còn mà
dứt trừ quan niệm thường còn của họ.
Tất cả
hành khổ được diễn nói , đó là đức Như Lai vì các chúng
sanh quan niệm vui mà dứt trừ quan niệm vui của họ.
Tất cả
pháp vô ngã được diễn nói , đó là đức Như Lai vì các
chúng sanh quan niệm ngã mà dứt trừ quan niệm ngã của họ.
Pháp Niết
Bàn tịch diệt được diễn nói , đó là đức Như Lai vì
các chúng sanh hữu sở đắc điên đảo mà dứt trừ tâm hữu
sở đắc điên dảo của họ.
Nầy Xá
lợi Phất ! Chư đại Bồ Tát ấy nếu nghe đức Như Lai nói
tất cả hành vô thường thì có thể nhập vào rốt ráo vô
thường .Nếu có nghe tất cả hành khổ thì có thể phát khởi
tâm chán lìa mong muốn.Nếu có nghe tất cả pháp vô ngã thì
có thể tu tập pháp môn chánh định diệu giải thoát. Nếu
có nghe nói tịch diệt Niết Bàn thì có thể tu tập chánh
định vô tướng mà chẳng phi thời nhập vào chơn tế .
Nầy Xá
Lợi Phất ! Nếu chư đại Bồ Tát khéo tu tập được pháp
như vậy thì trọn chẳng thối thất tất cả pháp lành và
mau viên mãn tất cả Phật pháp”.
PHÁP HỘI
BỒ TÁT TẠNG
PHẨM
THÍ NGHỆM BỒ TÁT
THỨ BA
HẾT

|