VI
PHÁP HỘI
BẤT ĐỘNG NHƯ LAI
THỨ SÁU
Hán Dịch:
Nhà Đường, Pháp Sư Bồ Đề Lưu Chi
Việt Dịch:
Việt Nam, Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
PHẨM NHÂN DUYÊN VÃNG
SANH
THỨ SÁU
Bấy giờ Tôn
giả Xá Lợi Phất bạch: “Bạch đức Thế Tôn! chư đại
Bồ Tát dùng sức căn lành nào làm nhơn duyên để được
vãng sanh về nước Diệu Hỷ của đức Bất Ðộng Như Lai?”.
Ðức Phật
phán: “ Nầy Xá Lợi Phất! Nếu đại Bồ Tát muốn sanh về
nước Diệu Hỷ thì phải học theo đức Bất Ðộng Như Lai
thuờ xưa lúc tu hành đạo Bồ Tát phát thệ nguyện rộng
lớn rồi cầu nguyện sanh về nước ấy. Hạnh nguyện như
vậy có thể làm nhơn duyên sanh về nước Diệu Hỷ.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Lúc thật hành bố thí Ba la mật, đại Bồ
Tát đem thiện căn ấy hồi hướng Vô thượng Bồ đề nguyện
được hội ngộ đức Bất Ðộng Như Lai. Do nhơn duyên nầy
sẽ được sanh về nước Diệu Hỷ. Lúc thật hành giới Ba
La mật, nhẫn Bát Nhã Ba la mật cũng vậy.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Quang minh của đức Bất Ðộng Như Lai nhiều
khắp cõi Ðại Thiên Bồ Tát nguyện cầu đời sau sẽ thấy
quang minh ấy chứng Vô thượng Giác. Do thấy quang minh rồi
thành đại Bồ đề, lại đem quang minh nơi thân để chiếu
khắp thế giới.Bồ Tát do nhơn duyên nầy sẽ được sanh
về nước Diệu Hỷ.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Chúng Thanh Văn của đức Phật ấy số đông
vô lượng vô biên. Bồ Tát nguyện được thấy chúng Thanh
Văn ấy. Thấy rồi khởi công hạnh chứng Phật Bồ đề.
Lúc chứng Phật Bồ đề rồi cũng có vô lượng vô biên chúng
Thanh Văn như vậy. Do nhơn duyên nầy, Bồ Tát sẽ được vãng
sanh vể nước Diệu Hỷ.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Trong nước ấy có vô lượng vô biên chúng
Bồ Tát muốn thấy chư Bồ Tát ấy tu hành thiền định, tôi
sẽ theo học, cùng chư Bồ Tát ấy hội họp đồng học đồng
tu đồng đến rốt ráo. Tôi nguyện sẽ được hội ngộ với
người muốn cầu viên mãn đại từ bi, với người muốn
cầu đại Bồ đề, với người bỏ rời tâm Nhị thừa, với
người an trụ tánh rỗng không chơn thiệt, với người nhớ
niệm danh niệm của Phật Như Lai, Pháp và Tăng.
Nầy Xá Lợi
Phất! Có thiện nam thiện nữ nào được nghe danh hiệu của
các hàng Bồ Tát như vậy, sẽ được thọ sanh ở nước Diệu
Hỷ, huống là đem căn lành Bát Nhã Ba la mật hồi hướng
đến đức Bất Ðộng Như Lai. Do nhơn duyên nầy, người ấy
quyết định sanh về nước Diệu Hỷ.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Nếu đại Bồ Tát nguyện sanh về nước ấy,
nên quán tưởng cảnh tượng ở phương Ðông vô lượng thế
giới có chư Phật Như Lai thuyết pháp vi diệu và chúng Thanh
Văn theo niệm tưởng hiện rõ ra trước mắt. Nguyện tôi sẽ
thành Phật thuyết pháp vi diệu và chúng Thanh Văn đều như
đức Phật ấy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Chư Bồ Tát nên tu ba thứ tùy niệm thiện căn nguyện
cùng tất cả chúng sanh bình đẳng cùng tu tập hồi hướng
Vô thượng Bồ đề.
Nầy Xá Lợi
Phất! Bồ Tát hồi hướng thiện căn như vậy không có hạn
lượng.
Giả sử
tất cả chúng sanh đều riêng cầm một cái bát lớn bằng
hư không mà nói rằng xin Ngài đem thiện căn ấy chia cho chúng
tôi.
Nếu thiện
căn ấy có sắc tướng đem cấp cho chúng sanh đều đầy tất
cả bát của họ rồi họ đều cầm đi, nhưng thiện căn vẫn
không cùng tận, vì hồi hướng Vô thượng Bồ đề không
có hạn lượng chẳng thể di chuyển.
Nầy Xá Lợi
Phất! Ba thứ tùy niệm thiện căn thành tựu ấy hồi hướng
Nhứt thiết chủng trí, do thiện căn ấy mà Tam Bửu chuyển
theo.
Nếu có Bồ
Tát nào thành tựu thiện căn ấy thì chẳng còn đọa ác đạo
mà có thể trứ dẹp ma Ba Tuần và các ma chúng, tùy ý thích
sanh về nước Diệu Hỷ hay bất cứ một nước nào.
Vì thế nên
với tùy niệm thiện căn này, đại bồ tát cần tích tập.
Khi tích tập nó rồi nên hồi hướng đến đức Bất Ðộng
Như Lai. Do đây sẽ được sanh về nước Diệu Hỷ.
Laị này
Xá Lợi! Nước Diệu Hỷ của đức Bất Ðộng Như Lai có
công đức trang nghiêm rộng lớn mà trong vô lượng cõi Phật
khác không có. Vì thế nên Bồ Tát phải phát tâm như vầy:
Tôi đem thiện
căn này nguyện sẽ thấy nước ấy. Nước ấy trang nghiêm
nguyện sẽ nhiếp thọ. Cũng nguyện sẽ thấy chư Bồ
Tát ở nước ấy.
Này Xá Lợi
Phất! Do nhơn duyên trên đây, Bồ tát sẽ được
sanh về nước Diệu Hỷ.
Này Xá Lợi
Phát! Ðại Bồ Tát nguyện sanh về nước ấy phải phát tâm
nguyện ưa thích tăng thượng.
Nếu thiện
nam thiện nữ phát nguyện tăng thượng, ta đều thọ ký cho
họ sẽ được sanh về nước Diệu Hỷ.
Này Xá Lợi
Phất! Ví như có tòa thành không có lầu đài vườn rừng
ao hồ, cũng không có chỗ cho voi ngựa du hành. Vua trong thành
ấy dầu có thế lực ở yên, nhưng vì tòa thành trống trơn
nên chẳng phải là tòa thành trang nghiêm.
Này Xá Lợi
Phất! Nếu cõi ta bà của ta có những công đức trang
nghiêm ấy, thì sẽ như nước của đức Bất Ðộng Như Lai
trang nghiêm thù thắng.
Này Xá Lợi
Phất Nếu đại Bồ Tát phát nguyện sẽ nhiếp thọ thanh
tịnh Phật độ, thì nên như Bất Ðộng Như Lai thuở trước
hành đạo Bồ Tát tu tập công đức trang nghiêm cõi nước
thanh tịnh, và phải nhiếp lấy công đức như vậy.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Như ta ngày nay được Vô thượng Bồ đề điều
phục vô lượng chúng sanh đều được chứng quả Nhị thừa,
và hàng Thanh Văn của ta giáo hóa điều phục đều nhóm họp
cà lại để so sánh với hàng Thanh Văn của đức Bất Ðộng
Như Lai thì chẳng bằng một phần trăm một phần ngàn, cho
đến ưu ba ni sa đà phần cũng bằng một. Tại sao vậy? Vì
số ấy vô lượng vậy. Nếu nói về phần giải thoát thì
không khác.
Nầy Xá Lợi
Phất! Lúc đức Di Lặc Như Lai xuất thế, chúng Thanh Văn và
những người được điều phục so sánh với chúng Thanh Văn
của đức Bất Ðộng Như Lai cũng như số trên chẳng bằng
một phần ưu ba ni sa đa.
Nầy Xá Lợi
Phất! Do vì đức Bất Ðộng Như Lai một hội thuyết pháp
có thể điều phục vô lượng hữu tình, nên người được
đức Như Lai ấy nhiếp thọ không ai có thể biết được
số lượng.
Nầy Xá Lợi
Phất! Cộng chung tất cả chúng Thanh Văn và những người
được chúng Thanh Văn nầy điều phục của ta Thích Ca Mâu
Ni Phật, của Di Lặc Phật và của tất cả chư Phật trong
kiếp Hiền, đem so sánh với chúng Thanh Văn của đức Bất
Ðộng Như Lai cũng vẫn không bằng một ngàn ưu ba ni sa đà.
Tại sao vậy? Vì số quá nhiều vậy. Giải thoát thì không
khác”
Tôn giả
Xá Lợi Phất bạch: “ Bạch đức Thế Tôn! Theo chỗ tôi
nhận hiểu ý nghĩa của đức Thế Tôn đã dạy thì nước
Diệu Hỷ chánh là nước A La Hán chớ chẳng phải là nước
phàm phu. Tại sao vậy? Vì nước ấy số A La Hán quá nhiều
vậy”.
Ðức Phát
phán: “Ðúng như vậy. Nầy Xá Lợi Phất! Như lời ông nói,
trong nướx ấy số A La Hán rất đông nhiều.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Cõi Ðại Thiên nầy, số lượng tinh tú chẳng
nhiều bằng chúng Thanh Văn ở nước của đức Bất Ðộng
Như Lai. Do vì một hội thuyết pháp của đức Như Lai ấy,
có vô lượng hữu tình được quả A La Hán.
Nầy Xá Lợi
Phất! Số lượng tinh tú ở toàn cõi Ðại Thiên nầy chỉ
bằng số hữu tình được quả A La Hán trong một hội thuyết
pháp của đức Phật ấy. Chúng Thanh Văn ở các pháp hội
không có số lượng .
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Hàng chư Thiên và nhơn dân vun trồng cội đức
ở nước ấy, Nhơn Thiên cõi khác dầu dùng Thiên nhãn cũng
chằng thấy được, dầu đến tại nước ấy dùng thiên nhãn
vẫn chẳng thấy được.
Nếu ai nghe
công đức nầy rồi thọ tri đọc tụng thông thuộc, người
nầy đã thấy nghe đức Bất Ðộng Như Lai lúc hành hạnh
Bồ Tát, vì thế nên nay nghe pháp môn công đức ấy liền
có lòng tin thanh tịnh.
Nầy Xá Lợi
Phất! Trong các cõi nước ở tất cả thế giới phương Ðông,
hoặc người Bồ Tát thừa, hoặc người Thanh Văn thừa đọc
tụng thông thuộc pháp môn nầy, số người ấy rất đông
nhuều. Những người Thanh Văn và Bồ Tát ấy do nguyện lực
của họ, hoặc đã sanh, hoặc đang sanh, hoặc sẽ sanh thành
Vô thượng Bồ đề.
Trong các
thế giới ở mười phương cũng như vậy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Ðức Bất Ðộng Như Lai ở tại nước Diệu Hỷ và
ở các cõi nước phương khác, Ngài làm bực thượng thủ
trong hàng Bồ Tát thừa v.v...
Nầy Xá Lợi
Phất! Nếu có thiện nam thiện nữ nghe pháp môn công đức
của đức Bất Ðộng Như Lai mà khéo có thể thọ trì đọc
tụng thông thuộc rồi nguyện sanh về nước ấy. Từ đó
đến lúc mạng chung, người ấy được đức Bất Ðộng Như
Lai thường hộ niệm, không cho các ma và qưyến thuộc ma làm
lòng họ thối chuyển, phải biết những người ấy từ nay
đến lúc được Vô thượng Bồ đề không có sự lo sợ thối
chuyển, cũng không bị hại về nước lửa dao gậy độc trùng
ác thú, cũng không bị người hay quỉ thần làm kinh sợ. Tại
sao vậy? Vì thường được sự ủng hộ của đức Bất Ðộng
Như Lai, vì sẽ được sanh về nước Diệu Hỷ vậy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Như mặt nhựt dầu ở rất xa nhưng chiếu ánh sáng
cho chúng sanh Diêm Phù Ðề.
Cũng vậy,
đức Bất Ðộng Như Lai có thể làm ánh sáng cho chư Bồ Tát
ở những cõi khác.
Nầy Xá Lợi
Phất! Như Tỳ Kheo có thiên nhãn có thể thấy được những
hình sắc tốt xấu ở phương xa.
Cũng vậy,
dầu ở tại nước mình, đức Bất Ðộng Như Lai đều thấy
tất cả hình loại của chư Bồ Tát ở những thề giới khác.
Nầy Xá Lợi
Phất! Như Tỳ Kheo được tâm tự tại, có Thần thông Ba la
mật ấy rồi có thể biết rõ tâm niệm của tất cả hữu
tình, mặc dầu ở rất xa.
Cũng vậy,
có những chúng sanh ở các thế giới khác nguyện rằng: Tôi
nguyện được sanh về nuớc Diệu Hỷ. Ðức Bất Ðộng Như
Lai liền nghe lời nói của họ.
Nầy Xá Lợi
Phất! Các hạng thiện nam thiện nữ ấy, đức Bất Ðộng
Như Lai đều biết rõ họ tên.
Nếu ai thọ
trì đọc tụng thông thuộc pháp môn công đức nầy thì đều
được đức Bất Ðộng Như Lai thấy biết và đã hộ niệm
họ”.
Lúc ấy Tôn
giả Xá Lợi Phất bạch: “ Bạch đức Thế Tôn! Rất là
hi hữu đức Bất Ðộng Như Lai hộ niệm chư đại Bồ Tát
ấy”.
Ðức Phật
phán: “Ðúng như lời ông nói. Nầy Xá Lợi Phất! Chư đại
Bồ Tát ấy được đức Như Lai hộ niệm.
Tại sao vậy?
Vì họ niệm chư Bồ Tát nên tất cả chúng sanh đều được
hộ niệm.
Nầy Xá Lợi
Phất! Như Ðại Vương Quán Ðảnh có nhiều kho lẫm chứa
đầy lúa đậu, nghiêm lịnh cho quan chủ ty phải khéo giám
thủ. Tại sao vậy? Vì để cứu tế nhơn dân lúc có nạn
đói kém.
Nầy Xá Lợi
Phất! Chư Bồ Tát ấy, sau khi đức Như Lai diệt độ, sẽ
chứng Vô thượng Bồ đề, lúc chánh pháp thiếu kém, có thể
làm mùa trúng lớn.
Ðức Như
Lai cũng như vậy, khéo có thể hộ niệm chư Bồ Tát ấy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Ở cõi Ta Bà nầy có chư Bồ Tát sẽ nghe pháp môn Bất
Ðộng Như Lai công đức, họ có thể thọ trì đọc tụng
thông thuộc nguyện sanh về nước Diệu Hỷ. Phải biết những
người nầy được bất thối chuyển.
Nếu có Bồ
Tát khác nơi pháp môn nầy khéo có thể thọ trì đọc tụng
thông thuộc rồi khai thị giảng thuyết cho vô lượng chúng
sanh ấy vun trồng cội công đức như vậy cho họ sẽ gần
gũi Vô thượng Bồ đề.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nếu có Bồ Tát nguyện mau chứng Vô thượng Bồ đề,
thì phải thọ trì đọc tụng thông thuộc pháp môn nầy rồi
khai thị giảng thuyết cho chúng sanh.
Tại sao vậy?
Ðại Bồ Tát phải giảng thuyết pháp môn công đức nầy
để tạo nghiệp đại trí huệ.Phải phát khởi tích tập
như vậy. Do vì phát khởi tích tập, nên các người ấy hiện
đời sẽ sạch phiền não.
Nầy Xá Lợi
Phất! Vì thế nên người Thanh Văn thừa nghe pháp môn nầy
nên thọ trì đọc tụng thông thuộc rồi khai thị diễn thuyết
cho chúng sanh.
Tại sao vậy?
Vì do thọ trì chánh pháp như vậy, thiện nam thiện nữ ấy
hiện đời sẽ chứng bực vô học.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nếu có thiện nam thiện nữ tín tâm thanh tịnh nơi
pháp môn xưng tán công đức nầy, phải nên vì người khác
luôn luôn diễn nói.
Những người
ấy chẳng ngoài hai đời sẽ được quả vô lậu.
Nầy Xá Lợi
Phất! Pháp môn công đức của Bất Ðộng Như Lai đây, chẳng
phải là hàng ngu cạn mà cò thể thọ trì được. Người
có trí huệ sâu rộng mới thọ trì được.
Nầy Xá Lợi
Phất! Thiện nam thiện nữ nào sẽ thấy chư Phật, chắc chắn
sẽ đìch thân được pháp môn xưng tán công đức nầy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Ví như vô giá bửu châu từ biển lớn mang về. Ý của
ông nghĩ sao, ai sẽ là người được trước?”.
Tôn giả
Xá Lợi Phất bạch: “ Bạch đức Thế Tôn! Chư quốc vương,
vương tử, đại thần là người đuợc trước”.
Ðức Phật
phán: “Nầy Xá Lợi Phất! Pháp môn công đức của đức
Bất Ðộng Như Lai cũng vậy, Bồ Tát được trước. Chư Bồ
Tát ấy sẽ được bất thối chuyển, nếu nghe pháp môn nầy
liền có thể thọ trì đọc tụng thông thuộc. Chư Bồ Tát
ấy vì Vô thượng Bồ đề, ở nơi tánh chơn như sẽ siêng
năng tu học”.
Tôn giả
Xá Lợi Phất bạch: “Bạch đức Thế Tôn! Nếu Bồ Tát muốn
ở bực bất thối chuyển, khi nghe pháp môn xưng tán công đức
nầy phải thọ trì đọc tụng thông thuộc.
Tại sao vậy?
Vì đại Bồ Tát an trụ pháp môn nầy, ở trong pháp tánh sẽ
chẳng thối chuyển”.
Ðức Phật
phán: “Nầy Xá Lợi Phất! Giả sử có người đem hoàng kim
đầy Diêm Phú Ðề ra bố thí để trông mong được nghe pháp
môn nầy, nhưng trọn chẳng được nghe. Tại sao vậy? Vì pháp
môn công nầy chẳng phải các chúng phước bạc sẽ chấp
trì được.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Nếu người Thanh Văn thừa nghe pháp môn công
đức nầy rồi thọ trì đọc tụng vì Vô thượng Bồ đề
và vì tương ưng chơn như mà siêng năng tu tập, người ấy
ở thân đời sau sẽ được thành tựu, hoặc trong hai đời
thì được bổ xứ, hoặc là ba đời, chẳng bao giờ vượt
quá, sẽ thành bực chánh giác.
Nếu họ
nghe pháp môn xưng tán công đức Bất Ðộng Như Lai nầy rồi
đọc tụng thông thuộc, lại khai thị diễn thuyết cho vô
lượng chúng sanh.
Nầy Xá Lợi
Phất! Như Chuyển Luân Thánh Vương do nghiệp đời trước
mà cảm bảy báu hiện ra.
Cũng vậy,
do bổn nguyện lực của đức Bất Ðộng Như Lai, hôm nay ta
nói pháp môn công đức nầy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nơi pháp môn xưng tán công đức nầy, chư đại Bồ
Tát hoặc đã nghe, hoặc sẽ nghe, đó đều là do từ bi nguyện
lực của đức Bất Ðộng Như Lai lúc hành đạo Bồ Tát
thuở trước. Hoặc sẽ ở nơi chư Phật trong kiếp Hiền,
họ dự nghe khai thị pháp môn nầy, như hôm nay ta khai thị
diễn thuyết bao nhiêu danh số chẳng thêm chẳng bớt.
Vì thế chư
đại Bồ Tát nào muốn mau chứng Vô thượng Bồ đề, thì
nơi pháp môn xưng tán công đức nầy phải thọ trì đọc
tụng thông thuộc và diễn nói cho người khác.
Lại nầy
Xá Lợi Phất! Nếu thiện nam thiện nữ nào vì cầu pháp môn
nầy nên đến xóm làng thành ấp kia để lắng nghe thọ trì
đọc tụng thông thuộc, thì dầu họ là hàng xuất gia mà
ở nhờ nhà bạch y tại gia, ta nói họ cũng không có lỗi,
cũng cho họ ở. Tại sao vậy? Vì họ muốn sau khi họ chết;
pháp môn nầy sẽ chẳng ẩn mất vậy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nếu thôn ấp ấy ở xa xuôi, các người ấy cũng phải
đến ở đó lắng nghe thọ trì đọc tụng khai thị diễn
thuyềt pháp môn nầy.
Nầy Xá Lợi
Phất! Thiện nam thiện nữ ấy đối với pháp môn xưng tán
công đức nầy nều là đã được lưu hành, hoặc ở nơi
người khác có quyển kinh nầy, họ phải đến nơi đó biên
chép. Người kia nếu yêu cầu phải dứt niệm tham, hoặc bảo
kinh hành, hoặc bảo ngồi,bảo đứng, họ đều phải chịu
theo chỗ yêu cầu của người kia để biên chép kinh nầy.
Nếu đến
thôn xóm ấy tìm chẳng được, thì phải qua địa phương
kế cận tìm cầu kinh nầy để biên chép thọ trì đọc tụng
thông thuộc, rồi lại khai thị diễn thuyết cho người khác.
Nếu đến
địa phương khác vẫn tìm cầu chẳng được, họ phải phát
thệ như vầy: Với Vô thượng Bồ đề tôi chẳng nên có
ý nghĩ thối chuyển, vì tôi đã được nghe tên pháp môn xưng
tán công đức Bất Ðộng Như Lai, người ấy đối với tôi,
muốn tôi được lợi ích nên khiến tôi lắng nghe.
Nầy Xá Lợi
Phất! Pháp môn xưng tán công đức Bất Ðộng Như Lai nầy,
có ai diễn thuyết được và người dự nghe, nếu do sức
oai thần của đức Như Lai cả”.
Tôn giả
Xá Lợi Phất bạch: “Bạch đức Thế Tôn! Sau khi đức Như
Lai diệt độ, do oai lực của ai mà đươc nghe pháp môn nầy?”.
Ðức Phật
phán: “ Nầy Xá Lợi Phất! Sau khi ta diệt độ, do sức oai
thần của đức Bất Ðộng Như Lai nên sẽ được nghe. Hoặc
do Tứ Ðại Thiên Vương Ðế Thích v.v...sẽ riêng gia hộ cho
các vị Pháp Sư tuyên dương pháp môn nầy. Và các Bồ Tát
ấy vỉ bổn nghiệp thành thục nên Tứ Ðại Thiên Vương
v.v... dùng oai thần gia hộ sách tiến làm cho họ được nghe
pháp môn nầy”.
Tôn
giả Xá Lợi Phất bạch: “Bạch đức Thế Tôn! Pháp môn
như vậy có thể thành tựu được công đức rộng lớn”.
Nầy Xá Lợi
Phất! Nếu trong nước nào bị tai nạn sấm sét mưa đá, và
những sự kinh khủng khác, các thiện nam thiện nữ ấy phải
nên chuyên nghĩ nhớ đức Bất Ðộng Như Lai và xưng danh hiệu
của Ngài, thì các tai nạn ấy sẽ được tiêu trừ. Ðó là
do vì thuở xưa đức Như Lai ấy đã cứu vớt trăm ngàn loài
rồng thoát khỏi khổ não. Lại do vì từ bi bổn nguyện chắc
thiệt chẳng luống, hồi hướng căn lành nguyện cầu viên
mãn, nên xưng danh hiệu Ngài thì tai hoạn tự tiêu trừ. Chỉ
trừ những hữu tình có túc nghiệp thành thục”.
Tôn giả
Xá Lợi Phất bạch: “bạch đức Thế Tôn! Chư Bồ Tát muốn
hiện đời chứng Vô thượng Bồ đề, phải như đức Bất
Ðộng Như Lai tu hạnh nguyện thuờ xưa.
Ðức Phật
phán: “Ðúng như vậy. Nầy Xá Lợi Phất! Ðúng như lời
ông nói. Ít có Bồ tát nào đã có Bồ Tát nào đã có thể
tu thanh tịnh Phật độ hay sẽ tu như đức Bất Ðộng Như
Lai.
Nầy Xá Lợi
Phất! Chư Bồ Tát được như đức Bất Ðộng Như Lai đều
sẽ chứng Vô thượng Bồ đề, đối với Phật tánh và Nhứt
thiết chủng trí cùng nhiếp thọ Phật độ thảy đều đồng
như nhau. Về phần chúng Bồ tát và chúng Thanh Văn chẳng là
không có ưu liệt, nhưng về phần giải thoát thì không khác”.
Bấy giờ
chư Thiên cõi Dục và chư Phạm Thiên v.v... đều hướng về
đức Bất Ðộng Như
Lai chắp
tay đảnh lễ mà xướng ba lần rằng: “ Nam mô Bất Ðộng
Như Lai Ứng Cúng Chánh đẳng Chánh giác rất là hi hữu. Nam
mô Thích Ca Mâu Ni Như Lai Ứng Cúng Chánh đẳng Chánh giác
khéo nói được pháp môn xưng tán công đức ấy.
Chư Thiên
cõi Dục đem hoa trời Mạn đà la và các thứ hương trời
rải trên đừc Phật. Các hoa hương được rải lên ấy hiệp
lại thành lọng ở trên hư không. chư Thiên cũng vói rải
hoa hương đến đức Bất Ðộng Như Lai để cúng dường.
Lúc ấy Thiên
Ðế Thích nghĩ rằng: “ Tôi và chư Thiên cõi Dục cùng hàng
tứ chúng đều muốn được thấy đức Bất Ðộng Như Lai.
Ðức Phật
biết ý nghĩ của Thiên Ðế nên liền vọt lên hư không ngồi
kiết già.
Do thần lực
của đức Phật, tất cả đại chúng đều an trụ trên hư
không, và đều thấy nước Diệu Hỷ, đức bất Ðộng Như
Lai, chúng Bồ Tát và chúng Thanh Văn bên ấy.
Ðược thấy
rồi, tất cả đại chúng đều quý gối hữu hướng về đức
Bất Ðộng Như Lai.
Ðại chúng
ở cõi nầy đồng nghĩ rằng : “ Phải chăng vì thấy đức
Bất Ðộng Như Lai mà chư Thiên cung Trời Ðao Lợi đến hội
họp để lễ bái cúng dường.
Lúc ấy thiên
Ðế Thích nghĩ rằng chư Thiên ở nước Diệu Hỷ kia do nhơn
tướng mà có ngã kiến. Nhơn dân ở nước ấy ăn mặc hưởng
thọ chẳng khác chư Thiên ở nước ấy.
Ðức Thế
Tôn sau khi nhiếp thần thông bảo Thiên Ðế Thích rằng:“
Nầy Thiên Ðế! Nhơn dân ở nước Diệu Hỷ đều hưởng
thọ phước vui cõi trời, Ngài nên ưa thích. Những chúng nhơn
nầy được thấy đức Bất Ðộng Như Lai và ưa thích sự
hưởng thọ phước trời của nước Diệu Hỷ, sau khi mạng
chung họ sẽ được sanh về nước của đức Bất Ðộng
Như Lai. Các chúng sanh ở những thế giới khác cũng như vậy’’
Tôn giả
Xá Lợi Phất nói với Thiên Ðế Thích: “Ngài thấy đức
Thích Ca Mâu Ni Phật và đức Bất Ðộng Như Lai, do nhơn duyên
nầy sẽ được lợi ích lành trong hiện đời, huống là Ngài
đã được pháp hơn người’’.
Thiên Ðế
Thích lúc ấy lại nghĩ rằng:“ Các chúng sanh ấy nghe pháp
môn công đức nầy cũng đưỡc lợi ích lành. Huống là được
sanh về nước của đức Bất Ðộng Như Lai.
Ðức Phật
phán với Thiên Ðế Thích:“ Người Bồ Tát thừa sẽ sanh
về nước ấy cũng được lợi ích lành. Tại sao vậy? Vì
chư Bồ Tát ấy đều được an trụ bực bất thối chuyển.
Nếu chư
Bồ Tát khác hiện đời nguyện sanh về nước ấy, phải biết
đều là người an trụ bực bất thối chuyển cả”.
Lúc đúc
Phật nói pháp môn nầy, coa năm trăm Tỳ kheo được tâm giải
thoát nơi pháp vô lậu. Năm ngàn Bồ Tát, sáu ngàn Tỳ kheo
Ni, tám ngàn Ưu Bà Tắc, mười ngàn Ưu Bà Di và vô lượng
Thiên Tử cõi Dục đều phát nguyện sanh về nước Diệu Hỷ
của đức Bất Ðộng Như Lai.
Ðức Phật
liền thọ ký cho họ đều sẽ được vãng sanh về nước
ấy.
Nếu có chúng
sanh nào sẽ phát nguyện sanh về nước ấy, đức Phật cũng
đều thọ ký họ sẽ được vãng sanh.
Bấy giờ
khắp cõi Ðại Thiên chấn động sáu cách. Ðó là động,
biến động và đẳng biến động, chấn, biến chấn và đẳng
biến chấn. Do vi được sự gia trì của pháp môn xưng tán
công đức Bất Ðộng Như Lai nầy vậy.
Ðức Phật
nói kinh nầy rồi, Tôn giả Xá Lợi Phất v.v...và các thế
gian chư Thiên, nhơn dân, A Tu La, Càn Thát Bà, Ca Lâu La, Khẩn
Na La, La Hầu La Già, tất cả đại chúng nghe lời đức Phật
dạy đều rất vui mừng tín thọ phụng hành.
PHÁP HỘI
ÐỨC BẤT ÐỘNG NHƯ LAI
THỨ SÁU
HÊT