|
c
PHẬT
NÓI KINH
ÐẠI
BÁO PHỤ MẪU TRỌNG ÂN
Tôi nghe thế nầy
: Một thời Phật ở trong thành Vương Xá, vườn Cấp-Cô-Độc,
cây của Kỳ-Đà, cùng các tăng già, có trên hai vạn, linh
tám nghìn người, cùng chư Bồ-Tát.
Bấy giờ Thế-Tôn,
cùng với Đại-chúng, nhân buổi nhàn du, đi về phía nam, thấy
đống xương khô, chất cao như núi, Đức Phật Thế-Tôn, liền
xụp lạy ngay, đống xương khô ấy.
Tôi bạch Phật
rằng : Lạy Đức Thế-Tôn, ngài ở trên ngôi, chí Tôn, chí
Quý, Thầy cả ba cõi, Cha lành bốn loài, thiên thượng nhân
gian, thẩy đều tôn kính, sao ngài lại lễ, đống xương khô
kia.
Nầy A-Nan ơi !
Ngươi tuy xuất-gia, theo ta tu học, trong bấy nhiêu lâu, những
sự thấy nghe, đã rộng rãi đâu, đống xương khô ấy, hoặc
là ông bà, hay là cha mẹ, thân trước của ta, ngàn muôn ức
kiếp, đời đã cách xa, bởi thế ta nay, chí thành kính lễ.
Ngươi đem xương này, chia làm hai phần, một là đàn ông,
hai là đàn bà, phân biệt cho ta.
Bạch Đức Thế-Tôn,
con xem ở đời, phàm là con trai, mang đai hia mũ, ai cũng nhận
ra, đấy là Nam giới, những người con gái, hương hoa phấn
sáp, kiềng xuyến nhẫn hoa, ai cũng nhận ra đó là con gái.
Nay người đã chết, xương trắng một mầu, chúng con biết
đâu mà phân biệt được.
Đây là lời Phật
: Này A-Nan con, về bên Nam giới, trong lúc bình sinh, thường
thường lui tới, những chốn chùa chiền, nhờ có nhân duyên,
nghe Kinh lễ Phật, kính mến Tăng già, nợ trần đã qua, hồn
về cõi Phật, bao nhiêu xương trắng, nhắc thấy nặng hơn,
là xương nam giới, còn như con gái, trong lúc bình sinh, nhiều
lần sinh nở, nuôi nấng con thơ, tổn bao khí huyết, mỗi một
kỳ sinh, máu đặc trong mình, chảy ra sáu đấu, mỗi người
con bú, tám thùng bốn đấu, sữa ở trong mình, giảm mất
tinh-anh, cho nên xương nhẹ và có sắc đen.
Tôi nghe Phật
nói, thương xót vô cùng, như dao cắt ruột; nước mắt chứa
chan, hai hàng châu lệ, mà bạch Phật rằng :
Lạy đức Thế-Tôn,
công ơn cha mẹ, như Non như Bể, thăm thẳm nghìn trùng, lấy
gì báo đáp, cúi xin Đức Phật, rủ lòng thương sót, dạy
bảo cho hay.
Nầy A-Nan ngươi,
về ân đức mẹ, trong vòng mười tháng, đi lại nặng-nề,
cưu mang nhọc mệt, khổ không kể xiết. !
-
- Khi vừa một tháng,
ở trong thai mẹ, khác gì hạt sương, dính trên ngọn cỏ,
sớm còn tụ đọng, trưa đã tiêu tan, khó lòng giữ được.
-
- Khi được hai tháng,
ở trong thay mẹ, hình như sữa đặc, đã chắc gì đâu.
-
- Khi được ba tháng,
ở trong thai mẹ, ví như cục máu, đông đặc đỏ ngầu, vô
tri vô giác.
-
- Khi được bốn
tháng, ở trong thai mẹ, mới dạng hình người.
-
- Khi được năm
tháng, ở trong thai mẹ, mới đủ năm hình, chân tay đầu óc.
-
- Khi được sáu
tháng, ở trong thai mẹ. Sáu căn mới đủ, mắt tai mũi lưỡi,
thân hình và ý.
-
- Khi được bảy
tháng, ở trong thai mẹ, mới sinh đầy đủ, ba trăm sáu mươi,
những cái đốt xương, cùng là tám vạn, bốn ngàn chân lông.
-
- Khi được tám
tháng, ở trong thai mẹ; phủ tạng mới sinh, ý chí mới đủ,
chín khiếu mới thông.
-
- Khi được chín
tháng, ở trong thai mẹ, mới đủ hình người, ngồi trong bụng
mẹ, khát uống nguyên khí, không ăn hoa quả, cùng là ngũ cốc,
sinh tạng rủ xuống, thục tạng hướng lên, có một giãy
núi gồm có ba quả; một là Tu Di, hai là núi nghiệp, ba là
núi máu, núi nầy đồng thời, hóa ra dòng máu, rót vào trong
miệng.
— trong thai me, trong
vòng mười tháng, trăm phần toàn vẹn, mới đến ngày sinh,
nếu là con hiếu, chắp tay thu hình thuận lối mà ra, không
đau lòng mẹ, nếu là con bạc, giẫy dụa bãi bơi, khiến đau
lòng mẹ; buốt chói từng hồi, như đâm như xỉa, như cấu
như cào, như nghìn mũi dao, đâm vào gan ruột, đau đớn vô
cùng, nói sao cho xiết, sinh được thân nầy, mừng thay vui
thay, yêu thay dấu thay !
Phật bảo A-Nan
: Công ơn từ mẫu, gồm có mười điều, phàm kẻ làm con,
phải lo báo hiếu. Những gì là mười ?
-
Nhớ ơn Mẹ ta, chín
tháng mười ngày, cưu mang nặng nhọc.
-
Nhớ ơn khi Mẹ sinh
nở, đau đớn vô cùng.
-
Nhớ ơn khi Mẹ sinh
nở, quên cả lo âu.
-
Nhớ ơn Mẹ ăn miếng
đắng, Mẹ nhả miếng ngọt, dành dụm cho con.
-
Nhớ ơn chỗ ướt
Mẹ nằm, chỗ ráo sê con.
-
Nhớ ơn ba năm bú
mớm, nuôi nấng thuốc thang, trong khi sài đẹn.
-
Nhớ ơn giặt dũ
hong phơi, áo quần dơ-dáy, ô uế tanh hôi, Mẹ đành cam chịu.
-
Nhớ ơn khi Mẹ đi
đâu, vì thương nhớ con, trong lòng cầy cậy , một chút chẳng
ngơi.
-
Nhớ công ơn Mẹ,
vì sinh nuôi con, mà Mẹ cam lòng, tạo bao ác nghiệp.
-
Nhớ ơn lòng Mẹ
thương con, trọn đời yêu dấu không chút nào ngơi.
Đệ Nhất Ân
Chín Tháng Mười
Ngày
Cưu Mang Nặng
Nhọc
Bao kiếp, duyên cùng
nợ;
Ngày nay mới vào
thai,
Đầy tháng sinh phủ
tạng;
Bảy bảy sáu tinh
khai,
Thân trọng như,
non Thái,
Động tĩnh, sợ
phong-tai,
Áo the, đành sốc
sếch,
Gương sáng biếng,
trang đài.
Đệ Nhị Ân
Khi Gần Sanh
Nở
Khi gần ngày sinh
nở
Nặng nhọc, khổ
vô cùng,
Cưu mang trong mười
tháng
Sinh nở, sắp đến
ngày,
Đứng ngồi, coi
nặng nhọc;
Dáng vẻ, tựa ngô
ngây,
Sợ hãi, lo, cùng
lắng;
Tử sinh, giờ phút
này !
Đệ Tam Ân
Sinh Nở
Mẹ ta, khi sinh nở,
Thân thể, đều
mở toang !
Tâm hồn, như mê
mẩn,
Máu me, chan hòa đầy,
Chờ nghe, thấy con
khóc;
Lòng Mẹ, mừng rỡ
thay !
Đương mừng, lo
lại đến !
Rầu rĩ, ruột gan
này.
Đệ Tứ Ân
Ăn Đắng Nhả
Ngọt
Mẹ ta, lòng thành
thực,
Thương con, chẳng
chút ngơi,
Nhả ngọt, nào có
tiếc !
Ăn đắng nói cùng
ai ?
Yêu dấu như vàng
ngọc.
Nâng niu, tay chẳng
rời
Những mong, con no
ấm;
Mẹ đói, rách cũng
vui,
Đệ Ngũ Ân
Chịu Ướt
Nhường Khô
Tự mình nằm chỗ
ướt,
Chỗ ráo để sê
con,
Hai vú, phòng đói
khát;
Hai tay, ủ gió sương.
Thâu đêm, nằm chẳng
ngủ;
Nâng niu, tựa ngọc
vàng !
Những mong, con vui
vẻ :
Lòng Mẹ mới được
yên.
Đệ Lục Ân
Bú Mớm Nuôi
Nấng
Đức Mẹ dầy như
đất :
Công cha thẳm tựa
trời,
Chở che coi bình
đẳng;
Trời Đất cũng
thế thôi !
Chẳng quản câm
mù điếc !
Chẳng hiềm quắp,
chân tay !
Bởi vì con ruột
đẻ;
Trọn đời dạ chẳng
khây.
Đệ Thất Ân
Tắm Gội Giặt
Giũ
Vốn người có nhan
sắc;
Lại thêm phấn sáp
xông,
Mày xanh như liễu
lục;
Má đỏ tựa sen
hồng,
Giặt giũ khăn cùng
tã;
Dơ giáy chẳng quản
công,
Cốt sao quần áo
sạch;
Búi tóc gọn là
xong.
Đệ Bát Ân
Đi Xa Lòng
Mẹ Thương Nhớ
Từ biệt lòng khôn
nhẫn;
Sinh-ly dạ đáng
thương,
Con đi đường xa
cách;
Mẹ ở chốn tha
hương,
Ngày đêm thường
tưởng nhớ;
Sớm tối vẫn vấn
vương,
Như vượn thương
con đỏ,
Khúc khúc đoạn
can tràng ! ....
Đệ Cửu Ân
Vì Sinh Con
Mà
Mẹ Cam Lòn
Tạo Bao Ác Nghiệp
Mẹ trải bao gian
khổ,
Công lao tựa vực
trời,
Bồng bế cùng nuôi
nấng;
Mong sao con ăn chơi,
Nhường cơm cùng
sẻ áo;
Mẹ đói rách cũng
vui !
Khôn lớn tìm đôi
lứa;
Gây dựng cho nên
người.
Đệ Thập Ân
Mẹ Trọn Đời
Thương Yêu Con
Công Cha cùng đức
Mẹ;
Cao sâu tực vực
trời !
Mẹ già hơn trăm
tuổi,
Vẫn thương con tám
mươi !
Bao giờ ân oán hết
?
Tắt nghỉ cũng chẳng
thôi !
Nằm ngồi đi và
đứng
Săn sóc lòng không
ngơi.
Phật bảo A-Nan :
Ta xem chúng sinh dẫu được làm người, lòng còn ngu muội,
chẳng nghĩ Mẹ Cha công đức kể ra như non như bể, chẳng
cung chẳng kính, chẳng hiếu chẳng từ, mẹ mang thai con trong
vòng mười tháng, ngồi đứng không yên như mang gánh nặng,
ăn uống chẳng ngon như người mang bệnh, ngày tháng thoi đưa,
đến khi sinh nở chịu khổ mọi đường, phút giây hay dở
kinh sợ vô thường, như giết trâu dê máu me lai láng, còn
nhiều khổ nữa mới được thân này, ăn dắng nuốt cay nhả
bùi nhả ngọt, nâng niu dưỡng dục, giặt dũ dáy dơ không
hề gian khổ, bức bối nồng nàn, rét mướt cơ hàn lầm than
tân khổ, mẹ nằm chỗ ướt chỗ ráo sê con, ba năm bú mớm,
bồng bế nâng niu, dạy bảo đủ điều lễ nghi phép tắc,
cho ăn đi học tìm đủ mọi nghề, đưa đón đi về cần lao
chăm chút chẳng kể gì công.
Trái nắng dở
trời, tuần trăng cuối gió, bệnh nọ chứng kia, bông hoa sài
đẹn, thang thuốc đâu đâu, một mình lo lắng, chạy ngược
chạy xuôi năm canh vò võ, bệnh con có khỏi lòng mẹ mới
yên, mong con lớn lên, con thảo con hiền để mà trông cậy.
Không ngờ ngày
nay hóa con bất hiếu, mẹ già cha yếu con chẳng đỡ đần,
cãi trả song thân nói năng cắn cẩu, dương đôi mắt chẫu
khinh rẻ mẹ cha, chú bác ông bà, cô gì chẳng nể, anh em cũng
kệ đánh lộn xẩy ra ô nhục, nước nhà, bất trung bất nghĩa,
bất hiếu bất lương, phép nước coi thường mẹ cha cũng
kệ, xóm giềng chẳng nể chửi bới nhau luôn, sớm tối ra
vào chẳng thưa chẳng gửi, nói năng càn dở, tự ý làm bừa,
cha mẹ cũng thừa thầy trên cũng mặc !
Bé thì ai chấp;
người những nâng niu, dần dần khôn lớn, gai ngạnh mọi
điều chẳng hòa chẳng thuận, thường hay sân hận bỏ cả
bạn lành, giao du bạn ác tập thói sa hoa, chơi khắp gần xa
thất thường điên dở, bị kẻ dỗ dành mất cả thanh danh,
bỏ làng trốn mất trái ý mẹ cha, ly biệt quê nhà, chẳng
nhìn quê quán, hoặc vì buôn bán hoặc bởi tòng quân, tiêm
nhiễm dần dần trở nên lưu luyến, vợ nọ con kia chẳng
thiết đi về quê hương bản quán, ở đất nước người
lại hay dong chơi bị người lừa gạt tai vạ liên miên, Pháp
luật gia đình tù lao cấm cố, cực khổ mọi điều, chẳng
may yếu đau chứng kia tật nọ, ở chốn tha hương, ai kẻ
thích thân, ai người thang thuốc, mẹ cha cách biệt, thân thích
biết đâu, cam chịu u-sầu quê người dất khách; khốn khổ
gầy còm không người trông nom, bị người khinh rẻ lang thang
đường ngõ, vì thế chết đi, không người mai táng, trương
phềnh thối nát giãi nắng dầu mưa, hài cốt bãi bừa chó
cầy nhai sé !
Mẹ cha thân thuộc
khi được tin buồn, luống những đau thương ruột đau như
dao cắt, hai hành nước mắt lã chã chứa chan, hoặc vì quá
thương kết thành bệnh khí, hoặc là đến chết làm quỷ
ôm thây, chẳng để cho ai, khư khư giữ mãi.
Hoặc là vì con
chẳng chăm học tập, chỉ mãi rong chơi nay đây mai đó, cùng
bạn vô loài làm điều vô ích, giao du trộm cắp chẳng sợ
lệ làng, chè rượu nghênh ngang đánh cờ đánh bạc, gian tham
tội ác lụy đến tôn thân, nay Sở mai Tần, lên đồn xuống
Phủ, mẹ cha ủ rũ khốn khổ vì con.
Nào con có biết
cha mẹ khổ đau, trăm não nghìn sầu mùa Thu mùa Đông rét
run bức bối, chẳng nhìn sớm tối ấp lạnh quạt nồng, chẳng
viếng chẳng thăm, chẳng hầu chẳng hạ, mẹ cha già cả hình
vóc gầy còm, hổ mặt người nom, dầy vò mắng nhiếc, mẹ
cha hoặc góa trơ trọi một mình, luống nhũng buồn tênh như
người ngủ trọ, chiếc gối một phòng năm canh vò võ, mùa
đông sương gió rét mướt cơ hàn, trai gái các con nào ai hỏi
đến, đêm ngày thương khóc tự thán tự thương !
Khi đem thức ăn
dâng lên cha mẹ, thì lại giữ kẽ rằng ngượng rằng e, sợ
kẻ cười chê; ví đem quà bánh cho vợ cho con, mặt dạn mày
dầy không hề xấu hổ, vợ con dặn bảo phải đúng như lời,
cha mẹ hết hơi không hề hối cải.
Đây là con gái
khi chưa gả chồng, hãy còn ở chung tỏ ra hiếu thảo; khi
đã gả bán về ở nhà người, một ngày một lười thiết
gì cha mẹ, những ngày dỗ tết có đảo về qua, ví dù mẹ
cha có gì sơ ý, liền sinh giận dữ tỏ vẻ oán hờn, chồng
chửi nhơn nhơn đành cam lòng chịu, khác họ khác hàng tình
nghĩa keo sơn hóa ra thâm trọng, mẹ cha máu mủ thì lại sơ
tình.
Hoặc đi theo chồng
quê người đất khách, quận nọ tỉnh kia cha mẹ xa lìa làng
không tưởng nhớ, chẳng viếng chẳng thăm, thư tín cũng không,
tuyệt không tin tức, cha mẹ thương nhớ rầu rĩ ruột gan
luống những bàng hoàng, sớm chiều mong mỏi, công đức cha
mẹ vô lượng vô biên, con chẳng hiếu hiền ở đời cũng
lắm.
Khi ấy Đại chúng
nghe Phật nói ra công đức mẹ cha cao tầy non thái, đều cùng
đứng dậy hoặc tự gieo mình đập đầu lăn khóc, máu me
trào rạt lai láng cả nhà, chết ngất cả ra hồi lâu mới
tỉnh, mà nói lời này khổ thay khổ thay ! Đau lòng đứt ruột,
lũ con ngày nay tội ác ngập đầu, xưa có biết đâu, mờ
như đêm tối, ngày nay biết hốii thì sự đã rồi, đau đớn
lòng tôi chót là bội bạc, cúi xin chư Phật soi xét kẻ phàm,
phóng ngọc hào quang ra tay cứu vớt, làm sao báo được ân
đức mẹ cha.
Phật liền nói
ra đủ đầy tám giọng bảo đại chúng rằng :
Một -
Ví có kẻ nào, hai vai kiệu cõng, cha mẹ đi chơi, suốt cả
mọi nơi, trên rừng dưới bể, hai vai nặng trễ, mòn cả
đến xương, máu chảy cùng đường, không hề ân hận, cũng
chưa báo được công đức mẹ cha, kể trong muôn một.
Hai - Ví lại có
người, gặp khi đói kém, cắt hết thịt mình, cung nuôi cha
mẹ, khỏi lúc nguy nàn, riêng mình cam chịu, thịt nát xương
tan, trăm nghìn muôn kiếp, để báo thâm ân, chẳng được
một phần kể trong muôn một.
Ba - Ví lại có
người, trải trăm nghìn kiếp, tự tay cầm dao, khoét đôi
mắt mình, luyện làm thang thuốc, chữa bệnh mẹ cha, như thế
cũng là chưa trả được ân, kể trong muôn một.
Bốn - Ví lại
có người, trải trăm nghìn kiếp, đều tự tay mình cầm dao
cắt ruột, móc lấy tim gan, luyện làm thang thuốc, chữa bệnh
mẹ cha, như thế cũng là chưa trả được ân, kể trong muôn
một.
Năm - Ví lại
có người, trải trăm nghìn kiếp, vì tội mẹ cha, trăm nghìn
vòng dao, băm vằm thân thể, thịt nát xương tan, như thế
cũng là chưa trả được ân, kể trong muôn một.
Sáu - Ví lại
có người, trải trăm nghìn kiếp, vì báo ơn mẹ, lấy mình
đốt lên, làm cây đèn thịt, cúng dường chư Phật, như thế
cũng là chưa trả được ân, kể trong muôn một.
Bảy - Ví lại
có người, trải trăm nghìn kiếp, vì bệnh mẹ cha, đập xương
lấy tủy để làm thang thuốc, chữa bệnh mẹ cha, như thế
cũng là chưa trả được ân, kể trong muôn một.
Tám - Ví lại
có người, vì cứu mẹ cha trải trăm nghìn kiếp, nuốt viên
sắt nóng, cháy xém cả mình, như thế cũng là chưa trả được
ân, kể trong muôn một.
Bảy giờ trong
Đại húng nghe Phật nói rồi, trong dạ bồi hôà ruột đau
như cắt, hai hàng nước mắt tầm tã như mưa mà bạch Phật
rằng : Con muốn đền ơn công đức mẹ cha, cúi xin Phật đà,
rủ lòng chỉ bảo.
Đức Phật liền
bảo cặn kẽ mọi lời : Này chúng sinh ơi, muốn đền ơn
mẹ,
-
Nhất là một nhẽ
nên chép kinh này, kính biếu gần xa cho nhiều người tụng.
Hai vì mẹ cha
đọc tụng kinh này chuyên cần chớ đoạn.
-
Ba vì mẹ cha sám
hối làm chay.
-
Bốn vì mẹ cha cúng
dàng Tam-Bảo tùy ý sở dùng.
-
Năm vì mẹ cha trong
sáu ngày trai phải nên nhớ giữ.
-
Sáu vì mẹ cha thường
hay bố thí làm mọi việc lành.
Làm được như thế
thực là con hiếu, cứu được mẹ cha siêu thăng Cực-Lạc
phúc đẳng Hà-sa.
Phật bảo A-Nan
: — trên thế gian, những người bất hiếu sau hết duyên
trần, nguyên cái xác thân chôn vùi dưới đất; còn phần
Linh-giác là cái chân thân, phải vào Địa-ngục, chính ngục
A-Tỳ vuông rộng tứ vi tám ngàn cây số, bốn mặt lại có
tường sắt tường đồng, lửa cháy tứ tung toàn dây thép
điện, thường có lửa bén cháy đỏ hồng hồng, bốc cháy
tứ tung thấy mà kinh sợ; hơn như thế nữa sấm chớp đùng
đùng, chó sắt rắn đồng phun ra khói lửa, đốt cháy tội
nhân, lại còn nước đồng, đun sôi sùng-sục, rót ngay vào
miệng những kẻ tội nhân, vì tội bất hiếu, cãi trả mẹ
cha, cam chịu cực hình, ở trong ngục ấy, gươm dao sào gậy
đâm chém suốt ngày, như hạt mưa bay trên không rơi xuống,
trải trăm nghìn kiếp không phút nào nguôi, hết hạn ấy rồi
lại vào ngục khác.
Đầu đội chậu
máu, xe sắt nghiền thây, mình mẩy chơn tay, đập dừ tan nát,
một ngày phải chết, tới nghìn vạn lần, khổ sở gian truân,
vì chứng bất hiếu.
Phật lại dạy
rằng : Ví có Thiện-nam hay là Tín-nữ, thực là hiếu tử
trả nghĩa mẹ cha, in kinh này ra biếu cho người tụng, in được
một quyển được một đức Phật, in được mười quyển
được mười đức Phật, in được trăm quyển được trăm
đức Phật, in được ngàn quyển được ngàn đức Phật,
in được muôn quyển được muôn đức Phật, phù hộ độ
trì, lại tiếp hồn đi về phương Cực-Lạc, đấy là lời
Phật chớ có coi thường, Địa-ngục vấn vương khó lòng
thoát khỏi !
Bấy giờ A-Nan
cùng chư Đại-chúng, Trời, Rồng, Quỷ, Dạ-Xoa La-Sát, người
cùng phi-nhân, được nghe Phật nói đều phát nguyện rằng
:
Chúng con tận
tâm chí thành chí kính dù trăm nghìn kiếp, thịt nát xương
tan nhỏ như vi trần, cũng chẳng dám quên lời chư Phật dạy.
Thà rằng lấy kìm cặp lưỡi rút ra dài trăm do tuần cho trâu
sắt cày, máu chẩy chan hòa thành sông thành suối, con thề
chẳng trái lời chư Phật dạy răn.
Chúng con thề
rằng : Thà lấy trăm nghìn vòng dao giáo mác, đâm chém thân
này nhỏ như vi trần, cũng chẳng dám quên lời chư Phật dạy.
Chúng con thề
rằng : Thà lấy lưới sắt quấn chặt vào thân trăm nghìn
muôn kiếp, chẳng tháo được ra, cực khổ vô cùng, cũng chẳng
dám quên lời chư Phật dạy.
Chúng con thề
rằng : Thà đâm thà chém, thà mổ thà sả, thà say thà giã
nhỏ như vi trần, đem cái xác thân làm nghìn muôn thứ, nào
da nào thịt, nào gân nào xương, rơi rác ngoài đường, trong
nhà ngoài ngõ, trải trăm nghìn kiếp chịu khổ như thế cũng
chẳng dám quên lời chư Phật dạy.
Khi ấy A-Nan liền
bạch Phật rằng : Lạy Đức Thế-Tôn, đây là Kinh gì lũ
chúng con đây đều muốn tụng trì có được hay chăng ?
Đức Phật dạy
rằng : chúng con nên biết Kinh này là Kinh Đại-Báo Phụ-Mẫu
Trọng-Ân, tất cả chúng sinh thẩy đều nên tụng. Khi ấy
Đại chúng nghe Phật nói rồi tin Kính phụng-hành, lễ tạ
mà lui ....
Kinh Báo Hiếu
Phụ Mẫu.
Ấn tống: Tịnh
Thất Linh Quang, USA
Đánh máy: Minh
An
Source: Niệm Phật Viên Thông
|