*
67 *
ĐÁNH
CUỘC
Vợ
chồng chung sống nơi kia
Làm
ba cái bánh rồi chia nhau dùng
Mỗi
người một cái ăn xong
Còn
dư một cái đều cùng cá nhau:
“Giữ
im lặng cho thật lâu
Ai
mà nói trước một câu hôm này
Mất
phần ăn cái bánh ngay.”
Vợ
chồng đánh cuộc. Suốt ngày lặng thinh.
Một
tên trộm bất thình lình
Vào
nhà vơ vét tanh banh hết liền
Nữ
trang, đồ đạc, bạc tiền
Và
rồi sửa soạn im lìm chạy đi.
Vợ
chồng đều chẳng nói chi
Sợ
mình mở miệng thua thì mất ăn
Cho
nên chỉ ngó trân trân
Lặng
im theo rõi kẻ gian hoành hành.
Trộm
hay rõ được tình hình
Càng
thêm dạn dĩ, mặc tình sấn lên
Thấy
người vợ cứ lặng yên
Muốn
xâm phạm tiết hạnh liền, ngán đâu,
Người
chồng chẳng nói một câu
Đứng
yên gần đó quay đầu ngó lơ
Vợ
bèn hoảng hốt kêu la:
“Anh
không mở miệng, thật là ngu si
Chỉ
ham một cái bánh kia
Mà
không hành động cứu nguy vợ mình
Để
quân ăn trộm lộng hành
Thấy
tôi bị nhục mà đành im đây.”
Người
chồng cười lớn vỗ tay:
“Em
vừa mở miệng nói ngay trước rồi
Thế
là em đã thua tôi
Bánh
kia còn lại tôi thời hưởng thôi.”
*
Truyện
này thí dụ lắm người
Vì
ham danh lợi ở nơi cõi trần
Để
trôi đi biết bao lần
Pháp
lành, Phật Pháp vô ngần tối cao
Đọa
“ba đường ác” thảm sầu
Mà
không hãi sợ mau mau tu hành
Cứ
ham chơi, cứ đắm mình
Chìm
trong “ngũ dục”. Thật tình ngu sao!
Những
ai có trí nhìn vào
Thấy
người như vậy khác nào chồng kia
Cũng
vô trí, cũng ngu si
Đáng
thương cho kẻ sông mê đắm chìm!
*
68 *
HẠI
NGƯỜI
THÀNH
HẠI MÌNH
Anh
chàng nọ ở trong vùng
Có
người thù địch đã từng bao năm
Chàng
uất ức, chàng hờn căm
Nghĩ
suy tìm cách hại ngầm đối phương
Nghĩ
hoài chẳng kiếm ra đường
Lòng
chàng do đó mãi vương muộn sầu
Có
người thấy vậy đón đầu
Hỏi
thăm: “Anh mãi buồn rầu vì sao?”
Chàng
bèn tâm sự đôi câu:
“Kẻ
thù nói xấu tôi bao nhiêu lần
Khiến
tôi tức giận vô ngần
Nghĩ
không ra cách trừ sân hận này
Nên
tôi phiền não bao ngày
Báo
thù chưa được lâu nay đợi chờ.”
Người
kia bèn nói bất ngờ:
“Tôi
đây có cách để mà giúp anh
Chỉ
cần đọc thật tâm thành
Một
câu thần chú rất linh là rồi
‘Tỳ
Đà La’ thật lạ đời
Câu
thần chú đó giết người thù ngay
Nhưng
câu thần chú hại thay
Tạo
ra một triệu chứng đầy hiểm nguy
Ngay
khi giết thù địch kia
Thời
anh cũng lại tức thì chết theo,
Cách
này quả thật hiểm nghèo
Vì
dùng thần chú để gieo hại người
Thời
mình cũng bị hại thôi
Cho
nên tốt nhất theo tôi đừng dùng.”
Anh
chàng nghe vậy coi thường
Không
cần tính toán, vui mừng nói luôn:
“Xin
làm phúc, xin làm ơn
Dạy
cho tôi biết câu thần chú kia
Lòng
tôi nôn nóng kể chi
Mối
thù muốn báo tiếc gì thân tôi
Kẻ
thù chết là được rồi
Dù
tôi mất mạng lòng thời vẫn vui.”
*
Truyện
này thí dụ ở đời
Lửa
sân thiêu đốt tơi bời nhân gian
Gây
thù kết oán ngập tràn
Hại
người chưa được lại mang hại về
Chính
mình bị hại não nề
Đọa
“ba đường khổ” muôn bề hãi kinh
Địa
ngục, ngạ quỷ, súc sinh
Quả
nhiên bi thảm, thật tình thương đau
Vô
minh che lấp dài lâu
Trầm
luân mãn kiếp còn đâu thấy đường.
Chỉ
cần Đạo Pháp tìm nương
Xả
đi phiền não, hết vương hận thù
Gắng
công phát triển lòng từ
Thân
tâm thanh lọc ghé bờ thơm hương
Gieo
niềm an lạc muôn phương
Đạo
mầu giải thoát chân thường sáng soi.
*
69 *
TỔ
TRUYỀN ĂN MAU
Một
người Bắc Ấn Độ xưa
Xuống
miền Nam ở kể như lâu ngày
Rồi
anh cưới vợ nơi này
An
cư lạc nghiệp tại đây thanh nhàn.
Một
hôm vợ dọn bữa ăn
Cơm
canh nóng hổi trên bàn khói lên
Anh
chàng há miệng ăn liền
Lùa
mau, húp lẹ không thèm ngó ai
Như
gần chết đói tới nơi
Giờ
đây bất chợt được người cho ăn.
Vợ
anh thấy lạ vô vàn
Nhìn
anh, thắc mắc, hỏi han ngọn ngành:
“Không
ai tranh, chẳng ai giành
Chuyện
chi gấp gáp quả tình cũng không
Sao
anh ăn uống lạ lùng
Ăn
nhanh quá độ không ngưng phút nào?”
Anh
bèn đáp, nghe lạ sao:
“Đây
là bí mật dễ đâu nói liền
Em
đừng có hỏi gì thêm.”
Vợ
anh nghe vậy nổi lên tò mò
Nghĩ
thầm chắc có nguyên do
Rất
là đặc biệt, hay ho vô cùng
Nên
càng năn nỉ anh chồng
Nói
ra cho biết chứ đừng lặng thinh.
Thoạt
tiên anh chẳng thuận tình
Vợ
kì kèo mãi anh đành nói ra:
“Tổ
tiên anh thuở xưa xa
Bao
đời ăn uống thường là rất mau
Đây
là truyền thống từ lâu
Đến
anh cũng vậy dám đâu cãi lời.”
*
Truyện
này thí dụ ở đời
Lắm
người thủ cựu giữ hoài thói quen
Dù
mê lầm vẫn chẳng quên
Không
phân thiện ác, không thèm đổi thay
Dương
dương tự đắc ta đây
Không
hề hổ thẹn mà quay đầu về
Cải
tà, quy chánh mọi bề
Để
mau thoát khỏi bờ mê đọa đày!
*
70 *
NẾM
TRÁI CÂY
Chủ
nhân thuở trước có ông
Muốn
ăn trái nọ nên không ngại ngần
Sai
người làm tới khu vườn
Mua
cho bằng được không chần chờ chi
Ông
căn dặn người làm kia:
“Trái
cây ngon ngọt thì mi mua về
Nếu
không đừng có mua nghe!”
Người
làm tuân lệnh tức thì đi ngay
Mang
tiền cầm sẵn trong tay
Chủ
vườn tiếp đón tại đây nói liền:
“Vườn
tôi trái ngọt nhất miền
Trái
nào cũng ngọt lại thêm đậm đà
Nếm
vào thì biết ngay mà.”
Người
làm đáp lại thật là lạ tai:
“Nếm
vào một trái mà thôi
Làm
sao biết ngọt khắp nơi trong vườn
Nếm
từng trái mới rõ hơn
Trái
nào cũng nếm thời còn ngại sao,
Nếm
xong mua, tiện biết bao.”
Nói
xong hắn hái trái vào trong tay
Trái
nào cũng nếm thử ngay
Chủ
vườn im lặng cạnh đây đứng nhìn.
Trái
nào cũng ngọt quả nhiên
Người
làm mua hết rồi đem trái về.
Chủ
nhìn đống trái cây kia
Trái
nào cũng bị cắn đi một phần
Chủ
nhân thấy gớm vô ngần
Thế
là ông hết muốn ăn nữa rồi
Bao
nhiêu trái vứt đi thôi,
Làm
công khờ dại chủ thời vạ lây.
*
Ai
lo bố thí đời này
Lại
thêm trì giới phước thay vô cùng
Tránh
hoạn nạn, thoát tai ương
Giàu
sang, an lạc ngát hương thơm lành,
Nhưng
nhiều người thiếu lòng thành
Muốn
rằng chứng nghiệm tự mình mới tin
Tu
thân cơ hội lãng quên
Thế
là gánh lấy não phiền trầm luân
Hay
đâu mọi việc dương trần
Giàu
nghèo, sướng khổ muôn phần tại ta
Đều
do nghiệp trước mà ra
Kiếp
này quả báo thật là công minh,
Luật
nhân quả rõ rành rành
Chúng
sinh tỉnh thức tu hành cho mau
Vì
mai chết còn gì đâu
Ăn
năn thời muộn, sang giàu trắng tay!
*
71 *
ĐUI
MẮT
Gia
đình kia có anh chồng
Cưới
hai người vợ sống chung bình thường
Ba
người nằm ngủ cùng giường
Nhưng
chàng cảm thấy trăm đường khó thay
Muốn
gần gũi vợ bên này
Chị
kia ghen tức ra tay tức thì,
Muốn
gần gũi vợ bên kia
Chị
này nổi giận ghen thì ghê hơn
Anh
chồng khổ não tâm can
Rồi
sau quyết định mỗi lần nằm đây
Mỗi
bên một vợ là hay
Chàng
nằm ở giữa, không xoay bên nào.
Một
hôm mưa gió ào ào
Nước
trên mái dột chảy vào phía trong
Cuốn
theo bụi đất xuống giường
Xuống
ngay chỗ giữa chồng đương mơ màng
Lọt
vào hai mắt của chàng
Nhưng
chàng cương quyết không màng đổi thay
Nằm
yên hứng chịu nước này
Hai
bên phải trái chẳng xoay bên nào
Lại
mong hai vợ giúp vào
Hai
nàng che chở xiết bao an lành
Cuối
cùng bất hạnh tới nhanh
Anh
chồng hai mắt đều thành hư luôn.
*
Ở
đời lắm kẻ không khôn
Giao
du bè bạn chẳng còn nghĩ suy
Thói
hư tật xấu kể gì
Theo
đòi bắt chước những khi cận kề
Dần
dần tạo nghiệp thảm thê
Theo
“ba đường ác” có hề biết đâu
Xoay
vòng sinh tử dài lâu
Khó
mà thoát khỏi trước sau đọa đày.
Bạn
tà thân cận tháng ngày
Thời
con mắt tuệ mất ngay còn gì.
*
72 *
SƯNG
MÔI
Vợ
chồng chàng nọ xưa kia
Về
thăm bên vợ cùng đi một ngày
Tới
nơi nhằm lúc tại đây
Người
ta đang giã gạo ngay trong nhà,
Vợ
vào ra mắt mẹ cha
Chàng
liền bốc nắm gạo và ngậm luôn
Gạo
đang trong miệng thật thơm
Bất
ngờ vợ lại bước chân ra ngoài
Tìm
chồng vui nói đôi lời
Chồng
e vợ biết, tức thời lặng thinh
Quả
là xấu hổ thật tình
Dám
đâu đáp lại vợ mình một câu
Mím
môi ấp úng thật lâu
Vợ
chàng thấy lạ có đâu chịu ngừng
Trong
lòng thắc mắc vô cùng
Đưa
tay sờ má của chồng mình thôi
Thấy
hai bên má sưng rồi
Lại
sưng thêm cả miệng môi quả tình
Chị
vào thưa với cha mình:
“Chồng
con có bệnh phát sinh lạ kỳ
Sưng
môi không nói được gì
Bệnh
này mới phát từ khi về nhà.”
Ông
cha nghe chuyện bất ngờ
Thế
là đâu có chần chờ chút chi
Vội
vàng đi thỉnh lương y
Ông
thầy đến khám xong thì phán ngay:
“Bệnh
này rất nặng lắm thay
Phải
cần mổ gấp hôm nay mới lành.”
Thầy
cầm dao mổ má anh
Gạo
trong miệng ngậm đổ nhanh ra ngoài
Thế
là không giấu được ai
Việc
làm bại lộ, mọi người đều hay.
*
Người
đời tội lỗi chót gây
Gian
manh phạm giới lại đầy ác tâm
Còn
ham che giấu lỗi lầm
Không
cầu sám hối, chẳng cần ăn năn
Cuối
cùng đọa lạc tấm thân
Vào
“ba đường khổ” vô ngần hãi kinh
Địa
ngục, ngạ quỷ, súc sinh.
Việc
chi bí mật giấu quanh trong đời
Trước
sau cũng bại lộ thôi!
*
73 *
NGỰA
ĐEN, ĐUÔI TRẮNG
Có
chàng cưỡi ngựa màu đen
Dẫn
đầu binh lính tiến lên truy tầm
Đuổi
theo bọn trộm dữ dằn
Nhưng
anh chàng lại nhát gan lạ lùng
Dám
đâu chiến đấu hào hùng
Dám
đâu xông xáo trong vùng hiểm nguy
Nên
chàng nhanh trí nghĩ suy
Tìm
ra biện pháp rất chi tinh đời
Anh
chàng lấy chút máu người
Rồi
thoa lên mặt nằm nơi chiến trường
Lẫn
vào xác lính tử thương
Giả
đò như chết tránh đường đánh nhau,
Ngựa
đen kia cũng còn đâu
Bị
quân trộm cướp bắt mau đi liền.
Đến
khi cuộc chiến tạm yên
Thời
anh trỗi dậy đứng lên đi về
Nhưng
chàng khôn thời khỏi chê
Chặt
đuôi ngựa chết nằm kề gần bên
Mang
theo hờm sẵn làm tin.
Thấy
chàng sống sót bình yên an lành
Người
nhà xúm hỏi vây quanh:
“Sao
không cưỡi ngựa? Ngựa anh đâu rồi?”
Anh
chàng bèn đáp ngay thôi:
“Ngựa
tôi đã bị chết nơi chiến trường
Hãy
xem kỷ niệm thân thương
Cái
đuôi ngựa quý tôi mang trở về.”
Mọi
người nhìn, nói: “Lạ ghê!
Ngựa
anh thường cưỡi mọi khi đen tuyền
Sao
đuôi này trắng, hãy xem?”
Anh
chàng ngó lại. Đứng yên. Lặng thầm.
Vô
tình đuôi ngựa lấy nhầm
Cái
trò giả dối trăm phần lộ ra.
*
Truyện
này thí dụ cho ta
Những
trò lường gạt khó mà được lâu
Dối
gian bại lộ trước sau
Hành
vi hung ác che đâu mắt người.
Tu
hành lắm kẻ ở đời
Bao
nhiêu giới luật miệng thời đề cao
Nhưng
rồi lén lút phạm vào
Tưởng
mình mưu trí. Dễ nào giấu ai!
*
74 *
MANG
BÌNH NƯỚC TẮM
Nước
kia có một ông vua
Nghĩ
ra luật pháp rất ư lạ đời
Buộc
rằng dù ở khắp nơi
“Bà
La Môn phái” mọi người khi theo
Đều
cần tắm rửa cho nhiều
Giữ
thân sạch sẽ là điều ưu tiên
Ai
vi phạm bị phạt liền
Phải
làm công việc muộn phiền gớm ghê
Khổ
đau, cực nhọc, nặng nề.
Sau
khi pháp luật trên kia ban hành
“Bà
La Môn phái” khôn lanh
Vác
bình nước tắm theo mình mãi thôi
Mỗi
khi đi khắp mọi nơi
Mọi
người thấy vậy tức thời lầm ngay
Tưởng
rằng họ tắm hàng ngày,
Nếu
ai múc nước vào đây giúp giùm
Họ
thường lén đổ đi luôn
Vào
nơi khuất nẻo không còn ai hay.
“Bà
La Môn phái” khéo thay
Dối
vua, bày đặt trò này kỳ khôi
Nhắm
vào mục đích rõ rồi
Tránh
làm công việc khổ người, hại thân
Thật
ra họ bẩn vô ngần
Mang
bồn tắm có giúp phần sạch đâu.
*
Ở
đời lắm kẻ từ lâu
Phô
trương giả dối trước sau bề ngoài
Tự
lừa mình, lại dối người
Không
còn tốt đẹp, xa rời thật chân.
Nếu
mà tăng chúng xa gần
Cạo
đầu, khoác áo dấn thân cửa Thiền
Bên
ngoài hình tướng uy nghiêm
Bề
trong đức hạnh khó tìm được ra
Giới,
Định, Tuệ mãi trôi xa
Tu
hành như vậy quả là đáng chê!
*
75 *
GIẾT
LẠC ĐÀ
Một
người nuôi chú lạc đà
Một
hôm đem lúa đổ qua trong ghè
Lạc
đà ăn thật no nê
Đút
đầu vào đó coi bề tiện thay
Ăn
xong kẹt lại ghè này
Cái
đầu không rút khỏi đây được nào
Lạc
đà kinh hoảng xiết bao
Chủ
nhìn sầu khổ, lòng đau xót thầm.
Cụ
già nọ đứng ở gần
Vội
lên tiếng nói: “Chẳng cần buồn đau
Ta
đây có cách giúp mau
Khiến
cho con vật rút đầu thoát ra
Nhưng
mà anh phải nghe ta.”
Tuân
lời cụ dặn chủ nhà hỏi ngay:
“Thưa
theo phương pháp nào hay?”
Cụ
già bèn dạy: “Ra tay tức thì
Chém
vào đầu lạc đà kia
Thế
là con vật thoát đi dễ mà.”
Chủ
nhà theo lời cụ già
Quả
nhiên đầu chú lạc đà chặt xong
Lạc
đà khi chết vẫy vùng
Ghè
sành đựng lúa vỡ tung theo liền.
Chủ
nhà thật quả cuồng điên
Lạc
đà bị chết, mất thêm cái ghè
Gánh
phần thiệt hại nặng nề
Bà
con lối xóm cười chê kể gì!
*
Người
tu Phật pháp khác chi
Một
khi cầu đạo Bồ Đề quyết tâm
Phải
nghiêm trì Giới chuyên cần
Xa
mồi “ngũ dục” vô ngần tanh hôi
Kẻo
mà đều mất cả đôi
Mất
phần tịnh giới của người chân tu
Mất
luôn đạo quả tam thừa
Chỉ
còn tội chướng kể như ngập đầu
Khiến
thân đọa lạc khổ đau.
*
76 *
NÔNG
PHU
MƠ
TƯỞNG CÔNG CHÚA
Chàng
nông phu tuổi xuân xanh
Một
hôm lên chốn kinh thành dạo chơi
Tình
cờ trông thấy một người
Đó
là công chúa tuyệt vời đẹp xinh
Giai
nhân trong chốn triều đình
Khiến
chàng từ đó hương tình ngất ngây
Trở
về mơ tưởng đêm ngày
Quẩn
quanh tính toán, loay hoay tìm đường
Làm
sao trò chuyện cùng nàng
Nghĩ
hoài không được nên chàng khổ tâm
Tương
tư sầu não vô ngần
Mặt
mày phờ phạc, xác thân hao gầy
Trên
giường nằm liệt đọa đày
Bệnh
tình trầm trọng mỗi ngày một tăng
Mẹ
cha, bạn hữu, lân bang
Tỏ
ra lo sợ vội vàng hỏi thăm:
“Vì
sao mắc bệnh bất thần
Lâm
vào tình trạng thập phần hiểm nguy?”
Chàng
bèn tâm sự tức thì
Đầu
đuôi kể lại những gì xảy ra:
“Gặp
nàng công chúa như hoa
Đẹp
xinh, duyên dáng, mượt mà, dễ thương
Khiến
lòng tưởng nhớ mơ màng
Ước
mong trò chuyện cùng nàng một phen
Nếu
không thoả được ước nguyền
Chắc
là sẽ sớm quy tiên vì buồn.”
Mọi
người xúm lại ân cần
Cùng
nhau lên tiếng để an ủi chàng
Hứa
tìm phương pháp dễ dàng
Khiến
chàng mau được cùng nàng hàn huyên:
“Ngưng
sầu muộn, chớ muộn phiền!”
Chàng
nghe mừng rỡ bệnh liền giảm thôi
Hai
ngày bệnh đã lành rồi
Mọi
người lúc đó thốt lời dối quanh:
“Đã
vào trong chốn kinh thành
Gặp
cô công chúa triều đình dễ thương
Thay
chàng trò chuyện cùng nàng
Nàng
chưa ưng ý, tìm phương chối từ.”
Anh
chàng chất phác nông phu
Nghe
xong cười lớn rất ư hài lòng
Nói
rằng: “Chắc chắn là xong
Chắc
nàng thuận tiếp chuyện cùng ta thôi.”
*
Dại
khờ lắm kẻ trên đời
Cùng
nông dân nọ so thời khác đâu
Dễ
gì phân biệt trước sau
Bốn
mùa thời tiết tiếp nhau xoay vòng
Hết
Xuân, Hạ tới Thu, Đông
Mùa
Đông đem giống gieo trồng khắp nơi
Dù
cho giá rét đầy trời
Vẫn
hy vọng lúa tốt tươi ruộng đồng
Khó
chăm sóc, chỉ tốn công
Mầm,
thân, nhánh, lá lúa cùng hư hao.
Có
người tu tập ít lâu
Hưởng
phần phước báo có đâu nhiều gì
Tự
cho là đủ mọi bề
Nói
rằng đạo quả Bồ Đề vẻ vang
Chắc
mau thành đạt dễ dàng,
Sai
lầm như vậy đáng thương vô cùng!
*
77 *
TÌM
SỮA
Ở
biên thùy thuở xa xưa
Nhiều
người chưa biết con lừa ra sao
Gặp
lừa cũng chẳng biết nào
Chỉ
nghe đồn đãi từ bao lâu rồi
Sữa
lừa ngon thật tuyệt vời,
Rủ
nhau họ tới khắp nơi lùng tìm
Cuối
cùng cũng kiếm ra liền
Một
con lừa đực. Họ đem trở về
Tranh
nhau vắt sữa thoả thê
Để
mong uống trước, không hề nhường nhau.
Mỗi
người vắt kiểu lạ sao:
Có
người bóp ở trên đầu lừa thôi
Có
người cắn ở lỗ tai
Có
người lại vặn khúc đuôi nhiều lần
Có
người kiếm ở dưới chân
Loay
hoay vất vả, vô ngần khổ thay
Nghĩ
rằng chính ở chỗ này
Sữa
lừa sẽ chảy ra ngay cho mình
Nhưng
hy vọng đều bất thành
Sữa
lừa một giọt quả tình thấy đâu.
*
Truyện
này thí dụ từ lâu
Phàm
phu ngoại đạo đồn nhau nghe rằng
Tu
hành rốt ráo đạo vàng
Sẽ
mau chứng quả dễ dàng kể chi
Họ
không tìm hiểu thêm gì
Chạy
theo vọng tưởng nghĩ suy sai lầm
Theo
tà đạo, hành xác thân
Bụng
thời nhịn đói, đưa chân lửa hừng
Lõa
hình, ở núi, sống rừng
Tu
theo khổ hạnh vô cùng tang thương
Quả
vô ích vì lầm đường
Gánh
vào trăm nỗi đoạn trường đớn đau
Tự
mình dấn bước lún sâu
Rơi
vào ác đạo dễ nào thoát ra!
*
78 *
ĐI
KHÔNG
RỒI
LẠI VỀ KHÔNG
Trong
làng kia có một người
Vào
hôm chiều tối thốt lời dặn con:
“Ngày
mai dậy thật sớm luôn
Làng
bên có chợ mình còn phải đi
Mua
đồ dùng để đem về.”
Chàng
con nghe vậy khắc ghi trong lòng
Sáng
sau vừa rạng vừng hồng
Anh
chàng dậy sớm và không đợi chờ
Không
hề chờ hỏi ý cha
Một
mình vội vã phóng ra chợ rồi
Tới
làng bên chàng ngẩn người
Mua
gì ở chợ chàng thời biết đâu
Lang
thang qua lại trước sau
Rã
rời mỏi bước, cồn cào đói ăn
Miệng
thời khát nước, khô khan
Tiền
nong đi vội quên mang theo người
Đường
xa đành trở về thôi.
Người
cha thấy mặt thốt lời mắng ngay:
“Mi
vô trí, dại khờ thay
Sao
không chịu đợi cha đây đi cùng
Một
mình đi trước, thật khùng
Đi
không rồi lại về không. Ích gì!
Tự
mình chuốc khổ kể chi
Cha
đâu sai chuyện ngu si bao giờ!”
*
Người
may mắn được xuất gia
Tu
trì cần phải thiết tha, tâm thành
Nương
thầy tốt, kết bạn lành
Học
điều giáo pháp tận tình chuyên tâm
Không
nên ỷ lại bản thân
Có
phần trí thức, có phần thông minh
Để
rồi đơn độc một mình
Tu
hành mù quáng cho đành uổng công.
Người
mang hình thức Sa môn
Nhưng
không phẩm hạnh đáng buồn biết bao!
*
79 *
GÁNH
GHẾ CHO VUA
Nước
kia có một ông vua
Ngồi
trong cung cấm sớm trưa mỗi ngày
Tư
nhiên cảm thấy buồn thay
Muốn
đi du ngoạn gần ngay cung vàng
Vườn
vô ưu đẹp rỡ ràng
Vua
bèn sai một ông quan trong triều:
“Hãy
tìm một ghế mang theo
Đặt
trong vườn chỗ có nhiều bông hoa
Hôm
nay ta muốn ghé qua
Ngắm
phong cảnh đẹp để mà tìm vui.”
Vị
quan thấy xấu hổ rồi
Nghĩ
mình vác ghế coi thời chẳng nên
Tâu
vua và thỉnh nguyện liền:
“Tôi
không quen vác, chỉ chuyên gánh gồng.”
Vua
nghe vậy cũng tán đồng
Kêu
người mang ghế xếp chồng lên nhau
Ba
mươi sáu ghế ít đâu
Sắp
thành một gánh trước sau nặng nề
Để
trên vai vị quan kia
Cho
quan cố sức gánh đi ra vườn.
Quan
vì sĩ diện bản thân
Giờ
đây chuốc lấy trăm lần khổ đau.
*
Học
theo Phật, theo đạo mầu
Thời
lòng nhẫn nhục hàng đầu phải theo
Tính
tình ngã mạn, tự kiêu
Lại
thêm cố chấp đủ điều lâu nay
Phải
nên cố gắng đổi thay.
Người
đời lắm kẻ hàng ngày tu thân
Mỗi
khi thấy tóc nữ nhân
Rơi
trên mặt đất ở gần một bên
Không
hề dám đụng đến liền
Nghĩ
mình thanh tịnh, giới nên giữ gìn,
Sau
mê hoặc bởi não phiền
Dù
cho bất tịnh cạnh bên sá gì
Ba
mươi sáu thứ gớm ghê
Tóc,
lông, phân, nước tiểu kề chẳng sao
Coi
không dơ bẩn chút nào
Không
sinh hổ thẹn, trước sau chẳng rời
Mãi
cho đến chết không thôi,
So
quan vác ghế, ngu thời giống nhau!
*
80 *
UỐNG
THUỐC ĐỂ RỬA
Tại
vùng kia có một người
Bị
đau hạ bộ lâu đời khổ thay
Mời
thầy thuốc khám bệnh ngay
Ông
thầy nói phải rửa ngày, rửa đêm
Mới
mong trị bệnh cho yên,
Thầy
pha thuốc rửa xong liền bước ra
Kiếm
thau đựng thuốc sau nhà.
Thấy
chai thuốc nước chàng ta vội cầm
Uống
luôn hết thuốc một lần
Uống
xong bụng dạ bất thần bị đau
Như
đâm, như xé, như cào.
Ông
thầy trở lại nhìn sao bất thường
Không
thấy thuốc, bèn hỏi chàng
Chàng
đem câu chuyện vội vàng nói ra
Thầy
kinh ngạc, miệng kêu la:
“Sao
anh lại uống, quả là ngu thôi
Chỉ
dùng thuốc rửa phía ngoài
Dại
khờ mà uống vào người làm chi.”
Thầy
cho chàng uống tức thì
Vài
viên thuốc giải, cứu nguy chuyến này
Kịp
thời chàng mửa hết ngay
Nôn
ra thuốc rửa vừa đây uống vào
Bảo
toàn tính mạng may sao
Vượt
cơn hoạn nạn, qua cầu hiểm nguy.
*
Ở
đời làm một việc chi
Đừng
gây đảo lộn hại thì tránh đâu
Người
tu Phật, theo đạo mầu
Phải
nên chọn lựa dài lâu cho rành
Pháp
môn thích hợp với mình
Tu
không đúng cách khó thành! Chẳng nên!
Người
tu thiền quán trước tiên
Pháp
“bất tịnh quán” tu liền phải theo
Tu
tùy tiện không lợi nhiều
Nếu
tu đảo lộn hiểm nghèo tới ngay.
Khi
tu không chịu hỏi thầy
Tự
thiền điên đảo có ngày tang thương.
*
81 *
KHÔNG
NÊN VU OAN
CHO
NGƯỜI HIỀN ĐỨC
Hai
cha con của nhà kia
Một
hôm cùng rủ nhau đi ra đồng
Núi
rừng đồng ruộng mênh mông
Chàng
con vui chạy vào vùng rừng xanh
Bỏ
cha đứng lại một mình.
Trong
rừng chàng bị gấu rình cắn đau
Vết
thương răng gấu rất sâu
Lại
thêm móng nhọn gấu cào tứ chi
Chàng
con kinh sợ kể gì
Băng
rừng vội thoát chạy về chỗ cha,
Cha
nhìn thấy vậy xót xa
Hỏi:
“Con gì cắn quả là gớm ghê
Khiến
con thương tích nặng nề?”
Chàng
con nhăn nhó thảm thê trả lời:
“Con
gì chỉ thoáng qua thôi
Thân
đầy lông, đến cắn rồi chạy đi
Khiến
con có kịp thấy chi
Bị
thương hoảng hốt vội lìa rừng luôn.”
Người
cha lập tức nổi sân
Nhắm
khu rừng rậm hầm hầm chạy ngay
Cung
tên cầm sẵn trong tay
Vào
rừng ông gặp tại đây một người
Râu
rất rậm, tóc rất dài
Chỗ
thời tua tủa, chỗ thời mọc thêm
Người
cha suy đoán vội liền
Đó
là dã thú cuồng điên trong rừng
Cắn
con ông bị trọng thương
Ông
bèn muốn bắn, cung giương sẵn sàng.
Có
người thấy thế can rằng:
“Đây
là một vị thuộc hàng chân tu
Oai
nghiêm, đạo đức, hiền từ
Không
hề hãm hại, oán thù con ông
Đừng
vu oan, tội vô cùng
Ông
tiên ẩn dật cả vùng đều hay!”
*
Nhiều
người ở cõi đời này
Không
quan sát kỹ, lại đầy chủ quan
Tự
cho mình phải vô vàn
Họ
thường gây họa vu oan người lành
Như
khi thấy giới tu hành
Đôi
người tu chẳng nghiêm minh trọn bề
Họ
bất mãn, họ cười chê
Chê
luôn tập thể tăng kia cả đoàn,
Hoặc
nhìn vài bóng áo vàng
Oai
nghi không đủ, nói năng bất toàn
Thêm
hành động kém đàng hoàng
Họ
không quan sát kỹ càng thêm chi
Cho
rằng tập thể sư kia
Đều
như vậy cả có gì khác đâu
Đều
không đạo hạnh như nhau
Họ
bèn khinh miệt xiết bao phũ phàng.
Họ
ngu si, họ sỗ sàng
Giống
người cha nọ trăm đường chẳng sai.
*
82 *
GIEO
LÚA
Một
người ở miệt thị thành
Về
làng quê để theo ngành nghề nông
Kiếm
sinh nhai chốn ruộng đồng.
Một
ngày đi dạo xem vùng chung quanh
Thấy
bao đồng ruộng tốt lành
Lúa
tươi mơn mởn sắc xanh phi thường
Anh
bèn ghé lại bên đường
Hỏi
thăm chủ ruộng: “Dùng phương pháp gì
Mà
gieo lúa tốt thế kia?”
Nông
dân chủ ruộng tức thì đáp ngay:
“Khó
chi đâu, giản dị thay
Ta
cho đất xốp vào cày tới lui,
San
cho bằng phẳng khắp nơi
Bỏ
phân cào kỹ, rồi khơi nước vào
Dễ
làm, tốn chút công lao
Tương
lai lúa mọc lên cao tốt lành.”
Nghe
lời chỉ dẫn ngọn ngành
Anh
theo phương pháp thực hành ngay thôi
Sau
khi cày đất xốp rồi
Làm
cho bằng phẳng, phân thời bỏ lên
Khơi
nước vào tưới lên trên
Chỉ
còn đem giống gieo liền là xong
Nhưng
anh thầm nghĩ trong lòng:
“Nếu
chân bước xuống ruộng đồng để gieo
Sợ
gây hại biết bao nhiêu
Đất
kia thô cứng lại theo chân người,
Khi
mà đất hết xốp rồi
Lúa
kia không mọc tốt tươi sau này.”
Anh
liền nghĩ cách lạ thay:
“Ta
nên ngồi sẵn ở ngay trên giường
Sai
khiêng giường xuống ruộng nương
Ta
ngồi gieo lúa dễ dàng biết bao
Đất
kia ta khỏi dẵm vào
Đất
luôn còn xốp há nào ngại chi.”
Bốn
người được mướn tức thì
Bốn
chân giường được phân chia bốn người
Khiêng
anh xuống ruộng, tận nơi
Anh
ngồi gieo giống thảnh thơi vô ngần.
Mình
anh, đất chịu hai chân
Bốn
người, đất chịu bốn lần hơn lên
Tám
chân dẵm đất cứng liền
Thêm
giường với kẻ ngồi thêm nặng nề
Thế
là đất cứng khỏi chê
Vừa
thô, vừa rắn có hề lợi đâu.
*
Truyện
này thí dụ đạo mầu
Giữ
gìn ruộng Giới tu mau đạt thành
Sẽ
nhiều mầm thiện phát sinh
Ta
nên học tập, thực hành cho chuyên
Theo
lời thầy dạy chớ quên
Pháp
lành hạt giống thuận duyên nảy mầm.
Nhiều
người tu thoạt chuyên cần
Dù
cho giới nhỏ cũng luôn giữ gìn
Không
hề phạm, thật đáng khen
Dần
dà Giới luật nhiều phen coi thường
Giới
to, giới nhỏ đôi đường
Không
hề kiêng giữ, chẳng màng tuân theo
Buông
lung, hủy báng sớm chiều
Bồ
Đề mầm mống hủy tiêu chẳng còn.
*
83 *
KHỈ
BỊ ĐÁNH
Có
con khỉ nọ một ngày
Bị
người kia đánh thẳng tay bạo tàn
Tay
người mạnh khoẻ vô vàn
Khỉ
ta đau đớn xác thân não nề
Không
hề chịu nổi thêm chi
Khỉ
bèn tháo chạy thoát đi xa người
Hận
thù tạm nuốt xuống thôi.
Trên
đường khỉ chạy gần nơi xóm làng
Thấy
em bé nọ đi ngang
Hầm
hầm khỉ đã vội vàng túm em
Đòn
thù oán giận trút lên
Tội
cho đứa trẻ lành hiền vô can.
*
Chúng
sinh trong cõi nhân gian
Thường
chồng chất mãi hờn căm oán thù
Từ
tiền kiếp cứ dây dưa
Kéo
dài ra mãi rất ư não phiền
Đời
đời tiếp nối liên miên
Lửa
sân, tâm ác luân phiên hoành hành
Chúng
sinh đâu có biết rành
Cái
vòng biến diệt xoay quanh kiếp người
Rời
quá khứ, tới tương lai
“Có
không, không có” mãi hoài đổi thay
Kiếp
xưa khác với kiếp này
Lắm
người ngu muội chẳng hay ngọn nguồn
So
cùng khỉ thiếu trí khôn
Người
ngu, khỉ dại có còn khác chi!
*
84 *
NGUYỆT
THỰC
Nhà
vua cõi A Tu La
Theo
truyền thuyết tự xưa xa nói rằng
Một
hôm vua thấy mặt trăng
Trên
cao tỏa sáng chói chang khắp miền
Vua
bèn dùng tay che liền
Mặt
trăng biến mất. Dân bèn đặt tên
Gọi
là “nguyệt thực” ban đêm,
Vậy
thời loài chó chẳng liên quan gì.
Nhưng
không biết lý do chi
Tới
kỳ “nguyệt thực” tức thì dân gian
Cho
rằng trăng bị chó ăn
Cho
rằng chó nuốt mặt trăng mất rồi
Mọi
người muốn đánh chó thôi
Mỗi
khi chó chạy ngang nơi có người
Thật
oan cho chó quá trời
Bị
gieo tiếng ác bao đời. Khổ thay!
*
Chúng
sinh trong kiếp sống này
Những
điều phải trái, gian ngay, vui buồn
Nên
tìm hiểu rõ cội nguồn
Biện
minh mới tránh được luôn sai lầm
Chủ
quan nguy hiểm vô ngần
Tự
mình chuốc khổ vào thân còn gì.
Khổ
vì tham với sân si
Muốn
tìm cách diệt khổ đi cho rồi
Lại
tìm cách ngủ trên gai
Mang
lửa ngũ dục thiêu người, đốt thân,
So
cùng những kẻ ngu đần
Nguyệt
thực đánh chó muôn phần giống nhau.
*
85 *
ĐAU
MẮT
Có
người con gái bất ngờ
Mắt
vương bệnh tật rất ư hiểm nghèo
Khiến
cô nhức nhối thật nhiều
Ngày
đêm rên rỉ, tiêu điều tấm thân.
Nàng
con gái khác ở gần
Nhìn
qua thấy vậy tần ngần lo âu
Nhủ
thầm: “Bệnh mắt đớn đau
Nếu
ta bị bệnh thoát đâu não phiền
Giờ
ta mắt vẫn tốt nguyên
Nhưng
rồi bệnh mắt luân phiên đến mình
Sẽ
đau sẽ nhức thật tình
Muốn
ngăn ngừa bệnh khỏi hành mắt ta
Chi
bằng móc mắt trước ra
Mắt
còn đâu nữa để mà bệnh đây.”
Thấy
nàng định làm chuyện này
Có
người nghe được khuyên ngay đôi lời:
“Có
tròng mắt quý nhất đời
Đau
hay không là chuyện thời mai sau
Nào
ai hay rõ trước đâu
Giờ
sao móc mắt đớn đau vô cùng
Mù
loà tăm tối chập chùng
Suốt
đời thống khổ cô không biết à?”
*
Truyện
này thí dụ cho ta
Đang
ăn có kẻ bất ngờ nghẹn cơm
Thế
là quyết bỏ ăn luôn
Còn
ai vô lý được hơn kẻ này!
Nhiều
người tính toán loay hoay
Nghĩ
giàu sang sẽ có ngày bại suy
Cho
nên không bố thí chi
Nhủ
rằng: “Bố thí ích gì mai sau
Nếu
mà quả báo nhiệm màu
Mình
dù được hưởng sang giàu tương lai
Thời
giàu sang cũng tàn phai
Chỉ
thêm phiền não khổ đời mà thôi!”
Người
khôn khuyên nhủ đôi lời:
“Hãy
nên bố thí, mai thời tính sau
Khổ
vui chưa biết ra sao,
Giờ
không bố thí ta nào an vui
Kiếp
này đã khổ ngay rồi!”
*
86 *
VÌ
CỦA GIẾT CON
Hai
cha con một nhà kia
Nhân
vì công chuyện cùng đi một ngày
Tới
vùng xa vất vả thay
Giữa
đường vô phước gặp ngay cướp rồi
Bọn
này lẩn quất khắp nơi
Cướp
đi tài vật của người đi ngang,
Con
đeo đôi bông tai vàng
Người
cha thấy vậy hoang mang trong lòng
Sợ
rằng cướp lấy đôi bông
Tai
con cha xé mạnh không ngại ngần
Muốn
lấy bông giấu đi luôn
Nhưng
vì vội vã bồn chồn lòng cha
Cho
nên xé rứt không ra
Cha
bèn quyết định thật là kỳ khôi
Đầu
con chặt đứt ngay thôi.
Đến
khi bọn cướp đã rời đi xa
Và
cơn khủng hoảng đã qua
Cha
đem đầu ráp lại mà được đâu
Cổ
nào có dính với đầu
Người
con chết thảm, thương đau, ngậm ngùi.
*
Truyện
này thí dụ ở đời
Chỉ
vì việc nhỏ mà rồi bỏ đi
Bao
nhiêu việc lớn kể chi
Gây
thành tổn thất nặng nề xiết bao
Khó
mà cứu vãn được nào.
Thế
gian khờ dại thấy sao lắm người
Lợi
danh quyến rũ chút thôi
Tà
giáo, tà thuyết tức thời theo ngay
Trộm
danh lừa dối kiếp này
Tạo
thành tội ác đọa đày tai ương.
*
87 *
BỌN
CƯỚP CHIA CỦA
Bọn
ăn cướp nọ thuở xưa
Kết
bè cướp bóc dân cư nhiều lần
Bạc
tiền, hàng hóa, áo quần
Cướp
xong cả bọn chia phần cùng nhau
Chiếu
theo địa vị thấp cao
Chiếu
theo bản lĩnh từ lâu trong nghề
Chia
phần nhiều ít đề huề
Mọi
người hoan hỷ không chê trách gì.
Nhưng
rồi tới một lần kia
Có
chàng cướp nọ rất chi buồn tình
Vì
ngôi vị kém của mình
Phần
chia tệ nhất để dành chàng ta
Áo
chi xấu xí quá mà
Dệt
bằng chất liệu xem ra rẻ tiền
Khiến
chàng quả thật muộn phiền
Bất
bình la lớn: “Khó tìm người mua
Áo
này bán chẳng ai ưa
Phần
tôi như vậy là thua thiệt rồi.”
Sau
khi phản đối một hồi
Chàng
đành cam chịu kém người. Buồn thay!
Và
sau đó một vài ngày
Chàng
đem vào bán áo ngay trong thành.
Kiếm
tiền hy vọng mong manh
Ngờ
đâu lại có người giành để mua
Một
ông quan trong cung vua
Chịu
mua cao giá rất ư lạ thường,
Số
tiền cả bọn cướp đường
Chia
nhau sau chuyến bất lương vừa rồi
Cộng
chung của đủ mọi người
So
cùng giá bán áo thời kém xa.
Bấy
giờ chàng cướp nhà ta
Đột
nhiên nhảy múa thật là mừng vui
Khoe
rằng: “Ta đã đắc thời
Chuyến
này ta kiếm được lời nhiều thay.”
*
Rút
bài học từ truyện này
Dù
ta thất bại chua cay trong đời
Không
nên thất vọng buông lơi
Cố
gieo giống tốt, tương lai gặt về
Hạt
vàng từng chuỗi thoả thê;
Hoặc
khi bố thí đừng nề hà chi
Phát
tâm rộng rãi ngay đi
Quả
lành đem lại muôn bề an vui
Kẻo
khi được quả báo rồi
Được
sinh lên ở cõi trời cao xa
Bấy
giờ lòng mới tỏ ra
Hối
rằng trước chẳng thiết tha tâm thành
Để
làm thêm lắm điều lành
Gây
nhiều lợi ích, nay mình khá hơn.
*
88 *
KHỈ
MẤT ĐẬU
Khỉ
kia nắm đậu trong tay
Bỗng
đâu một hột lọt ngay ra ngoài
Chỉ
rơi một hột đâu thôi
Nhưng
mà khỉ cũng tức thời hoảng lên
Buông
rơi cả nắm đậu liền
Để
rồi vội vã chạy tìm hột rơi
Loanh
quanh kiếm khắp mọi nơi
Nào
đâu có thấy tăm hơi hột này,
Sau
hồi lật đật loay hoay
Khỉ
quay về chốn cũ đầy lo âu
Mong
gom nắm đậu ban đầu
Ôi
thôi mất hết còn đâu hột nào,
Bầy
chim bay lượn trên cao
Đậu
rơi quyến rũ chim nhào xuống ăn.
*
Truyện
này thí dụ người phàm
Xuất
gia theo Phật chí tâm tu hành
Ban
đầu phạm giới vô tình
Nhưng
rồi không chịu chân thành ăn năn
Không
lo sám hối bản thân
Con
đường phạm giới trôi lăn thêm hoài
Pháp
lành công đức than ôi
Tan
tành theo với dòng đời buông lung.
Giống
như khỉ dại vô cùng
Đậu
rơi một hột, tiêu tùng hết luôn.
*