*
1 *
NGƯỜI
NGU ĂN MUỐI
Thưở
xưa có một người ngu
Đến
thăm nhà bạn rất ư thân tình
Chủ
nhà vui đãi khách mình
Bữa
cơm đạm bạc, có canh ăn cùng
Chàng
chê canh lạt khó dùng
Chủ
bèn nêm chút muối trong canh này
Chàng
ăn cảm thấy ngon ngay
Nên
chàng tự nghĩ loay hoay trong đầu:
“Ngon
nhờ ít muối thêm vào
Muối
nhiều ngon chắc gấp bao nhiêu lần!”
Thế
rồi chàng chẳng ngại ngần
Xin
nguyên chén muối bỏ luôn miệng mình
Nuốt
đi hết, tưởng ngon lành
Nào
ngờ chất muối mặn kinh hồn người
Anh
chàng tưởng chết tới nơi
Muối
kia mà ngấm tàn đời còn đâu
Vội
vàng móc họng ra mau
Để
nôn, để mửa ngõ hầu cứu nguy.
*
Tu
hành chớ có mê si
Uống
ăn vừa phải lợi thì vô biên
Đừng
theo tà giáo tuyên truyền
Nhịn
ăn nhịn uống mà thêm sai lầm
Giữ
gìn sức khoẻ tối cần
Mới
mong đắc đạo thánh nhân tuyệt vời,
Dù
cho nhịn bảy ngày trời
Hay
mười lăm bữa, khổ đời thêm thôi
Tự
mình hành hạ thân người
Chỉ
thêm đói khát. So thời giống sao
Giống
người ăn muối biết bao
Rời
xa chân lý, lạc vào cõi mê.
*
2 *
ĐỂ
DÀNH SỮA
Có
người dự định tháng sau
Mời
nhiều khách đến cùng nhau vui vầy
Sữa
bò đãi khách bữa này
Cho
nên phải trữ sữa ngay bây giờ
Để
dành nhiều lo phòng hờ
Lỡ
khi khách đến bất ngờ thiếu đi.
Anh
chàng lẩn thẩn nghĩ suy:
“Mỗi
ngày mình nặn sữa kia ra hoài
Mang
thùng lớn chứa đủ rồi
Nhưng
mà lại sợ sữa thời dễ hư
Để
lâu sữa sẽ bị chua
Chi
bằng sữa đó đừng đưa ra ngoài
Giữ
nguyên trong vú bò thôi
Tới
ngày đãi khách sai người nặn ra
Bớt
đi được công việc nhà
Sữa
khi đó mới chắc là thơm ngon
Quả
là phương pháp tinh khôn!”
Nghĩ
xong chàng tách bò con ra liền
Rồi
đem bò mẹ nhốt riêng
Chàng
không nặn sữa, để nguyên ít ngày.
Thời
gian trôi lẹ làng thay
Tháng
sau khách đã tới ngay đầy nhà
Chàng
bèn dắt bò mẹ ra
Sữa
tươi cố nặn nhưng mà có đâu
Vú
bò nặn mãi thật lâu
Chẳng
hề được giọt sữa nào. Than ôi!
Vây
quanh khách khó nín cười
Khi
hay rõ chuyện đầu đuôi lạ lùng:
“Chủ
nhà quả thật điên khùng
Để
dành sữa lại ở trong vú bò!”
*
Ở
đời chớ có đợi chờ
Phát
tâm bố thí phải lo làm liền
Đợi
chi tới lúc nhiều tiền
Lỡ
làng công chuyện, chẳng nên chút nào.
Góp
gom của cải khó sao
Chưa
xong đã gặp biết bao muộn phiền
Hoả
tai, lũ lụt trong miền,
Hoặc
là trộm cướp ngày đêm rình mò,
Vua
quan chiếm đoạt, tận thu,
Bất
ngờ thần chết có từ một ai
Kịp
đâu bố thí cho người.
Kẻ
ngu dành sữa so thời khác chi!
*
3 *
KHOANH
TAY
CHỊU
ĐÒN
Có
anh chàng ngốc sói đầu
Một
hôm kẻ lạ chợt đâu ngó vào
Thấy
đầu không sợi tóc nào
Hắn
dùng lê đánh lên bao nhiêu lần
Trái
lê đánh bật máu luôn
Máu
tuôn anh vẫn không buồn nói chi
Đứng
im hứng chịu đòn kia
Không
màng chống lại, không hề tránh ra.
Bất
ngờ có bạn đi qua
Động
lòng trắc ẩn, xót xa khuyên liền:
“Sao
anh cứ đứng lặng yên
Để
người ta đánh mãi trên đầu mình,
Không
đánh lại vì nể tình
Thời
nên tránh né, sao đành đứng nguyên,
Đầu
anh đầy máu hai bên
Đau
không? Sao chẳng kêu rên thế này?”
Anh
chàng ngốc trả lời ngay:
“Tên
kia xấc láo lại đầy ngu si
Thấy
tôi tóc chẳng có chi
Tưởng
đầu tôi giống đá kia trong vườn
Đá
xinh xắn, đá dễ thương
Cho
nên hắn mới lầm đường đánh lên
Trái
lê cứng, đầu tôi mềm
Máu
ra lênh láng mãi thêm tuôn trào
Hắn
vô tri thức biết bao
Bạn
ơi tôi biết tính sao bây giờ?”
Bạn
nghe nói giận vô bờ
Trách
anh chàng ngốc: “Thật là đáng thương
Bị
người đánh đã chán chường
Mà
anh vẫn đứng bình thường. Lạ thay!
Ngu
si nhất cõi đời này
Chính
là anh chứ ai đây sánh cùng!”
*
Thầy
tu một số buông lung
Bao
nhiêu Giới cấm coi thường sá chi
Buông
luôn Định với Tuệ kia
Chỉ
ưa gò ép oai nghi bên ngoài
Hầu
mong được khắp mọi người
Cúng
dường cung kính. Khổ đời vậy thay!
Tu
hành theo kiểu thế này
Đớn
đau kết quả gặt ngay tức thì
So
cùng với kẻ ngu kia
Thấy
sao tương tự, khác gì nhau đâu!
*
4 *
VỢ
GIẢ CHẾT
DỐI
CHỒNG
Một
chàng cưới được vợ xinh
Nàng
tuy rất đẹp, tính tình lại hoang
Chàng
thương vợ thật nồng nàn
Nhưng
nàng trái lại phũ phàng chẳng yêu
Ngoại
tình một sớm một chiều
Tình
nhân sẵn đó nàng theo tức thì
Muốn
về nhà bỏ chồng kia
Tìm
qua người mới tính bề kết duyên.
Khi
chồng vắng mấy ngày liền
Nàng
tìm một lão bà quen thân nàng
Nhỏ
to kín đáo dặn rằng:
“Khi
tôi rời khỏi ngôi làng ngày mai
Bà
tìm xác chết của ai
Xác
cô con gái không người thân quen
Mang
về nhà để một bên
Chồng
tôi trở lại bà liền báo ngay
Rằng
tôi là xác chết này
Mọi
người tẩm liệm sẵn đây đợi chàng.”
Bà
già thực hiện chu toàn
Đúng
theo kế hoạch của nàng vợ hư.
Khi
chồng về lại nhà xưa
Nhìn
qua xác chết rất ư buồn rầu
Chàng
ngồi khóc suốt canh thâu
Rồi
đem hỏa táng, có đâu hay gì
Tin
rằng vợ đã chết đi
Tro
xương còn lại chàng thì dấu yêu
Đựng
trong hũ để mang theo
“Khối
tình quá khứ” nâng niu đêm ngày.
Vợ
chàng lúc đó vui vầy
Kết
duyên đầm ấm với tay nhân tình,
Thời
gian thoáng chốc trôi nhanh
Thế
rồi chồng mới lạnh tanh với nàng
Nay
ruồng rẫy vì chán chường
Khiến
nàng tủi phận tìm đường trở lui
Quay
về tổ ấm trước thôi
Thưa
cùng chồng cũ những lời yêu thương:
“Em
đây là vợ của chàng
Trở
về nối lại dở dang cuộc tình!”
Người
chồng lớn tiếng thanh minh:
“Vợ
tôi đã chết cỏ xanh nấm mồ
Cô
sao ăn nói hồ đồ
Dối
gian chi vậy! Thế cô muốn gì?”
Cô
nàng biện bạch tía lia
Mong
chồng nhận vợ xưa kia là mình
Nhưng
chồng phủ nhận tận tình:
“Vợ
tôi đã chết rành rành từ lâu
Tôi
nào tin được cô đâu
Nhận
cô làm vợ nghe sao lạ kỳ!”
*
Thế
gian nào có khác gì
Lắm
người thành kiến rất chi sai lầm
Nhưng
không chịu cải đổi dần,
Như
phường ngoại đạo tà tâm lâu đời
Dù
nghe Giáo Pháp tuyệt vời
Cũng
không tin tưởng vào nơi Đạo Vàng
Giống
người chồng ngốc thảm thương
Vợ
tuy còn sống trăm đường chẳng tin.
*
5 *
KHÁT
KHÔNG
UỐNG
NƯỚC
Thuở
xưa có kẻ đi đường
Rất
là khát nước nên dừng chốn đây
Kiếm
tìm nước khắp Đông Tây
Thấy
sương lóng lánh giăng đầy phía xa
Tưởng
là nước vội tìm qua
Mới
hay lầm lẫn. Thế là trở lui.
Cuối
cùng tìm được nước rồi
Dòng
sông trong mát, nước trôi không ngừng
Nhưng
chàng chỉ đứng dòm chừng
Nhìn
xem. Không uống. Lạ lùng vậy thay!
Người
ta thấy, vội hỏi ngay:
“Anh
đi tìm nước, nước đầy dưới sông
Sao
không uống, chỉ đứng trông?”
Anh
chàng đáp lại vô cùng kỳ khôi:
“Nước
sông này nhiều quá trời
Một
lần mà uống có đời nào xong,
Uống
một lần hết nước sông
Thời
tôi mới uống, mới không ngại ngần.”
Mọi
người quanh đấy cười ầm
Chê
anh chàng nọ ngu đần mãi thôi.
*
Thế
gian có một ít người
Không
gần chân lý, sống đời lầm sai
Luôn
gàn bướng chẳng nghe ai
Cho
là Giới Luật Phật thời lớn lao
Lại
thêm nghiêm ngặt xiết bao
Thọ
trì, tuân giữ hết nào dễ đâu
Họ
tin vậy nên từ lâu
Sa
chân giới cấm, lao đầu bến mê
Để
rồi đau khổ tràn trề
Trong
vòng sinh tử não nề nổi trôi
Khó
mà đắc Đạo trọn đời
Xem
ra đáng trách, nghĩ thời đáng thương
Khác
chi kẻ khát đi đường
Kiếm
ra được nước không màng uống thôi!
*
6 *
GIẾT
CON
CHO
ĐỦ GÁNH
Có
người nuôi bảy đứa con
Một
con bỗng chết, không còn sống thêm
Thi
hài anh chẳng chôn liền
Trong
nhà anh vẫn giữ nguyên con mình
Rồi
anh cùng cả gia đình
Dọn
đi nơi khác. Quả tình lạ thay!
Láng
giềng thấy vậy nói ngay:
“Sao
không gánh xác chết này đi chôn
Mà
anh lại bỏ đi luôn
Hành
vi như vậy chẳng khôn chút nào
Rất
là dại dột biết bao.”
Anh
kia bèn đáp: “Biết sao bây giờ
Chắc
chi tôi đã dại khờ
Một
con nằm chết vậy mà khó khăn
Muốn
cho quang gánh được cân
Hai
đầu cần có xác thân hai người
Gánh
đi chôn mới dễ thôi
Mới
thành đủ gánh đôi nơi cân bằng.”
Thế
rồi anh chợt nghĩ rằng
Giết
thêm đứa nữa dễ dàng gánh ra
Nghĩ
xong anh chẳng nề hà
Giết
thêm một đứa thế là đủ đôi
Hai
con thành một gánh rồi
Gánh
lên chôn tại núi đồi trên cao.
*
Truyện
này tỉ dụ giống sao
Người
tu Giới Luật phạm vào ít thôi
Nhưng
không sám hối một lời
Ăn
năn cũng tránh. Tính bài dối gian
Làm
như giữ Giới đàng hoàng
Có
ai chỉ trích lại càng ngang nhiên
Bao
Giới Luật cứ phạm thêm
Nói
rằng: “Sau đó sẽ liền ăn năn
Sẽ
liền sám hối một lần
Cho
thêm thuận tiện, đâu cần ngưng ngay.”
Tu
như vậy sai lầm thay
Giới
như ngọc quý hàng ngày phải tuân,
Tu
sai thời tiếc vô ngần
Giống
người ngu xuẩn bội phần kể trên
Muốn
cho đủ gánh hai bên
Vô
minh sai khiến giết thêm con mình.
*
7 *
NHẬN
NGƯỜI
LÀM
ANH
Một
người giàu có thuở xưa
Tác
phong đứng đắn lại thừa thông minh
Cho
nên các kẻ chung quanh
Tỏ
lòng thán phục, tỏ tình kính yêu
Xa
gần ái mộ rất nhiều.
Bỗng
đâu có kẻ sớm chiều lân la
Tới
lui thăm viếng thiết tha
Rồi
sau nhận họ: “Ông là anh tôi.”
Điều
này cũng dễ hiểu thôi
Của
làm tối mắt khiến người dối gian
Kết
thân thích, nhận họ hàng
Để
mà lợi dụng bạc vàng chứ đâu.
Ít
lâu sau người nhà giàu
Khốn
cùng, sa sút hết mau bạc tiền
Kẻ
kia bèn trở mặt liền
Giờ
đây lại nói: “Chẳng quen thuộc gì
Ông
nào có phải anh chi.”
Lời
sao lãnh đạm, nghe thì đáng khinh
Bà
con lối xóm bực mình
Cười
chê kẻ đó: “Quả tình bất nhân!”
*
Truyện
này thí dụ rất gần
Có
phường tà giáo manh tâm lọc lừa
Lời
hay của Phật nhận bừa
Nhận
là giáo pháp từ xưa của mình
Đến
khi dân chúng ở quanh
Cùng
nhau bảo họ thực hành ngay đi
Những
người này chẳng phụng trì
Chẳng
theo giáo pháp thực thi chút gì
Hoàn
toàn chỉ muốn ngăn che
Âm
mưu tội ác u mê gian tà.
May
thay Giáo Pháp Phật Đà
Dễ
chi bị bọn tà ma lộng hành.
*
8 *
TRỘM
ÁO NHÀ VUA
Có
người ở chốn quê mùa
Lén
vào kho áo nhà vua trộm về
Bộ
y phục đẹp kể chi
Trộm
xong trốn tới vùng kia xa vời.
Khi
vua biết vụ trộm rồi
Phái
nhiều binh lính khắp nơi truy tìm
Cuối
cùng cũng bắt được liền
Giải
tên ăn trộm lên trên pháp đình.
Bị
tra hỏi, hắn gian tình
Chối
luôn tội trộm của mình mới đây
Khai
rằng bộ y phục này
Là
do tổ phụ lâu nay lưu truyền.
Vua
ra lệnh mặc thử liền
Hắn
đem y phục mặc lên thân người
Mặc
sao lộn bậy tức cười
Món
trên xuống dưới, dưới thời lên trên
Áo
quần, mũ mãng đảo điên
Tỏ
ra hắn chẳng hề quen bao giờ.
Vua
bèn phán: “Không còn ngờ
Điều
này chứng tỏ ngươi là kẻ gian
Đây
là y phục cung vàng
Riêng
vua cùng với các quan thường dùng.”
Trộm
khờ cứng họng hết đường
Cúi
đầu thú nhận tội cùng vua thôi.
*
Truyện
này thí dụ lâu rồi
Vua
là Đức Phật của thời xa xưa
Còn
y phục được coi như
Chính
là Giáo Pháp tối ư nhiệm mầu
Nhà
quê kẻ trộm khác đâu
Là
phường tà giáo mưu cầu gian manh
Trộm
của người rồi chí tình
Nhận
làm giáo pháp của mình đấy thôi
Trộm
điều Phật dạy tuyệt vời
Khoe
rằng giáo pháp của nơi chính mình
Nhưng
không biết cách thực hành
Vì
không thấu hiểu cho rành trước sau
Cho
nên lộn bậy đuôi đầu
Đảo
điên bản chất lộ mau tức thì.
*
9 *
KẺ
NGỐC KHEN CHA
Có
ông nọ thuở xưa xa
Hay
khen đức hạnh của cha ruột mình
Khoe
cùng người đứng chung quanh:
“Cha
tôi chính trực, hiền lành mãi thôi
Không
làm hại sinh mạng người
Ghét
quân cướp giật, ghét ai lọc lừa
Công
bình, đức độ, nhân từ
Tránh
lời gian dối, lại ưa giúp đời
Cứu
người nguy khốn khắp nơi
Từ
bi nở đẹp tuyệt vời trong tâm.”
Bấy
giờ có kẻ ở gần
Vốn
mang bản chất ngu đần, vô minh
Nghe
xong chợt nghĩ: “Quả tình
Mình
nên ca tụng cha mình một phen.”
Hắn
bèn lên tiếng bon chen:
“Cha
tôi đức hạnh vượt trên khắp làng
Cha
ông so chẳng sánh ngang.”
Bà
con quanh đó rộn ràng hỏi ngay:
“Cha
anh như vậy tốt thay
Thế
thì đức hạnh trước đây thế nào?”
Kẻ
ngu vênh mặt tự hào:
“Cha
tôi từ nhỏ ưa nào chuyện dâm
Tuyệt
đường tình dục bao năm
Chẳng
hề biết đến. Không ham chuyện này.”
Mọi
người cười rộ hỏi ngay:
“Cha
anh đoạn dục từ ngày ấu thơ
Làm
sao đẻ được anh ra?”
Kẻ
ngu cứng họng khó mà nói chi.
*
Ở
đời khen ngợi chuyện gì
Cần
cho chân thật, chớ hề dối gian
Nói
sai tai hại vô vàn
Không
mang hiệu quả, xa gần khinh khi
Phật
tuyên “ngũ giới” xưa kia
Dạy
đừng “vọng ngữ”. Ta thì chớ quên!
*
10 *
NHÀ
GIÀU CẤT LẦU
Có
chàng giàu có kể chi
Tiền
nhiều nhưng lại ngu si tức cười
Không
hề biết đến việc đời,
Một
hôm chàng chợt dạo chơi trong vùng
Ngang
căn nhà của phú ông
Rất
chi đẹp đẽ, vô cùng cao sang
Ba
tầng lầu thật huy hoàng
Chàng
nhìn ham thích xốn xang nghĩ rằng:
“Tiền
ta tuy chẳng sánh bằng
Ít
ra đủ cất một tầng cũng hay.”
Chàng
về hào hứng mời ngay
Một
nhà kiến trúc vùng này tới mau
Hỏi
thăm: “Nhà ba tầng lầu
Thời
ông có cất khi nào hay chưa?”
Người
xây cất cười rồi thưa:
“Ba
tầng lầu đó tôi thừa khả năng.”
Thế
là hợp với ý chàng
Chàng
nhờ người đó vội vàng khởi công:
“Cất
lầu ba giống phú ông
Làm
ngay cho đẹp, phải trông tuyệt vời.”
Người
xây cất đồng ý thôi
Thợ
thời đem tới, đất thời san ra
Đắp
nền móng, dựng tường nhà.
Chàng
giàu ít bữa ghé qua xem chừng
Hỏi
thăm cho biết tỏ tường:
“Này
ông kiến trúc, ông đương làm gì?”
Người
xây cất đáp tức thì:
“Nhà
ba tầng đó, có chi lạ nào.”
Chàng
giàu bèn nói: “Vậy sao,
Xây
chi tầng dưới tốn hao phiền hà
Chỉ
cần xây cái lầu ba.”
Người
xây cất đáp: “Làm nhà trước sau
Phải
xây tầng dưới khởi đầu
Xong
rồi ta mới xây lầu tầng trên.”
Chàng
giàu ngu ngốc ngăn liền:
“Không!
Tôi chỉ muốn trả tiền cho ông
Cất
lầu ba cho chóng xong
Còn
hai tầng dưới tôi không yêu cầu!”
Người
xây cất cười hồi lâu
Tận
tình giảng giải. Chàng đâu nghe gì.
Tỏ
ra cố chấp kể chi
Yêu
cầu kiên quyết thực thi ý mình.
Chàng
giàu ngu ngốc thật tình
Cất
lầu công việc đành đình lại thôi.
*
Truyện
này tỉ dụ ở đời
Trong
hàng Phật tử có người biếng tu
Phụng
thờ “Tam Bảo” ơ hờ
Tu
“Giới, Định, Tuệ” cũng lơ là hoài
Tưởng
lầm tu vậy đúng rồi
Không
cần theo bước của người tu lâu
Muốn
mình “chứng quả” thật mau
Bỏ
ba “quả vị” khởi đầu đường tu
Vượt
ngay tới quả thứ tư
Thành
A La Hán theo như ước nguyền.
Tu
như vậy thật cuồng điên
So
cùng chàng ngốc ở trên khác gì!
*
11 *
BÀ
LA MÔN
GIẾT
CON
Có
người ngoại đạo thuở xưa
Tự
xưng mình giỏi nên ưa khoe tài
Rành
quá khứ, biết tương lai
Bao
điều học vấn trên đời tinh thông
Nói
ra trôi chảy vô cùng.
Một
hôm chàng muốn phô trương tay nghề
Bèn
đi đến một nước kia
Ôm
theo con nhỏ, não nề khóc than.
Mọi
người thấy lạ hỏi han:
“Tại
sao anh khóc vô vàn tang thương?”
Chàng
lên tiếng đáp não nùng:
“Con
tôi sẽ chết trong vòng bảy hôm
Cho
nên tôi rất đau buồn.”
Bà
con thương hại khuyên luôn anh này:
“Con
anh hiện mạnh khoẻ thay
Làm
sao chỉ sống bảy ngày nữa thôi
Chắc
là anh tính lầm rồi
Chỉ
thêm buồn khổ hại người, ích chi.”
Chàng
bèn quả quyết tức thì:
“Tôi
xem chính xác, ít khi sai lầm
Mặt
trời có thể mờ dần,
Mặt
trăng có thể khuất luôn trên trời,
Muôn
sao có thể rụng rơi
Riêng
tôi đoán đúng mọi lời tiên tri.”
Bảy
ngày lần lượt trôi đi
Con
chàng không chết. Có gì lạ đâu.
Chàng
bèn tính toán trong đầu
Muốn
cho danh dự trước sau bảo tồn
Chàng
ra tay giết con luôn
Chứng
minh mình chẳng đoán lầm đoán sai.
Bà
con thấy vậy phục tài
Cùng
nhau tin tưởng, đồng thời ngợi ca
Tiếng
tăm từ đó vang xa
Số
người tôn kính thật là nhiều thôi.
*
Biết
bao ngoại đạo ở đời
Muốn
người tin phục, buông lời dối gian
Nhận
mình đắc đạo thánh nhân
Rồi
mang thủ đoạn bạo tàn phô trương
Khi
cần mê hoặc người thường
Hầu
mong hưởng lợi. Trăm phương khác gì
Kẻ
gian manh kể trên kia
Giết
con cho đúng “tiên tri”, đúng lời.
Kẻ
này sẽ gặt tức thời
Tương
lai quả báo tơi bời sầu bi!
*
12 *
QUẠT
NƯỚC ĐƯỜNG
Thuở
xưa có một anh kia
Nấu
đường cát trắng chuyên nghề đã lâu
Một
hôm đang bận, chợt đâu
Có
ông khách nọ sang giàu đến thăm
Anh
ngưng nấu, chạy lăng xăng
Hết
lòng o bế khách sang tới nhà,
Muốn
mời khách uống nước trà
Anh
đi lấy nước đổ ra cái nồi
Thêm
đường một ít vào rồi
Bắc
lên lò nấu, lửa thời chụm lên
Lửa
to, nước nóng sôi liền
Sôi
lên sùng sục. Anh bèn lo âu
Nước
đường nóng, dễ uống đâu
E
rằng khách quý chờ lâu bực mình
Phải
làm cho nước nguội nhanh
Anh
bèn quạt nước ở quanh trong nồi
Quạt
lâu, đường vẫn cứ sôi
Vì
anh lính quýnh quên dời nồi đi
Nồi
còn trên bếp lửa kia
Dưới
còn lửa nóng đường thì vẫn sôi.
Anh
chàng quạt lẹ đã đời
Cho
nên toát cả mồ hôi dầm dề.
Mọi
người quanh đó cười chê:
“Phí
công quạt mãi không hề ích chi
Dưới
nồi không tắt lửa đi
Quạt
hoài nước chẳng dễ gì nguội cho!”
*
Truyện
này tỉ dụ người tu
Tham,
Sân, Si chẳng diệt trừ cho nhanh
Lửa
phiền não đó hoành hành
Làm
sao giải thoát ngọn ngành khổ đau
Dù
tu khổ hạnh dài lâu
Nằm
giường gai góc có đâu ích gì
Hành
thân, hành xác thảm thê
Uổng
công, vô ích, dễ chi viên thành
Tương
lai đau khổ quẩn quanh
Trôi
lăn trong cõi tử sinh xoay vòng.
*
13 *
SỰ
THẬT
CHỨNG
MINH
Trong
nhà một nhóm ngồi quanh
Phẩm
bình đức hạnh một anh ở ngoài
Một
người lên tiếng chê bai:
“Anh
này mọi việc trên đời đều hay
Trừ
hai điều đáng chê thay
Một
là sân hận nổi ngay dễ dàng
Hai
là lỗ mãng vô vàn
Mỗi
khi chạm việc liên quan đến mình.”
Người
này đang kể sự tình
Thời
anh chàng đó thình lình đi ngang
Bên
tai nghe lọt rõ ràng
Đùng
đùng nổi giận vội vàng ra tay
Nhảy
chồm ngay vào nhà này
Túm
người đang nói trong đây đánh liền
Miệng
thời la hét cuồng điên:
“Ta
nào sân hận, chớ nên nói càn
Ta
nào lỗ mãng hung tàn!”
Mọi
người quanh đó can ngăn thốt lời:
“Hãy
nhìn hành động của ngươi
Những
gì hiện tại tức thời chứng minh
Hận
sân, lỗ mãng đầy mình
Người
ta bình phẩm quả tình chẳng sai.”
*
Trần
gian tội lỗi lắm người
Suốt
ngày trác táng, cả đời say sưa
Nào
đâu tự nhận thói hư
Chẳng
ưng chỉ trích, không ưa phê bình
Nghe
chê, xấu hổ, bực mình
Giận
lên tìm cách gian manh trả thù
Khó
mà tiến trên đường tu,
Dấn
sâu cõi ác vốn từ xưa kia
Gánh
vào hậu quả não nề!
*
14 *
GIẾT
KẺ
DẪN
ĐƯỜNG
Một
đoàn đông toàn thương gia
Dự
trù vượt biển đi xa buôn hàng
Tìm
đường sinh sống lang thang
Lộ
trình đoàn phải băng ngang cánh đồng
Đầy
nguy hiểm, rộng mênh mông
Cả
đoàn lúng túng, đường không biết rành
Bàn
nhau mời kẻ giúp mình
Đi
theo chỉ lối, khởi hành luôn thôi.
Nửa
đường vừa vượt qua rồi
Đoàn
buôn bất chợt gặp ngôi miếu thần
Giữa
đồng bát ngát vô ngần,
Chiếu
theo tập quán của dân vùng này
Thời
đoàn cần cúng miếu ngay
Một
người phải giết tại đây tế thần
Mới
mong đi thoát cả đoàn.
Thương
gia xúm lại họp bàn riêng tư:
“Chúng
mình thân thích từ xưa
Đồng
hương, bè bạn, rất ư lâu đời
Lạ
thời chỉ có một người
Là
người đưa lối, giết thời tiện thay
Để
đem cúng tế miếu này.”
Bàn
xong là họ ra tay tức thì
Mang
người đưa lối giết đi
Giết
xong nghĩ chuyện cúng kia yên lành
Đoàn
buôn tiếp tục lộ trình
Tiếc
rằng không có ai rành đường đi,
Giữa
đồng hoang vắng bốn bề
Bơ
vơ, lạc lõng, thảm thê, hãi hùng
Để
rồi cả bọn cuối cùng
Thảy
đều chết thảm trong vùng hiểm nguy.
*
Truyện
này tỉ dụ mỗi khi
Muốn
vào biển Phật Pháp kia kiếm tìm
Những
châu báu quý lưu truyền
Pháp
lành ta phải tu liền ngay thôi
Noi
theo Giáo Pháp tuyệt vời
Đưa
đường chỉ lối tới nơi an lành.
Nhiều
người điên đảo tu hành
Pháp
lành, Chân Lý chí tình bỏ qua
Quay
cuồng trong cõi ta bà
Đường
dài sinh tử khó ra được nào
Chìm
trong biển khổ dâng trào
Trôi
xa bờ giác, lạc vào bến mê.
*
15 *
MUỐN
CON
MAU
LỚN
Thuở
xưa có một ông vua
Quý
yêu công chúa mới vừa sinh ra
Nên
vua mong muốn thiết tha
Con
mình mau lớn để mà ngắm trông
Vua
bèn triệu đến hoàng cung
Lương
y một vị tiếng lừng khắp nơi
Rồi
vua thương lượng cùng người:
“Hiện
ông có thuốc tuyệt vời gì không
Để
cho công chúa uống xong
Tức
thì mau lớn ta mong nhờ người.”
Lương
y từ tốn trả lời:
“Thuốc
hay như vậy kiếm thời cũng ra
Nhưng
mà phải đến phương xa
Có
điều tôi muốn trình qua cùng ngài
Tháng
ngày tìm thuốc kéo dài
Thời
công chúa phải ở ngoài chốn riêng
Ngài
đừng thăm. Cần cữ kiêng.
Khi
nào kiếm thuốc đã yên chuyện rồi
Và
công chúa dùng xong xuôi
Tới
thăm thuận tiện thời tôi thỉnh mời.”
Vua
nghe, ưng thuận, y lời.
Lương
y từ biệt thảnh thơi ra về
Lên
đường đi kiếm thuốc kia
Mười
hai năm chẵn tới kỳ trở lui
Kiếm
ra được thuốc quý rồi
Đưa
công chúa uống tức thời thuốc tiên
Xong
đưa công chúa đi liền
Vào
trình diện đấng vua hiền trong cung.
Nhà
vua rất đỗi vui mừng
Thấy
công chúa đã vô cùng lớn khôn
Ngợi
khen thầy thuốc kia luôn:
“Thầy
tài, thầy giỏi không còn ai hơn,
Và
công chúa được nhờ ơn
Thuốc
hay, chóng lớn, vô vàn tốt tươi.”
Sau
khi vua nói dứt lời
Sai
quan ban thưởng cho người có công
Nhiều
tài vật quý vô song.
Mọi
người rõ chuyện cười ông vua này
Là
người dại dột lắm thay
Tuổi
con mà cũng không hay biết gì.
*
Người
tu Đạo Phật từ bi
Hành
trì cần phải rất chi chân tình
Tinh
anh tìm hiểu tự mình
Rằng:
“Khi nước đến sẽ thành ra ao
Dòng
trong sẽ hiện trăng sao.”
Mới
mong công đức trước sau vẹn toàn
Nếu
không
cố gắng chuyên cần
Không
theo Phật Pháp vô ngần thâm sâu
Chỉ
mong kết quả cho mau
Khó
mà đạt được đạo mầu tối cao.
Kẻ
ngu muội đáng cười sao!
*
16 *
TƯỚI
MÍA
BẰNG
NƯỚC MÍA
Hai
người trồng mía thi đua
Cùng
so tài nghệ hơn thua một ngày
Xem
ai giỏi, xem ai hay
Ai
trồng mía tốt thưởng ngay, khen liền,
Ai
trồng mía xấu thời phiền
Bị
người kia phạt. Hai bên đồng lòng.
Một
anh tự nghĩ: “Mía ngon
Vì
xưa nay ngọt, ai còn lạ chi
Muốn
tăng thêm vị ngọt kia
Mình
dùng nước mía tưới thì tốt cây.”
Nghĩ
xong anh thực hiện ngay
Mang
nhiều mía ép, nước đầy chảy ra
Rồi
bưng nước mía đem qua
Tưới
lên vườn mía anh ta mới trồng.
Chao
ơi, hao tốn vô cùng
Mà
rồi kết quả lại không được gì
Cả
vườn mía mới trồng kia
Đều
hư hoại hết. Ngu si! Đáng cười!
*
Truyện
này tỉ dụ ở đời
Khi
tu Phật Pháp lắm người kỳ khôi
Không
theo đường chính sẵn rồi
Giở
trò gian dối, lôi thôi, khác thường
Đui
mù tu luyện sai đường
Ỷ
quyền, ỷ thế giàu sang của mình
Cướp
ngang tài sản dân lành
Đem
làm phước thiện mong thành công ngay
Quả
lành mong sẽ tới tay
Ngờ
đâu kết quả đắng cay vô vàn
Hao
tinh thần, phí thời gian
Nhọc
công vô ích, đạo vàng thấy đâu
Tương
lai tai họa thảm sầu
Giống
người tưới mía trước sau khác gì!
*
17 *
VÌ
NHỎ MẤT LỚN
Có
chàng cho mượn năm đồng
Đã
lâu con nợ cũng không trả tiền
Chàng
bèn tìm đến đòi liền
Qua
nhà con nợ ở bên kia làng
Có
dòng sông rộng chắn ngang
Phải
đi đò khiến anh chàng tốn hao
Ba
đồng một lượt, ít sao!
Tới
nơi người mượn nợ nào có đây
Vắng
xa nhà đã mấy ngày
Thế
là chàng lại phải quay đầu về
Trả
ba đồng, giống lượt đi
Tiền
đò qua lại vị chi sáu đồng
Tính
ra quả thật nhọc công
Lại
thêm tổn thất mà không được gì.
*
Ở
đời thấy có nhiều khi
Vì
tranh chút lợi rất chi tầm thường
Chúng
sinh hành động lầm đường
Thanh
danh bại hoại thảm thương theo liền
Gặt
về kết quả muộn phiền
Và
rồi chút lợi cũng bền được đâu,
Đời
này tiếng xấu ngập đầu
Đời
sau quả báo đớn đau dữ dằn.
*
18 *
TRÊN
LẦU MÀI DAO
Có
chàng nọ thuở xa xưa
Từ
lâu phục dịch cho vua của mình
Quả
là khổ sở thật tình
Tâm
tư mỏi mệt, thân hình tang thương
Nhà
vua bèn thưởng cho chàng
Lạc
đà vừa chết để mang về nhà.
Món
quà vua quý ban ra
Chàng
mang về tính lột da tức thì
Tiếc
thay dao lụt quá đi
Lưỡi
kia không sắc dễ chi đứt nào.
Chàng
đi tìm đá mài dao
Thấy
viên đá ở lầu cao trên cùng
Chàng
leo lên mài dao xong
Quay
lui trở xuống đem dùng dao kia
Lột
da. Dao lại lụt đi
Mới
dùng chốc lát có gì dài lâu
Thế
là chàng lại leo lầu
Đem
dao mài nữa rồi mau xuống liền
Lột
da. Dao lụt. Lại lên
Xuống
lên nhiều lượt cho nên mệt người
Chàng
bèn nảy ý lạ đời:
“Lạc
đà ta vác lên nơi tầng lầu
Vừa
lột da vừa mài dao
Thật
là thuận tiện. Ai nào khôn hơn!”
Nghĩ
xong chàng thực hiện luôn
Cho
là mình quả vô ngần thông minh.
Xa
gần lên tiếng phẩm bình:
“Rất
chi ngu xuẩn, thật tình dở hơi!”
*
Truyện
này tỉ dụ ở đời
Bao
nhiêu giới cấm lắm người không theo
Rồi
vung tiền của thật nhiều
Để
đem bố thí mong gieo phước lành
Mong
sao cho bản thân mình
Sau
này sẽ được tái sinh cõi Trời
Giống
người đần độn trên thôi
Nào
đâu kết quả! Nực cười lắm thay!
*
19 *
GHI
DẤU TRÊN THUYỀN
Một
chàng vượt biển đi xa
Thuyền
qua ngọn sóng bất ngờ đánh rơi
Chén
bằng bạc quý sáng ngời
Chén
rơi xuống biển và rồi chìm sâu
Chàng
bèn làm dấu thật mau
Hông
thuyền ghi lại để sau dễ tìm
Rồi
chàng tiếp tục chèo thuyền
Trong
tâm tự nghĩ: “Nào quên dễ gì
Chỗ
chén rơi đã khắc ghi
Ngang
hông thuyền đó kiếm thì khó chi.”
Thời
gian hai tháng trôi đi
Thuyền
chàng đến địa phương kia xa vời
Ngay
trên sông, ở ngoài khơi
Anh
chàng bỗng nhớ chén rơi, muốn tìm
Bèn
theo dấu tại mạn thuyền
Định
tâm sẽ nhảy xuống miền nước sâu.
Có
người nhìn thấy hỏi mau:
“Anh
làm gì lại lặn vào biển khơi?”
Chàng
ung dung khẽ đáp lời:
“Tôi
tìm chén bạc đánh rơi ngày nào.”
Người
kia hỏi: “Rơi tại đâu?”
Anh
chàng: “Rơi tại biển sâu mới rồi
Cách
đây hai tháng mà thôi
Và
tôi cẩn thận ghi nơi hông thuyền
Chỗ
chén rơi để khỏi quên
Ngày
nay theo dấu nhảy tìm khó chi.”
Mọi
người nghe vậy cười chê:
“Nước
sông nước biển có gì khác đâu
Nhưng
nơi chốn thời khác nhau
Ngàn
trùng cách biệt trước sau xa vời
Rơi
một đằng, lặn một nơi
Làm
sao tìm được chén rơi của mình.”
*
Truyện
này nhắc nhở chúng sinh:
“Có
người ngoại đạo tu hành buông lơi
Không
theo chính hạnh tuyệt vời,
Tu
theo khổ hạnh, công thời tiêu tan
Vừa
vô ích, vừa lầm than
Một
ly sai biệt dậm ngàn mất đi,
Ta
cần sáng suốt kể chi
Phải
theo đúng Chánh Pháp khi tu hành!”
*
20 *
TRẢ
THỊT
Nước
kia có một ông vua
Nghe
lời đồn đãi khó ưa về mình
Ngoài
đời có kẻ phê bình
Rằng
mình bạo ngược, tính tình tàn hung
Còn
về chính trị chẳng thông,
Vua
nghe tức bực trong lòng lắm thay
Vua
bèn hạ lệnh ra ngay:
“Bắt
cho kỳ được tên này về cung
Tên
này phạm thượng vô cùng.”
Tuy
nhiên mật thám truy lùng không ra
Biết
ai mà bắt bây giờ
Nịnh
thần có kẻ bất ngờ trình tâu,
Vua
nghe ra lệnh tóm đầu
Một
viên quan nọ có đâu tội tình
Rồi
lên án chịu cực hình
Lóc
trăm lạng thịt trên mình quan kia
Sau
xương sống, thật thảm thê
Gọi
là trừng phạt tội “khi quân” này.
Thế
rồi sau một ít ngày
Có
người minh chứng vua hay rõ ràng
Vị
quan đó bị hàm oan
Dám
đâu nói xấu cung vàng khi nao.
Nhà
vua hối hận biết bao
Oan
người vô tội lẽ nào để yên
Phải
đền bù cho người hiền
Đền
bù tổn thất lại liền một khi
Vua
bèn ra lệnh lạ kỳ
Dùng
ngàn lạng thịt tức thì đắp lên
Ngay
xương sống, trả lại liền
Nghĩ
bù đắp vậy là yên mọi bề.
Vị
quan được trả thịt về
Vẫn
còn đau đớn não nề khóc than
Cứ
rên rỉ suốt canh tàn
Nhà
vua nghe được chẳng cần xét suy
Đến
nơi vặn hỏi quan kia:
“Ngươi
còn khóc lóc làm chi nữa mà
Thịt
ngươi ta chỉ lấy ra
Có
trăm lạng thịt. Nay ta đền bồi
Một
ngàn lạng thịt đủ rồi
Cớ
sao ngươi vẫn còn ngồi than thân?”
Nạn
nhân mệt mỏi vô ngần
Không
còn sức lực, chịu thầm đớn đau,
Người
chung quanh vội trình tâu:
“Nếu
ai mà có chặt đầu đại vương
Rồi
sau họ lại bồi thường
Một
ngàn đầu khác cũng không ích gì
Làm
sao dính lại đầu kia!”
Vua
nghe nói vậy, lầm lì, lặng thinh.
*
Kẻ
ngu trong đám chúng sinh
Tham
vui hiện tại thoả tình không thôi
Sợ
đâu hậu quả tương lai,
Họ
gây khổ não cho người chung quanh
Góp
gom tiền của về mình
Rồi
đem làm phúc, quả lành cầu mong
Mong
bao tội lỗi diệt xong,
Nghĩ
suy như vậy là không đúng rồi.
Truyện
nhà vua lóc thịt người
Khuyên
đừng cẩu thả buông lơi việc gì
Bạo
tàn, lỗ mãng ích chi
Kẻo
khi lầm lỡ khó bề sửa sai!
*
21 *
CẦU
CON
Ở
trong vùng có một bà
Sinh
con một đứa rất là mừng vui
Nhưng
rồi mẹ muốn đủ đôi
Muốn
thêm đứa nữa cho đời tươi thêm
Nên
bà dò hỏi chị em
Hỏi
đàn bà khác thân quen giúp mình:
“Xin
ai có kế tài tình
Chỉ
tôi phương pháp để sinh thêm nào.”
Có
bà lão tuổi đã cao
Bấy
giờ lên tiếng: “Sinh đâu khó gì
Nhưng
con đầu phải giết đi
Để
rồi lấy máu tế thì linh thay
Tế
thần xong toại ý ngay
Đó
là phương pháp già này tinh thông.”
Nghe
lời bà mẹ xiêu lòng
Định
làm theo vậy mà không ngại ngần
May
thay lối xóm ở gần
Có
người hay biết cản ngăn bà liền
Trách
rằng: “Chị quả cuồng điên
Muốn
thêm con nữa, cứ nên mong cầu
Nhưng
sao tính giết con đầu
Giết
xong nhìn lại còn đâu đứa nào
Thật
là dại dột biết bao
Chị
cần xét lại xem sao. Chớ làm!”
*
Ở
đời lắm kẻ sai lầm
Dị
đoan, mê tín, theo chân thuyết tà
Do
phường ngoại đạo đề ra
Rằng:
“Muốn hạnh phúc thăng hoa cuộc đời
Phải
tu khổ hạnh tức thời
Nhảy
vào hầm lửa, nằm gai, trần truồng.”
Tu
sai nên chỉ uổng công
Khổ
thân tự hại chứ không phước gì
Đâu
sinh lên được Trời kia
So
cùng Phật Giáo rất chi ngược đời
Vì
xa Chánh Pháp tuyệt vời.
*
22 *
BÁN
TRẦM HƯƠNG
Có
chàng lặn lội biển khơi
Tìm
trầm hương quý kiếm lời bán ra
Trải
nhiều năm tháng trôi qua
Công
lao kết quả thật là tốt thay
Trầm
hương được một xe đầy
Đem
về giữa chợ chàng bầy bán rao
Vì
hàng quý, nên giá cao
Thành
ra chẳng có ai nào muốn mua
Chàng
buồn chán, chàng ưu tư
Băn
khoăn tính toán nhưng chưa được gì.
Chợt
chàng ngó thấy người kia
Mang
than ra chợ bán thì hết mau
Có
bao giờ ế hàng đâu
Chàng
nhìn, tính toán trong đầu loay hoay:
“Ta
đem đốt trầm hương này
Thành
than rồi bán xong ngay dễ dàng.”
Nghĩ
xong chàng đã vội vàng
Mang
trầm hương đốt thành than hết liền
Đưa
ra chợ bán kiếm tiền
Thế
là bán chạy quả nhiên hết hàng.
Buồn
thay giá một xe than
So
ra rẻ mạt sao bằng trầm hương.
*
Truyện
này khuyên khách thập phương
Tu
hành chớ ngại con đường gian truân
Nếu
mong Phật quả thành tâm
Khó
chi ta cũng ngàn lần vượt ngay.
Giữ
nguyên quả vị Phật này
Chớ
nên thoái chí chẳng hay chút nào,
Giữ
nguyên quả vị tối cao
Quyết
tâm thành đạt chớ nao núng lòng.
*
23 *
TRỘM
MỀN
Có
tên trộm thật ngu si