51.
Người tớ gái
Thuở
xưa có năm người chung tiền lại mướn một tên tớ gái.
Một trong năm người bảo tên tớ gái rằng:
- Con
hãy giặc quần áo cho chú.
Bọn
người kia cũng bảo giặc quần áo cho mình.
Năm
người đều bảo giặc một lượt, khiến tên tớ gái phi
thường khó khăn, không có phương pháp gì để đối phó.
Cô ta thầm nghĩ rằng:
- Ta
chỉ có thể trước giặc cho một người đã, rồi sau mới
giặc tiếp cho người thứ hai.
Bây
giờ cô ta đem quần áo của một người giặc trước, người
thứ hai thấy thế nổi sân đùng đùng:
- Chúng
ta đồng xuất tiền ra mướn mày, tại sao mày chỉ giặc riêng
cho một mình người đó?
Y liền
đánh tên tớ gái mười roi. Tên tớ gái chỉ giặc trước
cho một người chủ, mà bọn người chủ kia đều nổi cơn
thịnh nộ đối với cô ta, và đều đánh cô ta mười roi
đáng đích.
Thương
thay cô tớ gái vô cớ chịu đòn.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Y theo kinh Phật nói: Thây đây do nhân
duyên phiền não hợp thành. Vì thế thân này không thể hằng
chịu sanh, già, bệnh, chết ép bức, không thể tự thoát ly;
cũng như tên tớ gái bị năm người chủ đánh không khác.
52.
Trò vui giả dối
Thuở
xưa có một nhà âm nhạc trứ danh, vua thỉnh vào cung điện
tâu, và hứa trả một ngàn tiền vàng.
Chừng
diễ tấu xong xả, vua không chịu trả tiền. Nhà âm nhạc
theo đòi mãi, mà vua quyết tâm không đưa, lại nói;
- Ngươi
tấu nhạc cho ta nghe, chẳng qua khiến cho ta thưởng thức một
trò vui luống dối. Ta hứa trả tiền cũng chỉ là muốn cho
ngươi luống vui mừng mà thôi.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Những điều thế gian cho là vui, kỳ
thật đều là giả dối. Ở trong cuộc đời vô thường huyễn
hóa, sanh diệt biến thiên, không có một phút giây ngưng nghỉ,
như trăng dưới nước, bóng trong gương, là sao tìm được
sự an vui chơn thường vĩnh viễn.
Nếu
người không hiểu được đạo lý nầy, thỉ chỉ tự sanh
phiền não.
53.
Lão sư bị hành hạ
Thuở
xưa có một lão sư có hai người đệ tự theo hầu, vì chân
ông có bịnh không dũi ra được, thường thường chóng nạng
đi, ông nhờ hai người đệ tử ấy thường ngày không hòa
thuận với nhau. Người nào cũng nói:
- Không
phải ta chán ghét ngươi, mà chính là người chán ghét ta.
Hai
người coi nhau như oan gia nghiệp báo.
Hôm
nọ, một người có việc đi nơi khác, người ở lại nhà
bèn dùng đá đập gãy cái chân lão sư mà người đệ tử
đi vắng thường ngày xoa bóp. Khi người kia trở về, thấy
vậy phi thường phẩn nộ, định tâm báo thù, lập tức dùng
đá đập gãy cái chân lão sư, mà người học trò ở nhà
thường đấm bóp.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Người tu học Phật pháp thường có
tình trạng nầy: Phái đại thừa bài xích tiểu thừa, hoặc
giả tiểu thừa chê bai đại thừa, hoặc tôn giáo nọ vô
cơ phản đốn tôn giáo kia. Phật tử tranh chấp như thế,
chính là từ tay mình đem kinh giáo của Phật hủy diệt.
54.
Ðầu rắn và đuôi rắn tranh cải
Một
hôm nọ, đầu rắn và đuôi rắn sanh ra tranh chấp lẩn nhau.
Ðuôi
rắn nói: - Hôm nay để ta đi trước.
Ðầu
rắn trả lời: - Thường thường ta đi trước, tại sao nay
ngươi đòi đi ngược như vậy?
Ðầu
rắn và đuôi rắn điều nhận thuyết của mình có lý hơn,
tranh chấp với nhau mãi. Rốt cuộc đầu rắn chuyển mình
đi trước, đuôi rắn bèn quấn chặt vào thân cây không nhả,
đầu rắn đi không được, đành phải nhường cho đuôi rắn
đi trước mình. Nhân vì đuôi rắn không có mặt nên chạy
lui vào hầm lửa bên đường, làm cho toàn thân rắn đều
bị cháy thui trong lửa.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Thầy trò phải kính mến lẩn nhau, có
một số người đệ tử chê thầy già cả lẫn lộn, muốn
dành quyền lảnh đạo của thầy, không tôn kính bực sư trưởng.
Nhưng vì đệ tử tuổi còn thơ, không có kinh nghiệm, không
tôn trọng kỷ luật, quy điều, ra làm việc thường hay lầm
lạc, thường bị thất bại nặng nề.
Chính
mình phải chịu sự đại tốn thất.
55.
Cạo râu vua
Thuở
xưa có một ông vua có người hầu cận thân tín người hầu
cận ấy bình nhật rất trung thành. Vua phi thường tín nhiệm.
Có lần vua đem quân đi giao chiến nguy hiểm. Người hầu cận
không đoái đến thân mạng mình, can đảm nhảy vào giải
vây cứu thoát, bảo vệ cho vua được an toàn, do đó vua phi
thường cảm phục. Bây giờ vua mới hỏi rằng:
- Hiền
khanh muốn cái chi trẩm đều ban cho cả.
Người
hầu cận ấy trả lời;
- Hạ
thần không yêu cầu điều chi hết, chỉ xin cạo râu vua.
Vua
cười trả lời;
- Hiền
khanh muốn vậy, trẩm rất bằng lòng để hiền khanh mãn nguyện.
Sau
đó, mọi người nghe được việc ấy, bèn chế cười anh
ta là đồ ngu si. Phải chi yêu cầu vua cho nửa giang sơn gấm
vóc để cai trị, hoặc giả giúp cho một cơ hội thuận tiện
học hành, chắc chắn vua sẽ ưng, thuận. Tại sao lại không
yêu cầu những điều cần thiết ấy, mà chỉ xin được cạo
râu vua, quả thật là người đại ngu ngốc.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Sanh được thân người rất khó, được
nghe Phật pháp lại càng khó hơn. Chúng ta diễm phúc đã được
thân người, lại được nghe Phật pháp, đầy đủ hai nhân
nguyên khó được rồi. Ðâu nên dùng tâm trí nhỏ hẹp, chỉ
vâng giữ chút ít giới luật, liền cho mình đã đầy đủ
hoàn toàn, không cầu tấn tới, không cầu diệu Pháp Niết
bán. Vỉnh viển bị trôi lăn trong vòng sanh tử, trở lại
cho là được lợi ích lớn lao, đến nỗi đời đời mãi
si mê lầm lạc, cùng với người hầu cận xin được cạo
râu vua đều là hạng đáng chê cười.
56.
Cái không có
Thuở
xưa có hai người đi đường, thấy một người đẩy chiếc
xe đầy cây vừng sống, bị sa vào vũng bùn không thể kéo
ra. Bây giờ người kéo xe yêu cầu hai người kia rằng:
- Các
bạn làm ơn kéo hộ tới chiếc xe nầy lên khỏi bùn.
Hai
người đồng hỏi:
- Chúng
tôi kéo hộ xe cho bạn, bạn sẽ đền ơn cho chúng tôi bằng
thứ gì.
Người
đẩy xe trả lời:
- Không
có vật gì đền ơn các bạn cả.
Bây
giờ hai người xúm xít lại kéo hộ chiếc xe ra khỏi bùn.
Bọn họ theo đòi người đẩy xe đền ơn.
- Hãy
đem cái "không có" cho chúng tôi đi.
Người
đẩy xe lại nói:
- Không
có gì hết.
Môt
trong hai người bướng bỉnh yêu cầu:
- Hãy
đem cái "không có" cho chúng tôi. Tuy tôi không biết cái "không
có" ra làm sao cả, nhưng phải là cái "không có".
Người
kia nói thế rồi, chìa tay ra mãi, để đợi cầm lấy cái
"không có" không chịu co tay vào. Người kéo xe bối rối không
biết làm thế nào để giải quyết.
Trong
lúc ấy, một trong hai người hiểu ra lẻ thật, vừa cười
vừa nói với người bạn rằng:
- Thôi
chúng ta nên đi, bất tất phải nhiều lời qua lại. Người
đẩy xe nói "không có chi hết" chính là đã ban cho chúng ta
cái "không có" rồi.
**
Chuyện nầy hội ý trong cảnh giời "không, vô" nói không có
chi hết, trở lại chấp cái "không có". Tỷ như người thể
hội lý "không vô" trở lại chấp cái hình tướng "không vô"
hiển hiện, bèn bị sa lạc vào cảnh giới "vô sở hữu xứ
thiên".
Một
trong hai người nhận biết không có cái "không có" ví như
người đã khế nhập lý được chơn không: "không", "vô tướng",
"vô nguyện".
57.
Bị đạp rụng răng
Thuở
xưa có một phú ông, xung quanh có rất nhiều người hầu hạ
cung kính; trướt mắt, họ thường khen ngợi ca tụng ông.
Phú ông có bệnh thường khạc đàm, mỗi lần khạc ra, thì
bao nhiêu là người tranh nhau đạp lên đàm rãi ấy.
Trong
đó có một người thường đến sau, không đạp được lên
đàm của phú ông đã nhổ, trong tâm rất buồn rầu, tự nghĩ:
"Gỉa sử đợi đàm nhổ trên đất rồi mới đạp lên, thì
ta không đạp được. Chi bằng khi phú ông sắp nhổ đàm ta
đạp trước".
Sau
khi quyết tâm như vậy rồi, cho đến lúc phú ông vừa tằng
hắng một tiếng, chính là sắp khạc đàm y bèn vội vã xô
mọi người, lẫn vào đạp trên mặt phú ông một cái đích
đáng. Y dùng sức quá mạnh đạp lên, khiến cho phú ông bị
rụng răng, sức môi, méo miệng.
Phú
ông quá đau đớn, buồn rầu bèn hỏi:
- Tại
sao ngươi nở đạp sứt môi ta?
Người
kia trả lời:
- Tôi
mến ông lắm, thường tưởng sẽ được đạp lên đàm của
ông, nhưng mỗi lần tôi muốn đạp, thì người khác lại
tranh, xô tôi ra; vì thế hôm nay tôi đạp trước trên mặt
ông khi đàm ông sắp ra đến miệng.
Phú
ông nghe rồi vừa nổi giận vừa tức cười.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Vô luận làm một việc gì, cần phải
đợi thời cơ. Thời cơ chưa tới dù miễn cưỡng làm, cũng
chẵng thành công, trở lại sanh nhiều khổ não. vì thết mỗi
khi cần làm việc chi cần phải suy nghĩ và quan sát cho kỹ
càng, có hợp thời hay không đã, rồi hãy ra làm thì chắc
chắn mười phần thành công rực rỡ.
58.
Chia của
Thuở
xưa trong nước Mala có một người giòng Sát-đế-lợi mắc
bịnh hiếm nghèo, biết mình sắp chết, bèn gọi hai đứa
con lại trối trăng:
- Sau
khi cha chết, các con đem tài sản của cha chia với nhau cho
đồng đều.
Chẳng
bao lâu người cha chết. Hai đứa con y theo lời di chúc của
cha, đem tài sản chi làm hai phần đồng đẳng. Nhưng chia đi
chia lại hoài cũng không đều được. Người anh nói phần
của người em nhiều, người em nói anh chia không đồng đẳng.
Hai anh em tranh chấp mãi không thôi, mới đến một ông lão,
nhờ giải phân; ông lão bảo hai anh em nó:
- Ta
có một biện pháp, khiến hai anh em được vừa lòng: Ðem mỗi
món đồ cắt ra làm đôi, mọi người một nửa, như thế
há không đồng đều ư?
Hai
anh em nghe rồi đều đồng ý, bèn đem quần áo mỗi cái cắt
làm hai, lại đem nào nồi, bình, chén, bát và tất cả các
đồ đạt như: Bàn, ghế, chiếu, giường, bất luận thứ
chi đều chia làm hai phần cả, thậm chí tiền bạc cũng chặt
làm đôi. Làm cho tất cả đồ đạt, tiền của trong nhà trở
thành đồ bỏ.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Nghĩa lý và pháp môn tu hành trong Phật
pháp đều là để cởi mở sự buộc ràng. Ðối cơ thuyết
pháp đều có cơ nghi và nguyên tắc, có môn bình đẳng, có
môn sai biệt, đều là tuy nghi vận dụng cho hợp thời. Không
phải như bọn ngoại đạo ngu si, cho chỗ ửc kiến của mình
là phải, chấp chặc một pháp cho là hoàn toàn. Kết quả,
chánh pháp rất hoàn hão vào tay bọn họ liền bị hủy hoại
trộn pha trở thành tà pháp vô ích. Do đó người tu hành không
nên tin theo ngoại đạo tà sư, hủy bỏ chánh hạnh, chê bai
chánh pháp, mà phải đắc tội vô cùng lớn lao.
59.
Xem làm bình
Thuở
xưa có hai người đồng đi hội nghị, đi giữa đường thấy
người thợ đồ sứ đang làm bình sành, làm rất khéo, hai
người bèn đứng lại xem. Sau đó một trong hai người, biết
mình xem đã lâu lắm, lật đật đi đến hội nghị cho kịp
giờ. Trong cuộc hội nghị có đãi một bữa tiệc trọng đại
và tặng phẩm vật quí giá vô cùng.
Còn
người kia cứ đứng yên xem làm bình và tự nghĩ "Ta xem làm
xong một cái bình rồi hãy đi". Nhưng thợ đồ sứ làm xong
cái nọ lại làm tiếp cái kia, người kia cú đứng xem từng
cái một cho đến chiều tối mà vẫn còn ở đó xem, không
đi hội nghị được, bụng lại đói như cáo, rốt cuộc không
được việc gì cả.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Thế nhân thường bị việc đời ràng
buộc luống qua ngày giờ quý báu của kiếp người. Ðối
với vấn đề giải thoát sanh tử và chứng ngộ Phật thừa,
không chịu siêng năng tấn tới lý hội tu học, cú dần dà
qua ngày, đành chịu trầm luân nơi bế khổ! Vì thế Phật
tử cần phải giác ngộ cuộc đời là vô thường, thời giờ
quý báu, cố gắng tấn tu Phật pháp cho kịp thời.
60.
Thấy vàng dưới nước
Thuở
xưa có một người chạy đến bờ ao, xem thấy dưới đáy
ao có miếng vàng lấp lánh, bèn lội xuống nước để tìm
vàng, mò tìm mãi không có mà thân thể mõi mệt vô cùng. Y
lên bờ ngồi nghĩ. Một hồi nước đứng lặng trong, y dòm
xuống nước lại thấy vàng lấp lánh. Y bèn lội xuống nước
tìm lại, tìm mãi khắp ao mà vẫn không có chi. Bây giờ ngồi
trở lại, nhìn xuống ao với một vẻ thèm thuồng.
Sau
đó ngườ cha đi tìm thấy y đang ngồi nơi đây, với vẻ
mặt ngơ ngát bơ phờ, ông hỏi y đang làm gì đó. Y trả lời:
- Con
thấy có vàng dưới nước, con vào tìm đã hai lần nhưng không
có, chỉ toàn là bùn. Giờ đây thân con mỏi mệt quá không
thể chịu được.
Người
cha đến bờ ao dòm xuống nước xem thử, mới biết rõ đó
là cái bóng của miếng vàng, còn miếng vàng nhất định phải
ở trên cây gần đây.
Ông
bảo con:
- Con
leo lên cây tìm vàng thử!
Người
con không hiểu hỏi cha rằng:
- Rõ
ràng ở dưới nước, tại sao lại tìm trên cây?
Người
cha nói:
- Trong
nước chỉ có cái bóng vàng, còn vàng nhất định ở trên
cây mới phải. Con lên cây tìm đi, có lẽ do chim ngậm lại
để trên ấy.
Y nghe
lời cha leo lên cây tìm kiếm, quả nhiên có một miếng vàng
mắc trên đó.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Chúng phàm phu đều ở trong thế pháp
hư vong nhưng vững bền, nhu hòa trong gương, trăng dưới nước,
đem cho kiến thức sai lầm cho là chơn thật. Vọng chấp có
ngã chơn thường còn, không biết trở lại cầu nơi bản tâm
mình tính, cứ mãi theo cảnh trôi lăn, xoay vần trong biển
khổ, bỏ gốc theo ngọn, luống nhọc tinh thần mà không ích
lợi chi cả.