21.
Cầu con
Thuở
xưa có một người đàn bà đã sanh được đứa con, lại
muốn có thêm một đứa bèn hỏi những người đàn bà khác
rằng:
- Ai
có phương pháp gì làm cho tôi sanh đứa con nữa không?
Bây
giờ có bà lão trả lời:
- Ta
có phương pháp giúp ngươi sanh con nữa, nhưng ngươi phải
giết con lấy máu tế thiên thần, rồi ngươi mới được
như ý.
Người
đàn bà kia rất tin lời bà lão và định sẽ làm theo lời
bà. May có người lối xóm hay được, cản ngăn và quở trách
rằng:
- Chị
sao dại dột thế? Hy vọng sanh thêm một đứa nữa, mà lại
đem đứa con hiện có giết đi; thế là đứa kia chưa sanh
mà đứa nầy đã chết, rốt cuộc không có đứa nào cả.
Hành
động ấy đáng làm hay không, chị cần nên xét lại.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có đa số người mê tín, dị đoan, tin
theo tả thuyết của ngoại đạo một cách mù quáng. Họ chủ
trương rằng: Muốn tương lai được hạnh phúc, thì phải
tu theo lối khổ hạnh như là: Nhẩy vào hầm lửa, nằm trên
gai, đứng một chân v.v... Họ tu theo các phương pháp sai lạc
như thế, chỉ luống nhọc vô công, khổ thân tự hại, chẳng
những không mong gì được phước báo sanh thiên, mà lại rất
tương phản với nguyên lý Phật Giáo.
22.
Bán trầm hương
Thuở
xưa có người lặn lội ra biển tìm trầm hương, trải qua
nhiều năm tháng mới được một xe đem về bầy ra chợ để
bán. Vì giá cao nên bán không được, chàng rất băn khoản
trong tâm khổ sở vô cùng.
Bây
giờ thấy nhiều người gánh than ra chợ bán, vừa gánh ra
là có người mua. Chàng tự nghỉ: "Ta đem trầm hương đốt
thành than, đem bán chắc đắt lắm". Thế rồi chàng đốt
hết trầm hương thành than gánh ra chợ bán, quả nhiên bán
chạy vô cùng. Nhưng giá tiền một xe trầm hương không giá
tiền của nửa xe than củi.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Người tu hành mong cầu Phật quả không
nên sợ khó mà thối tâm, hay cầu kỳ, lập dị, hoặc trở
lại cầu quả tiểu thừa. Kết quả tự mất lợi lớn, cũng
như người đốt trầm hương ra than để bán cho mau. Hành vi
như vậy, thật đáng thương xót vô cùng.
23.
Trộm mền
Thuở
xưa có một kẻ trộm lấy của người nhà giàu một mớ hàng
gấm đáng giá, rồi ra ngoài nhà vơ vét một cái mền rách
và một ít quần áo củ. Sau khi trộm xong, y mới đem hàng
gấm bao cái mền rách và mớ y phục củ gói thành một gói
mang đi cung khắp. Sau mọi ngượi biết được đều che cười.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Người đã phát tâm chánh tín tu học
Phật pháp, không nên trở lại tham lam danh lợi ở thế gian,
phá giới luật thanh tịnh. Nên làm việc điên đảo như vậy,
thì không khỏi tổn thương đức hạnh của mình và làm trò
cười cho kẻ bàng quan.
24.
Gieo mè
Thuở
xưa có người ăn mè sống thấy không ngon bằng mè rang chín.
Người kia tự nghĩ: "Mè rang chín ăn ngon như thế, ta nên đem
gieo hột mè đã rang, sau có hột chắc chắn sẽ ngon lắm".
Y bèn rang mè rồi đem gieo, kết quả không mọc cây nào cả.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Hột giống đã rang, thi không làm sao
sinh ra cây, kết trái được. Cũng như nhiều kiếp hành đạo
Bồ tát khổ hạnh cần tu, mới mong trưởng thành chủng tử
Phật quả, mà muốn để tu mau chứng, lại tu theo hạnh tiểu
thừa, chung kết không thể thành Phật quả. Phật thường
quở hàng tiểu thừa là thứ "giống rang mần hư" chính là
ý nghĩa đấy vậy.
25.
Nước và lửa
Thuở
xưa có người đang ở trong nhà làm việc, cần dùng cả nước
lạnh và lửa, dùng cái chén sành đựng, lửa để trong phòng,
lại dùng cái lọ thiếc dùng nước để trên chén lửa. Người
kia tự nghĩ: "Ta đã dự bị lửa và nước xong rồi"; vài
giờ sau người kia dùng đến lửa, thì lửa đã tắt; dùng
đến nước thì nước đã nóng. Cả hai đều không dùng được.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có một hạng người đã xuất gia cầu
học Phật pháp, nhưng lại quyến luyến gia đình, say mê thú
dục lạc, niệm niêm không rồi; do đó không thể thoát ly
biển ái, mà lại vụt tắc lửa công đức của mình, mất
nước trì giới nữa. Chung kết công đức tu hành và sự nghiệp
ở thế gian, cả hai đều mất.
26.
Bắt chước vua
Ngày
xưa có một người muốn tâm mình cũng sung sướng vui vẻ
như vua, bèn hỏi người quen rằng:
- Ta
làm cách nào được hạnh phúc như vua?
Người
kia bày:
- Nếu
anh muốn hoan lạc như ngài vậy, thì nên bắt chước điều
bộ của ngài.
Chành
cho điếu ấy là chí lý, bèn đi đến trước mặt nhà vua
xem từng củ động, chăm chú bắt chước bộ điệu của vua.
Bây giờ vua nháy mắt không ngớt, chàng cũng nhái giọng như
in. Vua thấy thế rất lấy làm quái lạ, hỏi rằng:
- Mắt
ngươi có lông cặm, hay bị bụi rớt vào?
Chàng
trả lời:
- Không,
mắt tôi không sao cả, chỉ vì tôi muốn hạnh phúc như ngài,
nên cố bắt chước điệu bộ của ngài đây.
Vua
nghe xong, nổi giận lôi đình:
- Ngươi
thật là người hỗn sược!
Rồi
sai quân lính đem ra đánh một trận nên thân, đoạn đuổi
ra khỏi nước.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có một ít người được nghe Phật pháp
muốn gần gũi học tu, nhưng không hiểu nguyên lý căn bản
của Phật pháp. Ðức Như Lai là bậc toàn trí, toàn năng vì
muốn cứu độ chúng sanh khỏi khổ, nên tìm đủ mọi phương
tiện dắt dìu. Có lúc nói lý thuyết cạn cột để độ những
hạng người trình độ thấp kém, hoặc cũng mạng thân người
cũng làm mọi việc, hoặc đem thân đến nợ trước như oan
báo: "bị gươm vàng đâm và ăn lúa ngựa".
Bọn
họ lại chấp chặt, hoặc bắt chước theo, hoặc chê cười
hủy báng. Chung kết ở trong Phật pháp hằng mất sự lợi
ích và chứng ngộ, trở lại bị đọa lạc vào ba đường
dữ chịu đủ mọi khổ hình.
27.
Trị vết thương
Thuở
xưa có một ông già bị vua đánh đập tàn nhẩn, bị thương
sâu nặng vô cùng. Ông bèn dùng phân ngựa xoa vào đấy, vài
hôm vết thương lành. Khi ấy có một người ngu thấy thế,
lòng rất vui mừng, bèn hỏi:
- May
quá! Ta vừa biết được một phương thuốc trị vết thương
rất hay!
Y lập
tức về nhà nói với con rằng:
- Ta
có thuốc hay lắm, con bằng lòng để cha đánh sau lưng cho
bị thương rồi đem thoa thử, chắc chắn hiệu nghiệm vô
cùng.
Người
con vâng lời cha dạy.
Y đánh
sau lưng co cho bị thương rồi dùng phân ngựa thoa vào. Hành
động như vậy mà tự xưng cho mình là rất thông minh, thật
đánh làm trò cười cho hàng thức giả.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Như người chấp thuộc thành bịnh, chúng
ta tu học Phật pháp không chịu dùng phương pháp đối trị
quen thói lầm mê, trở lại để cho phiền não, sân, si tự
do phát khởi.
Như
nghe nói "Bất tịnh quán" có thể bỏ thân phàm, thoát ly sanh
tử, bèn có ý lăng loàn, rồi quán "Bất tịnh". Chung kết
chẳng những "Quán Bất Tịnh" không thành mà trở lại bị
sắc dục lầm hoặc, kết thêm nghiệp báo trôi lăn trong vòng
sanh tử mãi không thôi!
Không
khéo dùng thuốc, thì thuốc trở lại thành bịnh; không khéo
tu pháp lành, thì càng tăng thêm nghiệp luỵ. Ðó là điều
quan trọng, chúng ta cần xem đây để tự răng mình.
28.
Xẻo mũi
Thuở
xưa có một người sánh duyên với nàng con gái nhan sắc xinh
đẹp, nhưng chỉ có cái mũi hơi khó coi.
Sau
đó người kia gặp cô gái khác, chẳng những dung mạo đẹp
đẽ lạ lùng, mà cái mũi rất ngay thẳng, khả ái. Người
kia tự nghĩ: "Ước gì ta có cái mũi đẹp của cô ấy để
thay vào cái mũi của vợ ta, có phải vợ ta sẽ hoàn toàn
xinh đẹp không?".
Thế
rồi y cắt mũi cô gái đẹp, cầm chạy về nhà khoe với vợ
rằng:
- Em
ơi! Nay anh sung sướng được ban cho em cái mũi đẹp!
Y bèn
cắt mũi vợ quăng đi, rồi chắp cái mũi kia lại. Rốt cuộc,
không ráp được mà vợ y lại bị mất mũi càng thêm xấu
xí vô cùng. Y làm hại cả hai hàng con gái đẹp.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Người đời nghe biết các bậc Sa môn,
Bà la môn kỳ cựu có đại oai đức, được mọi người cùng
kính cúng dường, bèn nghĩ: Ta cùng các vị kia có khác gì
nhau; rồi tự giả xưng vong nói mình có đức. Làm thế đã
bất lợi, lại còn tổn thương phẩm hạnh của mình, cùng
người xẻo mũi vợ kia không khác.
29.
Ðốt áo
Thuở
xưa có một người nghèo, làm thuê để dành tiền may được
một cái áo ngắn bằng vải to. Khi y mặc ra đường, có người
khác thấy hỏi rằng:
- Hình
dung mặt mũi của anh xinh đẹp như vậy, chắc là con nhàu
giàu sang, tại sao lại mặc áo vải? Tôi nay có biện pháp
giúp anh có quần áo tốt, nhưng nha phải tin tôi, tôi không
bao giờ đòi anh cả.
Người
nghèo nghe xong rất vui mừng:
- Tôi
nhứt định nghe theo lời anh.
Người
kia bèn đốt lửa bên đường rồi bảo người nghèo:
- Anh
hãy đem cái áo vải xấu bỏ vào lửa đốt đi, sau khi áo
vải cháy rồi, anh nên đứng đợi một chút, tức khắc có
quần áo đẹp cho anh.
Người
nghèo y lời đem áo xấu bỏ vào lửa đốt. Ðốt xong, đi
qua đi lại đợi chờ mà vẫn không thấy áo quần đẹp hiện
ra.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Y cứ lời Phật nói rằng: Thân người
khó được, chúng ta đã được thân người, phải nên tấn
tu đạo đức, vun bồi cội phúc về sau, y theo chánh pháp đúng
như lý tu hành. Nhưng ngoại đạo vọng lập tà thuyết để
dối người; Thân nầy nên hủy hoại nhẩy vào hầm lửa,
thì có thể sanh lên cỏi trời v.v...
Lời
nói vô lý đây không thể tin được. Nếu làm theo như vậy,
chẳng những đời nầy bị tổn hại mà lại, mê hoặc cho
đời sau; cũng như người nghèo bị lừa dối không khác.
30.
Nuôi dê
Thuở
xưa có một người nuôi dê, nuôi rất đúng phương pháp, nên
mỗi ngày sanh sãn rất nhiều, từ ngàn con đến vạn con. Nhưng
người kia rất hà tiện, không dám giết một con ăn thịt,
hoặc là đãi khách. Người khác năn nỉ xin hoặc mua bớt,
nói cách gì y cũng không chịu mất một con.
Bây
giờ có người rất mánh lời gian dối, thường qua lại làm
quen, dùng lời ngon ngọt kết bạn thân với y. Y tin là người
chân thật. Một hôm người kia nói với y rằng:
- Tôi
và anh đã thành bạn thân với nhau, nên có điều chi tôi cũng
muốn bàn với anh cả. Anh nay chưa vợ con, rất cô đơn hiu
quạnh. Tôi được nghe xóm nhà ở hướng đông, có một cô
gái rất đẹp, nếu anh cưới nàng làm vợ thì xứng đôi
vừa lứa vô cùng. Tôi xin làm người giới thiệu thì chắc
chắn thành công.
Người
nuôi dê nghe thế mừng rỡ vô cùng, bèn giao cho người kia
rất nhiều dê và một ít lễ vật làm đồ sính lễ đầu
tiên.
Cách
vài hôm sau, người kia trở lại bảo anh rằng:
- Cô
ấy đã bằng lòng sánh duyên cùng anh, và may quá, vợ anh nay
đã sanh được một đứa con rất ngộ nghỉnh, tôi lại báo
tin mừng cho anh hay!
Người
nuôi dê chưa bao giờ thấy mặt vị hôn thê, nhưng nghe nói
vừa sanh một đứa con thì lòng mừng không thể tả! Vội
vàng cấp cho người kia rất nhiều dê. Hai bên từ biệt.
Cách
vài hôm sau nữa, người kia lại trở về nói rằng:
- Anh
ơi! Thê thảm đau đớn quá, con anh đã chết rồi! Tôi đến
đây thành thực chia buồn cùng anh, để tỏ tình bạn hữu.
Người
nuôi dê nghe xong, vật vã khóc lóc thảm thiết, buồn khổ
mãi không nguôi.
**
Chuyện nầy tỉa dụ: Trong Phật giáo có những hạng người
đa vạn, không mong tâm danh lợi, không ham mê sắc đẹp vị
ngon, nhưng lại tham trước dục lạc thế gian, trở lại bị
nó làm mê hoặc, đành qảng tài bảo pháp lành công đức,
lơ lảng sự tu hành. Kết quả, không những làm hư hỏng pháp
lành, mà lại tiêu tan cả thân mạng, tài sãn, thật đáng
tủi nhục đau lòng, chính mình chuốc lấy sự đau khổ cho
chính mình một cách oan uổng.