11.
Bà La Môn giết con
Thuở
xưa, có một phái ngoại đạo kêu là Bà La Môn, trong bọn
họ có một người tự xưng là có thể biết được quá khứ
vị lai, đối với các học vấn điều nói trôi chảy không
sợ sệt. Chàng muốn phổ trương bản lảnh của mình, bèn
đi đến địa phương khác, trước mặt mọi người ôm con
khóc lóc thảm thiết.
Có
người hỏi:
- Tại
sao anh khóc nhiều thế?
Chàng
trả lời:
- Con
tôi trong bảy ngày nửa sẽ chết, vì thế nên tôi rất đau
buồn.
Mọi
người khuyên chàng rằng:
- Hiện
nay con anh khỏe mạnh như thế, trong bảy ngày nữa làm sao
chết được? Có lẽ anh tính lầm, hà chăng phải là sự buồn
khổ vô ích sao?
Chàng
trả lời:
- Tôi
tính rất chánh xác, đối với mặt trời, mặt trăng, vũ trụ,
vạn vật, từ xưa nay tôi không tính lầm bao giờ.
Ðến
hạn bảy ngày đứa con của chàng không chết, nhưng vì chàng
muốn bảo tồn danh dự, bèn giết đức con để chứng minh
cho điều dự đoán không lầm, khiến cho mọi người tin phục,
mong cầu danh tiếng lợi dưỡng cho mình.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Ngoại đạo tự xưng đắc đạo, xong
không có thật đức tu hành, vì muốn cho mọi người tin phục,
mà không tiếc xử dụng những thủ đoạn độc, giả dối,
hủ ngụy, dối thế, trộm danh, cũng như vị Bà La Môn giết
con để dối đời như trên không khác.
12.
Quạt nước đuờng
Thuở
xưa, có người chuyên môn nấu đường cát, đang lúc nấu
đường tại nhà, bỗng có người nhà giàu đến chơi. Muốn
xu phụng người ấy, anh bèn mời người nhà giàu uống một
chén nước chè.
Anh
bỏ một ít đường và rót thêm chút nước vào nồi bắc
lên lò nấu.
Chụm
lửa rất nhiều nên chẳng bao lâu, nước đường sôi lên
sùng sục.
Anh
sợ nước đường nóng, rồi người nhà giàu phải chờ lâu
mới uống được, liền tính làm nguội bớt nước, bèn nỗ
lực quạt nước đường trong nồi, xong anh lính quýnh quên
nhắc nồi ra khỏi lửa, vì thế tuy quạt rất lâu mà đường
vẫn sôi mãi. Anh nọ lúc quạt mau, khiến mồ hôi chảy dầm
dề trên trán.
Mọi
người chung quanh thấy thế, đều chê cười anh ta và bảo
rằng:
- Anh
làm thế chỉ phí công vô ích, không tắt lửa dưới nồi
mà chỉ quạt nước trong nồi làm sao nước nguội được?
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Nếu chúng ta không từ lữa dữ, tham,
sân, si phiền não cãn bổn mà diệt trừ, thì không thể nào
đạt đến chỗ giải thoát thanh tịnh. Mặc dù chúng ta đem
hết sức bình sanh tu theo khổ hạnh vô ích, cũng chỉ luống
nhọc vô công, không có sự bổ ích thực tế, tương lai y
nhiên trôi lăn trong vòng sanh tử chịu khõ vô cùng.
13.
Sự thật chứng minh
Có
một nhóm người ngồi trong nhà bình luận phạm hạnh của
một người khác. Trong nhóm ấy, có người nói rằng:
- Người
đó cái gì cũng hay cả, chỉ có hai điều không tốt: Ðiều
thứ nhất là hay nổi sân, điều thứ hai là chạm việc hay
lỗ mãng.
Ðang
lúc y nói thế, bất ngờ người kia đi ngang qua cửa nghe lọt
vào tai, lập tức nổi giận đùng đùng, nhẩy bổ vào nhà
vừa đánh y vừa nói:
- Ta
nổi sân hồi nào, ta lỗ mãng với ai đâu?
Bây
giờ mọi người đều nói:
- Cữ
động của người hiện tại chẳng đủ chứng minh cho sự
sân hận và lỗ mãng của người sao?
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có một hạng người có lỗi mà không
tự nhận, người khác đưa ý kiến giải bày, chẳng những
không hết lòng tiếp nhận, trở lại xấu hổ nổi sân, tìm
cách báo phục, làm thế không chỉ trở ngại cho sự tiến
bộ của tự mình, mà lại làm bộc lộ và phát triển tội
ác xưa nay, chịu hậu quả bất lương nữa.
14.
Giết kẻ dẩn đường
Thuở
xưa, có một đoàn thương gia dự định đến phương xa để
tìm kế sanh sống.
Ðường
đi phải trải qua một đồng rộng, cả đoàn đều không ràng
đường, mới bàn tính với nhau mời một người đi theo chỉ
lối; rồi họ cùng nhau khởi cuộc hành trình.
Ði
được nữa đường, họ đến một cánh đồng bao la bát ngát,
gặp một ngôi miếu thần.
Theo
tập quán nơi đó, đoàn phải giết một người tế miếu
mới đi qua khỏi được.
Ðoàn
thương gia cùng nhau bàn luận riêng, ai cũng cho rằng: Trong
bọn chúng ta đều là bà con thân thích và đồng hương, chỉ
có người dẫn đường là người ngoài chi bằng giết người
nầy để cúng tế.
Bàn
tính xong xuôi, họ bèn đem người dẫn đường ra giết.
Cúng
tế xong, họ lên đường, nhưng vì không có người dẫn lối,
nên cả bọn lạc lõng, bơ vơ nơi cánh đồng bát ngát.
Cúng
tế xong, họ lên đường, nhưng vì không có người dẫn lối,
nên cả bọ lạc lõng, bơ vơ nơi cánh đồng bát ngát.
Sau
cùng cả bọn họ đều bị chết ở giữa đường dài.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Muốn vào biển Phật pháp để lượm
của báu, phải nên tu pháp lành làm vị tiên đạo. Có một
ít người xưa nay điên đảo tu hành, không chịu khảo nghiệm
sự thật, luôn luôn náo động không an, mạt sát hạnh lành,
vong tưởng, mê chấp, mà muốn thủ lấy chân bảo pháp tài.
Kết quả chỉ hằng đọa nơi bến mẻ, biển khổ, trọn đời
không có nẻo thoát ly.
15.
Muốn con mau lớn
Thuở
xưa, có một ông vua sanh được nàng Công chúa, vua yêu quí
vô cùng, mong muốn nàng mau lớn, bèn mời vị lương y đến
thương lượng:
- Người
có thuốc gì để cho con gái trẩm uống vào mau lớn chăng?
Lương
y trả lời:
- Hạ
thần nhứt định sẽ tìm được thuốc hay nhưng phải đến
phương xa mới có. Hạ thần yêu cầu Bệ hạ một điều kiện
là trong thời gian hạ thần đi tìm thuốc, Bệ hạ không được
đến thăm công chúa. Chừng nào hạ thần đem thuốc về cho
công chúa uống rồi, Bệ hạ hãy đến tham.
Vua
trả lời ưng thuận.
Vị
lương y đi tìm thuốc phương xa kế đã 12 năm chẵng mới
đem thuốc trở về.
Sau
khi công chúa uống thuốc xong, lương y bèn đem công chúa yết
kiến vua trong cung nội.
Vua
thấy công chúa đã trưỡng thành, lòng mừng khôn xiết, nói
với lương y rằng:
- Người
thật là vị lương y đại tài, không người bì kịp; công
chúa nhờ uống thuốc của người mà chóng lớn đến thế!
Ðoạn
vua bảo quan tả hữu ban thưởng cho lương y rất nhiều tài
vật.
Người
đương thời đều cười vua là người dại dột, không biết
tính tuổi của con mình.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Người tu tập Phật pháp cần phải chân
thật hành trì, tự hiểu hể nước đến thì ao thành, giòng
trong thì tràng hiện, công đức được vẹn toàn. Nếu không
chịu hành trì đúng theo Phật pháp, cố gắng chân thật dụng
công, mà chỉ mong cầu cho mau có kết quả, thì thật là sai
lầm. Hạng người hành động như thế cùng ông vua muốn con
mau lớn như kia đều là hạng ngu si đáng chê cười cả.
16.
Tưới mía bằng nước mía
Thuở
xưa có hai người đều làm nghề trồng mía, họ thi đua với
nhau, đưa ra đề nghị: Ai trồng lên tốt thì được thưởng,
còn ai trồng xấu thì phải phạt.
Bây
giờ một trong hai người tự nghĩ rằng:
- Mía
xưa nay vốn ngọt nếu ta dùng nước mía tưới thêm lên, thì
mìa chắc chắn là ngọt lắm.
Người
kia nghĩ như vậy xong, bèn dùng rất nhiều mía ép lấy nước,
rồi đem nước ấy tưới lên mía mới trồng.
Kết
quả chẳng những hao tốn, mà lại bao nhiêu mía mới trồng
đều hư hoại hết.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có một ít người không chịu noi theo
đường chính để tu học Phật pháp, trở lại tư tưởng
khác thường, lập dị, cầu kỳ, đui tu mù luyện, mà cho đó
là phương pháp giản dị, "Khắc kỳ thủ chứng". Kết quả
chẳng những không đạt được mục đích đã dự kỳ, mà
còn lãng phí tinh thần và thời gian nữa. chỉ luống nhọc
vô công cũng như người dùng mía tưới mía không khác.
17.
Vì nhỏ mất lớn
Thuở
xưa có một người cho người khác mượn năm đồng, rất
lâu mà khôngg trả lại, chàng bèn đi đến nhà đòi.
Ðường
đi trải qua một con sông rộng, chàng phải đi đò tốn ba
đồng, đến nhà thời người kia đi vắng, khi trở về chàng
lại phải tốn ba đồng nữa. Ði đò qua lại hết sáu đồng.
Làm như thế chỉ luống nhọc công mà không đi đến đâu
cả, số tổn thất bại nhiều hơn số tiền cho mượn.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Nếu vì tranh cầu chút lợi, không tiếc
làm bại hoại thanh cao của mình. Kết quả thường khi không
bù lại được sự tổn thất. Thậm chí, danh lợi đều mất
không còn. Hiện tại mang tiếng xấu. Ðời sau mắc quả báo
chẳng lành. Hành động như thế thật là ngu si.
18.
Trên lầu mài dao
Thuở
xưa có một người phục dịch cho vua rất khổ, trải qua một
thời gian lâu, thân thể mỏi mệt vô cùng. Vua thấy thế thương
hại bèn ban cho con lạc đà chết.
Sau
khi chàng lảnh con lạc đà rồi, bèn đem về nhà lột da. Vì
dao lụt cắt không đứt, chàng đi tìm một viên đá để mài
dao, chàng tìm được một viên đá ở trên lầu. Chàng lên
lầu mài dao xong, rồi xuống lầu lột da lạc đà. Cắt một
lát dao lụt, chàng lại đi lên lầu mài lại, rồi trở xuống
lầu lột da. Vi lên xuống nhiều lần, thân thể mỏi mệt.
Chàng bèn nghĩ ra một phương pháp, đem con lạc đà để trên
lầu cho tiện, một bên thì mài dao, một bên thì cắt. Chàng
tự cho làm thế là rất thông minh. Thật ra ai cũng cười chê
chàng người ngu xuẩn.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Có một người thường thường hủy
phá giới cấm, rồi đem rất nhiều tiền của để tu phước
bổ thí, mong đặng sanh thiên. Giống như người mài dao kia,
cho dụng công rất nhiều mà chỗ đặng rất ít.
19.
Ghi dấu trên thuyền để tìm đồ rơi xuống bể
Thuở
xưa có một người vượt thuyền qua bể, sơ ý đánh rơi cái
chén bạc trong nước sâu, tức khắc chàng ghi trên be thuyền
làm dấu. Ðoạn rồi chèo thuyền đi, trong tâm chàng tự nghĩ:
Mình đã ghi kỹ chỗ cái chén bạc rơi trong nước, sau nầy
có thể căn cứ nơi lần ghi ấy mà tìm.
Hai
tháng sau, ngày nọ chàng đến nước Sư tử là một địa
phương rất xa, thấy có một giòng sông, chàng sực nhớ dấu
đã ghi trên thuyền, bèn lặn xuống nước tìm cái chén bạc.
Có
người thấy thế hỏi rằng:
- Anh
lặn vào trong nước để tìm cái gì?
Chàng
trả lời:
- Tôi
muốn tìm cái chén bạc đã đánh rơi.
Người
kia lại hỏi:
- Chén
của anh rơi chỗ nào?
Chàng
trả lời:
- Tôi
đánh rơi khi tôi mới vào biển cách đây hai tháng về trước.
Lúc
ấy tôi có ghi, trên be thuyền làm dấu chắc chắn. Ngày nay
tôi cứ xem chỗ ghi trên be thuyền mà xuống nước tìm chén.
Mọi
người nghe xong, ha hả cưới lớn và nói rằng:
- Nước
tuy giống mà địa phương xa cách ngàn trùng, làm sao mất một
nơi rồi lặn một nơi khác tìm đặng?
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Ngoại đạo không tu chánh hạnh, ở trong
pháp làng tương trợ nhau, luống tu theo lối khổ hạnh vô
ích. Bọn họ đâu biết sai một ly mất ngàn dậm. Chúng ta
cần phải sáng suốt y cứ theo nguyên tắc mà tu học cho đúng
chánh pháp, đó là điều trọng yếu của chúng ta.
20.
Trả thịt
Ngày
xưa có một ông vua nghe đồn có người bình phẩm mình là
rất bạo ngược, không hiểu chánh trị là gì, vua tức lắm,
tức khắc hạ lệnh bắt cho được con người phạm thượng
kia. Những mật thám điều tra không biết là ai cả. Sau khi
nghe lời vị hầu cán, vua bắt một người dân lương thiện
ra hạch tội, rồi lên án lóc một trăm lượng thịt sau xương
sống của y.
Chẳng
bao lâu có người biện hộ rằng: Người lương dân ấy không
bao giờ dám chê bai, mạt sát nhà vua. Bây giờ vua quá hối
hận, thấy rằng không nên kết tội oan cho người hiền, phải
mau đền trả tổn thất lại. Vua bèn hạ lệnh dùng một ngàn
lượng thịp đắp trả lại nơi xương sống của người hiền
kia.
Người
kia tuy đã được vua trả thịt, nhưng vẫn vô cùng đau đớn,
khóc than rên rỉ suốt đêm. Vua nghe thế, không chịu suy xét
cho kỹ, bèn đến họi rằng:
- Tại
sao ngươi vẫn còn khóc lóc? Ta lấy của ngươi chỉ có một
trăm lượng mà hiện nay ta trả lại một ngàn lượng không
đủ sao?
Người
lương dân không còn sức lực trả lời lại, kẻ chung quanh
thấy thế nói rằng:
- Trời
ơi! Tâu đại Vương, giả sử có ai chặt đầu Ðại Vương
rồi sau đền lại cho Ðại Vương một ngàn cái, vậy đầy
Ðại Vương có thể dính lại được không?
Vua
nghe thế rồi lặng thinh không còn đường đáp lại.
**
Chuyện nầy tỉ dụ: Chúng ta làm việc chi cần phải có tâm
kiên để cẩn thận; chớ không nên làm việc một cách quá
hung bạo, lổ mãng. Khi lầm lở rồi, thì không sao bổ cứu
lại được.