X
PHẨM
TỨ ĐẾ THỨ MƯỜI
(Hán
bộ phần giữa quyển thứ bảy)
Nầy
Ca-Diếp ! Nói là “ khổ” đó, chẳng gọi là thánh đế.
Tại sao vậy ? Vì nếu nói “khổ” là khổ thánh-đế, thời
tất cả trâu, dê, lừa, ngựa cùng người địa ngục lẽ
ra có thánh-đế.
Nầy
Ca-Diếp ! Nếu có người nào chẳng biết cảnh giới rất
sâu của Như-Lai với pháp thân vi mật thường trụ không biến
đổi, cho là thực thân không phải pháp thân, chẳng biết
đạo đức oai lực của Như-Lai, đây gọi là “khổ”.
Do
vì chẳng biết nên nơi “pháp” thấy là “phi-pháp”,
nơi “phi pháp” thấy là “pháp”. Phải biết người nầy
ắt phải đọa vào ác thú mãi trôi lăn trong vòng sanh tử,
thêm lớn nghiệp hoặc chịu nhiều khổ não.
Nếu
có người hay biết Như-Lai thường trụ không có biến đổi,
hoặc nghe tiếng nói hai chữ “thường trụ” một lần phớt
qua tai, bèn được sanh lên cõi trời. Về sau, lúc được giải
thoát, mới được chứng biết Như-Lai thường trụ không có
biến đổi. Khi đã chứng biết bèn tự nói : “ Ngày trước,
tôi từng nghe nghĩa thường trụ nầy, nay được giải thoát
mới được chứng biết. Đối với bổn tế, vì không rõ
biết, nên tôi phải luân hồi sanh tử xoay lăn vô cùng, ngày
nay mới bắt đầu đặng chứng biết như thật.”
Nếu
người nào biết như vậy, thiệt là tu khổ-đế, được nhiều
lợi ích lớn. Nếu người không biết, dầu là siêng tu nhưng
không được lợi ích, đây gọi là biết : “khổ”, gọi
là “khổ thánh-đế”.
Nếu
người nào không tu tập được như vậy, thời gọi là “khổ”,
chẳng phải “khổ thánh-đế”.
“
Khổ-tập-đế”là, nơi trong chơn pháp chẳng sanh chơn trí.
Thọ lấy vật bất tịnh, tức là nô tỳ, hay nói phi pháp
là chánh pháp, dứt diệt chánh pháp chẳng cho còn lâu. Vì
nhơn duyên nầy mà không biết được pháp tánh, vì không biết
mà luân hồi sanh tử chịu nhiều sự khổ não, chẳng được
sanh cõi trời và chánh giải thoát, Nếu có thâm trí chẳng
hoại chánh pháp do nhơn duyên nầy được sanh cõi trời và
chánh giải thoát.
Nếu
có người không biết khổ tập đế, mà nói chánh pháp không
có thường trụ. Đây đều là diệt pháp. Vì nhơn duyên nầy
nên trong vô lượng kiếp lưu chuyển sanh tử chịu các sự
khổ não.
Nếu
có thể biết pháp thường trụ chẳng khác, đây gọi là biết
“tập”, gọi là “tập thánh-đế”. Nếu người không
thể tu tập được như vậy thời gọi là “tập”, chẳng
phải “tập thánh-đế”.
Khổ
diệt-đế là, nếu có người tu học nhiều pháp không thời
là chẳng tốt. Bởi vì sao? Vì dứt tất cả pháp, vì hư hoại
chơn pháp tạng Như-lai. Tu học như trên đây gọi là tu pháp
không. Người tu khổ diệt-đế thời nghịch lại tất cả
pháp tu của ngoại đạo. Nếu nói rằng tu pháp không là diệt-đế
đó, thời tất cả ngoại đạo cũng tu pháp không, đáng lẽ
họ có diệt-đế, nếu có người tu tập Như-Lai tạng
: Vô ngã không-tịch, người nầy nơi vô lượng đời lưu
chuyển thọ khổ trong vòng sanh tử. Nếu có người chẳng
tu tập như vậy, dầu có phiền não nhưng chóng có thể diệt
trừ, vì người nầy biết tạng bí mật Như-Lai.
Nếu
có người nói rằng có tạng Như-Lai, dầu chẳng thấy được
nhưng nếu có thể diệt trừ tất cả phiền não đây thời
đặng chứng nhập. Nếu phát tâm như trên đây, nhơn duyên
trong một niệm, có thể đặng tự tại đối với tất cả
pháp.
Nếu
người nào có thể tu tập Diệt-đế như vậy chính là đệ
tử của ta. Bằng không, thời gọi là tu pháp không chẳng
phải diệtThánh-đế vậy.
Đạo
Thánh-đế tức là Phật-bảo, Pháp-bảo, Tăng-bảo và chánh
giải thoát.
Có
hạng chúng sanh điên đảo cho rằng không Phật, không Pháp,
không Tăng và không chánh giải thoát, sanh tử lưu chuyển dường
như huyễn hoá. Do kiến chấp nầy nên lưu chuyển ba cõi chịu
nhiều khổ não.
Nếu
người có thể phát tâm thấy rằng Như Lai thường trụ không
biến đổi, Pháp, Tăng giải thoát cũng thường trụ như vậy.
Nhờ một niệm nầytrong vô lượng đời tùy ý mà đặng quả
báo tự tại.
Như
ta thuở trước, vì bốn thứ điên đảo, chẳng phải pháp
chấp là pháp, nên mắc lấy vô lượng nghiệp quả ác. Ngày
nay ta đã diệt hết những kiến chấp như vậy, nên đặng
thành Phật vô thượng chánh giác. Đây gọi là đạo Thánh-đế.
Nếu
có người cho rằng Tam-bảo là vô thường, đây là lối tu
hư vọng chẳng phải đạo Thánh-đế.
Nếu
người tu tập Tam-bảo là thường trụ, người nầy là đệ
tử của ta, chơn chánh tu tập thấy bốn pháp Thánh-đế. Trên
đây gọi là bốn Thánh đế.
Ca-Diếp
Bồ-Tát bạch Phật rằng : “ Thế-tôn ! Nay tôi mới biết
tu tập bốn pháp Thánh-đế rất sâu”.
