Phẩm
Bất Ðộng Như Lai
Thứ
Mười Hai
xx
Bấy
giờ, Thế Tôn hỏi Duy Ma Cật rằng:
-Ngươi muốn gặp
Như Lai, mà lấy gì để quán Như Lai?
Duy Ma Cật nói:
-Như quán thật
tướng tự thân, quán Phật cũng vậy. Con quán Như Lai, việc
trước chẳng đến, việc sau chẳng đi, nay cũng chẳng trụ.
Chẳng quán sắc, chẳng quán sắc như (như tự tánh), chẳng
quán sắc tánh. Cho đến thọ tưởng hành thức cũng chẳng
quán theo như thế. Tứ đại chẳng khởi, đồng như hư không.
Lục nhập vô tụ, siêu việt lục căn. Chẳng ở tam giới,
tam cấu đã lìa, tùy thuận ba cửa giải thoát. Tam minh đầy
đủ bằng với vô minh. Chẳng nhất tướng, chẳng dị tướng,
chẳng tự tướng, chẳng tha tướng, phi không tướng, phi chấp
tướng. Chẳng bờ bên đây, chẳng bờ bên kia, chẳng giữa
giòng mà giáo hóa chúng sanh.
Quán nơi tịch
diệt mà chẳng diệt hẳn. Chẳng đây chẳng kia, chẳng nương
đây mà đồng đây, chẳng nương kia mà đồng kia. Chẳng thể
dùng trí hiểu, chẳng thể dùng thức biết. Chẳng tối chẳng
sáng. Vô danh vô tướng. Chẳng mạnh chẳng yếu. Phi tịnh
phi cấu. Chẳng tại phương chẳng lìa phương, phi hữu vi phi
vô vi, vô thị vô thuyết. Chẳng bố thí chẳng bỏn xẻn,
chẳng trì giới chẳng phá giới, chẳng nhẫn nhục chẳng
sân hận, chẳng tinh tấn chẳng giãi đãi, chẳng định chẳng
loạn, chẳng trí chẳng ngu, chẳng thật chẳng dối, chẳng
khứ chẳng lai, chẳng xuất chẳng nhập, tất cả ngôn ngữ
đoạn dứt. Phi phước điền phi chẳng phước điền, phi nên
cúng dường phi chẳng nên cúng dường, phi thủ phi xả, phi
hữu tướng phi vô tướng, đồng thật tế bằng pháp tánh,
siêu việt số lượng chẳng thể đo lường. Phi đại phi tiểu,
phi kiến văn giác tri, lìa các trói buộc, đẳng trí huệ,
đồng chúng sanh, nơi các pháp chẳng phân biệt, tất cả vô
đắc vô thất, chẳng ô trược chẳng phiền não, vô tác vô
khởi, vô sanh vô diệt, chẳng sợ chẳng buồn, chẳng vui chẳng
chán, chẳng đã có chẳng sẽ có, chẳng nay có. Chẳng thể
dùng tất cả ngôn thuyết để tỏ bày. Thế Tôn! Thân Như
Lai là thế đó, quán theo như thế gọi là chánh quán, quán
theo cách khác gọi là tà quán.
Bấy giờ, Xá
Lợi Phất hỏi Duy Ma Cật rằng:
-Ông diệt nơi
đâu mà đến thọ sanh nơi đây?
Duy Ma Cật nói:
-Pháp sở đắc
của ông có sanh diệt chăng?
Xá Lợi Phất
đáp:
-Chẳng có sanh
diệt.
-Nếu các pháp
chẳng có tướng sanh diệt, thì sao còn hỏi diệt nơi đâu
rồi đến sanh nơi đây. Ý ông thế nào? Ví như người nam
nữ của nhà huyễn thuật làm ra đó có sanh diệt chăng?
-Chẳng có sanh
diệt.
-Ông há chẳng
nghe Phật thuyết các pháp như tướng huyễn sao?
-Ðúng thế!
-Vậy sao còn hỏi
về sự sanh diệt chi nữa. Xá Lợi Phất! Diệt là pháp giả
dối của tướng hư hoại. Sanh là pháp giả dối của tướng
tương tục. Bồ Tát, dù diệt mà thiện nghiệp chẳng hết,
dù sanh mà ác nghiệp chẳng sanh.
Khi ấy Phật bảo
Xá Lợi Phất:
-Có quốc độ
Diệu Hỷ, Phật hiệu Vô Ðộng, Duy Ma Cật diệt nơi cõi ấy
mà đến sanh nơi đây.
Xá Lợi Phất
nói:
-Bạch Thế Tôn!
Người ấy nguyện bỏ cõi thanh tịnh mà lại thích cõi nhiều
oán hại này, thật chưa từng có!
Duy Ma Cật bảo
Xá Lợi Phất rằng:
-Ý ông thế nào,
khi mặt trời chiếu, ánh sáng ấy có hợp với tối chăng?
-Không ạ! Khi
mặt trời ra thì chẳng còn đen tối nữa.
Duy Ma Cật hỏi:
-Tại sao mặt
trời phải đi qua cõi Ta Bà?
-Vì muốn dùng
ánh sáng chiếu soi để diệt trừ đen tối.
Duy Ma Cật nói:
-Bồ Tát cũng
thế, dù sanh cõi Phật bất tịnh vì giáo hóa chúng sanh mà
chẳng hợp với ngu tối, chỉ muốn diệt trừ phiền não đen
tối của chúng sanh thôi!
Bấy giờ, đại
chúng khao khát muốn gặp Vô Ðộng Như Lai, cõi Diệu Hỷ và
chúng Bồ Tát Thanh Văn cõi ấy. Phật biết ý của chúng, bảo
Duy Ma Cật rằng:
-Thiện nam tử!
Hãy vì cả chúng trong hội hiện Vô Ðộng Như Lai, cõi Diệu
Hỷ và chúng Bồ Tát, Thanh Văn kia để chúng được thấy.
Lúc ấy, Duy Ma
Cật nghĩ rằng: Ta sẽ chẳng rời chỗ ngồi, đem hết vạn
vật trong cõi Diệu Hỷ như núi sông, đất đai, núi Tu Di,
Thiết Vi, nhật nguyệt, tinh tú, Thiên Long bát bộ, quỷ thần,
Phạm Thiên, chúng Bồ Tát Thanh Văn, thành phố, thôn quê, nam
nữ, cho đến Vô Ðộng Như Lai, tất cả nhà cửa cung điện,
những cây Bồ Ðề, diệu liên hoa và kẻ hay làm Phật sự
nơi mười phương v.v... Có ba cầu thang từ cõi Ta Bà đến
cõi Ðao Lợi. Chư Thiên nhờ thang này đến lễ kính Như Lai,
lãnh thọ kinh pháp. Người Ta Bà cũng nhờ thang này lên cõi
Ðao Lợi gặp chư Thiên. Thế giới Diệu Hỷ thành tựu vô
lượng công đức như thế. Trên từ cõi trời Sắc Cứu Cánh,
dưới đến thủy luân, ta sẽ dùng tay phải rút lấy như lấy
đồ gốm đem vào cõi này. Cũng như tay cầm tràng hoa cho tất
cả chúng đều thấy.
Nghĩ xong liền
nhập chánh định, hiện sức thần thông, dùng tay phải rút
lấy cõi Diệu Hỷ để vào cõi Ta Bà. Các Bồ Tát đắc thần
thông và chúng Thanh Văn, cùng các Thiên tử cõi kia đều cất
tiếng hỏi:
-Bạch Thế Tôn!
Ai đem con đi. Mong cứu hộ cho.
Vô Ðộng Như
Lai bảo:
-Chẳng phải ta
làm. Ấy là thần lực của Duy Ma Cật làm như thế.
Còn những người
chưa đắc thần thông thì chẳng hay biết mình bị di chuyển
đi chỗ khác. Cõi Diệu Hỷ dù vào cõi này mà chẳng thêm
bớt, nơi cõi Ta Bà cũng vẫn y như cũ, chẳng thấy chật hẹp.
Bấy giờ, Phật
Thích Ca bảo đại chúng rằng:
-Các ngươi hãy
xem quốc độ trang nghiêm, Bồ Tát thanh tịnh, đệ tử trong
trắng của Vô Ðộng Như Lai cõi Diệu Hỷ.
Cả chúng đều
thưa rằng:
-Vâng! Ðã thấy.
Phật bảo:
-Nếu Bồ Tát
muốn đắc cõi Phật trong sạch như thế, nên học theo đạo
sở hành của Vô Ðộng Như Lai.
Lúc hiện cõi
Phật Diệu Hỷ này, nơi cõi Ta Bà có mười bốn na do tha người
phát tâm Vô Thượng Bồ Ðề, đều nguyện sanh cõi Diệu Hỷ.
Phật Thích Ca liền thọ ký cho họ được sanh cõi ấy. Khi
cõi Phật Diệu Hỷ ứng hiện việc lợi ích nơi cõi Ta Bà
xong, trở về bổn xứ cả chúng đều thấy rõ.
Phật bảo Xá
Lợi Phất:
-Ngươi đã thấy
cõi Diệu Hỷ và Vô Ðộng Như Lai chăng?
-Vâng! Con đã
thấy. Thế Tôn! Nguyện khiến tất cả chúng sanh đều được
cõi Phật trong sạch như Vô Ðộng Như Lai, sức thần thông
như Duy Ma Cật để thân cận cúng dường, hoan hỷ đắc được
thiện lợi. Những chúng sanh hiện tại hoặc đời sau, nghe
kinh này cũng được thiện lợi, huống là nghe rồi tín giải,
thọ trì, đọc tụng, giải thuyết, theo pháp tu hành.
Nếu có người
đắc kinh điển này, thì được kho tàng pháp bảo. Nếu đọc
tụng, giải nghĩa, tu hành đúng như sở thuyết, thì được
chư Phật hộ niệm. Kẻ cúng dường Duy Ma Cật bằng như cúng
dường chư Phật. Nếu có người biên chép, thọ trì kinh này,
nên biết chỗ ở của họ thường có Phật. Kẻ nghe kinh này
tùy hỷ thì sẽ hướng thẳng vào nhất thiết trí. Kẻ tín
giải kinh này cho đến một tứ cú kệ rồi giải thuyết cho
người khác nghe, nên biết người ấy sẽ được thọ ký
Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.