Phẩm
Phương Tiện
Thứ
Hai
Lúc ấy trong thành
Tỳ Da Ly, có vị trưởng giả tên là Duy Ma Cật, đã từng
cúng dường vô lượng chư Phật, sâu trồng cội lành, được
Vô Sanh Pháp Nhẫn, biện tài vô ngại, du hí thần thông, cho
đến tổng trì, được vô sở úy, hàng phục ma oán, nhập
pháp môn thâm diệu, khéo dùng trí huệ, thông đạt phương
tiện, đại nguyện thành tựu, thấu rõ tâm chúng sanh, hay
phân biệt các căn lợi độn, nơi Phật đạo tâm đã thuần
thục, quyết định Ðại Thừa, việc làm chẳng cần tác ý,
tâm lượng như biển, oai nghi đồng Phật, chư Phật khen ngợi,
các vua chúa trời người thảy đều kính trọng.
Vì muốn độ
người đời nên Ngài thị hiện phương tiện ở thành Tỳ
Da Ly, dùng vô lượng của cải để nhiếp độ dân nghèo,
giữ giới hạnh trong sạch để nhiếp độ kẻ phá giới,
dùng hạnh nhẫn nhục để nhiếp độ kẻ giận dữ sân hận,
dùng đại tinh tấn để nhiếp độ kẻ biếng nhác, nhất
tâm thiền tịch để nhiếp độ kẻ tâm loạn, dùng trí huệ
để nhiếp độ kẻ vô trí.
Dù hiện thân
bạch y mà giữ giới hạnh trong sạch của Sa Môn, dù ở tại
gia mà không đắm nhiễm cõi đời, thị hiện có vợ con quyến
thuộc mà thường tu thanh tịnh hạnh, dù mặc đồ quí báu
mà dùng tướng tốt để trang nghiêm, dù ăn uống theo người
đời mà lấy Thiền duyệt làm mùi vị, hoặc đến chỗ cờ
bạc, xướng hát vẫn tùy cơ độ người, dù thọ pháp ngoại
đạo mà chẳng hoại chánh tín, dù hiểu rõ thế pháp mà thường
ưa
Phật pháp. Tất cả người gặp đều cung kính cúng dường,
xưng Ngài là bậc nhất trong hàng người được cúng dường,
hành đúng chánh pháp để nhiếp độ khắp kẻ sang, hèn, già,
trẻ, kinh doanh sự nghiệp thế gian được lợi mà chẳng vui
mừng. Dạo khắp thành phố để lợi ích chúng sanh, dùng chánh
pháp để cứu giúp tất cả người, vào chỗ giảng thuyết
kinh luận để dẫn dắt theo Ðại Thừa, vào các học đường
để mở mang trí huệ cho học trò, vào nhà dâm để thị hiện
tội lỗi của dâm dục, vào quán rượu mà trí huệ chẳng
bị nhiễu loạn.
Nếu ở hàng trưởng
giả thì làm bậc tôn túc trong trưởng giả vì thuyết pháp
thù thắng cho họ. Nếu ở hàng cư sĩ thì làm bậc tôn túc
trong cư sĩ vì đoạn dứt tham dục cho họ. Nếu ở hàng Sát
Lỵ (dòng vua chúa) thì làm bậc tôn túc trong Sát Lỵ vì dạy
nhẫn nhục cho họ. Nếu ở hàng Bà La Môn thì làm bậc tôn
túc trong Bà La Môn vì trừ ngã mạn cho họ. Nếu ở hàng đại
thần thì làm bậc tôn túc trong đại thần vì dạy chánh pháp
cho họ. Nếu ở hàng vương tử thì làm bậc tôn túc trong
vương tử vì chỉ thị trung hiếu cho họ. Nếu ở hàng nội
quan (thái giám và cung phi làm quan chức trong cung) thì làm bậc
tôn túc trong nội quan vì giáo hóa cung nữ theo chánh pháp.
Nếu ở hàng thường dân thì làm bậc tôn túc trong thường
dân vì chỉ bảo làm việc phước đức cho họ. Nếu ở hàng
Phạm Thiên htì làm bậc tôn túc trong Phạm Thiên vì dạy bảo
trí huệ thù thắng. Nếu ở hàng Ðế Thích thì làm bậc tôn
túc trong Ðế Thích vì thị hiện cho biết sự vô thường.
Nếu ở hàng Tứ Thiên Vương thì làm bậc tôn túc trong Tứ
Thiên Vương vì dạy họ hộ giúp cho chúng sanh.
Trưởng giả Duy
Ma Cật dùng vô lượng phương tiện như thế để lợi ích
chúng sanh, phương tiện ấy là hiện thân có bệnh. Vì Ngài
bệnh nên quốc vương, đại thần, trưởng giả, cư sĩ, Bà
La Môn v.v... cùng các vương tử, quan lại và quyến thuộc,
vô số ngàn người đều đi thăm bệnh. Nhân dịp này, vì
tất cả mọi người đến thăm bệnh, Ngài dùng phương tiện
mà thuyết pháp rằng:
-Này các nhơn
giả! Cái huyễn thân này thật là vô thường, nó không có
sức, không mạnh, không bền chắc, là vật mau hư hoại, thật
chẳng thể tin cậy! Nó là cái ổ chứa nhóm những thứ khổ
não bệnh hoạn. Các nhơn giả! Người có trí sáng suốt không
bao giờ nương cậy nó.
Nếu xét cho kỹ
thì thân này như đống bọt, chẳng thể cầm nắm. Thân này
như bóng nổi, chẳng thể bền lâu. Thân này như dương diệm,
do ánh sáng mặt trời phản chiếu mà sanh. Thân này như cây
chuối, chính giữa không bền chắc. Thân này như huyễn, từ
điên đảo khởi. Thân này như mộng, do tâm hư vọng mới
thấy. Thân này như bóng, do nghiệp nhân hiện. Thân này như
tiếng vang, thuộc về nhân duyên. Thân này như đám mây, trong
giây lát biến mất. Thân này như điện chớp, niệm niệm
chẳng trụ. Thân này vô chủ như địa đại, vô ngã như hỏa
đại, vô thọ như phong đại, vô nhơn như thủy đại. Thân
này chẳng thật, nương tứ đại làm nhà. Thân này vốn không,
lìa ngã, ngã sở. Thân này vô tri như cây cỏ, miểng ngói.
Thân này vô tác, tùy sức gió xoay chuyển. Thân này bất tịnh,
chứa đầy những thứ dơ bẩn. Thân này giả dối, dù có
tắm rửa ăn mặc rốt cuộc cũng phải tiêu diệt. Thân này
là tai họa, vì sanh bệnh hoạn khổ não. Thân này như giếng
khô trên gò, vì bị sự già yếu ép ngặt. Thân này chẳng
định, vì có sanh ắt phải chết. Thân này như rắn độc,
như oán tặc, như hư không tụ hợp, do ngũ ấm, lục nhập,
thập bát giới hòa hợp mà thành.
Các nhơn giả!
Nên vui thích thân Phật, nhàm chán thân này. Tại sao? Thân
Phật là Pháp thân, từ vô lượng trí huệ công đức sanh;
từ giới định huệ, giải thoát, giải thoát tri kiến và
từ bi hỉ xả sanh; từ bố thí, nhẫn nhục, nhu hòa, siêng
năng, tinh tấn, thiền định, giải thoát, tam muội, đa văn,
trí huệ, các Ba La Mật sanh; từ phương tiện, lục thông,
tam minh, ba mươi bảy phẩm trợ đạo và chỉ quán sanh; từ
thập lực, tứ vô sở úy, mười tám pháp bất cộng sanh;
từ đoạn dứt tất cả pháp bất thiện, tụ tập tất cả
pháp thiện sanh; từ chơn thật chẳng buông lung sanh; từ vô
lượng pháp trong sạch kể trên sanh thân Như Lai.
Các nhơn giả!
Muốn đắc thân Phật, đoạn dứt tất cả bệnh chúng sanh,
phải phát tâm Vô Thượng Chánh Ðẳng Chánh Giác.
Như thế, trưởng
giả Duy Ma Cật vì những người đến thăm bệnh mà ứng cơ
thuyết pháp, khiến tất cả đều phát tâm Vô Thượng Chánh
Ðẳng Chánh Giác.