|
c
PHÉP
TU LĂNG NGHIÊM ĐẠI ĐỊNH
Hoà
Thượng Kim Cang Tử
Tạp
Chí Nghiên Cứu Phật Học Số 6 /1998 (Hà Nội)
Lăng
Nghiêm là một bộ kinh triết lý thần bí và có khoa học khám
phá muôn vật, ý nghĩa rất uyên thâm mầu nhiệm. Bộ kinh
này gồm mười quyển dạy về cả Hiển giáo và Mật giáo,
xưa nay nhiều người rất ngưỡng mộ tôn sùng.
Kinh này
không phải như các kinh vẫn thường đem đọc tụng lễ bái
cầu đảo, như kinh Pháp Hoa, Dược Sự, Báo Ân, Lương Hoàng,
Thuỷ Sấm… Bộ này chỉ chuyên về nghiên cứu giáo lý là
chính; còn như muốn đắc pháp kinh nghiệm, thì phải theo pháp
dạy: Vô Hương Bồ đề, hay muốn đắc pháp kinh nghiệm, thì
phải theo pháp dạy: Thụ giới, giữ giới, lập đàn tràng
tác pháp tu luyện rất công phu mới được. Nếu chỉ do tín
tâm tụng hài thần chú dài ở trong kinh một cách thông thường
để cầu công đức an lạc thì không phải nói.
Muốn tu đới
Pháp chính định, trước hết phải tìm thầy thụ giới theo
ba nghĩa “quyết định” trong kinh Phật dạy:
Giữ giới,
tu định, phát tuệ.
Tiếp tâm
là giới, nhân giới sinh định, nhân định phát tuệ.
Gìn giữ
bốn điều luật ghi:
Sát, đạo,
dâm, vọng, trong sáng như giá, như sương, tự mình không sinh
ba ý nghiệp, bốn khẩu nghiệp. Tâm không duyên với sắc,
hương vị. Nếu tu định không giữ giới thì dù có nhiều
trí, thiền định hiện tiền cũng lạc vào ma đạo, tà kiến.
Khi tu luyện
còn phải thực hiện ba phép Tiên Thứ Phật dạy nguyên văn
như sau:
“Một
là tu tập từ các trợ nhân, hai là chân tu nạo sách chính
tính, ba là tăng tiến trái lại hiện nghiệp”.
Thế nào
trợ nhân? A nan: 12 loài chúng sinh trong thế giới không
thể tự toàn, phải nương theo bốn cách ăn uống và an trụ;
nghĩa là nương theo đoạn thực, tư thực và thức thực; vậy
nên Phật bảo tất cả chúng sinh ăn thức lành thì sống,
ăn thức độc thì chết. Vậy những chúng sinh cầu Tam ma đề,
nên dứt bỏ năm thứ rau cay trong thế gian. Năm thứ rau cay
này ăn chín thì phát lòng dâm, ăn sống thì thêm lòng giận.
Những người ăn rau cay đó, ở trên thế giới dù biết giảng
thuyết 12 bộ kinh, thiên tiên 10 phương hiềm vì hôi hám đều
phải trách xa, các loài ngã quỷ v.v… Nhân trong lúc người
kia ăn rau cay, đến liếm môi mép người đó, mà người đó
thường ở lẫn với quỷ cùng chỗ, phúc đức ngày càng tiêu
hao, thường lâu không được lợi ích. Người ăn rau cay tu
phép đại lực ma vương, nhân được dịp đó hiện ra thân
Phật đến thuyết pháp cho người kia nghe, dèm pha cấm giới,
khen ngợi dâm lạc, tức giận, si mê, đến khi mạnh chung,
tự thân người ấy làm họ hàng cứu ma vương, khi hưởng
thụ phúc hết rồi thì sa vào địa ngục vô gián, A Nan, người
tu đạo Bồ đề phải đoạn hẳn năm thứ rau cay ấy gọi
là điện thứ tu hành tăng tiến thứ nhất.
Thế nào
là chính tính? A Nan, chúng sinh tu vào Tam ma đề, cốt yếu
trước nhất phải nghiêm chỉnh giữ giới trong sạch, đoạn
hẳn lòng dâm, không dùng rượu thịt, chỉ ăn thức ăn trong
sạch nấu chín, không ăn thứ sống, A Nan, người tu hành đó
nếu không đoạn dâm dục và sát sinh mà ra khỏi được ba
cõi, thật không có lẽ như vậy. Nên coi sự dâm dục như
là rắn độc, như thấy giặc thù, trước hết phải giữ
pháp tứ khí, bát khí của giới thanh văn, nắm giữ cái tâm
không nóng lên. Cấm giới đã thành thục thì ở trong thế
gian hẳn không còn nghiệp sinh nhau, giết nhau, đã không làm
sự trộm cướp thì không còn bị mắc nợ nhau và khỏi phải
trả cái nợ kiếp trước trong thế gian. Người trong cái sạch
ấy là pháp Tam ma đề, chính cái nhục thân của cha mẹ sinh
ra không cần thiên nhẫn tự nhiên thấy được mười phương
thế giới, thấy Phật nghe pháp, chính mình vâng lĩnh thái
mạnh thanh tịnh. Không còn những việc khó khăn nguy hiểm,
ấy gọi là tiệm thứ tu hành tăng tiến thứ 2.
Thế nào
là hiện nghiệp? A Nan, người giữ gìn cấm giới trong
sạch như vậy, tâm không tham dâm, không dong ruổi theo lục
trần ở ngoài, nhân không dong ruỗi, tự xoay lại về tính
bản nguyên trần đã không duyên thì căn không ngẫu, hợp
với đâu nữa, trở ngược dòng về chỗ toàn nhất, sáu cái
dụng không ngẫu, hợp với đâu nữa, trở ngược dòng về
chỗ toàn nhất, sáu cái dụng không hiện hành, cõi trước
trong sạch ví như ngọc lưu ly có mặt trắng sáng treo ở bên
trong. Thân tâm khoan khoái, tĩnh diệu viên minh bình đắng được
đại an ổn, tất cả mật viên tịnh diệu, các đức Như
Lai đều hiện trong đó, người ấy liền được vô sinh pháp
nhẫn. Từ đó lần lượt tụ tập, tuỳ cái hạnh phát ra
mà an lập các thánh vị, ấy gọi là tiệm thứ tu hành tăng
tiến thứ ba.
Những vị
tu theo Lăng Nghiêm, đại định, giữ được các điều luật
ghi trong sạch mà chuyên tu tốt, thì công đức lợi ích tiến
lên các ngôi thứ hiền thánh như thế nào?
Xin xem lần
lượt từ dưới lên trên như sau:
Trước hết
phải dùng ba phép tiệm thứ là bậc đầu tiên sơ pháp tâm,
để tăng tiến cho các ngôi hiền thánh sau được lên cao dần,
từ phàm phu lên đến ngôi đại thánh là Phật, không phải
trải qua nhiều đời nhiều kiếp.
Thứ đến
ngôi Can Tuệ địa, ngôi này chỉ có trí tuệ hiển thông giáo
nên gọi Can Tuệ địa. Ngôi này là Cận ngoại phàm:
Thứ đến
mười ngôi Tín so ngôi tín này đem làm tín căn của mình mà
gây giống Phật, nên gọi là ngoại phạm.
Thứ đến
mười trụ, 10 ngôi này sinh vào nhà Phật mà thành Phật tử,
nên là Nội phàm, vào bậc Tiểu hiền.
Thứ đến
mười ngôi Hành, 10 ngôi này mở rộng lục độc mà làm việc
Phật, cũng là Nội phàm, thuộc bậc Trung hiền.
Thứ đến
mười ngôi Hồi hướng, 10 ngôi này đem công đức Phật sự
hướng về Phật tâm, cũng là Nội phàm, như là bậc Đại
hiền.
Bốn ngôi
Gia hành, 4 ngôi này gia tăng công hành để lên bậc Thánh,
xoá bỏ sự cách biệt giữa Tâm với Phật và diệt hết số
lượng mê với ngộ, là bước quá độ từ hiền lên Thánh,
là ngôi Á Thánh.
Mười ngôi
Thánh địa, Tu từ ngôi thứ nhất lên đến ngôi thứ mười,
thì khế hợp chân như, bóng mây từ phủ khắp Niết bàn,
che chở cứu hộ cho hết thảy chúng sinh. Đối với Phật
quả thì đây là ngôi Nhân.
Đẳng giác,
ngôi này vị thứ ngang Phật, nhưng còn phải diệt trừ “Sinh
tướng vô minh” (42 phẩm vô sinh đến đây thì đoạn diệt
hết), thì lên ngôi Diệu Giác cao siêu cực điểm là hậu
Nhân địa.
Diệu Giác
đến ngôi này thì cả phúc đức và trí tuệ đều hoàn toàn
đầy đủ, muốn thi hành Chính Giác thì nhập Na già định
Kim cươngđạo, chuyển hết Dị thục thức là hành phật,
nên Diệu giác là ngôi Nhân địa Như Lai tức là ngôi Quả
(Phật quả).
Những người
tu có thần thông linh ghiệm, được đến đâu cũng phải giữ
vững lòng lành mà đừng tự phụ, nếu tự cho mình là Thánh
thì hiền bị đoạ lạc ngay vào đường tà.
Những tà
ma này lớn nhỏ có hàng năm mươi loại rất là lợi hại
cho việc tu hành, càng tu cao càng hay bị ma trược, ma báo.
Lũ ma nó cũng ở trong năm uẩn là sắc, thụ, tướng, hành,
thức của mình mà hoá ra, thừa cơ lúc mình sai lầm là nó
được dịp hại mình, làm cho mình không được gặp chính
đạo, thiệt mất cả phúc lợi giải thoát.
Cho nên đối
với việc tu trì phải thận trọng, có hai điều phải thực
hiện cho tốt: một là giữ giới trong sạch, hai là chính
tâm thành ý, vì giải thoát và lợi lạc cho hết thảy
chúng sinh mà tu, thì mới hy vọng thành tựu đạo pháp cao
quý được.
Muốn hiểu
được khoa học, triết học của kinh Lăng Nghiêm dạy, thì
phải học thông Tam Như Lai Tạng. Thấu triệt Pháp sinh trần,
Pháp diệt trần. Tỏ rõ chân lý cao siêu tuyệt vời. Thức
tinh nguyên minh, vạn pháp duy thức.
Xin hãy nghiên
cứu kỹ bộ Đại kinh này.
 |