I.–
DIỆN MẠO VÀ TÁC PHONG CỦA NGÀI HUYỀN TRANG
Trích dịch quyển
Huyền Trang, vị chiêm bái và học giả (Hsuan-Tsang, The Pilgrim
and the scholar) của Tỳ kheo THÍCH MINH CHÂU.
Ngài Huyền Trang đã
đến và đã đi. Nhiều thế kỷ đã trôi qua từ khi dáng điệu
uy nghi của Ngài tô điểm cho cảnh trời Ấn Độ và Trung
Hoa, và từ khi chiếc bóng đơn độc của Ngài dấn mình trên
những nẻo đường chưa từng có dấu chân người, những
con đường nối liền hai cường quốc Hoa-Ấn.
Nhưng dấu vết thời
gian hình như không làm hao mòn kỷ niệm của Ngài; và định
luật vô thường như đã không chịu in dấu tang thương trên
danh tiếng vĩ đại của nhà chiêm bái kỳ diệu của thời
quá khứ.
Thực vậy, đời Ngài
và sự nghiệp của Ngài không bao giờ không có ảnh hưởng
mạnh mẽ đến những ai có dịp biết đến chúng. Tác phong
sáng ngời và đức tánh siêu việt của Ngài, sự nhiệt thành
hăng hái của Ngài để tìm hiểu và truyền bá chánh pháp
bao giờ cũng khiến chúng ta kính phục và khuyến khích chúng
ta theo gương Ngài để phụng sự chánh pháp.
1. Diện mạo và oai
nghi
Không có gương sáng
nào hơn là cử chỉ oai nghiêm và đức tánh cao thượng của
Ngài.
"Pháp sư cao hơn bảy
thước xưa, da hồng hào, với lông mày rộng và cặp mắt
tươi sáng. Cử chỉ của Ngài tề chỉnh như pho tượng và
đẹp đẽ như một họa phẩm. Tiếng nói của Ngài trong sáng
vang xa, và Ngài lúc nào cũng nói một cách thanh nhã và lịch
sự khiến người nghe không bao giờ nhàm chán. Khi Ngài ở
trong đồ chúng hay trong khi tiếp khách, Ngài ngồi thẳng không
dao động trong một thời gian khá lâu. Ngài thường mặc bộ
sắc phục Gandhara, bằng nỉ dạ, không quá rộng và vừa vặn
chững chạc. Ngài đi đứng ung dung, khoan thai, luôn luôn ngó
thẳng, không nhìn qua một bên. Cử chỉ của Ngài như dòng
sông lớn chảy; và sáng sủa như đóa hoa sen nở trên mặt
nước."
Ngài có một người
anh đã xuất gia trước Ngài và được mọi người ở xứ
Thục khâm phục. Nhưng nói đến đức tự tại của tâm tư
không nhiễm bụi trần; sự tìm hiểu chân lý huyền diệu,
hoài bão khám phá những bí mật của vũ trụ, ước vọng
thực hiện lại những thành quả của tiền nhân; sự duy trì
các cổ tục và cải thiện các quan điểm sai lầm; sự cố
gắng nhiếp phục và vượt trên các điều tầm thường, sự
nhẫn nại qua các nguy hiểm và khó khăn, không giảm nhuệ
khí, sự đảm nhận mọi trọng trách, đức tự trọng...,
đối với những đức tính này, người anh của Ngài không
thể hơn Ngài được.
2. Tánh tình cao thượng
của Ngài
Ngay khi còn nhỏ, Ngài
đã tỏ ra tôn trọng những điều cao thượng. Khi Ngài mới
tám tuổi, phụ thân Ngài dạy Ngài quyển "Hiếu tử kinh" và
khi đến đoạn Tăng Tử kính cẩn đứng lên khi thọ giáo,
Ngài Huyền Trang cũng kính cẩn đứng lên khiến cho phụ thân
Ngài tán thán hoan hỷ và tìm thấy những mầm giống một
đời sống cao cả vĩ đại của Ngài trong tương lai.
"Ngài mến cổ học,
trọng hiền nhân, Ngài không đọc những sách không thanh nhã,
bất chánh và không theo những tập tục mà các bậc thánh
hiền tránh xa. Ngài không giao du với bọn trẻ đồng lứa
và dạo chơi tại các chợ búa phố phường. Dầu cho có chuông
trống ầm ĩ tại các giao lộ, hay các cuộc múa hát tại các
nẻo đường, trong khi quần chúng tụ tập để xem, Ngài cũng
không rời khỏi chỗ ngồi của Ngài. Dầu còn trẻ, Ngài cũng
đã biết điều hòa cảm tình trong thanh tịnh và trang nhã."
3. Ngài giữ gìn giới
luật
Như vậy, thật không
có lạ khi Ngài xuất gia tu hành: "Ngài giữ giới hạnh một
mực tinh nghiêm; Ngài mến tiếc giới luật hơn cái phao cứu
mạng và gìn giữ giới luật kiên trì. Tánh của Ngài ưa tĩnh
mịch, giản dị, ít thích giao du. Mỗi khi Ngài vào đạo trường
thì chỉ có lệnh của triều đình mời, Ngài mới ra khỏi
phòng làm việc."
Vì Ngài theo Đại thừa
nên giữ hạnh ăn chay rất chân thành như câu chuyện sau đây
chứng tỏ. Khi Pháp sư đến Cao Xương, vua nước ấy mời
Ngài dùng cơm trong cung và món ăn có ba món tịnh nhục (tự
mình không thấy, không nghe hay không nghi), Ngài từ chối không
dùng, và giải thích cho vua biết rằng theo Tiệm giáo thì có
thể dùng ba món tịnh nhục, nhưng theo Đại thừa Đốn giáo
thì nhất định không cho. Rồi Ngài lựa các món ăn khác mà
dùng.
Khi Ngài vừa về đến
Trung Hoa, Hoàng đế nói chuyện với Ngài quá thích thú, mê
say đến nỗi mời Ngài theo dự cuộc chinh phạt dẹp loạn
để cầu nguyện. Ngài kính cẩn chối từ và trong câu trả
lời của Ngài, chúng ta thấy rõ sự khôn khéo và sự giữ
gìn giới luật:
"Bệ hạ trong cuộc chinh
đông này đã có sáu quan hộ tống. Phạt loạn quốc giết
tặc thần, nhất định Bệ hạ sẽ thắng trận Mục Dã và
chiến bại Côn Dương. Huyền Trang này tự biết không giúp
gì cho Bệ hạ trong cuộc chinh phạt này. Huyền Trang cảm thấy
tự tàm vì gây tổn phí không cần thiết và trở thành một
gánh nặng vô ích. Vả lại trong giới luật, các tu sĩ không
được xem chiến trận và duyệt binh. Vì Đức Như Lai đã
có lời khuyên như thế, Huyền Trang này không dám không tin
cho Bệ hạ biết. Mong Bệ hạ mở lòng từ bi, thật là đại
hạnh cho Huyền Trang này vậy."
4. Lòng Từ thiện
Thấm nhuần sự trong
sạch của giới luật và thiết tha với lý tưởng Bồ tát
hạnh, Pháp sư không bao giờ quên thực hành hạnh bố thí
khi có phương tiện. Khi Ngài đến thành phố Phật Đảnh Cốt,
sau khi cúng dường Xá lỵ, Ngài đem cúng cho ngôi chùa năm
mươi đồng tiền vàng, một ngàn đồng tiền bạc, bốn cuộn
vải rất đẹp, hai cuộn vải lụa và hai bộ tăng phục.
Tại thành phố Phật-để
(Pukalavati) tất cả vàng, bạc, lụa, y áo mà vua Cao Xương
(Khotan) cúng cho Ngài, Ngài đem bố thí và phân phát rộng rãi
cho những đại tháp và những ngôi chùa Ngài đến viếng.
Khi Ngài từ giã thành
La-la-tăng-ha (Narasimha), Ngài và các bạn đồng hành bị cướp
tất cả áo quần và tiền bạc. Khi Ngài được cứu thoát,
có hơn hai trăm người đến quy y và cúng cho Ngài mỗi người
một tấm vải nỉ dạ và đồ ăn. Pháp sư phân phát các tấm
vải nỉ ấy cho các bạn đồng hành vừa đủ để làm vài
bộ áo. Số vải còn lại, Ngài cúng năm tấm cho vị Pháp
sư già tại đấy.
Khi Ngài về đến nước
Trung Hoa, Hoàng Đế và nhiều người thỉnh thoảng cúng dường
cho Ngài hơn mười ngàn cuộn lụa, gấm và hàng trăm bộ tăng
phục. Ngài đem dùng tất cả để thiết lập chùa chiền,
làm lợi ích quốc gia, hoặc để đắp các tượng Phật, hoặc
để đem cúng cho các vị khách Bà-la-môn ngoại quốc, hoặc
đem phân phát cho kẻ nghèo đói khốn cùng. Ngài không bao giờ
cất chứa bất cứ vật gì, và những gì cúng dường cho Ngài,
Ngài liền đem phân phát cho kẻ khác. Trước khi lâm chung,
Ngài kiểm điểm lại những việc thiện trong đời Ngài đã
làm, và Ngài sung sướng nhận thấy Ngài đã cúng dường và
bố thí cho hơn 10 ngàn vị tỳ kheo và hơn 10 ngàn kẻ nghèo
đói. Cử chỉ của Ngài trước khi từ trần cũng đã là một
cử chỉ bố thí. Ngài cho họp tất cả các vị tu hành chung
quanh giường bệnh và phân phát cho chúng tăng tất cả những
của cải riêng của Ngài.
5. Tinh thần Khổng
Mạnh của Ngài Huyền Trang
Được nuôi dưỡng từ
tuổi thơ ấu trong một bầu không khí Khổng giáo và nhờ
sự hiếu học thâm nho của phụ thân khích lệ, Pháp sư thấm
nhuần những triết lý của Khổng giáo. Dầu Ngài hết sức
tin tưởng Tam Bảo và hoàn toàn thông suốt ba tạng kinh điển,
Ngài vẫn tin và hành theo một vài đạo lý chính của Khổng
Mạnh trong suốt đời Ngài.
Trung thành với đạo
hiếu, Pháp sư không bao giờ quên bổn phận đối với song
thân. Dầu hai vị này mệnh chung đã lâu, khi Ngài trở về
nước Trung Hoa và sau khi sự phiên dịch kinh điển bắt đầu,
Ngài đến thăm mộ phần của song thân. Với sự phê chuẩn
của Hoàng Đế, lễ di hài cốt được cử hành tại Lạc
Dương trước sự hiện diện của hơn 10 ngàn người, cả
tu sĩ và cư sĩ. Và trong lá đơn đệ lên Hoàng đế để xin
cải táng, chúng ta thấy rõ hiếu đạo của Ngài:
"... Bất hạnh không
được phước trời che chở, Huyền Trang này bị mất song
thân khi còn thơ ấu. Nhân gặp thời nước Tùy ly loạn, việc
chôn cất vội vàng không đuợc châu đáo. Ngày tháng trôi
qua đã bốn mươi năm rồi và nay phần mộ bị hư hại khá
nhiều. Nghĩ đến những ngày quá khứ, lòng dạ nao nao không
được tự an. Với người chị già, Huyền Trang này đã dời
thi hài từ chỗ phần mộ cũ đem cải táng tại Tây Nguyên
để báo đáp ơn sâu của song thân..."
Một câu chuyện nữa
trong đời Ngài Huyền Trang chứng tỏ Ngài đã gìn giữ tinh
thần Khổng Mạnh đến thế nào, dầu Ngài hết sức tin tưởng
đạo Phật Ấn Độ. Các vị sư Ấn Độ thấy Ngài sắm sửa
hành lý về nước và đã xem Ngài như người đồng hương,
khuyên Ngài nên ở lại Ấn Độ và nói rằng:
"Ấn Độ là chỗ đản
sanh của đức Phật. Dầu cho vị Đại thánh không còn nữa,
nhưng di tích của Ngài vẫn còn tồn tại. Đi vòng quanh trong
nước và chiêm bái những Thánh tích ấy cũng đủ làm thỏa
chí bình sanh. Nay Pháp sư đã đến đây thì còn về làm gì?
Hơn nữa Trung Quốc là một nước biên địa, con người bị
khinh rẻ và đạo pháp bị chê bai. Do vậy các đức Phật
không sanh tại chỗ ấy. Vì con người ở nước ấy ý chí
hẹp hòi và thâm tâm ô uế nên các bậc Thánh không ai đi
qua nơi ấy. Thời tiết thì lạnh lẽo, núi non lại hiểm trở,
như vậy thiết tưởng cũng không đủ để Pháp sư suy nghĩ
hay sao?"
Câu trả lời của Ngài
Huyền Trang trước tiên là một sự phản kháng, lấy danh nghĩa
lòng từ trong đạo Phật:
"Khi đấng Pháp vương
lập giáo, Ngài muốn đạo lý Ngài lưu động. Nay tâm tôi
đã được thấm nhuần vị đạo, lẽ nào tôi lại bỏ quên
những ai chưa được ngộ đạo hay sao?"
Và câu trả lời tiếp
của Ngài phản ảnh sự tự hào và lòng ái quốc:
"Hơn nữa nước ấy
(Trung Hoa) có nhiều cổ tục đáng kính và pháp độ đáng
theo. Vua hiền, tôi trung, cha từ, con hiếu. Nhơn nghĩa được
tôn quý, niên lão, đức độ được tôn sùng.
Lại nữa họ thấu triệt
lẽ huyền vi và trí tuệ có thể sánh bằng tiên thánh. Họ
thể nhập với thiên thần và hành động đúng với phép tắc.
Bảy loại ánh sáng của mặt trời không thể lấn át được
sự rực rỡ của nền văn hóa Trung Quốc. Họ khám phá ra
nhạc khí và biết phân chia thời gian. Sáu luật không thể
lấn áp oai quyền của họ. Do vậy họ có thể nô dịch quần
thú và chế ngự quỷ thần. Họ biết điều hòa âm dương
và lợi dưỡng vạn vật."
Rồi Ngài Huyền Trang
tán thán đạo Phật ở Trung Hoa:
"Từ khi Di giáo đến
Phương Đông, Đại Thừa được nhiệt thành tín ngưỡng.
Nước thiền định của họ vừa trong vừa lặng, hương giới
luật của họ ngát cả cõi Trời. Họ phát tâm thực hành
cho được Thập địa đại nguyện và tu hành chứng được
Tam thân. Các thánh nhân đã xuất hiện để giảng pháp giáo
hóa, khiến dân chúng tai nghe được diệu ngữ, mắt thấy
được kim dung. Họ như chiếc xe dấn mình trong cuộc hành
trình ngàn dặm không ai có thể lường trước khả năng như
thế nào. Sao các Ngài có thể khinh thường nước ấy, chỉ
vì Đức Phật không sanh tại chỗ."
Câu trả lời đầy khí
phách hăng hái ấy, thốt từ miệng Pháp sư sau một thời
gian xa cách Trung Hoa khá lâu, nêu rõ tinh thần ái quốc hùng
mạnh của Ngài và chứng tỏ tinh thần Khổng Mạnh mà Ngài
đã thâm hiểu từ thơ ấu.
6. Nghị lực sắt
đá của Ngài Huyền Trang
Nhưng sự tín thành của
Ngài đối với triết lý Khổng Mạnh chỉ là một phản ảnh
lờ mờ, nếu sánh với một đức tính khác, chính đức tính
này đã chiếm địa vị ưu thế trong đời sống của Ngài
và đã là then chốt cho tất cả sự thành công. Đức tính
ấy là một ý chí kiên trì như kim cương và một nghị lực
sắt đá trước mọi nguy hiểm và trở lực. Chính nghị lực
sắt đá này đã nâng đỡ Ngài trong cuộc chiêm bái đầy
gian lao và giúp Ngài thành tựu được sứ mệnh cao cả.
Khi Ngài đã phát nguyện
Tây du để cầu pháp và giải các nghi vấn thì Ngài kiên trì
giữ chí nguyện ấy, dù có trải qua trăm cay nghìn đắng,
Ngài cũng không bao giờ đi sai chí hướng ấy.
Khi Ngài đã đặt chân
trên con đường Tây du thì không một sức mạnh nào ở trên
đời, không một chướng ngại vật thiên nhiên đáng sợ nào
có thể cản trở Ngài trên con đường hành đạo. Hoàng đế
Trung Hoa ra một sắc lệnh cấm Ngài không được đi. Các bạn
đồng hành của Ngài lập tức rút lui mau lẹ. Nhưng Pháp sư
không nao núng bởi chướng ngại ấy, bí mật lên đường
một mình. Và sau khi Đạo Lâm và Đạo Chánh từ bỏ Ngài
không dám đi và sợ sự gian khổ của đường trường, Ngài
Huyền Trang lại tự dấn bước một mình trên đường đi
chiêm bái, can đảm đối phó với hiu quạnh và hiểm nguy.
Trước khi qua cửa ải
"Ngọc môn quan", Pháp sư được một nhà lữ hành khuyên không
nên đi nữa, vì con đường Tây du rất nguy hiểm, đầy rẫy
những ma quỷ và gió nóng, biết bao bộ hành đã bỏ mình
phơi thây vì chúng rồi. Nhưng pháp sư trả lời: "Bần đạo
vì cầu Đại pháp mà hướng Tây du. Nếu không đến được
nước Bà-la-môn thì quyết không trở về phương Đông. Dầu
cho giữa đường có mệnh hệ thế nào, bần đạo cũng không
bao giờ hối tiếc."
Chính sự quả quyết
và tín thành của Ngài đã khiến cho nhà lữ hành lão thành
này giúp Ngài qua cửa ải Ngọc môn quan. Lại nữa khi Ngài
đi đến sa mạc Mạc-hạ-diên, rộng đến hơn 800 lý và trong
khoảng đường dài thăm thẳm ấy, không có một con chim bay
trên trời, không một con thú nào chạy dưới đất, một mình
Ngài Huyền Trang bước từng bước một, cô độc một bóng
một thân. Sau khi đi được 100 dặm, Ngài lạc đường. Ngài
mở bị nước để uống không ngờ sẩy tay làm tất cả nước
uống phòng bị dự trữ để giúp Ngài qua bãi sa mạc này
đều bị đổ xuống hết sạch. Khi ấy Ngài quá chán nản,
thất vọng và định lui bước trở về. Nhưng khi Ngài lui
về được trăm dặm, Ngài tự trách rằng:
"Trước kia ta thề không
lui một bước hướng Đông nếu ta chưa đến được cõi Diêm
Phù Đề. Sao nay ta lại làm như vậy? Ta thà đến được Tây
Vức mà chịu chết còn hơn trở về Đông độ mà được
sống." (C:3b, 18).
Nói vậy, Ngài liền
trở lui và hướng phía tây bắc mà tiến, chống chỏi với
bãi sa mạc mênh mông, dưới ánh mặt trời thiêu cháy và không
còn một giọt nước vào miệng. Bốn ngày và bốn đêm, Ngài
kiên nhẫn tiến bước, trong khi ấy ban ngày thì cuồng phong
nổi dậy chôn Ngài dưới mưa rào cát nóng và ban đêm thì
ma quỷ lấp lánh chói sáng như sao giữa trời. Trước những
đợt tấn công độc ác nguy hiểm ấy, tâm Ngài vẫn bình
tĩnh, không sợ hãi. Nhưng Ngài khốn khổ nhiều vì thiếu
nước uống. Trải bốn đêm và năm ngày không có lấy một
giọt nước thấm ướt cổ họng khát bỏng của Ngài. cuối
cùng không thể nào cất bước được nữa, Ngài ngã quỵ
xuống đất và niệm danh hiệu Đức Quán Thế Âm. May thay
cho Ngài, giữa đêm ngày thứ năm một luồng gió mát thổi
lên và thấm nhuần tay chân ngài. Ngài cảm thấy tươi tỉnh
lại, như vừa được tắm nước lạnh mát. Thế là Ngài được
cứu sống bởi phép lạ và Ngài lại hăng hái lên đường.
Nếu núi tuyết lạnh
buốt và sa mạc nóng cháy không làm trở ngại được cuộc
Tây du của Ngài, thời danh vọng chức tước cũng không làm
Ngài bỏ dở cuộc chiêm bái. Khi Ngài đến nước Cao Xương,
vua nước ấy tiếp đón ngài rất ân cần và chiêu đãi Ngài
rất nồng hậu. Sắp đến ngày Pháp sư định lên đường,
vua ân cần thỉnh Ngài ở lại Cao Xương để vua có thể suốt
đời cúng dường và thỉnh Ngài truyền bá Phật pháp tại
nước ấy. Mặc dầu vua Cao Xương khẩn cầu, Ngài nhất định
không chịu nhận lời của vua, vua liền tức giận và nói
lớn tiếng:
"Đệ tử có cách khác
đối xử với Pháp sư. Làm sao Pháp sư có thể đi một mình.
Một là Pháp sư quyết định ở lại đây, hai là đệ tử
sẽ đưa Pháp sư về nước. Mong Pháp sư hãy suy nghĩ kỹ và
thuận theo lời yêu cầu của đệ tử thì phải hơn." (C: 4b,
4-5)
Pháp sư không nao núng
trả lời rằng:
"Huyền Trang này đến
đây chỉ vì thỉnh cầu chánh pháp nay gặp phải chướng ngại
này, Bệ hạ chỉ có thể giữ lại da xương của bần đạo,
chớ thần thức của Huyền Trang này sẽ được giải thoát
vượt khỏi tất cả chướng ngại." (C: 8a, 9)
Vua Cao Xương không chịu
thay đổi thái độ, khi ấy Pháp sư liền nhịn đói đến
ba ngày cho đến một giọt nuớc cũng không uống. Đến ngày
thứ tư vua thấy hơi thở của Ngài yếu dần. Sợ hãi và
tự hối cử chỉ của mình, vua yêu cầu Pháp sư đừng nhịn
ăn nữa và vua hứa sẽ không làm trở ngại cuộc chiêm bái
của Ngài. Như vậy một lần nữa, chí cương quyết sắt đá
không thối chuyển của ngài đã phá tan tất cả chướng ngại
đã ngăn đón Ngài trên con đường tiến đến đất Phật.
Nếu những trở ngại thiên nhiên và sự cám dỗ ở thế gian
đã không làm cùn được ý chí của Ngài, sự đụng độ
của Ngài với bọn cướp chỉ là một việc rất tầm thường
đối với Ngài.
7. Tính ôn hòa và
trầm tĩnh trước mọi hiểm nguy và cái chết.
Trên đường, đến thành
phố Nhiên Đăng (Dipankara) để viếng thăm bóng Phật trong
một cái động cách thành phố 3 dặm, có 5 tên cướp đã
lại gần Ngài, võ trang bằng dao găm. Chúng hỏi Ngài có sợ
chúng không, Ngài trả lời:
-- Kẻ cướp cũng là
người. Vì việc đi chiêm bái đất Phật, dù cho thú dữ đầy
đường ta cũng không sợ huống nữa các ngươi chỉ là người,
hỡi các môn đệ!
Sự trả lời của Ngài
làm bọn cướp bỏ vũ khí và đi theo Ngài để chiêm ngưỡng
bóng Phật. Sau cuộc hành hương này, bọn cướp đã phá hủy
khí giới của chúng, theo lời dạy của Ngài và trở về đời
sống lương thiện.
Cuộc đụng độ thứ
hai của Ngài với bọn cướp cho ta rõ được ôn hòa và trầm
tĩnh của Ngài trước hiểm nguy. Khi Ngài rời đô thị Na-La-Tăng-Ha
(Narasimba), tới một khu rừng lớn ở phía đông, Ngài gặp
một toán cướp chừng 50 đứa. Chúng lột hết quần áo và
tiền bạc của Ngài cùng những người đi với Ngài rồi đẩy
mọi người xuống một cái ao để giết hại tất cả. Ngài
trốn thoát với một chú tiểu và tìm cách để báo tin dân
làng hay việc này. Họ đến cứu mọi người và đuổi bọn
cướp. Tất cả người đi với Ngài đều khóc sướt mướt
chỉ có mình Ngài là mỉm cười, không tỏ chút gì đau khổ.
Những bạn đường hỏi tại sao Ngài có thể mỉm cười một
mình được, khi tất cả mọi người đều bị cướp quần
áo, tiền bạc và có thể chết được, Ngài bảo:
-- Trong cuộc đời, sự
sống thật quí giá, đời sống chúng ta đã an toàn tại sao
lại buồn rầu? Nước chúng tôi có một câu cách ngôn "cái
kho tàng quí nhất giữa trời và đất là sự sống". Chúng
ta còn sống, kho tàng quí nhất mà chúng ta không mất, tại
sao lại buồn trước sự mất mát nhỏ mọn như áo quần,
tiền bạc.
Đức trầm tĩnh và sự
vô tư đã làm cho những người đi với Ngài phải khâm phục.
Nhưng kinh nghiệm lần
thứ ba với bọn cướp thì nguy hiểm hơn nhiều, vì lần này
chúng chọn Ngài làm vật hi sinh cho nữ thần Durga để làm
dịu cơn thịnh nộ của vị thần này. Ngài cùng 80 tùy tùng
đi bằng thuyền xuống Hằng Hà trên đường đi đến xứ
Thiết Khẩu (Ayamukha). Họ bị bọn cướp vây quanh và lột
hết áo quần cùng đồ vật có giá trị. Vì bọn cướp cần
hi sinh một người để tế thần Durga, chúng chọn Ngài vì
ngài có một thân thể cường tráng và diện mạo khôi ngô.
Ngài bảo bọn chúng tha cho Ngài vì ngài đến từ một nước
rất xa để chiêm báo cây bồ đề, núi Linh Thứu và để
tìm kinh điển. Nếu chúng giết Ngài chúng sẽ gặp nhiều
vận xấu, khi mục đích của Ngài chưa đạt được. Tất
cả đoàn tùy tùng của Ngài đều kêu nài cho Ngài, một vài
người muốn chết thay cho Ngài nhưng bọn cướp vẫn cương
quyết và Ngài bị dẫn đến địa điểm chúng định giết
Ngài làm vật hi sinh. Sắc mặt của Ngài hoàn toàn không bối
rối và lòng dũng cảm của Ngài làm bọn cướp kinh sợ. Ngài
bảo chúng đừng giục Ngài quá để Ngài được chết với
lòng thanh thản và yên vui. Rồi Ngài quán tưởng Di Lặc Bồ
tát ở Niết bàn Đâu Suất. Ngài ước sẽ được tái sinh
ở đó để chiêm ngưỡng đức Phật tương lai và học Du-già
Sư-địa-luận với đức Phật. Ngài mong được tái sinh để
truyền bá thiện pháp và sự an lạc cho nhiều người. Rồi
Ngài đảnh lễ mười phương Phật và ngồi tham thiền. Sự
thiền định của ngài đạt đến mức mãnh liệt đến nỗi
ngài cảm thấy như đã lên chóp núi Tu Di (Sumeru) tới miền
Đâu Suất và gặp Di Lặc Bồ tát đang ngự trị trên đài
sen bằng ngọc quí và chung quanh là chư vị thánh thần. Lúc
đó Ngài quá phấn khởi đến nỗi Ngài không biết đến cái
chết gần bên. Còn các tùy tùng của Ngài thì than khóc vang
trời. Bỗng nhiên một trận bão cát nổi lên làm bật gốc
cây, lật thuyền bè và làm bọn cướp kinh hoàng. Chúng thấy
hiện tượng này là dấu hiệu tức giận của thánh thần
phản đối việc giết người của chúng. Vì thế chúng thả
Ngài ra và cầu xin Ngài tha tội cho chúng. Ngài khuyên chúng
đừng khờ dại mà chịu đựng đau khổ trong tương lai...
Bọn cướp ném khí giới của chúng xuống sông, nhận lời
huấn giảng của Ngài và bỏ đi. Một lần nữa đức trầm
tĩnh và điềm đạm trước cái chết gần kề đã chinh phục
được sự hung dữ của kẻ cướp và làm chúng trở nên những
người lương thiện.
8. Lòng khát khao chánh
pháp, chí học hỏi và sưu tầm kinh điển.
Thái độ cao thượng
và tính tình tao nhã của Ngài Huyền Trang, phẩm hạnh độ
lượng và trong sạch của Ngài, trí giác cao siêu, bổn phận
công dân và ý chí không nao núng của Ngài, với tất cả đức
tính ấy suốt đời Ngài chỉ phụng sự cho một mục đích:
lòng khát khao hiểu biết chánh pháp và phụng sự chánh đạo,
nghiên cứu và sưu tầm kinh điển. Lòng khát khao chánh pháp
của Như Lai trong tâm hồn quá trẻ của Ngài, chính anh của
Ngài là Trường Tiệt đã khám phá và liền gửi Ngài vào
chùa để dạy Ngài kinh điển. Vì còn nhỏ chưa có thể được
thọ giới Tỳ kheo, Ngài tự đến trước sứ giả của vua,
để trả lời vì sao Ngài muốn xuất gia:
"Tôi mong muốn phổ biến
rộng rãi thông điệp của đức Như Lai và đốt cháy sáng
các ngọn đuốc học thuyết Ngài để lại."
Kỳ vọng cao quí và
sự đối đáp tuyệt hảo của Ngài đã làm cho vị sứ giả
Hoàng gia cho Ngài được phép trở thành một Tỳ kheo. Ông
hiểu rõ những đóng góp trọng đại của Ngài về truyền
bá Phật Pháp trong tương lai. Và tương lai của Ngài đã không
làm thất vọng vị sứ giả triểu đình này.
Ngài đến với Phật
Pháp không phải theo một lối mòn nẻo cũ, lại càng không
phải với một thái độ thụ động, tiêu cực. Lòng hăng
hái nghiên cứu Phật pháp của Ngài đáng trở thành khuôn
mẫu và Ngài đã thăm viếng tất cả các học giả danh tiếng
về Phật Pháp ở Trung Hoa về thời ấy. Ngài lắng nghe họ
bình luận về Phật pháp và cân nhắc, suy nghĩ cặn kẽ lời
bình luận đó. Ngài nhận thấy ở họ ít nhiều tính cách
bè phái và những chủ nghĩa của họ không những chỉ xung
đột lẫn nhau mà còn mâu thuẫn với kinh điển. Những điều
kỳ dị quá hiển nhiên này làm Ngài thất vọng và lúng túng
rất nhiều, vì thế Ngài nhất định đi về hướng tây để
nghiên cứu Phật pháp và tìm kiếm kinh điển để giải tỏa
mối nghi của Ngài và giải quyết những thắc mắc. Một khi
Ngài đã định rõ mục đích và lập lời thệ nguyện, Ngài
không bao giờ chuyển hướng trong suốt cuộc hành trình và
cho mãi đến ngày cuối cùng của đời Ngài.
Khi Pháp sư đi đến
chòi canh thứ nhất trên con đường hướng Tây du, Ngài bị
lộ diện và bị đưa đến viên Hiệu úy của chòi canh tên
là Vương Tường, viên này khuyên Ngài hãy trở lại Đôn Hoàng
ở đấy có nhiều tu sĩ và dân chúng sẽ đón tiếp Ngài nồng
hậu. Ngài đáp lời, chỉ rõ mục đích cuộc hành trình và
ý chí cương quyết của Ngài đối với mục đích ấy:
"Bần đạo quê ở Lạc
Dương, vốn có lòng sùng đạo mãnh liệt từ thời thơ ấu.
Bần đạo đã học hỏi giáo pháp với tất cả những vị
học giả uyên thâm danh tiếng của Phật giáo trong cả hai
kinh đô Tràng An và Lạc Dương và học với những vị sư
lỗi lạc ở Ngô Thục. Vì bần đạo đã học hiểu thông
suốt tất cả những kiến thức của họ và có thể đối
đáp hùng biện trước bất cứ cuộc thảo luận nào về Phật
Pháp, bần đạo đã được tất cả mọi người ở đây đều
khâm phục nể vì. Nếu bần đạo muốn thụ hưởng danh vọng
và lợi dưỡng cá nhân, thì Phật tử ở nơi nào cho bằng
ở hai nơi nói trên, đất Đôn Hoàng làm sao bì kịp? Bần
đạo chỉ tiếc Thế Tôn không còn nữa, kinh điển không được
đầy đủ và ý nghĩa giáo lý không được giải bày tường
tận, cho nên bần đạo mới lập nguyện Tây du để tìm tòi
di pháp mà không quản đến tính mạng cũng không sợ gian nguy
khó nhọc trên đường hành hương. Nay chư vị đã không khích
lệ bần đạo tiến lên thì chớ, lại còn khuyên nên lùi
bước. Như vậy có giải thoát chúng ta ra khỏi vòng sanh tử
và cùng đạt đến niết bàn được không? Nếu bần đạo
phải bị giữ lại đây, bần đạo sẵn sàng chịu đựng
mọi thứ cực hình. Nhưng bần đạo nhất quyết không đi
bước nào trở lại hướng đông để tự phản bội với
lời nguyện của bần đạo."
Lại nữa, khi vua Cao
Xương năn nỉ Ngài bỏ cuộc Tây du ở lại nước mình để
truyền bá chánh pháp, Ngài đã trả lời:
"Ý định của Bệ hạ
thật cao cả khiến bần đạo thấy tài hèn đức kém không
xứng để thọ lãnh. Nhưng cuộc hành hương của bần đạo
không phải để theo đuổi mục đích thọ của bố thí cúng
dường. Bần đạo chỉ buồn vì ý nghĩa Phật pháp không được
sáng tỏ ở Trung Quốc và kinh điển thiếu thốn. Do nghi ngờ
thắc mắc, bần đạo đã khởi hành cuộc Tây du này để
tìm chân lý. Dù có phải nguy hiểm đến tính mạng, bần đạo
quyết đến Tây Vức để tìm giáo điểm chưa từng được
nghe; bần đạo mong rằng kinh điển của Đại thừa giáo sẽ
không chỉ giới hạn trong thành Ca-Tỳ-La-Vệ mà còn bay xa
đến những xứ phương Đông. Lòng khát khao của một Ba Luân
đi tìm chân lý và của một Thiện Tài đi tìm khách tri âm
đáng được tăng cường, chớ để nữa đường tiêu tán.
Dám mong Bệ hạ xét lại và đừng lo âu nữa."
Lại trong bức thư cảm
tạ gửi cho vua này, một lần nữa Ngài lập lại mục đích
của cuộc hành trình:
"Những lời di giáo của
Đức Thế Tôn đã truyền bá Đông độ trên hơn 600 năm. Ngài
Ca Diếp Thắng Hội đã thắp lên ngọn đuốc chánh pháp ở
Ngô Lạc còn Pháp Hộ và La Thập thì làm cho nó tỏa rạng
ở Tần và Lương. Công đức của các Ngài đã nêu gương
cho hậu bối noi theo. Vì các dịch giả gốc ở các nước
xa xôi, cách trình bày và phát âm không đồng nhất. Và cũng
vì thời Thế Tôn tại thế đã xa rồi, nên những lời luận
bàn giảng giải của họ về di giáo cũng khác nhau. Bởi thế
giáo lý độc nhất của Thế Tôn truyền dạy ngày xưa dưới
hàng cây Ta La Song Thọ đã phân thành hai quan điểm thường
còn trong vị lai và hiện tại; và thuyết lý bất nhị của
Đại Thừa đã bị chia thành hai phái Bắc Nam... Hỗn độn
và tranh chấp đã lan tràn qua nhiều thế kỷ và khắp xứ,
người người đều rối loạn nghi ngờ không có một ai để
giải nghi cho họ. Huyền Trang này may nhờ phước báo tiền
kiếp, đã được sớm gia nhập đoàn thể Tăng già và trong
20 năm đã tham khảo và theo học nhiều thầy. Huyền Trang này
cũng đã học hỏi nhiều bậc hiền nhân danh tiếng và nhiều
bạn bè lỗi lạc, nên đã khá quen thuộc với những lý tổng
quát của Đại thừa lẫn Tiểu thừa phái. Nhưng mỗi khi bần
đạo đọc được một bản kinh văn nào, bần đạo lại thất
vọng, hoang mang. Bần đạo đã từ lâu nuôi khát vọng hành
hương Kỳ Viên và Linh Thứu, để mong giải được tất cả
mọi mối nghi ám ảnh bần đạo lâu nay..."
Cuối bức thư Ngài còn
nguyện đi viếng thăm tất cả những vị Pháp sư để học
hỏi giáo lý tối thượng, để khi về nước, Ngài sẽ phiên
dịch sánh kinh và truyền bá những nghĩa lý chưa được phổ
biến, quét tan tà kiến và ngụy thuyết, tuyên dương chánh
pháp và làm một kim chỉ nam cho mọi người bước vào ngưỡng
của chân lý...
Đọc
Thêm:
Ðường
Tăng Thỉnh Kinh