1.
TỔNG QUÁT
Không
giống những tôn giáo khác và những lý thuyết hiện đại
về kinh tế học, đạo Phật cho rằng kinh tế học gắn liền
với đạo đức học và lý thuyết về hành vi (kamma). Mặc
dù nhiều nhà kinh tế xem kinh tế học là một khoa học “tích
cực” của một loại hiện tượng xã hội, nhưng dưới cái
nhìn của đạo Phật, kinh tế học có quan hệ đặc biệt
với đạo đức học. Lý thuyết kinh tế học của đạo Phật
nhấn mạnh quan điểm về sự chủ tâm (cetan(, tác ý) trong
việc giải thích tư cách đạo đức con người. Trong bài này,
tác giả cố gắng giải thích vài khái niệm quan trọng trong
kinh tế học như đã được mô tả trong kinh điển đạo Phật
để cho thấy rằng đạo đức học đóng một vai trò quan
trọng trong kinh tế học và do đó có một tầm quan trọng
lớn đối với kinh tế học và ngược lại.
2.
CƠ SỞ KINH ĐIỂN PHẬT GIÁO VỀ KINH TẾ HỌC
Mặc
dù những mối quan tâm thực tiễn của Đức Phật không nhằm
mang lại cuộc cách mang kinh tế, nhưng những giáo lý của
Ngài có đề cập đến những khía cạnh đạo đức của kinh
tế học. Là một tôn giáo đạo đức chủ trương sự tiến
bộ đạo đức và sự phát triển tâm linh của những cá thể
trong xã hội, Phật giáo thấy rõ rằng những khía cạnh đạo
đức của thái độ ứng xử của con người liên quan đến
kinh tế học như một yếu tố quan trọng nhất, còn hơn cả
lý thuyết kinh tế học. Mặc dù không có lời dạy trực tiếp
nào về kinh tế học trong những kinh điển Phật giáo, nhưng
những lời dạy của Đức Phật về bốn nhu cầu (paccaya)
– ăn (pi((ap(ta), mặc (c(vara), ở (sen(sana) và thuốc men (bhesajja)
xuất hiện khắp trong các bản kinh đạo Phật đều có liên
quan đến kinh tế học. Nói cách khác, không có một lý thuyết
kinh tế học bao quát trong các kinh điển Phật giáo nhưng người
ta có thể tìm thấy rãi rác đây đó trong giáo lý Đức Phật
một số những quan sát chỉ dẫn và những quy định liên
quan đến những khía cạnh đặc biệt của kinh tế mà đến
nay vẫn còn có liên hệ đến những học thuyết kinh tế học
hiện đại. Những lời dạy xưa nhất của Đức Phật có
liên quan đến kinh tế học là kinh Cakkavatthis(han(da (Chuyển
Luân Vương) [1] và kinh K((adanta.[1] Nghiên cứu tỷ mĩ về hai
kinh này cho thấy một mặt đạo đức học và kinh tế học,
và mặt khác là sự quan trọng về mặt đạo đức xã hội
của kinh tế chính trị là có quan hệ với nhau.
Ngoài
việc đề cập đến bốn nền tảng chánh niệm (satipa((h(na)
và những nguyên tắc điều hành quốc gia bằng một chế độ
quân chủ phổ quát, kinh Chuyển Luân Vương còn nhắm đến
đạo đức trong sự tiến bộ vật chất của loài người.
Kinh dạy chúng ta rằng sự nghèo nàn đưa đến nạn trộm
cắp và phá huỷ những định chế xã hội, và điều này
tới phiên nó lại đưa đến sự suy thoái đời sống cá nhân
và xã hội. Nó chỉ ra rằng sự phân phối sai hàng hoá và
của cải làm phá vỡ toàn bộ cấu trúc xã hội và kinh tế
của quốc gia. Nó còn cho thấy rằng để mang lại sự cải
tiến trong phẩm chất cuộc sống, những giá trị đạo đức
nên được tôn trọng và thực thi. Với quan điểm thực nghiệm
khi tiếp cận kinh tế học, kinh K((adanta phê phán nhà nước
trong việc phung phí tài sản quốc gia vào những hội hè lễ
lạc vô ích trong khi đất nước đang phải chịu đựng những
bất lợi xã hội do nạn khủng hoảng kinh tế gây ra. Ở đây
Đức Phật kể lại một nhà vua giàu có trong kiếp trước
muốn làm tế lễ, hầu mong mang lại hạnh phúc cho mình trong
tương lai cũng như cho xứ sở, phù hợp với những hành trì
của bà-la-môn giáo. Nhà vua hỏi người cố vấn của mình,
lúc đó là Đức Phật trong một kiếp quá khứ, làm cách nào
để thực hiện điều đó một cách có hiệu quả. Người
cố vấn chỉ ra rằng vương quốc đang bị tàn phá do nạn
trộm cắp, cướp giật, buôn lậu. Tình huống sẽ trở nên
tồi tệ hơn nếu thực thi những việc hành hình, trừng phạt
hay những biện pháp đàn áp, vì những kẻ sống sót sẽ tiếp
tục gây rắc rối.
Theo
kinh này mô tả, bổn phận đạo đức của nhà vua hay
chính phủ là đề ra những chương trình xoá đói giảm nghèo:
nên phát ngũ cốc và giống cho những người làm nông và chăn
nuôi gia súc, nên phân phát vốn liếng cho những người buôn,
và phát tiền lương thích đáng cho những người làm việc
chính phủ. Về mặt quản lý kinh tế, một đất nước lý
tưởng có thể được định nghĩa là một quốc gia trong đó
sự nghèo nàn được xoá bỏ, sự rối loạn trật tự xã
hội được vãng hồi rõ ràng, trong khi hoà bình và tiến bộ
đạo đức chiếm ưu thế. Trong những kinh này, đức Phật
gián tiếp đề cập đến công ăn việc làm, sản xuất phân
phối, tiêu thụ và phát triển kinh tế cá nhân hay quốc gia
để nuôi dưỡng hạnh phúc vật chất của con người. Những
kinh này thường được một số lớn Phật tử ở thế kỷ
hai mươi đọc tụng, xem như những xuất xứ quan trọng của
lời Phật dạy về kinh tế học, hoặc đạo đức kinh tế
cho cả người quản lý lẫn người cộng sự. Những nguồn
gốc rãi rác khác của giáo lý Đạo Phật về kinh tế học
rất nhiều và sẽ được đưa ra khi nó có liên hệ đến
bài thảo luận.
3.
PHƯƠNG THỨC TẠO RA CỦA CẢI
Là
một tôn giáo trung đạo, đạo Phật không xem của cải là
điều xấu, cũng không xem nó là cứu cánh trong tự thân của
nó. Tuỳ thuộc vào phương cách nó được tạo ra và mục
đích con người sử dụng nó, của cải sẽ được khuyến
khích hay bị lên án. Đối với người Phật tử, vấn đề
không phải ở chỗ người ta nên có bao nhiêu của cải, mà
là cách thức họ sở hữu và sử dụng của cải thế nào.
Nếu của cải được tạo ra bằng những con đường phi pháp
và phi đạo đức, và được sử dụng cho những hoạt động
chống lại xã hội, hoặc ngay cả cho nhu cầu xa xí, đạo
Phật xem của cải như thế là điều xấu ác. Nếu của cải
được làm ra do nỗ lực chân chánh, dùng để mang lại an
lạc và hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình mình và vì lợi
ích cho xã hội, nó được coi là một phương tiện quan trọng
để tạo một cuộc sống tốt đẹp và một cuộc sống đạo
đức có thể được. Trong Kinh, đức Phật nói như sau:
Sự
phát triển trong điền sản, trong của cải và ngũ cốc, nơi
người bạn đời và con cái, nơi người làm công và nơi súc
vật gồm trong mười sự phát triển mà một vị thánh đệ
tử trưởng thành trong bậc thánh, cố gắng làm để hoàn
thiện mình.[1]
Nói
cách khác, đạo Phật khuyến khích một đời sống chánh đáng
để thiết lập một xã hội tốt đẹp. Đoạn kinh sau đây
mô tả tinh thần tương tự:
Vì
chính mình và vì mọi người, ta không làm điều xấu ác,
cũng không muốn vì những con trai con gái mình, hay vì của
cải, vì vương quốc mà làm điều xấu ác, cũng không muốn
thành công bằng những phương tiện bất thiện. Người như
vậy là đạo đức, khôn ngoan và đúng đắn.[1]
Chính
từ việc này mà đạo Phật cho rằng mắc nợ là khổ[1] và
không mắc nợ là nguồn gốc của hạnh phúc.[1]
Như
đức Phật đã dạy rằng tâm dẫn đầu các nghiệp báo của
con người,[1] cho nên nói rằng đời sống tiện nghi hay của
cải vật chất tự thân nó là một điều xấu ác là sai lầm.
Mặt khác, đạo Phật tán thán của cải được làm ra bằng
những con đường chân chánh. Đạo Phật đề cao sự sử dụng
của cải chân chánh cho sự an lạc và hạnh phúc của chính
con người, cho hạnh phúc của cha mẹ, những thành viên trong
gia đình, họ hàng, bè bạn, người quen và cho tỳ-kheo, tỳ-kheo
ni.[1] Người làm điều thiện (kusala kamma) sẽ được giàu
có trong đời này và đời sau là một trong những điều giáo
huấn tốt đẹp mà Phật tử nào cũng biết đến.[1]
Tất cả những điều này nói lên rằng đạo Phật không phải
là một tôn giáo bảo con người đừng có của cải, mà là
một tôn giáo chấp nhận của cải là một điều đáng được
tầm cầu vì nó có thể giúp ích cho một đời sống tốt
đẹp. Trong số đệ tử cư sĩ của đức Phật, Cấp Cô Độc
(An(thapi((ika),[1] là một thương gia giàu có, nổi tiếng là
một người đại thí chủ của đức Phật và tăng đoàn,
thường được tán thán là một người làm lợi ích nhiều
nhất và được gọi là trưởng lão thí chủ (d(yak(nam aggo).
[1]
Tuy
nhiên, đạo Phật không tán thành sự lạm dụng của cải
để xa xí, vì đó là một nguyên nhân làm mất mát của cải
cũng như đưa đến tình trạng buông lung trong lạc thú. Kinh
điển Phật giáo lên án cả hai thái độ bủn xỉn và phung
phí đối với của cải và xem những kẻ hà tiện là nô lệ,
trong khi coi những kẻ lãng phí của cải là kẻ tự huỷ hoại
mình. Hai loại người này bị coi như khó làm hài lòng[1] và
khó mang đến an lạc cho người khác.[1]
Hơn
thế nữa, ngay cả của cải sanh ra bằng phương cách đạo
đức và hợp pháp, kinh điển Phật giáo cũng cảnh cáo những
kẻ trở thành nô lệ cho của cải. Chấp thủ vào của cải
vật chất sẽ là gánh nặng:
Của
cải sẽ làm hỏng kẻ ngu nhưng không thể làm hỏng người
tìm kiếm bờ bên kia (niết-bàn). Vì tham lam của cải kẻ
ngu làm hỏng chính mình và làm hỏng những kẻ khác.[1]
Thái
độ của người theo Phật có thể được nhìn thấy rõ ràng
qua việc chấp nhận con đường trung đạo vượt lên trên
hai cực đoan của (a) sự phóng dật trong chủ nghĩa vật chất
nhằm thoả mãn khoái lạc giác quan, và (b) sự nghèo khó, thiếu
thốn mọi phương tiện cần thiết để có đời sống đạo
đức tốt đẹp. Cực đoan đầu sẽ đưa đến nợ nần và
đau khổ.[1]
Kinh
Pháp Cú[1] dạy rằng “đói là căn bệnh lớn nhất.” Vì
nghèo khó được coi là nguyên nhân khuyến khích người ta
nói dối, lường gạt, sanh ra trộm cắp và phi đạo đức,
làm phát sanh sự bất ổn và rối loạn xã hội. Hơn thế
nữa, trong một tình trạng nghèo khó, người ta rất khó sống
một cuộc đời đạo đức và tâm linh, chưa cần nói đến
sống một đời vì xã hội. Mặt khác, đức Phật xem của
cải vật chất là một phương tiện hỗ trợ một đời sống
đạo đức và tiến bộ trí tuệ, chứ tự thân nó không phải
là cứu cánh. Để có sống một đời đạo đức và tiến
bộ tâm linh, cần có nhiều điều kiện. Đó là (1) con người
phải khoẻ mạnh, (2) không thiếu thốn lương thực, (3) sống
trong môi trường thân thiện, và (4) tập thể hoà hợp.[1]
Một
cống hiến quan trọng khác về vấn đề của cải được
tìm thấy trong kinh điển đạo Phật là khuyên người ta không
nên tiếc nuối khi của cải bị huỷ hoại hay bị mất cắp.
Trong trường hợp tăng thêm của cải, người ta nên điềm
tỉnh. Thái độ đầu tiên giúp chúng ta thoát khỏi đau khổ
vì sự đổi thay (vipari(a-dukkhat()[1] trong khi thái độ
sau giúp người ta tránh khỏi sự thoả mãn cảm giác. Thái
độ quân bình như vậy sẽ giúp cho chúng ta thoát khỏi hai
cặp pháp thế gian (lokadhamma), đó là sự được (l(bha) mất
(l(bha), và hạnh phúc (sukha) đau khổ (dukkha).[1] Khuynh hướng
chung là con người cảm thấy hạnh phúc, vui sướng và bám
víu vào điều đạt được, và đau khổ khó chịu và thờ
ơ đối với điều mất mát.
4.
THÁI ĐỘ CỦA ĐẠO PHẬT ĐỐI VỚI SỰ TIÊU DÙNG
Đặt
trên nền tảng thực nghiệm, đạo Phật đưa ra sự thật
rằng tất cả chúng sanh sống còn nhờ vào thực phẩm (sabbe
satt( ah(ra((hitik().[1] Vì sống nhờ vào thực phẩm nên con người
phải dùng đến những phương tiện và đường lối khác nhau,
như thiện hay bất thiện, để đối phó với nhu cầu căn
bản này. Ngược lại với những kinh tế gia hiện đại định
nghĩa sự tiêu thụ là sử dụng hàng hoá và sản phẩm để
thoả mãn cảm giác hay để làm hài lòng bản ngã, mà đúng
ra là để duy trì sự khoẻ mạnh của cơ thể, sứ khoẻ tốt
để theo đuổi và đạt được cuộc sống đạo đức. Nói
cách khác, sự tiêu dùng không phải để có phẩm chất tốt
cho cuộc sống mà là để có phẩm chất tốt cho cuộc sống
đạo đức.
Khi
sự tiêu thụ duy trì sự an lạc và hạnh phúc của đời sống
đạo đức, nó được xem là quan trọng cho đời sống con
người. Nếu việc ăn uống chỉ để nếm mùi vị ngon, để
thoả manc cảm giác thì sự tiêu dùng trở thành một chướng
ngại đối với việc phát triển con người. Một thái độ
tiêu dùng như thế sớm muộn gì cũng sẽ đưa đến sự bất
mãn.
Theo
Hoà thượng Payutto, sự tiêu dùng được coi là “một phương
tiện cho một cứu cánh, đó là sự phát triển tiềm năng
của con người”[1] hoặc là “sự an lạc nơi cá nhân, xã
hội và môi trường sinh sống” [1] Phân biệt kinh tế học
Phật giáo với kinh tế học của các kinh tế gia hiện đại,
Schumacher đã chỉ ra một cách đúng đắn rằng:
Kinh
tế học Phật giáo hẳn rất khác so với kinh tế học của
chủ nghĩa duy vật hiện đại, bởi vì người theo Phật nhìn
thực chất của nền văn minh không phải trong phép tính nhân
của những nhu cầu con người mà là trong sự tịnh hoá tính
cách con người.[1]
Lý
do căn bản cho sự khác biệt đó là “kinh tế học Phật
giáo là một môn học có hệ thống về việc làm cách nào
để đạt những mục tiêu đã có với những phương tiện
tối thiểu.”[1] Trong khi kinh tế học hiện đại nhấn mạnh
vào sự tiêu dùng tối đa. Ở nơi khác ông nói rõ về luận
điểm này như sau: “một nhà kinh tế học Phật giáo sẽ
xem phương pháp này là quá bất hợp lý bởi vì sự tiêu dùng
chỉ là một phương tiện đối với hạnh phúc con người,
mục tiêu là phải đạt được hạnh phúc tối đa bằng sự
tiêu dùng tối thiểu.”[1]
Mặt
khác, Hoà thượng Payutto còn phân biệt giữa sự “tiêu dùng
chánh đáng” và “sự tiêu sai pháp”, ngài cho rằng
sự tiêu dùng chánh đáng là “làm thoả mãn cái ước muốn
hạnh phúc thật sự” trong khi “ tiêu dùng sai pháp là để
thoả mãn ước muốn đối với những cảm giác vui sướng
hoặc sự thoả mãn bản ngã.”[1] Ngài thấy rõ rằng kinh
tế học hiện đại đặt căn bản trên sự giả định về
mục tiêu của con người là tìm kiếm hạnh phúc qua sự thoả
mãn lòng tham. Điều đó có nghĩa là mục tiêu luôn luôn ở
phía chân trời bởi vì lòng tham không bao giờ được thoã
mãn.[1] Tuy nhiên điều này không có nghĩa là đạo Phật chống
lại sự tiêu dùng, là cái đáp ứng được sự thoã mãn và
đòi hỏi. Đạo Phật cho rằng chỉ có sự tiêu dùng thích
đáng mới làm tăng trưởng hạnh phúc thật sự của người
tiêu dùng. Điều mà đạo Phật không tán thành là sự tiêu
dùng phát sinh từ lòng tham lam, vì nó dẫn đến những hậu
quả tai hại và kéo theo sự mất mát hạnh phúc thật sự.[1]
Thú vị hơn nữa khi Schumacher nhận xét rằngtrong khi kinh tế
học hiện đại “cố gắng tối đa hoá sự tiêu dùng bằng
mô hình tốt nhất của sự tiêu dùng,”[1] kinh tế học Phật
giáo không nhấn mạnh trên những khía cạnh vật chất đơn
thuần của đời sống và sự sở hữu của cải, mà là đặt
nặng sự phát triển nội tâm của cá nhân, xem đó là một
yếu tố quan trọng trong việc phát triển xã hội, do đó không
có cơ hội để gia tăng tội phạm và sự bạo hành, rối
loạn xã hội sanh ra từ sự suy thoái kinh tế.
Đến
đây thật là thú vị khi nói đến sự tiêu dùng trong chế
độ quân chủ. Theo truuyền thống, cuộc sống lý tưởng của
một tỳ-kheo hay một tỳ-kheo-ni là cuộc sống của một người
có những sở hữu tối thiểu được hỗ trợ do sự cúng
dường của cư sĩ hơn là do bất cứ nghề nghiệp nào có
được. Lối sống của họ rất đơn sơ nhưng mẫu mực đạo
hạnh. [1] Tài sản cá nhân của một tu sĩ gồm mười nhu yếu,
đó là ba y, một bình bát, một dây đai, một dao cạo, một
cây kim, một đảy lọc nước, một tích trượng và một tăm
xỉa răng. Người tu được huấn luyện để hài lòng với
những sở hữu ít ỏi đó để không bị những giới hạn
và những bám víu của đời sống cư sĩ, chuẩn bị cho cơ
hội lớn lao để tu tập đạo đức và tiến bộ tâm linh.[1]
Sự đơn sơ trong tu viện của một tu sĩ được xem như đôi
cánh của con chim cần thiết cho việc bay xa:
Vị
tỳ-kheo bằng lòng với thức ăn vừa đủ để bảo vệ thân
thể, và khất thực vừa đủ thức ăn cho nhu cầu của bao
tử. Nơi nào vị tỳ-kheo có thể đi đến đều mang theo những
thứ này bên mình, giống như một con chim bay xa, nơi nào nó
có thể bay trên đôi cánh của nó thì nó chỉ bay với gánh
nặng trên đôi cánh.[1]
Vì
phụ thuộc vào người cư sĩ cung cấp cho vật chất, đời
sống của tỳ-kheo luôn luôn đơn sơ như sự mô tả của thuật
ngữ này. Sống với những nhu cầu ít ỏi và bằng lòng với
sự không sở hữu hay những sở hữu tối thiểu sẽ giúp
cho vị tỳ-kheo tránh khỏi những sự chăm nom và lo lắng.
Với tinh thần của người sống độc thân và xả ly, các
tỳ-kheo có thể dồn hết thời giờ và năng lực cho sự phát
triển đạo đức và tâm linh vì sự lợi ích cho xã hội.
Tỳ-kheo
bằng lòng với bất cứ thứ cần dùng nào miễn đó là y
áo, thức ăn khất thực được, chỗ ở và thuốc men mà họ
có được. Hơn thế nữa, vị ấy luôn luôn nỗ lực để
diệt trừ những tính chất xấu ác, đạt sự tiến bộ kiên
trì và mạnh mẽ trong việc thiện và không bao giờ rời bỏ
những bổn phận của mình.[1]
Đời
sống của một tỳ-kheo cũng được xem như lời bình phẩm
về những giới hạn của đời sống xa hoa có thể chịu ảnh
hưởng bởi sự buồn nãn và sa sút, phải băn khoăn lo lắng
về việc mất mát của cải, và sự tranh cãi hay tranh chấp
phát sinh từ tài sản.[1]
5.
SỰ ĐIỀU ĐỘ VÀ HẠNH PHÚC
Ngược
lại với kinh tế hiện đại nghĩ rằng hoạt động kinh tế
là để thoả mãn tối đa những ham muốn, kinh tế học Phật
giáo hướng về sự an lạc và hạnh phúc của cá nhân và
xã hội qua sự điều độ. Tri thức và lối sống điều độ
(matta((ut() trong sự tiêu dùng và sử dụng những tài sản
cá nhân là một cách tốt nhất để giữ gìn của cải chân
chánh:
Một
người nam hay người nữ có đạo đức tìm kiếm điều đã
đánh mất, sữa chữa lại điều đã hư hao, ăn uống điều
đôï và rời bỏ quyền hành.[1]
Như
vậy lối sống điều độ trở thành một trong những yếu
tố quan trọng trong kinh tế học Phật giáo. Theo đạo Phật,
việc tu tập sự điều độ có thể làm cho con người thoát
khỏi những ham muốn vô tận và bất thiện, và sẽ đưa đến
việc kiểm soát sự rắc rối do sản xuất quá mức và tiêu
dùng quá độ. Có bốn loại điều độ để tu tập theo bốn
nhu yếu ăn, mặc, ở và thuốc men.
Về
sự điều độ trong ăn uống, nhà Phật quan niệm rằng thức
ăn được xem là để dùng vào mục đích bảo hộ thân thể,
đáp ứng những năng lượng cung cầu về thể chất và tinh
thần để đạt đến đời sống cao hơn. Rõ ràng là không
phải để thoả mãn sự ham muốn, cũng không phải vì để
làm đẹp:
Với
sự phản tỉnh khôn ngoan, chúng ta khất thực thức ăn không
phải để vui chơi, cũng không phải vì sự quyến rũ của
mùi vị, không phải vì sự hấp dẫn, mà chỉ là để chịu
đựng và tiếp tục kiếp sống này, để chấm dứt sự lo
lắng và để hỗ trợ đời sống phạm hạnh. Nhờ sự tiêu
dùng thức ăn này, chúng ta khắc phục được những cảm giác
đau đớn trước đó vì đói, và để đề phòng cảm giác
lo lắng có thể phát sinh. Như thế chúng ta sống đời không
chướng ngại, không đáng trách và sống trong sự thoải mái.[1]
Về
sự điều độ trong y phục, chúng ta được khuyên rằng áo
quần được dùng cho mục đích bảo vệ thân thể, tránh thời
tiết khắc nghiệt, để giữ thân thể khoẻ mạnh và che đậy
những phần riêng tư. Nó không được dùng cho mục đích trang
sức. Kinh dạy rằng:
Phản
tỉnh khôn ngoan, chúng ta sử dụng y áo để bảo vệ thân
khỏi lạnh, nóng, khỏi tiếp xúc với những con mòng, con muỗi,
gió, ánh mặt trời và loài côn trùng, và chỉ có mục đích
che dấu phần thân thể riêng tư.[1]
Về
vấn đề điều độ chỗ ở, kinh điển Phật dạy rằng việc
sử dụng chỗ ở để phòng những hiểm hoạ về khí hậu
và để hưởng sự ẩn dật, trong khi dùng những nhu yếu thuốc
men là để bảo vệ khỏi những cảm giác đau đớn.[1]
Vào
những ngày trai giới, người cư sĩ Phật tử cũng tu tập
đời sống xuất gia gồm có việc ăn một lần vào buổi trưa,
để dồn thời gian cho việc thiền định và tu tập lời Phật
dạy. Ở đây nên lưu ý rằng sự tu tập bốn sự điều độ
trên đây mở ra cho tất cả những ai nỗ lực vì an lạc và
hạnh phúc của chính họ. Theo tinh thần của sự điều độ,
người ta cho rằng những giáo huấn của Đức Phật về kinh
tế học có thể được lập thành công thức như sau: “hưởng
hạnh phú tối đa với tài sản tối thiểu.” Nó cho thấy
sự tiêu dùng thích đáng và khôn ngoan có quan hệ lớn đến
phẩm chất đời sống kể cả sự tốt đẹp và đạo đức
của cá nhân và xã hội.
6.
SỰ NGHÈO KHỔ VÀ RỐI LOẠN XÃ HỘI
Có
hai giả thuyết chính về nguồn gốc tăng gia rối loạn xã
hội (dhana) theo kinh Phật đã nói, đó là lý thuyết rối loạn
xã hội do tư hữu và lý thuyết rối loạn xã hội do nghèo
khổ (daliddiya). Với lý thuyết thứ nhất, kinh Khởi Thế Nhân
Bổn (Agga((a)[1] cho rằng sự suy đồi của con người xuất
hiện vào giai đoạn có sự nghèo khổ của người dân cùng
với hậu quả của sự làm biếng, tham lam (ta(h() tiêu
dùng không hợp pháp, và chủ nghĩa cá nhân (atta) bắt
đầu có mặt. Vì thiếu nỗ lực chân chính để kiếm sống,
sanh ra do sự tham lam thủ đắc nhiều tài sản hơn, con người
sanh ra trộm cắp, lừa gạt, bạo hành và điều này mang lại
sự bất ổn và rối loạn xã hội. Để mang đến công bằng,
an ninh và hạnh phúc xã hội, người dân chọn ra một người
xứng đáng nhất, về thể chất, đạo đức và trí tuệ để
làm vua (mah(sammata). Vị vua này cai trị dân đúng theo chánh
pháp (dhammena jane ra(jet(ti r(j(). Mặt khác, kinh Cakkavatthis(han(da
Sutta[1] xem sự nghèo khổ là điều kiện chính phát sinh ra
những tội ác và rối loạn xã hội. Như vậy theo hai thuyết
này, sự nghèo khổ và tham lam của cải bằng những phương
tiện bất hợp pháp hay không chánh đáng góp phần làm cho
xã hội xấu ác và làm suy sụp đất nước. Đặt vấn đề
một cách khác, sự ổn định kinh tế và đạo đức cá nhân
là rất cần thiết để mang lại một xã hội tốt đẹp và
lành mạnh.
Trong
“Bài pháp về nợ nần,”[1] đức Phật không khuyến khích
sự nghèo khổ: “sự nghèo khổ của người dân là sự đau
khổ trong thế giới này”[1] bởi vì người ghèo ít có cơ
hội so với người khác về mặt quan hệ xã hội, và họ
có thể sống trong cảnh cực khổ, khó khăn và nợ nần. Cũng
trong bài pháp này, đức Phật khẳng định rằng “đau khổ
thay! sự nghèo nàn và nợ nần.”[1]
Theo
lý duyên sinh, học thuyết cho rằng mọi điều trên thế gian
này đều có nguyên nhân và điều kiện của nó, thì tội
phạm như trộm cắp gây ra do ý định xấu ác (akusala cetan()
và có sự nghèo khó (daliddiya) làm trợ duyên. Nói cách khác,
với khuynh hướng bất thiện những kẻ không có nhu cầu căn
bản của cuộc sống sinh ra trộm cắp.[1] Như kinh Cakkavatthis(han(da[1]
chỉ ra rằng, khi sự nghèo khó trở nên đầy dãy trong xã
hội do sự phân phối sai hàng hoá, của cải và tài nguyên,
rõ ràng nó làm hư hoại cấu trúc xã hội, phá huỷ đạo
đức của xã hội, làm gia tăng tội phạm và bạo hành, và
cuối cùng đưa đất nước đến một cuộc chiến tranh trên
quy mô lớn giữa người có của và người không có. Kinh ghi
rằng:
Như
vậy, do việc không cấp tài sản cho người thiếu thốn, sự
nghèo khó tăng nhiều. Từ sự gia tăng nghèo khó này sẽ làm
gia tăng việc trộm cắp. Từ trộm cắp gia tăng việc dùng
khí giới. Từ sự gia tăng sử dụng khí giới, sự cướp
đoạt sinh mạng người khác gia tăng. Từ sự gia tăng sát
hại đó tuổi thọ con người giảm xuống. Sắc đẹp giảm
xuống, con cái của những người có tuổi thọ tám mươi ngàn
năm chỉ còn sống đến bốn mươi ngàn năm… Như vậy do
việc hàng hoá không được ban ra… sự nói dối… nói điều
ác… sự vô đạo đức … nói lời nhục mạ … câu chuyện
vu vơ… sự tham lam phóng đảng, và tính dâm đảng đồi truỵ…
cho đến cuối cùng là thiếu tình thương con cái và sự mộ
đạo, và thiếu sự thăm hỏi đối với người trưởng tộc
gia tăng… trong số những con người như thế xuất hiện mười
bài học đạo đức trong việc xử thế sẽ cùng biến mất,
tiếp đó mười bài học về hoạt động phi đạo đức sẽ
vô cùng phát triển, sẽ không có một lời đạo đức nào
giữa con người như thế và càng ít những con người đạo
đức hơn nữa. Giữa những người như thế, kẻ nào thiếu
tình cảm con cái và sự mộ đạo, và không có chút tôn trọng
đối với người trưởng tộc – đó là những người đáng
để tôn trọng và tán thán - thế giới sẽ rơi vào chỗ
rối loạn… Giữa những con người như thế sự oán cừu
sâu sắc lẫn nhau là lẽ thường, sân hận dữ dội, những
tư tưởng phiền não sẽ xuất hiện, thậm chí như con muốn
giết mẹ, mẹ muốn giết con, con muốn giết cha, cha muốn
giết con. Giữa những người như vậy sẽ sinh ra một giai
đoạn đấu kiếm bảy ngày, trong suốt thời gian đó họ nhìn
nhau như nhìn những con dã thú, kiếm bén sẽ xuất hiện nơi
tay, và ý nghĩ “đây là một dã thú, đây là một dã
thú” sẽ tước đi mạng sống của nhau bằng thanh kiếm của
họ.[1]
Theo
nhận xét trên của đức Phật, sự nghèo khó là nguyên nhân
đầu tiên mang đến suy đồi đạo đức dẫn đến sự rối
loạn trật tự và tội phạm xã hội. Giai cấp lãnh đạo
có trách nhiệm về sự gia tăng nghèo khó, nó là mầm móng
của tội phạm và rối loạn xã hội. Điều này cho thấy
sự bất bình đẳng về kinh tế giữa các cá nhân có ảnh
hưởng đến sự rối loạn và xung đột xã hội, như nói
dối, nói lời độc ác, nói lời nhục mạ, tham lam và sân
hận, hay nói chung là sự suy đồi xã hội. Nó cũng minh hoạ
cho cách nó tàn phá những giá trị và tín ngưỡng truyền
thống lâu đời, cách nó nhen nhóm lòng ganh tỵ, ghen tuông,
sân hận và bạo hành, và cách nó làm cho con người sát hại
lẫn nhau. Kinh nhấn mạnh rằng toàn bộ bức tranh nghèo khó,
nói dối, trộm cắp, ghen tuông, sân hận và bạo hành trong
bất kỳ xã hội nào cũng đều do sự lơ là của nhà lãnh
đạo trong việc cung cấp sự hỗ trợ kinh tế vững chải
cho người nghèo. Sự vững vàng kinh tế là yếu tố đầu
tiên chịu trách nhiệm cho sự vững mạnh của đất nước.
Điểm quan trọng ở đây là an ninh chính trị trở thành hàng
thứ yếu đứng sau sự vững ổn kinh tế quốc gia.
Kinh
K((adanta[1] nhấn mạnh trách nhiệm của nhà lãnh đạo đối
với sự gia tăng nghèo nàn và rối loạn trật tự xã hội.
Kinh đề nghị rằng thay vì tổ chức các tế lễ lãng phí
để củng cố sự an nguy của nhà vua và đất nước theo phong
tục tập quán mê tín của đạo bà-la-môn trước thời đức
Phật, nhà vua nên cung cấp sự hỗ trợ kinh tế thích đáng
lẫn an ninh đầy đủ cho sự an lạc và hạnh phúc của quần
chúng. Kinh cho thấy, sự nghèo khó phát sanh đầu tiên do sự
thất nghiệp đưa đến biến động xã hội và tội phạm.
Trong tình huống này, toàn bộ đất nước bị bọn thổ phỉ
quấy rối và cướp phá. Việc đi lại trên đường trở nên
không an toàn cho tài sản và an ninh cá nhân. Vì sợ hãi do
sự mất an ninh đó người dân sống trong lo âu. Kinh mô tả
rằng khi nhà lãnh đạo không cung cấp chương trình phát triển
kinh tế có định hướng kết quả tốt đẹp, hoặc không
quan tâm đến kế hoạch công ăn việc làm dẫn đến sự an
lạc cho người dân, thì sự rối loạn và xung đột xã hội
sẽ xuất hiện. Trong tình huống thuộc loại này, việc đặt
ra hình phạt thường được nhà lãnh đạo chấp nhận không
còn là biện pháp chữa trị hữu hiệu để ngăn ngừa tội
phạm phát sinh hoặc làm ngừng lại sự bất ổn xã hội.
Kinh nói rằng:
Tôi
sẽ nhanh chóng làm dừng lại cơn dịch cướp bốc này bằng
sự hành hình và bỏ tù hay bằng sự tịch thu, đe doạ và
trục xuất.[1]
Nhưng
làm như vậy vốn không phải là giải pháp hữu hiệu và thành
công. Khi kẻ trộm cắp do nghèo khổ nghe ngóng biết được
chính sách mới của nhà vua đối với kẻ trộm cắp, họ
liền tự trang bị vũ khí bằng những lưỡi kiếm và bắt
đầu cướp phá làng mạc và thị trấn, cướp bóc của cải.
Bạo lực bắt đầu tràn lan và điều này đến phiên nó đưa
dân chúng đến những xấu ác về xã hội và đạo đức.[1]
Điểm
đáng lưu ý kinh đưa ra là để diệt trừ tội phạm và những
hành động chống phá xã hội của những người bị áp lực
của cái nghèo và để mang hạnh phúc lại cho người dân cùng
phát triển đất nước, nhà lãnh đạo nên cung cấp những
cơ hội kinh tế cho người nghèo:
Bây
giờ có một phương pháp được chấp nhận để làm ngưng
sự rối loạn này. Đối với những người trong vương quốc
tham gia việc canh tác mùa màng và chăn nuôi gia súc, hãy để
nhà vua phân phối ngũ cốc và cỏ khô. Đối với những người
phục vụ cho chính phủ, nên quy định tiền lương và lương
thực để sống cho phù hợp. Khi những người này theo mỗi
công việc của họ, sẽ không còn làm hại vương quốc, thu
nhập hàng năm của nhà vua sẽ rất lớn, đất nước sẽ
yên ổn và hoà bình; dân chúng hài lòng nhau và hạnh phúc
để cho trẻ con của họ nhảy nhót trong tay, sẽ sống trong
nhà mà không cần đóng cửa.[1]
Kế
hoạch đúng đắn có thể dập tắt những hoạt động phi
pháp và mang lại một giải pháp hoà bình, an ninh cho người
dân trong đất nước, có thể được diễn tả như sau:
(i)
Nông dân và người làm nghề nông nghiệp nên được cấp
cho những phương tiện thiết yếu như hạt giống, phân bón,
trâu bò và những dụng cụ cần thiết cho nghề nông. Như
vậy sản phẩm sẽ được sản xuất nhiều hơn với chất
lượng cao hơn.
(ii)
Nhà buôn và doanh nhân nên được cung cấp vốn liếng chủ
yếu để họ có thể đầu tư hợp pháp với hiệu suất kinh
tế cao hơn.
(iii)
Nhân viên nhà nước hay những người phục vụ trong chánh
phủ nên được trả lương thích đáng để nhổ tận gốc
rễ của việc lạm dụng chức quyền và tham nhũng.
(iv)
Những người khó khăn tài chánh nên được miễn thuế để
họ có thể nhân cơ hội này mà tăng tiến công việc của
họ.
Như
kinh đã nói rõ, chỉ cần có kế hoạch khôn ngoan và thích
đáng về những cơ hội kinh tế, kết hợp với sự giúp đỡ
có kế hoạch tốt của nhà nước và những nỗ lực cá nhân,
nhà lãnh đạo có thể hoàn thành được bổn phận của mình
để làm giảm bơt sự nghèo khổ, mang lại hoà bình và an
lạc cho người dân, mà không phát sinh ra những loại tội
ác xã hội nào hay hình phạt như Ariyasena đã chỉ ra một
cách đúng đắn:
Kế
hoạch kinh tế được đề xuất trong kinh K((adanta-suttanta nhấn
mạnh vào sự cần thiết kết hợp sáng kiến cá nhân và sự
khích lệ cùng với sự giám sát của nhà nước về sự an
lạc thật sự của người dân, bảo đảm tự do cá nhân và
công bằng xã hội.[1]
Điều
được chỉ ra ở đây là nhà nước nên cấp phát tư bản
cần thiết cho mục đích này, nhưng không nên dùng như
sự trợ cấp thất nghiệp cho việc tiêu dùng hàng ngày. Kinh
dạy chúng ta rằng bất cứ hành vi nào không có lòng từ thiện
sẽ không phải là biện pháp hữu hiệu để giải quyết vấn
đề nghèo đói. Thay vào đó, nó có thể mang đến sự gia
tăng bất ổn và tội phạm xã hội. Điều này được mô
tả rõ trong kinh Cakkavattis(han(da. Khi nhà vua quan sát biết người
dân vì bị áp lực của cái nghèo nên sanh ra trộm cắp và
tội phạm, Ông nên ban phát cho họ tiền bạc, hàng hoá và
dạy họ kiếm sống bằng cách kinh doanh chân chính, để họ
có thể tự giúp và giúp gia đình cũng như tham gia vào những
hoạt động phúc lợi xã hội. Ngược lại với lòng tin tốt
đẹp của nhà vua, hành động từ bi của ngài không mang lại
kết quả như mong đợi. Hơn nữa, khi những người khôn khéo
và biếng nhác nghe được điều này, họ bắt đầu dấn thân
vào những hoạt động như thế để dễ dàng có tiền. Nạn
trộm cắp chỉ có gia tăng và tình huống không còn kiểm soát
được.[1] Điều này cho thấy rằng hành vi từ bi hay lòng
từ thiện không có trí tuệ được chứng tỏ là mang đến
những kết quả tai hại thay vì giải quyết được những
rắc rối. Một điểm quan trọng khác cần lưu ý là sự phân
phối đồng đều tự bản thân nó không giải quyết được
những vấn đề xã hội và kinh tế. Một lời khuyên khôn
ngoan được dâng lên nhà vua rằng những người tham gia công
việc thương mại nên được hỗ trợ tài chánh (p(bhata). Giao
công việc cho người dân nên được thực hiện theo một kế
hoạch thích đáng có liên quan đến cấu trúc kinh tế quốc
gia. Ban phát việc làm nên thích hợp với khuynh hướng, khả
năng và tài khéo léo của người thợ. Chỉ như thế sự giúp
đỡ và ban phát của nhà nước mới có kết quả và góp phần
làm tiến bộ kinh tế cá nhân và quốc gia. Nói tóm lại, để
chấm dứt một cách chắc chắn sự bạo hành và tội phạm,
xây dựng một xã hội hạnh phúc và hoà bình, kinh dạy rằng
hình phạt nên được thay thế bằng cách bảo đảm công ăn
việc làm sinh lợi cho người nghèo.
7.
SỰ THỦ ĐẮC CHÂN CHÁNH CỦA CẢI VÀ HẠNH PHÚC
Trong
các kinh Phật giáo nguyên thuỷ[1] sự thủ đắc và gia tăng
của cải bằng những con đường chân chính và hợp pháp được
khuyến khích, vì nó cũng quan trọng như việc trau dồi đạo
đức. Một người không hề nghĩ đến việc thủ đắc của
cải được so sánh với người mù, trong khi một người không
nghĩ đến gì khác ngoài việc có tiền bạc là một kẻ chột
mắt. Chỉ người nào nghĩ đến việc thủ đắc và làm gia
tăng của cải như cách y trau dồi việc thiện và tránh việc
ác mới được tán thán là người có đủ hai mắt. Chúng
ta còn được đề nghị nên tránh xa người mù cũng như kẻ
chột mắt mà của cải của họ có được bằng cách trộm
cắp, lường gạt và những phương tiện bạo lực, và nên
kết giao với người có đủ hai mắt, là người được xem
là tốt nhất trong loài người.[1]
Sự
thủ đắc chân chánh của cải được kinh Phật xem là chánh
mạng (samm(-(j(va). Nó chẳng những quan trọng cho lợi ích con
người và xã hội mà còn là một trong tám yếu tố xây dựng
nên con đường đưa đến giác ngộ. Chánh mạng là những
nghề nghiệp hợp pháp, phát sinh từ nỗ lực chân chánh của
con người và về mặt đạo đức không làm tổn hại đến
sự an lạc hạnh phúc của mình và người khác. Tà mạng là
những nghề nghiệp mang đến hậu quả tổn hại xã hội,
bao gồm bốn loại buôn bán:[1] khí giới (sattha va(ijj(),[1]
con người (satta va(ijj(),[1] súc vật (ma(sa va(ijj()[1] và rượu
hay thuốc độc (visa va(ijj(). Trong tình cảnh hiện nay công
việc quảng cáo cho những nghề này hay bất cứ nghề gì khuyến
khích hay phát sinh tham, sân, si và bạo lực đều được coi
là tà mạng. Trong một kinh khác, tà mạng được định nghĩa
là những nghề dựa vào hay có liên hệ đến sự lường gạt,
lừa phỉnh, nói cạnh nói khoé và giả vờ đạo đức[1] hay
những nghề nghiệp bắt phải gian xảo và trộm cắp.[1]
Đối
với Đức Phật, có bốn phương cách liên quan đến của cải
mà con người đáng bị lên án: (i) có của cải bằng nghề
bất lương (như gạt gẫm, trộm cắp, v.v…) hay những cách
bất hợp pháp, (ii) trở thành nô lệ cho của cải, (iii)
bủn xỉn và không trang trải của cải vì người khác hay
vì lợi ích và sự an lạc của người khác, và (iv) dùng của
cải như một phương tiện gây tổn hại và đau khổ cho người.
Nói cách khác, đó là những thái độ bất thiện đối với
của cải (chứ không phải chính của cải) như tham lam (lobha),
chiếm đoạt, bủn xỉn (macchariya), chấp thủ và bám víu (up(d(na)
đã tạo ra rắc rối.
Kinh
Phật còn khẳng định rằng sự thành công trong nghề nghiệp
đòi hỏi nhiều điều kiện đạo đức khác. Sự mô tả trong
bản kinh sau đây là một minh chứng:[1]
(i)
Có tính chuyên cần (u((h(nasampad(). Có nghĩa là người
ta nên khéo léo và siêng năng trong công việc. Nếu làm nghề
nông, thương mại, chăn nuôi gia súc, binh nghiệp hay nghệ thuật,
người ta chuyên cần, làm hết sức mình và có tài khéo. Không
nên lười biếng trong công việc mà phải thông minh và say
mê. Cũng cần biết cách quản lý công việc, tận tuỵ và
có trách nhiệm.[1]
(ii)
Có sự giữ gìn ((rakkhasampad(). Tức là nên chăm nom của cải,
vì của cải có được là kết quả của mồ hôi và sức
lao động, một cách chân chánh. Nhờ đó, của cải sẽ không
bị đánh mất bằng các cách a) lệnh tịch thu của nhà vua,
b) bị kẻ trộm cắp lấy đi, c) bị lửa đốt chấy, d) bị
nước cuốn trôi, e) Mất mát do người thừa kế phá của.
(iii)
Kết giao với những người tốt và đạo đức (kaly((amittat().
Tức là học hỏi và bắt chước những phẩm chất tốt, như
tin tưởng đạo đức, rộng lượng và trí tuệ của người
có đạo đức và kẻ trí.
(iv)
Có một cuộc sống quân bình (samaj(vit(). Có nghĩa là nên kiềm
chế bản thân trong sự điều độ. Không phung phí thái quá
cũng không bủn xỉn. Không bị phấn chấn quá độ do sự
thành công cũng như buồn bả vì thất bại mang lại. Biết
và nỗ lực làm gia tăng của cải. Tránh chi tiêu vượt quá
lợi tức. Không nên chấp thủ và rào chặt của cải. Đồng
thời cũng nên tránh bốn cách làm suy sụp của cải, đó là:
sự dâm dục quá độ, rượu chè, bài bạc và kết giao với
kẻ xấu.[1]
Là
đạo từ bi, Phật giáo khuyến khích sự rộng lượng, từ
thiện và mọi hoạt động chân chánh vì xã hội. Do đó việc
chia xẻ quà biếu với người khác được xem như đóng vai
trò trong đời sống chánh mạng tích cực của người theo
Phật.
Này các thầy tỳ-kheo, nếu con người có thể hiểu như Như
Lai hiểu, những kết quả của việc chia xẻ quà tặng, họ
sẽ không hưởng dụng mà không chia xẻ cho kẻ khác, cũng
như họ sẽ không để sự ô nhiễm của lòng bủn xỉn ám
ảnh tâm trí họ. Thậm chí nếu họ còn một mẫu thức ăn
cuối cùng họ cũng sẽ không hưởng dụng một mình mà không
chia xẻ nó nếu có một người nào đó đang cần sự chia
xẻ với họ.[1]
Từ
nhiều nguồn kinh điển Phật giáo, chúng ta thấy rằng những
giúp đỡ về tinh thần cũng giúp thêm vào sự thành công của
đời sống. Những việc này có thể được sắp xếp theo
thứ tự sau:
(i)
Chuyên cần và siêng năng với bổn phận và công việc.[1]
(ii)
Trú ngụ ở nơi tốt đẹp, tiện lợi, và kết giao với người
đạo đức và có trí.[1]
(iii)
Tin tưởng vào Phật, pháp, tăng và giữ gìn đức hạnh.[1]
(iv)
Tránh rượu, ma tuý, và không lãng vãng ở đường phố vào
những giờ giấc không thích hợp. Tránh đến những hội chợ,
bài bạc kết giao với những người bạn xấu và thói quen
biếng nhác.[1]
Những phẩm chất đạo đức và tâm linh này góp phần vào
sự thành công của chánh mạng.
8.
SỰ QUẢN LÝ KINH TẾ GIA ĐÌNH
Đức
Phật ý thức nhiều hơn về sự cải thiện phẩm chất đời
sống của người dân. Sự quản lý sai lầm lợi tức kiếm
được sẽ dẫn đến khủng hoảng kinh tế và nghèo đói.
Đức Phật chủ trương đời sống quân bình giữa tài chánh
kiếm được bằng phương tiện chân chánh và những chi tiêu
của con người.
Ở
đây một thành viên trong gia đình biết rõ lợi tức cũng
như sự chi tiêu của cải đưa đến một đời sống quân
bình, không phấn khích hay chán nãn thái quá. Họ nghĩ: “lợi
tức của tôi như vậy sẽ vượt quá sự chi tiêu. Sự chi
tiêu của tôi sẽ không vượt quá lợi tức. Cũng như một
người cầm cán cân hay người học việc biết khi cầm cân,
hoặc trút xuống nhiều quá hoặc làm nghiêng lệch nhiều quá;
cũng vậy một người trong gia đình biết lợi tức… và vượt
quá lợi tức.[1]
Lời
khuyên của Đức Phật về việc quản lý kinh tế gia đình
dựa trên nhiều khía cạnh của đời sống, gồm những
chi tiêu hàng ngày, tiết kiệm gửi ngân hàng và đầu tư.
Theo phương thức này, lợi tức của một người nên được
chia đều thành bốn phần: (i) một phần tư chi tiêu hàng
ngày, (ii) một phần tư gửi tiết kiệm để dự phòng
bất trắc hay cho những tình huống khẩn cấp, và (iii-iv)
một nửa để kinh doanh và đầu tư sanh lời. [1]
Đức
Phật đã đưa ra ý nghĩ cho việc đầu tư khôn ngoan một nửa
số lợi tức làm nguồn chủ yếu để bảo trì và làm gia
tăng của cải. Một phần tư lợi tức để chi tiêu hàng ngày
sẽ gồm những chi tiêu cá nhân và từ thiện xã hội, giúp
cho con người khỏi khắc khe và bủn xỉn vô ích, trong khi
một phần tư lợi tức khác để tiết kiệm ở ngân hàng
sẽ giúp khỏi khó khăn trong những lúc bị khủng hoảng kinh
tế. Ở đây nên lưu ý rằng việc từ thiện (d(na) nên cho
người nghèo và đáng được cho[1] vì từ thiện cho những
người lừa đảo hay loại người chay lười được xem là
khuyến khích cho những phần tử xấu ác có cơ hội làm việc
ác.[1] Sự đầu tư được nhấn mạnh ở đây cho thấy rằng
tiền không đầu tư sẽ không có một hiệu quả phát triển
kinh tế nào cho cá nhân và xã hội. Sự đầu tư không ngoan
và thích đáng là nguồn duy nhất làm gia tăng của cải. Phương
thức này giúp xây dựng và phát triển một hệ thống kinh
tế tốt đẹp đối với cá nhân và xã hội.
Việc
sử dụng của cải một cách thích đáng có thể làm cho đời
sống trở nên quân bình hơn. Việc sử dụng của cải được
gọi là thích đáng sẽ đưa đến an lạc cho cá nhân và xã
hội. Những sử dụng thích đáng ở đây bao gồm:[1] (i) bảo
vệ của cải hợp pháp của mình khỏi mất mát hay tổn hại,
(ii) cúng dường cho tăng ni, (iii) tặng cho những người họ
hàng, bà con chết và người nghèo, và (iv) mang lại hạnh phúc
cho chính mình, cho gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, người
làm công và tôi tớ.
“Do
sử dụng của cải đưa đến hạnh phúc bây giờ và ở đây
Do
bố thí đưa đến hạnh phúc trong tương lai
Vì
phung phí của cải mà không sử dụng hay vất nó đi
Chỉ
còn có đau khổ. Làm sao có thể hạnh phúc? (RPR. 315).
Đức
Phật cũng khuyên các đệ tử cư sĩ của Ngài cách thức làm
phát sinh của cải và sử dụng lợi tức một cách khôn ngoan,
có kết quả, và cách xử lý tốt của cải.[1]
Việc
phát sinh của cải xứng đáng được tán thán khi phù hợp
với đạo đức, luật pháp và không có bạo lực. Việc tiêu
dùng sản phẩm được làm ra xứng đáng tán thán khi sử dụng
nó để được thoải mái và hạnh phúc cho chính mình, sử
dụng nó vào việc bố thí từ thiện hoặc bất cứ việc
gì liên quan đến những kết quả có lợi về đạo đức.
Thái độ con người đối với của cải của họ đáng tán
thán nếu người ta không biến thành nô lệ cho nó hay bám
víu vào nó, thậm chí nếu của cải được làm ra theo những
cách hợp pháp, và dùng nó cho sự ích lợi của mình
và người khác.
9.
HAI LOẠI CỦA CẢI: VẬT CHẤT VÀ TINH THẦN
Như
đã nói trên, một tỳ-kheo không quan tâm đến sự tiến bộ
vật chất mà phải quan tâm đến tiến bộ tinh thần. Cuộc
sống lý tưởng của họ sẽ phù hợp với con đường đưa
đến giải thoát khỏi chấp thủ và đau khổ, và không phải
đưa đến sự tích luỹ của cải.[1] Một cư sĩ Phật tử
thì khác. Họ phải làm việc vất vả với phương tiện hợp
pháp và sự chân chánh để được của cải nhằm thực hiện
những công việc tốt đẹp cho chính họ cũng như cho người
khác. Nhưng họ cũng được khuyên không nên xem của cải là
một cứu cánh. Giống như hai mặt của một đồng tiền, của
cải có những giới hạn của nó:
Không
phải của cải cũng không phải danh tiếng, mà chính là những
việc làm tốt đẹp, tri thức, những phẩm chất, đạo đức
và một đời sống lý tưởng mới là những tiêu chuẩn cho
sự trong sạch của con người.[1]
Đoạn
kinh trên dạy chúng ta rằng mặc dù của cải là một yếu
tố quan trọng cho việc có được một cuộc sống tốt, nhưng
nó không phải là cái chí thiện của đời sống. Đời sống
đạo đức trong đạo Phật luôn luôn có nghĩa là một đời
sống tốt, và một đời sống tốt cũng có nghĩa là một
đời sống đạo đức và trí tuệ, và nó có thể hoặc không
thể đi kèm với của cải vật chất. Xem đời sống đạo
đức là một đời sống tốt, đạo Phật muốn chỉ ra sự
thật rằng đạo đức, giới luật và tri thức là những
nền tảng của đời sống tốt. Toàn thế giới có thể được
chứng minh rằng có nhiều người trong đời sở hữu nhiều
tiện ích và hưởng thụ sự tiện nghi xa hoa, nhưng vẫn không
là những người hạnh phúc trong đời này, do vì thiếu trí
tuệ để chứng ngộ ba sự thật không thể phủ nhận được
trong thế giới vật chất này là: tất cả các pháp duyên
sinh đều vô thường, tất cả các pháp duyên sinh đều đau
khổ và tất cả mọi hiện tượng đều hư huyễn.[1] Đoạn
kinh sau đây mô tả sự thật cay đắng này:
Ta
trông thấy con người giàu có trong thế giới này: thay vì
chia xẻ của cải cho người chung quanh, họ lại làm nô
lệ cho nó; họ cất dấu nó và càng ngày càng đòi hỏi sự
thoã mãn khoái lạc giác quan.
Những
nhà vua chinh phục toàn bộ đất đai, cai trị vương quốc
trải dài từ đại dương này qua đại dương kia, song họ
không hài lòng với bờ bên đây – Họ cũng muốn bờ bên
kia. Cả vua chúa và người dân thường đều phải chết giữa
những ham muốn, không bao giờ đạt đến chỗ kết thúc cho
ước muốn và tham lam. Với lòng tham không bao giờ đầy, họ
vất bỏ thân thể. Những ham muốn đối với đối tượng
cảm giác trong đời này không bao giờ được thoả mãn.
Họ
hàng xoả tóc và than khóc vì người thân yêu của họ chết
đi, họ than: ôi, người thân yêu của chúng ta đã chi tay chúng
ta.” Họ quấn thi hài trong tấm vải, rồi đặt trên giàn
hoả và thiêu thành tro bụi; người đạo tỳ đẩy những
chiếc que khêu cái xác đến khi thi thể cháy hết. Tất cả
những thứ mà người chết có thể mang theo chỉ là miếng
vải đơn sơ, mọi của cải đều để lại sau lưng.
Khi
giờ chết đến, không một ai hoặc họ hàng hoặc bạn bè
có thể ngăn chận trước điều không thể tránh khỏi đó.
Tài sản được những người thừa kế mang đi trong khi người
chết đi theo nghiệp của họ. Khi giờ chết đến, bạn không
thể mang theo một vật gì, thậm chí con cái, vợ chồng, của
cải hay đất đai. Tuổi thọ không thể có được do của
cải, và tuổi già không thể đút lót mà có được. Người
trí nói rằng cuộc đời ngắn ngủi, không chắc chắn và
thường thay đổi.
Cả
người giàu và người nghèo đều có kinh nghiệm tiếp xúc
với lãnh vực cảm giác. Cả người trí lẫn kẻ ngu cũng
vậy, nhưng người ngu vì thiếu trí tuệ nên bị cảm giác
ngự trị và lừa gạt. Còn đối với người trí, mặc dù
họ có kinh qua sự tiếp xúc đó, nhưng họ không bị khổ
sở. Như vậy trí tuệ tốt hơn là của cải, vì nó đưa đến
mục tiêu cao cả trong đời này.[1]
Điều
mà đoạn kinh này đưa ra ở đây là do bản chất của chúng,
của cải vật chất là những pháp duyên sinh không thể bảo
đảm sự thoả mạn đối với vật sở hữu, vì nó không
chắc chắn và vô thường. Bám chấp vào nó hay nô lệ cho
nó sẽ đem đến ràng buộc và đau khổ. Rõ ràng là của cải
có thể trở thành một tài nguyên để làm lợi ích cho xã
hội đối với người trí, mặt khác nó cũng có thể trở
thành chướng ngại đối với sự phát triển của kẻ ngu
vì họ trở thành nô lệ cho nó. Đức Phật minh họa tư tưởng
này như sau: “của cải làm huỷ hoại kẻ ngu nhưng không
phá hoại được người tìm kiếm niết-bàn.”[1]
Nói
cách khác, của cải và tài sản vật chất không bảo đảm
cho một cuộc sống tốt hay cuộc sống hạnh phúc, về mặt
đạo đức và tâm linh. Chính trí tuệ (pa((() và đạo đức
(s(la) mới mang đến đời sống đạo đức tốt đẹp cho con
người. Thêm vào đó, bài pháp tiếp tục cho rằng nhận xét
của Đức Phật về của cải vật chất không khác gì với
nhận xét về kinh nghiệm cảm giác. Kalupahana chỉ rõ rằng:
“khi người ta nói rằng sự ràng buộc và đau khổ là kết
quả của cách chúng ta nhận thức và quan niệm về thế giới.
Nó không có nghĩa là chúng ta phải tiêu diệt hai nguồn tri
thức này và chấp nhận cái trực giác không có cảm
giác và không có khái niệm. Giải pháp nằm trong việc dập
tắt cái khía cạnh đó của nhận thức và khái niệm, nghĩa
là, cái ám ảnh gây ra sự ràng buộc và đau khổ.”[1]
Một điều cần ghi nhớ là đoạn này không có một chút ý
gì cho rằng tự thân của cải vật chất là một điều xấu
ác. Đúng hơn, chính sự thủ chấp hay thái độ sai lầm đối
với của cải vật chất đã tạo ra rắc rối.
Vì
lý do của cải vật chất không bảo đảm được cái hạnh
phúc chân thực và an lạc cho loài người, đức Phật kêu
gọi chúng ta nên nỗ lực đạt được tài sản tâm linh, còn
gọi là của cải thánh (ariyadhana, thất thánh tài), với giá
trị vượt hẳn của cải vật chất. Có bảy thứ của cải
tinh thần hay của cải thánh: tín (sadha), giới (s(la), hỗ thẹn
tự thân (hiri), hỗ thẹn xã hội (ottappa), đa văn (b(husacca),
cao thượng (c(ga) và trí tuệ (pa((().[1] Để chọn lựa giữa
của cải vật chất và của cải tinh thần, chúng ta được
khuyên nên chọn cái sau bởi vì nó đưa đến an lạc và hạnh
phúc thật sự cho mình và người khác.
Thật
vậy, một đằng là con đường đưa đến tài sản vật chất
và đằng kia là con đường dẫn đến niết-bàn. Hoàn toàn
hiểu biết điều này, vị tỳ-kheo sẽ không vui thú trong của
cải có được mà đặt mình trong chốn tịch lặng (để thực
chứng niết-bàn).[1]
10.
KẾT LUẬN
Nghiên
cứu lời Phật dạy về kinh tế học chúng ta thấy rằng đạo
Phật không phải là một tôn giáo khắc khe vì kinh điển nhà
Phật đưa ra sự hướng dẫn sinh hoạt cho hàng cư sĩ. Kinh
điển đạo Phật chấp nhận sự tiện nghi vật chất bằng
những nỗ lực chân chánh, vốn đóng vai trò quan trọng trong
việc mang lại đời sống tốt đẹp và hạnh phúc. Mặt khác,
đạo Phật không phải là một tôn giáo khuyến khích đời
sống phóng dật trong lạc thú vì điều này sẽ đưa đến
đau khổ thêm. Điều quan trọng ở đây là mặc dù của cải
vật chất có giá trị nhưng đạo Phật không coi nó là cái
chí thiện trong đời, như chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa
tư bản có thể quan niệm. Của cải chỉ có thể quan trọng
hàng thứ yếu nếu và chỉ nếu nó đưa đến an lạc, hạnh
phúc và sự phát triển đạo đức cho mình và cho người.
Khi
cho rằng “nghèo nàn là sự đau khổ trên đời này” [1]
đạo Phật không phán đoán các giá trị con người hay một
quốc gia qua số lượng của cải vật chất, cũng không cho
của cải là cuộc sống tốt đẹp. Khác với một số lý
thuyết kinh tế hiện đại, đạo Phật không lên án sự tích
luỹ của cải, vì đạo Phật thấy rõ của cải tự thân
nó không phải là một điều xấu. Giá trị đạo đức của
tài sản có thể được phê phán từ đường lối hay phương
cách nó được thủ đắc, và quan trọng hơn nữa là nó được
sử dụng vào mục đích gì. Sự tích luỹ của cải bằng
phương tiện bất hợp pháp và những đường lối phi đạo
đức đều không được khuyến khích. Sử dụng của cải
cho mục đích làm tổn hại sự an lạc của kẻ khác phải
bị lên án.
Đức
Phật không khuyến khích sự nghèo khó, bởi vì những người
nghèo có thể bận tâm với việc tranh đấu cho sự sống còn
và vì vậy không có thời giờ để hoàn thiện đạo đức
của mình cũng như vì lợi ích cho xã hội. Để của cải
có thể trở thành nguồn lợi lạc cho sự an lạc xã hội,
đức Phật khuyên nên tìm kiếm của cải bằng con đường
hợp pháp và lương thiện. Nó nên được sử dụng một cách
trí tuệ để làm những việc thiện và để dự phòng
cho sự đau khổ thể chất. Điều quan trọng là người sở
hữu không nên làm nô lệ cho của cải vật chất, vì sự
chấp thủ vào của cải tạo ra gánh nặng và ràng buộc.
Cuối
cùng nhưng không kém phần quan trọng là ngoài việc sử dụng
của cải như là nguồn lợi lạc cho các công ích xã hội,
con người cũng nên tu tập và nuôi dưỡng tài sản tâm linh
vì nó cần thiết cho sự tiến bộ đạo đức và đời sống
đạo đức thật sự.
BẢNG
VIẾT TẮT
A.
Aôguttara-Nikya, I-V, ed. R. Morris, E. Hardy, C. A. F. Rhys Davids.
(London: PTS, 1885-1900)
AA.
Aôguttaranikya Aææhakath, (ManorathapraÏ), I-V, ed. M. Walleser,
H. Kopp, (London: PTS, 1924-56)
D.
Dghanikya, I-III, ed. T. W. Rhys David and J. E. Carpenter, (London:
PTS, 1889-1910)
DB.
Dialogues of the Buddha (PTS translation of the Dgha Nikya)
Dhp.
Dhammapada, ed. K. R. Norman and O. von Hinuber. (London: PTS, 1931)
GS
Gradual Sayings (PTS translation of the AÏguttara Nikya)
J.
Jtaka with Commentary, I-VI, ed. V. Fausb`ll, (London: PTS, 1877-1896)
KS
Kindred Sayings (PTS translation of the Saòyutta Nikya)
M.
Majjhimanikya, I-IV, ed. V. Trenckner, R. Chalmers, Mrs. Rhys Davids.
(London: PTS, 1888-1902)
MA.
Majjhimanikya Aææhakath, I-V, ed. J. H. Woods, D. Kosambi, I. B.
Horner. (London: PTS, 1922-38)
MLS
Middle Length Sayings (PTS translation of the Majjhima Nikya)
S.
Sa(yuttanik(ya, I-V, ed. L. Féer and Mrs. Rhys Davids.
(London: PTS, 1884-1898)
SA.
Saòyuttanikya Aææhakath.
Sn.
Suttanipta, ed. D. Andersen and H. Smith. (London: PTS, 1913)
Vin.
Vinayapiæaka, I-V, ed. H. Oldenberg. (London: PTS, 1879-83)
TÀI
LIỆU THAM KHẢO
Kalupahana,
David J. (1995) Ethics in Early Buddhism. Honolulu: University of Hawaii
Press.
Payutto,
Bhikkhu P. A. (1994) Good, Evil and Beyond Kamma in the Buddha’s Teaching.
Bangkok: Buddhadhamma Foundation.
Schumacher,
E. F. (1973) “Buddhist economics”, Small is Beautiful, HarperPerennial.
MỤC
LỤC
TIN
TỨC VÀ HÌNH ẢNH