Đạo
Phật như một cây đại thọ, có gốc rễ đã bám chặt sâu
vào lòng đất của Á châu hơn 2500 năm lịch sử. Do vậy gốc
rễ ấy đã quá vững vàng để cho những cành lá ấy vươn
cao mãi cho đến tận trời Tây và Phật Giáo đó ngày hôm
nay đã có mặt khắp năm châu trên quả địa cầu nầy.
Sau
khi vua A Dục (304 BC-232 BC) quy y với Đạo Phật và gửi nhiều
đoàn truyền giáo sang các nước Âu Châu như Hy Lạp, Iran,
Irak, Alexandria... Thì nghiểm nhiên giáo lý của Đức Phật
đã có mặt tại các xứ Trung và Đông Âu này từ những ngày
mà Thiên Chúa chưa xuất hiện. Vì vậy mà thuở bấy giờ
những Tăng Sĩ và giáo đoàn cũng như tự viện đã được
phát triển một cách hùng mạnh, đã chiếm cứ một phương
trời triết học, nghệ thuật, văn hóa cũng như đạo đức
tại những xứ này. Đó là kết quả của những nhà khảo
cổ học gần đây đã khai quật được nhiều di tích tại
xứ Alexandria cũng như tại Hy Lạp. Điều này chứng tỏ rằng
Phật Giáo đã vang bóng một thời tại những xứ ấy.
Sau
đó thì các đạo khác xuất hiện và Phật Giáo vốn chủ
trương ôn hòa, bất bạo động; nên đã bị các tôn giáo
khác như Hồi Giáo đã thanh toán, chiếm hữu và giết chóc
cũng như phá hoại không biết bao nhiêu là tự viện, tu sĩ
và những giá trị tinh thần khác. Ngay cả tại Ấn Độ; nơi
quê hương của Đạo Phật cũng đã trải qua không biết bao
nhiêu thăng trầm như thế. Phật Giáo không chùn bước với
những thử thách và chịu đựng ấy; Phật Giáo đã nép mình
vào sự tồn tại của dân chúng mà thị hiện qua nhiều hình
thức khác nhau và trong những thời kỳ bị đánh hại như
thế, Phật Giáo chỉ còn tồn tại trong những hình thức nghi
lễ, cúng bái cũng như đức tin trời Phật mà thôi. Đây chính
là cái nhân để gìn giữ lửa trí tuệ cho những thời kỳ
phục hưng sau nầy tại Âu cũng như Á Châu.
Đọc
sử Âu Châu không thấy nói nhiều về sự hiện diện của
Phật Giáo tại châu này vào những thế kỷ sau Thiên Chúa
cho đến thế kỷ thứ 17, 18. Có lẽ vì ảnh hưởng của Thiên
Chúa Giáo trong những thế kỷ ấy quá lẫy lừng tại châu
này; nên Phật Giáo lại ẩn nhẫn đâu đó để tự tiếp
cận về sau này, nơi những nhà triết học của Âu Châu chăng?
Trải qua những lần chinh đông của quân đội các nước Âu
châu để đi tìm thuộc địa, trong đó có Tây Ban Nha, Bồ
Đào Nha, Pháp, Anh, Hòa Lan v.v. đã để lại nơi những con
người khoa học Âu Châu trong khi tìm kiếm một giá trị tâm
linh đích thực của những dân tộc Á Châu ấy thì họ đã
bắt gặp Phật Giáo và cũng chính những người ra đi viễn
chinh ấy họ đã mang về cho quê hương của họ những chiến
lợi phẩm đã nhặt được tại Ấn Độ, Tích Lan, Việt Nam
v.v. gồm những tượng Phật, kinh điển bằng tiếng Pali hay
Hán Văn. Kể từ đó những nhà nghiên cứu mới bắt đầu
làm quen với Đạo Phật.
Như
vậy, trong cái rủi lại có cái may và trong cái may ấy lại
ẩn chứa những rủi ro khó lường được về sau nầy. Cái
rủi là thuở ấy những người Á Châu chúng ta không có đủ
phương tiện thuyền bè như người Âu Châu để chinh Tây như
người Tây Phương đã đến chinh phục chúng ta vào những
thế kỷ 16, 17, 18 và 19; nhưng được cái may là giáo lý của
Đạo Phật được tự động tràn ngập vào Tây Phương từ
hàng thượng lưu trí thức và từ đó giáo lý ấy đã được
truyền bá rộng rãi trong khắp Âu Châu ngày nay.
Nhưng
trong cái may ấy cũng có cái rủi là không có người lãnh
đạo những phong trào học Phật này. Đúng là trăm hoa đua
nở. Lý do chính đáng để trăm hoa nầy đua nở. Vì các nhà
học phật Âu Mỹ nầy họ đã chán ngấy những tôn giáo độc
thần, mọi quyền của con người đều được ban ơn bởi
một vị Thượng Đế. Do đó mà họ muốn thoát ra khỏi những
kỷ cương vốn đã trói cột họ suốt hơn 2000 năm nay. Đây
là lý do chính để họ thấy rằng ở Đạo Phật có một
cái gì đó công bằng hơn. Vì mọi người đều có khả năng
thành Phật và ngay cả người nữ đối với Đạo Phật cũng
có một vai trò và giá trị cao hơn là những Tôn Giáo khác;
nên họ đã chấp nhận Đạo Phật một cách rất dễ dàng.
Rồi từ đó họ đi vào giáo điển bằng tiếng Pali, Tây Tạng,
Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn, Việt Nam và Phạn Ngữ.
Riêng
tại nước Đức này cách đây hơn 200 năm có nhà văn đồng
thời là triết gia đã bắt đầu làm quen với Phật Giáo.
Đó là Schopenhauer (22.02.1778-21.09.1860), ông ta không hẳn là
một phật tử, nhưng ông đã thích giáo lý của Đạo Phật
và hình ảnh tượng Phật đầu tiên đã có nơi phòng làm
việc của ông vào những năm ở đầu thế kỷ 19 đã khiến
cho những nhà phật học khẳng định rằng: Phật Giáo tại
xứ Đức nầy đã bắt đầu từ đó. Đồng thời với Schopenhauer,
tại Việt Nam chúng ta có đại thi hào Nguyễn Du. Nguyễn Du
đã phải tụng kinh Kim Cang hơn 300 biến mới hoàn thành được
tác phẩm Kim Vân Kiều là một câu chuyện bên Trung Quốc nhan
đề là “Thanh Tâm Tài Tử Truyện” hay “Đoạn Trường
Tân Thanh” vốn dĩ là một áng văn xuôi rất bình thường
đã xuất hiện vào triều nhà Minh, ở vào thế kỷ thứ 13,
14. Thế nhưng khi tác phẩm ấy đã vào tay cụ Nguyễn Du, là
một bậc quan lại của ba triều(1) nghiễm nhiên đã trở thành
một tuyệt tác văn chương, mà có lẽ trước và sau đó trong
lịch sử văn học Việt Nam không có tác phẩm nào có thể
sánh bằng với tác phẩm nầy. Vả chăng tinh thần Tam Giáo
đồng quy đã thể hiện được trong tác phẩm nầy qua cái
nhìn biến thiên của lịch sử. Giả dụ, nếu tác phẩm này
có tồn tại ở Trung Quốc trong 1000 năm sau nữa, cũng chỉ
thế thôi. Nó sẽ trở về trong quên lãng. Nhưng ở đây may
mắn nó đã lọt vào tay của cụ Nguyễn Du và chính nó đã
làm đẹp đẽ giang sơn văn học Việt Nam, chứ không là của
Trung Quốc.
Đạo
Phật cũng như thế, khi du nhập vào các nước Âu Châu đã
biến thể khá nhiều. Đầu tiên có những nhà nghiên cứu
người Âu Châu sau khi thâm hiểu giáo lý của Đạo Phật ít
nhiều, họ đã tự động sang Á Châu để xuất gia học đạo,
trong đó có ngài Nyanatiloka(2) người Đức, ngài sang Tích Lan
kể từ sau đệ nhị thế chiến (1939-1945) và viên tịch tại
đó. Trong thời gian Ngài ở Tích Lan, rất tích cực trong việc
dạy Thiền cũng như phiên dịch những kinh điển từ tiếng
Pali sang tiếng Anh và tiếng Đức. Ngài không về lại Đức.
Vì lẽ xứ Đức đối với Ngài chưa có cơ duyên; trong khi
đó Tích Lan là một xứ Phật Giáo; nên Ngài đã không rời
bỏ nơi mà Ngài đã tu học trong nhiều năm tháng.
Rồi
những năm đầu thế kỷ thứ 20 nầy, người ta đã để ý
đến Zen của Nhật Bản, qua sự truyền bá của Daisetsu Suzuki
(1870-1966), là người Nhật có vợ Anh và những tác phẩm của
ông như “Easy Zen and Easy Practise” đã làm cho nhiều người
Âu Mỹ, nhất là người Đức ưa chuộng phong thái mới nầy.
Nó rõ ràng hơn và an ổn hơn là đi vào thế giới tiếng Pali
không đơn thuần chút nào ở những giai đoạn đầu học Phật.
Rồi
các triết gia Friedrich Nietzsche (1844-1900) hay Sigmund Freud (1856-1939)
và Hermann Hesse (1877-1962) là những người không nhiều thì
ít đã ảnh hưởng tinh thần khai phóng tâm linh của Phật
Giáo qua tác phẩm “Ánh Sáng Á Châu” (The Light of Asia) của
Edwin Arnold (10.06.1932-24.03.1904). Để từ đó họ có những
sáng tác độc đáo như “Đường về nội tâm” (Der Weg nach
Innen) của Herman Hesse. Chính những tư tưởng của những triết
gia này đã ảnh hưởng không ít đối với người đương
thời và ngay trong hiện tại, không thiếu những người nhắc
nhở đến họ.
Đặc
biệt nhất ở xứ Đức này phải nhắc đến nhà bác học
Albert Einstein (14.03.1879-18.04.1955). Ông ta là người Đức gốc
Do Thái sinh ra tại Neu Ulm thuộc miền nam nước Đức. Lớn
lên ông học hành cũng bình thường; nhưng sau đó nhờ đi
dạy học tại Thụy Sĩ và nhờ phát minh thuyết tương đối
(Reality Theory); nên đã được thế giới ngưỡng mộ. Sau đệ
nhị thế chiến, ông di dân qua Hoa Kỳ và lập nghiệp cũng
như chết tại đó. Ông đã viết rất nhiều sách và diễn
thuyết rất nhiều nơi trên thế giới; nhưng với ông đặc
biệt có ba điều mà người phật tử chúng ta cần nên nhớ.
Ông nói: “Điều thứ nhất, người phật tử không cần đi
tìm Đạo Phật nơi khoa học, vì trong Đạo Phật đã đầy
đủ tính chất khoa học rồi.
Điều
thứ hai, tôi (tác giả) không phải là một Phật tử. Nhưng
nếu tôi theo một Tôn Giáo, tôi sẽ chọn Phật Giáo.
Điều
thứ ba, kể từ thế kỷ thứ 21 trở đi không có Tôn Giáo
nào có thể phát triển mạnh trên thế giới bằng Đạo Phật.”
Ta
có thể nói rằng: nhà bác học Albert Einstein là một người
Phật tử chưa quy y Tam Bảo và rất có thiện cảm với giáo
lý của Đạo Phật mà ở vào cuối thế kỷ thứ 20. trên
quả đất này có sáu tỷ người, trong khi đó Liên Hiệp Quốc
đã chọn ông là người tiêu biểu và là cha đẻ của thuyết
tương đối. Từ đó ta hãnh diện là một người Phật tử
đã chọn đúng đường cho nội tâm của mình.
Đức
Phật nói trong luận A Tỳ Đàm về việc thành lập các thế
giới(3) đã khẳng định rằng vũ trụ nầy còn tồn tại
lâu bền hay sẽ vở tung ra trong thời gian dài ngắn là do con
người biểu hiện qua các việc: có kính trọng cha mẹ, Thầy
Tổ; có hòa thuận với anh chị em trong gia đình; có tu bát
qua trai, làm lành lánh dữ hay không; chứ không phải quả đất
nầy được cai quản bởi một vị chúa tể nào. Đây là một
nhận định khoa học, khách quan mà Đức Phật đã dõng dạc
tuyên bố như thế qua tuệ giác siêu việt chứng ngộ của
mình.
Cũng
như gần đây nhà bác học Stephen Hawking (sanh 08.01.1942) là
người Anh. Ông ta đã chứng minh như Đức Phật là thời gian
không có bắt đầu và không có cuối cùng. Rõ ràng là giáo
lý ấy đã được người Âu Mỹ và đặc biệt là những
học giả của thế giới đã tán đồng. Do vậy đề tài “Phật
Giáo trong thời đại mới: cơ hội và thách thức” có lẽ
sẽ không dừng lại đây mà sẽ triển khai ở nhiều phương
diện, để Đạo Phật càng ngày càng được thăng hoa hơn.
Vào
giữa thế kỷ thứ 20 một phong trào học Phật mới tại Âu
châu nầy đã bùng nổ mạnh. Đó là Phật Giáo Tây Tạng.
Qua hình ảnh của Đức Đạt Lai Lạt Ma mà giáo lý Mật Tông
đã được truyền bá khắp nơi. Từ thành phần trí thức,
đến những người dân dã đã đổ xô đi nghe Ngài thuyết
giảng, hay muốn gặp gỡ Ngài để được ban phước lành
và đặc biệt là học hỏi những tư tưởng thâm sâu của
Phật Giáo Tây Tạng đi từ Nhất thừa, đến Bích chi phật
thừa, Bồ Tát đạo rồi mới vào được Kim Cang thừa. Đây
là điểm son của lịch sử truyền thừa Phật Giáo trên thế
giới.
Ở
Đạo Phật không có cơ quan truyền giáo; nhưng ở Phật Giáo
có một chất liệu thẩm thấu rất ly kỳ; nó giống như nước
cứ chảy đến đâu là thấm vào lòng đất tại đó và không
bị đất đẩy ngược lại. Nhìn lại lịch sử truyền thừa
từ Ấn Độ qua Trung Hoa cũng thế. Thuở ấy Phật Giáo đã
nhờ Lão giáo nên đã thâm nhập vào đất Trung Hoa một cách
dễ dàng; nếu chỉ qua con đường Nho giáo thì có lẽ Phật
giáo đã dậm chân tại chỗ. Ngược lại Việt Nam chúng ta
thì qua những nhà Nho và qua những bậc vua chúa mà Phật giáo
đã được truyền vào đây một cách dễ dàng. Phật giáo
Nhật Bản cũng thế. Thánh Đức Thái Tử (Shotoku Taishi) là
một ông vua vào thuở thời Đường hưng thịnh bên Trung Hoa,
ông ta cũng làu thông kinh sử; nhưng ngược lại đã chọn
Phật giáo làm quốc giáo cho thần dân. Ngoài ra trong điều
3 của hiến pháp Nhật Bản lúc bấy giờ còn lấy Tam Quy Ngũ
Giới cho vào đó để thực hiện việc cai trị dân của Thái
Tử. Quả thật Đạo Phật đã ở trong lòng người.
Chúng
ta cũng sắp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long lịch sử (1010 –
2010) chắc chắn không thể không nhắc đến Vạn Hạnh Thiền
Sư vốn là một nhà Nho và đã bỏ Nho theo Phật và vai trò
của Lý Công Uẩn trong việc trị nước an dân qua tinh thần
của Phật học. Như thế chúng ta có thể khẳng định rằng
Phật giáo đi đến đâu đã hòa nhập một cách tài tình vào
tinh thần cũng như cách sống, phong tục, văn hóa, tập quán
của nước đó.
Người
Đức vốn là một dân tộc trọng kỷ luật và có tinh thần
tự giác rất cao. Ngoài ra bên ngoài tuy họ lãnh đạm; nhưng
bên trong có một quả tim rất từ bi, có một tình thương
vô tận. Vì họ đã kinh qua những lò thiêu Do Thái của Hitler
và trải qua chiến tranh đau khổ của đệ nhất và đệ nhị
thế chiến; nên sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 họ đã giang tay
ra để đón nhận hơn 100.000 người Việt Nam đến đây để
tỵ nạn, sinh sống và bây giờ chúng ta đã và đang xây đắp
cho quê hương nầy một viên gạch tâm linh của Phật Giáo
vào tòa nhà cao nhất của 200 năm lịch sử truyền thừa nầy
và dân tộc Đức đã chấp nhận Phật giáo một cách dễ
dàng từ chính quyền trung ương đến địa phương. Từ những
người thượng lưu trí thức, cho đến những người bình
dân ở nhiều khía cạnh khác nhau. Đây quả thật là pháp
Phật nhiệm màu và hầu như đã không có một sự chống đối
nào khi Phật giáo Việt Nam của chúng ta hội nhập vào xã
hội nầy.
Vì
người Đức quan niệm rằng: một người không có đạo đức
Tôn Giáo là người ấy dễ phá rối nền an ninh trật tự
của xã hội nầy; nên chính quyền đã giúp cho Tôn giáo về
văn hóa cũng như ổn định xã hội bằng phương pháp tạo
điều kiện cho người có tôn giáo tham gia hoạt động Tôn
giáo nhiều hơn để khỏi gây ra những tệ nạn trong xã hội,
mà vốn dĩ công tác này là những chuyên đề của những vị
lãnh đạo tinh thần của Phật giáo, có thể giúp đỡ cho
chính quyền Đức ổn định trật tự trong xã hội nầy.
Ở
đây người ta không cai trị dân bằng sự “gọi dạ bảo
vâng” mà họ nghe tiếng nói từ dân và do dân đề nghị,
cũng như giải quyết những nhu cầu của người dân, trong
đó có vấn đề Tôn giáo, là một vấn đề ưu tiên mà nhà
nước phải đặc biệt quan tâm đến đời sống tinh thần
của họ. Có như thế cuộc sống xã hội mới được an bình
và quốc gia mới được thịnh trị.
Tôi
vốn xuất thân là một nhà giáo dục học Phật giáo đi từ
Á sang Âu và khi đến đây, thấy vấn đề tổ chức xã hội
của họ có quy cũ và chặt chẽ như thế nên đã cúi đầu
chào khâm phục và bắt tay cộng tác để làm những công việc
xã hội văn hóa mà Tôn giáo của mình vốn đã không xa lạ
gì trong mấy ngàn năm lịch sử tại quê hương Việt Nam yêu
dấu ấy.
Đem
chuông đi đánh xứ người, quả không phải là điều dễ
dàng gì; nhưng riêng cá nhân tôi đã cố gắng qua 47 tác phẩm
bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau như: Việt, Anh, Hoa, Nhật, Đức
ngữ đã và đang đóng góp phần mình về vấn đề tâm linh
cho ngôi nhà Phật Giáo tại Đức nầy.
Theo
tôi nghĩ những bậc Tổ Sư của chúng ta như Ngài Ma Đằng,
Ngài Trúc Pháp Lan khi qua kinh đô Lạc Dương của Trung Quốc
vào thời nhà Hán chắc rằng các Ngài cũng bở ngỡ lắm,
vì ngôn ngữ không thông; nhưng qua kinh Tứ Thập Nhị chương
mà quý Ngài đã phiên dịch tại chùa Bạch Mã và những bản
kinh sau đó, quả đã đóng góp và tích tụ bằng nhiều năm
tháng kinh qua để được hội nhập vào cuộc sống tâm linh
ấy thuở bấy giờ, quả thật vấn đề ngôn ngữ là vần
đề tối trọng đại.
Người
Nhật có câu tục ngữ rằng:
“Go ni ireba, go ni sitagae”. (vào làng phải theo làng đó)
Người
Trung Quốc có câu:
“Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc”
Và
người Anh có câu:
“When you are in Rome do as Romans do”
Quả
là sự ly kỳ cho việc truyền thừa Phật Giáo tại xứ nầy.
Ở
Đức, Phật Giáo Việt Nam mới có mặt độ 30 năm; nhưng Phật
Giáo đã bước đi những bước rất chậm và chắc như câu
tục ngữ Đức: “Langsam aber sicher” (chậm mà chắc) và hy
vọng ở thế hệ thứ 2, thứ 3 trở đi Phật Giáo Việt Nam
sẽ có chân đứng vững chải tại xứ nầy(4). Một điều
rất rõ ràng là bây giờ người Đức có một số lớn đọc,
tụng được kinh tiếng Việt và người Việt sinh ra và lớn
lên tại xứ Đức nầy bắt đầu từ thế hệ thứ 2 trở
đi đã đọc, tụng kinh được bằng tiếng Đức. Đây là
một sự giao thoa về mặt văn hóa và Tôn Giáo mà chúng ta
thật ra khó có một cơ hội định trước. Có lẽ các pháp
tất cả đều do nhân duyên sanh và tất cả các pháp cũng
sẽ do nhân duyên diệt. Nếu thuận lợi thì sẽ tồn tại
và phát triển. Nếu nghịch duyên thì giáo lý ấy sẽ ẩn
mình, hoặc chuyển sang một hướng khác để tự tồn. Điều
này lịch sử đã chứng minh và dĩ nhiên lịch sử không là
vấn đề lập lại mà lịch sử là sự trải dài của thành,
trụ, hoại, không.
Vui,
buồn, khen, chê, được, mất, lợi, bất lợi v.v… đó chẳng
qua là những đối đãi trong cuộc đời và tất cả không
thật tướng. Vì thật tướng của chơn lý vốn là không như
trong Bát Bất Trung Đạo, Ngài Long Thọ (Nagarjuna) đã dạy
cho chúng ta gần 2000 năm lịch sử rồi.
Đối
với khoa học cái gì càng mới bao nhiêu, càng có giá trị
bấy nhiêu. Vì đó là những sản phẩm của văn minh và trí
tuệ. Còn đối với Tôn Giáo, những gì càng cũ kỹ bao nhiêu
và được tồn tại qua thời gian năm tháng lâu dài thì đấy
chính là văn hóa và đấy chính là niềm tin vào một Tôn Giáo.
Nhưng điều quan trọng nó không nằm trong chiều dài của lịch
sử tồn tại Tôn Giáo đó, mà nó chỉ có giá trị của bề
dày lịch sử và cuộc đời mà tôn giáo ấy đã, đang cũng
như sẽ đóng góp cho nhân loại mà thôi.
Tôi
xa nước từ năm 1972 để đi Nhật và qua Đức trực tiếp
từ Nhật năm 1977. Cho đến nay ở ngoại quốc đã gần 35
năm và ở Đức gần 30 năm chưa một lần về thăm xứ; ngoại
trừ năm 1974 có 1 tháng thăm quê. Thế nhưng quê hương và
đất nước là những tình tự dân tộc mà người con xa xứ
không được quyền quên. Vì nơi đó đã sinh ra mình và nuôi
mình lớn lên thành người. Nay Thượng Tọa Giáo Sư học giả
và Sử gia Trí Siêu Lê Mạnh Thát tổ chức được một buổi
hội thảo khoa học về Phật Giáo trong thời đại mới như
thế nầy, quả là điều đáng ngưỡng vọng và thán phục
biết bao. Ở xa, tôi chưa về thăm quê được; nên xin gởi
bài này để đóng góp vào việc phát triển Phật Giáo Việt
Nam trong mai hậu và xem đây như là một chút tình quê của
người sống ly hương đang vời trông về cố quốc.
Kính
chào tất cả liệt quý vị.
Viết
xong vào một sáng mùa hạ tại thư phòng chùa Viên Giác.
Notes
(1)
Đó là triều chúa Trịnh ở Đàng Ngoài. Triều Nguyễn Huệ
Tây Sơn và triều Gia Long Nguyễn Ánh
(2)
Antom Gueth, 1878 - 1957
(3)
Do TT. Thích Như Điển dịch từ chữ Hán sang tiếng Việt –
Sariputra Giáo Dục Từ Thiện Hội xuất bản năm 2006 tại Hoa
Kỳ.
(4)
Xin đọc thêm sách tiếng Đức, của Dr Martin Bauman về sự
hình thành của Phật Giáo Việt Nam tại Đức