Năm giới
Hỏi:
Những tôn giáo khác rút ra được những điều đúng và sai
từ những lời dạy của Thượng Ðế hay đấng giáo chủ
của họ. Bạn là Phật tử không tin vào Thượng Ðế thì
làm sao biết được đâu là đúng và đâu là sai?
Ðáp:
Bất cứ ý nghĩ, lời nói hay hành động nào bắt nguồn từ
tham lam, sân hận và si mê đều đẩy chúng ta ra khỏi Niết
bàn là xấu và bất cứ ý nghĩ, lời nói hay hành động nào
phát xuất từ bố thí, thương yêu và trí tuệ thì đều rõ
ràng đưa ta đến Niết bàn là tốt.
Ðể
biết được cái gì là đúng và cái gì là sai, chính bạn
phải phát triển cái nhận thức và chánh kiến của mình,
và đạo đức phải được đặt trên sự hiểu biết, luôn
luôn mạnh hơn những gì chúng ta tuân theo một lời phán quyết.
Trong
các tôn giáo lấy Thượng đế làm tâm điểm để nhận biết
cái nào tốt cái nào không tốt, tất cả cần phải làm theo
lời răn dạy. Nhưng Phật giáo lấy con người làm tâm điểm
để biết điều đúng hoặc sai, bạn phải tự phát huy sự
tỉnh giác và hiểu biết một cách sâu rộng.Và đạo đức
được dựa trên sự hiểu biết thì luôn mạnh mẽ hơn là
đáp ứng theo một mệnh lệnh.
Như
thế muốn biết đúng sai, người Phật tử nên xem xét ba điều:
ý định, tác dụng và hành động sẽ ảnh hưởng đến ta
và người khác. Nếu ý định tốt (phát xuất từ lòng thương,
bố thí và trí tuệ) sẽ giúp cho chính mình (có lòng từ bi
hơn, bố thí nhiều hơn, khôn ngoan nhiều hơn) và cho cả người
khác (giúp họ phát triển tâm bố thí nhiều hơn, yêu thương
nhiều hơn và khôn ngoan nhiều hơn), việc làm và hành động
đó được xem là thiện nghiệp, tốt và đạo đức. Cố nhiên,
có nhiều sự khác nhau trong vấn đề này. Có lúc tôi hành
động với ý tưởng tốt nhưng nó có thể không mang lại
lợi ích cho chính mình và cho người chung quanh. Ðôi khi ý
định của ta không tốt nhưng hành động của ta lại giúp
kẻ khác. Thỉnh thoảng ta hành động theo ý nghĩ tốt và có
lợi ích cho ta nhưng có lẽ nó là nguyên nhân gây ra khổ đau
cho người khác. Trong những trường hợp như thế, những hành
động của ta đã lẫn lộn giữa những cái tốt và cái xấu.
Khi những ý nghĩ xấu và hành động đó hoặc giúp cho chính
ta hoặc giúp cho kẻ khác, hành động như vậy là sai. Và khi
nào ý định của ta tốt và hành động của ta có lợi ích
cho cả ta và người khác, thì hành động đó hoàn toàn đúng.
Hỏi:
Vậy, Phật giáo có nguyên tắc đạo đức nào không?
Ðáp:
Có, đó là năm giới. Năm giới này là căn bản của đạo
đức Phật giáo. Giới thứ nhất là không chém giết hay sát
hại mọi chúng sanh. Giới thứ hai là không trộm cắp. Giới
thứ ba là không tà dâm. Giới thứ tư là không nói dối và
giới thứ năm là không uống rượu và các chất làm say người.
Hỏi:
Nhưng chắc chắn có lúc sát hại là điều tốt. Chẳng hạn
sát hại những vi trùng gây bệnh hoặc một ai đó muốn giết
bạn?
Ðáp:
Ðiều đó có thể là tốt cho bạn. Nhưng đối với vật và
người bị giết thì sao? Tất cả đều ham sống như bạn.
Khi bạn quyết định giết một sinh vật gây bệnh, ý định
của bạn có lẽ được đan xen giữa sự quan tâm chính bạn
(tốt) và sự lây bệnh (xấu). Hành động đó sẽ có ích
cho chính bạn (tốt) nhưng rõ ràng nó sẽ làm hại con vật
kia (xấu). Vì thế, trong lúc giết hại có thể là điều cần
làm, nhưng hoàn toàn không được xem là điều tốt.
Hỏi:
Là Phật tử, sao bạn quá quan tâm đến côn trùng như kiến
và sâu bọ?
Ðáp:
Người Phật tử cố gắng phát huy lòng từ bi mà không có
sự phân biệt và tất cả đều như nhau. Họ thấy rằng thế
giới này là một thể thống nhất, nơi mà mọi người, mọi
loài đều nương vào nhau để sinh sống. Người Phật tử
tin rằng trước khi chúng ta muốn hủy diệt hay muốn đảo
lộn mọi sự cân bằng tinh tế và trật tự của thiên nhiên,
chúng ta phải cẩn thận. Thử nhìn xem vào những quốc gia
đã mạnh mẽ khai phá thiên nhiên, cho đến lúc đó không còn
có cơ hội để phục hồi được nữa, họ đã xâm chiếm
và tàn phá chúng. Thiên nhiên bị đão lộn. Bầu không khí
bị nhiễm độc , sông ngòi trở nên ô nhiễm và khô chết,
có quá nhiều loài thú bị tuyệt chủng, núi rừng bị trơ
trọi và xói mòn. Thậm chí khí hậu cũng bị thay đổi. Nếu
con người có một chút ưu tư về tàn phá, hủy hoại và chém
giết và hủy hoại thì sự khủng hoảng này sẽ không gia
tăng. Và chúng ta nên cố gắng phát triển tinh thần tôn trọng
giá trị của sự sống. Ðó là những gì mà giới cấm thứ
nhất đã đề cập.
Hỏi:
Giới thứ ba nói đến việc tránh tà dâm. Vậy, tà dâm là
gì?
Ðáp:
Nếu chúng ta dùng thủ đoạn gian trá, đe dọa, hay ép buộc
một người khác quan hệ tình dục với mình, hành vi ấy gọi
là tà dâm. Ngoại tình cũng là một hình thức tà dâm, vì
khi chúng ta cưới nhau có hứa rằng sẽ chung thủy với nhau,
nhưng khi ta phạm phải tội tà dâm thì chúng ta đã phá bỏ
lời cam kết cũng như phản bội lại lòng tin của người
kia. Vấn đề tình dục phải biểu lộ tình yêu và việc quan
hệ mật thiết giữa hai người là góp phần duy trì tình cảm
trong đời sống lứa đôi.
Hỏi:
Quan hệ tình dục trước hôn nhân có phải là tà dâm không?
Ðáp:
Không hẳn, nếu cả hai người đều đồng ý và yêu thương
nhau. Tuy nhiên không nên quên rằng do cấu tạo sinh học có
thể dẫn đến việc mang thai và nếu một phụ nữ chưa lập
gia đình mà có mang thì sẽ tạo ra nhiều việc rắc rối.
Nhiều người biết suy nghĩ và chững chạc cho rằng tốt hơn
hết phải để việc ấy cho đến sau khi làm lễ cưới.
Hỏi:
Còn nói dối là gì? Có thể sống mà không nói dối được
chăng?
Ðáp:
Nếu thật sự không thể tránh được việc nói dối trong
xã hội , thì tình trạng hối lộ và sai trái cần được
thay. Phật tử là người cương quyết làm điều gì đó thực
tế mà sự trung thực là trên hết cả.
Hỏi:
Còn vấn đề rượu thì sao? Uống chút ít không hại gì chứ?
Ðáp:
Người ta không uống vì hương vị. Khi họ uống một mình
là để tìm cách thư giản những căng thẳng và khi họ uống
xã giao, thường là để hòa đồng với mọi người. Ngay cả
một lượng rượu nhỏ cũng lạc dẫn ý thức và làm mất
đi sự tỉnh thức. Dùng một lượng lớn, hậu quả của nó
có thể bị tàn phá.
Hỏi:
Nhưng uống chỉ một chút thì có phạm giới phải không? Ðó
chỉ là một việc nhỏ thôi mà.
Ðáp:
Có, đó chỉ là một việc nhỏ nhưng nếu bạn không chịu
tập để buông bỏ, thì việc phạm giới và lời cam kết
này không phải là lớn sao?
Hỏi:
Năm giới cấm trên có tính tiêu cực, nó bắt buộc bạn không
được làm mà nó không đưa ra điều gì bạn được phép
làm.
Ðáp:
Năm giới ấy là nền tảng đạo đức của người Phật tử.
Nhưng đó không phải là tất cả. Chúng ta bắt đầu nhận
ra những thói hư tật xấu của mình và cố gắng loại bỏ
chúng. Sau khi ta đã loại bỏ những việc xấu, chúng ta bắt
đầu làm những điều thiện. Chẳng hạn như lời nói. Ðức
Phật dạy dạy rằng chúng ta nên nói chân thật, hòa ái, lịch
sự và nói đúng lúc. Ðức Phật dạy:
"Khi
từ bỏ vọng ngữ sẽ là người nói chân thật, đáng tin,
có thể tin cậy được, vị ấy không lừa dối thế gian.
Không nói lời nói ác độc, không lập lại những gì mình
nghe ở đây, cũng không lập lại những gì mình nghe ở kia
để gây ra sự bất hòa giữa nhiều người. Vị ấy hòa giải
những người bị chia rẽ và mang những người bạn lại gần
nhau. Hài hòa là niềm vui, là tình yêu, là hạnh phúc của
vị ấy; nó là động cơ của lời nói của vị ấy. Không
nói lời thô bỉ, lời nói vị ấy không trách mắng, dễ nghe,
hợp lòng người, tao nhã được mọi người yêu thích. Từ
bỏ tật ngồi lê đôi mách, vị ấy nói hợp thời, đúng
chuyện, có liên quan đến giáo lý và giới luật. Vị ấy
nói những lời đáng trân trọng, đúng thời , hợp lý, rõ
ràng và chính xác.." -- (M I 179)