Chương
3
Vào
lúc đó, đoàn hát thường bị những nhóm du đãng gọi là
“Peragoro” sống bám vào. Đó là những thanh niên hư hỏng,
bỏ nhà ra đi, nương náu theo các đoàn hát và hành động
theo sở thích nhất thời, không tuân theo một luật lệ gì
cả. Có lúc chúng tỏ ra ngoan ngoãn, biết điều, nhưng cũng
có khi chúng sách nhiễu, đòi hỏi đủ thứ. Trong nhóm du đãng
có một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi chi đó tên là Ryochan.
Tuy còn trẻ nhưng hắn đã tỏ ra gan dạ, bướng bỉnh không
thua những tay anh chi lão luyện trong nghề. Hắn sẵn sàng làm
đủ mọi việc từ khuân vác, quét dọn sân khấu cho đến
đâm thuê, chém mướn. Tôi nghe nói lúc cần tiền, hắn dám
cướp cả những sòng bạc có người canh gác cẩn thận. Tuy
bề ngoài liều lĩnh hung hăng là thế nhưng bên trong hắn vẫn
chỉ là một đứa bé hay e thẹn, bẽn lẽn trước phụ nữ.
Một hôm gặp hắn lang thang trong hậu trường, tôi hỏi:
-
Này Ryochan, sao em cứ quanh quẩn ở đây mãi vậy?
Lúc
đầu Ryochan thẹn thùng không trả lời, nhưng về sau hắn
ấp úng:
-
Tại em không có nhà để trở về.
Tôi
biết các thanh thiếu niên này đều thuộc thành phần lêu
lổng, bỏ nhà ra đi nhưng mỗi khi kiếm được chút tiền,
chúng cũng biết trở về thăm nhà và dấm dúi cho cha mẹ hoặc
anh chị em chút tiền quà bánh.
Ryochan
cho biết thêm:
-
Thưa chị, em không có mẹ.
Vừa
nghe vậy tôi mủi lòng ngay và thông cảm hoàn cảnh đáng thương
của hắn. Tôi nghĩ rằng đây là một đứa bé đang lầm đường
lạc lối cần có người săn sóc và hướng dẫn cho đến
khi trưởng thành. Tôi lập tức từ bỏ gánh hát đưa Ryochan
đến tỉnh Nagoya, xây dựng một cuộc đời mới.
Sau
khi chung sống với tôi một thời gian, gã du đãng hung hăng
liều lĩnh đó đã trở nên ngoan ngõan hiền lành như một
con cừu non. Hắn tìm được việc làm tại tòa báo địa phương,
phân phối báo cho các đại lý. Dưới sự hướng dẫn của
tôi, hắn ghi tên đi học lớp bình dân giáo dục để có thể
đọc được sách báo và mở mang thêm kiến thức. Phần tôi
thì khác, chỉ một thời gian ngắn tôi thấy mình trở nên
một người đàn bà độc đoán, ghen tuông và nóng nẩy. Không
hiểu sao những chủng tử xấu nằm sâu trong tiềm thức của
tôi tự nhiên trỗi dậy một cách mạnh mẽ. Tôi thấy mình
đã thốt ra những câu vô lý như “Ryochan, tại sao giờ này
em mới về nhà?”, “Ryochan, em phải làm việc này ngay lập
tức”. “Ryochan, tại sao tiền lương tháng này lại ít vậy”
Phải chăng em mang bao một con đĩ nào đó rồi?” Tôi càng
cố gắng kiểm chế mình bao nhiêu thì lại thấy mình càng
nóng nảy, giận dữ bấy nhiêu. Suốt ngày tôi la hét, quát
tháo bắt Ryochan phải làm theo ý muốn của mình. Dần dần
tôi nhận thấy rằng cái mà tôi tưởng là tình thương chẳng
qua chỉ là một sự ích kỷ, một thứ quyền lực, một hình
thức biểu hiện của những hạt giống đau khổ, cay đắng
mà tôi đã tiếp nhận từ trước. Tôi vẫn nghĩ mình có ý
tốt, muốn cứu vớt giúp đỡ người khác nhưng không hiểu
sao hành động của tôi lại trái ngược hẳn, thay vì cứu
vớt Ryochan, tôi thấy mình mới là kẻ cần được cứu vớt
hơn ai hết.
Trong
khi Ryochan đi làm, tôi thường tụ tập với những người
đàn bà trong xóm để đánh bạc hay nói chuyện ngồi lê đôi
mách. Thỉnh thoảng họ cũng rủ nhau đi chùa lễ Phật nhưng
đây chỉ là một hình thức xã giao bề ngoài của những kẻ
nhàn rỗi. Họ đến chùa để chưng diện quần áo, để nói
chuyện mưa gió thời tiết, để khen chê lẫn nhau chứ không
phải để học hỏi giáo lý. Phần tôi thì khác, tôi nghĩ
rằng tôn giáo có thể giúp tôi tìm ra một lối thoát cho hoàn
cảnh khó khăn hiện tại. Tôi bèn tham dự các khóa lễ, tụng
kinh niệm Phật và hăng hái quyên góp tiền bạc để trùng
tu chánh điện, đúc tượng, tô chuông. Ryochan không hề phản
đối việc này. Hắn chẳng bao giờ phàn nàn về việc tôi
vắng nhà thường xuyên cho các công tác của chùa cả.
Sau
một thời gian hăng say làm công quả, tôi không thấy mình
tiến bộ được bao nhiêu, vẫn độc đoán, ích kỷ và hay
nóng giận như trước. Một hôm sau khóa lễ, tôi hỏi vị
trụ trì:
-
Những bài kinh dài này nói những gì?
-
Kinh Phật cao siêu vô cùng, nói ra cô cũng chẳng thể hiểu
được.
-
Tại sao thầy lại nghĩ như thế? Chúng tôi ê a bài những
kinh này cả ngày thì cũng cần phải hiểu ý nghĩa của nó
chứ.
-
Theo ý tôi, cô chỉ cần lo quyên góp tiền bạc để xây chùa,
đức tượng, tạo chút phước đức là đủ rồi, đừng tìm
hiểu những điều cao siêu không thể nghĩ bàn.
-
Nhưng nếu không thể hiểu được những điều mình đọc
thì tụng kinh làm gì? Ít ra người ta cũng cần biết những
điều đức Phật đã chỉ dạy chứ.
Vị
sư suy nghĩ một lúc rồi trả lời vắn tắt:
-
Đức Phật dạy rằng: “Kẻ nào tạo nhiều phước đức
sẽ hưởng sung sướng ở kiếp sau, còn kẻ nào không biết
làm phước sẽ đọa vào địa ngục”.
Tôi
không sợ phải đọa vào địa ngục và cũng không cần được
hưởng sung sướng ở một kiếp xa vời nào đó. Cái mà tôi
cần là làm sao giải quyết được những vấn đề khó khăn
trong đời sống hiện tại. Tôi thắc mắc:
-
Nhưng không lẽ người ta bất lực không thể làm gì khác
hơn là chờ đợi một đời sống tốt đẹp hơn ở kiếp
tương lai?
-
Dĩ nhiên rồi, vì cô đã tạo nghiệp xấu ở kiếp trước
nên kiếp này phải trả.
Tôi
không biết mình đã tạo những nghiệp xấu gì nhưng lời
giải thích đó làm tôi khó chịu. Tôi sẵn sàng chấp nhận
hậu quả việc làm của mình, nhưng không thể thụ động
bó tay, chờ đợi một hứa hẹn hão huyền nào đó. Thấy
tôi có vẻ không tin, vị sư bực bội:
-
Cô thắc mắc nhiều quá, nghi ngờ người tu hành là một điều
xấu, sẽ phải đọa vào địa ngục Vô Gián.
Tôi
không chấp nhận lời giải thích có tính cách dọa nạt nên
bỏ ngôi chủa đó, tìm đến một chùa khác thuộc phái Nhật
Liên Tông (Nichiren). Vị trụ trì nghe tôi kể lể sự tình
bèn nổi giận:
-
Thật đáng tiếc khi có những kẻ quá chú trọng đến hình
tướng bên ngoài mà làm hoen ố giáo pháp cao quý của đức
Thế Tôn như vậy. Thời mạt pháp có khác, giáo lý của đức
Phật bị những kẻ tu hành không chân chính xuyên tạc, lạm
dụng để tích lũy tài sản.
-
Theo ý thầy thì hiện nay tôi phải làm gì?
-
Con đường tốt nhất lúc này là tụng kinh Pháp Hoa, và giản
dị hơn nữa, thay vì niệm Phật, cô chỉ cần niệm Pháp là
đủ, vì Pháp là tất cả. Cô chỉ cần xưng tụng câu “Nam
mô Diệu Pháp Liên Hoa Kinh” thì sẽ được giải thoát vì
đó là thông điệp chân thật nhất của đức Phật.
Tôi
nghĩ thầm: “Ít ra vị sư này cũng khuyến khích mình đọc
kinh thay vì quyên góp tiền bạc để cầu phước”. Tôi trở
nên đệ tử của vị này nhưng chỉ một thời gian sau tôi
thấy vị này cũng không hơn gì vị trước. Ông dành rất
nhiều thì giờ để chỉ trích, công kích các tông phái khác
của Phật giáo hơn là giải thích những diệu lý của kinh.
Học trò của ông thường kéo nhau ra đường phố hùng hồn
tranh luận với người của các tông phái khác mà họ gọi
là tà giáo. Họ chủ trương bạo động, nếu cần thiết,
để thiết lập một quốc gia xây dựng trên triết thuyết
của Nhật Liên tổ sư. Lúc đầu tôi cũng hăng say tham gia
việc truyền bá tư tưởng của phái này nhưng hình thức đả
phá, tranh luận không mang lại cho tôi sự thoải mái nào, trái
lại nó chỉ làm tôi thêm sân si hơn trước. Ngoài ra tôi không
đồng ý cách truyền đạo có tính cách lôi kéo, quyến dụ
tín đồ bằng phương pháp biện luận cũng như hành vi hung
hăng, hiếu chiến của những người lãnh đạo phái này. Tôi
bày tỏ ý kiến của mình với vị sư trụ trì. Thay vì an
ủi tôi thì ông lại nổi giận:
-
Nếu cô không tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương của
chúng tôi thì thôi, những kẻ lưng chừng, nửa tin nửa ngờ
như cô chỉ là những kẻ phá hoại Phật pháp, đi theo con
đường của Đề Bà Đạt Đa, và sẽ vĩnh viễn đọa địa
ngục.
-
Nhưng chính đức Phật đã chẳng nói rằng mọi chúng sinh
đều có Phật tánh và ngay cả Đề Bà Đạt Đa cũng sẽ thành
Phật kia mà.
Vị
sư nổi giận quát tháo om sòm. Dĩ nhiên tôi không trở lại
ngôi chùa đó nữa. Vài tháng sau tôi có dịp tham dự một
buổi diễn thuyết tại đền thờ Kasuga của Thần đạo (Shinto).
Một vị lão sư khuôn mặt nghiêm nghị đã bước lên diễn
đàn nói về đề tài “ Chính tâm, thành ý” (Kokor, Makoto).
Ông nói:
-
Trong thiên nhiên đã có sẵn một trật tự chung. Biết sống
với cái trật tự này là đã gần đạt được đến đạo
rồi. Muốn đạt đến đạo lớn thì phải biết lập chí
lớn; muốn lập chí lớn thì phải lo tu thân; muốn lo tu thân
thì phải chính tâm; muốn chính tâm thì phải thành ý; và
muốn thành ý thì phải biết rõ sự liên quan của tất cả
mọi sự vật với nhau. Con đường tu tập phải bắt đầu
bằng việc quán xét thật kỹ các hiện tượng trong trời
đất, xét cho cùng chỗ tương quan của chúng, coi xem cái nào
là gốc cái nào là ngọn, cái nào là nguyên nhân cái nào là
hậu quả. Có biết rõ được điều này thì ý mới thành;
và ý có thành rồi thì tâm mới chính; khi tâm đã chính thì
thân mới tu sửa được. Và khi việc tu thân có hoàn mãn thì
chí mới vượt lên cao, vươn khỏi mọi sự tầm thường để
đạt đến đạo lớn. Thành ý (Matoko) là căn bản bao gồm
tất cả mọi sự. Mọi giá trị đương thời như luân lý,
đạo đức đều xây dựng trên cái căn bản quan trọng này.
Nếu mình biết sống thành thật với chính mình, không tự
lừa dối mình, thì hành động chân thật này sẽ biểu lộ
ra ngoài, cảm hóa được những người chung quanh. Thành ý
không phải là một cái đức mà còn là một năng lực cảm
hóa hết sức mầu nhiệm, có thể thay đổi tất cả.
Tôi
say mê theo dõi từng câu nói của vị lão sư và nhủ thầm:
“ Đây mới thật là một vị thầy chân chính, đây mới
chính là con đường mà ta mong đợi từ bao lâu nay”. Tôi
nghĩ đến tấm lòng thương yêu chân thành của cha tôi mà
muốn rớt nước mắt. Cả một dĩ vãng tự nhiên hiện ra
rõ rệt trong tâm tôi. Phải rồi, tôi đã từng nghĩ đến
cái căn bản này một cách mơ hồ sau khi đã được cảm hóa
nhưng cho đến lúc đó chưa ai có thể giải thích một cách
rõ rang, lưu loát như vị sư này. Tôi vội vã trở về nhà
thu xếp hành lý đến gặp vị lão sư để xin làm đệ tử.
Sau khi nghe trình bày hoàn cảnh, vị lão sư nghiêm giọng hỏi:
-
Như vậy cô đã được phép của gia đình chưa?
-
Thưa… chưa.
-
Thế thì không được, cô hãy trở về nhà ngay. Có lẽ giờ
này chồng của cô đang nóng lòng chờ đợi.
Tôi
ôm mặt khóc ròng:
-
Thưa thầy, con đã khổ công tìm kiếm con đường này từ
bao lâu nay rồi. Xin thầy rủ lòng thương xót…
-
Không được, ta không thể thu nhận cô nếu không có sự đồng
ý của gia đình cô.
-
Nhưng nếu con trở lại với sự ưng thuận của gia đình thì
sao?
-
Đến khi đó sẽ hay, bây giờ cô phải trở về nhà ngay.
Biết
không thể năn nỉ gì thêm được, tôi gạt nước mắt trở
về nhà. Lúc đó trời đã vào thu, nhiệt độ bắt đầu lạnh
nên Ryochan trùm mền ngủ kỹ. Thấy tôi về, hắn chỉ nhô
đầu ra khỏi chăn hỏi: “ Em đã về đấy ư?”. Hỏi xong,
hắn lại vùi đầu ngủ tiếp. Nhìn khuôn mặt vô tư của
hắn, tôi động lòng trắc ẩn và tự hỏi liệu mình có thể
từ bỏ Ryochan được không? Cho đến lúc đó tôi đã đóng
vai một người mẹ, một người chị và một người yêu của
hắn. Liệu tôi có can đảm từ bỏ tất cả để lên đường
tìm đạo không? Ryochan sẽ nghĩ thế nào về quyết định
của tôi? Tâm trạng tôi rối bời vì muôn ngàn ý nghĩ trái
ngược nhau nhưng cuối cùng tôi biết mình không thể làm gì
khác hơn là lên đường học đạo. Sau một thời gian chuẩn
bị tư tưởng cẩn thận, tôi viết một lá thư dài cho Ryochan
rồi lên đuờng đi Shikoku, nơi vị lão sư cư ngụ. Năm đó
tôi vừa tròn hai mươi tám tuổi, và đã sống với Ryochan
đuợc gần hai năm.
Vị
lão sư sống trong một căn nhà nhỏ bé, khiêm tốn nhưng căn
phòng chính có bầy một bàn thờ hết sức trang nghiêm đẹp
đẽ. Ông mời tôi dùng trà và lên tiếng hỏi ngay:
-
Cô đã được phép gia đình rồi chứ?
-
Thưa vâng.
Tôi
lo sợ không biết có được ông thu nhận hay không. Dù sao
tôi cũng đã viết một lá thư cho Ryochan để giải thích việc
này. Lão sư hỏi tiếp:
-
Được lắm. Như vậy cô được phép đi trong bao lâu?
-
Thưa một năm.
Tôi
trả lời mà không suy nghĩ, trong thư viết cho Ryochan tôi đã
đề cập đến thời gian học đạo khoảng một năm mặc dù
trong tâm tôi quyết sẽ không trở về với Ryochan nữa. Vị
lão sư vui vẻ chấp thuận cho tôi trở nên học trò tại gia
của ông.
Lão
sư Meano Choji không những là một vị thầy nổi tiếng của
Thần đạo (Shinto) mà còn là một danh thủ về Kiếm đạo
(Jaijutsu) và Nhu thuật (Jujitsu) nữa. Ông có rất nhiều học
trò và thường được mời đi diễn thuyết, giảng dạy ở
khắp nơi. Cuộc sống của ông rất điều độ, giản dị;
ngoài việc giảng dạy, ông dành nhiều thì giờ để tĩnh
tọa trong một căn phòng riêng. Hàng ngày nhìn cử chỉ ung
dung, điềm đạm của ông tôi thầm ao ước “Không biết
mình phải tu tập thế nào mới đạt được cái nhân cách
siêu phàm ấy?” Lão sư cho biết:” Khi còn nhỏ ta không khỏe
mạnh lắm, lại mắc bệnh suyễn nên cha mẹ ta đã tìm đủ
mọi thầy hay, thuốc giỏi để chữa nhưng không kết quả
gì cho đến khi ta tu tập phương pháp tĩnh tọa Kannagara- no
- michi. Chỉ một năm tu tập mà bao nhiêu tật bệnh tan hết,
thân thể ta phát triển một cách tự nhiên. Từ đó đến
nay ta không bao giờ bị bệnh cả, ngay cả những bệnh xoàng
như nhức đầu, sổ mũi, cảm mạo cũng không bao giờ ảnh
hưởng được đến ta”.
Phương
pháp Kannagara – no – michi của Thần Đạo gồm ba phần chính
là điều thân, điều khí và điều tâm. Phần điều thân
là giữ cho tư thế ngồi thật vững vàng ngay thẳng. Người
tập quì gối, ngồi lên trên bọng chân, giữ lưng cho thẳng,
mắt nhắm lại và đặt hai tay lên trên đùi. Sau khi đã ngồi
yên được một lúc thì chuyển qua việc điều khí, giữ cho
hơi thở điều hòa tự nhiên, khi hít vào thì phình bụng ra
và khi thở ra thì ép bụng vào. Sau khi hơi thở đã điều
hòa thuần thục thì bắt đầu điều tâm bằng cách tập trung
tư tưởng để phát ra âm thanh “oo-oo”. Trong khi phát âm,
không được nghĩ đến bất cứ một thứ gì khác mà chỉ
chú tâm vào việc phát âm thôi; tuyệt đối không mong cầu,
ao ước thứ gì. Sau khi phát âm “oo-oo” đều đặn khoảng
một lúc thì chuyển sang việc phát âm từng nguyên âm (a, e,
i, o, u). Khác với âm “oo-oo”, việc phát âm những nguyên
âm này đòi hỏi sự phối hợp của cả tinh thần lẫn thể
xác; âm thanh phát ra phải rõ ràng, mạnh mẽ và thật sâu
(deep chant). Lão sư cho biết tĩnh tọa là căn bản quan trọng
nhất trong phương pháp tu tập của Thần Đạo.
Thần
Đạo là một truyền thống đặc biệt của Nhật Bản có
từ ngàn xưa nhưng theo thời gian đã thay đổi ít nhiều. Một
phần vì chịu ảnh hường văn hóa Trung Hoa (Khổng giáo và
Phật giáo), nhưng một phần khác là do các yếu tố chính
trị. Vào thời đại Tokugawa (1600 – 1867), trường Quốc học
(Kokugaku) được thành lập với mục đích nghiên cứu các
di sản văn hóa của Nhật. Nhờ biết áp dụng phương pháp
nghiên cứu về cổ ngữ, các học giả lúc đó đã phục hồi
được nhiều sách vở tài liệu có giá trị, tưởng đã bị
thất truyền. Một số học giả có tinh thần quốc gia cực
đoan, chủ trương bài ngoại đã lợi dụng tình thế chính
trị lúc đó (bế quan tỏa cảng) để phục hồi truyền thống
Thần Đạo, không chịu ảnh hưởng của Phật giáo hay Khổng
giáo, mà họ gọi là Kannagara-no-michi. Theo sự giải thích của
tông phái này thì vào thời hoàng kim, tâm thức con người
vốn chất phác và thuần hậu nên có thể giao cảm với tâm
thức của các đấng thần linh (Kami). Vì hiểu rõ tâm thức
của các vị thần nên tư tưởng, hành động của con người
luôn luôn hòa hợp với sự biến chuyển của các định luật
thiên nhiên và đời sống là một điều tốt đẹp thoải
mái. Về sau con người sa đọa, bị dục tính lấp đi cái
thiên tính thần hậu, vô tư ngày trước nên họ không thể
giao cảm với thần linh được nữa. Vì bị ái dục chi phối
nên tư tưởng, hành động của họ không còn hòa hợp được
với các biến chuyển tự nhiên của thiên nhiên và đời sống
trở nên một sự phấn đấu, đầy đau khổ và trắc trở.
Truyền thống Kannagara-no-michi hay “ Sống thuận theo ý chư
thần” chủ trương phục hồi cái bản tính vô tư thuần
hậu qua việc tẩy uế thân tâm, dẹp bỏ lòng tham dục, để
tái lập mối liên lạc với chư thần linh trong thiên nhiên
(Kami).
Ngoài
việc học hỏi với lão sư, tôi còn tham cứu thêm các sách
vở trong nhà, và tìm được một phương pháp để dẹp bỏ
lòng tham dục qua việc tẩy uế thân tâm. Tôi thấy việc tĩnh
tọa như lão sư chỉ dạy đòi hỏi một thời gian lâu dài
nên tôi muốn tìm một lối tắt nhanh hơn. Sáng nào tôi cũng
dậy thật sớm, tìm đến ngọn thác Kagami gần đó để tắm
gội, tẩy uế bằng nước lạnh (Misogi). Tôi đứng dưới
chân ngọn thác, mặc cho làn nước lạnh như băng xối lên
người, tập trung tư tưởng và cầu nguyện các đấng thần
linh phù hộ cho tôi. Tôi tin rằng nước có công dụng rửa
sạch những ô uế trên thân thể tôi và nhờ sự thành tâm
cầu nguyện, tâm hồn của tôi có thể mở rộng để đón
nhận mặc khải của chư thần như tôi đã từng kinh nghiệm
khi còn ở Hokkaido. Vì Thần Đạo không phân biệt tâm và thân,
một thân thể trong sạch biểu lộ một tâm thức trong sáng
nên việc tắm gội hành xác đối với tôi là một việc làm
hết sức tự nhiên, Một hôm lão sư bắt gặp tôi làm việc
đó, ông lắc đầu quát lớn:
-
Cô tưởng rằng mình có thể ngộ được điều gì đó qua
hành động bên ngoài như vậy hay sao?
Tôi
không hiểu lão sư muốn nói gì vì lúc đó tôi không có một
ý thức gì về danh từ “ngộ” (satori) cả. Tôi tin rằng
nhờ thành tâm thực hành các phương pháp cổ truyền như việc
tẩy uế bằng nước lạnh (Misogi) mà tôi có thể đạt được
một quyền năng phi thường, hay một trạng thái tâm thức
có thể giao cảm được với chư vị thần linh. Tuy bị lão
sư cảnh cáo nhưng tôi vẫn tiếp tục thực hành phương pháp
đó một cách siêng năng, chuyên cần.
Thời
gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Thoáng chốc tôi đã
tu tập ở đây được đúng một năm. Hôm đó, sau buổi tĩnh
tọa, lão sư hỏi:
-
Hình như ngày mai cô lên đường về nhà thì phải. Cô đã
ở đây tròn một năm rồi. Liệu cô đã sẵn sàng chưa?
Tôi
bàng hoàng không biết phải nói gì. Lúc đầu tôi tưởng lão
sư có ý muốn đuổi tôi đi vì tôi đã thực hành những phương
pháp mà ông không thích nhưng tôi nhớ lại thời hạn một
năm mà tôi đã trình bày khi xin thụ giáo năm xưa. Thật ra
lúc đến học đạo, tôi chỉ nói bừa ra thời gian một năm
chứ không hề có ý định sẽ trở lại với Ryochan. Tôi nghĩ
mình đã đoạn tuyệt với quá khứ, đã dứt bỏ tất cả
mọi sự, tôi không còn mặt mũi nào trở về để gặp Ryochan
nữa. Mặc dù thấy tôi có vẻ ngần ngại, lão sư vẫn thản
nhiên:
-
Dù thế nào chăng nữa, đã đến lúc cô phải trở về nhà.
Tôi
trở lại Nagoya với một tâm trạng hoang mang chán nản. Chưa
muốn về nhà ngay, tôi ghé qua hàng xóm để tâm sự. Bà hàng
xóm lắng nghe tôi giải bầy những nỗi khó khăn thì lắc
đầu than:
-
Nghiệp của cô nặng như thế thì làm sao mà tu cho được!
Phải chăng cô vẫn còn yêu Ryochan nên không dám nói thẳng
cho hắn biết ý định muốn từ bỏ tất cả để đi học
đạo? Cô tưởng mình có thể đi theo ông thầy kia nhưng vì
còn nặng nợ với Ryochan nên trước sau cô vẫn phải trở
về. Theo tôi, cô không thể làm gì khác được đâu! Khi nào
duyên nợ còn thì cô vẫn phải rán mà trả cho hết. Chúng
ta mang kiếp người là mang cả một gánh nghiệp quả, nào
là duyên với người này, nào là nợ với người kia. Có khi
vừa là duyên vừa là nợ, chập chùng không biết đâu vào
với đâu. Cô không thể chống lại cái nghiệp đó được;
dù cố gắng lắm cô cũng chỉ có thể hành động theo ý mình
một lúc thôi, việc phải đến vẫn xảy đến như thường.
Thà cứ thuận theo nó còn hơn…
Tôi
gật đầu ra vẻ đồng ý nhưng trong thâm tâm rất khó chịu.
Tôi rủa thầm mình đã dại đột đem chuyện riêng tư ra kể
cho người khác nghe và quyết định từ đây sẽ phải tránh
cái thói nhi nữ thường tình này.
Khi
tôi về nhà thì Ryochan đi làm chưa về. Tôi không biết sẽ
phải nói sao với hắn. Liệu tôi có nên cho hắn biết ý định
vẫn muốn tiếp tục trở về với lão sư hay không? Tôi cố
gắng chuẩn bị một thái độ nhưng tâm trạng cứ rối bời,
không biết phải làm gì. Trong lúc thất vọng cùng cực, tự
nhiên tôi nhớ đến một câu kinh quen thuộc:” Nếu có chúng
sinh nào chịu mọi khổ não, một lòng xưng niệm tên hiệu
Bồ Tát Quán Thế Âm, tức thì Bồ Tát Quán Thế Âm quán sát
tiếng kêu cầu ấy, độ cho họ thoát khỏi khổ não”. Tôi
vội vã cung kính chắp tay thành tâm niệm lớn:” Nam Mô Đại
Từ Đại Bi, Cứu Khổ Cứu Nạn Quán Thế Âm Bồ Tát”. Tôi
không biết mình đã niệm danh hiệu đức Quán Thế Âm bao
nhiêu lần, nhưng tự nhiên trước mắt tôi bỗng có một luồng
sáng hiện ra sáng chói, giữa luồng ánh sáng đó có một dòng
chữ lớn: “Con hãy tập yêu thương”. Tôi cảm thấy toàn
thân rung động mãnh liệt, như có một luồng điện ở đâu
rót vào đầu óc u tối của tôi khiến nó bừng sáng. Tôi
giật mình thảng thốt kêu lớn: “Phải rồi! Đó mới là
giải pháp cho tình trạng hiện tại”. Chỉ trong giây phút,
tôi ý thức ngay rằng từ trước đến nay tôi đã nghĩ về
mình quá nhiều; tôi chỉ quan tâm đến nỗi khó khăn của
riêng mình mà chẳng bao giờ chú ý đến nỗi khổ tâm của
người khác. Tôi chỉ muốn điều này hay điều nọ nhưng
chẳng bao giờ tự hỏi hành động của tôi đã gây đau khổ
cho người chung quanh như thế nào. Tôi đã làm cha mẹ tôi
không hài lòng, đã làm cho chồng tôi bỏ đi, đã khiến cho
hai đứa con của tôi phải chịu thân phận mồ côi chỉ vì
tôi tham lam, ích kỷ quá. Tôi tưởng rằng tôi đã thay đổi
nhưng thật ra tôi không hề đổi thay gì hết, vẫn chứng
nào tật ấy. Tôi chưa bao giờ biết yêu thương, làm sao tôi
có thể giúp đỡ ai khác khi không hề có tình thương? Tôi
có cảm tưởng như gánh nặng trên vai đã được ai đó nhấc
đi và đầu óc tôi trở nên thoải mái hơn bao giờ hết. Tôi
ý thức rõ rệt những sai lầm mà tôi đã tạo, những phản
ứng nhất thời mà tôi đã làm, tất cả chỉ vì muốn thay
đổi mọi sự theo ý mình. Phải chăng đó là biểu hiệu của
một lòng tham không đáy? Giờ đây tôi đã hiểu, tôi sẵn
sàng hy sinh tất cả để lo cho Ryochan, tôi sẽ chờ hắn về
để xin lỗi hắn, để kể cho hắn nghe những khát khao thầm
kín vẫn nung nấu thâm tâm tôi. Tôi sẽ nói về quan niệm
“chí tâm, thành ý” mà tôi đã học hỏi được; với một
tình yêu chân thành, tôi sẽ tâm sự với hắn về những kinh
nghiệm lạ lùng đã xảy ra cho tôi, và hắn sẽ hiểu, sẽ
thông cảm…
Ryochan
kiên nhẫn nghe tôi thổ lộ tâm sự rồi cười lớn:
-
Này Satomi, em nghĩ rằng người ta có thể giải quyết được
những nỗi khổ đó qua đức tin tôn giáo hay sao? Đó chỉ
là một ảo tưởng! Tôn giáo chỉ là một trò bịp bợm, một
thứ thuốc độc, một loại nha phiến cho những tâm hồn yếu
đuối. Thời đại này mà em còn giữ những tư tưởng cổ
hủ đó ư? Hãy mở mắt mà xem những tên tu sĩ lưu manh đang
dọa nạt quần chúng bằng những danh từ như tội lỗi, hình
phạt rồi kêu gọi đóng góp tiền bạc cho các cơ sở tôn
giáo để chuộc tội này nọ. Đó chỉ là một hình thức
ăn xin; những kẻ ăn xin đó thì cứu giúp được ai? Con người
không có ai xấu cả nếu họ có một đời sống vật chất
đầy đủ. Họ xấu vì thiếu các điều kiện này nên mới
phải làm chuyện sằng bậy. Để ta nói cho em nghe một trật
tự mới trong xã hội, nhờ đó tất cả mọi người đều
được sung sướng thực sự. Sở dĩ người ta thiếu thốn,
đau khổ vì trong xã hội có kẻ giàu và người nghèo, có
sự hơn kém thua thiệt. Nếu tất cả đều bình đẳng, đều
giàu sang, đầy đủ như nhau thì đâu còn khổ đau nữa. Đó
mới là giải pháp đúng đắn nhất và đó chính là chủ nghĩa
xã hội. Những người theo chủ nghĩa này quyết tâm tranh đấu
cho quyền lợi của quần chúng, sẵn sàng hy sinh tính mạng
mình cho quyền lợi chung, đó mới là những bậc thầy đáng
kính trọng. Chủ nghĩa xã hội chính là một tôn giáo mới
mà mọi người đang mong đợi; những người theo chủ nghĩa
này chính là những tu sĩ mới của thời đại hiện nay.
Tôi
bàng hoàng trước những câu nói hùng hồn của Ryochan. Làm
sao một kẻ thất học như hắn lại sử dụng được những
danh từ mới mẻ, văn hoa như vậy? Hiển nhiên hắn đã học
hỏi những trò này trong khi tôi vắng nhà. Ryochan đắc chí
nhìn tôi nói tiếp:
-
Này Satomi, em biết ta tôn trọng tự do riêng của em, nhưng
ta không thể làm ngơ khi thấy em trở nên nạn nhân của những
tên tu sĩ chuyên “bán nha phiến” đó được! Chúng và cái
gọi là tôn giáo của chúng cần phải bị tiêu diệt càng
sớm càng tốt… Từ nay ta cấm em không được bén mảng đến
những nơi chốn đáng khinh bỉ đó. Nếu em không nghe lời
ta thì đừng có trách…
Càng
nói Ryochan càng trở nên hung dữ, cặp mắt hắn quắc lên
như muốn ăn tươi nuốt sống một đối thủ vô hình nào
đó. Hắn tiếp tục nói về chủ thuyết xã hội mà hiện
nay hắn đang cố gắng cổ xướng trong giới nhân công nhưng
tôi không còn muốn nghe nữa. Tôi tủi thân ôm mặt khóc tấm
tức. Trước mắt tôi, Ryochan không còn là một cậu bé hiền
lành nhút nhát ở gánh hát năm nào nữa. Hắn cũng không còn
là một thanh niêm chăm chỉ đi phân phối báo cho các đại
lý, mà đã trở nên một con người khác hẳn. Hiển nhiên
hắn đã thay đổi nhờ những liên hệ với một tổ chức
chính trị nào đó. Ryochan cho tôi biết hắn đã bỏ việc
phân phối báo và trở nên ký giả một tập san thuộc nhóm
xã hội. Hắn còn đảm nhận việc tổ chức các buổi học
tập cho những người mới gia nhập tổ chức này.
Tôi
im lặng nghe Ryochan hùng hồn diễn giảng, đáng lẽ ra tôi
phải thất vọng lắm mới phải, nhưng không hiểu sao tôi
lại thấy mình bình tĩnh một cách lạ thường. Tôi biết
Ryochan đã thay đổi nhưng chính tôi cũng đã đổi thay, hiển
nhiên đời sống của chúng tôi không còn như xưa nữa mà
bước vào một ngã rẽ mới.
Vì Ryochan đã bỏ việc phân phối báo cho các đại lý để
dấn thân vào những hoạt động khác nên cuộc sống của
chúng tôi trở nên túng thiếu hơn trước, phải dè xẻn lắm
mới đủ ăn. Tuy nhiên tôi chỉ coi đó là một thử thách.
Tôi biết mình không thể thay đổi được hoàn cảnh như ý
muốn nhưng đồng thời cũng biết rằng mình có thể thay đổi
được thái độ của mình đối với hoàn cảnh bên ngòai.
Nếu giữa tôi và Ryochan có duyên nợ gì với nhaư thì dĩ
nhiên tôi phải trả cho hết, nhưng điều này không có nghĩa
rằng tôi phải từ bỏ việc học đạo của mình. Ryochan không
muốn cho tôi lui tới những nơi chốn có tính cách tôn giáo
nhưng không thể cấm tôi tu học tại nhà. Không thể trở
lại với lão sư nhưng tôi vẫn có thể thực hành những phương
pháp tôi đã được học hỏi. Tôi dọn dẹp lại căn nhà,
thiết lập bàn thờ chư thần (Kami), và tiếp tục tu tập
phương pháp tĩnh tọa Kannagara-no-michi. Tôi thường tĩnh tọa
rất lâu, có khi từ sáng đến tối, và cuối cùng phát âm
những chữ a, e, i, o, u thật rõ ràng với tất cả mọi năng
lực trong người. Lúc đầu việc tu tập của tôi làm nhiều
người trong xóm hiếu kỳ xúm lại xem, trẻ con cũng bắt chước
tôi kêu “aa, uu, oo” om sòm nhưng dần dần người ta quen
đi và không làm phiền gì tôi nữa.
Ngoài
việc tĩnh tọa, tôi còn nghiên cứu pho sách Kojiki của Thần
Đạo, để tìm hiểu thêm những ẩn nghĩa trong đó. Tôi chú
trọng vào việc phát triển định lực (Joriki) vì nó là một
năng lực quan trọng, có thể giúp người ta thích ứng được
với những hoàn cảnh thay đổi bên ngoài. Cuốn sách nói rõ
rằng một người có định lực cao có thể hoàn toàn làm
chủ được mình cũng như hoàn cảnh đời mình; bất cứ chuyện
gì cũng không ảnh hưởng đến họ được. Tôi thực hành
nhiều phương pháp khác nhau, từ việc nhịn ăn để kiềm
chế thể xác, đến việc tẩy uế thân xác bằng nước lạnh.
Vào mùa đông, dù tiết trời lạnh thế nào tôi cũng chỉ
khoác trên mình một tấm áo mỏng. Khi thực hành nghi thức
tẩy uế bằng nước lạnh (misogi), dù nước đã gần đóng
thành băng tôi vẫn cố gắng chịu đựng, xối nước lên
khắp người để tẩy uế những ô nhiễm đã bám vào thân
thể tôi. Bất chấp mọi khó khăn cực nhọc, tôi kiên trì
thực hành các nghi thức vì biết đường đạo là một hành
trình rất gian nan, nếu không cố gắng, người ta không thể
thành công.
Trước
cửa nhà tôi có một mảnh sân hẹp mà trẻ con lối xóm thường
tụ tập chơi đùa. Hằng ngày mỗi khi thờ cúng, thực hành
các nghi thức tẩy uế (O Harae) xong, tôi thường mang lễ vật
như oản xôi chia cho lũ nhỏ trong xóm. Gia đình bên cạnh nhà
tôi có nuôi một con chó nhỏ tên Koro. Con chó này cũng hay
chầu chực trước nhà tôi để xin ăn. Ít lâu sau gia đình
đó dọn đi nơi khác, bỏ con Koro lại. Con chó trung thành cứ
chầu chực trước nhà chủ cũ, kêu lên những tiếng ảo não
bi thương. Khi đói nó chạy qua bên nhà tôi để được cho
ăn, nhưng ăn xong nó lại bỏ về trước cửa căn nhà cũ nằm
rên rỉ. Một hôm không thấy nó đến như thường lệ, tôi
kêu gọi mãi và hỏi lũ nhỏ trong xóm nhưng không ai biết
con chó đã bỏ đi đâu. Vài hôm sau tôi đang tĩnh tọa thì
nghe tiếng động và thấy con Koro ở đâu chạy vào ngoắc
đuổi mừng rỡ. Tôi đưa tay bồng con chó vào lòng vuốt ve
thì thấy trên cổ nó có một vết dao đâm rất sâu, chạy
dài xuống bụng, dường như nó đã bị ai lột da, mổ thịt.
Tôi thất thanh kêu lên: “Koro đã chết” và đột nhiên tỉnh
lại. Thì ra trong lúc nhập định tôi đã nhìn thấy con Koro,
có lẽ đã bị người ta bắt giết làm thịt. Vào lúc đó
những con chó vô chủ, lang thang ngòai đường, bị bắt giết
thịt không phải là một điều lạ. Hiển nhiên con Koro không
ra ngoài số phận đó nhưng có lẽ nó nhớ đến ơn tôi nuôi
nấng nên tìm đến báo tin. Tôi xúc động khóc lóc mất mấy
ngày rồi mua hương hoa phẩm vật, tụng kinh siêu độ cho nó.
Tôi tập trung định lực chân thành cầu nguyện và khi hoàn
tất nghi thức cầu siêu, tự nhiên tôi có cảm tưởng rằng
con Koro đã thoát kiếp chó. Đây là một sự kiện lạ lùng,
không hiểu sao tôi lại “cảm biết” được như thế. Dường
như có một cái gì đã cho tôi biết mà tôi không thể giải
thích nhưng tôi biết đó không phải là sự tưởng tượng
hay tự kỷ ám thị, mà là một “cái biết” đến rất tự
nhiên.
Khoảng
một tuần lễ sau, tôi đang tĩnh tọa thì thấy một người
đàn ông lạ mặt ở đâu bước vào. Tôi biết cửa nhà đã
khóa kỹ, người lạ không thể vào được trừ khi đó là
kẻ gian. Lúc đó chúng tôi nghèo túng lắm, trong nhà chẳng
có gì quí giá cả nên thay vì hốt hoảng, tôi tập trng định
lực để đối phó. Có lẽ khả năng tập trung của tôi đã
khá cao nên chỉ trong thoáng giây, tâm hồn tôi đã hết sức
bình tỉnh. Tôi biết mình không ngủ mê hay gặp ảo giác mà
thấy rõ đó là một người đàn ông trung niên, mặt mày sáng
sủa, mặc kimono hiệu O-shima rất đắt tiền. Ông này đứng
yên trước mặt tôi một lúc rồi lên tiếng:
- Thưa
bà, tôi là cha của Tamataro. Khi còn sống, tôi làm nghề cho
vay nặng lãi. Cái nghiệp xấu này ám ảnh tâm thức tôi rất
nhiều nên khi qua đời, tôi phải sống trong một cảnh giới
tối tăm, nặng trọc. Lúc nào tôi cũng có cảm giác như đang
ở trong một vũng bùn nhầy nhụa, muốn ngoi lên nhưng không
sao ngoi lên được, càng cử động thì càng bị lún sâu xuống.
Thưa bà, khi còn sống tôi chẳng làm điều gì quá xấu nhưng
cũng chẳng làm điều gì tốt đẹp nên sau khi chết, thần
thức cứ vật vờ trôi nổi trong cảnh giới bùn lầy nước
đọng này mãi. May thay nhà tôi là người hiền lương, thường
tụng kinh niệm Phật, hồi huớng công đức cho tôi. Hàng ngày
tôi nghe được lời kinh của nhà tôi cầu nguyện nên bắt
chước đọc theo, nhờ đó tôi hiểu được luật nhân quả
và quyết tâm sám hối. Đến nay nghiệp xấu đã trả hết,
tôi vừa thoát khỏi cái thế giới đen tối nhầy nhụa đó
nên đến đây để nhờ bà chuyển lời cho nhà tôi rằng tôi
sắp được siêu thoát lên cõi sáng. Chính nhờ công đức
hồi hướng cao cả vô biên của nhà tôi mà tôi được thoát
khổ. Tôi muốn nhắn nhà tôi rằng những món nợ người ta
vay từ trước xin hãy bỏ qua, đừng tốn công đòi rồi gây
phiền muộn cho người khác nữa. Tôi đã không công bình trong
việc cho vay nặng lãi, tôi rất hối hận, xin hãy giúp cho
tôi được yên tâm để siêu thoát.
Tamataro
là một trong những đứa nhỏ hay chơi đùa trước cửa nhà
tôi. Cha nó đã qua đời từ nhiều năm nay, mẹ nó ở vậy
nuôi con. Bà làm nghề may, chuyên lãnh hàng từ các tiệm buôn
về nhà để may cắt. Mặc dù bận rộn như thế nhưng hàng
ngày bà vẫn khuya sớm tụng kinh rất chân thành. Khi nghe tôi
kể lại câu chuyện, bà gật đầu chùi nước mắt:
- Quả
đúng là chồng tôi rồi. Chồng tôi luôn luôn mặc áo kimono
hiệu O-shima như vậy. Chồng tôi làm thương mại nên có tiền
cho vay lấy lãi. Sau khi ông qua đời, tôi tìm được một rương
chứa toàn giấy nợ chưa thanh toán. Xem xét kỹ, tôi thấy
ông đã đòi một mức lời quá cao, thật không công bằng
chút nào, do đó tuy còn giữ giấy nợ nhưng tôi vẫn ngần
ngại không biết phải làm gì. Tôi là đàn bà chân yếu tay
mềm, đâu biết đòi nợ ra sao. Chắc hẳn khi qua đời chồng
tôi cũng lo lắng, bận tâm về việc này lắm nên mới không
siêu thoát được như vậy, Nay nhờ bà cho biết thì tôi mang
thùng giấy nợ đi đốt, để chồng tôi không còn phải bận
tâm gì nữa.
Tôi
ngạc nhiên về kinh nghiệm lạ lùng nay nên viết thư báo cho
lão sư. Trước khi nhận được giấy hồi âm thì một sự
kiện lạ lùng nữa đã xảy ra. Một hôm tôi có linh tính rằng
ngoài tôi và Ryochan, hình như trong nhà còn có sự hiện diện
của một người thứ ba nào đó nữa. Vài hôm sau, đang tĩnh
tọa, cái cảm giác đó lại nổi lên mạnh mẽ hơn bao giờ
hết. Tôi bèn tập trung định lực để quan sát thì thấy
có một người đàn bà, vóc dáng gầy gò yếu ớt đang quanh
quẩn trong nhà. Tuy tuổi không cao nhưng mặt bà đầy
những vết nhăn, có lẽ vì quá ưu tư lo lắng. Bà nhìn tôi,
miệng cứ mấp máy nửa như muốn nói, nửa lại sợ sệt
không nói ra. Bà cứ quanh quẩn bên tôi nhưng mỗi khi tôi đến
trước bàn thờ làm lễ thì bà lại biến mất. Dĩ nhiên tôi
biết đó là một hồn ma nhưng tôi thấy nó không gây trở
ngại gì cho nên tôi không quan tâm. Hôm sau trong lúc tĩnh tọa,
tự nhiên tôi biết hồn ma đó không phải ai xa lạ mà chính
là mẹ của Ryochan. Một lần nữa, cái cảm giác “biết”
này làm tôi bối rối. Để kiểm chứng cái năng khiếu ấy,
chiều hôm đó tôi hỏi Ryochan:
-
Này Ryochan, khi còn sống mẹ anh là người thế nào? Sao không
mấy khi anh nói gì về mẹ anh hết?
-
Gia đình ta có bốn anh em, khi mẹ ta qua đời thì ta mới lên
ba tuổi và đứa em nhỏ nhất mới được sáu tháng. Ta không
biết gì nhiều về mẹ ta mà chỉ biết tên bà là Shigeko.
Bà chết vì bị bệnh lao, năm đó bà mới ngoài hai mươi sáu
tuổi...
Tôi
suýt kêu lên: “Quả đúng là mẹ của Ryochan rồi”. Một
người mẹ qua đời khi con cái còn thơ dại như thế thì làm
sao có thể siêu thóat được! Chắc chắn bà đã lo lắng cho
con cái nhiều lắm nên trông bà mới bơ phờ như vậy.
Qua
hôm sau, tôi nhận được thư hồi âm của lão sư. Trong thư
ông viết vắn tắt:” Con hãy trở về đây ngay, ta chấp nhận
cho con được phép tiếp tục học đạo với ta”. Thật khó
có thể diễn tả được nỗi vui mừng của tôi. Những điều
mong cầu ao ước đã trở thành sự thật. Khi trước lão sư
không nhận tôi vì tôi không được phép của gia đình, nhưng
hiện nay mọi việc đã đổi khác, ông sẵn sàng thâu nhận
tôi vô điều kiện. Tôi sung sướng nhủ thầm: Lần này mọi
việc sẽ tốt đẹp. Buổi chiều tôi ngồi tĩnh tọa rất
lâu nhưng khi vừa xuất định tôi đã thấy người đàn bà
đó đứng trước mặt tôi, vẻ mặt đầy căng thẳng, lo lắng.
Có lẽ bà đã biết tôi quyết định rời bỏ Ryochan để
lên đường học đạo. Tôi bèn lên tiếng an ủi: “Mẹ Shigeko,
xin mẹ đừng quá lo lắng như vậy. Con đã quyết lên đường
học đạo nhưng con hứa khi học xong sẽ trở lại săn sóc
cho Ryochan. Mẹ cứ yên tâm, hiện nay Ryochan đã lớn khôn,
đã trưởng thành, tự lo lấy mọi việc được rồi, mẹ
không phải quá lo lắng cho anh ấy nữa. Bây giờ mẹ hãy quay
về lo cho chính mình thì hơn”. Tôi nói một cách hết sức
chân thành vì dĩ nhiên người ta không thể nói dối một hồn
ma được, ở cõi bên kia người ta đọc rõ tư tưởng của
nhau như mở một cuốn sách. Sau khi tôi nói xong, tự nhiên
hồn ma biến mất, từ đó tôi không hề gặp lại bà nữa.
Ít
lâu sau, tôi lên đường trở lại Shikoku để học đạo với
lão sư. Lần này tôi ra đi với một tâm trạng thoải mái,
không vội vã hay luyến tiếc như lần trước. Trên xe lửa
tôi có nghĩ đến Ryochan. Việc từ bỏ một đúa bé như Ryochan,
lúc nào tôi cũng chỉ coi Ryochan như một đứa bé, khiến tôi
tự hỏi về mối quan hệ giữa mình và hắn. Bất ngờ thay,
trước mặt tôi bỗng hiện lên một hình ảnh rõ rệt như
một cuốn phim được chiếu trên tường. Đó là một vùng
đất hoang vu, cây cối mọc chằng chịt, trông như một khu
rừng miền nhiệt đới. Tôi thấy một thanh niên, thân thể
vạm vỡ, mặc quần áo may bằng da thú, đang khuân một cái
chum lớn bằng đất nung vào một hang đá. Trong hang có một
người đàn bà cũng mặc quần áo may bằng da thú, đang chăm
chú nhìn người đàn ông đó. Người đàn bà đó chính là
tôi, và người đàn ông kia chính là Ryochan. Thì ra chúng tôi
đã là hai chị em trong tiền kiếp. Tự nhiên tôi “biết”
được sự liên hệ giữa hai chúng tôi như thế nào. Hình
ảnh này hiện ra thật rõ ràng, trong lúc tâm hồn tôi đang
tĩnh lặng, bình yên. Tôi thản nhiên uống tiếp ly trà nóng
trên tay, nghe tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ và “biết”
rằng sự ràng buộc giữa tôi và Ryochan đã chấm dứt. Quả
thật tôi đã phát triển được một khả năng đặc biệt
khác thường. Dĩ nhiên cái khả năng này chỉ là kết quả
của nhiều năm tu tập về định lực (Joriki) nhưng lúc đó
tôi không phân biệt được rằng cái khả năng thần thông
này và sự giải thoát là hai việc hoàn toàn khác hẳn nhau.