Một
phần của bài giảng Kinh A Di Ðà trong khóa tu mùa thu 1998 tại
đạo tràng Mai thôn. Thượng tọa Thái Hòa phiên tả và hiệu
đính.
Diệu
Dụng Pháp Thân
"Này
nữa Xá Lợi Phất! Ở nước Cực Lạc có bảy lớp lan can,
bảy lớp lưới giăng, bảy lớp hàng cây, tất cả đều được
làm bằng bốn thứ châu báu, bao quanh giáp vòng, vì vậy cõi
ấy được gọi là cõi Cực Lạc."
Câu
kinh này nói về y báo trang nghiêm của cõi Cực Lạc. Y báo
là môi trường và hoàn cảnh tương hợp với chánh báo. Chánh
báo chính là bản thân đức Bụt A Di Ðà. Y báo bao gồm cả
nhân dân và cõi nước. Y báo và chánh báo trang nghiêm của
cõi Tịnh Ðộ là do bản nguyện của đức Bụt A Di Ðà và
nhân dân của cõi nước ấy tạo nên. Cũng vậy, y báo và
chánh báo của cõi Ta Bà đều do nghiệp lực cộng đồng của
chúng sanh ở cõi này tạo tác ra. Nghiệp lực của chúng sanh
nơi cõi Ta Bà này được tạo nên bằng ngũ dục. Nhân dân
cõi này luôn luôn lao mình vào ngũ dục, do đó chất liệu
Tịnh Ðộ biến mất, không còn nữa.
Tại
sao Bụt Thích Ca nói ở cõi Tịnh Ðộ không có mặt ba con
đường ác? Một mặt thì Bụt A Di Ðà thuyết pháp, một mặt
thì chim chóc nâng đỡ và hướng mình đi về nẻo hướng
thượng, thì làm sao mà có tam ác đạo? Chỉ trừ khi nào ta
chán Tịnh Ðộ và muốn bỏ đi. Ðiều này là do ta mà ra.
Ðức Bụt A Di Ðà sẽ nói: "Tội nghiệp cho con. Con không muốn
ở đây, con lại muốn về bên đó! Nếu ở đây thì con có
tăng thân, có Bụt, có chim, có hồ sen, có đủ điều kiện
để giữ cho con đừng đi thối lui, nhưng nếu lòng trần của
con đã biểu hiện và con muốn trở về với cõi Ta Bà thì
con sẽ đánh mất Tịnh Ðộ và tăng thân này.
Tăng
thân là một khung cảnh hiến tặng cho chúng ta sự an ninh.
Tăng thân với hai vòng tay vững chãi giữ ta lại trên con đường
giới, định và tuệ. Vì vậy chúng ta phải quyết tâm ở
lại với Tăng thân "Chúng con nguyện một lòng về nương tựa
Tăng thân." Cõi Tịnh Ðộ là một tăng thân quý báu nhất.
Khi
đi vào bếp để nấu cơm, chúng ta cũng có thể tu chánh niệm
được. Ðến phiên ta nấu cơm cho đại chúng thì ta vào bếp,
thắp một cây hương, dâng hương, rồi bắt đầu nấu cơm.
Trong suốt thời gian một giờ rưỡi hay hai giờ làm việc
dưới bếp, ta biết thực tập theo dõi hơi thở, biết là
đang xắt gọt, rửa nồi hay xào nấu, ... trong chánh niệm.
Do đó ta vẫn đang an trú trong cõi nước Cực Lạc. Còn nếu
không biết tu thì ta vừa làm vừa giận, vừa làm vừa buồn,
vừa ganh, vừa nói chuyện hay vừa nói xấu người khác, thì
tuy cũng là khung cảnh ấy nhưng đó là cõi Ta Bà. Ta có giới,
định và tuệ, tức là có sự thực tập thì nhà bếp là
Tịnh Ðộ chứ không phải là Ta Bà. Tất cả đều tùy nơi
ta. Bất cứ một cái gì ta thấy được và tiếp xúc được
đều có thể biến thành pháp khí. Cái chổi hay cái nồi cũng
là pháp khí, cái gì cũng có thể trở thành một điều kiện
thuận lợi cho sự tu học của ta. Ðó là tài năng của đức
A Di Ðà. Tài năng của đức A Di Ðà là sử dụng tất cả
những gì đang có mặt để đưa dân chúng của mình đi lên
trong sự tu học. Tài năng của Tăng thân cũng vậy, từ chuyện
nấu nướng, dọn dẹp, làm vườn, cho đến việc chăm sóc
cây cảnh, tất cả những cái đó đều trở thành phương
tiện tu học. Chúng ta phải sử dụng tất cả những yếu
tố đó để đi tới trên con đường tu tập và chuyển hóa.
Trong
cõi Tịnh Ðộ người ta cũng nấu cơm, ăn uống, đi hái hoa
cúng Bụt, nghe kinh và đi thiền hành. Cõi ta đang ở cũng vậy
thôi. Không cần phải qua bên đó ta mới làm được những
chuyện kia. Ngay bây giờ ta cũng có thể làm được những
chuyện mà bên ấy người ta đang làm, tức là hái hoa, cúng
Bụt, tụng kinh, nghe kinh, rửa chén, ăn cơm, đi kinh hành...
Cõi Tịnh Ðộ đẹp như vậy, cõi Tịnh Ðộ đang có mặt
cho chúng ta. Chỉ có một điều là chúng ta đang có mặt cho
cõi Tịnh Ðộ hay không mà thôi.
Trong
khung cảnh Tăng thân, mỗi khi chúng ta rửa nồi, pha trà, đi
tắm hay đi ra vườn, mỗi hành động và mỗi bước chân của
chúng ta đều phải trở thành một câu thuyết pháp. Bước
đi một bước, đó là một bài thuyết pháp, nâng chén trà
lên để uống cũng trở thành một bài thuyết pháp. Bởi vì
trong khi nâng chén trà lên ta có sự vững chãi, thảnh thơi
và ung dung. Uống trà như vậy là thuyết pháp. Ăn cơm như
thế nào để có hạnh phúc và an lạc trong khi ăn, thì ăn
cơm cũng là thuyết pháp. Nhìn vào ta người khác đang thấy
một vị Bồ Tát trong Tịnh Ðộ. Ðiều này không phải đợi
tới ngày mai ta mới làm được. Ta phải làm được ngay ngày
hôm nay. Làm được một ngày là ta đã đi đến Tịnh Ðộ
được một ngày.
Vì
muốn cho pháp âm được tuyên lưu rộng rãi trong xứ của
Ngài, đức A Di Ðà đã tạo ra các loài chim mầu nhiệm. Cũng
vậy, muốn cho pháp môn và giáo lý của đức Bổn Sư được
thấm nhuần trong tăng thân chúng ta cũng phải làm như thế.
Mỗi cử chỉ, lời nói và ý tưởng của ta đều phải trở
nên một phương tiện để thuyết pháp. Ta phải tham dự vào
sự nghiệp của pháp thân, vì pháp thân là thân của pháp,
thân luôn luôn biểu hiện pháp. Một bài thuyết pháp của
ứng thân hay hóa thân có thể dài tới một giờ rưỡi hay
là hai giờ. Nhưng thế nào ứng thân cũng phải dừng lại
để nghỉ ngơi, để ăn cơm. Còn pháp thân thì khác, pháp
thân thuyết pháp liên tục không ngừng. Thuyết pháp bằng
chim, bằng mây, bằng gió, bằng bước chân hay bằng hơi thở.
Vì vậy chúng ta phải tham dự vào pháp thân. Chúng ta thuyết
pháp bằng đời sống hàng ngày của chúng ta. Ta thuyết pháp
bằng hai bàn tay, bằng hai bàn chân, bằng cái miệng trong khi
ăn hoặc khi nói và bằng hai con mắt trong khi nhìn. Bổn phận
của người sống trong Tịnh Ðộ là phải tham dự vào sự
nghiệp của pháp thân. Nghĩa là phải thuyết pháp bằng đời
sống hàng ngày của chúng ta. Ngày xưa thánh Ghandhi có nói
rằng: "Ðời sống của tôi là cái thông điệp của tôi. (My
life is my message)." Thông điệp không phải viết trên giấy
mà viết bằng đời sống hàng ngày. Một bài thuyết pháp
cũng vậy, không phải chỉ làm bằng ngôn ngữ và danh từ
mà thôi. Bài thuyết pháp còn được làm bằng bước chân,
hơi thở, động tác và cái nhìn của ta. Tham dự vào sự nghiệp
của pháp thân là điều chúng ta có thể làm được hàng ngày.
Nhìn vào cách ta đi đứng và tiếp xử hàng ngày tự nhiên
người ta sinh lòng kính ngưỡng và phát tâm xuất gia tu tập.
Như vậy ta đã là một phần của đức Bụt Di Ðà.
"Xá
Lợi Phất, ở nước Bụt ấy, mỗi khi có gió nhẹ xao động
các hàng cây và các màn lưới châu báu thì người ta được
nghe những âm thanh vi diệu, giống như là có trăm ngàn nhạc
khí cùng được tấu lên một lần. Người dân nước ấy
mỗi khi nghe các âm thanh kia thì đều nhiếp tâm niệm Bụt,
niệm Pháp và niệm Tăng."
Hiện
tượng này ở đâu cũng có. Mỗi khi có gió đi ngang các hàng
cây tùng hay các hàng cây phong thì âm thanh cũng mầu nhiệm
vô cùng. Trong kinh không nói tới mưa, nhưng tiếng mưa cũng
êm đềm dễ chịu lắm. Những cơn mưa có khi rạt rào, có
khi êm đềm làm cho tâm hồn ta dịu lại và ta nghe trong tiếng
mưa có âm nhạc của chư thiên, có tiếng thuyết pháp. Nếu
nhìn kỹ cõi Ta Bà với tất cả niệm và định, ta sẽ thấy
cõi Ta Bà này cũng đẹp lắm. Tôi nghĩ rằng cõi Tịnh Ðộ
có đẹp cách mấy thì cũng chỉ đẹp bằng cõi Ta Bà này
mà thôi. Tất cả những gì ta thấy ở cõi Tịnh Ðộ thì
bên này ta cũng có thể thấy được cả. Chúng ta đã từng
nghe các vị tổ sư nói: "Tịnh Ðộ ở trong tâm mình". Trong
tâm mình có sự nhẹ nhàng, có sự cởi mở, có sự thanh thoát
thì nhìn cái gì cũng thấy là Tịnh Ðộ cả.
"Mỗi
khi có gió nhẹ xao động các hàng cây và các màn lưới châu
báu thì người ta được nghe những âm thanh vi diệu..."
Chúng
ta nghĩ rằng ở ngoài tiệm kim hoàn mới có những hạt châu
báu, nhưng kỳ thực những hạt sương long lanh trên ngọn cỏ
cũng đẹp và còn đẹp hơn cả kim hoàn nữa. Và hay nhất
là không có ai muốn ăn cắp hết. Tại vì ở đâu cũng có
và chúng đẹp vô cùng. Nói rằng những hàng cây đó làm bằng
châu báu, nhưng những hàng cây làm bằng châu báu thì đâu
có đẹp bằng những hàng cây thật. Trên bàn Bụt, thỉnh
thoảng ta dâng cúng những hoa sen làm bằng gỗ, bằng bạc,
bằng ngọc hay bằng vàng nhưng những bông sen dâng lên trên
bàn Bụt làm bằng vàng hay bằng ngọc thì đâu có đẹp bằng
những bông sen thật. Những cái gì nhiệm mầu đã tả trong
kinh A Di Ðà đều có đủ hết ở đây, chỉ cần ta có tâm
hồn thanh thoát và an lạc là có thể thấy hết tất cả.
Ở
cõi Tịnh Ðộ, khi có gió đi qua các hàng cây và các màn lưới
châu báu thì có những âm thanh vi diệu, có âm nhạc và có
lời thuyết pháp. Và khi được nghe những âm thanh như vậy
thì đó là cơ hội để dân chúng nhiếp tâm niệm Bụt, niệm
Pháp và niệm Tăng. Ở đây chúng ta cũng có thể làm y hệt
như vậy. Chúng ta có tiếng chuông đại hồng, tiếng chuông
gia trì, tiếng chuông báo chúng, tiếng đồng hồ và tiếng
điện thoại. Chúng ta có những tiếng xướng kệ của các
sư chú và các sư cô, có những hình ảnh đi ra đi vào của
thiền sinh trong chánh niệm. Tất cả những cái đó đều là
những phương tiện để nhắc ta trở về với sự niệm Bụt,
niệm Pháp và niệm Tăng. Dứt khoát là không cần đi đâu
hết, ở đây ta cũng có đủ tất cả những gì diễn tả
trong kinh A Di Ðà.
Ánh
Sáng Vô Lượng
"Xá
Lợi Phất! Thầy nghĩ sao? Ðức Bụt kia tại sao sao có tên
gọi là A Di Ðà?"
Tại
sao không có tên khác mà có tên là Amitabha? Ðức Bụt Thích
Ca trả lời:
"Xá
Lợi Phất! Bởi vì đức Bụt ấy là ánh sáng vô lượng có
thể chiếu soi được tất cả các cõi nước trong mười phương
mà ánh sáng ấy không bao giờ bị ngăn cách. Vì vậy, nên
ngài được gọi là A Di Ðà".
A Di
Ðà là ánh sáng vô lượng, vì vậy Tuệ Trung Thượng Sĩ đã
nói:
"Di
Ðà đích thực pháp thân ta
Nam,
Bắc, Ðông, Tây khắp chói lòa"
Khi
đốt lên một cây đèn nến hay một cây đèn dầu, thì ta
sẽ có ánh sáng, nhưng ánh sáng đó không vô lượng. Tại
sao vậy? Tại vì nến sáp sẽ hết, dầu sẽ hết và theo đó
ánh sáng sẽ hết. Nhưng đức A Di Ðà là một nguồn ánh sáng
vô tận. Một vị bồ tát, một vị giác ngộ, một vị Bụt
luôn luôn từ cơ thể phóng ra ánh sáng. Ðó là ánh sáng của
chánh niệm. Ánh sáng của các vị Bụt đi rất xa, đi xa lắm.
Phóng ra ánh sáng đó để làm gì? Ðể soi đường và giúp
người ta đừng bước sa vào hầm hố của khổ đau.
Chúng
ta đừng nghĩ rằng chỉ có Bụt và các vị bồ tát mới có
thể phát ra ánh sáng này. Người nào trong chúng ta cũng có
thể phát ra ánh sáng đó, ánh sáng của chánh niệm. Trong khi
đi, đứng, nằm, ngồi hay thuyết pháp, ánh sáng của chánh
niệm tỏa chiếu đi rất xa. Khi người ta tới chơi hay tới
thăm viếng mà thấy chúng ta đi, đứng, nằm và ngồi trong
chánh niệm cũng thấy ánh sáng trong thân ta đang chiếu ra.
Khi một tia sáng này chạm vào người khác thì người ấy
cảm động và cũng muốn được đi, đứng và làm việc ung
dung như vậy. Các thầy, các sư cô, các sư chú và các đạo
hữu ở đây người nào cũng có thể phát ra ánh sáng từ
thân thể, từ tâm hồn của mình. Tất cả chúng ta đều có
thể phát ra ánh sáng chánh niệm, và chỉ có sự thực tập
chánh niệm mới làm phát ra ánh sáng đó. Chánh niệm đưa
đến chánh định, chánh định đưa đến trí tuệ. Ðó là
những viên ngọc lưu ly có thể chiếu ra ánh sáng. Chúng ta
đừng có mặc cảm. Chúng ta cũng có thể phóng quang được
như đức A Di Ðà, tuy ánh sáng của ta chưa đi xa bằng, nhưng
chúng ta đã có thể phóng ra được. Nếu mỗi ngày ta đều
thực tập thì ánh sáng càng ngày càng được phóng xa. Ánh
sáng đó có thể được phát ra dưới nhiều hình thức. Ở
trên thế giới bây giờ có biết bao nhiêu người đang tu tập
theo pháp môn của Làng Mai. Họ đọc sách, nghe băng và tiếp
xúc với các vị giáo thọ ở Làng Mai. Vì vậy ánh sáng của
chúng ta đã đi rất xa, và chúng ta cũng đang tham dự vào công
nghiệp của đức A Di Ðà tức là phát ra ánh sáng. Phát ra
ánh sáng là điều chúng ta làm được và làm được ngay ngày
hôm nay. Hễ bước một bước chân có chánh niệm thì có ánh
sáng lóe ra liền. Ta phải hiểu ánh sáng là như vậy. Và ánh
sáng của đức A Di Ðà là vô lượng. Ðó là định nghĩa
đầu của chữ Amitabha: ánh sáng vô lượng. Bây giờ ta đi
đến định nghĩa thứ hai:
Thọ
Mạng Vô Cùng
"Hơn
nữa, Xá Lợi Phất! Thọ mạng của đức Bụt ấy cũng như
của dân chúng trong nước ngài là thọ mạng vô lượng kéo
dài tới vô lượng vô biên kiếp a tăng kỳ, vì vậy danh hiệu
của ngài là A Di Ðà"
A tăng
kỳ có nghĩa là vô lượng, vô số. Ðứng về phương diện
tích môn thì chúng ta có sanh có diệt. Kẹt vào ý niệm thọ
mạng, ta nghĩ rằng ta chỉ bắt đầu có mặt từ năm đó
và sẽ trở thành không có từ năm kia. Nhưng theo giáo lý đạo
Bụt thì bản chất của chúng ta là không sanh và không diệt.
Ðứng về phương diện bản môn thì thọ mạng của ta cũng
vô lượng như thọ mạng của đức Thế Tôn và của đức
A Di Ðà. Nhìn cho kỹ ta thấy tất cả mọi hiện tượng trong
vũ trụ đều như vậy. Một bông hoa hay một chiếc lá cũng
có thọ mạng vô lượng. Nhìn cạn cợt thì ta thấy chiếc
lá có sinh và có diệt; nhìn sâu thì chúng ta thấy sinh diệt
chỉ là cái bên ngoài. Bản chất của một chiếc lá là vô
sinh bất diệt, bản chất của chúng ta cũng như vậy. Ánh
sáng của đức A Di Ðà là vô lượng nên thọ mạng của ngài
cũng là vô lượng. Ánh sáng của cái đèn dầu có khi tắt,
nhưng ánh sáng của đức A Di Ðà không bao giờ tắt. Vì sao?
Vì thọ mạng của đức A Di Ðà là vô lượng. Chúng ta cũng
vậy, cũng có thể tham dự vào thọ mạng vô lượng của đức
A Di Ðà. Bởi vì chúng ta cũng có bản chất bất sanh và bất
diệt. Hai định nghĩa về đức A Di Ðà là vô lượng quang
(ánh sáng vô lượng) và vô lượng thọ (tức là thọ mạng
vô lượng.) Không phải chỉ có đức A Di Ðà mới có bản
môn mầu nhiệm, mới có bản chất bất sanh bất diệt, mà
tất cả chúng ta cũng đều có bản chất bất sanh bất diệt.
Vì vậy, chúng ta có thể tham dự vào công việc chế tác ánh
sáng của đức A Di Ðà và ánh sáng đó sẽ có mặt liên tục
không bao giờ chấm dứt.
Con
Ðường Ứng Hóa
"Xá
Lợi Phất! Từ khi Bụt A Di Ðà thành đạo đến nay tính ra
là đã mười kiếp. Này nữa, Xá Lợi Phất, số đệ tử
Thanh Văn đã đắc quả A La Hán của đức Bụt ấy nhiều
vô lượng không thể đếm được bằng toán học. Số đệ
tử bồ tát của ngài cũng đông đảo như thế."
Trên
phương diện tích môn, từ khi đức Bụt A Di Ðà thiết lập
ra cõi Cực Lạc chỉ có mười kiếp thôi và Bụt A Di Ðà
đang biểu hiện như một hóa thân. Và chúng ta thấy hóa thân
hay ứng thân của đức A Di Ðà mới thiết lập cõi Cực Lạc
được mười kiếp và số đệ tử Thanh Văn đã đắc quả
A La Hán của ngài nhiều vô lượng không thể đếm được
bằng toán học. Không thể dùng điện toán để đếm được.
Số đệ tử bồ tát của ngài cũng đông đảo như thế. Nghĩa
là đức A Di Ðà có đệ tử về phía Thanh Văn và cũng có
đệ tử về phía bồ tát. Dân chúng Tịnh Ðộ gồm những
người tu theo đạo Bụt nguyên thỉ và những người tu theo
đạo Bụt phát triển. Ở bên nào cũng đông đến nỗi các
nhà toán học cũng không thể nào đếm hết được.
"Này
Xá Lợi Phất! Nước Bụt kia đã được xây dựng bằng những
công đức đẹp đẽ như thế".
Những
công đức đẹp đẽ như thế là những điều chúng ta đã
được nghe những đoạn vừa qua, như các hàng cây, các hồ
sen có nước tám công đức, âm nhạc trên không, dân chúng
có thì giờ để đi hái hoa cúng dường các vị Bụt, nấu
cơm và ăn cơm, đi kinh hành, nghe chim hót, nghe thông reo, nghe
thuyết pháp và dân chúng ở nước Cực Lạc rất đông. Tất
cả những cái đó đều là những công đức và những cái
đẹp mầu nhiệm của cõi Cực Lạc.
Tư
Cách Bất Thối
"Này
nữa Xá Lợi Phất! Tất cả những ai sinh về nước Cực Lạc
đều có tư cách bất thối chuyển, trong số ấy có nhiều
vị đã là bồ tát nhất sinh bổ xứ. Số lượng của các
vị này đông đảo vô cùng, không thể dùng toán học mà kiểm
đếm được, ta chỉ có thể dùng danh từ vô số A Tăng Kỳ
để diễn tả mà thôi."
Trong
kinh này Bụt liên tiếp đưa ra những hình ảnh rất tích cực
về nước Cực Lạc, và sau khi đưa ra những hình ảnh tích
cực, Bụt nói: "Còn nữa... này nữa..". Trong nguyên văn là:
"Phục thứ Xá Lợi Phất!" chúng ta dịch là "Này nữa Xá Lợi
Phất!'' ...''Này nữa Xá Lợi Phất! Tất cả những ai sinh
về nước Cực Lạc đều có tư cách bất thối chuyển". Nghĩa
là không còn bị sa đọa trở lại. Thối là đi lui, hễ sinh
sang nước đó rồi thì chỉ đi tới thôi, không đi lui, không
rơi rụng trở lại nữa, nghĩa là không rơi rụng vào trong
cõi đau khổ, chìm đắm và hệ lụy. Tại sao? Tại vì có
một cái gì giống như một cái lưới giăng làm cho mình có
muốn rơi xuống cũng không rơi xuống nữa. Cái lưới đó
là cái lưới gì mà giữ cho ta không sa đọa trở lại? Ðức
Thế Tôn sẽ cho chúng ta biết trong một đoạn kinh tiếp theo.
Bất
thối chuyển nghĩa là không còn sa đọa trở lại. Những người
nào sinh về cõi Cực Lạc đều có tư cách bất thối chuyển
cả. Và trong số đó có nhiều vị bồ tát đã là nhất sanh
bổ xứ. Bồ tát nhất sanh bổ xứ là bồ tát sẵn sàng được
sinh ra một lần cuối để thành Phật. Muốn cõi nào thì đi
về cõi đó để thành Bụt. Giống như đức Thích Ca Mâu Ni
trước khi sanh, ngài là bồ tát nhất sanh bổ xứ, sinh ra lần
chót ở cõi Ta Bà và thành Bụt ở đây. Số lượng các vị
này tức là các vị bồ tát nhất sanh bổ xứ đông đảo
vô cùng, không thể nào dùng toán học để kiểm đếm được.
Ta chỉ có thể dùng danh từ vô số (A Tăng Kỳ) để diễn
tả mà thôi. A Tăng Kỳ có nghĩa là vô số. Chữ A tức là
vô và Tăng Kỳ là số.
Người
và Cảnh Dễ Thương
"Xá
Lợi Phất! Chúng sanh mọi nơi, khi nghe nói tới nước Cực
Lạc đều nên phát nguyện sanh về nước ấy.
Ðó
là lời gởi gắm, nhắn nhủ và khuyên bảo của đức Thế
Tôn. Ðức Thế Tôn khuyên rằng: Nếu quý vị được nghe đến
cõi đó thì nên phát tâm sanh về cõi đó. Và Thế Tôn đưa
ra một lý do rất xứng đáng.
"Tại
sao? Tại vì sinh về nước đó thì sẽ được sống chung và
gần gũi với rất nhiều các bậc thiện nhân cao đức".
Trong
kinh có rất nhiều câu hay nhưng câu này là câu hay nhất. Không
phải là sinh về nước đó thì có vàng, bạc, ao, hồ, gió,
các loại chim, các hàng cây hay các thứ đẹp đẽ khác mà
bởi vì một lý do khác. Nước đó có một cảnh tượng rất
đẹp: đó là nơi tụ họp của rất nhiều người dễ thương,
rất nhiều bậc cao đức. Ðó là lý do số một để chúng
ta sinh về. Tại vì sinh về chỗ đó thì được sống chung
và gần gũi với rất nhiều người dễ thương. Tuy Bụt Thích
Ca không nói rõ nhưng chúng ta biết rằng Bụt A Di Ðà là một
người có khả năng rất lớn trong việc xây dựng tăng thân.
Nếu đức Bụt A Di Ðà không dễ thương thì đâu có ai muốn
đến cõi đó. Vì đức A Di Ðà dễ thương quá chừng, cho
nên hầu hết tất cả những người dễ thương đều quy tụ
về bên đó. Chìa khóa của sự thành công là quy tụ được
những người dễ thương, những bậc thượng thiện nhân về
chỗ mình ở. Câu hội nhất xứ là đến cùng ở chung một
chỗ. Chúng ta người nào cũng muốn được như đức Bụt
A Di Ðà. Khi chúng ta thiết lập một đạo tràng, một quê
hương tịnh độ thì ta cũng muốn rằng tất cả những người
dễ thương trên thế giới đều quy tụ về trú xứ đó để
cùng cộng tác với chúng ta. Và ta biết trước rằng nếu
ta độc tài, khó chịu và không sử dụng ái ngữ thì các
bậc thiện nhân sẽ không tới. Vì vậy ta biết rằng đức
Bụt A Di Ðà là một người rất dễ thương, nghe tới đức
Bụt A Di Ðà và cõi nước của ngài ai cũng muốn tới để
được sống và gần gũi với những người dễ thương nhất
trên đời. Cho nên câu kinh này là một câu rất hay.
"Xá
Lợi Phất! Chúng sanh mọi nơi, khi nghe nói tới nước Cực
Lạc đều nên phát nguyện sanh về nước ấy. Tại sao? Tại
vì sinh về nước đó thì sẽ được sống chung và gần gũi
với rất nhiều các bậc thiện nhân cao đức".
Thiện
nhân là những người có trái tim rất rộng, có những hạt
giống rất lành ở trong tâm thức, chỉ muốn nghĩ điều lành,
nói điều lành và làm điều lành thôi. Thiện là nghĩ tới
những điều thiện. Nhân phẩm của họ là nhân phẩm cao đẹp
cho nên gọi là thiện nhân cao đức. Trong cõi này, ta chỉ
nghĩ tới những điều thiện thôi và tư tưởng của ta là
tư tưởng thiện. Vì sao vậy? Vì hoàn cảnh chung quanh có nhiều
điều kiện để tưới tẩm và đánh động tới những hạt
giống lành ở trong ta. Ví dụ, khi nghe tiếng chim hót, thì
được nhắc nhở những giáo lý ngũ căn, ngũ lực, thất bồ
đề phần ..., khi nghe tiếng gió reo qua đọt thông thì ta cũng
được nghe pháp; sống giữa những người biết đi, đứng,
nằm và ngồi trong chánh niệm thì ta cũng được đi, đứng,
nằm và ngồi trong chánh niệm và tâm hồn mình luôn được
nghĩ đến điều thiện. Buổi sáng nghĩ điều lành, buổi
trưa nghĩ điều lành và buổi tối nghĩ điều lành, ta có
một niềm vui. Sở dĩ tâm ý ta luôn luôn tương ứng với điều
lành là do hoàn cảnh chung quanh rất thuận tiện. Chung quanh
ta toàn là những người lành. Và tất cả những gì ta thấy
và nghe ở chung quanh cũng đều có tác dụng tưới tẩm những
hạt giống tốt đẹp ở trong ta, gọi là ý lành. Miệng lành,
tức là những lời ta nói ra đều là lành. Ta không còn chửi
mắng hay nói xấu. Vì mọi người đang học tập chánh pháp,
do đó không có cơ hội để nghĩ và nói tới những điều
không lành. Mỗi lời nói của ta đều có tác dụng làm cho
êm dịu và ban phát hạnh phúc cho những người ở chung quanh.
Ở cõi Tịnh Ðộ không có ác ngữ mà chỉ có thiện ngữ.
Và thân ta cũng vậy. Tất cả mọi người đều thực tập
với tư cách của các vị bồ tát. Vì vậy, nơi cõi Tịnh
Ðộ, không có sự giết chóc lẫn nhau và không có sự ăn
cắp. Ở cõi Tịnh Ðộ không có sát, đạo và dâm. Vì ở
bên đó có những niềm vui rất lớn. Ở Tịnh Ðộ dân chúng
thực tập giới cho nên không ăn thịt, không uống rượu và
không sử dụng những thứ kích thích. Vì vậy, người ta không
phạm giới dâm dục, không phạm giới sát sanh cũng không phạm
giới trộm cắp. Những con người bên đó đều có lý tưởng
cao vời, ai cũng muốn những chuyện đẹp thôi, tức là muốn
thành lập Tịnh Ðộ. Sau khi đã ở Tịnh Ðộ với Bụt A
Di Ðà thì ta cũng muốn đi xây dựng một Tịnh Ðộ theo mô
thức của nước Bụt A Di Ðà. Tại vì ta là một bồ tát
nhất sanh bổ xứ. Ta muốn về Việt Nam để làm Tịnh Ðộ,
ta muốn về Phi Luật Tân để làm Tịnh Ðộ, ta muốn về
Mỹ để làm Tịnh Ðộ...
"Này
nữa, Xá Lợi Phất, ở nước Cực Lạc có rất nhiều hồ
thất bảo chứa đầy thứ nước có tám công đức, dưới
đáy hồ toàn là cát vàng; bốn bên hồ có những lối đi
làm bằng vàng, bạc, lưu ly và pha lê; phía trên các con đường
ấy lại có vô số lâu đài, cũng được xây dựng và trang
trí bằng các chất liệu vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xa cừ,
xích châu và mã não. Sen trong các hồ lớn như những chiếc
bánh xe, sen xanh chiếu hào quang xanh, sen vàng chiếu hào quang
vàng, sen đỏ chiếu hào quang đỏ, sen trắng chiếu hào quang
trắng, hương sen tỏa ra vi diệu và tinh khiết. Xá Lợi Phất!
Nước Cực Lạc được tô điểm bằng những cái đẹp như
thế."
Trong
đoạn kinh này ta thấy có danh từ nước tám công đức. Tám
công đức đó là: trong trẻo sạch sẽ, thanh tịnh mát mẻ,
có vị ngon ngọt, nhẹ nhàng mềm mại, thuần nhị mượt mà,
yên ổn điều hòa, uống vào thì trừ được vô lượng quá
hoạn như đói khát ..., uống xong thì chắc chắn có thể trưởng
dưỡng được các căn.
"Này
nữa, Xá Lợi Phất! Ở nước Bụt ấy, người ta thường
được nghe nhạc từ hư không vọng xuống. Ðất được làm
bằng vàng ròng. Mỗi ngày sáu lần có mưa hoa mạn đà la rơi
xuống. Dân chúng nước ấy có thói quen buổi sáng lấy lẵng
hứng đầy các bông hoa mầu nhiệm ấy để đem đi cúng dường
các vị Bụt đang cư trú ở vô số các cõi Bụt khác. Ðến
giờ cơm trưa, mọi người đều về kịp nước mình để
ăn cơm rồi đi kinh hành. Xá Lợi Phất, nước Cực Lạc đẹp
tuyệt vời như thế đấy."
Những
tiếng nhạc từ hư không vọng xuống là nhạc gì? Thiên nhạc.
Chúng ta biết rằng mỗi buổi sáng thức dậy ở Xóm Thượng,
Xóm Hạ hay Xóm Mới, nếu tâm hồn ta thanh tịnh thì sẽ thấy
đất trời rất thơm. Tuy là im lặng nhưng như có âm nhạc
ở trong không gian, rất thanh thoát và nhẹ nhàng. Tất cả
những mùi hương, những âm điệu đó đều ở trong tâm ta
mà thoát ra. Chúng ta không nhất thiết phải mua hoa ở chợ.
Hoa đã có sẵn. Nếu chúng ta biết nhìn thưởng thức thì
sẽ thấy bất cứ cành hay lá nào cũng đều là hoa cả và
những người cắm hoa giỏi không phải đi ra mua hoa ở chợ.
Trong đoạn kinh này, ta nghe nói tới hoa, tới nhạc, tới chuyện
đi thăm các vị
Bụt
để cúng dường, tới chuyện ăn cơm trưa và đi kinh hành,
chúng ta tự hỏi: ai nấu cơm? Nếu ăn cơm thì thế nào tám
giờ sau cũng phải đi cầu. Ở Tịnh Ðộ có cầu tiêu hay
không? Ðó là những câu hỏi rất thực tế. Chùa Bảo Liên
ở Hương Cảng có treo bốn câu thơ:
"Hữu
độ tức phi tịnh
Ngôn
thuyên hà sở vi?
Phật
thuyết nguyên vô ngã
Thiền
sư vấn thị thùy?
Hữu
độ tức phi tịnh tức là nếu có một cõi nước thì làm
sao mà cõi nước đó tịnh được? Hễ có ăn cơm thì thế
nào cũng phải đi đại tiện, có uống nước thì thế nào
cũng có đi tiểu, trên tịnh độ cũng có phân và rác, nghĩa
là không tịnh theo cách ta đã tưởng tượng.
"Hữu
độ tức phi tịnh
Ngôn
thuyên hà sở vi
Dịch
là:
Có
độ là không tịnh
Lời
nói dùng làm gì?
Sự
diễn tả của lời nói là để làm gì? Hễ nói tới cõi nước
thì không thể có tịnh được. Có cõi thì thế nào cũng có
người, có người thì thế nào cũng có sự tiêu thụ, có
sự tiêu thụ thì thế nào cũng có phân rác, thành ra không
thể nào có độ mà không có bất tịnh. Có độ là không
có tịnh. Lời nói của mình được dùng để làm gì? Mở
miệng ra là bị mắc kẹt:
"Phật
thuyết ngôn vô ngã
Thiền
sư vấn thị thùy?
Bụt
đã dạy rằng chúng ta vốn không có ngã. Vậy thì người
được gọi là thiền sư đó là ai vậy? Tại sao đã vô ngã
rồi mà còn có cái ông gọi là thiền sư ? Thiền sư đó có
phải là một cái ngã không? Ngôn từ ta nói ra là có thể
bị mắc kẹt. Ðứng về phương diện Tịnh cũng vậy, mà
đứng về phương diện Thiền cũng vậy. Ta đang còn kẹt vào
ngôn từ. Hễ nói tới độ là không nói tới tịnh được,
hễ nói tới vô ngã thì từ ngữ thiền sư không thể nêu
lên. Thiền sư là một cái ngã. Do đó, khi đọc kinh ta phải
quán chiếu. Có thể ta phải ăn cơm, uống nước, đi đại
tiện, đi tiểu tiện, nấu cơm và rửa bát. Ăn cơm thì phải
dùng bát đĩa, có bát đĩa thì thế nào cũng phải rửa bát
đĩa. Mà rửa bát đĩa có dùng tới xà phòng không? Và thức
ăn ở trên Tịnh Ðộ có dầu mỡ hay không? Tịnh hay không
tịnh là tùy theo nhận thức của chúng ta. Ban đầu chúng ta
đã nói tới tịnh là sự vắng mặt của ô nhiễm. Ô nhiễm
của sự bận rộn, của tiền bạc, của quyền hành, của
sự ganh tỵ, của sự lo lắng hay của sự sợ hãi. Ô nhiễm
là những cái phân rác. Nếu biết cách chúng ta sẽ chuyển
được phân rác thành ra hoa quả và rau trái để sử dụng
hàng ngày. Vì vậy, tịnh tức là không bị ô nhiễm bởi phiền
não và danh lợi chứ không phải là vì có cầu tiêu, nhà tắm,
có nấu ăn và chén bát cần rửa.
Ở
đạo tràng Mai thôn, chúng ta phải đặt những câu hỏi như
vậy. Ðạo tràng Mai thôn có phải là một cõi tịnh độ hay
không? Nếu sống trong một khung cảnh mà ta thấy có an ninh,
có hiểu biết, có thương yêu và có khả năng chuyển hóa
được những khổ đau, sợ hãi và vướng mắc của ta thì
ta biết rằng đó là khung cảnh của tịnh độ. Còn nếu ta
không thấy những yếu tố an ninh, thương yêu, hạnh phúc và
hòa điệu trong đó thì ta biết rằng đó không phải là một
cõi tịnh độ mà là một uế độ. Ta cũng thấy rằng ta có
khả năng đóng góp hay phá hoại khung cảnh đó. Tịnh độ
là một nhu yếu rất lớn của tất cả mọi người trong xã
hội chúng ta. Vì vậy, đọc kinh A Di Ðà là một cơ hội để
quán chiếu những nhu yếu đó và khám phá ra khả năng tạo
dựng tịnh độ của mỗi chúng ta. Tại vì mỗi chúng ta đều
là một vị Bụt A Di Ðà tương lai, mỗi chúng ta đều có
hoài bão muốn thiết lập tịnh độ cho chính ta và những
người thân cận với ta.
Duy
Trì Chánh Niệm
"Này
nữa, Xá Lợi Phất! Ở nước Cực Lạc kia, thường có nhiều
loại chim đủ màu rất kỳ diệu như Hạc trắng, Khổng tước,
Anh vũ, Xá lợi, Ca lăng tần già và Cọng mạng... Những con
chim ấy, sáu buổi mỗi ngày, thường hót lên những thanh âm
hòa nhã: trong giọng hót của chúng, người ta nghe được tiếng
diễn xướng các pháp môn ngũ căn, ngũ lực, thất bồ đề
phần, bát thánh đạo phần... Dân chúng trong nước nghe được
những pháp âm như thế đều nhiếp tâm trở về thực tập
niệm Bụt, niệm Pháp và niệm Tăng".
Trong
đoạn văn này chúng ta thấy Bụt nhắc lại pháp môn trì niệm.
Trì niệm là một pháp môn thực tập có từ hồi Bụt còn
tại thế. Niệm Bụt, niệm Pháp, niệm Tăng, niệm Giới, niệm
Thí và niệm Thiên. Theo giáo lý của kinh A Di Ðà, những người
thường trú ở thế giới Cực Lạc cũng thực tập niệm Bụt,
niệm Pháp và niệm Tăng. Niệm Bụt, niệm Pháp và niệm Tăng
là để tiếp xúc được với Tam Bảo và khi tiếp xúc được
với năng lượng của Tam Bảo, thì ta sống trong sự an ninh,
vững chãi và thảnh thơi. Thử tưởng tượng những người
ở trong cõi Cực Lạc mà không thực tập niệm Bụt, niệm
Pháp và niệm Tăng: cõi Cực Lạc sẽ không còn là cõi Cực
Lạc nữa. Tại sao? Tại vì ở đó sẽ không còn sự an ninh,
vững chãi và thảnh thơi.
Nghe
Pháp Mọi Thời
Sở
dĩ gọi đó là cõi Cực Lạc là tại vì dân chúng ở đó
có sự thực tập chánh niệm và vẫn thường được nghe pháp
thoại. Nếu có sự chú tâm thì khi những con chim hót lên,
ta cũng nghe được pháp thoại và pháp thoại này có đủ ba
mươi bảy phẩm trợ đạo, là tứ niệm xứ, tứ như ý túc,
tứ chánh cần, v.v.. Sang bên đó ta vẫn còn nghe pháp thoại
như ở đây và cũng sẽ học những điều y hệt như ta đang
được học trên cõi Ta Bà này, nghĩa là ba mươi bảy phẩm
trợ đạo. Chúng ta biết rằng đức A Di Ðà là một vị thầy.
Ngay trong giây phút này ngài đang thuyết pháp. Ðức Bụt Thích
Ca dạy:
"Từ
đây đi qua phương Tây, cách khoảng mười vạn ức cõi Bụt,
có một thế giới gọi là Cực Lạc, trong cõi ấy có một
vị Bụt tên là A Di Ðà, hiện đang thuyết pháp".
Bụt
A Di Ðà đang thuyết pháp và những con chim bạch hạc, khổng
tước, anh vũ, xá lợi, ca lăng tần già, và cọng mạng...
cũng đang thuyết pháp và giọng hót của những con chim đó
rất hòa nhã. Những con chim đó thay phiên nhau hót, một ngày
sáu lần (trú dạ lục thời). Ðó là công phu sáu thời. Ngày
xưa trong sự tu tập người ta chia một ngày làm sáu phần
gọi trú dạ lục thời. Trú là ban ngày, dạ là ban đêm. Khi
hành trì phép sám hối của vua Trần Thái Tông thì chúng ta
cũng sám hối sáu lần một ngày. Vua Trần Thái Tông sáng tác
ra nghi thức sám hối này để tự hành trì, gọi là Lục Thời
Sám Hối Khoa Nghi, tức là khoa nghi để sám hối sáu lần trong
một ngày. Chia sáu thời trong một ngày đó là sự thực tập
trong truyền thống. Những con chim này biết rằng dân chúng
mỗi ngày đều thực tập sáu thời cho nên bắt đầu mỗi
thời là hót lên, và trong khi chim hót lên thì ta nghe được
tiếng pháp trong đó. Có thể khi chim hót thì đức A Di Ðà
ngừng thuyết pháp và khi đức A Di Ðà thuyết pháp thì chim
ngừng hót. Cũng có nghĩa là Bụt A Di Ðà và cả các loài
chim, cây và gió khi nói chỉ có thuyết pháp mà thôi.
Chung
quanh ta cũng đang có rất nhiều loại chim. Nếu sống trong
chánh niệm và có định thì chúng ta cũng có thể nghe trong
tiếng gió và tiếng chim có tiếng nói pháp. Tiếng nói pháp
này có thể được xem như là tiếng nói pháp của đức Bụt
A Di Ðà hay là của những con chim ở cõi Cực Lạc. Nếu có
niệm và định thì tất cả những gì chúng ta thấy và nghe
trong đời sống hàng ngày đều là những bài pháp thoại.
Một chiếc lá rụng, một bông hoa nở, một con chim bay ngang
hay một tiếng chim hót. Chúng đều là những bài thuyết pháp
và người đang nói pháp là Bụt Tỳ Lô Giá Na, tức là Bụt
pháp thân.
Chúng
ta phân biệt ra ba thân của Bụt, tức là pháp thân, báo thân
và hóa thân. Pháp thân là bản thể trong sáng bất sinh bất
diệt. Báo thân là thân tướng tốt đẹp của những người
đã tu học, đã tạo ra rất nhiều công đức. Và hóa thân
hay ứng thân là cái thân bình thường của ta. Ðức Thích
Ca cũng có một thân như vậy, gọi là ứng thân hay hóa thân.
Khi đức Bụt Thích Ca ngồi ở trên núi Thứu mà thuyết pháp
thì đó là ứng thân Bụt hay hóa thân Bụt đang thuyết pháp.
¬ng thân thì có khi ngủ, có khi thức dậy, có khi đi tắm,
có khi đi ăn cơm. Còn pháp thân của Bụt thì lúc nào cũng
có mặt để thuyết pháp. Vì vậy, nếu có chánh niệm thì
chúng ta có thể nghe pháp bất cứ lúc nào trong tiếng gió,
tiếng chim, trong khi cành trúc lay, bông hoa nở và người đang
thuyết pháp là pháp thân của Bụt. ¬ng thân hay hóa thân của
Bụt thì chỉ nói tiếng người, còn pháp thân có thể nói
tiếng chim tiếng hoa, tiếng gió và tất cả mọi thứ tiếng.
Ðoạn kinh này cho chúng ta biết rằng nếu có niệm và định
thì chúng ta có thể nghe pháp trong khi chim hót, thông reo và
hoa nở. Pháp chúng ta đang nghe đó là pháp nguyên thỉ, nghĩa
là tứ niệm xứ, tứ chánh cần, tứ như ý túc... và phương
pháp niệm Bụt, niệm Pháp và niệm Tăng. Kinh đại thừa này
chuyên chở giáo lý nguyên thỉ. Trong cõi Cực Lạc, dân chúng
thực tập pháp môn nào? Thực tập ba mươi bảy phẩm trợ
đạo và phương pháp niệm Bụt, niệm Pháp và niệm Tăng.
Ta là thiền sinh giỏi thì đừng đợi đến giờ pháp thoại
mới nghe thuyết pháp mà phải biết nghe pháp trong khi nhìn
hoa nở, trong khi nghe thông reo, chim hót và khi nhìn trúc lay.
Pháp thân của Bụt chưa bao giờ ngừng thuyết pháp. Trong bài
Trường ca Avril tôi có viết một câu: "Bông hoa vẫn chưa ngưng
lời hát ca. Câu đó cũng có nghĩa như vậy: pháp thân của
Bụt vẫn đang thuyết pháp. Ở Việt Nam, trong thời chiến
tranh Việt-Pháp, có một thi sĩ trẻ tên là Quách Thoại. Quách
Thoại cùng với Trụ Vũ đã từng sống ở chùa Giác Nguyên.
Quách Thoại chết trẻ, để lại một bài thơ rất hay là
bài Bông Thược Dược:
"Ðứng
yên ngoài hàng dậu
Em
mỉm nụ nhiệm mầu
Lặng
nhìn em kinh ngạc
Vừa
thoáng nghe em hát
Lời
ca em thiên thâu
Ta
sụp lạy cúi đầu."
Bông
thược dược đứng ở ngoài hàng rào và đang mỉm cười
một cách mầu nhiệm. Có thể nhiều thiền sư cũng không làm
thơ hay bằng thi sĩ trẻ này. Tại vì trong giây phút đó, thi
sĩ may mắn tiếp xúc được với sự mầu nhiệm của bông
hoa thược dược, thấy bông hoa thược dược là biểu hiện
nhiệm mầu của pháp thân Bụt. Thấy bông hoa thược dược
chưa bao giờ ngưng hát ca, chưa bao giờ ngưng thuyết pháp.
"Lặng
nhìn em kinh ngạc
Vừa
thoáng nghe em hát
Lời
ca em thiên thâu
Ta
sụp lạy cúi đầu."
Ðứng
trước một sự biểu hiện nhiệm mầu như vậy, tiếp xúc
được với pháp thân của Bụt thì thái độ của ta chỉ
là sụp lạy và cúi đầu trước bông hoa thôi. Tại vì bông
hoa đó là pháp thân của Bụt. Năm 1966, trong khi đi diễn thuyết
bên Úc, tôi có tá túc tại một tu viện Thiên Chúa giáo. Tôi
đang ngồi ở ngoài sân cỏ thì có một bà sơ đem ra cho tôi
một tách nước trà. Rồi bà rút lui để đi thỉnh chuông.
Tôi ngồi yên trên bãi cỏ uống trà và làm được bài thơ
Tiếng Gọi sau đây:
"Sáng
hôm nay,
tới
đây
Chén
trà nóng
Bãi
cỏ xanh
Bỗng
dưng hiện bóng hình em ngày trước
Bàn
tay gió
Dáng
vẫy gọi
Một
chồi non xanh mướt
Nụ
hoa nào
Hạt
sỏi nào
Ngọn
lá nào
Cũng
thuyết Pháp Hoa Kinh."
Vì
ngồi đó và an trú được trong giây phút hiện tại, nên thấy
một chồi cây xanh vẫy tay chào mình. Ðó là biểu tượng
của pháp thân. Và khi thấy được sự mầu nhiệm đó rồi,
ta nhận thấy rằng bất cứ nụ hoa nào, hạt sỏi và ngọn
lá nào cũng đang thuyết pháp và đang thuyết pháp đại thừa,
thuyết kinh Pháp Hoa.
Bàn
tay gió
Dáng
vẫy gọi
Một
chồi non xanh mướt
Nụ
hoa nào
Hạt
sỏi nào
Ngọn
lá nào
Cũng
thuyết Pháp Hoa Kinh.
Bài
thơ này, cũng như bài thơ của Quách Thoại, nói tới sự kiện
pháp thân của Bụt hiện đang thuyết pháp. Nếu chúng ta chăm
chú, sống có giới và có định thì chúng ta tiếp xúc được
với pháp thân và được liên tục nghe thuyết pháp, chứ không
phải cần bỏ băng giảng vào trong máy bấm một cái nút rồi
mới được nghe. Chúng ta có thể nghe pháp bất cứ lúc nào.
Ðọc đoạn kinh này, ta phải thấy được rằng ở cõi Cực
Lạc, không những Bụt A Di Ðà đang thuyết pháp mà chim chóc,
hoa lá đều thuyết pháp cả. Và ta có thể thấy rằng Bụt
A Di Ðà cũng như chim chóc ở đây đều là biểu hiện của
pháp thân. Chúng ta hãy cùng đọc lại:
"Này
nữa, Xá Lợi Phất! Ở nước Cực Lạc kia, thường có nhiều
loại chim đủ màu rất kỳ diệu như hạc trắng, khổng tước,
anh vũ, xá lợi, ca lăng tần già và cọng mạng... Những con
chim ấy, sáu buổi mỗi ngày, thường hót lên những thanh âm
hòa nhã: trong giọng hót của chúng, người ta nghe được tiếng
diễn xướng các pháp môn ngũ căn, ngũ lực, thất bồ đề
phần, bát thánh đạo phần... Dân chúng trong nước nghe được
những pháp âm như thế đều nhiếp tâm trở về thực tập
niệm Bụt, niệm Pháp và niệm Tăng."
Một
điều cần để ý là ở ngay đây, trong giây phút hiện tại,
chúng ta cũng có thể thừa hưởng được những tiện nghi
của cõi Cực Lạc. Nghĩa là ở đây chúng ta cũng có thông
reo, hoa nở và cũng có đức A Di Ðà. Những yếu tố hấp
dẫn được nói đến trong kinh A Di Ðà chúng ta đều đang
có đủ. Chúng ta không cần đi đâu hết, không cần đợi
tới sau khi chết rồi mới đi vào thế giới Cực Lạc.
"Xá
Lợi Phất, thầy đừng tưởng rằng các loài chim ấy đã
được sinh ra trên căn bản nghiệp báo. Tại sao? Tại vì ở
nước Bụt kia không có ba nẻo đường đen tối là địa ngục,
ngạ quỷ và súc sanh. Xá Lợi Phất! Ở nước ấy danh từ
ác đạo mà còn không có, huống hồ là sự thực về ác đạo.
Những con chim kia đã được Bụt A Di Ðà biến hóa ra với
mục đích là làm cho pháp âm được tuyên lưu rộng rãi trong
xứ của ngài."
Bên
đó dân chúng không cần dùng máy video cassette, chỉ dùng chim
thôi. Ở đây, chúng ta ngồi trong phòng và mở video cassette
ra nghe pháp được, nhưng ra ngoài đi thiền hành, lắng nghe
tiếng chim, tiếng suối, nghe thông reo hay nhìn hoa nở ta cũng
có thể nghe thuyết pháp. Không có ngọn lá nào, hạt sỏi
hay nụ hoa nào mà không đang thuyết pháp cả. Ðứng về phương
diện tích môn thì những con chim đó, những bông hoa, cành
trúc và những đám mây đó đều có sinh diệt và luân hồi.
Nhưng đứng về phương diện pháp thân thì tất cả đều
là biểu hiện của pháp thân mầu nhiệm. Trong đạo Bụt đại
thừa, tất cả những mầu nhiệm trong thế giới, trong vũ
trụ như trời xanh, mây trắng, trúc tím và hoa vàng đều là
biểu hiện của pháp thân. Chúng ta hãy luôn luôn ý thức điều
này.
"Thúy
trúc hoàng hoa phi ngoại cảnh
Bạch
vân, minh nguyệt hiện toàn chân."
(Trúc
biếc, hoa vàng đều không phải là những cái gì bên ngoài.
Trăng sáng, mây bay đều là biểu hiện của pháp thân.) Trên
phương diện nghiệp thì tất cả đều do nghiệp báo mà hiện
thành. Nhưng nhìn từ phía của pháp thân thì ta thấy tất
cả biểu hiện của vũ trụ đều từ pháp thân. Những con
chim kia cũng vậy, về phương diện nghiệp báo thì thấy là
nghiệp báo. Ðứng về phương diện pháp thân thì là biểu
hiện mầu nhiệm của pháp thân, không sinh cũng không diệt.
Có khi ta tự hỏi là không biết vì nghiệp báo nào mà ta phải
sinh ra ở trên cõi đời này cho khổ? Những con chim, con ruồi
và con muỗi kia do nghiệp báo nào mà phải sinh ra làm thân
con chim, con ruồi, con muỗi, con nai hay con cá? Ðó là câu hỏi
từ phương diện nghiệp báo. Cũng những cảnh tượng đó,
mà nếu ta bi lụy, sầu đau, nghi ngờ và giận hờn thì đó
là biểu hiện cái quả của nghiệp báo. Còn nếu tâm ta nhẹ
nhàng, an lạc và giải thoát thì tất cả những cái đó trở
thành biểu hiện của pháp thân mầu nhiệm. Tất cả đều
do cách nhận thức nơi ta. Những con chim này không hẳn là
khác với những con chim mà mình thấy và nghe mỗi ngày. Ðúng
là những con chim đó, nhưng nếu tâm ta trong sáng, nhẹ nhàng,
không có ganh tỵ, sợ hãi và kỳ thị, thì tự nhiên chúng
trở thành những con bạch hạc, khổng tước, anh vũ, xá lợi,
ca lăng tần già và cọng mạng... ở cõi Cực Lạc. Còn nếu
tâm hồn ta đen tối, lo lắng, sợ hãi và kỳ thị thì chúng
trở thành những con chim của nghiệp báo, của vô minh và khổ
đau. Thực vậy, chúng ta muốn tiếp xúc với loài chim nào
(chim của đức Bụt A Di Ðà biểu hiện hay là chim của nghiệp
báo) là tùy chúng ta. Ví dụ tiếng điện thoại hay tiếng
chuông đồng hồ. Tiếng điện thoại có thể làm ta bực bội
và lo âu, đó là tiếng điện thoại của nghiệp báo, của
phiền não. Nhưng nếu ta làm như ở Làng Mai, chấp nhận tiếng
điện thoại là một tiếng chuông chánh niệm thì khi tiếng
điện thoại reo lên, ta nhiếp tâm vào hơi thở, mỉm cười
và làm cho thân tâm an lạc, thì tiếng điện thoại đó là
do uy lực của đức A Di Ðà sáng tác. Tiếng điện thoại
có thể làm cho ta hồi hộp, lo lắng và sầu đau, mà cũng
có thể làm cho ta có chánh niệm, giải thoát và tự do. Tùy
theo cách tiếp nhận của ta. Tiếng chuông nhà thờ hay tiếng
chuông chùa cũng vậy, có thể ta đang nghe tiếng chuông mà
vẫn tiếp tục buồn tủi, khổ đau và giận hờn. Nhưng nếu
biết phương pháp biến hóa của đức A Di Ðà, thì ta cũng
có thể chế tác ra được những tiếng chuông có bản chất
thanh thoát và nhẹ nhàng. Khi nghe những tiếng chuông đó tất
cả các phiền não đều tan thành mây khói, bởi vì ta trở
về với hơi thở và đem chất liệu của sự thảnh thơi và
vững chãi đi vào trong tâm hồn ta. Vì vậy, tiếng chuông hay
tiếng điện thoại cũng là sáng tạo phẩm của đức A Di
Ðà, của đức Thích Ca và của tăng thân. Ta cần sử dụng
những âm thanh đó cho cuộc đời bớt khổ. Khi gặp nhau, chúng
ta chắp tay lại thành búp sen để xá chào thì sự chắp tay
xá đó không phải chỉ là lễ phép mà là thực tập chánh
niệm. "Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai". Khi
thở vào ta làm nên một đóa sen búp bằng hai bàn tay, khi thở
ra ta xá xuống người trước mặt thì trong thời gian đó ta
có an lạc và hạnh phúc. Vì vậy, chắp tay búp sen cũng là
sáng tạo phẩm của Bụt A Di Ðà, của Bụt Thích Ca, hay của
tăng thân có mục đích đem lại an lạc và hạnh phúc cho tăng
thân. Nếu chắp tay giống như một cái máy trong khi chắp tay
chào, không có niệm, định, tuệ và an lạc thì sự chắp
tay ấy không đưa tới sự an lạc và vững chãi nào cho ta
cả.
Tóm
lại, chúng ta đã được biết rằng, không cần đi đâu hết,
an trú trong hiện tại với tâm có niệm và có định thì chúng
ta có được tất cả những gì mầu nhiệm ở cõi Cực Lạc.
Học kinh A Di Ðà ta thấy rõ được những điều mầu nhiệm
đó, giúp ích rất nhiều cho sự tu tập trong đời sống hàng
ngày của chúng ta.
Thích
Nhất Hạnh
(Source:
Lá Thư Làng Mai, số 23; tháng 1 năm 2000; http://www.langmai.org/)
Đọc
Thêm:
Tạo
Lập Tịnh Ðộ
Chất
liệu nuôi dưỡng, trị liệu và chuyển hóa
Gió
Chim Thuyết Pháp
Ðạo
Tràng Lý Tưởng
Tích
Môn Bản Môn
Diệu
Dụng Pháp Thân
Khổ
Vui Tương Tức
Tịnh
Nhiễm Do Tâm
Bụt
Tại Mười Phương