TẤT
CẢ ĐỀU DO TÂM
Phật
giáo có thể được hiểu bằng rất nhiều hình thức, rất
nhiều trình độ khác nhau. Những người nào nhìn con đường
Phật giáo một cách hiện thực đều thực hành nó một cách
từ từ. Giống như chúng ta theo học từ tiểu học đến trung
học rồi lên đại học, lên lớp từng năm một, người chuyên
cần thực hành Phật pháp tu tập từng bước một theo phương
pháp dần dần tới giác ngộ. Tuy nhiên, trong Phật giáo chúng
tôi cũng thường nói về những mức độ tâm thức khác nhau,
cao hay thấp chúng ta đề cập đến ở đây là sự tinh tiến
của tâm linh.
Bên
trời Tây, người ta coi Đạo Phật là một tôn giáo thuần
túy. Đây là một quan niệm sai lầm. Đạo Phật hoàn toàn
cởi mở, chúng ta có thể tìm thấy hoặc đề cập đến bất
cứ vấn đề gì trong đạo Phật. Đạo Phật có những triết
thuyết của riêng nó, nhưng nó cũng mạnh dạn tiến sâu vào
lãnh vực khoa học, cả bên trong lẫn bên ngoài. Đừng nghĩ
rằng Phật giáo khép kín cửa, quá chật hẹp, một hệ thống
tin tưởng hẹp hòi. Hoàn toàn không phải như vậy. Những
học thuyết Phật giáo không đặt cơ sở trên lịch sử giả
tạo qua những sự tưởng tượng và thuần lý về tinh thần,
nhưng đó là những chứng nghiệm chính xác của bản tính
rất tự nhiên của tâm (tâm bản nhiên) con người.
Khi
chúng ta nhìn vào thế giới bên ngoài, chúng ta có những cảm
tưởng về thực tại tính của nó. Chúng ta đâu có ngờ rằng
chính cái cảm tưởng đó chỉ là những sự diễn dịch của
tâm về cái mà nó nhìn thấy. Chúng ta nghĩ rằng các sự kiện
chắc thực đó hoàn toàn có ở bên ngoài kia, nhưng khi nhìn
sâu vào bên trong chúng ta thấy nó hoàn toàn trống rỗng. Cái
cảm tưởng mãnh liệt về một thế giới xuất hiện thực
sự ở bên ngoài chúng ta cũng chỉ là một phóng chiếu của
tâm chúng ta, đây cũng là một quan niệm sai lầm. Tất cả
những gì chúng ta kinh nghiệm - cảm xúc, cảm tưởng, hình
dáng và mầu sắc...- đều từ tâm của chúng ta mà ra.
Một
buổi sáng thức dậy với một cái tâm chán chường thì tất
cả những gì xẩy ra chung quanh chúng ta đều chán chường
uể oải, hay thức dậy thoải mái yêu đời thì cái thế giới
chung quanh chúng ta cũng đẹp đẽ vui tươi, nên biết rằng
tất cả những cảm giác khác nhau này đều do tâm của chính
chúng ta chứ không phải do những tình trạng thay đổi ở
bên ngoài. Thay vì diễn dịch sai bất cứ cái gì mà chúng
ta kinh nghiệm được trong cuộc sống qua những ý niệm sai
lầm, chúng ta hãy chân thật nhận thức rằng chúng không từ
những hiện thực ở bên ngoài mà chỉ là do tâm của chúng
ta.
Thí
dụ, tất cả mọi người trong phòng này đang nhìn một đối
tượng rất đơn giản là tôi, Lama Yeshe, chắc chắn mỗi người
sẽ có những kinh nghiệm phân biệt khác nhau, mặc dù tất
cả quý vị đang nhìn vào một đối tượng cùng một lúc.
Tất cả những kinh nghiệm, những nhận xét này không phải
do tôi, chúng từ chính tâm của quý vị. Có thể quý vị sẽ
nghĩ, “ Ồ, sao ông ấy lại có thể nói như vậy được?
chúng ta cùng thấy một mặt, một thân xác, một bộ quần
áo,” nhưng đó chỉ là những ý nghĩ nông cạn, hời hợt
bên ngoài. Hãy suy nghĩ sâu xa hơn xem sao. Quý vị sẽ thấy
rằng cách quý vị nhận xét về tôi, cách quý vị có cảm
tưởng về tôi, nó hoàn toàn có tính cách cá nhân của qúy
vị, ở lãnh vực nhận thức này chúng ta hoàn toàn khác nhau.
Tất cả những sự nhận xét khác nhau này không phải đến
từ tôi nhưng từ tâm của quý vị. Đó là điểm mà tôi muốn
đề cập đến ở đây.
Qúy
vị sẽ nghĩ, “ Ồ, ông ấy chỉ là một Lạt ma, tất cả
những gì ông ấy biết chỉ là tâm. Oâng ấy chẳng biết
tí gì về khoa học tân tiến như vệ tinh nhân tạo, phi thuyền
không gian viễn thông (satellite) hay những kỹ thuật tiến bộ
khác. Oâng ấy không thể nói những cái đó do tâm mà ra.”
Nhưng qúy vị hãy thử suy nghĩ sâu xa xem, khi tôi nói “satellite”
, chúng ta liền có một hình ảnh về một sự vật mà chúng
ta đã được bảo là đó là satellite. Khi mà cái satellite đầu
tiên được chế tạo, người chế ra nó nói rằng, “ tôi
chế ra một cái máy bay chung quanh qủa đất, nó gọi là satellite.”
Rồi khi người ta nhìn thấy nó, liền nói, “ A, đó là cái
satellite.” Nhưng “Satellite” chỉ là một cái tên, phải
không qúy vị?
Trước
khi nhà sáng chế satellite thực sự chế tạo nó, ông ta đã
nghiên cứu, đã tưởng tượng nó ở trong tâm của ông ta.
Đặt căn bản trên những hình ảnh tưởng tượng này, ông
ta mới lấy vật chất tạo dựng ra nó. Rồi ông tuyên bố
với mọi người, “Đây là chiếc satellite”, từ đó mỗi
khi thấy nó là người ta trầm trồ khen, “ Oâi cha, đây là
chiếc satellite, đẹp qúa, tuyệt vời qúa.” Thí dụ
này cho chúng ta biết sự ngớ ngẩn của chúng ta. Người ta
đặt tên cho một sự vật rồi chúng ta bám chặt vào cái
tên đó, tin tưởng nó là một sự thật. Đối với mầu sắc
hay hình ảnh cũng y như vậy, chúng ta hoàn toàn chấp vào sắc
tướng của sự vật. Qúy vị hãy suy nghĩ kỹ xem sao.
Nếu
qúy vị hiểu được những sự trình bày của tôi ở đây,
chúng ta sẽ nhìn ra được sự thật sâu xa của vấn đề,
satellite hay bất cứ sự kiện nào cũng đều do tâm mà ra,
không có tâm thì không có một sự vật nào, sản phẩm nào
hiện diện trên trái đất này, cho dù đó là một sản phẩm
vô cùng nhỏ và đơn giản. Có sản phẩm nào mà không từ
tâm của con người mà ra? Hãy nhìn vào những thứ mà chúng
ta tìm thấy ở các siêu thị: có qúa nhiều tên, qúa nhiều
thức ăn, qúa nhiều những món hàng khác nhau. Trước hết,
chúng ta đặt cho chúng cái tên này, tên kia, tên này, tên này....
rồi lại tên này, tên này, tên này...vân vân... Nếu tất
cả những chiếc phản lực cơ, hỏa tiễn và phi thuyền đều
do tâm mà ra thì tất cả những sản phẩm ở trong các siêu
thị kia do đâu mà có? Phải chăng chúng không phải từ tâm
mà ra?
Nếu
chúng ta tìm hiểu tâm của chúng ta tự diễn xuất như thế
nào, những quan điểm, những cảm xúc, những sự tưởng tượng
phát xuất như thế nào, chúng ta sẽ nhìn ra được một sự
thật là tất cả những cảm tình của chúng ta, tất cả những
lối sống của chúng ta, tất cả những đối đãi của chúng
ta với người khác đều phát xuất, đều do chính tâm của
chúng ta mà ra. Nếu chúng ta không hiểu tâm của chúng ta làm
việc như thế nào, chúng ta sẽ tiếp tục có những kinh nghiệm
xấu, tiêu cực, như tức giận và chán đời. Tại sao
tôi lại gọi cái tâm buồn nản, chán đời là tiêu cực?
Bởi vì một cái tâm buồn chán không biết được, không hiểu
được nó làm việc như thế nào, tại sao nó chán nản?
Một cái tâm không hiểu biết là một cái tâm tiêu cực. Một
cái tâm tiêu cực luôn luôn kéo chúng ta đi xuống vì tất
cả những phản ứng, những hoạt động của nó đã bị ô
nhiễm. Một cái tâm hiểu biết, thức tỉnh luôn luôn hành
động trong sáng. Một cái tâm trong sáng là một cái tâm lành
mạnh, tích cực.
Bất
cứ một thứ tình cảm nào mà chúng ta có đều là sự làm
việc của tâm; gốc rễ của tất cả mọi vấn đề đều
nằm ở những sự nhận biết sai lầm của chính chúng ta.
Chúng ta thường có những mặc cảm tự ti, vì chúng ta đã
đánh giá chúng ta qúa thấp; trong khi chúng ta ước muốn đời
sống của chúng ta phải cao quí, phải tuyệt vời. Quý vị
không muốn có một đời sống thấp kém, phải vậy không
qúy vị? Để sửa chữa những ý niệm sai lầm của chúng
ta và để trở thành người tốt hơn, chúng ta không cần phải
uốn nắn chúng ta, cũng không cần phải thay đổi phong tục
tập quán văn hóa của chúng ta bằng một thứ văn hoá khác.
Chúng ta chỉ cần tìm hiểu, chỉ cần thấu hiểu bản tính
chân thật của tâm chúng ta, nó đang ở trong chúng ta, đang
hiện diện trong chúng ta. Chỉ có vậy thôi, thật là đơn
giản!
Những
điều tôi đang trình bày ở đây chẳng phải là văn hóa của
người Tây Tạng hay của một cuộc hành trình về Phương
Đông nào đó. Tôi đang nói về cuộc hành trình của chính
quý vị. Thực ra, chẳng cần biết tôi đang nói về cuộc
hành trình của ai; tự căn bản chúng ta đều giống nhau. Chúng
ta khác nhau thế nào đây? Chúng ta đều có tâm, chúng ta đều
tiếp nhận sự vật qua giác quan, chúng ta đều muốn hưởng
thụ như nhau, chúng ta đều bám víu vào thế giới cảm quan
như nhau, đều không biết sự thật về thế giới nội tại
cũng như thế giới ở bên ngoài của chúng ta như nhau. Chẳng
có gì khác nhau cả, mặc dù anh có tóc dài hay ngắn, anh da
đen, da trắng hay da đỏ hay anh mặc bất cứ quần áo gì.
Chúng ta đều giống như nhau. Tại sao? Tại vì tâm của con
người như một đại dương và chúng ta rất giống nhau trong
chiều hướng gia nhập vào quả đất này.
Sự
nhận biết nông cạn về thế giới cảm quan có thể dẫn
chúng ta đến sự tin tưởng rằng những vấn đề của con
người khác nhau, nhưng nếu chúng ta cố gắng nghiên cứu sâu
xa hơn, chúng ta sẽ hiểu nền tảng căn bản của chúng ta
đều giống nhau. Cái làm cho những vấn đề của con người
xuất hiện đồng nhất chính là sự diễn đạt khác nhau về
kinh nghiệm của họ.
Phương
pháp tìm hiểu sự thật này không đòi hỏi phải thực hành
tâm linh. Mặc dù chúng ta tin hay không tin chúng ta có một cái
tâm, tất cả chúng ta đều nên quan sát xem nó chuyển hành,
nó làm việc như thế nào và chúng ta hành động như thế
nào, cũng như đừng để bị ám ảnh quá đáng về thế giới
ở chung quanh chúng ta.
Đức
Phật không bao giờ chú trọng quá đáng đến sự tin tưởng.
Thay vì như vậy, Ngài khuyến khích chúng ta nên nghiên cứu
và cố gắng tự tìm hiểu sự thật về sự hiện hữu của
chính chúng ta. Ngài không bao giờ đòi hỏi chúng ta phải biết
về Ngài, Ngài là ai. Tất cả những gì Ngài muốn ở chúng
ta là chúng ta hãy tìm hiểu bản tính tự nhiên của chúng
ta. Điều đó không phải đơn giản lắm sao? Chúng ta chẳng
cần phải tin vào bất cứ gì. Một điều thật đơn giản
là hãy cố gắng hành động đúng sự thật, hãy hiểu sự
vật bằng chính kinh nghiệm của chúng ta và hãy từ từ phát
triển theo sự thật.
Nhưng
có lẽ qúy vị thắc mắc: Thế còn những dãy núi sừng sững
kia? những cây xanh kia và cả đại dương bao la kia nữa? Làm
sao chúng có thể do tâm chúng ta được? Tôi xin hỏi qúy vị:
bản tính tự nhiên của những dãy núi kia là gì? Bản tính
tự nhiên của biển cả mênh mông kia là gì? Phải chăng sự
vật phải xuất hiện như chúng ta thấy nó? Mỗi khi chúng
ta nhìn ngắm những ngọn núi kia, biển cả mênh mông kia thì
chúng xuất hiện rất hạn hẹp, rất giới hạn theo cái nhìn
của chúng ta, chúng là núi, là biển cả. Nhưng đúng sự thực
thì bản tính của chúng khác xa những điều mà chúng ta nhìn
thấy. Nếu có một trăm người cùng nhìn một ngọn núi trong
cùng một thời điểm thì họ sẽ thấy nhiều cảnh khác nhau,
mầu sắc khác nhau, hình dáng khác nhau. Vậy thì cái nhìn nào,
cái nhìn của ai về ngọn núi mới là sự thật? Nếu chúng
ta trả lời được câu hỏi này thì chúng ta sẽ trả lời
được điều mà chúng ta muốn hỏi.
Để
kết luận, tôi xin nói thẳng ra rằng tất cả những gì chúng
ta nhìn, chúng ta nhận xét về thế giới cảm quan ở chung
quanh chúng ta mỗi ngày đều không phản ảnh đúng sự thật
của nó. Chúng ta đang ở Melbourne, cách chúng ta diễn tả về
Melbourne, cách chúng ta tưởng tượng về Melbourne, bất cứ
điều gì chúng ta nói về nó đều không phải là sự thật
của Melbourne -- mặc dù qúy vị sinh ra ở đây, trải qua cả
một đời trôi nổi lên xuống ở đây. Hãy thử suy nghĩ xem
sao.
Khi
trình bày đề tài này, tôi thật sự không muốn nhấn mạnh
đến bất cứ một tình trạng nào, một hoàn cảnh riêng biệt
nào, chỉ xin đưa một đề nghị về cách nhìn sự vật như
nó là. Tôi hoàn toàn không muốn chuyển tư tưởng riêng của
tôi qua qúy vị. Những điều tôi đang đề cập đến ở đây
là chúng ta nên bỏ qua một bên cái lối nhìn sự vật bằng
một cái tâm trì trệ thường tình của chúng ta, mà hãy đơn
giản nhìn chúng với gía trị mà chúng đang là, có nghĩa là
bằng một cái tâm lành mạnh, rất tự nhiên.
Hầu
như tất cả mọi sự quyết định mà tâm của chúng ta đã
hấp thụ được từ thời mới sinh ra -- “Cái này đúng,
cái kia sai, cái đó không phải sự thật” -- đều là những
ý niệm sai lầm. Một cái tâm sở hữu những ý niệm sai lầm
là một cái tâm bất ổn, không bao giờ chắc chắn về bất
cứ sự kiện gì. Chỉ một sự thay đổi nhỏ về điều kiện
ở bên ngoài là ngay lập tức nó biến đổi và trở nên rối
mù. Nếu chúng ta có một cái nhìn toàn diện về sự vật
thì chúng ta sẽ thấy nó mong manh như thế nào. Nhưng chúng
ta không nhìn sự vật một cách toàn diện. Sự toàn diện
thì qúa bao la, qúa vĩ đại cho chúng ta.
Tâm
khôn ngoan -- trí huệ, sự hiểu biết bao la của vũ trụ --
thì không bao giờ lung tung, không bao giờ bất ổn vì những
sự kiện nhỏ bé . Một cái nhìn toàn diện thì không bao giờ
chấp nhặt những sự kiện vụn vặt, nhỏ nhoi. Một nguồn
năng lực ở đây kết hợp với một nguồn năng lực ở kia
cũng không thể làm đảo lộn được sự khôn ngoan, bởi vì
nó biết sự kiện sẽ xẩy ra như vậy; trong bản tính tự
nhiên của chúng. Nếu chúng ta có những quan niệm sai lầm
rằng đời sống của chúng ta phải hoàn toàn thì chúng ta
sẽ luôn luôn bị thất vọng vì bản tính tự nhiên hay
thay đổi của sự vật. Nếu chúng ta biết được, dự tính
được đời sống của chúng ta sẽ lên xuống, sẽ thay đổi
thì tâm của chúng ta sẽ bình an hơn. Cái gì của thế giới
bên ngoài kia hoàn toàn, toàn thiện toàn mỹ? Chẳng có gì
cả. Vậy thì, năng lực của tâm và của thân chúng ta cũng
không thể tránh khỏi cảnh lên xuống, thay đổi như thế
giới bên ngoài, làm sao chúng ta có thể quyết đoán được
đời sống của chúng ta phải hoàn toàn? Không thể được.
Cám
ơn qúy vị nhiều lắm. Tôi hy vọng rằng qúy vị hiểu những
vấn đề tôi vừa trình bày và tôi cũng hy vọng rằng tôi
đã không tạo thêm những ý niệm sai lầm. Tôi xin chấm dứt
ở đây.
Kính
chào qúy vị.
(Lama
Yeshe thuyết giảng tại Trường Đại Học Latrobe, Melbourse,
Uùc châu, ngày 27/3/1975)