30
THÁI ÐỘ CỦA
PHẬT GIÁO
ÐỐI VỚI
CÁC TÔN GIÁO KHÁC
Hòa Thượng
Tiến Sĩ K. Sri Dhammananda
Mục đích của
bài này là đem sự hiểu biết thấu đáo về tôn giáo, tính
khoan dung trong tôn giáo, ý nghĩa nền tảng sâu xa của nó từ
quan điểm Phật Giáo và để hiểu Phật Giáo đối với các
tôn giáo khác ra sao.
Ý nghĩa sâu xa của tôn giáo tiềm
ẩn là có thể gìn giữ và kính trọng tôn giáo của mình
mà không trong một đường lối nào lại không kính trọng
hay bất lịch sụ đối với tôn giáo khác. Vì mục tiêu này,
chúng ta phải thiếtù lập mối hiểu biết lẫn nhau, cùng
nhau hợp tác và khoan dung giữa tất cả những nhà làm tôn
giáo hầu đạt sự hòa hợp tôn giáo.
Người ta thường nói đến khoan
dung trong tôn giáo và sự quan trọng của nó, nhưng rất ít,
nếu có, chỉ ra một con đường thực tiễn để đạt được
sự khoan dung tôn giáo. Hy vọng, đọc kỹ bài này, độc giả
có thể có được bức tranh rõ ràng về khoan dung trong tôn
giáo và sẽ nỗ lực vận động khoan dung tôn giáo. Chúng ta
nên cố gắng loại bỏ cái gọi là phức cảm tự tôn ưu
việt hơn người, nghi kÿ lẫn nhau, thành kiến tôn giáo, những
động cơ vị kỷ, hãy vì điều thiện tổng quát và đừng
đề cao tôn giáo của mình. Cho nên sự hiểu thấu tôn giáo
tốt hơn khoan dung tôn giáo nhiều.
Vậy, hiểu thấu tôn giáo tốt hơn
khoan dung tôn giáo nhiều. Tất cả các nhà tôn giáo đều làm
việc cho sự nghiệp chung giải phóng và giác ngộ con người.
Sự tìm cầu giải phóng và giác ngộ tức sự đi tìm chân
lý. Bất hạnh thay, trong chúng ta, có nhiều niềm tin và tu
tập lố lăng được miêu tả hay diễn tả như Chân Lý, mà
thực ra chúng không phải là Chân Lý. Là những tín đồ tôn
giáo thực sự, chúng ta phải có can đảm và sự tin chắc
để chấp nhận điều rõ ràng là một quan niệm sai lầm và
cố gắng sửa chữa nó cho phù hợp với khoa học và lẽ phải
đồng thời đúng với những đòi hỏi của Chân Lý. Nhiệm
vụ của chúng ta sẽ thất bại nếu chúng ta cứ cố bám víu
vào điều mà chúng ta biết không phải là Chân Lý. Chúng ta
cũng sai lầm, nếu chúng ta thực hành khoan dung tôn giáo mà
chúng ta khoan dung mà không vạch ra điều thất bại hay thiếu
sót của nó không phù hợp với Chân Lý. Trong lúc tìm Chân
Lý chúng ta phải loại bỏ thái độ tranh đua và phải đoàn
kết tay trong tay để đạt mục tiêu cao thượng của sự hòa
hợp tôn giáo cho hạnh phúc của nhân loại.
Mặc dầu Ðức Phật vạch ra rằng
không có giá trị đạo lý trong nhiều sự tu tập tại Ấn
Ðộ vào thời của Ngài, Ngài vẫn lịch sự khuyên bảo các
tín đồ đem đồ cúng dường hay thực phẩm đến các Bà
La Môn hay những người khất sĩ khác và hỗ trợ họ bất
chấp họ thuộc tôn giáo nào. Ðức Phật khuyên các tín đồ
không nên làm đau đớn hay gây thương tích cho thầy tu Bà
La Môn hay một Bà La Môn. Nơi đây Ngài coi những nhà sư và
Bà La Môn là những người đạo giáo. Lại nữa, Ðức Phật
nói nếu một người lừa đảo một Bà La Môn, hay một nhà
sư hay một người khất sĩ, bằng cách nói dối, đó là nguyên
nhân người ấy sẽ bị đe dọa. Như vậy, khuyên các tín
đồ của Ngài theo đường lối ấy, Ðức Phật đối đãi
với tất cả không chút kỳ thị.
Mục đích của Phật Giáo là hướng
dẫn mọi người sống một cuộc đời cao thượng không làm
hại bất cứ ai, trau dồi các đức tính nhân đạo nhằm duy
trì phẩm giá con người, tỏa chiều lòng lương hảo rộng
mở không chút kỳ thị, rèn luyện tâm tránh tội lỗi, thanh
tịnh hóa tâm nhằm đạt hòa bình và hạnh phúc.
Phật Giáo là một tôn giáo dạy
người ta "sống dĩ hòa vi quý". Trong lịch sử thế giới,
không có một bằng chứng nào cho thấy những người Phật
Tử can thiệp hay gây tổn thất cho bất cứ tôn giáo nào trên
bất cứ nơi nào trên thế giới với mục đích truyền đạo.
Người Phật Tử không coi sự hiện hữu của các tôn giáo
khác làm trở ngại cho sự tiến bộ và hòa bình của thế
giới.
Thông diệp của Ðức Phật là lời
mời tất cả nắm tay nhau trong tình huynh đệ cùng chung một
mục đích làm việc trong sức mạnh và hòa hợp vì phúc lợi
và hạnh phúc nhân loại. Ngài không chọn ai, và cũng không
coi Ngài là người được chọn.
Những nhà truyền giáo đầu tiên
của Ðức Phật là các vị A La Hán - những người toàn hảo
và thánh thiện. Họ là những con người cao thượng, do chính
nỗ lực từ bỏ trần tục, huấn luyện tinh thần họ trở
thành bậc toàn thiện. Trước khi gửi các đệ tử của Ngài
đi, Ngài khuyên họ theo đường lối sau:
"Này các vị tỳ-kheo, hãy tiến
lên cho sự lợi lạc cho nhiều người, cho phúc lợi nhiều
người, từ bi cho thế giới; đem điều thiện, lợi lạc,
và phúc lợi của cho chư thiên và người. Này các tỳ kheo
hãy tuyên bố học thuyết tối thượng, giảng dạy một đời
sống thánh thiện, toàn hảo và thanh tịnh."
Theo lời khuyên trên, Ðức Phật
muốn nói cho ta biết sự khác biệt giữa thiện và ác. Ngài
muốn dạy con người làm sao dẫn đến lối sống chính đáng,
hạnh phúc và an lạc. Ngài không bao giờ khuyên các đệ tử
của Ngài đi đổi đạo người ta từ đạo này sang đạo
nọ. Ý kiến của Ngài về đổi đạo là tiến dẫn đường
lối sống đạo lý chính đáng và cao thượng.
Ðức Phật không phê bình hay chỉ
trích bất cứ một tôn giáo nào, thay vào đó Ngài soi sáng
mọi người bằng cách chỉ cho họ cái phù phiếm khi đi vào
những cực đoan của sự tự hành xác, sự đam mê lạc thú
(nhục dục) và tránh những dị đoan và những sự tu tập
vô nghĩa dưới danh nghĩa tôn giáo.
Tôn Giáo Thực Sự
Về câu hỏi thế nào là một tôn
giáo thực sự, Ðức Phật đã đưa ra câu trả lời phóng
khoáng là ở bất cứ nơi đâu giáo lý về Tứ Diệu Ðế
và Bát Chánh Ðạo được thấy, và nơi nào mà ta có thể
tìm thấy những tín đồ thuần túy đạt được sự mở mang
tinh thần, nơi đó là một tôn giáo thực sự. Ngài không nói
chỉ có Phật Giáo là một tôn giáo thực sự, nhưng Ngài cổ
võ con người chấp thuận và kính trọng sự thực bất kỳ
nơi đâu. Ðó có nghĩa là chúng ta không nên lơ là giáo lý
hữu lý của các tôn giáo khác. Một thái độ như vậy cho
thấy rõ Ðức Phật không bao giờ có thành kiến với các
tôn giáo khác và cũng chẳng bao giờ cố ý độc quyền chân
lý tôn giáo. Ngài chỉ muốn vạch ra một thứ - Chân Lý, và
tất cả giáo lý của Ngài đều căn cứ trên Tứ Diệu Ðế-
đó là khổ hay bất toại nguyện, nguyên nhân của khổ, chấm
dứt khổ, và con đường dẫn đến chấm dứt khổ.
Bất cứ lúc nào khi Ðức Phật
khuyên nhủ các đệ tử của Ngài hành động hay tránh xa thứ
gì, Ngài luôn luôn đòi hỏi họ làm như vậy không chỉ cho
phúc lợi và hạnh phúc cho chính họ mà còn cho phúc lợi và
hạnh phúc của người khác. Ngài nói: "Nếu điều đó tốt
cho bạn và cho người khác, nên làm, nếu điều đó hại cho
bạn và hại cho người khác, không nên làm".
Như một nhà cải cách xã hội,
Ðức Phật đã tìm ra gốc rễ sâu xa của đau khổ nhân loại
- tham, sân và si, ăn sâu vào tâm khảm con người. Cho nên chỉ
do tâm con người mà sự cải cách thực sự mới có thể có
hiệu quả. Những cải cách đặt ra trên thế giới bên ngoài
bằng sức mạnh chỉ có thể tồn tại một thời gian ngắn,
nhưng nếu chúng nẩy sinh từ sự thay đổi trong tâm thức
con người mới lâu dài hơn.
Những khuynh hướng tham sân và si
cuối cùng phải được kh?c phục và thay thế bằng sức mạnh
của rộng lượng, từ ái và trí tuệ. Chỉ do sự thanh tịnh
tinh thần mới có thể đạt được hòa bình và hạnh phúc
một cách hữu hiệu nhờ vào tôn giáo.
Phật Giáo trở thành đoàn truyền
giáo đầu tiên mà thế giới biết đến. Gần 2300 năm trước
đây, nhờ những nỗ lực cao thượng của Hoàng Ðế A Dục
trị vì Ấn Độ (268 - 305 trước Công Nguyên) - khi tới đỉnh
cao của quyền uy trần tục, đã từ bỏ lưỡi gươm bạo
lực, đem hết thì giờ vào việc nâng cao Phật giáo và văn
hóa Phật Giáo. Ngài gửi các nhà truyền giáo, kể cả người
con trai và người con gái của Ngài, đến khắp tất cả xứ
sở được biết như thế giới thời đó để truyền đạt
thông điệp của Ðức Phật. Ðúng theo truyền thống cao thượng
của Ðức Phật, Ngài không bao giờ quên dặn dò những nhà
truyền giáo là không nên chỉ trích hay coi thường tôn giáo
khác trong khi thuyết giảng về Phật Giáo. Lời khuyên này
được khắc vào bia đá A Dục bằng chữ Bà La Môn - những
di tích này vẫn còn được thấy ngày nay tại Sarnath, Benares
tại Ấn Ðộ.
Những câu sau đây trong sắc lệnh
của nhà Vua:
"Ta không nên chỉ tôn vinh tôn giáo
riêng của mình và chì trích các tôn giáo khác. Ta nên kính
trọng tôn giáo của những người khác vì lý do này hay lý
do nọ. Làm như vậy, ta đã giúp đỡ tôn giáo của chính mình
phát triển và cũng là giúp ích các tôn giáo khác. Hành động
ngược lại ta đã đào huyệt cho tôn giáo của chính mình
và cũng làm hại tôn giáo khác. Bất cứ ai tôn vinh tôn giáo
mình và chỉ trích tôn giáo khác, tưởng rằng làm như vậy
là sùng bái tôn giáo mình nghĩ rằng "ta sẽ tôn vinh tôn giáo
của chính ta". Nhưng ngược lại, chính ta đã làm tổn thương
nghiêm trọng tôn giáo của chính ta. Nên hòa thuận thì tốt
hơn: Hãy lắng nghe tất cả, và sẵn sàng nghe với thiện chí
những học thuyết giảng dạy bởi các tôn giáo khác."
Các dân tộc Á Châu hẳn có nhiều
lý do tri ân vị vua vĩ đại này. Là nhà cầm quyền, Ngài
làm bổn phận hậu thuẫn mọi tôn giáo hiện hữu không chút
kỳ thị.
Hòa Hợp Tôn Giáo
Nguyên tắc tôn giáo dành cho toàn
thể nhân loại. Nếu bất cứ nhóm nào trong nhân loại không
theo những đức hạnh vĩ đại dạy bởi tôn giáo - như nhân
từ, kiên nhẫn, khoan dung và hiểu biết, quả là khó khăn
cho người khác sống hòa bình.
Lẽ tự nhiên người xảo quyệt
và ích kỷ lợi dụng bất cứ loại đức hạnh nào, nhưng,
hãy để tất cả những nhà tôn giáo ngày nay, ghi nhớ rằng
những kẻ chiến đấu và làm đổ máu dưới danh nghĩa tôn
giáo, đã không đi theo nguyên tắc tôn giáo và không phục
vụ chính nghĩa của nhân loại. Họ chiến đấu cho lợi lạc
cá nhân riêng tư hay quyền lực dưới danh nghĩa tôn giáo.
Những người thực sự tu tập không có lý do gì dùng võ lực,
họ giải quyết những khó khăn qua đường lối hòa bình.
Một tôn giáo thực sự không bao giờ tán đồng bất cứ một
hình thức bạo động nào trong bất cứ hoàn cảnh nào. Ðồng
thời, không nên gây kỳ thị chủng tộc khi mà chúng ta tu
tập tôn giáo của chúng ta. Phật tử sống và làm việc với
những người tôn giáo khác mà không có một hành vi thù địch.
Không những thế, người Phật Tử chưa bao giờ làm đổ máu
giữa những giáo phái khác biệt hay tôn giáo khác vì lợi
ích tôn giáo.
Ngày nay vì những hành động tàn
bạo đã được thực thi và đang tiếp diễn (đến một mức
nào đó) dưới danh nghĩa tôn giáo, nhiều người đã trở
nên vỡ mộng khi nói đến từ ngữ "tôn giáo" Duy vật chủ
nghĩa, đạo đức giả, và cuồng tín đội lốt dưới chiêu
bài tôn giáo, đã gây nên những thảm họa to lớn trong lịch
sử nhân loại. Giá trị thực sự của tôn giáo đã nhanh chóng
biến mất từ tâm con người vì họ đang tìm cầu thuyết
huyền bí và hoang đường. Những tôn giáo vĩ đại đã được
thiết lập trên thế gian đang phân tán thành nhiều vô số
dạng thức; và thậm chí một số người đã ra mặt chế
diễu tôn giáo. Thời điểm đã tới cho những nhà tôn giáo
ngày nay ngồi lại cùng nhau để tiến dẫn giá trị đạo
lý đúng theo toàn cảnh của nó, thay vì chỉ lập luận và
cãi vã về những khác biệt trong lý tưởng và thần thoại
tôn giáo .
Tôn giáo không nên bị giới hạn
chỉ vào thờ cúng và cầu nguyện. Tôn giáo không phải chỉ
là một phương tiện trên môi mép mà là một phương tiện
trung gian thực tiễn cho con người hành động vô hại, phục
vụ nhân loại, làm điều thiện, và đạt giải thoát, hòa
bình và hạnh phúc thực sự.
Tôn giáo khác nhau có thể có niềm
tin và quan điểm khác nhau về sự bắt đầu và chấm dứt
cuộc đời, cùng những giải thích dị biệt về sự giải
thoát tối thượng. Nhưng chúng ta không nên tiến tới những
vấn đề bất hòa ấy để tạo mâu thuẫn, đối đầu, xung
đột, sân hận và hiểu nhầm.
Có quá thừa đủ những đức hạnh
thông thường thuộc lãnh vực lý thuyết và thực hành mà
các nhà tôn giáo có thể giới thiệu dưới danh nghĩa tôn
giáo để người dân có một lối sống chính đáng, hòa bình
và có văn hóa.
Chúng ta không cần coi thường hay
khiển trách tôn giáo này tôn giáo kia. Nếu chúng ta làm như
vậy, chúng ta dọn đường cho những nhóm chống tôn giáo đang
chờ đợi để chế diễu và chỉ trích tất cả những tôn
giáo. Chúng ta không nên hành xử như vậy cho thấy thái độ
thù nghịch với những người cùng làm tôn giáo. Nếu chúng
ta làm như vậy, người ta sẽ nói tôn giáo khuyến khích nhân
loại chia rẽ.
Người Phật Tử không bị cấm
không được tỏ niềm kính trọng với các đạo sư tôn giáo
khác, họ cũng không bị hạn chế gì trong việc đi thăm các
nơi thờ phượng và tham dự các khóa lễ không phải là Phật
Giáo. Họ cho thấy họ hợp tác hoàn toàn trong khi vẫn giữ
nguyên tắc căn bản Phật Giáo.
Phật Giáo khuyến khích sự hợp
tác và hiểu biết giữa những giáo phái. Theo quan điểm Phật
Giáo, nhãn hiệu tôn giáo không phải là khía cạnh quan trọng
nhất để một người được coi là có đạo lý, mà là một
người sống một cuộc đời đáng kính không hại ai mới
có thể coi là người có đạo lý.
Những ai thấy những sai lầm và
phê bình Phật Giáo có thể làm như vậy trên một mức độ
ở bề mặt thôi. Họ có thể phê bình những tập tục truyền
thống, những cung cách và tục lệ, nhưng không thể công kích
giáo lý thiết lập bởi Ðức Phật, vì những giáo lý ấy
lúc nào cũng tốt trong tất cả mọi thời gian. Họ có thể
đem bất cứ một giáo lý nào ra xem xét nếu họ muốn trắc
nghiệm.
Phương pháp sử dụng để trình
bày giáo lý của Ðức Phật rất hòa bình và hữu lý. Ðức
Phật kêu gọi qua lẽ phải và kinh nghiệm. Giáo lý được
trính bày trong sáng, đơn giản rất ấn tượng, thoát khỏi
sự hẹp hòi và cuồng tín có tính chất quốc gia trong tôn
giáo. Những giáo lý ấy sản sinh người trong sạch và điềm
đạm. Phương pháp trình bày này quét sạch nghi kÿ và niềm
tin dị đoan. Như vậy giáo lý của Ðức Phật thuyết phục
tâm can và đầu óc những người tha thiết tìm cầu chân lý.
Thái độ khoan dung và hiểu biết của Phật giáo đã thuyết
phục nhiều nhà tư tưởng vĩ đại, triết gia, duy lý, và
những nhà tự do tư tưởng và cả đến những người theo
thuyết 'không thể biết' đều cảm nhận Phật Giáo là một
lối sống hòa bình.
Theo Ðức Phật, con người tự chia
rẽ vì lòng ích kỷ to lớn. Khi tính ích kỷ này bị khuất
phục, sự tương quan lành mạnh của nhân loại sẽ phát triển.
Sự tìm cầu hòa bình và đường lối sống hòa hợp bắt
đầu từ bên trong chứ không phải bên ngoài.
Nếu những nhà tôn giáo ngày nay
không thể cùng ngồi lại với nhau để làm việc trong hòa
hợp, không kỳ thị và thù nghịch lẫn nhau, hòa bình mà ta
nói chỉ ở trong giấc mộng mà thôi.
Là những người làm tôn giáo chân
chính và chân thành, xin hãy nắm tay nhau để củng cố nỗ
lực để xóa bỏ tất cả những gì mâu thuẫn và kỳ thị
trong giáo lý của chúng ta và hãy cố gắng đến mức tối
đa đưa ra những giá trị tinh thần chungnơi tôn giáo vì lợi
ích và hạnh phúc của nhân loại bất kể đến chủng tộc
và tín ngưỡng. Chúng ta nên nhớ rằng tôn giáo hiện hữu
cho lợi ích của nhân loại và tôn giáo không nên bị sử
dụng sai lầm một cách cuồng tín trong bất cứ đường lối
nào để đạt lợi dưỡng cá nhân hay vinh quang cho chính mình.
Hãy Cùng Nhau Ðoàn Kết
Tất cả những nhà tôn giáo doàn
kết, không sử dụng quân phiệt tôn giáo. Xin hãy để cho
họ chấm dứt tất cả những tàn bạo và giết chóc dưới
danh nghĩa chiến tranh. Xin hãy để cho họ đoàn kết để cho
con người tự do tìm tôn giáo tùy theo niềm tin sở thích của
người đó. Hãy để cho họ đoàn kết để loại đi tôn giáo
độc quyền. Xin hãy để cho họ đoàn kết để không sử
dụng tôn giáo chỗ chợ búa để đổi đạo người khác bằng
cách áp dụng các phương pháp đáng nghi ngờ. Xin để cho họ
đoàn kết để kính trọng niềm tin của các đạo khác và
những sự tu tập chừng nào mà những sự tu tập và niềm
tin ấy vô hại và không lừa dối dân chúng. Xin hãy để cho
họ đoàn kết để quét sạch thái độ thách đố của sự
cạnh tranh tôn giáo không lành mạnh, xin hãy để những nhà
tôn giáo đoàn kết để loại bỏ những tệ nạn và lề thói
vô luân thường thấy trong xã hội hiện đại. Xin cũng để
cho họ đoàn kết để đưa ra một lối sống ôn hòa giữa
những tín đồ và khuyên những người này đừng đi đến
cực đoan.
Những vị khai sáng của mỗi tôn
giáo đều có mục tiêu căn bản là đoàn kết cho nhân loại
- để nuôi dưỡng hòa hợp, thiện chí, và hiểu biết giữa
tất cả các dân tộc trên thế giới.
Theo bước chân các vị khai sáng,
nhiều nhà lãnh đạo tôn giáo, cũng đã tìm cách phát triển
lòng kính trọng sâu xa đối với niềm tin của người khác.
Bất hạnh thay, tuy nhiên, một số tín đồ của tôn giáo,
vì lý do ích kỷ, và do sự bất-khoan-dung và tâm địa hẹp
hòi, đã chống lại cốt tủy thực sự của Tôn Giáo và đã
tạo nên hỗn loạn, quan niệm sai lầm, kỳ thị và bất-khoan-dung.
Chúng tôi tha thiết hy vọng bằng
cách nhận thức được những sự kiện này, nhân loại một
ngày nào đó sẽ đoàn kết trong tình huynh đệ tôn giáo để
cùng làm việc cho hạnh phúc của tất cả.
Trong phân tách cuối cùng, sự kính
trọng tôn giáo của người khác nẩy sinh từ lòng tin tưởng
mà ta có trong sức mạnh thực chất của tôn giáo mình.