17
LÀM SAO CÓ THỂ
KHẮC PHỤC ÐƯỢC KHÓ KHĂN?
Hòa Thượng
Tiến Sĩ K.Sri Dhammananda
Bạn có lo lắng
không? Bạn có đau khổ không? Bài viết này để tặng cho
những ai lo lắng quá đáng.
Lo lắng và khổ đau tựa như cặp
song sanh tội lỗi đi liền với nhau. Chúng đồng hiện hữu
trên thế giới này. Nếu bạn cảm thấy lo lắng, bạn khổ
sở! Nếu bạn khổ sở, bạn lo lắng. Chúng ta phải đối
đầu với sự thật. Mặc dù chúng ta không thể chạy trốn
khỏi chúng, chúng ta không để cặp song sanh tội lỗi lo lắng
và khổ sở này thắng chúng ta. Chúng ta phải khắc phục chúng.
Chúng ta có thể làm được do cố gắng của chính con người,
được hướng dẫn đúng cách với quyết tâm và nhẫn nại.
Với sự thấu triệt và áp dụng cẩn thận trí thông minh,
chúng ta có thể khuất phục cảm xúc và gạt bỏ lo lắng
và khổ sở.
Lo lắng của chúng ta là tự chúng
ta tạo nên. Chúng ta tạo chúng trong tâm, do sự bất lực hay
thất bại không hiểu biết cái nguy hiểm của cảm nghĩ ích
kỷ và những giá trị khoa trương lầm lạc mà ta đem gắn
chúng vào mọi sự. Giá mà chúng ta có thể nhìn sự vật theo
viễn cảnh của nó, trong cái không có gì trường cửu trong
thế giới này, và cái ngã ích kỷ của ta là óc tưởng tượng
man dại làm náo loạn tâm trí không huấn luyện của ta, chúng
ta sẽ phải đi theo con đường dài để tìm ra phương thuốc
loại bỏ lo lắng và khổ đau. Chúng ta phải trau dồi tâm
trí và con tim để quên đi cái ngã để phục vụ nhân loại.
Ðiều này là một trong những phương cách mà ta có thể tìm
được hòa bình và hạnh phúc thực sự.
Nhiều người có mong mỏi ao ước
sợ hãi và phiền muộn mà không biết lý tưởng hóa để
thăng hoa và hổ thẹn không dám thừa nhận chúng ngay cả với
chính mình. Nhưng những cảm xúc bất thiện này có một sức
mạnh. Dù chúng ta cố gắng nén chúng lại bằng cách nào đi
nữa, chúng cũng tìm cách thoát khỏi bằng cách tác động
đến bộ máy cơ thể dẫn đến căn bệnh thâm căn cố đế.
Tất cả những thứ này có thể đẩy lui bằng những phương
pháp chính xác của thiền định hay tu tập tinh thần, vì tâm
không được huấn luyện là nguyên nhân chính của các lo âu
ấy.
Bất cứ lúc nào có lo âu trong tâm,
bạn đừng chường bộ mặt sung sỉa của bạn với bất cứ
người nào mà bạn gặp. Bạn chỉ nên thổ lộ cho người
thực tâm muốn giúp bạn. Ðẹp đẽ làm sao bạn vẫn có thể
duy trì được vẻ mặt cười dù rằng bạn đang đương đầu
với nhiều khó khăn. Không khó lắm đâu nếu bạn thực sự
muốn hãy thử xem. Nhiều thanh thiếu niên lo lắng quá đỗi
khi bị tình phụ bởi người yêu. Họ có thể có ý muốn
tự tử, thúc ép bởi cảnh ngộ mộng vỡ và thất vọng.
Một số phải vào điều trị ở nhà thương điên. Nhiều
thanh niên với tim tan nát như vậy sống một cuộc đời khổ
sở. Tất cả những biến cố bất hạnh ấy xẩy ra do sự
thiếu hiểu biết bản chất thực sự của đời sống. Dù
bằng cách này hay cách khác, sự ra đi hay chia ly không thể
tránh được. Việc này có thể xẩy ra đôi khi ngay lúc bắt
đầu vào đời, đôi khi ở khoảng giữa, đôi khi ở cuối;
đó là điều chắc chắn không tránh được. Khi những việc
này xẩy ra, ta phải tìm ra nguyên nhân vì đâu. Tuy nhiên, nếu
chia ly vượt trên sự chế ngự ta phải có can đảm chịu
đựng bằng cách nhận thức được bản chất của cuộc đời.
Nhưng mặt khác, nếu thực sự muốn, không khó khăn gì tìm
được bạn mới lấp vào chỗ trống.
"Dù sợ hãi phát sinh ở đâu,
thì nó cũng cũng chỉ phát sinh nơi người khờ dại, không
ở nơi người khôn ngoan". Ðó là lời Phật dạy. Sợ
hãi chỉ là một trạng thái của tâm. Trạng thái tâm cần
phải được ki?m soát và hướng dẫn; cách suy nghĩ tiêu cực
tạo sợ hãi, tích cực đem lại hy vọng và lý tưởng, trong
những trường hợp đó, sự chọn lựa hoàn toàn ở nơi chúng
ta. Mỗi con người có khả năng kiểm soát tâm trí mình. Tạo
hóa phú cho con người quyền kiểm soát tuyệt đối trừ một
điều, đó là tư tưởng. Sự việc này, đi đôi với một
việc nữa là tất cả mọi thứ tạo ra bắt nguồn từ cấu
trúc tư tưởng, dẫn ta đến gần nhất nguyên lý trấn áp
được sợ hãi.
Một nhà cơ thể học Anh nổi tiếng
có lần được một sinh viên hỏi về phương cách hữu hiệu
nhất để chữa trị bệnh sợ hãi, đã trả lời: "Hãy
cố gắng làm một điều gì cho một người nào đó".
Người sinh viên hết sức ngạc
nhiên về câu trả lời này nên yêu cầu giảng thêm cho sáng
tỏ vấn đề, và đã được vị giáo sư này giải thích:
"Bạn không thể nào có hai tư tưởng chống đối nhau cùng
một lúc trong đầu óc. Tư tưởng này đến sẽ loại tư tưởng
kia đi. Chẳng hạn, nếu tâm trí bạn hoàn toàn bân bịu với
niềm mong ước không vị kỷ giúp đỡ một người nào, bạn
không thể chứa chấp niềm sợ hãi trong cùng một lúc đó".
"Lo âu làm cạn khô máu nhanh hơn
là tuổi già". Sợ hãi, lo âu và phiền muộn phải chăng
là bản năng bảo vệ tự nhiên. Nhưng sợ hãi triền miên
và lo âu kéo dài là kẻ thù tàn nhẫn của cơ thể con người.
Chúng làm trở ngại cho sự hoạt động bình thường của
cơ thể.
Nếu bạn học hỏi làm sao làm vừa
lòng người khác, bao giờ bạn cũng ở trong tâm trạng vui
vẻ. Ðó là vì tâm bạn không để cho lo âu nhiễm vào.
Tiếng Nói Của Thiên Nhiên
Vì của cải vật chất người hiện
đại không lắng nghe tiếng nói của thiên nhiên. Hoạt động
tinh thần của người đó quá ư bận bịu với hạnh phúc
tương lai nên đã chểnh mảng không lưu ý đến sự cần thiết
của xác thân vật chất và quên hẳn hiện tại nó đáng giá
cho cái gì. Thái độ trái với tự nhiên của con người hiện
đại là kết quả trực tiếp của quan niệm sai lầm về Trật
Tự Thế Giới, về đời sống con người và mục đích tối
hậu của cuộc đời. Ðó là nguyên nhân của tất cả các
mối thất vọng, lo âu, sợ hãi, và bất an trong hiện tại.
Người thực sự muốn có hòa bình không nên phá rối tự
do của người khác. Thật là sai trái tìm hạnh phúc bằng
cách phá rối hay lừa gạt người khác.
Nếu con người độc ác và tàn
bạo, lúc nào cũng sống trái với qui luật thiên nhiên và
vũ trụ, do hành động, lời nói và tư tưởng, người đó
ô nhiễm bầu khí quyển. Vì kết quả của những hành vi sai
và tư tưởng như vậy, thiên nhiên có thể không cung cấp
nhu cầu cần thiết cho đời sống con người mà trái lại,
con người có thể gặp bệnh truyền nhiễm và nhiều thiên
tai thảm họa.
Nếu, mặt khác, con người sống
hòa hợp với qui luật tư nhiên, có lối sống chính đáng,
làm trong sạch bầu khí quyển qua những công đức của đức
hạnh, đem lòng thân ái đến chúng sanh, người đó có thể
thay đổi bầu khí quyển mang kết quả tốt hơn về hạnh
phúc cho con người.
Bạn có thể là một người hiện
đại hết sức bận bịu, nhưng đ?ng quên bỏ ít phút trong
một ngày để đọc sách có giá trị. Thói quen này giúp bạn
rất nhiều, giúp cho bạn quên đi lo lắng và mở mang tâm trí.
Ðồng thời bạn nhớ rằng bạn còn có tôn giáo nữa. Tôn
giáo đem lợi lạc cho bạn. Cho nên bổn phận của bạn phải
nghĩ đ?n tôn giáo và phải dành ít phút trong một ngày để
chu toàn nhiêm vụ đạo giáo.
Bệnh Tinh Thần Và Khuynh Hướng
Tội Ác
Liên quan đến sức khỏe, không
phải là bệnh AIDS, hay ung thư, màù là mối hiểm họa khốc
hại của bệnh thời đại. Những bệnh (AIDS và Ung Thư) nay
được chế ngự và rất có hy vọng sự chữa khỏi sẽ tìm
thấy trong một ngày gần đây. Hiện nay, đáng báo động nhất
là sự lan tràn và gia tăng của các bệnh rối loạn tinh thần.
Chúng ta buộc phải xây ngày càng nhiều bệnh viện, nhà thương
cho những người bệnh tâm thần và thần kinh đủ loại. Có
nhiều đến nỗi có người bệnh không được chữa trị mà
họ rất cần phải được chữa trị.
Có thể hỏi tại sao? Yếu tố gây
tội ác trong phạm vi xã hội được ghi nhận là do những
người mắc bệnh tâm thần. Một trong những kết quả tích
cực và có ảnh hưởng sâu rộng bắt nguồn từ công trình
khảo cứu của Freud, là sự xác nhận kẻ gây tội ác và
phạm tội cũng là những người bị bệnh thần kinh, những
người này cần được chữa trị hơn là bị trừng phạt.
Về vấn đề này là cơ sở của tất cả cải cách xã hội
"tiến bộ" mở đường cho sự cải tạo giác ngộ hơn là
trả thù.
Biết Người Láng Giềng Của
Bạn
Chúng ta chưa bao giờ biết người
khác sống ra sao; thậm chí chúng ta không biết gì về đời
sống của những người thuộc các tầng lớp xã hội khác
nhau, khác chúng ta, nghèo hơn hay giàu có hơn. Nếu ta mạnh
khỏe ta không biết người ốm đau ra sao, và nếu chúng ta
là người tàn tật, chúng ta không thể hiểu sức lực của
người khỏe.
Thiếu kinh nghiệm tạo ra tính không
khoan dung, vì khoan dung là do hiểu biết sinh ra và không có
kinh nghiệm thì không thể có hiểu biết. Vậy thì điều tốt
cho chúng ta là càng có nhiều kinh nghiệm càng tốt về mọi
khía cạnh của cuộc đời, nhất là trong khi đi du lịch, và
chắc chắn là không phải bao giờ cũng du lịch hạng sang!
Sự Bất Hạnh Của Con Người
Ðức Phật dạy tất cả sự bất
hạnh của con người là do ham muốn những thứ khác thường,
những lạc thú mà tiền bạc có thể mua, quyền thế hơn người
khác, và quan trọng hơn tất cả là muốn sống mãi mãi, sau
khi chết! Ham muốn những dục vọng trên làm con người ích
kỷ, cho nên những người này chỉ nghĩ đến mình, muốn mọi
thứ cho mình, không lưu ý đến những gì xẩy ra cho người
khác. Con đường duy nhất để tránh sự ray rứt bất an ấy
là quét sạch lòng ham muốn vì nó là nguyên nhân gây ra bất
an. Việc đó thật khó khăn nhưng khi đạt được, người
ấy sẽ tiến tới trạng thái toàn hảo và bình thản.
Chúng ta không vui hưởng lạc thú
nhưng chính chúng ta bị mòn mỏi bởi lạc thú (tức bởi lo
âu không siết kể để tìm lạc thú, tất cả năng lực của
ta bị hao mòn). Chúng ta đau khổ nhiều hon là vui hưởng trong
việc tìm cầu lạc thú trong thế giới có tính cách hiện
tượng này.
Thời Gian Sẽ Hàn Gắn Các Vết
Thương
Phiền muộn trôi qua đi. Ðiều làm
cho bạn phải bật khóc hôm nay, rồi cũng sẽ quên đi; Bạn
nhớ lại bạn đã khóc nhưng không chắc biết tại sao bạn
phải khóc như vậy nhỉ! Chúng ta lớn lên qua dòng đời, nếu
chúng ta nhớ lại chúng ta sẽ thấy ngạc nhiên tại sao đang
đêm chúng ta sực tỉnh suy nghĩ miên man đến những điều
xẩy ra ban ngày làm cho chúng ta bực mình hay làm sao chúng ta
còn nuôi dưỡng lòng oán hận một người nào đó, và tại
sao những ý tưởng như vậy còn vương vấn trong đầu óc
chúng ta, sao chúng ta định dựa vào chống đối người đã
hãm hại chúng ta. Chúng ta có thể nổi cơn thịnh nộ về
một điều gì đó, và sau này tụ hỏi cái gì đã làm ta nóng
giận đến như vậy. Và nếu chúng ta nhớ lại, chúng ta nhận
thức được cái đã làm cho ta uổng phí thì giờ và năng
lực vào đấy, làm sao chúng ta đã mặc nhiên sống khổ sở
khi chúng ta có thể chấm dứt được điều đó và bắt đầu
nghĩ tới điều gì khác hơn.
Dù phiền muộn đến đâu, đau khổ
đến như thế nào, thời gian sẽ hàn gắn những vết thương
của bạn. Nhưng chắc chắn phải có một điều gì chúng ta
có thể làm để ngăn chặn không bị buồn đau ngay từ lúc
ban đầu. Tại sao chúng ta lại để cho người khác hay phiền
muộn tiêu hao năng lực của chúng ta và làm chúng ta mất hạnh
phúc? Câu trả lời là không phải các nguyên do đó đâu, chính
là tự chúng ta làm chúng ta không hạnh phúc mà thôi.
Có thể là bạn gặp một vài điều
khó khăn tại sở hay nơi làm việc của bạn, nhưng bạn không
nên mang hay lôi kéo những khó khăn ấy về nhà tạo ra bầu
không khí xấu cho những người thân vô tội của bạn.
Bạn phải hiểu rằng có một cách
chữa trị hay cách chấm dứt những khó khăn và phiền muộn
ấy. Ðiều này có thể làm được bằng cách thoát ra khỏi
những ham muốn vị kỷ và bằng cách loại trừ tất cả các
dạng thức nhầm lẫn và ngu muội.
Mỗi khi thất bại trong việc tìm
ra giải pháp cho vấn đề, chúng ta có khuynh hướng tìm ra
một bung xung, một kẻ giơ đầu chịu báng, người mà ta có
thể trút bực dọc. Chúng ta không sẵn lòng thừa nhận những
nhược điểm chính mình. Chúng ta cảm thấy dễ dàng đổ
lỗi cho người khác và nuôi dưỡng bực dọc với một người
nào đó. Thực ra, có một số chúng ta thích làm như vậy.
Ðó là một thái độ hoàn toàn sai lầm. Chúng ta không được
tỏ ra bực bội hay giận hờn với người khác. Chúng ta nên
hết sức mình, chấp nhận khổ đau, và bình tĩnh giải quyết
các khó khăn của chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị để đối
đầu với bất cứ những khó khăn nào đến với chúng ta.
Hạnh Phúc và Duy Vật Chủ Nghĩa
Nhiều người tin rằng giá mà họ
có tiền bạc là họ có thể giải quyết được tất cả
mọi vấn đề, họ không hiểu rằng tiền bạc cũng tự nó
cũng có những vấn đề khó khăn kèm theo. Tiền bạc không
thôi không thể giải quyết mọi chuyện.
Nhiều người không bao giờ biết
rằng việc này và tất cả suốt cuộc đời họ đã dùng
hết năng lực cố gắng thâu thập nhiều "đồ dùng" hơn nữa,
và khi đã có chúng, họ cũng vẫn thấy không vừa lòng mà
lại nghĩ rằng họ phải có 'những thứ khác và nhiều đồ
dùng hơn nữa". Thực ra, họ càng có nhiều bao nhiêu, họ càng
ham muốn bấy nhiêu, họ không bao giờ được hạnh phúc hay
mãn nguyện. Chủ nghĩa vật chất là vấn đề to lớn nhất
mà xã hội phải đương đầu ngày nay.
Lời khuyên sau đây cho chúng ta niềm
an ủi lớn lao khi chúng ta mất mát cái gì:
"Ðừng nên nói cái đó
là của bạn và cái đó là của tôi,
Chỉ nên nói cái đó đến với
bạn và cái đó đến với tôi,
Vì vậy chúng ta chẳng nên hối
tiếc cái bóng mờ,
Của tất cả những gì huy hoàng
nhưng không còn nữa".
Của cải chẳng phải là thứ bạn
đổ xuống một nơi nào đó để rồi tham muốn nó. Của cải
chỉ để cho bạn sử dụng cho bạn và người khác được
an vui. Nếu bạn mang tất cả thì giờ của bạn chỉ để
bám níu vào tài sản mà không làm bổn phận đối với xứ
sở, dân tộc và tôn giáo, bạn sẽ thấy khi đến lúc bạn
phải từ giã cõi đời này, bạn sẽ bị phiền não với lo
âu. Bạn sẽ không được lợi ích gì từ những của cải
mà bạn đã khó nhọc biết bao nhiêu để tích lũy.
Hy vọng giàu có và lợi lộc, của
cải qua cờ bạc chẳng khác nào trông chờ vào một đám mây
lang thang che khuất mặt trời để có chỗ tránh nắng, nhưng
trái lại hy vọng tiến bộ và thịnh vượng bằng lao động
chuyên cần thì chẳng khác gì xây dựng một tòa nhà trường
cửu để tránh nắng mưa.
"Tài sản của bạn sẽ ở lại
khi bạn chết. Bạn bè và thân quyến sẽ tiễn đưa bạn ra
tới huyệt. Nhưng chỉ có hành động tốt hay xấu do bạn
làm trong cuộc sống là theo bạn xuống tận dưới mồ".
Nhiều điều chúng ta hy vọng sẽ
cho niềm vui nhưng rồi thì hóa ra trái lại. Bề ngoài có vẻ
như sung sướng có được nhiều tiền, nhưng khi chúng ta có
tiền, chúng ta sẽ thấy rằng, tiền mang cho chúng ta lo âu
như quyết định làm sao sử dụng nó, làm sao giữ nó, hoặc
có thể tiền dẫn chúng ta đến hành động điên rồ. Người
giàu có lo lắng không biết bạn mình đánh giá nơi mình hay
nơi tiền bạc của mình, và điều này là một dạng thức
khác của buồn đau tinh th?n. Luôn luôn có sự sợ hãi bị
mất cái mà ta có, dù là của cải hay người thân yêu. Cho
nên khi chúng ta thành thật nhìn kỹ vào cái mà chúng ta gọi
là "hạnh phúc" chúng ta thấy nó chỉ là một loại ảo tưởng
trong tâm không bao giờ hiểu đầy đủ, không bao giờ hoàn
toàn, hay đúng hơn là bị ám ảnh vì sợ mất.
Của cải chỉ có thể trang hoàng
căn nhà của bạn chứ không làm bạn đẹp được. Chỉ có
đức hạnh mới có thể làm bạn đẹp. Quần áo chỉ tô
điểm xác thân bạn nhưng không làm bạn đẹp được. Chỉ
có phẩm hạnh của bạn mới làm cho bạn đẹp.
Phương pháp mà ta nên áp dụng để
đạt hạnh phúc phải là phương pháp không gây tác hại. Không
có nghĩa gì nếu vui hưởng hạnh phúc mà gây đau khổ cho
người khác hay bất cứ chúng sanh nào khác. Ðức Phật dạy:
"Hạnh phúc thay cho
những ai kiếm sống mà không làm hại đến người khác".
"Hạnh phúc là hương thơm mà
bạn không thể rót vào người khác mà lại không làm vương
vài giọt trên chính người bạn".
Bạn không thể thay đổi thế giới
theo như ước nguyện của bạn, nhưng bạn có thể thay đổi
tâm trí bạn để tìm hạnh phúc.
Chỉ khi nào bạn chịu đau khổ
vì làm việc thiện bạn mới có thể đạt hạnh phúc to lớn
hơn người khác.
"Nếu muốn tìm hạnh phúc, chúng
ta hãy chấm dứt sự suy nghĩ về việc biết ơn hay bội ơn
và lấy sự bố thí làm niềm vui nội tâm. Bội ơn rất thường
tình như cỏ dại. Biết ơn như đóa hoa hồng. Ðóa hoa này
phải được chăm sóc, tưới nước, nuôi dưỡng, yêu dấu
và che chở. (D. Carnegie).
Kiểm Soát Tâm Của Bạn
Tâm trí của con người ảnh hưởng
sâu đậm đến cơ thể. Nếu tâm để ta hoạt động tội
lỗi và nuôi dưỡng tư tưởng bất thiện, tâm có thể gây
ra thảm họa, có thể giết một chúng sanh nhưng tâm cũng có
thể chữa khỏi thân bệnh. Khi tâm trí được tập trung về
những tư tưởng lành mạnh với cố gắng và hiểu biết chính
đáng, hiệu quả mà nó có thể sinh ra rất rộng lớn. Tâm
trí với tư tưởng trong sáng và lành mạnh thực sự đưa
đến một cuộc sống khỏe mạnh, thoải mái.
Ðức Phật dạy: "Không có kẻ
thù nào làm hại chúng ta bằng tư tưởng tham dục, đố kÿ,
ganh ghét vân vân..."
Một người không biết điều chỉnh
tâm mình cho thích hợp với hoàn cảnh thì chẳng khác gì thây
ma trong quan tài. Hãy nhìn vào nội tâm và cố gắng tìm thấy
lạc thú trong lòng, và bạn sẽ thấy một suối nguồn vô
tận lạc thú trong nội tâm sẵn sàng cho bạn vui hưởng.
Chỉ khi tâm trí được kiềm chế
và giữ đúng trên con đường chính đáng của sự tiến bộ
nhịp nhàng thứ tự thì nó trở nên hữu ích cho sở hữu
chủ và cho xã hội. Tâm phóng túng bừa bãi sẽ là mối nguy
cơ cho cả mình lẫn người. Tất cả sự tàn phá gieo rắc
trên thế giới này là do sự tạo thành loại người mà tâm
trí không được huấn luyện, kiềm chế, cân nhắc và thăng
bằng.
Bình tĩnh không phải là yếu đuối.
Một thái độ bình tĩnh luôn luôn thấy nơi con người có
văn hóa. Chẳng khó khăn gì cho một người giữ được bình
tĩnh trước những sự thuận lợi, nhưng giữ được thái
độ bình tĩnh khi gặp việc bất ổn thì thực sự là khó,
và chính cái đức tính khó khăn ấy mới đáng đạt cho được,
bằng sự bình tĩnh và tự chủ, con người đó xây dựng được
sức mạnh nghị lực. Hoàn toàn sai khi cho rằng những người
khỏe và mạnh mẽ là người ồn ào, ba hoa và nhắng nhí lăng
xăng.
Hành Ðộng Khôn Ngoan
Con người phải biết sử dụng
tuổi thanh xuân, của cải, sức mạnh, năng lực và kiến thức
đúng lúc, đúng chỗ và đúng cách vì lợi ích cho chính mình
và cho kẻ khác. Nếu người đó sử dụng sai đặc quyền
của mình, hậu quả sẽ đưa người đó đến thất bại.
"Con người phải đủ mạnh để biết mình yếu chỗ nào,
đủ can đảm để đối phó với sợ hãi, tự hào và không
quÿ lụy trong thất bại chánh đáng, khiêm nhường và nhã
nhặn lúc thắng".
Một số người ngẫu nhiên may mắn
có một số tiền lớn hay tài sản, hay có thể hưởng được
một phần lớn gia tài của cha mẹ. Nhưng trong số những người
này, chỉ có một số rất ít biết gìn giữ và duy trì tài
sản mới có ấy.Thường thường tài sản đạt được dễ
dàng không phải gắng sức và cực nhọc, không có giá trị
thực sự. Cho nên họ bắt đầu tiêu xài vào những thứ không
cần thiết, và chẳng bao lâu, toàn bộ tài sản bị phung phí.
Ta phải biết cách gìn giữ tài sản không phí phạm nó, muốn
vậy họ cần phải có một chút lương tri.
Chúng Ta Hãy Tự Ðiều Chỉnh
Chúng ta đang sống trong một thế
giới luôn luôn thay đổi. Nhưng rất ít người nhận thức
được sự việc ấy. Ta không nên bám níu vào truyền thống,
tập tục, cung cách, thói quen, tín ngưỡng truyền lại bởi
người xưa hay tổ tiên nghĩ rằng ta nên theo những truyền
thống ấy mãi mãi và mãi mãi. Nếu người ấy có một tâm
trí hẹp hòi như vậy, xã hội của chúng ta sẽ không có tiến
bộ. Cũng có một số tập tục tốt trong số này nhưng ta
phải xét xem có phải tất cả các tập tục truyền lại từ
thời xưa đều thích hợp với xã hội hiện đại không.
Mặt khác, cha mẹ và người lớn
tuổi mâu thuẫn với thế hệ trẻ. Họ muốn con cái theo những
tập tục và truyền thống cũ như họ. Tuy nhiên, việc này
không phải là một thái độ thật tốt để áp dụng. Cho
phép những đứa trẻ được cập nhật hóa với thời đại
nếu vô hại. Bậc cha mẹ chỉ cần nhớ lại, trước đây
khi chính các cụ thân sinh đã phản đối một số lối sống
hiện đại đang thịnh hành như thế nào khi họ còn trẻ.
Sự mâu thuẫn giữa những người bảo thủ và thế hệ trẻ
không phải là một thái độ lành mạnh cho sự tiến bộ của
xã hội. Ðương nhiên, nếu con cái đi lạc đường do sự
hướng dẫn sai lầm của xã hội hiện đại, thì bậc cha
mẹ phải cố vấn và hướng dẫn chúng.
Bạn phải học hỏi cách khoan dung
quan niệm của người khác cùng các tập tục của họ dù
rằng bạn không thích chúng. Khoan dung không có nghĩa là bạn
phải theo phương pháp của người ấy, mà là tìm hiểu tại
sao người ấy lại thực hành như vậy.
Mỗi con người là một phần của
thế giới loài người, phải chịu trách nhiệm điều xẩy
ra trong thế giới ấy. Con người phải quan tâm đến chuyện
xã hội có trở nên càng nhân đạo hơn không. Con người phải
hỏi điều mà chính mình làm có mang trật tự tốt đẹp hơn
cho các sự việc không. Ðó là quan niệm đạo đức bởi vậy
mà đời sống gánh vác một khía cạnh quan trọng và được
trao cho sự khuyến khích. Một đòi sống như vậy quả là
một đời sống thực sự hạnh phúc. Rồi chúng ta có thể
trở nên không vừa lòng với trật tự hiện thời của sự
vật trong tinh thần xây dựng, và vui vẻ hành động một điều
gì đó về việc ấy.
Bầu Không Khí Lành Mạnh
Tuy những lời đùa cợt và phê
bình cay đắng nhắm vào bạn bởi người khác, hành sử như
người trí, bạn phải trả lời họ bằng một lời nói đùa
khác mà không tạo nên bầu không khí không lành mạnh.
Khi bạn chơi trong một cuộc đấu,
không nên nổi nóng nếu bạn đang thua cuộc, bạn nổi nóng
không những làm mất thích thú của người khác mà cuối cùng
chính bạn là người thua cuộc. Bạn không thể sửa đổi
mỗi người hay mọi người trong thế giới này để đạt
hòa bình cũng như bạn không thể dẹp hết đá và gai góc
trên thế giới này để có thể bước đi thong dong. Một người
muốn đi êm ả trên mặt đất người đó phải mang giày.
Giống như vậy, người muốn có an lạc trong tâm, phải biết
cách canh phòng các giác quan của chính mình.
Có nhiều phương cách để sửa
chữa một người nếu người ấy sai. Bằng cách phê bình,
quở mắng và la lối người ấy công khai, bạn không thể
sửa chữa người ấy được, bạn phải biết cách sửa chữa
người ấy mà không làm người ấy bẽ mặt. Ða số đã làm
nhiều người trở nên thù địch vì phê bình họ. Nếu bạn
có thể khuyên bảo tử tế một người, với ý định sửa
chữa người ấy, người đó có thể nghe bạn, và một ngày
nào đó người đó sẽ cảm ơn bạn về sự dìu dắt và hảo
tâm của bạn.
Bất cứ lúc nào bạn bày tỏ quan
điểm của bạn về vấn đề gì đó, bao giờ cũng cố gắng
dùng lời nói không làm thương tổn cảm nghĩ của người
khác. Có nhiều phương cách để bầy tỏ quan điểm của bạn
hoặc từ tốn hoặc lễ độ hay xã giao nữa.
Bạn không nên nổi nóng khi những
sai lầm của bạn được vạch ra. Bạn có thể nghĩ rằng
nổi cơn thịnh nộ và la lối người khác, bạn có thể lấp
liếm hay khắc phục những nhược điểm của bạn. Ðó là
áp dụng một thái độ sai trái và lầm lẫn.
Bạn nên không bao giờ tiết lộ
bí mật riêng tư của người bạn cũ đã tâm tình với bạn
dù người bạn đó đã không còn thân thiện với bạn nữa.
Nếu bạn tiết lộ, những người khác sẽ coi thường bạn
và họ sẽ không bao giờ chấp nhận bạn là một người thành
thực.
Hãy Vô Tư
Bạn không nên đi đến một quyết
định vội vàng nào đối với bất cứ vấn đề gì khi bạn
đang trong một tâm trạng bất an, hay bị khiêu khích mà ngay
cả trong lúc bạn thoải mái ảnh hưởng bởi cảm xúc, vì
trong lúc đó tâm trạng của bạn bị cảm xúc nên bất cứ
một quyết định nào hay kết luận nào trong thời gian ấy
có thể làm cho bạn hối tiếc một ngày nào đó. Hãy để
cho đầu óc bạn trước nhất thanh thản đã rồi mới suy
nghĩ thì việc phán xét của bạn sẽ không thiếu vô tư.
Trau dồi độ lượng: độ lượng
giúp bạn tránh những phán xét vội vàng, thông cảm với những
khó khăn của người khác, tránh phê bình ngụy biện, để
nhận thức rằng cả đến người tài ba nhất cũng không thể
không sai lầm; nhược điểm bạn tìm thấy nơi người lối
xóm có thể tìm thấy nơi chính bạn.
Khiêm Tốn
Khiêm nhường là cái thước đo
của người trí để hiểu biết sự khác biệt giữa cái hiện
tại và cái sẽ đến. "Chính Ðức Phật bắt đầu sứ mạng
hoằng pháp của Ngài bằng một hành động tự khiêm cung:
loại bỏ tất cả cái kiêu hãnh của một vị hoàng tử. Ngài
đạt được thánh quả ngay trong đời sống của Ngài nhưng
chẳng bao giờ Ngài mất cái hồn nhiên, và chẳng bao giờ
biểu lộ cái kẻ cả hơn người. Những lời bình luận và
ngụ ngôn của Ngài chẳng bao giờ hoa mỹ phô trương. Ngài
vẫn có thì giờ để tiếp xúc với người hèn kém nhất.
Ngài chẳng bao giờ để mất đi tính hài hước."
Ðừng Phí Phạm Thì Giờ
Phí phạm đời sống của mình để
lo lắng cho tương lai, để luyến tiếc về quá khứ, biếng
nhác và vô tâm, chứng tỏ thiếu khả năng để giữ địa
v? cao quý dành cho con người, khiến nghiệp xấu đem mình xuống
nơi tương đương với sự vô giá trị của mình. Nhớ điều
đó trong tâm và làm điều thiện trong lúc còn sống. Phí phạm
thì giờ bạn không những làm tổn thương chính bạn mà còn
làm hại đến người khác, vì thì giờ của bạn cũng là
thì giờ của người khác, và thì giờ của người khác cũng
chính là thì giờ của bạn.
Nhẫn Nại và Khoan Dung
Hãy kiên nhẫn với tất cả mọi
chuyện. Nóng giận đưa đến rừng rậm không lối thoát. Trong
khi nóng giận làm bực bội và làm người khác khó chịu,
vô cùng làm thương tổn chính mình, làm yếu thể chất và
rối loạn tâm. Một lời nói cục cằn giống như một mũi
tên từ cây cung bắn ra không bao giờ có thể lấy lại được
dù cho bạn có xin lỗi đến cả ngàn lần.
Một số sinh vật không thể nhìn
thấy ban ngày trong lúc một số sinh vật khác không nhìn thấy
ban đêm. Nhưng người nóng giận đến cực độ không nhìn
thấy gì hết cả ban ngày lẫn ban đêm.
Với ai và với cái gì bạn tranh
đấu khi bạn nóng giận? Bạn tranh đấu với chính bạn, chính
bạn là kẻ thù tệ hại nhất của bạn. Trí óc bạn là người
bạn tốt nhất nhưng cũng là kẻ địch nguy hại. Bạn phải
cố gắng tiêu diệt những đam mê của tham, sân si, tiềm ẩn
trong tâm bằng các phương tiện của giới, tập trung (tư tưởng),
và trí huệ.
Một số bệnh tim, phong thấp, và
bệnh ngoài da truy nguyên ra do lòng phẫn uất, sân hận và
ganh ghét kinh niên. Những cảm nghĩ phá hoại đó đầu độc
con tim. Chúng nuôi dưỡng khuynh hướng bệnh tiềm ẩn phát
triển, và đem bệnh tật.
Lấy Ân Trả Oán
Nếu bạn không muốn có kẻ thù,
trước tiên là bạn phải giết kẻ thù lớn nhất chính nơi
bạn - đó là sự nóng giận của bạn.
Mặt khác nếu bạn bị xáo trộn
khi nghe tin về kẻ thù của bạn, có nghĩa là bạn đã làm
đúng những ước vọng của họ, vô tình bạn đã sa vào bẫy
của kẻ thù.
Bạn không nên nghĩ rằng bạn chỉ
học hỏi được từ những người tán dương, giúp đỡ và
thân cận gần gũi bạn. Có nhiều điều bạn có thể học
hỏi được từ kẻ thù; bạn không nên nghĩ rằng họ hoàn
toàn sai vì họ là kẻ thù của bạn. Những kẻ thù bạn cũng
có một số đức tính tốt.
Bạn không thể loại bỏ kẻ thù
bằng cách lấy ác diệt ác. Nếu bạn làm như vậy thì bạn
sẽ tạo thêm kẻ thù mà thôi. Phương pháp tốt và đúng nhất
để chống lại kẻ thù là mang lòng thương yêu đến họ.
Bạn có thể nghĩ rằng điều đó không thể làm được hay
vô lý. Nhưng phương pháp đó đã được người có học thức
đánh giá cao. Khi bạn bắt đầu biết một người nào đó
rất giận giữ với bạn, trước nhất bạn hãy gắng tìm
nguyên nhân chính của sự thù hằn đó; nếu do lầm lỗi của
bạn, bạn nên thừa nhận và không ngần ngại gì xin lỗi
người đó. Nếu vì những sự hiểu lầm nào đó xẩy ra giữa
hai người, thì bạn nên giãi bầy tâm sự và cố gắng làm
sáng tỏ cho người đó. Nếu vì ganh ghét hay cảm nghĩ xúc
động nào đó, hãy đem lòng từ ái đến cho người ấy để
bạn có thể ảnh hưởng người đó bằng năng lượng tinh
thần. Bạn có thể không hiểu nó tác động như thế nào,
nhưng kinh nghiệm của nhiều người đã cho thấy đó là một
phương pháp mạnh, khôn ngoan và dễ dàng nhất được đặc
biệt đề cao đem áp dụng trong Phật Giáo. Lẽ đương nhiên,
muốn làm vậy, bạn phải tự tin và kiên nhẫn chính nơi bạn.
Làm như thế, bạn có thể làm cho kẻ thù hiểu được chính
họ sai; ngoài ra bạn cũng được lợi lạc trong nhiều chiều
hướng vì không còn kẻ thù trong tâm bạn nữa.
Nếu không thể lấy ân trả oán
thì cũng không lấy oán trả oán.
Lòng Từ Ái
Chừng nào còn có một đồng loại
mà bạn có thể an ủi bằng những lời dịu dàng của bạn,
mà bạn có thể làm cho người đó phấn khởi và hứng thú
bởi sự hiện diện của bạn, hoặc bạn có thể giúp đỡ
bằng của cải trần thế của bạn thì dù việc bác ái này
nhỏ nhoi đến thế nào nữa bạn vẫn là một tài sản quý
báu của nhân loại và bạn không nên bao giờ ngã lòng và
phiền muộn.
Có thể có lần khi những người
mà bạn thương mến hình như không lưu ý gì đến bạn, làm
tâm bạn nặng trĩu ưu phiền. Nhưng không phải lý do chính
đáng làm bạn thất vọng. Có gì quan trọng không nếu những
người khác không biết ơn bạn hay không quan tâm đến bạn,
miễn là bạn biết rằng bạn đã tràn đầy nhiệt tâm thương
yêu với người khác, tràn đầy từ tâm cho người đồng
loại? Ðừng để hạnh phúc riêng tư của mình tùy thuộc
vào người khác. Người nào trông chờ vào người khác để
được sự thỏa mãn trong đời thì còn tệ hại hơn là người
ăn xin quỳ gối kêu khóc xin miếng ăn hàng ngày.
Không Dùng Các Chất Say
Ðức Phật bảo chúng ta không nên
dùng chất say - đó là một trong những giới cấm. Có hằng
hà sa số lý do tại sao ta phải giữ giới luật này. Một
thi sĩ nổi tiếng đã nêu lý do tại sao ta phải tránh xa các
chất say trong bài thơ của ông. Những lý do đó là:
Người say:
Chối bỏ lẽ phải
Mất trí nhớ
Biến thể khối óc
Suy yếu sức lực
Làm viêm mạch máu
Gây nên các vết nội và ngoại
thương bất trị
Là mụ phù thủy của cơ thể
Là con quỷ của trí óc
Là kẻ trộm túi tiền
Là kẻ ăn xin ghê tởm
Là tai ương của người vợ
Là đau buồn của con cái
Là hình ảnh một con vật
Là kẻ tự giết mình
Uống sức khỏe của người khác
Và cướp đoạt sức khỏe của
chính mình.
Kết quả cuối cùng của nó chẳng
bao giờ thành được gì cả mà chỉ biểu hiện sự sa đọa
thể chất và tinh thần con người.
Hiểm Họa Ma Túy
Rượu được mô tả là một trong
những nguyên chính của sự sa đọa thể chất và tinh thần
con người. Hiện nay, một dạng thức xấu xa và tội lỗi
hơn nữa là các loại ma túy độc hại và nguy hiểm chứa
trong chất heroin, cần sa và nhiều dạng thức khác, đã lộ
nguyên hình ghê tởm, gây ra nhiều khó khăn nghiêm trọng cho
xã hội và phúc lợi của nhân loại. Vấn đề này lan rộng
khắp thế giới. Hậu quả của nó còn nghiêm trọng và nguy
hại hơn nghiện rượu nữa. Trộm cắp, cướp bóc, bạo dâm
và lừa đảo ở tầm mức lớn lao, đã xẩy ra do ảnh hưởng
độc hại của ma túy. Ðã có những vụ giết người và nhiều
gia đình bị tiêu hao nặng nề vì ghiền ma túy. Người ghiến
ma túy trở thành nạn nhân của bệnh AIDS.
Các chính phủ trên thế giới đã
chi tiêu hàng triệu triệu Ðô La kiếm được từ lao động
nhọc nhằn vào việc chữa trị những người ghiền ma túy
với thói xấu tội lỗi này, cho họ cai nghiện, nhưng bệnh
nghiện điên rồ này vẫn dai dẳng. Bổn phận bắt buộc của
chúng ta, là một công dân có bổn phận, phải giúp đỡ với
bất cứ phương tiện gì mà ta có qua các tổ chức tôn giáo
và xã hội để có thể nhổ tận rễ tệ nạn khủng khiếp
ghê tởm này và ngăn ngừa con cái chúng ta đến gần. Ðời
sống của một người ghiền ma túy là một đời sống bị
hành hạ khổ sở, một địa ngục trần gian, sớm đưa tới
nhà mồ.
Là con người, chúng ta phải có
sự bình tĩnh để phân biệt thiện ác. Hãy tránh xa hiểm
họa ma túy và giúp người khác cũng làm như vậy. Ðó là
cách phục vụ vĩ đại nhất cho nhân loại.
Bạn Tạo Thiên Ðường và Ðịa
Ngục Nơi Ðây
Nếu bạn muốn sống hòa bình và
hạnh phúc trên thế giới này, bạn cũng phải để những
người khác sống hòa bình và hạnh phúc, như thế bạn có
thể làm cho đời sống này có ý nghĩa cho thế giới mà bạn
sống. Trừ phi cho đến lúc nào bạn chưa tự điều chỉnh
để sống theo những nguyên lý cao thượng ấy thì bạn không
thể có hạnh phúc và hòa bình. Bạn không thể chờ đợi
hạnh phúc và hòa bình đến từ trên trời chỉ bằng lời
cầu nguyện suông. Nếu bạn hành động theo đúng nguyên tắc
luân lý, bạn tạo thiên đường của bạn ngay tại đây, thế
giới này. Nếu không, bạn cũng có thể thấy hỏa ngục chính
trên trái đất này. Không biết sống thế nào cho phù hợp
với qui luật tự nhiên và vũ trụ, chúng ta luôn cáu kỉnh
khi đương đầu với các khó khăn. Nếu mỗi người cố gắng
tự điều chỉnh không cáu kỉnh và công kích người khác,
chúng ta thực sự có thể vui hưởng hạnh phúc thiên đường
hơn là thứ hạnh phúc mà một số người mơ tưởng hiện
hữu ở xa xăm. Không cần thiết phải tạo dựng thiên đường
nơi nào đó để thưởng cho đức hạnh hay tạo một địa
ngục để trừng phạt tội lỗi; đức hạnh và tội lỗi
có những phản ứng không thể tránh được trong chính thế
giới này. Ðó là phương cách cao nhất mà bạn có thể giúp
đỡ cho phúc lợi của xã hội và xứ sở. Ngày nay, xã hội
loài người đã phát triển đến mức này vì sự hiểu biết
và hòa hợp của một số người có cảm tình và khoan dung
đối với hạnh phúc và sự tiến bộ của người khác. Mặt
khác, bạn phải hiểu rằng giúp đỡ tinh thần người khác
chính là bạn gíup đỡ chính bạn, và bằng cách giúp đỡ
tinh thần chính bạn, bạn cũng giúp đỡ người khác.
Hạnh Phúc Lứa Ðôi
Ðối với một hôn nhân đứng đắn,
người đàn ông và người phụ nữ thường nghĩ đến người
hôn phối hơn là nghĩ đến chính mình. Vì lợi ích cho cả
hai, cùng nhau chia sẻ phước cùng hưởng, họa cùng chịu.
Cảm nghĩ an ổn và thoải mái đến từ sự cố gắng hỗ
tương.
Hầu hết những khó khăn và lo âu
xẩy ra giữa chồng và vợ, cha mẹ và con cái, người thân
và bạn bè, là do sự hiểu nhầm và thiếu nhẫn nại. Người
chồng không nên coi người vợ như người đầy tớ của mình.
Tuy người chồng có bổn phận kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng
cũng có bổn phận phụ giúp vợ trong các công việc nội trợ
lặt vặt. Mặt khác người vợ cũng không nên rầy la và gắt
gỏng với người chồng khi gia đình thiếu thốn. Người vợ
không nên nghi kÿ chồng. Nếu người chồng thực sự có những
nhược điểm, người vợ có thể sửa chữa bằng cách thảo
luận vấn đề một cách tử tế. Người vợ phải tha thứ
nhiều điều cho chồng, không phiền hà chồng. Người chồng
cũng phải hành động khôn ngoan không cư xử bằng cái cách
làm người vợ có thể nghi ngờ và ghen tuông.
Hôn nhân là một hạnh phúc nhưng
nhiều người đã biến đổi cuộc sống lứa đôi thành tai
họa do thiếu hiểu biết, khoan dung và nhẫn nại. Nghèo túng
không phải là một nguyên nhân chính của đời sống lứa
đôi mất hạnh phúc. Cả chồng lẫn vợ phải biết chia sẻ
vui buồn mọi việc trong đời sống hàng ngày. Hiểu nhau là
bí quyết của hạnh phúc gia đình.
Chấp Nhận Lời Chỉ Trích
Mật ngọt chết ruồi, thuốc đắng
giã tật. Tán dương như mật ngot, tán dương quá đáng sinh
bệnh. Và chỉ trích giống như viên thuốc đắng hay một mũi
chích đau đớn chữa lành bệnh. Chúng ta phải có can đảm
hoan nghênh lời chỉ trích và không sợ nó.
"Cái xấu xa mà chúng ta nhìn thấy
nơi người khác là phản ảnh cái xấu xa ở bản tính của
chính mình"
Ðời sống cá nhân của con người,
hoàn cảnh và thế giới là phản ảnh của tư tưởng và niềm
tin của chính con người. Tất cả con người đều là tấm
gương phản chiếu theo bộ mặt của chính mình.
Hãy Chăm Lo Việc Của Mình
Tốt đẹp là nhường nào, nếu
bạn có thể lo việc riêng của bạn mà không cần nhiều sự
giúp đỡ của người khác. Ðây là lời khuyên của Ðức
Phật:
"Ta không nên dòm ngó lỗi lầm của
người khác, việc này người ấy đã làm, việc kia người
ấy chưa làm, mà hãy xét những việc làm sơ sót của chính
mình"
Ðức Phật còn dạy: "Người mà
lúc nào cũng dòm ngó lỗi lầm của người khác và hay cáu
kỉnh, thì ô trược của chính mình càng ngày càng tăng trưởng.
Người đó khó có thể đoạn diệt được ô trược".
Ngài dạy: "Thấy lỗi người khác
thì dễ, nhưng lỗi của mình thì quả thật khó thấy. Lỗi
của người thì ta sàng sẩy để quan sát, nhưng của ta thì
dấu kín như người đi bẫy chim ngụy trang để ẩn trốn".
"Người cao thượng không đi
chệch con đường chính đáng, dù cho việc gì xẩy ra, người
đó không còn tham dục theo thú vui trần tục. Người trí lúc
nào cũng bình tĩnh và kiên định trong đầu óc lúc vui cũng
như lúc buồn"
Không ai có thể sống trên thế
giới này không bị chỉ trích hay phê bình. Ðức Phật dạy:
"Lặng thinh cũng bị chỉ trích.
Nói ít, nói nhiều cũng bị chỉ trích. Cho nên không một ai
trên đời này mà không bị chỉ trích".
Ngài cũng dạy: "Chưa bao giờ, sẽ
không bao giờ, và ngay bây giờ có một ai hoàn toàn đáng trách
hay hoàn toàn đáng khen"
Không phải tất cả những người
phê bình bạn là những kẻ thù của bạn. Bạn có thể dùng
cơ hội này để tìm ra những yếu điểm mà chính bạn không
thể nhìn thấy.
Bạn không nên bỏ việc tốt đang
làm chỉ vì phê bình. Nếu bạn có can đảm tiếp tục việc
tốt bất kể đến lời phê bình, lẽ đương nhiên bạn là
người tuyệt vời, có thể thành công ở mọi lãnh vực.
Không Lo Lắng
Bí quyết của đời sống hạnh
phúc và thành công là phải làm những gì cần làm ngay bây
giờ, và đừng lo lắng về quá khứ cũng như tương lai. Chúng
ta không thể trở lại tái tạo được quá khứ và cũng không
thể tiên liệu mọi thứ có thể xẩy ra cho tương lai. Chỉ
có khoảng thời gian mà chúng ta có thể phần nào kiểm soát
được, đó là hiện tại.
Nhiều người lo lắng nghĩ đến
tương lai. Những người này cần phải học hỏi để thích
nghi với hoàn cảnh đời sống hàng ngày, không có lý do nào
cho họ phải lo lắng. Dù cái lâu đài nào mà họ xây trong
không khí ra sao, dù giấc mơ trong đầu óc của họ ra sao,
họ phải luôn luôn nhớ là họ đang sống trong cái thế gian
không ngưng thay đổi này.
Cột Trụ Của Thành Công
Thất bại chính là mẹ của thành
công. Học hỏi từ thất bại của chúng ta đưa đến thành
công. Không bao giờ có bại thì cũng chẳng bao giờ có thắng.
Nếu chúng ta không trải qua thất bại và sức mạnh kèm theo
của nó, chúng ta không bao giờ ý thức được cái chiến thắng
ở mức đầy đủ. Nó chỉ trở thành khúc ngoặt của những
biến cố nhỏ nhoi không đáng kể đối với chúng ta. Thất
bại không những giúp chúng ta thành công, mà làm chúng ta tử
tế, dễ mến, hiểu biết và giàu kinh nghiệm.
Vẻ Ðẹp Chân Chính
Nếu một người sinh ra xấu xí,
dù cho mặt mũi người ấy xấu xí đ?n thế nào đi nữa, nếu
người ấy trau dồi tình thương, tình thương này sẽ cho người
ấy cái duyên dáng nội tâm bất diệt tỏa ra ngoài và tràn
ngập toàn thân người ấy với vẻ đẹp siêu nhiên khiến
người ấy trở thành hấp dẫn vì cái duyên dáng là cái đẹp
chân chính và không phải là hình dáng, lớn nhỏ hay màu da
của bộ mặt.
Chúng ta hãy xem một người trông
hết sức là đẹp. Ðôi khi người ta không bị lôi cuốn bởi
người ấy vì vẻ đẹp của người phụ nữ này đã bị
biến dạng bởi tính tụ phụ hay kiêu ngạo vì sắc đẹp
của mình. Hãy xem một người tuy xấu nhưng tràn ngập với
lòng từ ái vô biên, nói năng lịch sự và lễ phép, đối
xử với người khác tử tế, bạn sẽ thấy người ấy hấp
dẫn với mọi người như thế nào.
Tham sống trên trái đất này kích
thích nỗi sợ hãi bất thường và không lành mạnh về cái
chết. Nó tạo thành bệnh tưởng luôn luôn nghi ngờ, người
đó không dám làm việc gì dù điều đó là chính đáng. Người
ấy sống trong sợ hãi bệnh tật hay tai nạn sẽ làm tiêu
tan đời sống nhỏ nhoi vô nghĩa nơi đây. Nhận thức thấy
cái chết không tránh được, sự khiếp sợ phi lý về cái
không tránh được sẽ chấn động kẻ tham sống thành một
đam mê muốn sống nơi thiên đường. Không ai có thể hạnh
phúc trong bão tố như vậy của sợ hãi và hy vọng. Quả là
khó để coi thường và không quan tâm đến những bộc phát
theo bản năng tự bảo vệ. Tuy nhiên có một phương pháp pháp
chắc chắn có thể khắc phục nó. Ðó là ta hãy quên cái
ngã trong khi phục vụ người khác, đó là ta đổi hướng
tình thương từ nội tâm ra bên ngoài. Bạn càng phục vụ
người khác, bạn sẽ quên cái luyến ái vị kỷ không lành
mạnh, ước vọng, cao ngạo và tự tôn.
Ai cũng muốn có một cái chết êm
ả sau khi đã làm tròn nhiệm vụ và bổn phận trong cuộc
đời. Nhưng có bao nhiêu người đã chuẩn bị đầy đủ cho
biến cố ấy? Có bao nhiêu người chấp nhận khó khăn để
làm tròn nhiêm vụ với gia đình, thân quyến, bè bạn, xứ
sở, tôn giáo và quốc gia? Nếu một người chết mà không
làm tròn một nhiệm vụ nào trong đó, chắc chắn tột cùng
khó cho người ấy có thể có một cái chết êm ả.
Nhiều người sợ xác chết. Nhưng
người sống còn nguy hiểm hơn nhiều người (xác thân)õ chết.
Nhiều người bị thất bại và khiếp đảm bởi người sống
hơn là người (xác thân) chết.
Nếu bạn từ giã thế giới này
mà không làm tròn nhiệm vụ của bạn, sự ra đời của bạn
không lợi lạc gì cho chính bạn và cho thế giới này.
Cho nên hãy thi hành những nhiệm
vụ của bạn, và bạn sẽ đối đầu với cái chết một
cách can đảm và bình thản. Và một ngày nào đó bạn sẽ
đạt được trạng thái bất tử, nơi bạn có thể có hạnh
phúc bất diệt.