(IV)
PHƯƠNG
PHÁP GIẢI QUYẾT PHẬT GIÁO
TRƯỚC
CÁC KHÓ KHĂN
15
BẠN LÀ NGƯỜI
CHỊU TRÁCH NHIỆM
Hòa Thượng
Tiến Sĩ K. Sri Dhammananda
Bạn có thể nghĩ
rằng phiền não và khổ cục là do tai họa gia đình truyền
lại từ hết thế hệ này đến thế hệ khác. Và có thể
chúng phát xuất từ những tội lỗi gây nên bởi tổ tiên
lâu đời nay quay về từ nấm mồ để hành hạ bạn. Hay bạn
có thể cho rằng các phiền não tạo ra bởi Thượng Ðế hay
Quỷ Thần.
Nhưng có một lúc nào đó bạn coi
nguyên nhân ấy thực sự do chính Bạn không! Ðúng, chính bạn
đó. Bạn là nguyên nhân của sự thất bại, của gian khổ
và bất hạnh của chính bạn. Thay vì thấy chính mình là người
chịu trách nhiệm, nhưng điều đó thật là bất tiện - "bản
chất con người" bạn có thể nói - đổ lỗi cho người khác
hơn là chính bạn là người chịu trách nhiệm về những nguyên
nhân ấy?
"Thường thường một người bị
bắt buộc nhìn ra nhược điểm của mình, người đó tránh
né và thay vì thấy nhược điểm lại nhượng bộ trước
sự tự lùa dối mình. Người đó tìm trong đầu óc một cái
cố bào chữa, thậm chí cả đến người đuối lý nhất cũng
bào chữa để biện minh hành động của mình. Người ấy
có thể thành công. Ðôi khi người ấy rất thành công trong
việc lừa dối người khác, và đi cả đến lừa dối chính
mình với ma quỷ được tạo ra trong đầu óc người đó.
Một người có thể lừa gạt một
số người nào đó vào thời điểm nào đó, nhưng không thể
lúc nào cũng lừa gạt được tất cả mọi người. "Người
ngốc, theo Ðức Phật, không nhận mình ngốc quả là một
người thực sự ngốc. Và người ngốc biết mình ngốc, là
một người khôn ngoan tới mức độ đó".
Nếu bạn lỗi lầm, bạn nhận mình
có lỗi. Bạn cần phải có can đảm chấp nhận bạn đã là
nạn nhân và chấp nhận dù sự khó chịu đến mức nào đi
nữa. Bạn cũng cần phải có trí tuệ để nhận thấy lỗi
lầm của chính bạn.
Ðức Phật đã nói: "Thật dễ dàng
nhìn thấy lỗi lầm của người khác, nhưng quả là khó khăn
nhìn thấy lỗi lầm của chính mình". Bạn không thể lảng
tránh được trách nhiệm của bạn về những hành động của
chính bạn bằng cách đổ tội cho hoàn cảnh. Trong thời điểm
khó khăn và thử thách, hãy vui vẻ làm việc thay vì chường
ra bộ mặt cáu kỉnh. Hãy can đảm thay đổi nếu sự thay
đổi cần thiết; hãy trầm tĩnh để chấp nhận điều bạn
không thay đổi được, và phải khôn ngoan để biết sự dị
biệt.
Ðừng nghĩ rằng bạn không may mắn,
hay là một nạn nhân không may do số phận. Trực diện với
nhược điểm, bạn phải hiểu rằng tâm bạn tạo ra hoàn
cảnh nảy sinh khổ sở và khó khăn mà bạn đang chịu đựng.
Chỉ khi bạn thực sự nhận định được sự việc ấy và
không gục ngã trước sự tự dối mình, bạn mói có thể
tạo được hoàn cảnh cần thiết cho hạnh phúc của bạn.
Nguyên Nhân Các Khó Khăn Của
Bạn
Theo Ðức Phật con người tạo số
phận của chính mình. Không nên trách cứ ai cả về những
khó khăn của mình, vì chính con người chịu trách nhiệm về
đời sống của chính mình tốt đẹp hơn hay xấu hơn.
Con người tạo mọi thứ - tất
cả những buồn đau và bất hạnh cũng như hạnh phúc và thành
công của mình. Những người khác có thể sử dụng ảnh hưởng
vì cuộc sống của họ, nhưng chính con người ấy nay tạo
ra nghiệp của mình (do những phản ứng cố ý) . Cho nên người
đó chịu trách nhiệm về những hậu quả. Nhìn nhận dưới
ánh sáng này, không một chúng sanh hay chư thiên nào có thể
chỉ huy hay kiểm soát sự chứng đắc giải thoát tối thượng
cũng như sự suy sụp của một người. Hành động với con
tim và tâm trí thanh tịnh trong sáng, tất cả những lời nói
và hành động đều trở thành thanh tịnh trong sáng. Tuy nhiên
hành động với tâm trí ô nhiễm, người đó tiếp tục tạo
những hành động tội lỗi rập khuôn cho tính nết và số
phận.
Bạn có thể là một người thiện
không hại ai do bản chất, nhưng bạn vẫn bị người khác
trách cứ. Bạn có phần của bạn về những khó khăn và thất
vọng cả đến khi bạn giúp đỡ người khác không chút vị
kỷ. Rồi bạn hỏi rằng: "Nếu làm tốt được tốt, làm
xấu phải chịu xấu, tại sao tôi phải chịu đau khổ khi
tôi hoàn toàn vô tội? Tại sao tôi phải chịu quá nhiều đau
khổ và thất vọng như vậy? Tại sao tôi bị trách cứ mặc
dù tôi làm việc thiện?
Câu trả lời đơn giản là: bạn
không biết bạn đang phải đối đầu với nghiệp xấu trong
quá khứ đến nay chín mùi. Hãy tiếp tục với công việc
thiện, chẳng bao lâu bạn sẽ thoát được những khó khăn
như vậy. Bạn đã tạo những thất vọng cho chính bạn, và
chỉ có mình bạn mới khắc phục được chúng bằng cách
thực hành hành động thiện của chính bạn- Nghiệp như Ðức
Phật dạy.
Những xáo trộn và khó khăn của
bạn thực sự tự sinh ra. Chúng phát xuất từ những hành
động có nguồn gốc là tham, sân và si. Thực ra, đau khổ
là cái giá mà bạn phải trả vì tham sống và lạc thú tình
dục.
Trả giá bằng đau đớn thể xác
và tinh thần thống khổ là giá cao. Nó cũng giống như trả
tiền thuê nhà hay trả thuế về cái nhà bạn ở. "Thuê nhà"
là cái đau thể xác và tinh thần thống khổ bạn phải chịu
đựng, trong khi "cái nhà" là xác thân nếm trải lạc thú trần
tục của giác quan. Bạn phải trả giá về sự vui hưởng:
Không có gì là không phải trả tiền, bất hạnh thay.
Chừng nào mà bạn còn bị vương
mắc vào gọng kìm sắt của tham ái, bạn còn đau đớn và
thống khổ. Tuy nhiên, nếu bạn muốn giảm thiểu hay loại
bỏ cái đau đớn ấy, bạn phải nén, và cả đến từ bỏ,
cái tham ái mạnh mẽ về lạc thú tình dục. Bạn đứng truớc
sự chọn lựa: muốn hưởng lạc thú tình dục, bạn phải
sẵn sàng chịu đựng khổ đau, hoặc từ bỏ tham ái để
vui hưởng hạnh phúc tinh thần. Không có con đường nào khác
về việc đó.
Ai Là Người Chịu Trách Nhiệm?
Một câu châm ngôn thuở xưa nói:
"Người vô học thức lúc nào cũng đổ lỗi cho người khác,
người học thức bậc trung thì tự trách mình, và người
có học thức đầy đủ không trách ai cả". Bạn phải học
hỏi để trực diện và xử lý những khó khăn giống như
người học thức đầy đủ trong lời trích dẫn trên. Ðừng
cố tìm cái bung xung thuận tiện mà đổ tội, như nhiều thường
làm. Nhiều người tìm bung xung nơi một người hay nơi một
nhóm người dễ đến nỗi khiến họ không thấy lỗi lầm
rành rành chính nơi họ.
"Ðược rồi", bạn có thể nói
như vầy: "Tôi không đổ lỗi cho ai cả. Tôi chỉ đổ lỗi
cho chính tôi". Không, bạn cũng phải không được đổ lỗi
cho chính bạn nữa. Nhằm vào người khác hay chính bạn là
một thái độ tiêu cực và không đưa bạn tới gần giải
pháp cho vấn đề. Hãy để việc tìm lỗi qua một bên. Thay
vào đó bạn nên có can đảm và hiểu biết. Sự trau dồi
tâm trạng tích cực sẽ giúp bạn giải quyết nhiều khó khăn
của bạn, và cũng làm thế giới thành một nơi tốt đẹp
hơn để sống cho mọi người.
Nếu bạn có thể tránh đổ lỗi
cho cả chính bạn và người khác, rồi ra bạn sẽ nhận định
rằng bạn nay là một với thế giới. Bạn là một phần và
bộ phận khăng khít của tất cả sự vật không thể tách
rời từ thế giới. Cho nên, thế giới tốt đẹp nếu bạn
tốt đẹp, và xấu nếu bạn xấu. Bạn không nên cố gắng
đào thoát trước những khó khăn của bạn bằng cách trách
cứ thế giới, bằng cách nói rằng thế giới sai trong khi
bạn mới đúng.
Khi bạn bắt đầu nhìn thấy sự
vật đúng chúng là vậy và không phải chúng có vẻ là vậy,
bạn sẽ hiểu được không có ai để ta trách cứ cả. Nhưng
trong ý nghĩa cao tột, phải có trí tuệ để nhận định rằng
bạn là người chịu trách nhiệm về mọi thứ.
Phương Cách Ðể Giảm Thiểu
Khó Khăn Của Bạn
Từ mục này trở đi, bạn sẽ tìm
thấy một số lời khuyên hữu ích làm sao khắc phục khó
khăn và tìm được sự hòa hợp, an lạc và hạnh phúc với
chính bạn và người khác.
1. Ðương đầu với các
khó khăn:
Bất cứ lúc nào khó khăn và các
vấn đề phát sinh, một người nên cố gắng tìm hiểu chúng
trong bối cảnh của bản chất cuộc sống. Người đó không
thể hy vọng mọi sự đều toàn hảo, hoàn cảnh thích hợp,
và lúc nào kế hoạch cũng trôi chảy; đó là những điều
mà người ấy bám víu. Sự thật lại là người đó càng
ham muốn mọi việc không thay đổi, thích hợp và toàn hảo,
thì người ấy lại càng gặp phải thất vọng to lớn khi
tình thế đảo ngược. Giống như mặt trăng khi tròn khi khuyết,
mọi sự vật đều thay đổi, không bao giờ theo đúng hướng
mong muốn.
Tình trạng thay đổi liên tục của
vận may, hoàn cảnh và tâm, tượng trưng cho điều kiện trần
thế. Ðức Phật nói về tám điều kiện trần tục làm đau
buồn tất cả người trần thế: được và thua, danh dự và
mất danh dự, khen và chê, hạnh phúc và phiền não. Bản chất
của thế giới là như vậy nên ta không thể mong chờ hoàn
cảnh lúc nào cũng tốt.
Khi hoàn cảnh không thuận lợi,
vào lúc ấy bạn có thể cảm nghĩ rằng bạn đã đến đường
cùng, và tất cả thế giới chống lại bạn. Nhưng trước
khi để mọi thứ chung quanh bạn suy sụp, hãy so sánh mức
độ đau đớn của bạn với những người khác còn kém may
mắn hơn bạn. Nếu bạn nản lòng lúc mất một cái ví tiền,
hãy nghĩ đến sự đau khổ của người bị mất nhà cửa,
của cải dành dụm suốt đời trong lúc nhà cháy hay lụt lội.
Nếu bạn cảm thấy thất vọng sanh ra không có bộ mặt đẹp
trai, hãy nghĩ đến nhiều người sanh ra bị mù, điếc, dị
dạng, tàn tật và tật nguyền. Hãy so sánh với những khó
khăn của người khác, bạn thấy khó khăn của bạn không
nghĩa lý gì. Nói một cách khác nếu bạn thay đổi thái độ
cũng như bạn kể đến phước lành của bạn thay vì những
khó khăn, bạn thấy bạn hơn nhiều người khác.
Một câu châm ngôn cổ của người
Trung Hoa nói: "Nếu bạn gặp khó khăn lớn, hãy giảm thiểu
nó thành một khó khăn nhỏ. Nếu bạn gặp khó khăn nhỏ,
hãy giảm thiểu nó thành không khó khăn".
Bạn sẽ ngạc nhiên thấy bao nhiêu
phiền muộn biến đi khi những khó khăn được nhìn theo đúng
viễn cảnh của nó. Bạn có thể nhớ lại kinh nghiệm trước
đây của bạn về việc làm sao bạn đã khắc phục được
những khó khăn mà lúc đầu bạn nghĩ rằng không thể vượt
qua được. Bằng cách làm như vậy, bạn sẽ không bị lấn
át bởi những khó khăn, và bạn có thể giải quyết những
khó khăn ấy bằng tài nguyên tinh thần và vật chất của
bạn. Hãy nghĩ ngay rằng khó khăn mà bạn đang gặp phải không
tệ lắm, không bằng những khó khăn to lớn mà bạn đã từng
gặp phải trước đây. Rồi bạn đương đầu với nó một
cách cương quyết, và sử dụng tinh thần dũng cảm của bạn
để vượt qua, trực tiếp, gián tiếp hay xuyên qua vấn đề.
Nhiều khó khăn của bạn sẽ tan vào không khí nếu bạn có
những giải pháp như vậy. Cả đến khi khó khăn trở thành
quá xấu mà bạn không ngờ tới bạn vẫn vượt qua được
và lòng tự tin của bạn sẽ tăng trưởng với sự hiểu biết
là bạn thực sự mạnh hơn như bạn nghĩ trước đây.
Ai cũng phải trực diện với khó
khăn, tuy mỗi người phản ứng và điều chỉnh khác nhau.
Cùng một số khó khăn giống nhau, người coi nhẹ, dường
như còn khỏe mạnh tráng kiện. Kẻ nhìn các khó khăn ấy
như thử thách thức đẩy họ sử dụng hết năng lực tinh
thần và vật chất. Mặt khác, có kẻ bị suy sụp hay bị
lấn át và bị hoàn toàn bất lực bởi những xáo trộn. Khó
khăn lúc nào cũng ở đấy. Ðiểm then chốt của vấn đề
không quá nhiều mà là làm sao thoát khỏi tất cả những xáo
trộn mà là làm sao bạn có thể xử lý chúng mà không tạo
ra những khó khăn khác.
2. Trách Nhiệm Vì An Lạc Nội
Tâm
Sự bình tĩnh và thanh bình trong
phạm vi tâm của con người không thể kéo dài hay bị tiêu
tan tùy thuộc vào thái độ tinh thần. An lạc nội tâm có
thể duy trì với sự tự từ bỏ và quẳng đi cái cao ngạo.
Nếu cứ bám vào cái ta giả tạm và giữ thái độ tiêu cực,
kết quả sẽ làm tâm xáo trộn và bất an. Trong cố gắng
phát triển mục tiêu ích kỷ và lợi ích hẹp hòi, người
đó sẽ làm cho người khác không chịu đựng nổi, và làm
hại chính mình. Mặt khác, dù ngoại cảnh có ra sao đi nữa,
con người vẫn có thể có hạnh phúc do duy trì được tâm
quân bình và thái độ tích cực. Và tình trạng hạnh phúc
chỉ có thể mất đi khi người đó để ngoại cảnh xáo trộn.
Chẳng hạn, hãy giả định rằng
bạn bị người ta công kích bạn hay công việc của bạn.
Rất thông thường, trong trường hợp như vậy bạn cảm thấy
bị sỉ nhục. Cái ta của bạn bị tổn thương. Nhưng trước
khi để tư tưởng ấy phát xuất, hãy quan sát lời công kích
ấy một cách khách quan. Một mặt, nếu lời công kích ấy
có cơ sở vững chắc và có ý tốtù, bạn nên chấp nhận
lời công kích trong niềm tin tưởng để sử dụng nó một
cách xây dựng cho sự cầu tiến. Mặt khác, nếu nó bất công,
không căn cứ vững chắc, đưa ra với dụng ý xấu, bạn vẫn
không tức giận và trả thù, mà chỉ cần không để tâm vào
lời công kích ấy vì nó không đúng và bạn không có bổn
phận nào để chấp nhận nó.
Bạn sẽ có thái độ như trên với
mọi chỉ trích - xây dựng hoặc tiêu cực. Nếu bạn hành
động với động cơ thành thật và các hành động của bạn
được tán dương bởi người trí, bạn không nên nản lòng
mà không thi hành những việc tốt vì giọng lưỡi nói xấu.
Hãy an nhiên bằng cách theo đúng Pháp (Chân lý), Pháp sẽ che
chở bạn. Ðức Phật nói: "Kẻ nào làm hại người ngay lành,
trong sạch và vô tội, quả dữ sẽ dội trở lại kẻ cuồng
dại đó, như tung cát bụi ngược chiều gió'. Bạn sẽ cảm
thấy không đau đớn trừ phi bạn để cho người khác thành
công trong việc làm ấy.
Hơn nữa, thái độ tinh thần của
bạn đối với người khác có thể quyết định thái độ
bạn sẽ nhận được từ người khác trở về với bạn.
Nếu bạn biểu lộ tình thương và lòng hảo tâm với người
khác, bạn sẽ nhận được tình thương và lòng hảo tâm của
họ đối với bạn. Nếu bạn biểu lộ hận thù, hận thù
sẽ quay về với bạn. Ðừng bao giờ ước vọng nhận được
tình thương quay trở về khi tỏ hận thù, nhân từ khi tỏ
ích kỷ, và cảm tình khi tỏ khinh bạc. Bạn chịu trách nhiệm
tạo và phát triển mối tương quan tốt đẹp với người
khác cho nên an lạc hơn là xáo trộn sẽ chiếm ưu thế.
3. Cao Hơn, Ngang Nhau, và Kém
Hơn
Bạn có thể tránh những lo âu và
phiền não vô bổ nếu bạn kìm giữ không so sánh mình với
người khác. Hành động so sánh tự nó không phải là điều
sai trái nếu nó gợi ý cho bạn trở nên khôn ngoan hơn trong
tư tưởng và cao thượng hơn trong hành động. Nhưng rất thông
thường, việc so sánh bạn với người khác để xem ai cao
hơn dẫn đến tự cao tự đại và lo âu không cần thiết.
Nếu bạn nghĩ rằng bạn ngang với người khác, bạn sẽ trở
nên tự mãn và trì trệ. Nếu bạn nghĩ rằng bạn thấp hơn
người khác, bạn có thể trở nên nhút nhát và không tự
lực được. Cho nên muốn tránh những tình trạng tinh thần
tiêu cực như vậy, hãy kiềm chế không so sánh.
Rất hữu ích để nhớ rằng cái
cao hơn, ngang bằng và thấp kém ấy là những trạng thái tương
đối luôn luôn thay đổi theo thời gian, nơi chốn và hoàn
cảnh. Trong vòng vô tận của biển đời sinh tử (luân hồi),
chúng ta tất cả đã cao hơn, bằng hay thấp hơn người này
nọ khác nhau ở nhiều thời điểm khác nhau. Ðã có lần bạn
là người ăn xin, nhưng cũng có lần bạn là triệu phú.
4. Không Mong Ước Gì Thì Bạn
Không Thể Thất Vọng
Ai cũng hy vọng một ngày nào đó
những ước muốn sẽ đuợc thành tựu. Ðó là hy vọng khiến
một người tranh đấu không ngưng nghỉ trước những khó
khăn và thất bại để có thể tiến tới đỉnh cao hơn. Sự
mong ước giấc mơ thành tựu trong tương lai xa xăm nào đó
làm người đó rạng rỡ với lạc quan.
Tuy nhiên, khi một người vượt
qua hy vọng thông thường và ước vọng những điều xẩy
ra đúng với lời mong ước, sẽ bị thất vọng. Người đó
làm thiện vì mong được tưởng thưỏng hay được đền bù.
Và nếu tưởng thưởng không đến, người ấy trở nên vô
vọng với việc làm điều thiện.
Nếu bạn làm điều thiện, và làm
thiện vì mục đích phục vụ chúng sanh, hạnh phúc sẽ phát
sinh trong tâm cùng với việc thi hành những hành vi này chính
nó là phần thưởng lớn lao. Muốn được sung sướng bạn
nên siêu việt không màng tới sự ham thích được biết ơn
của người khác về mỗi hành vi đã được thực hiện.
Trong bất cứ xã hội nào, biết
ơn là đức hạnh hiếm. Ðó là lý do tại sao bạn nên nhớ
tới sự tử tế và giúp đở của người khác đối với
bạn. Ðức Phật coi biết ơn là một phước lành vĩ đại,
một đức tính tích cực để phát triển.
Nhưng khi bạn giúp đỡ người khác,
cố gắng đừng mong được đền ơn để khỏi phải thấy
vọng. Nếu bạn làm việc thiện, rồi bạn trông chờ niềm
hạnh phúc của bạn vào người khác mà nhiều người lại
có khuynh hướng quên ơn. Nếu họ không bày tỏ lòng biết
ơn, bạn hãy học hỏi chấp nhận sự quên ơn ấy với tinh
thần cao. Nếu họ nhớ tới sự tử tế của bạn, hãy coi
đó như món tiền thưởng thêm vào cơ hội bạn có để phục
vụ người khác. Nếu bạn làm được như vậy, bạn sẽ được
hạnh phúc dù hành vi của bạn có được nhớ hay không nhớ
tới.
5. Khoan Dung, Nhẫn Nại
và Hiểu Biết
Ðôi khi người ta sống một cuộc
đời tốt đẹp và an lạc lại phàn nàn họ là nạn nhân
của lừa đảo và mưu đồ của người khác. Họ không gây
khó khăn cho ai, thế mà họ bị hại không do lỗi của họ.
Trong những hoàn cảnh như vậy,
nạn nhân vô tội phải nhận thức và hiểu rằng thế gian
này gồm có nhiều hạng người với nhiều tư chất: người
tốt, người không tốt lắm, người xấu, và người không
xấu lắm. Cho nên nạn nhân vô tội ấy có thể tự an ủi
là mình thuộc hạng tốt, còn kẻ gây rối loạn thuộc hạng
xấu. Ðôi khi người đó phải chịu đựng những tác hại
do người xấu gây ra.
Giống như trường hợp một người
lái xe giỏi, cẩn thận và một người lái xe dở, ẩu. Người
lái xe giỏi và cẩn thận lái xe rất thận trọng để tránh
tai nạn. Tuy nhiên người đó đôi khi gặp tai nạn không do
lỗi của mình mà do người lái xe dở và ẩu. Cho nên người
tốt, đôi khi phải chịu đau khổ vì những người xấu tỉ
như những người lái xe dở.
Sau khi nói hết những điều trên,
rất hữu ích cho ta nhớ rằng người thực sự lái xe giỏi
có thể tránh tai nạn vì hành động khôn ngoan trên đường
lộ và lường trước được đúng những hành động của
những người lái xe khác. Không có gì khác biệt ở nơi ngăn
chặn những khó khăn tiềm tàng đối với những kẻ phá rối
và những kẻ gây tội lỗi. Một phương cách rõ ràng là không
nên giao du với chúng và càng xa chúng càng tốt nhất là bạn
không ở trong địa vị có thể thay đổi đường lối của
họ. Bạn có thể không có sức mạnh để chống lại sự
nhận chìm vào cơn xoáy nước của ganh ghét và thù hận.
Nhưng bạn đủ mạnh để chống
lại ảnh hưởng tội lỗi của chúng, rồi bạn nên cố gắng
hết sức để sửa chữa chúng thay vì cô lập hóa hay bỏ
mặc chúng. Họ cũng là những chúng sanh có thể trở thành
tín đồ. Con đường để ảnh hưởng những kẻ ác trở thành
tốt là thông qua những thực thi khôn ngoan về khoan dung, nhẫn
nại và hiểu biết.
Hiểu biết là cái khiên che chở
bạn khỏi những mưu chước, và từ bi là ngọn lửa để
làm mủi lòng những con tim. Một người thường làm điều
trái vì vô minh hay hiểu lầm chính mình, lòng ham thích đạt
hạnh phúc và đường lối để đạt hạnh phúc. Nếu điều
này là như vậy, thì trong thời gian người ấy lầm lỗi,
bạn phải hành động phù hợp với học vấn và đạo lý
bạn đã được rèn luyện. Chỉ trong nhửng lần thử thách
như vậy, sức mạnh về tính khí, trí tuệ và từ bi mới
có thể phát hiện. Khi người khác làm sai quấy với bạn,
họ đã cho bạn cơ hội để cảnh giác ô trược và đức
hạnh để, với sự hiểu biết, bạn có thể khai thác hướng
tới sự loại bỏ những ô trược và củng cố những đức
hạnh.
Khoan dung, nhẫn nại và hiểu biết
là ba đức tính vĩ đại giúp bạn thực hành trong những lần
gặp người hành động vì vô minh. Những đức tính ấy giúp
bạn thoát khỏi nghèo khó, đau khổ và gánh nặng cuộc đời.
Một số người sẽ lợi dụng lòng tốt của bạn khi bạn
thực hành các đức tính tốt. Nhưng bạn không nên cảm thấy
bị đe dọa nếu bạn hành động khôn ngoan, vì những đức
tính ấy có khả năng làm các người sai quấy nhận thức
được lầm lẫn của họ, và biến họ thành những người
tốt.
6. Hãy Tha Thứ và Quên
Ði
Trả thù những kẻ gây rối chỉ
tạo thêm khó khăn và rắc rối cho mọi người. Nuôi dưỡng
trả thù, bạn bật ngọn lửa hận thù trong tim bạn và đổ
thêm dầu vào ảo tưởng cho nó phát triển. Ngọn lửa ấy
sẽ lan rộng ra thậm chí nó có thể thiêu hủy mọi thứ trên
đường đi của nó, trước tiên là chính bạn và sau mới
đến người khác. Hận thù giống như thuốc độc, nó được
chích vào mạch máu của chính bạn trước khi được trích
vào kẻ thù của bạn. Nó cũng giống như bạn ném phân bò
vào người khác, trước tiên tay bạn đã bị dơ trước khi
ngưới khác bị dơ.
Khi một người nổi sân hận, người
ấy không khác gì kẻ ác, đối tượng của nóng giận. Mang
sân hận, người ấy không còn tự kiểm soát được chính
mình khiến không thể tiến tới gần giải pháp của vấn
đề. Người ấy trở thành kẻ thua cuộc. Khi một người
nóng giận cố gắng xúi bẩy người khác nhưng chỉ nhận
được nụ cười khẩy của người này khiến người nóng
giận thường mất tinh thần bởi cảm nghĩ thất vọng. Người
ấy cảm thấy chán nản vì không thể làm người kia bối
rối và giận dữ. Người ấy bị thua vì đối tượng không
hợp tác nhằm làm mất tinh thần hay tham gia vào sự bôi xấu.
Ðức Phật nói: "Hạnh phúc thay
cho chúng ta sống không hận thù giữa những kẻ hận thù,
giữa những kẻ hận thù, chúng ta không thù hận". Bạn
hành động khôn ngoan giống như người có học thức bằng
cách không sân hận hay trả đũa kẻ phá rối. Bạn phải hiểu
rằng ở một lúc nào đó kẻ phá rối có thể bị đầu độc
bởi tham, sân, ganh ghét và vô minh. Kẻ đó không khác gì những
chúng sanh khác, bị đầu độc vào những lúc khác. Sự hiểu
biết như thế sẽ đến với bạn qua sự tu tập chú tâm.
Một người thực hành chú tâm,
hiểu sâu sắc về động cơ, ham muốn, yếu điểm và sức
mạnh của mình. Sự giác tỉnh này giúp cho người ấy loại
bỏ được những tư tưởng bất thiện và tăng trưởng tư
tưởng thiện. Khi người đó tự mình hiểu mình nhiều hơn,
nhận thức được những chúng sanh khác cũng bị vương mắc
trong tình trạng khó khăn tương tự. Người đó nhìn thấy
đồng loại bị mắc bẫy trong lưới ảo tưởng của chính
mình, mù quáng bởi vô minh, tranh đấu vô ích để thỏa mãn
tham dục. Từ vô minh và tham dục, phát sinh sự thực hiện
các hành vi mà việc đó đem bất hạnh phúc cho người khác
và chính mình. Mặc dầu những giới hạn ấy và yếu điểm
ấy, họ vẫn có tiềm lực để chứng nghiệm phát triển
tinh thần. Nhận thức điều này, người như vậy có thể
phát triển lòng từ bi cho tất cả chúng sanh, tha thứ những
khó khăn mà họ tạo ra, và học hỏi biết tha thứ và quên
đi.
Ðức Phật dạy: "Kẻ ác bản tính
không xấu. Nhiều người làm ác vì ngu muội. Vì họ ngu muội,
chúng ta không nên nguyền rủa hay kết tội họ mãi. Chúng
ta nên cố gắng sửa chữa họ và giảng giải cho họ biết
những lầm lẫn của họ". Từ bi và sự hiểu biết như vậy
được dạy bởi Ðức Phật giúp ta đối xử với kẻ ác
giống như ta đối xử với một bệnh nhân đau khổ vì bệnh
tật. Thay vì kết tội họ vì bệnh hoạn, bạn nên cố gắng
loại trừ nguyên nhân của bệnh tật khiến họ trở nên khá
hơn và hạnh phúc. Bằng cách trải tâm từ bi và lòng từ
ái đến một người, bạn đã cho người ấy cơ hội nhận
thức được cái dại khờ của họ và cho họ cơ hội từ
bỏ được thói xấu.
Từ bi và từ ái có sức mạnh biến
đổi kẻ phá rối thành một người nhân từ, kẻ thù thành
người bạn. Ðức Phật nói: "Sân hận không thể dập tắt
được sân hận; duy có tình thương mới dập tắt được
sân hận. Ðó là định luật trường cửu".
Nếu một người tiếp tục làm
sai cho bạn, về phần bạn, lần nào bạn cũng nên sửa chữa
người ấy. Cố gắng theo gương Ðức Phật bao giờ cũng lấy
ân trả oán. Ðức Phật nói: "Càng nhiều tai ương đến với
tôi, tôi càng tỏ thiện chí". Một số người nghĩ rằng lấy
ân trả oán là không thực tế. Lấy oán trả oán, oán sẽ
chồng chất, làm trầm trọng tình trạng nguy hiểm. Còn như
chính cho chính bạn, bạn hãy cố gắng lấy ân trả oán.
Khi chúng ta nói "lấy ân trả oán"
không nhất thiết chỉ có nghĩa về mặt vật chất mà thôi.
Dĩ nhiên quan trọng hơn là phát triển tinh thần nơi lòng từ
ái được trải tới chúng sanh sống trong cõi trần gian. Hãy
phát triển thiện chí để lúc nào bạn cũng nghĩ tốt đến
mọi người, dù bạn bị người ta làm đau hay bị hãm hại
đến mức nào đi nữa. Ngay cả khi bạn thấy vào lúc này
bạn khó thực hiện, bạn vẫn phục vụ to lớn cho chính bạn
và cho người khác bằng cách không lấy oán trả oán.