14
ÐỜI SỐNG
MONG MANH, CHẾT LÀ ÐIỀU CHẮC CHẮN
Hòa Thượng
Tiến Sĩ K. Sri Dhammananda
"Ðời sống mong
manh, chết là điều chắc chắn" Ðó là câu châm ngôn nổi
tiếng trong Phật Giáo. Biết rõ Chết mong manh và là một hiện
tượng tự nhiên mà mọi người phải đương đầu, chúng
ta không nên sợ cái chết. Nhưng tất cả chúng ta đều sợ
chết vì không nghĩ về điều không tránh được. Chúng ta
thích bám víu vào đời sống, vào xác thân và phát triển
quá nhiều tham dục và luyến ái.
Một đứa trẻ ra đời đem niềm
vui và hạnh phúc cho những người gần gũi và thân thiết.
Dù người mẹ đau đớn cùng cực lúc sanh nhưng vẫn vui mừng
và thích thú. Người mẹ cảm thấy được đền bù xứng
đáng sau nhiều khó khăn và đau đớn. Tuy nhiên, đứa trẻ
lọt lòng ra đã khóc hình như nó muốn nói ra nó cũng phải
chịu đau khổ của kiếp làm người. Ðứa trẻ lớn lên thành
một thanh niên rồi trưởng thành, tạo hàng loạt hành vi thiện
và bất thiện. Rồi nó trở nên già nua và cuối cùng từ
giã cõi đời này bỏ lại bạn bè và thân quyến buồn đau:
cuộc sống của một con người là thế đấy. Con người cố
gắng tránh thoát nanh vuốt của tử thần nhưng không một
ai có thể thoát khỏi. Ðến lúc chết gần kề, đầu óc liên
tưởng đến của cải tích lũy, và lo sợ quá đáng về những
đứa con thân yêu thân cận, và cuối cùng, nhưng không kém
phần quan trọng, con người lo lắng quá sức về xác thân
của chính mình mặc dù chăm sóc chu đáo và cẩn trọng nhưng
nay đã suy nhược, kiệt quệ và tan rã. Thật đau đớn khi
phải xa lìa xác thân. Không thể chịu đựng được nhưng
không thể tránh nổi. Ðó là tâm trạng của mọi người khi
từ giã cõi đời này với than van và rên rỉ. Sự đau đớn
về cái chết thật khủng khiếp, đó là một thái độ phát
xuất bởi vô minh.
Sợ Chết
Con người bị lo âu không phải
vì ngoại cảnh mà vì niềm tin và tưởng tượng về đời
sống và mọi thứ của mình. Cái chết, chẳng hạn, tự nó
không khủng khiếp: Khiếp sợ và kinh hãi chỉ do tâm trí chúng
ta tưởng tượng mà ra. Với những kẻ không dám đối đầu
với thực tại, khổ đau thật sự khủng khiếp và không thể
chấp nhận được. Nhưng nếu chúng ta biết đương đầu với
sự thật, nó sẽ làm dịu bớt hay loại trừ cái khủng khiếp
của sự sợ hãi. Ðời sống ví như viên đạn lao thẳng tới
mục tiêu tức cái chết. Nhận thức được như vậy, chúng
ta phải can đảm trực diện với hiện tượng tự nhiên này.
Muốn được tự do trong đời sống, chúng ta phải không sợ
chết. Hãy nhớ lại khoa học dạy ta thế nào về tiến trình
của cái chết? Nó chỉ là sự xói mòn sinh lý của cơ thể
con người. Chúng ta đừng sợ hãi và tưởng tượng hay tiên
đoán về những sự khủng khiếp không bao giờ đến cả.
Một thầy thuốc nổi tiếng Sir William Oslet nói như sau: "Trong
kinh nghiệm hành nghề lâu năm của tôi, tôi thấy hầu hết
những người chết thực sự không đau đớn và sợ hãi"
Một trợ y lão thành cho biết: "Hình
như thảm kịch lớn nhất đối với tôi là mọi người suốt
đời bị nỗi sợ chết ám ảnh. Khi chết đến, ta thấy nó
cũng tự nhiên như bản chất cuộc sống. Chỉ có rất ít
người sợ chết khi đã sống trọn cuộc đời. Trong tất
cả kinh nghiệm tôi đã trải qua, tôi chỉ thấy có một người
có vẻ sợ hãi - một phụ nữ đã làm điều dữ cho người
chị nay đã quá trễ để hối cải".
"Một điều lạ lùng và đẹp đẽ
sẽ đến dù là nam hay nữ khi họ đã sống trọn đời. Tất
cả mọi sợ hãi, hãi hùng đều biến mất. Tôi thường ngắm
tia sáng bình minh hạnh phúc trong ánh mắt họ khi họ nhận
thức điều đó là sự thật. Ðó là tất cả ân huệ của
Tạo Hóa."
Vì tham sống nên sự sợ chết được
hình thành một cách thiếu tự nhiên. Nó tạo lo âu mạnh mẽ
trong đời sống đến nỗi làm con người không bao giờ dám
mạo hiểm làm điều gì dù đó là lẽ phải. Người đó sống
trong sợ hãi lo lắng về bệnh tật và các tai nạn có thể
xẩy ra cướp mất mạng sống quý giá của mình. Nhận thức
được cái chết là điều không tránh nổi, kẻ yêu đời
trần thế sẽ đắm trong nhiệt thành cầu nguyện với niềm
hy vọng linh hồn sẽ được lên thiên đàng. Không một ai
có thể hạnh phúc giữa cơn lốc của sợ hãi thấp hèn lo
lắng như vậy. Nhưng thật khó có thể coi thường hay không
lưu ý đến những bộc phát tự nhiên của bản năng để
tự bảo vệ. Tuy nhiên có một phương pháp để vượt qua
sự sợ hãi này. Hãy quên đi quan niệm về cái 'tôi'; hãy
đem tình thương phục vụ nhân loại và tỏ tình thương với
người khác. Say mê phục vụ tha nhân, chẳng bao lâu bạn sẽ
tự mình thoát khỏi cái tự kỷ luyến ái nặng nề, mơ ước,
kiêu căng, và tự tôn.
Bệnh và Chết
Bệnh và chết cả hai đều là việc
xẩy ra tự nhiên trong đời sống của chúng ta, và chúng ta
phải chấp nhận điều đó với sự hiểu biết. Theo thuyết
tâm lý hiện đại, nguyên nhân tinh thần căng thẳng quá mức
là do không dám đương đầu và chấp nhận thực tại cuộc
đời. Nếu không vượt qua hay khuất phục được sự căng
thẳng đó sẽ gây nên bệnh trầm trọng. Trong khi bênh hoạn
mà quá lo lắng hay thất vọng chỉ làm cho bệnh tăng lên.
Về cái chết, đối với những người có tâm hồn và hành
động trong sạch, chết chẳng có gì đáng sợ cả. Chúng ta
chẳng là gì cả mà chỉ là sự kết hợp của tâm trí và
thể xác, do vậy tâm trí và thể xác không chết riêng. Nghiệp
báo do những hành động xấu của chúng ta đã gây nên trong
đời trước theo chúng ta vào lúc tái sanh khiến chúng ta phải
chịu những khổ đau trong đời này. Sự kiện như vậy có
thể tránh được nếu chúng ta hết sức nỗ lực tạo công
đức bằng cách sống một cuộc đời đạo hạnh và làm những
hành vi đạo đức bất kỳ ở đâu và vào bất cứ lúc nào.
Làm như thế chúng ta có thể đương đầu với cái chết một
cách can đảm và thực tế phù hợp với Phật pháp. Không
có vị 'cứu tinh' nào có thể lãnh gánh nặng và cứu vớt
chúng ta khỏi hậu quả các hành vi sai trái của chúng ta. Chúng
ta luôn luôn tự mình nhớ tới lời Ðức Phật khuyên: "Hãy
tin và nương tựa vào chính mình, hãy gắng sức và chuyên
cần". Người Phật Tử không sầu thảm bi thương trước cái
chết của một người thân hay bạn hữu. Không có gì có thể
ngăn cản được bánh xe nhân quả. Khi một người chết, nghiệp
do họ tạo nên sẽ theo họ đến cuộc đời mới. Người
còn lại phải chịu đựng sự mất mát với bình tĩnh và
hiểu biết. Chết là một tiến trình không tránh được trên
thế gian này. Ðó là một điều chắc chắn trong vũ trụ này.
Khu rừng có thể trở thành đô thị và đô thị có thể tr?
thành bãi cát. Núi có thể biến thành hồ. Ðiều không chắc
chắn có thể xẩy ra ở khắp mọi nơi nhưng cái chết là
điều không thay đổi. Tất cả mọi thứ chỉ là tạm bợ.
Chúng ta có cha ông, cha ông của chúng ta cũng có cha ông nhưng
bây giờ họ ở đâu! Họ đều đã qua đời.
Ðừng nghe kẻ ngụy biện cho rằng
chúng tôi đang trình bày một quan niệm yếm thế bi quan. Ðó
là quan điểm thực tế nhất trong tất cả chủ nghĩa. Tại
sao chúng ta lại không thực tế mà mù quáng trước sư kiện
thực tế đó? Có phải cái chết không thiêu đốt m?i thức?
Nó thiêu mọi thứ. Nhưng đừng quên điều này: Vai trò của
cái chết là làm cho mọi người ý thức được số phận
của mình; dù cho cao sang đến đâu, dù cho kỹ thuật và y
khoa tiến bộ đến mức nào đi nữa, cái chết vẫn như nhau:
hoặc ở trong quan tài hay trở thành một nắm tro tàn. Vậy
ta có nên mặc áo tang để than khóc đời sống trở thành
tro tàn không? Không, đó không phải là mục đích cuộc đời
mà cũng chẳng phải là mục đích cái chết. Tiến trình của
sinh là một tiến trình liên tục cho đến khi chúng ta trở
nên toàn hảo.
Ảnh Hưởng Vẫn Còn
Ðức Phật nói: "Thân xác con người
tuy thành tro bụi, nhưng tên tuổi và ảnh hưởng vẫn còn".
Ảnh hưởng của tiền kiếp đôi khi sâu rộng, mạnh hơn ảnh
hưởng của xác thân đang sống với một số khả năng hạn
hẹp. Ðôi khi chúng ta hành động theo tư tưởng của những
nhân vật mà xác thân đã thành tro bụi. Những tư tưởng
như vậy đóng một vai trò quan trọng trong những hành động
của chúng ta. Mỗi người sống được cho là hỗn hợp của
một phần thân xác tổ tiên đã khuất. Trong ý nghĩa ấy,
chúng ta có thể nói rằng những anh hùng trong qúa khứ, những
đại triết gia, những hiền nhân, thi nhân và nhạc sĩ của
mỗi dân tộc vẫn đang sống với chúng ta. Vì chúng ta kết
nốiä với những liệt sĩ và những nhà tư tưởng trong quá
khứ, chúng ta có thể chia sẻ những tư tưởng khôn ngoan,
những lý tưởng cao thượng và cả đến âm nhạc bất hủ
của nhiều thời đại. Dù rằng thân xác của họ đã chết,
nhưng ảnh hưởng của họ vẫn còn. Xác thân chẳng là gì
cả mà chỉ là sự tổng hợp trừu tượng sản sinh ra một
hỗn hợp thay đổi không ngừng các thành phần hóa chất.
Con người hiểu rằng đời sống của mình chỉ là một giọt
nước trên con sông đang chảy và nên vui vẻ đóng góp một
phần của mình cho dòng sông cuộc sống.
Người không biết bản chất của
đời sống, sẽ bị chìm đắm trong bùn lầy của thế gian
này. Người đó khóc than, rên rỉ, và đôi khi cũng mỉm cười
để rồi lại khóc than. Nhưng khi biết được thực chất
của mình, người đó sẽ từ bỏ tất cả những cái tạm
bợ và tìm cầu Vĩnh Cửu. Trước khi đạt được Vĩnh Cửu,
người đó phải đương đầu với hết cái chết này đến
cái chết khác. Vì cái chết không thể chịu đựng nổi, con
người có nên cố gắng khắc phục sự tiếp diễn không ngừng
cái vòng sanh tử hay không?
Theo Phật Giáo, đây không phải
là kiếp sống đầu và kiếp sống cuối cùng của chúng ta
trên thế gian này. Nếu bạn làm điều thiện với lòng tin
tưởng, bạn sẽ có đời sống tốt đẹp hơn ở kiếp sau.
Mặt khác nếu bạn cảm thấy bạn không muốn tái sanh mãi
mãi, bạn phải cố gắng phát triển tâm trí và loại bỏ
tất cả tinh thần ô trược.
Triết Lý Phật Giáo
Các bậc thánh cao thượng đã đạt
được bậc cao nhất của toàn thiện không khóc than trước
sự ra đi của những người thân gần gũi vì các ngài đã
loại bỏ hoàn toàn được cảm xúc thường tình. Ðức Anurudha,
đạt quả vị A La Hán, không khóc khi Ðức Phật nhập diệt.
Tuy nhiên Ðức A Nan lúc đó chỉ là Tu Ðà Hoàn mới đạt
quả vị thứ nhất trong các bậc thánh, đã không kìm giữ
được khóc than. Các tỳ kheo khóc than phải nhớ tới quan
niệm của Ðức Phật về những hoàn cảnh có bản chất như
vầy:
"Ông A Nan, có phải Ðức Phật đã
từng dạy chúng ta rằng những gì sanh ra, những gì hiện hữu,
và những gì duyên hợp đều đi đến tan rã? Ðó là tính
chất của duyên hợp. Khi duyên hợp xuất hiện chúng phải
mất đi - Và khi những duyên hợp đó hết, Tịch Tịnh hiện
tiền". Những lời dạy trên đây mô tả nền móng mà dựa
vào đó cấu trúc của Triết Lý Phật Giáo được xây dựng.
Nguyên Nhân Của Khổ Ðau
Nguyên nhân của các buồn phiền
và khổ đau là do Luyến Ái (Tanha) dưới mọi dạng thức.
Nếu chúng ta muốn vượt khổ đau, chúng ta phải bỏ luyến
ái - không phải chỉ luyến ái người mà luyến ái của cải
nữa. Ðó là sự thật - chân lý là bài học mà cái Chết
cho biết. Luyến ái cung cấp cho chúng ta nhiều thứ để thỏa
mãn cảm xúc, và dẫn ta vào con đường trần tục. Nhưng cuối
cùng luyến ái ấy trở thành nguyên nhân tất cả đau khổ
của chúng ta. Nếu không học bài học này, cái chết có thể
tấn công và khủng bố chúng ta. Sự việc này đã được
Ðức Phật soi sáng rõ ràng. Ngài dạy: "Cái chết sẽ mang
con người đi khỏi dù người đó cố bám lấy con cái và
của cải, giống như một trận lụt lớn cuốn sạch cả ngôi
làng đang ngủ".
Lời dạy này ngụ ý là nếu ngôi
làng đó tỉnh thức và cảnh giác thì có thể tránh khỏi
sự tàn phá của lũ lụt.
Ai Cũng Phải Chết
Chúng ta hãy nghiên cứu việc Ðức
Phật giải quyết vấn đề cho hai người vì luyến ái mà
cái chết làm cho đau khổ. Một người là Bà Kisagatomi. Ðứa
con duy nhất của bà ta bị rắn cắn chết. Bà ta bồng đứa
con trai chết đến cầu cứu Ðức Phật. Ðức Phật bảo bà
hãy đem đến cho Ðức Phật một vài hạt giống cải của
một gia đình không có ai chết, Ðức Phật sẽ chữa cho. Nhưng
Bà ta không thể tìm thấy một gia đình nào như thế . Tất
cả các gia đình mà Bà đã đến thì không nhà nào là không
khóc than hay đã khóc than về cái chết của một người thân
vào lúc nào đó. Bà đã hiểu sự thực đắng cay: ai cũng
phải chết. Cái chết giáng xuống tất cả mọi người và
không chừa ai cả. Buồn đau là di sản đối với mọi người.
Một người khác được Ðức Phật
dạy là Patacara. Trường hợp của Bà này bi thảm hơn. Chỉ
trong một thời gian ngắn, Bà mất hai đứa con, chồng, anh
em, cha mẹ và tất cả của cải. Buồn đau đến mất trí,
Bà đã lõa lồ chạy như điên như dại trên đường phố
cho đến khi gặp Ðức Phật. Ðức Phật đã giúp Bà trở
lại bình thường bằng cách giảng giải cho Bà nghe cái chết
là một hiện tượng tự nhiên của tất cả mọi người.
"Con đã đau khổ nhiều lần như
thế này, chứ không phải lần này thôi, Patacara; con đã đau
khổ nhiều lần trong những tiền kiếp của con. Ðã lâu, con
đau khổ vì cái chết của cha, mẹ, con cái và những người
thân của con. Trong khi đau khổ như vậy, nước mắt của con
thật nhiều hơn nước ở biển cả".
Cuối cùng, Patacara nhận thức được
cái bất trắc của đời sống. Patacara và Kisagotami cả hai
hiểu rõ cái khổ và đều cảm nhận được sự đau khổ
về cái chết do kinh nghiệm bi thảm. Bằng cách hiểu sâu sắc
Chân Lý Cao Quý Thứ Nhất của Tứ Diệu Ðế về khổ thì
ba Chân Lý Cao Quý còn lại cũng hiểu được. Ngài nói: "Này
các Tỳ Kheo, hiểu được khổ, đây là khổ, cũng hiểu được
nguyên nhân của khổ, đây là diệt khổ, và con đường dẫn
đến chấm dứt khổ".
Năm Uẩn
Trong Kinh Phật, chết được định
nghìa là sự tan rã của Uẩn. Những uẩn này là năm uẩn:
thọ, tưởng hành, thức, và sắc hay vật chất. Bốn uẩn
đầu thuộc về tinh thần hay nama, họp thành đơn vị của
thức. Uẩn thứ năm, rupa là vật chất hay vật lý uẩn. Sự
phối hợp của tâm vật lý đó theo quy ước được gọi là
cá nhân, con người hay cái Tôi. Cho nên những cá thể hiện
hữu như thế không phải là cá nhân nào mà là hai thành phần
cấu tạo cơ bản của tinh thần và vật chất, thành phần
này là những hiện tượng hiếm. Chúng ta không coi năm uẩn
này là những hiện tượng mà là một thực thể vì lẽ do
cái tâm tự lừa dối chúng ta, do ham muốn bẩm sinh của chúng
ta cho những thứ nói trên là của ta để thỏa mãn cái Ngã
quan trọng của chúng ta.
Chúng ta sẽ thấy được bộ mặt
thật của sự vật nếu chúng ta chịu nhẫn nại và có ý
chí. Nếu chúng ta quay vào nội tâm và quán chiếu bề sâu
của tâm khảm, chú tâm và nhận xét một cách khách quan, không
hề liên tưởng đến bản ngã và rồi thì trau dồi việc
thực hành này trong một thời gian như Ðức Phật dạy trong
Kinh Sati Patthana, chúng ta sẽ thấy năm uẩn không phải là
một thực thể mà là một loạt các tiến trình vật chất
và tinh thần. Rồi chúng ta sẽ không nhầm cái bề ngoài với
cái thực. Chúng ta sẽ nhìn thấy năm uẩn này phát sinh và
biến đi liên tục nhanh chóng. Chúng luôn luôn biến đổi từng
phút từng giây, không bao giờ tĩnh mà động, không bao giờ
là thực thể mà luôn luôn Biến Hiện.
Tái Sanh
Bốn uẩn tinh thần, hay thức và
ba nhóm của yếu tố tinh thần khác tạo thành Nama hay đơn
vị của thức, biến chuyển không ngừng, nổi lên rồi lại
biến đi nhưng không cùng một khung cảnh vì khung cảnh đó
cũng biến hóa luôn. Chúng phải lập lại ngay một nền tảng
tự nhiên mới (Sắc), một lớp vật chất tươi mới như trước
để hoạt động điều hòa. Nghiệp luật về mối quan hệ
làm công việc này và ngay lập tức sự tái sắp xếp các
uẩn xẩy ra và chúng ta gọi đó là tái sanh.
Nhưng phải hiểu rằng, theo niềm
tin Phật Giáo, không có sự đầu thai của một linh hồn hay
một chất nào từ một thân xác này đến một xác thân kia.
Theo triết lý Phật Giáo cái thực sự xẩy ra là Javana hay
tiến trình tư tưởng chủ động của người sắp chết phóng
ra một số lực thay đổi tùy theo sự thanh tịnh của năm
chập tư tưởng trong loạt này (Năm thay vì bảy chập tư tưởng
như thường lệ).
Những lực này được gọi là Karma
Vega hay năng lượng nghiệp tự nó lôi cuốn vào lớp vật
chất tạo ra bởi cha mẹ trong dạ con người mẹ. Uẩn vật
chất trong hợp chất phôi thai phải có những đặc tính khả
dĩ có thể tiếp nhận loại năng lượng nghiệp đặc biệt
này. Sự lôi cuốn theo cách thức này của những loại uẩn
vật chất khác nhau tạo ra bởi cha mẹ xuất hiện do hoạt
động của cái chết và đem lại sự tái sinh thuận lợi cho
người sắp chết . Một tư tưởng bất thiện sẽ đưa đến
một tái sanh không thuận lợi.
Một Cụm Yếu Tố và Năng Lượng
Tóm lại, sự phối hợp của năm
uẩn gọi là sanh. Sự hiện hữu của những uẩn đó thành
một cụm được gọi là đời sống. Sự tan rã cũa chúng
gọi là chết (tử), và sự tái phối hợp của những uẩn
ấy gọi là tái sanh. Tuy nhiên, một người bình thường không
dễ dàng gì hiểu được tại sao những cái gọi là uẩn đó
lại có thể tái phối hợp. Hiểu rõ bản chất của các yếu
tố, nặng lượng tinh thần và nghiệp cùng với sự song hành
của năng lượng vũ trụ rất quan trọng trên phương diện
này. Một số người cho rằng biến cố đơn giản và tự
nhiên - cái chết là sự tan rã của năm uẩn, và sau đó chẳng
còn gì tồn tại nữa. Có người lại cho rằng chết có nghĩa
là sự chuyển tiếp linh hồn từ một thân xác này đến một
thân xác khác; và với một số khác nữa, chết là sự kìm
giữ vĩnh viễn một linh hồn chờ đợi ngày xét xử. Với
người Phật Tử, chết chẳng là gì cả mà chỉ là tạm chấm
dứt một hiện tượng tạm thời. Chết chưa phải là một
sự hủy diệt hoàn toàn của cái được gọi là chúng sanh.
Nguyên Nhân Cái Chết
Theo Phật Giáo, chết xẩy ra trong
bốn nguyên nhân sau đây:
1. Mạng căn (hay thọ mạng)
ấn định của chúng sanh mỗi loài đã hết. Cái chết này
gọi là mạng triệt (Ayukkhaya)
2. Năng lượng Nghiệp gây nên sự
sanh của người chết đã kiệt. Cái chết này gọi là Kamma-kkhya
(Nghiệp dĩ)
3. Sự chấm dứt cùng một lúc của
hai nguyên nhân trên. (Ubbayakkhaya)
4. Cuối cùng có thể do những hoàn
cảnh bên ngoài như tai nạn, biến cố bất ngờ, hiện tượng
thiên nhiên hay Nghiệp quả từ kiếp trước không đề cập
tại điều 2. Cái chết này gọi là Upachedake.
Có một sự tương đồng rất đúng
để giải nghĩa bốn trường hợp chết trên đây . Nó tương
tự chiếc đèn dầu. Ánh sáng đèn dầu có thể tắt vì một
trong những nguyên nhân:
1. Bấc trong ngọn đèn đã
cháy hết. Ðiều này giống như cái chết vì thời gian cho
một kiếp đã hết.
2. Dầu đã cạn giống như nghiệp
lực đã hết
3. Dầu và bấc đã cháy hết cùng
một lúc giống như cái chết do cả hai nguyên nhân phối hợp
đề cập tại 1 và 2.
4. Hậu quả của những yếu tố
bên ngoài như gió thổi làm đèn tắt - giống như chết do
nguyên nhân ngoại cảnh.
Cho nên, Nghiệp không phải là nguyên
nhân duy nhất của cái chết. Cũng có những nguyên nhân bên
ngoài gây ra cái chết. Giáo lý của Ðức Phật minh định
rõ ràng Nghiệp không thể giải thích tất cả những việc
xẩy ra.
Ðương Ðầu Với Thực Tế
Làm sao ta có thể đương đầu với
các sự việc không thể tránh được này một cách tốt nhất?
Nên tiên liệu và suy nghĩ là cái chết trước sau cũng phải
đến. Ðiều này không có nghĩa là người Phật Tử quan niệm
cuộc đời là ảm đạm. Chết là một sự thực và ta phải
đương đầu - và Phật Giáo là một tôn giáo của lý trí
huấn luyện các tín đồ trực diện với các sự kiện, dù
các sự kiện này làm ta không hài lòng. Trưởng Giáo Nanak
(vị khai sáng ra Ðạo Sikh) nói: "Thế gian sợ chết, với tôi,
chết đem niềm vui". Thật rõ ràng những vĩ nhân và những
người cao thượng không sợ chết và sẵn sàng chấp nhận
nó. Nhiều vĩ nhân đã hy sinh mạng sống của mình cho phúc
lợi và hạnh phúc của nhân loại. Tên tuổi của các vị
này đã được lưu truyền trên bảng vàng lịch sử cho hậu
thế.
Saul Alynksy, một người Mỹ đã
quá vãng nói: "Ðiều đơn giản quan trọng nhất mà tôi đã
học được là tôi sắp được chết. Vì một khi chấp nhận
cái chết, đột nhiên bạn sẽ thấy tự do trong cuộc sống.
Bạn không còn phải lo lắng ngoại trừ cuộc sống của bạn
có thể sử dụng một cách khôn khéo - để thúc đẩy một
sự nghiệp mà bạn tin vào". Ðó là đường lối ra sao mà
các nhà tư tưởng lớn nghĩ như thế nào về quan niệm chết.
Cái Chết Không Tránh Ðược
Thật là một nghịch lý khi chúng
ta thấy cái chết đã cướp đi biết bao sinh mạng của nhân
loại nhưng chúng ta ít khi nghĩ đến cái ý tưởng đó là
chúng ta cũng thế, trước sau cũng trở thành nạn nhân của
tử thần. Vì quá luyến ái cuộc đời, chúng ta không muốn
mang trong lòng tư tưởng yếu đuối, nhưng thực tế cái chết
là một sự thực hiển nhiên. Chúng ta muốn đặt ý nghĩ khiếp
sợ đó càng xa càng tốt và tự lừa dối mình rằng chết
là một điều xa vời, một điều không cần phải lo lắng.
Chúng ta phải có đủ can đảm để đương đầu với sự
thật ấy. Chúng ta phải sẵn sàng trực diện với sự thực
này. Chết là điều có thật. Chết là một sự thực. Nếu
chúng ta nhận thức được như vậy, và biết rằng cái chết
không tránh khỏi, chúng ta hãy coi nó như một sự bình thường
chứ không phải là một biến cố khiếp đảm, để khi nó
đến, chúng ta sẽ có thể đương đấu với nó một cách
bình tĩnh, can đảm và tự tin.
Bổn Phận và Trách Nhiệm
Biết rằng một ngày nào đó, cái
chết sẽ cướp mạng sống của chúng ta, chúng ta phải bình
tĩnh, can đảm và tự tin để làm tròn nhiệm vụ và trách
nhiệm với gia đình. Chúng ta không nên chần chừ. Những việc
gì có thể làm được hôm nay, đừng để đến ngày mai. Chúng
ta không nên phí phạm thì giờ và nên sống một cách hữu
ích. Những bổn phận đối với vợ, chồng, và con cái phải
được thi hành đúng lúc. Ðể tránh gây khó khăn và phức
tạp cho gia đình do sự cẩu thả, chúng ta đừng chờ đợi
đến lúc cuối cùng mới viết di chúc. Cái chết có thể đến
với chúng ta bất cứ lúc nào - nó không chờ đợi ai cả.
Chúng ta nên trực diện với cái cùng tột này với can đảm
và trầm tĩnh.
Ái Dục và Vô Minh
Có thể chế ngự được cái chết
không? Câu trả lời là: Có cái chết tồn tại vì có cái
sanh. Có hai khâu liên hệ trong chu trình cuộc sống, được
gọi là - Paticca Samuppada (Lý Nhân Duyên). Tổng cộng
có tất cả là mười hai khâu trong chu trình này, một số
trong đó là Klesas hay bất tịnh.
Một số nghiệp (kammas) hay hành
động đưa đến vipakas hay kết quả (trong chu trình tái sanh),
và cứ tiếp diễn. Sự tiếp diễn không kể siết của sanh
tử được gọi là luân hồi. Nếu chu trình cuộc sống có
thể bị ngưng lại được, nó chỉ có thể kết liễu ở
giai đoạn bất tịnh tức Avijja (Vô Minh) và Tanha (Ái) - Chúng
là gốc rễ của vòng sanh cần phải được tiêu diệt. Cho
nên nếu chúng ta cắt Tham ái và Vô minh - sẽ chế ngự được
sanh, vượt qua được luân hồi, và sẽ đạt Niết Bàn.
Chúng ta phải cố gắng hiểu rằng
mọi việc trong vũ trụ này đều mong manh. Cuộc sống chỉ
là ảo giác hay ảo tưởng. Khi ta phân tách mọi thứ bằng
khoa học hay triết lý, không ham muốn vị kỷ, cuối cùng chúng
ta không thấy gì cả mà chỉ là hư không.