Văn
hóa ẩm thực nói chung và của những người theo đạo phật
nói riêng ở Hàn Quốc là những món ăn có từ lâu đời,
có tác dụng chữa bệnh rất tốt và là những món ăn mang
tính tự nhiên
Chuyện
kể rằng cách đây lâu lắm rồi, Siddhartha Gautama, một triết
gia ở miền bắc Ấn Độ, người có thể nhìn thấy mọi
vấn đề trong cuộc sống như sinh, lão, bệnh, tử đã rời
quê tìm sự khai sáng, giã thoát những nỗi đau khổ cho nhơn
loại chúng sinh và áp dụng một cách điều trị đặc biệt,
ngồi thiền suốt 6 năm dưới gốc cây Bodhi, hằng ngày sống
bằng hạt vừng và lúa mạch. Lối sống khổ hạnh nói trên
bị gián đoạn bởi một ngày kia khi có một người phụ nữ
mang đến cho Siddhartha một bát cháo gạo, ông chấp nhận và
21 ngày sau Gautama đã tìm được sự khai sáng và trở thành
triết gia hay Phật Bddha.
Nguồn
gốc văn hóa ẩm thực của nhà chùa được bắt nguồn từ
sự tích nói trên, đặc biệt làm tù món cháo loãng ăn dưới
gốc cây Budhi. Trong Phật giáo, phàm ăn được xem là thói
xấu cần tránh và tôn vinh phương pháp thực hành khổ hạnh,
động tác nhận bát cháo của Buddha chứng tỏ con người phải
cần đến dưỡng chất để thúc đẩy thủ pháp dưỡng sinh
có hiệu quả, đây chỉ là một khía cạnh rất nhỏ và đơn
giản trong văn hóa ẩm thực của đạo Phật, chính điều
này là một nhà sư nổi tiếng Wonhyo (617-686 sau CN) đã răn
dạy: “Mỗi nhà sư cần phải thỏa mãn cơn đói khát của
mình bằng các loại thức ăn từ vỏ và rễ cây”.

Nguyên
lý chế biến của các loại thực phẩm của nhà chùa là bảo
toàn chất lượng nguyên thủy của thực phẩm càng cao càng
tốt, để tăng cường độ thơm, ngon, tự nhiên của các dưỡng
chất vốn có trong thiên nhiên, tạo sự ngon miệng, khoái khẩu
mang tính tự nhiên. Tại Hàn Quốc, các phương pháp chế biến
này cũng rất đa dạng và phong phú, tùy thuộc theo phong tục,
tập quán của từng vùng, miền nhưng tựu chung vẫn hướng
tới 3 tiêu chí chính: thứ nhất là sạch sẽ; đặc biệt
quan tâm tới yếu tố vệ sinh an toàn thực phẩm, từ khâu
gieo trồng cho đến khâu chế biến, không dùng các loại phân
bón hóa học hay thuốc trừ sâu. Hai là sự nhẹ nhàng, nhẹ
nhàng ở đây là nói về hương vị, sử dụng gia vị mắm
muối, mì chính làm sao cho ngon miệng. dễ tiêu hóa, nhưng lại
không quá mặn, quá chua, quá cay, hay quá hắc, gây ảnh hưởng
tới bộ phận nội tạng cơ thể khi các nhà sư thực hành
thiền. Riêng mì chính hay bột nêm chỉ cho vừa phải, một
ít để kết hợp giữa vị ngọt và vị mặn với các hương
vị khác. Ba là chú ý đến những lời Buddha dạy, có nghĩa
là không nên sắp quá nhiều, đủ dùng cho một bữa, hạn
chế đồ thừa và lượng dưỡng chất vượt quá so với nhu
cầu cần thiết.
Tại
các nhà chùa ở Hàn Quốc hiện nay, bữa ăn được chuẩn
bị khá chu đáo, nhằm cung cấp vừa đủ năng lượng để
thực hành thiền, chính vì vậy các món ăn đều được tính
toán và chế biến kỹ lưỡng để mang lại giá trị dinh dưỡng
cao nhất. Trong văn hóa Phật Giáo, ý tưởng “tinh thần và
thể chất là một”, bởi vậy thức ăn là một yết tố
vô cùng quan trọng nhằm mang lại ý tưởng khai sáng giúp con
người trở nên thông thái về tinh thần và khỏe mạnh về
thể chất. Với quan điểm nhất quán như vậy, văn hóa ẩm
thực trong các nhà chùa ở Hàn Quốc người ta quan tâm nhiều
đến thành phần dinh dưỡng của thực phẩm bất luận đó
là mùa hè hay mùa đông, như vậy cơ thể mới hấp thụ hết
chất bổ có trong thực phẩm, đặc biệt người ta chú ý
đến thời gian chế biến, thời gian nấu, tất cả duy trì
ở ở mức thích hợp, đây là điều quan trọng trong văn hóa
ẩm thực Phật giáo của người Hàn Quốc. Ví dụ việc thiếu
hụt các chất khoáng có thể gây hiện tượng thiếu máu,
cơ thể suy nhược. Nói đến văn hóa ẩm thực Phật giáo
ở xứ Hàn, người ta lại liên tưởng đến một số món
ăn nổi tiếng như kim chi, Bugak hay món Jangjji truyền thống.

Món
kim chi là món bắp cải muối lên men cho thêm các loại gia
vị, ăn thơm và rất ngon miệng, từ Kim chi người ta có thể
chế ra nhiều món khác, kể cả món ăn kiểu như bánh đa nem
của Việt Nam, bên trong có bột gạo, bột mì, rau bina, rau
diếp biển…với rất nhiều màu sắc hấp dẫn, hoặc món
kim chi cuốn, bên trong có chứa nhiều loại rau như nấm enoki,
có tác dụng rất tốt trong việc cung cấp năng lượng cho
các nhà sư khi thực hành thiền.
Món
Bugak và Jangajji là những món ăn phổ thông truyền thống tại
các nhà chùa. Bugak được chế từ các loại nấm khô hoặc
rong biển nhưng trong bột gạo và sau đó rán trong dầu. Thời
gian và phương pháp rán tùy thuộc vào sở thích và cách chế
biến của mỗi vùng, còn món Jangajji lại là món cũng rất
phổ biến trong đó thực đơn chính lại là nước cốt độn
hành xay
TN
(tapchivhntanuong.com.vn)
Trở
Về Mục Lục Phật Giáo Hàn Quốc
08-29-2007
12:45:56